Hôm nay,  

Mối Tình Ngoại Đạo

23/12/202109:15:00(Xem: 87287)

Nguyễn Diệu Anh Trinh

Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ.

 

***

 

Tinh Yeu
… Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho người thiện tâm …

   Tôi không phải là người có đạo nhưng Giáng Sinh với tôi có nhiều kỷ niệm thật tuyệt vời.

Tất cả gói trọn vẹn trong mối tình đầu lãng mạn như sương khói và buồn như mây chiều thu.

   Ngày chàng rời tôi, Chúa cũng u buồn giang đôi tay tiễn biệt, thế gian như thầm lặng chia buồn và cô bé ngoại đạo đa sầu đa cảm là tôi tưởng như đã chết mất một phần đời. Lời cầu nguyện chàng dạy tôi khấn với Chúa những đêm đi Lễ Thánh chắc chưa đủ vang vọng đến trời cao nên chỉ sau mấy mùa Noel là tan tác.

Nụ hôn vội vàng mà da diết trước cổng nhà đã khiến tôi tràn nước mắt “… Anh đi rồi, đường xưa có nắng không anh. Lá hoa còn đây, hay tàn theo tháng ngày ...?” Phố phường vẫn đông vui mà lòng tôi vắng chàng. Đêm Thánh Lễ những năm sau đó tôi không đến nhà thờ bởi không còn bàn tay chàng đón đưa, sưởi ấm. Tiếng nhạc đêm Giáng Sinh và tiếng chuông giáo đường như chạm vào trái tim nhỏ bé của tôi thành những vết thương đau buốt.


   Đời sống không ngừng trôi như trái tim không ngừng nhịp đập. Những dòng sông bắt nguồn từ núi cao sẽ chảy ra hòa cũng biển cả cho dòng nước luân lưu. Mối tình đầu ngây thơ và trong trắng thời tôi mới lớn theo tự nhiên, đã phải lùi vào dĩ vãng để nhường tâm tư tôi lại cho bao âu lo trước thực tế cuộc đời. Tận một ngăn rất sâu, đôi lần tôi nghe tim mình thổn thức. Nước mắt lại tràn ra và tôi lắc đầu xua đi nỗi nhớ. Tôi tự nhủ lòng hãy để cho tình xưa ngủ yên, trong giấc mơ tôi thấy chàng cùng tôi đi Lễ. Chàng giảng cho tôi nghe những lời Chúa giảng ở trên cao. Giọng chàng ân cần khuyên tôi không nên than thân trách phận. Tôi nhớ ánh mắt chàng ái ngại nhìn tôi cái thời mà đọc kinh cũng sè sẹ. Câu “Kính Chúa là yêu nước” không ai dám phát ra trên bờ môi. Chàng thường bảo tôi, mọi sự đều có sắp đặt của Chúa, Chúa ở cùng ta. Thời tôi yêu chàng, thời tay trong tay, tôi tin lời chàng như chàng đã tin Chúa. Nhưng tin cách mấy tôi vẫn là cô bé ngoại đạo nên… chúng tôi xa nhau …

 

*****

    Tôi rời quê nhà, mang theo mối tình thời mới lớn và những trăn trở của người thiếu phụ trẻ một mình nuôi con. Đời sống, có những nỗi nhớ không đếm được và những nỗi buồn không thể viết nên thành thơ. Tôi hòa nhập vào phong tục nơi quê hương mới. Đêm Giáng sinh tôi ngạc nhiên khi thấy đường phố vắng lặng, không một bóng xe, bóng người ngoài phố. Tất cả các cửa tiệm, nhà hàng lớn nhỏ của người bản xứ đều đóng cửa. Ngày Chúa giáng trần, lễ chính ở nhà thờ được giáo dân chuẩn bị hàng tháng trời trước đó. Đêm Noel là đêm để gia đình sum họp. Có nhiều người cả năm đi làm ăn xa, ngoài tiểu bang hoặc ngoài nước, Noel là ngày đoàn tụ, tặng quà, vui chơi … Người giàu có đến bình dân, từ trẻ con đến người già đều thích thú hưởng thụ.


