Hôm nay,  

Ngày Cuối Cùng Làm Crossing Guard (Nhân Viên Hướng Dẫn Học Sinh và Bộ Hành Qua Đường)

08/10/202100:15:00(Xem: 3749)

      

HINH-VIET-VE-NUOC-MY
Hình tác giả cung cấp

  

Tác giả lần đầu tham dự chương trình VVNM tên thật Trần Đình Phước, Sanh năm 1947, Cựu Trung Úy  Không Quân VNCH. Đến Mỹ 10-1992. Danh sách HO-13. Hiện đang sống tại San Jose.

 

****

 

Hi Mon,
Due to my family matters, I would like to inform you that next Friday, September 10, 2021 will be my last day at work.  Please find a replacement. Also, please advise me what needs to be done to complete my Exit out of the job.
Thank you very much for your great help and precious support.
Have a nice day.
Best Regards,
Phuoc Tran 
 
Trên đây là Email tôi gửi cho Supervisor báo tin ngày Thứ Sáu 10 tháng 09, năm 2021 là ngày cuối cùng của tôi làm công việc Crossing Guard. Ông Supervisor đã điện thoại đề nghị tôi làm thêm vài tuần nữa để ông có thể kiếm người thay thế vì tôi làm việc lâu năm, có nhiều kinh nghiệm và được bà con dành nhiều cảm tình đặc biệt. Tuy nhiên, tôi trả lời với ông là tôi không thể nào tiếp tục được! Dù tôi rất yêu thích công việc này và tôi cũng rất buồn khi phải giã từ công việc mà tôi đã làm  nhiều năm, với bao nhiêu kỷ niệm đẹp. Hiện nay, tôi đã lớn tuổi, sức khoẻ không còn tốt và không còn nhanh nhẹn như thời gian vừa qua.

Nhớ lại, tôi bắt đầu công việc Crossing Guard từ  ngày 01, tháng 02, năm 2004. Tính đến ngày tôi viết đơn xin nghỉ, tôi đã làm công việc hướng dẫn học sinh và bộ hành qua đường hơn 17 năm tại ngã tư Curtner và Booksin. Rất may mắn, trong suốt thời gian tôi đứng ở góc đường này, chưa hề có bất cứ một tai nạn nào đáng tiếc xảy ra cho học sinh và bộ hành. 

Nơi đây, ngoài bộ hành qua lại, còn có cả mấy trăm học sinh của bốn trường đi và về mỗi ngày. Đó là St. Christopher School và Presentation School (hai trường tư thục Thiên Chúa), Trường Tiểu Học Booksin và Trung Học Willow Glen( hai trường Công Lập).
Muốn trở thành một Crossing Guard. Đầu tiên, phải liên lạc với The School Safety and Education Unit, SanJosé Police Department để nộp đơn. Điều kiện tối thiểu đòi hỏi như sau: phải nói và hiểu tiếng Anh, có sức khoẻ, bằng lái xe tốt, thông thuộc đường xá trong thành phố San José, qua một cuộc phỏng vấn và thủ tục điều tra an ninh cần thiết. Sau đó được huấn luyện về lý thuyết, thực hành và đi thực tập. Đồng phục được cấp miễn phí.
 
Mặc dù, thông báo tuyển mộ trên nhiều phương tiện truyền thông. Nhưng số người làm đơn xin việc rất ít. Bây giờ tuyển được nhân viên làm công việc này không dễ dàng như thời gian trước. Nhu cầu thì  rất cấp bách vì một số đã lớn tuổi, sức khoẻ không cho phép, nên làm đơn xin nghỉ. Những người trẻ tuổi chỉ xin vào làm tạm thời. Sau đó, họ sẽ bỏ ngang, khi tìm được công việc khác thích hợp, có nhiều quyền lợi bảo đảm như: bảo hiểm sức khoẻ, thất nghiệp, nghỉ phép thường niên…và ổn định hơn.
 
Còn nhân viên Crossing Guard, làm bán thời gian (part time)mỗi ngày chỉ làm hai tiếng, không được hưởng bất cứ quyền lợi gì như: thất nghiệp, bảo hiểm y tế và không được hưởng ngày phép nào. Có đi làm thì có hưởng lương. Những ngày lễ hay học sinh nghỉ hè thì không được lãnh lương. Mỗi năm vào tháng Giêng được nhận một số tiền để trang bị lại đồng phục bị hư hao. Riêng, đối với những người đang hưởng trợ cấp SSI (Supplemental Security Income - tiền già, tiền bệnh tật…) không dám xin làm vì sẽ bị Sở Xã Hội khấu trừ vào tiền được trợ cấp hàng tháng.
 
