Hôm nay,  

Ngày Cuối Cùng Làm Crossing Guard (Nhân Viên Hướng Dẫn Học Sinh và Bộ Hành Qua Đường)

08/10/202100:15:00(Xem: 4073)

      

HINH-VIET-VE-NUOC-MY
Hình tác giả cung cấp

  

Tác giả lần đầu tham dự chương trình VVNM tên thật Trần Đình Phước, Sanh năm 1947, Cựu Trung Úy  Không Quân VNCH. Đến Mỹ 10-1992. Danh sách HO-13. Hiện đang sống tại San Jose.

 

****

 

Hi Mon,
Due to my family matters, I would like to inform you that next Friday, September 10, 2021 will be my last day at work.  Please find a replacement. Also, please advise me what needs to be done to complete my Exit out of the job.
Thank you very much for your great help and precious support.
Have a nice day.
Best Regards,
Phuoc Tran 
 
Trên đây là Email tôi gửi cho Supervisor báo tin ngày Thứ Sáu 10 tháng 09, năm 2021 là ngày cuối cùng của tôi làm công việc Crossing Guard. Ông Supervisor đã điện thoại đề nghị tôi làm thêm vài tuần nữa để ông có thể kiếm người thay thế vì tôi làm việc lâu năm, có nhiều kinh nghiệm và được bà con dành nhiều cảm tình đặc biệt. Tuy nhiên, tôi trả lời với ông là tôi không thể nào tiếp tục được! Dù tôi rất yêu thích công việc này và tôi cũng rất buồn khi phải giã từ công việc mà tôi đã làm  nhiều năm, với bao nhiêu kỷ niệm đẹp. Hiện nay, tôi đã lớn tuổi, sức khoẻ không còn tốt và không còn nhanh nhẹn như thời gian vừa qua.

Nhớ lại, tôi bắt đầu công việc Crossing Guard từ  ngày 01, tháng 02, năm 2004. Tính đến ngày tôi viết đơn xin nghỉ, tôi đã làm công việc hướng dẫn học sinh và bộ hành qua đường hơn 17 năm tại ngã tư Curtner và Booksin. Rất may mắn, trong suốt thời gian tôi đứng ở góc đường này, chưa hề có bất cứ một tai nạn nào đáng tiếc xảy ra cho học sinh và bộ hành. 

Nơi đây, ngoài bộ hành qua lại, còn có cả mấy trăm học sinh của bốn trường đi và về mỗi ngày. Đó là St. Christopher School và Presentation School (hai trường tư thục Thiên Chúa), Trường Tiểu Học Booksin và Trung Học Willow Glen( hai trường Công Lập).
Muốn trở thành một Crossing Guard. Đầu tiên, phải liên lạc với The School Safety and Education Unit, SanJosé Police Department để nộp đơn. Điều kiện tối thiểu đòi hỏi như sau: phải nói và hiểu tiếng Anh, có sức khoẻ, bằng lái xe tốt, thông thuộc đường xá trong thành phố San José, qua một cuộc phỏng vấn và thủ tục điều tra an ninh cần thiết. Sau đó được huấn luyện về lý thuyết, thực hành và đi thực tập. Đồng phục được cấp miễn phí.
 
Mặc dù, thông báo tuyển mộ trên nhiều phương tiện truyền thông. Nhưng số người làm đơn xin việc rất ít. Bây giờ tuyển được nhân viên làm công việc này không dễ dàng như thời gian trước. Nhu cầu thì  rất cấp bách vì một số đã lớn tuổi, sức khoẻ không cho phép, nên làm đơn xin nghỉ. Những người trẻ tuổi chỉ xin vào làm tạm thời. Sau đó, họ sẽ bỏ ngang, khi tìm được công việc khác thích hợp, có nhiều quyền lợi bảo đảm như: bảo hiểm sức khoẻ, thất nghiệp, nghỉ phép thường niên…và ổn định hơn.
 
Còn nhân viên Crossing Guard, làm bán thời gian (part time)mỗi ngày chỉ làm hai tiếng, không được hưởng bất cứ quyền lợi gì như: thất nghiệp, bảo hiểm y tế và không được hưởng ngày phép nào. Có đi làm thì có hưởng lương. Những ngày lễ hay học sinh nghỉ hè thì không được lãnh lương. Mỗi năm vào tháng Giêng được nhận một số tiền để trang bị lại đồng phục bị hư hao. Riêng, đối với những người đang hưởng trợ cấp SSI (Supplemental Security Income - tiền già, tiền bệnh tật…) không dám xin làm vì sẽ bị Sở Xã Hội khấu trừ vào tiền được trợ cấp hàng tháng.
 