 Tôi  nhớ Giáng sinh đầu tiên nơi xứ người, tuyết rơi nhè nhẹ và khí hậu khá lạnh so với những người Á đông mới định cư như chúng tôi. Mấy chị em rủ nhau mua cây thông về chưng trong nhà cho tăng phần ấm áp. Sau khi dạo tới dạo lui vài nơi, chúng tôi mua cây thông màu xanh (còn có loại cây thông màu trắng như phủ đầy tuyết nữa) và mua thêm những thứ trang hoàng để treo lủng lẳng cho đẹp mắt. Dĩ nhiên là không thiếu những dây đèn chớp chớp đủ màu. Tôi và nhỏ em đồng ý với nhau chọn thêm bốn dây đèn có âm nhạc để không khí thêm rộn ràng. Về nhà, mấy cha con, chị em rất hào hứng sửa soạn cho cây Giáng Sinh.

 Sau khi kết hoa, giăng đèn … mùa đông tuyết rơi ngoài khung cửa vậy mà chúng tôi mồ hôi toát ra vì vừa làm vừa đọc hướng dẫn bằng English, tra tự điển … để ráp cây thông với những dây đèn cho đúng. Chúng tôi kết thêm Đèn Âm Nhạc vào. Cắm điện và mở công tắc lên.

 Mời tất cả cùng lắng nghe … hợp tấu … Đêm thánh vô cùng … giây phút tưng bừng … Jingle bell … jingle bell … Thôi chết rồi, bốn dây đèn âm nhạc là bốn bản nhạc giáng sinh khác nhau, nhạc êm dịu xen lẫn nhạc rộn ràng. Tất cả loạn xà ngầu như một buổi tổng dợt văn nghệ. Mấy cha con nhìn nhau cười, người này đổ thừa người kia, đọc chữ thì phải đọc cho hết, ngoài hộp có dòng chữ nhỏ phía dưới ghi rõ tên bản nhạc. Cậu em trai tôi cười, thấy ngoài hộp có vẽ mấy nốt nhạc … đồ rề mi fa sol…la… là mua, Ok rồi, ai biết …!

     Mấy mươi lần đón Giáng sinh xa xứ đã qua, tôi dần dần làm quen với phong tục nơi quê hương mới. Noel là dịp đoàn tụ, tôi thường để dành ngày phép của mình để thụ hưởng niềm vui đầm ấm này. Những dịp đi shopping trong mùa Lễ, ngắm nhìn thiên hạ lao xao, áo quần đẹp. Mùa đông với thời tiết lạnh và khô là cơ hội cho bao model áo lạnh, khăn choàng, giày ống … đủ kiểu, đủ màu sắc. Tiệm quán chưng bày rực rỡ, không khí Giáng sinh tràn về trên khắp nẻo đường, đèn đóm lấp lánh. Thế gian đang hân hoan đón chào ngày Chúa ra đời.

Những buổi sáng sớm lái xe đi làm trong mùa Lễ, ngang qua những ngôi giáo đường nằm lặng lẽ trong màn sương của vùng đồi núi này tôi chợt thoáng nghĩ về nơi chàng đã sống; ngày chúng tôi yêu nhau. Đà Lạt, thành phố buồn muôn thuở. Miền Đất Hứa, nơi tôi đã đôi lần rơi nước mắt khi tìm đến địa chỉ chàng đã viết ở bì thư của những lá thư tình đầy yêu thương, lãng mạn. Nơi đã vùi chôn mối tình đầu của tôi bằng những khắc khe không nói được bằng lời. Nơi đó, chàng đã ra đi mang theo lời nguyện dâng đời cho Chúa.

   Bao năm tháng qua, mỗi lần nhớ lại cảm giác khi hai bàn tay chàng nâng niu ôm lấy khuôn mặt tôi trong nụ hôn ngày cuối, lòng tôi vẫn như là muối xát.

 Tôi không còn là một cô bé ngoại đạo luôn khóc thương cho mối tình đầu không có đoạn kết thuở xưa. Đời sống và tâm trí tôi không còn hiện diện những âu lo khi ăn chén cơm hôm nay chưa no, lòng đã lo cho bữa ăn ngày mai. Nên tôi vẫn nhớ mãi lời chàng … “Hãy tin Chúa, Chúa ở cùng ta, mọi điều xảy ra trong đời ta đều có Chúa dự phần”.