Công việc Crossing Guard tương đối nhẹ nhàng, thoải mái, không bị gò bó, xem như hàng ngày tập thể dục, hít thở ngoài trời, vận động tay chân, đi tới đi lui, nên không cần phải đi đến phòng Gym, nhưng được lãnh lương do San José Police Department chi trả. Công việc chỉ vất vả vào những hôm mưa to, gió lớn, bão tố, thời tiết lạnh lẽo và nắng như thiêu đốt.
 
Mấy năm trước có nhiều người Việt làm công việc này, tỷ lệ chiếm khoảng 40 % trong tổng số nhân viên Crossing Guard của thành phố. Hầu hết là các cựu Công Nhân Viên Chức và Cựu Sĩ Quan Quân Lực VNCH. Nhân viên gốc Việt có cấp bậc cao nhất là một cựu Đại tá Tỉnh Trưởng. Hiện ông và nhiều khác cũng đã xin nghỉ vì lớn tuổi, vì sức khoẻ giới hạn. Và nay, đến phiên tôi. Có lẽ tôi là cựu SQ/QLVNCH còn lại đếm trên đầu ngón tay xin giã từ công việc Crossing Guard, dù trong lòng vẫn còn nhiều quyến luyến?
 
Tôi rất buồn phải rời xa công việc này. Làm sao tôi có thể quên những khuôn mặt hồn nhiên với nụ cười vô tư của các em học sinh, mỗi khi các em gặp tôi. Các phụ huynh đưa con em mình đến trường, đôi khi họ dừng chân lại hỏi thăm và cảm ơn tôi đã mang lại sự an toàn cho con em họ.
 
Những ngày lễ lớn như Thanksgiving và Christmas. Tôi nhận được nhiều món quà do các em và phụ huynh tặng. Dù không giá trị lắm! chỉ là những hộp bánh cookies, kẹo, gift Certificate của Starbucks, các  nhà hàng, chợ Safeway, chợ Food 4 Less, Trader Joe’s, Home Depot… và  những chậu bông nhỏ, những bức tranh vẽ nguệch ngoạc, đơn sơ hình ảnh nhân viên Crossing Guard đang cầm bảng Stop, kèm theo những hàng chữ viết mộc mạc, giản dị với lời cảm ơn đầy chân tình thật dễ thương…
 
Tất cả là nguồn động lực an ủi và làm ấm lòng phần nào trong tôi ở tuổi thất thập cổ lai hy mà vẫn còn cố gắng đóng góp cho đời. Họ đã nghĩ và biết ơn công việc của nhân viên Crossing Guard hàng ngày. Nếu không có những nhân viên này chịu dầm mưa, dãi  nắng, bất kể mọi hoàn cảnh thời tiết, hầu đem lại sự an toàn cho con em của họ, để họ có thể an tâm đến cơ quan làm việc trong ngày.
 
Ngày cuối công việc Crossing Guard. Tôi rời nhà thật sớm. Tôi lái xe đến các trường có học sinh thường đi ngang góc đường của tôi đứng. Tôi dừng xe chụp vài tấm hình để làm kỷ niệm. Trường cuối cùng là trường St. Christopher. Nơi đây có nhà thờ mang cùng tên.Tôi chậm rãi bước vào nhà thờ mà ngày nào tôi cũng cầu nguyện xin được an lành, trước khi bắt đầu một ngày làm việc từ bao nhiêu năm nay. Dù tôi là một Phật Tử thuần thành. 
 
Tôi xin cảm ơn Bề Trên đã phù hộ tôi hơn 17 năm làm công việc hướng dẫn học sinh và bộ hành được bình an. Mọi công chuyện đều thuận tiện, được học sinh, phụ huynh và những bộ hành thương quý. Ngoài ra, các tài xế lái xe buýt, bưu điện, xe chở học sinh, xe giao hàng, cảnh sát giao thông…mỗi khi chạy ngang qua đều vẫy tay chào rất thân thiện.
  
Hôm nay, cũng công việc quen thuộc hàng ngày. Nhưng tôi thấy có một chút
bồn chồn, bồi hồi, lo lắng  trong người. Một số học sinh và phụ huynh thân quen đã được tôi báo cho biết là ngày cuối cùng tôi đứng ở góc đường này. Nơi đã cho tôi nhiều kỷ niệm của những tháng ngày tha phương nơi xứ người. Được may mắn đóng góp phần nào công sức cho xã hội.
 