Công việc Crossing Guard tương đối nhẹ nhàng, thoải mái, không bị gò bó, xem như hàng ngày tập thể dục, hít thở ngoài trời, vận động tay chân, đi tới đi lui, nên không cần phải đi đến phòng Gym, nhưng được lãnh lương do San José Police Department chi trả. Công việc chỉ vất vả vào những hôm mưa to, gió lớn, bão tố, thời tiết lạnh lẽo và nắng như thiêu đốt.
 
Mấy năm trước có nhiều người Việt làm công việc này, tỷ lệ chiếm khoảng 40 % trong tổng số nhân viên Crossing Guard của thành phố. Hầu hết là các cựu Công Nhân Viên Chức và Cựu Sĩ Quan Quân Lực VNCH. Nhân viên gốc Việt có cấp bậc cao nhất là một cựu Đại tá Tỉnh Trưởng. Hiện ông và nhiều khác cũng đã xin nghỉ vì lớn tuổi, vì sức khoẻ giới hạn. Và nay, đến phiên tôi. Có lẽ tôi là cựu SQ/QLVNCH còn lại đếm trên đầu ngón tay xin giã từ công việc Crossing Guard, dù trong lòng vẫn còn nhiều quyến luyến?
 
Tôi rất buồn phải rời xa công việc này. Làm sao tôi có thể quên những khuôn mặt hồn nhiên với nụ cười vô tư của các em học sinh, mỗi khi các em gặp tôi. Các phụ huynh đưa con em mình đến trường, đôi khi họ dừng chân lại hỏi thăm và cảm ơn tôi đã mang lại sự an toàn cho con em họ.
 
Những ngày lễ lớn như Thanksgiving và Christmas. Tôi nhận được nhiều món quà do các em và phụ huynh tặng. Dù không giá trị lắm! chỉ là những hộp bánh cookies, kẹo, gift Certificate của Starbucks, các  nhà hàng, chợ Safeway, chợ Food 4 Less, Trader Joe’s, Home Depot… và  những chậu bông nhỏ, những bức tranh vẽ nguệch ngoạc, đơn sơ hình ảnh nhân viên Crossing Guard đang cầm bảng Stop, kèm theo những hàng chữ viết mộc mạc, giản dị với lời cảm ơn đầy chân tình thật dễ thương…
 
Tất cả là nguồn động lực an ủi và làm ấm lòng phần nào trong tôi ở tuổi thất thập cổ lai hy mà vẫn còn cố gắng đóng góp cho đời. Họ đã nghĩ và biết ơn công việc của nhân viên Crossing Guard hàng ngày. Nếu không có những nhân viên này chịu dầm mưa, dãi  nắng, bất kể mọi hoàn cảnh thời tiết, hầu đem lại sự an toàn cho con em của họ, để họ có thể an tâm đến cơ quan làm việc trong ngày.
 
Ngày cuối công việc Crossing Guard. Tôi rời nhà thật sớm. Tôi lái xe đến các trường có học sinh thường đi ngang góc đường của tôi đứng. Tôi dừng xe chụp vài tấm hình để làm kỷ niệm. Trường cuối cùng là trường St. Christopher. Nơi đây có nhà thờ mang cùng tên.Tôi chậm rãi bước vào nhà thờ mà ngày nào tôi cũng cầu nguyện xin được an lành, trước khi bắt đầu một ngày làm việc từ bao nhiêu năm nay. Dù tôi là một Phật Tử thuần thành. 
 
Tôi xin cảm ơn Bề Trên đã phù hộ tôi hơn 17 năm làm công việc hướng dẫn học sinh và bộ hành được bình an. Mọi công chuyện đều thuận tiện, được học sinh, phụ huynh và những bộ hành thương quý. Ngoài ra, các tài xế lái xe buýt, bưu điện, xe chở học sinh, xe giao hàng, cảnh sát giao thông…mỗi khi chạy ngang qua đều vẫy tay chào rất thân thiện.
  
Hôm nay, cũng công việc quen thuộc hàng ngày. Nhưng tôi thấy có một chút
bồn chồn, bồi hồi, lo lắng  trong người. Một số học sinh và phụ huynh thân quen đã được tôi báo cho biết là ngày cuối cùng tôi đứng ở góc đường này. Nơi đã cho tôi nhiều kỷ niệm của những tháng ngày tha phương nơi xứ người. Được may mắn đóng góp phần nào công sức cho xã hội.
 