Giáng sinh và tôi với mối tình đầu dang dở, xin hãy ngủ yên.

Nguyễn Diệu Anh Trinh (Atlanta)

 

Ý kiến bạn đọc
26/12/202100:21:58
Khách
> với tay bạn & cận vệ

Trong cuộc đời số phận mổi người phụ thuộc vào người bạn chân tình. Trong truyện Tây Du Ký, Huyền Trang một con người phàm phu, quyền năng không có, trí huệ lu mờ quên mất lối về Thiên Cung, nhưng anh ta may mắn có 1 người bạn là Ngộ Không (ngộ ra cái tính không trường cửu của vạn vật trong Tam giới), 1 con người quyền năng đầy trí huệ giửa Trời và Đất. Nhiệm vụ của Ngộ Không là hàng ma phục yêu, bảo vệ Huyền Trang "đáo bỉ ngạn" để đạt đại Trí Huệ và trở lại vị trí vinh quang của mình. Ngộ Không thì than phiền rằng anh thì không có cái gì gọi là đạo tâm kiên cố, quyết tâm cầu đạo, hay là muốn thành Phật thì phải có mục đích, ....phong thái anh có vẻ giống như công tử du xuân, .... Ngộ Không không hiểu rằng trên cỏi đời này ân điển từ Đấng Tối Cao là yếu tố quyết định, các yếu tố khác chỉ phụ thêm. Trong Kinh Thánh củng nói "nếu bạn không trở thành đứa trẻ nhỏ, bạn sẽ không bao giờ được vào vương quốc trên trời." Ngày Huyền Trang đối diện Phật Tổ tối cao với Tâm không mong cầu (Nir: không Varna: mong cầu) là đủ rồi , dỉ nhiên là cái cầu đại trí huệ thì không tính. Lục Tổ Huệ Năng khi gặp Ngủ Tổ Hòang Nhẩn củng nói, "Tôi từ phương nam đến đây, chỉ mong cầu thành Phật chứ không mong gì khác". Trong chương lục độ Ba La Mật của Phật củng có nói về pháp bố thí. Phật nói bố thí Tâm Linh là cao nhất, cao hơn rất nhiều ngàn lần so với cái thứ 2 là bố thí sinh mạng chúng sinh (thuần chay vegan). Ngộ Không thì làm điều này, hết lòng bảo vệ Huyền Trang cho đến lúc vào chốn Cực Lạc.
25/12/202104:24:08
Khách
>cho đến 1 ngày, đó là đêm Xmas 12/24/....

9 giờ tối đến phi trường San Jose với tay bạn & cận vệ, lấy taxi rời San Jose, ra khỏi thành phố khõang 20 phút, thì bắt đầu đánh nhau, xe đang chạy trên freeway thì tự động ngừng, tay tài xế Mể thì "Lạy Chúa tôi, chuyện gì vậy ...", tôi thì ngũ gà ngũ gật suốt thời gian, tay cận vệ im lìm không nói 1 tiếng, sau khi ngửng 15 - 20 phút, xe tiếp tục chạy lại cho đến chổ phải đến. Anh tài xế Mể thì run quá trời, cứ "Lạy Chúa, lạy Chúa". Nhiều năm sau này, tay vệ sỹ nói, lúc xe ngừng; tôi xử dụng nhiều đại thần thông mà chưa thấy kết quả, tôi sợ quá phải dùng ngón cuối cùng hộ mạng, ngón này xử dụng lực lượng từ Đấng Tối Cao, tay đó chạy liền. Lúc này 2 đứa võ công khá hơn nhiều, coi như cao hơn 1 bậc kể từ lúc đánh nhau. Lấy giới làm Thầy & văn ôn võ luyện 1 ngày nào đó lớ quớ nó kiếm chuyện lấy luật Nhân Quả xử mình. Chớ ai muốn đánh nhau với nó, đạo cao 1 thước, ma cao 1 trượng. Phật củng nói nên theo con đường trung đạo, tuy thuộc vào lực lương khẳng định nhưng tránh né đụng độ với lực lượng phủ định.
24/12/202103:00:43
Khách
>Chàng thường bảo tôi, mọi sự đều có sắp đặt của Chúa, Chúa ở cùng ta. Thời tôi yêu chàng, thời tay trong tay, tôi tin lời chàng như chàng đã tin Chúa. Nhưng tin cách mấy tôi vẫn là cô bé ngoại đạo nên… chúng tôi xa nhau … Ngày chàng rời tôi, Chúa cũng u buồn giang đôi tay tiễn biệt, thế gian như thầm lặng chia buồn và cô bé ngoại đạo đa sầu đa cảm là tôi tưởng như đã chết mất một phần đời. Lời cầu nguyện chàng dạy tôi khấn với Chúa những đêm đi Lễ Thánh chắc chưa đủ vang vọng đến trời cao nên chỉ sau mấy mùa Noel là tan tác.