Các học sinh và phụ huynh đã dừng chân lại chào và cảm ơn tôi. Họ xin được chụp hình với nhân viên Crossing Guard mà họ thương quý. Một người mà trong lúc làm việc lúc nào cũng vui vẻ, nhiệt tình. Có em còn vẽ hình tôi tay phải đang cầm bảng STOP, tay trái ra dấu cho xe dừng lại và miệng thổi còi tu huýt để lưu ý các tài xế. Trên bức tranh với nét vẽ vội vàng, đơn giản, các em đã bày tỏ cảm tưởng của các em đối với tôi rất là thật thà và dễ thương. 
 
Riêng, học sinh trường St Christopher có nhiều em đã cảm động rơi nước mắt, khi biết hôm nay là ngày cuối tôi đứng ở góc đường này và các em không còn dịp chào hỏi mỗi khi đến trường hay vào giờ tan học. Một đại diện Ban Giám Hiệu đã gửi tặng tôi một thiệp chúc mừng, một chậu hoa nhỏ với lời cảm ơn trong hơn mười bảy năm tôi đã tận tụy giúp học sinh của nhà trường qua đường hàng ngày được an toàn, kèm theo Gift Certificate.
  
Giờ đây, xa rời công việc với bao nhiêu kỷ niệm đẹp. Tôi cảm thấy rất vui và hãnh diện vì đã đóng góp phần nào công sức nhỏ bé của mình tại đất nước tạm dung. Tôi đã có những tháng ngày thật nhẹ nhàng, thoải mái và bình an tại một nơi mà nhiều người hằng mong đến được.
 
Hàng ngày, được nhìn những ánh mắt hồn nhiên, những tâm hồn trong sáng, thơ ngây của các học sinh tung tăng bước đến trường, khiến tôi tìm lại một thoáng tuổi học trò đã đánh mất từ lâu, tưởng chừng không bao giờ trở lại. Cho dù, bây giờ  tôi có tiền muôn, bạc biển cũng không thể nào mua được. Ngoài ra, còn nhận được các nụ cười, sự chào hỏi thân mật, kèm theo những tiếng cảm ơn chân tình của phụ huynh và bộ hành dành cho tôi: 
 
“Một nhân viên hướng dẫn học sinh và bộ hành lúc nào cũng tuân theo các luật lệ quy định của The School Safety and Education Unit, SanJosé Police Department. Hơn mười bảy năm qua luôn luôn đi và về đúng giờ trong mọi hoàn cảnh thời tiết, hoàn thành nhiệm vụ một cách tốt đẹp, an toàn. Lúc nào cũng đề cao cảnh giác, thận trọng để tránh tai nạn đáng tiếc xảy ra cho học sinh và bộ hành. Tôi cũng đã nhiều lần nhận được bằng khen và phần thưởng của Sở Cảnh Sát San José”
 
Xin từ giã Crossing Guard. Một công việc bình thường, nhưng đã giúp học sinh và bộ hành qua đường an toàn. 
 
Trần đình Phước
(San Jose, California)
 