Các học sinh và phụ huynh đã dừng chân lại chào và cảm ơn tôi. Họ xin được chụp hình với nhân viên Crossing Guard mà họ thương quý. Một người mà trong lúc làm việc lúc nào cũng vui vẻ, nhiệt tình. Có em còn vẽ hình tôi tay phải đang cầm bảng STOP, tay trái ra dấu cho xe dừng lại và miệng thổi còi tu huýt để lưu ý các tài xế. Trên bức tranh với nét vẽ vội vàng, đơn giản, các em đã bày tỏ cảm tưởng của các em đối với tôi rất là thật thà và dễ thương. 
 
Riêng, học sinh trường St Christopher có nhiều em đã cảm động rơi nước mắt, khi biết hôm nay là ngày cuối tôi đứng ở góc đường này và các em không còn dịp chào hỏi mỗi khi đến trường hay vào giờ tan học. Một đại diện Ban Giám Hiệu đã gửi tặng tôi một thiệp chúc mừng, một chậu hoa nhỏ với lời cảm ơn trong hơn mười bảy năm tôi đã tận tụy giúp học sinh của nhà trường qua đường hàng ngày được an toàn, kèm theo Gift Certificate.
  
Giờ đây, xa rời công việc với bao nhiêu kỷ niệm đẹp. Tôi cảm thấy rất vui và hãnh diện vì đã đóng góp phần nào công sức nhỏ bé của mình tại đất nước tạm dung. Tôi đã có những tháng ngày thật nhẹ nhàng, thoải mái và bình an tại một nơi mà nhiều người hằng mong đến được.
 
Hàng ngày, được nhìn những ánh mắt hồn nhiên, những tâm hồn trong sáng, thơ ngây của các học sinh tung tăng bước đến trường, khiến tôi tìm lại một thoáng tuổi học trò đã đánh mất từ lâu, tưởng chừng không bao giờ trở lại. Cho dù, bây giờ  tôi có tiền muôn, bạc biển cũng không thể nào mua được. Ngoài ra, còn nhận được các nụ cười, sự chào hỏi thân mật, kèm theo những tiếng cảm ơn chân tình của phụ huynh và bộ hành dành cho tôi: 
 
“Một nhân viên hướng dẫn học sinh và bộ hành lúc nào cũng tuân theo các luật lệ quy định của The School Safety and Education Unit, SanJosé Police Department. Hơn mười bảy năm qua luôn luôn đi và về đúng giờ trong mọi hoàn cảnh thời tiết, hoàn thành nhiệm vụ một cách tốt đẹp, an toàn. Lúc nào cũng đề cao cảnh giác, thận trọng để tránh tai nạn đáng tiếc xảy ra cho học sinh và bộ hành. Tôi cũng đã nhiều lần nhận được bằng khen và phần thưởng của Sở Cảnh Sát San José”
 
Xin từ giã Crossing Guard. Một công việc bình thường, nhưng đã giúp học sinh và bộ hành qua đường an toàn. 
 
Trần đình Phước
(San Jose, California)
 