Trong việc thực hiện chủ nghỉa cộng sản tại Việt Nam, dẩn đến gần 500,000 người chết trên biển Đông, không biết lúc chết họ có cầu nguyện gì không, nhưng chắc chắn là phải có vì đó là bản năng muốn sống của con người, tuy lời khẩn cầu không đi đến đâu. Khi còn trẻ tôi không chú ý đến tôn giáo, tuy biết rằng mọi việc trong vũ trụ là do Thượng Đế Tòan Năng tạo nên. Cho nên việc đi nhà thờ, chùa, thánh thất, .... là chuyện không cần thiết. Khi các mục tiêu vật chất mà vào thì cái thời lãng mạn qua đi, kể cả Thượng Đế Tòan Năng củng rơi vào lãng quên.
Vào kỹ nghệ vài năm cho đến 1 ngày, đó là đêm Xmas 12/24/.... Lúc đầu không hiểu, sau này mới biết. Con người nó có một cái quan niệm sai lầm về Chúa, Thượng Đế, ... là nó đặt cái niềm tin không đúng chổ và là nguyên nhân của các khổ đau. Vì bàn chất con người nó không thể nói chuyện trực tiếp với Thượng Đế Tòan Năng ngoại trừ nó được đóng dấu bởi chính Ngài. Một vị hiền triết xa xưa Trung Hoa có nói rằng, khi con người nói chuyện được với Đấng Tối Cao, mọi ý muốn của họ phải đuợc thực hiện nhưng phải có cái giá của nó, bởi vì lực lượng của Thượng Đế là để cho họ xử dụng, chớ không phải để thờ phụng cúng bái. Tôn giả Xá Lợi Phất đệ tử của Phật Thích Ca, ngày ra đi, ông muốn chứng minh cái điều mà ông nói đều là sự thật cho mẹ ông ta--một tín đồ Ấn Độ giáo. Đêm đó vô số vị Thần của Ấn Độ giáo vào chào từ giả ông ta trước mặt bà mẹ, vì bình minh là Ngài sẻ nhập Đại Niết Bàn. Câu nói cuối cùng ông ta nói với mẹ là: "mẹ ơi đừng có tin mù, tin quáng nữa, ...vì nó sẻ không đi đến đâu."
Như có chuyện, có 1 anh đi công tác đột xuất, ra phi trường tính standby, mà giá mắc quá, anh ta đổi ý không đi nữa tính ra về, thì cô bán vé không cho đi (nghe nói cô này trẻ và đẹp), nói anh ta đợi cô kiếm cách mua vé giá rẻ cho anh, rồi mua được giá vé rẻ, cô ta củng không cho anh ta đi, giử lại nói chuyện trên trời dưới đất. Đột nhiên có phone gọi, anh ta trà lời phone, mặt mày tái mét, cô bán vé hết hồn tưởng vợ anh ta gọi (anh ta độc thân), dạt qua môt bên, anh ta nhân cơ hội đi vào cổng check in ngay. Anh ta nhìn tôi cười cười hỏi "Ai gọi?" Tôi không nói 1 tiếng, vì trong kinh Quoran có 1 câu "Bản chất của Thượng Đế Tòan Năng là vô hình vô tướng, khi cần thiết thì hữu hình hữu tướng ....". Cái vụ mua vé máy bay giá phải chăng này nó liên quan đến Ái Lực, linh hồn cô bán vé nó nhận biết là trước mặt nó là hình bóng / bản sao của Đấng Tòan Năng. Trong Kính Thánh có chử "The pontiff", anh ta chính là "The ponfiff" hay là The Bridge hay là Cây Cầu nối giữa linh hồn cô ta và Đấng Tối Cao, mà nó đã tìm kiếm nhiều ngàn, triệu năm, ... bởi vì nó sẻ luôn luôn đau khổ, cô đơn, ... mổi con người sẻ là hải đảo cho chính mình, lang thang trong các vũ trụ mênh mông, ... cho đến