Ý kiến bạn đọc
14/10/202118:57:22
Khách
Bộ Ngân Khố ngày 8/9/21 cho biết những người giàu nhất nước Mỹ hàng năm đã trốn không trả thuế lên tới 163 tỷ đô la, và nếu đà này tiếp diễn, nước Mỹ sẽ bị thất thoát 7000 tỷ đô la trong muòi năm tới .
13/10/202114:06:44
Khách
DÂN CHỦ vs. CỘNG HOÀ
Một cô gái theo đảng Cộng Hòa đang cắt cỏ ở vườn nhà thì thấy vợ chồng hàng xóm dắt con gái đi qua (gia đình hàng xóm theo đảng Dân Chủ). Hai bên bắt chuyện, rồi cô gái hỏi cháu bé:
- Lúc lớn lên cháu muốn làm gì?
- Cháu muốn làm tổng thống!
- Vậy nếu cháu là tổng thống thì việc đầu tiên cháu sẽ làm là gì?
- Cháu sẽ giúp cho người nghèo và vô gia cư có cơm ăn và chỗ ngủ!
Mặt mũi bố mẹ cô bé rạng ngời lên vì hãnh diện.
- Đó thật là một việc cao cả và đáng khen! Nhưng cháu có thể bắt tay vào thực hiện việc này ngay từ bây giờ mà không cần chờ làm tổng thống.
- Như thế nào ạ?
- Cháu có thể cắt cỏ ở sân nhà cô, cô sẽ trả tiền cho cháu, rồi dẫn cháu đến cửa hàng thực phẩm. Chỗ đó có nhiều người vô gia cư ngồi, cháu có thể dùng số tiền đó cho họ để mua thức ăn hay thuê tạm chỗ ngủ mấy hôm.
Cô bé nghĩ một lúc rồi hỏi:
- Thế tại sao mấy người vô gia cư đó không đến gặp cô và tự mình làm việc cắt cỏ để có tiền mua thức ăn và thuê chỗ ngủ?
- Chào mừng cháu gia nhập đảng Cộng Hòa!
Già mà cũng còn đi làm không ỉ y nhận lãnh bảo trợ mới là người có tư cách. Vào Walmart thấy mấy ông già đầu đã bạc mà còn vào làm việc check khách hàng ra vào tiệm. Trên đường lái xe về nhà tới ngã tư thấy đứa xin ăn cầm I-phone mới hơn của mình gọi nói chuyện. Vậy mà có đứa mù vẫn không thấy cho tiền nó mới buồn cười.
11/10/202119:11:45
Khách
Một bài viết hay, thuật lại những vui buồn trong nghề làm crossing guard của tác giả. Lời văn giản dị, gọn gàng.
Có điều tôi không rõ lắm là tác giả đã từ chối lời yêu cầu làm thêm chỉ vài tuần của sếp cho dù "... mỗi ngày chỉ làm hai tiếng, Công việc Crossing Guard tương đối nhẹ nhàng, thoải mái, không bị gò bó, xem như hàng ngày tập thể dục ".
08/10/202117:22:55
Khách
Biết được thêm một nghề "đứng đường" rất có ích cho xã hội. Cảm ơn tác giả rất nhiều. Bài viết hay lắm. Mong đọc thêm.
08/10/202116:26:53
Khách
Xin cám ơn ông về công việc tốt đẹp ông đã làm. Xin chúc ông nhiều sức khỏe và bình an.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 554,388
Tôi biết chú Xuân từ lúc anh em còn học tập chung ở Học viện Võ Thuật Thần Phong trong căn cứ Không Quân VNCH Tân Sơn Nhất khoảng năm 1971. Cho dù không chung thầy, chung lớp nhưng chung một trường. Khi ấy chú trong nhóm thiếu niên Thần Phong còn tôi ở lớp quân nhân. Chú là một trong số Thiếu niên Thần Phong giỏi mà tôi biết. Biết thì biết vậy nhưng không thân cho tới mãi sau nầy, khi tất tả chạy qua đến Mỹ. Sau khi tôi bắt đầu gầy dựng lại võ phái Thần Phong ở vùng Bay Area miền bắc California vào cuối năm 1977. Nhân chuyến xuôi nam, vùng Hawthorn – gần Orange County – tìm thăm Võ sư Thần Phong Nguyễn Văn Lợi – huynh đệ đồng môn với thầy tôi là Võ sư Phan Văn Đức. Từ đó mối giao tình càng ngày càng sâu đậm, thân thiết; nhất là khi hai anh em đồng chí hướng, cùng tìm cách liên lạc với anh em Thần Phong cũ hiện ở Saigon để tiến tới việc phục hồi võ phái Thần Phong ở Việt Nam sau một thời gian dài bị chính quyền Việt cộng cấm đoán tối đa.
Năm 2021 đang đi qua, chúng ta hãy vui vẻ welcome 2022. Riêng tôi cũng như nhiều fans của FIFA, ngoài mong ước thế giới trở lại bình thường, là ước mong được xem giải World Cup tại Qatar trong không khí tưng bừng chớ không phải lặng lẽ như Euro và Olympic vừa qua.