Ý kiến bạn đọc
02/12/202200:24:31
Khách
你好,

<a href="https://fortune-god.com/?ac=taluoyunshi">塔羅牌在線占卜</a>

幸運之神( https://fortune-god.com/ ) :算命最準的網站-2022年,2023年,塔羅占卜,紫微斗數,姓名測試,周易,生辰八字算命,八字合婚,四柱算命預測,算卦,黃道吉日查詢,抽籤算命,生肖算命,在線排盤和趣味測試等在線算命內容!
14/10/202118:57:22
Khách
Bộ Ngân Khố ngày 8/9/21 cho biết những người giàu nhất nước Mỹ hàng năm đã trốn không trả thuế lên tới 163 tỷ đô la, và nếu đà này tiếp diễn, nước Mỹ sẽ bị thất thoát 7000 tỷ đô la trong muòi năm tới .
13/10/202114:06:44
Khách
DÂN CHỦ vs. CỘNG HOÀ
Một cô gái theo đảng Cộng Hòa đang cắt cỏ ở vườn nhà thì thấy vợ chồng hàng xóm dắt con gái đi qua (gia đình hàng xóm theo đảng Dân Chủ). Hai bên bắt chuyện, rồi cô gái hỏi cháu bé:
- Lúc lớn lên cháu muốn làm gì?
- Cháu muốn làm tổng thống!
- Vậy nếu cháu là tổng thống thì việc đầu tiên cháu sẽ làm là gì?
- Cháu sẽ giúp cho người nghèo và vô gia cư có cơm ăn và chỗ ngủ!
Mặt mũi bố mẹ cô bé rạng ngời lên vì hãnh diện.
- Đó thật là một việc cao cả và đáng khen! Nhưng cháu có thể bắt tay vào thực hiện việc này ngay từ bây giờ mà không cần chờ làm tổng thống.
- Như thế nào ạ?
- Cháu có thể cắt cỏ ở sân nhà cô, cô sẽ trả tiền cho cháu, rồi dẫn cháu đến cửa hàng thực phẩm. Chỗ đó có nhiều người vô gia cư ngồi, cháu có thể dùng số tiền đó cho họ để mua thức ăn hay thuê tạm chỗ ngủ mấy hôm.
Cô bé nghĩ một lúc rồi hỏi:
- Thế tại sao mấy người vô gia cư đó không đến gặp cô và tự mình làm việc cắt cỏ để có tiền mua thức ăn và thuê chỗ ngủ?
- Chào mừng cháu gia nhập đảng Cộng Hòa!
Già mà cũng còn đi làm không ỉ y nhận lãnh bảo trợ mới là người có tư cách. Vào Walmart thấy mấy ông già đầu đã bạc mà còn vào làm việc check khách hàng ra vào tiệm. Trên đường lái xe về nhà tới ngã tư thấy đứa xin ăn cầm I-phone mới hơn của mình gọi nói chuyện. Vậy mà có đứa mù vẫn không thấy cho tiền nó mới buồn cười.
11/10/202119:11:45
Khách
Một bài viết hay, thuật lại những vui buồn trong nghề làm crossing guard của tác giả. Lời văn giản dị, gọn gàng.
Có điều tôi không rõ lắm là tác giả đã từ chối lời yêu cầu làm thêm chỉ vài tuần của sếp cho dù "... mỗi ngày chỉ làm hai tiếng, Công việc Crossing Guard tương đối nhẹ nhàng, thoải mái, không bị gò bó, xem như hàng ngày tập thể dục ".
08/10/202117:22:55
Khách
Biết được thêm một nghề "đứng đường" rất có ích cho xã hội. Cảm ơn tác giả rất nhiều. Bài viết hay lắm. Mong đọc thêm.
08/10/202116:26:53
Khách
Xin cám ơn ông về công việc tốt đẹp ông đã làm. Xin chúc ông nhiều sức khỏe và bình an.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 589,502
Virus không chừa một ai!!! Hàng loạt các nguyên thủ quốc gia, chính khách, vận động viên thể thao, ngôi sao, những nhân vật nổi tiếng … đã bị nhiễm Covid-19. Không thể không kể đến Thủ tướng Anh, phu nhân Thủ tướng Canada, Thái tử Charles, phu nhân Thủ tướng Tây Ban Nha, tài tử Tom Hanks và vợ, vận động viên bóng rổ Rudy Gobert… Vào ngày 2 tháng 10 năm 2020 người dân Hoa Kỳ đã nơm nớp lo sợ khi hay tin Tổng Thống Hoa Kỳ cùng phu nhân và con trai bị dương tính, trong khi chiến dịch tranh cử của ông đang đến hồi khá căng thẳng!!! Nhưng may mắn thay tất cả những người nói trên đều đã phục hồi sau đó
Tác giả lần đầu tiết về nước Mỹ từ tháng 11, 2018, với bài “Tình người hoa nở”, Cô tên thật là Nguyễn thị Minh Thuý sinh năm 1955. Qua Mỹ năm 1985, hiện là cư dân thành phố Hayward thuộc Bắc Cali.
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014, ông tên thật Trần Phương Ngôn, đã sống ở trại tỵ nạn PFAC Phi Luật Tân gần mười một năm, hiện là cư dân Dayton, Ohio. Bài viết mới và hình ảnh lễ Phật Đản năm nay tại Dayton, Ohio.