ngày nó gặp được Đấng Tối Cao. Thành ra cô ta cảm thấy đau khổ nếư để anh đi, và vì không thể để cho anh ta đi được, cô bán vé thì không hiểu tại sao mình lại rơi vào hòan cảnh kỳ lạ như vậy. Riêng anh ta không hiểu hay cố tình không hiểu, nhưng đâu có qua mặt được Đấng Tối Cao. Sách Luận ngữ có chép câu nói của Khổng Tử (551-479 Trước CN): "nhi tùng tâm sở dục bất du củ " theo lòng mình muốn mà không vượt ra ngoài khuôn khổ đạo lý. thành ra mới có cuộc gọi phone, làm cho người trong cuộc phải ra đi ngay lập tức.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 550,841
Tôi biết chú Xuân từ lúc anh em còn học tập chung ở Học viện Võ Thuật Thần Phong trong căn cứ Không Quân VNCH Tân Sơn Nhất khoảng năm 1971. Cho dù không chung thầy, chung lớp nhưng chung một trường. Khi ấy chú trong nhóm thiếu niên Thần Phong còn tôi ở lớp quân nhân. Chú là một trong số Thiếu niên Thần Phong giỏi mà tôi biết. Biết thì biết vậy nhưng không thân cho tới mãi sau nầy, khi tất tả chạy qua đến Mỹ. Sau khi tôi bắt đầu gầy dựng lại võ phái Thần Phong ở vùng Bay Area miền bắc California vào cuối năm 1977. Nhân chuyến xuôi nam, vùng Hawthorn – gần Orange County – tìm thăm Võ sư Thần Phong Nguyễn Văn Lợi – huynh đệ đồng môn với thầy tôi là Võ sư Phan Văn Đức. Từ đó mối giao tình càng ngày càng sâu đậm, thân thiết; nhất là khi hai anh em đồng chí hướng, cùng tìm cách liên lạc với anh em Thần Phong cũ hiện ở Saigon để tiến tới việc phục hồi võ phái Thần Phong ở Việt Nam sau một thời gian dài bị chính quyền Việt cộng cấm đoán tối đa.
Năm 2021 đang đi qua, chúng ta hãy vui vẻ welcome 2022. Riêng tôi cũng như nhiều fans của FIFA, ngoài mong ước thế giới trở lại bình thường, là ước mong được xem giải World Cup tại Qatar trong không khí tưng bừng chớ không phải lặng lẽ như Euro và Olympic vừa qua.
Dân xứ lạnh Minnesota đang mùa đông lạnh lẽo băng giá mà được tới bãi biển đầy nắng và sóng nhỏ thì không tận dụng hưởng thụ sao được. Nhiệt độ ở bãi biển cỡ 75 độ tới 90 độ F rất mát mẻ. Trừ giờ ăn và ngủ thì cả 3 nhà chúng tôi người lớn và con nít suốt ngày bơi lội và hóng gió ở bãi biển này. Các du khách khác cũng ra biển rất đông.
Vào khoảng giữa tháng mười khi trời trở lạnh, báo hiệu thu tàn đông tới là cuộc sống của người dân ở Hoa Kỳ bắt đầu nhộn nhịp, chuẩn bị mua sắm cho các kỳ lễ lớn sắp đến. Đặc biệt năm nay, 2021, thì không khí tưng bừng náo nức lại càng rõ ràng hơn. Vì sao?