Dân xứ lạnh Minnesota đang mùa đông lạnh lẽo băng giá mà được tới bãi biển đầy nắng và sóng nhỏ thì không tận dụng hưởng thụ sao được. Nhiệt độ ở bãi biển cỡ 75 độ tới 90 độ F rất mát mẻ. Trừ giờ ăn và ngủ thì cả 3 nhà chúng tôi người lớn và con nít suốt ngày bơi lội và hóng gió ở bãi biển này. Các du khách khác cũng ra biển rất đông.
Vào khoảng giữa tháng mười khi trời trở lạnh, báo hiệu thu tàn đông tới là cuộc sống của người dân ở Hoa Kỳ bắt đầu nhộn nhịp, chuẩn bị mua sắm cho các kỳ lễ lớn sắp đến. Đặc biệt năm nay, 2021, thì không khí tưng bừng náo nức lại càng rõ ràng hơn. Vì sao?
Tôi ngồi ở băng ghế có bàn và lò nướng dành để pic-nic và nhìn ra phía bờ hồ cách đó khoảng bốn năm chục thước. Cọp nhỏ Khánh-An đang vọc nước, chơi với cát sỏi. Bác Hai thì đang đứng trên các ghềnh đá gần đó dạy cho Huy Khang cách cột lưỡi câu, gắn mồi, tung cần câu cá. Ông bà nội và ba mẹ Khánh An ngồi trên bờ gần đó phơi nắng… Khung cảnh như những đoạn phim quay chậm. Thỉnh thoảng có những chuyển động nhanh khi Cọp nhỏ Khánh-An chạy lên và kêu “Má Hai xuống nước chơi với An.” Tôi không mang theo đồ ngắn nên chỉ muốn ngồi trên bờ ngắm cảnh, thư giãn và đọc sách chứ không xuống nước. Khánh-An liên tục kèo nài nên tôi gấp lại cuốn sách đang đọc và đi xuống phía bờ nước. Nước hồ rất trong. Có thể thấy cá bơi lượn. Hai má con tôi lội trong nước tìm những miếng đá đẹp như thói quen mỗi khi chơi trong nước. Thỉnh thoảng má tôi kêu mọi người tụ lại chụp hình. Nếu có ai đang quay phim sẽ thấy cảnh hai má con Cọp nhà tôi nhảy tung lên, chân không chạm nước. Tíc-tắc đó sẽ đứng lại, hiện trên
Nụ hôn vội vàng mà da diết trước cổng nhà đã khiến tôi tràn nước mắt “… Anh đi rồi, đường xưa có nắng không anh. Lá hoa còn đây, hay tàn theo tháng ngày ...?” Phố phường vẫn đông vui mà lòng tôi vắng chàng. Đêm Thánh Lễ những năm sau đó tôi không đến nhà thờ bởi không còn bàn tay chàng đón đưa, sưởi ấm. Tiếng nhạc đêm Giáng Sinh và tiếng chuông giáo đường như chạm vào trái tim nhỏ bé của tôi thành những vết thương đau buốt.
Mùa Giáng Sinh đang đến, ngoài đường phố, chợ búa, và các cửa hàng đã tấp nập những màu sắc xanh đỏ, tươi vui. Trong cái Nursing home nhỏ bé này người ta cũng góp phần với niềm vui chung của mọi người, mọi chốn. Tại phòng khách lớn người ta vừa dựng xong một cây Giáng Sinh, trang trí những chiếc đèn đủ màu và những cây kẹo cong cong xinh xắn. Các ông bà già hàng ngày thường tụ tập nơi đây để cùng coi ti vi hay nói chuyện với nhau, còn hơn là nằm bẹp trong phòng riêng, coi ti vi một mình thì buồn chán quá!
Giáng Sinh năm 1990 là mùa Giáng Sinh đầu tiên tôi đón trên đất Mỹ này. Tất cả đều vừa lạ lùng mà cũng vừa quen thuộc. Dĩ nhiên lạ lẫm vì đây là lần đầu tiên được chứng kiến sự tấp nập của các khu thương mại sầm uất. Những khu nhà giăng đèn nhấp nháy từ trên nóc xuống đến sân vườn.
Mùa lễ cuối năm, đèn màu và những biểu tượng của giáng sinh, năm mới giăng mắc khắp nơi. Ánh sáng nhấp nháy từ các loại đèn làm cho không khí trở nên ấm cúng hơn và khiến lòng người nao nao. Hãng MITF cũng không ngoại lệ, một cây thông bằng nhựa làm bên Tàu được dựng lên giữa sảnh tiếp tân. Nhân viên văn phòng treo máng lên đủ thứ linh tinh những món đồ biểu tượng cho vui vẻ, may mắn và hạnh phúc.
Tôi bắt đầu biết đến chương trình VVNM vào năm 2017 khi đang đi công tác xa nhà, xa hằng vạn dăm ra khỏi nước Mỹ. Tôi đã đọc kỹ mục đích và tôn chỉ cao đẹp của Việt Báo. Tôi theo dõi và tìm đọc tất cả các bài viết của các cộng tác viên và nhận thấy đây là một ý tưởng tiên phong và duy nhất trên văn đàn Việt Nam hải ngoại do hai vị sáng lập Việt Báo là nhà văn Nhã Ca và thi sĩ Trần Dạ Từ với mong muốn tất cả người Việt Nam trên đất Mỹ luôn giữ gìn hồn Việt, văn hóa Việt, đồng thời vẫn thăng tiến trong xã hội, quốc gia mình đang sống.
Nhạc sĩ Cung Tiến