Nguyệt Mị là bút hiệu lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Mười ba năm trước, sau khi kết hôn với một nhạc sĩ Mỹ, cô theo chồng về Sonoma County, vùng đất nổi tiếng với vượu vang của Napa Valley. Hiện nay, gia đình đã dọn về San Diego. Bài trước đây là chuyện về công việc cô đang làm: thông dịch viên chính thức của Tòa Án Liên Bang. Sau đây là bài viết mới.
Ngày bé tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ sang một quốc gia khác mưu cầu cuộc sống. Tôi đến trường mặc đồng phục áo dài trắng và tưởng tượng trong tương lai mình sẽ khoác áo dài hồng có gắn hoa kim tuyến bên cạnh chàng trong ngày tân hôn. Những lần quét nhà, nấu cơm, tôi nghĩ sẵn trong đầu sẽ làm món ăn gì dọn lên cho gia đình chồng ngày về làm cô dâu mới (món mướp xào miến, tôi đã chọn sẵn như thế). Ngày nay con số trên dưới triệu người Việt tha hương khắp toàn cầu không khiến ta bâng khuâng tự hỏi: những con chim nhỏ bé phải xa rời tổ ấm này đã đương đầu với phong ba bão tố ra sao trong những năm tháng đầu trên miền đất lạ? Chắc chắn là thấm đẫm mồ hôi nước mắt. Mỗi người sẽ có một câu chuyện đặc biệt không trùng lặp với ai để góp phần vào trang sử ly hương của người Việt trên toàn cầu.
Ngọc Anh là tác giả Viết Về Nước Mỹ ngay từ năm đầu tiên. Sau vụ khủng bố tấn công làm nổ tháp đôi ở New York, cô viết bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể chuyện sở làm, một công ty chủ nhân người Ả Rập Hồi Giáo, nhưng hàng trăm nhân viên đủ gốc Á Âu, Do Thái... sống với nhau hoà thuận. Bài viết được trao tặng giải thưởng danh dự năm 2002. Sau đây là bài viết mới nhất của cô.
Tác giả lần đầu tham dự VVNM, ông vượt biên từ 1979 qua Thụy Sĩ, ở 10 năm rồi bay qua Texas sống. Dần dần được vào quốc tịch Mỹ từ 2000, du lịch nhiều tiểu bang Mỹ rồi nảy sinh biến Texas thành nơi định cư. Sau đây là bài viết mới của tác giả.
RV, viết tắt của chữ Recreational Vehicle, là một xe motor home. Nói một cách khác, RV là một căn nhà di động. Trên xe có phòng ngủ, phòng tắm, bếp, bàn ăn, tủ lạnh. Trong mùa dịch mà đi chơi bằng xe RV thì xem ra đỡ nguy hiểm nhất vì không phải chung đụng với ai. Tuy vậy, xe RV cũng có những vấn đề riêng của nó. Thứ nhất là giá mướn xe RV rất mắc (sẽ viết thêm về điều này). Thứ hai là ngoài mướn xe RV, chúng ta phải mướn bãi đậu xe vì những lý do sau đây. Vì xe RV là căn nhà di động, chúng ta cần có bãi đậu để ngủ qua đêm. Nếu muốn tiết kiệm tiền, chúng ta có thể đậu xe qua đêm tại bãi đậu xe của một số tiệm Walmart.
Mở mắt liếc nhìn đồng hồ báo thức, Matt thấy chưa đến bốn giờ sáng nhưng vẫn phải uể oải ngồi dậy, nó nghĩ có nằm ráng thêm mươi phút nữa cũng chẳng tới đâu, nhiều khi lại ngủ quên, thôi thì dậy quách cho xong, dẫu có vào hãng sớm một tí cũng chả sao. Sau khi vệ sinh chừng mười lăm phút, Matt vớ lấy túi đựng thức ăn trưa và hai lát bánh mì vuông đi ra xe.
Gia đình đông con gái. Ông ngoại tôi làm nghề chẩn bệnh, bốc thuốc, là người giỏi Hán Nôm, ông viết chữ Nho rất đẹp nên lúc xưa nhiều người hay đến nhờ ông viết những câu đối để đi đám Tân gia, chúc mừng này nọ hoặc viết liễn cho đám tang. Bà ngoại sinh cho ông tôi cả đàn con gái, chỉ có một cậu nhưng cũng qua đời khi còn rất nhỏ. Mấy chị em gái của Má ai cũng trắng trẻo, đẹp gái. Má tôi xinh xắn, mặt tròn, môi chẻ giống ông ngoại y tạc, lại là người thông minh lanh lẹ, ham học chữ. Ở cái làng quê Quảng Nam xa xôi gần miền núi, hình như con gái trong làng đồng lứa chỉ có Má là chịu ôm tập đến trường học cho đến...hết lớp, thời đó chắc là xong bậc tiểu học. Đến lúc ông ngoại gả Dì Hai cho con trai một gia đình nhà buôn ở Hội An thì Má theo dì Hai học làm bánh trái, nấu ăn, thêu thùa may vá. Năm tròn mười tám tuổi, ông bà ngoại gả Má cho con trai út một địa chủ trong làng. Chưa biết mặt, chỉ biết mọi người hay gọi người đó là Cậu Mười. Dẫu không muốn, cũng không thể từ chối vì tục lệ ngà
Nhạc sĩ Cung Tiến