Tôi ngồi ở băng ghế có bàn và lò nướng dành để pic-nic và nhìn ra phía bờ hồ cách đó khoảng bốn năm chục thước. Cọp nhỏ Khánh-An đang vọc nước, chơi với cát sỏi. Bác Hai thì đang đứng trên các ghềnh đá gần đó dạy cho Huy Khang cách cột lưỡi câu, gắn mồi, tung cần câu cá. Ông bà nội và ba mẹ Khánh An ngồi trên bờ gần đó phơi nắng… Khung cảnh như những đoạn phim quay chậm. Thỉnh thoảng có những chuyển động nhanh khi Cọp nhỏ Khánh-An chạy lên và kêu “Má Hai xuống nước chơi với An.” Tôi không mang theo đồ ngắn nên chỉ muốn ngồi trên bờ ngắm cảnh, thư giãn và đọc sách chứ không xuống nước. Khánh-An liên tục kèo nài nên tôi gấp lại cuốn sách đang đọc và đi xuống phía bờ nước. Nước hồ rất trong. Có thể thấy cá bơi lượn. Hai má con tôi lội trong nước tìm những miếng đá đẹp như thói quen mỗi khi chơi trong nước. Thỉnh thoảng má tôi kêu mọi người tụ lại chụp hình. Nếu có ai đang quay phim sẽ thấy cảnh hai má con Cọp nhà tôi nhảy tung lên, chân không chạm nước. Tíc-tắc đó sẽ đứng lại, hiện trên
Mùa Giáng Sinh đang đến, ngoài đường phố, chợ búa, và các cửa hàng đã tấp nập những màu sắc xanh đỏ, tươi vui. Trong cái Nursing home nhỏ bé này người ta cũng góp phần với niềm vui chung của mọi người, mọi chốn. Tại phòng khách lớn người ta vừa dựng xong một cây Giáng Sinh, trang trí những chiếc đèn đủ màu và những cây kẹo cong cong xinh xắn. Các ông bà già hàng ngày thường tụ tập nơi đây để cùng coi ti vi hay nói chuyện với nhau, còn hơn là nằm bẹp trong phòng riêng, coi ti vi một mình thì buồn chán quá!
Giáng Sinh năm 1990 là mùa Giáng Sinh đầu tiên tôi đón trên đất Mỹ này. Tất cả đều vừa lạ lùng mà cũng vừa quen thuộc. Dĩ nhiên lạ lẫm vì đây là lần đầu tiên được chứng kiến sự tấp nập của các khu thương mại sầm uất. Những khu nhà giăng đèn nhấp nháy từ trên nóc xuống đến sân vườn.
Mùa lễ cuối năm, đèn màu và những biểu tượng của giáng sinh, năm mới giăng mắc khắp nơi. Ánh sáng nhấp nháy từ các loại đèn làm cho không khí trở nên ấm cúng hơn và khiến lòng người nao nao. Hãng MITF cũng không ngoại lệ, một cây thông bằng nhựa làm bên Tàu được dựng lên giữa sảnh tiếp tân. Nhân viên văn phòng treo máng lên đủ thứ linh tinh những món đồ biểu tượng cho vui vẻ, may mắn và hạnh phúc.
Tôi bắt đầu biết đến chương trình VVNM vào năm 2017 khi đang đi công tác xa nhà, xa hằng vạn dăm ra khỏi nước Mỹ. Tôi đã đọc kỹ mục đích và tôn chỉ cao đẹp của Việt Báo. Tôi theo dõi và tìm đọc tất cả các bài viết của các cộng tác viên và nhận thấy đây là một ý tưởng tiên phong và duy nhất trên văn đàn Việt Nam hải ngoại do hai vị sáng lập Việt Báo là nhà văn Nhã Ca và thi sĩ Trần Dạ Từ với mong muốn tất cả người Việt Nam trên đất Mỹ luôn giữ gìn hồn Việt, văn hóa Việt, đồng thời vẫn thăng tiến trong xã hội, quốc gia mình đang sống.
Tôi có cô cháu dâu dể thương, có con học đại học University of Virginia và VA Tech. Cháu cho biết hai trường trên lá đổi màu rất đẹp và mời Ba Mẹ cháu, chị bạn, tôi đi xem lá vàng tiện thể thăm các con. Tôi nhận lời ngay và cháu đến đón chúng tôi vào buổi sáng đẹp trời. Mẹ cô và chúng tôi mang theo it nước uống, thức ăn dù không cần thiết.
Nhạc sĩ Cung Tiến