Hôm nay,  

Đi Cancun Mùa Covid!

27/12/202109:13:00(Xem: 2668)

Thanh Mai

Tác giả Thanh Mai là cư dân Minnesota, đã nhận giải vinh danh tác giả Viết Về Nước Mỹ 2008. Với những bài viết thuộc nhiều thể loại đề tài, cô là một tác giả rất được bạn đọc yêu mến. Đây là bài mới nhất của cô.


***


Nghe bà con bạn bè khen Cancun dữ quá, có người năm nào cũng qua đó nên gia đình tôi cũng tò mò đặt vé đến Cancun thử xem sao.


Lần thứ nhất cách đây 4 năm, gần đến ngày đi thì được tin bên Việt Nam ông nội tụi nhỏ bị bệnh nặng. Thế là chồng tôi cùng 2 người em phải bay về Việt Nam. Tôi gọi cho Cancun hủy chuyến đi và bị trừ mỗi người 200$, lấy lại tiền.


Lần thứ nhì năm 2019 chúng tôi lại mua vé đi Cancun. Gần tới ngày đi năm 2020 thì cả thế giới bị dịch COVID nên phải hủy nhưng không lấy lại được tiền. Họ gia hạn cho mình đến cuối năm 2021 nếu không đi thì bị mất.


Cho nên lần thứ ba chúng tôi quyết định đặt chỗ cho đầu tháng 12 năm 2021 sẽ bay qua Cancun chứ không mất hết tiền uổng lắm. 3 gia đình 15 người hơn chục ngàn đô chứ ít sao.


Cô dâu trưởng của tôi là Tracy đặt vé máy bay và đặt chỗ ở từ mấy tháng trước tại khu resort Oasis Palm vì khách sạn sát với bãi biển, có nhiều tiệm ăn ngon, có hồ tắm và quan trọng là đang giảm giá. Tracy cũng đặt mua vé xe bus đưa đón từ phi trường Cancun tới khách sạn và đến ngày về họ cũng đưa mình ra phi trường rất tiện.


Vì ở có 4 đêm bên Cancun nên 4 người nhà tôi chỉ mang theo mỗi người 1 ba lô vài bộ quần áo. Hai gia đình kia có con nhỏ và…người có “bịnh mê chụp hình” nên hành lý hơi nhiều vừa ký gởi, vừa tay xách nách mang tùm lum tà la.


Công nhận Tracy thật khéo chọn. Khu chúng tôi ở ngay bờ biển! Phòng ngủ rộng rãi tiện nghi nhìn ra biển rất đẹp. Có bàn ủi, có máy sấy tóc, có rất nhiều khăn to để đi tắm biển và có thể đổi khăn sạch bất kỳ lúc nào. Ở bãi tắm họ để rất nhiều ghế dựa trên bãi cát hoặc dưới những chòi rơm rất đẹp. Tất cả đều miễn phí. Đặc biệt là họ treo rất nhiều võng đủ màu dưới nước. Nằm trong võng để sóng biển đong đưa. Ngộ ghê và cũng rất thú vị! Không biết những resort khác có vụ treo võng dưới nước biển như thế này không nữa.


Bãi biển ở đây cát rất mịn và nhỏ xíu. Đi không bị lún như bãi biển ở Nha Trang. Những người bán hàng rong như dừa, kẹo bông gòn, mứt dừa, đồ kỷ niệm đi chào mời du khách với giá thách cắt cổ nên chúng tôi ít hỏi mua trừ dừa tươi vì thấy người khác đã mua với giá 10 đô 3 trái. Vậy mà họ thách tới giá 20$/1 trái. Tôi trả giá 10$/2 trái và sau một hồi giả vờ kỳ kèo họ chịu bán. 2 trái dừa này vỏ màu vàng cam, cơm vừa phải, nước dừa ngọt mát. Ngày hôm sau mấy đứa con mua 10$/3 trái nhưng nước dừa không ngọt có lẽ vì dừa đã già cơm rất dày.


Vì dịch Covid vẫn còn lây lan nên trước khi đi Cancun chúng tôi đều chích ngừa đầy đủ 3 mũi vaccine và đeo khẩu trang ở mọi nơi công cộng. Các du khách khác cũng vậy. Ai cũng cẩn thận phòng ngừa đeo khẩu trang nên mình cũng tạm yên tâm. Đến cổng Hải quan vào Mễ họ cũng xét giấy chích ngừa nhưng chuyến về thì không xét giấy này mà xét kết quả test Covid trong vòng 3 ngày trước khi bay về Mỹ. Cho nên đến Cancun được 1 ngày qua ngày sau chúng tôi từ lớn xuống nhỏ đều phải điền giấy test Covid. Khách sạn trả chi phí mình không trả đồng nào. (Nghe nói chỉ về Mỹ thì không trả tiền thôi). Đây là lần đầu tiên tôi được test Covid, họ dùng Q tip ngoáy nhẹ vào 2 lỗ mũi sâu cỡ 1/2 inch. Kết quả được gởi qua email trong ngày. Khi trở về Mỹ phải trình kết quả này qua Hải quan. May quá cả ba gia đình chúng tôi đều âm tính không ai bị Covid cả. Nếu bị dương tính phải ở lại Mễ sẽ phiền hà lắm!


Chắc cũng “nhờ” vụ Covid này nên chẳng thấy bóng du khách Tàu nào. Nói chứ mấy năm trước đi du lịch hay gặp các xe chở đầy du khách Tàu xí xa xí xố ồn ào tôi bực mình lắm. Chắc tại tôi kỳ thị Tàu hay sao đó. Người Việt mình khi đi chơi cũng ồn ào í a í ới không kém nên ông xã tôi thường nhắc chừng khi chúng tôi quên: “Giống Tàu rồi đó”! Thế là cả bọn giảm tần số âm thanh ngay.


Thanh Mai 1
Mấy ngày ở đây chỉ thấy có 15 người nhóm chúng tôi là người Việt Nam, còn là người Mỹ và người…Mễ. Chắc họ từ nhiều nước Nam Mỹ nhưng nghe giọng nói và nhìn mặt của họ chúng tôi không phân biệt được. Mặc dù họ nói đủ thứ tiếng nhưng nhìn biết ngay ai là du khách ai là người bản xứ. Du khách nào cũng ăn mặc đẹp và mặt mày tươi rói, hớn hở. Còn các nhân viên ở đây thì có vẻ nghiêm trang hơn; mặc đồng phục tuỳ công việc và tuỳ chỗ làm. Phần đông họ nói được tiếng Mỹ dù không lưu loát cho lắm. Làm việc cho khách du lịch mà. Anh chàng dọn phòng cho chúng tôi thì không nói được tiếng Mỹ nhưng biết dùng ngôn ngữ cơ thể để “nói” cũng hiệu quả. Thấy cái xe đựng đồ dọn vệ sinh phòng để ngoài hành lang nên ông xã tôi đem mấy khăn tắm dơ nhờ anh chàng dọn phòng đổi cho mấy khăn tắm sạch. Anh chàng chỉ vào đống khăn dơ rồi khoát tay; xong quay lưng ra bộ điệu đang chạy rồi đưa 2 ngón tay gần sát nhau và chỉ vào cửa phòng của chúng tôi. Chồng tôi thông dịch lại cho tôi là hắn nói hết khăn sạch rồi. Hắn sẽ chạy đi lấy ngay tí nữa sẽ đem tới phòng. Và đúng y chỉ vài phút sau anh ta gõ cửa đem cả chồng khăn sạch tới. Dễ thương ghê!


Buổi chiều đầu tiên mới tới resort, chúng tôi ai cũng đói bụng nên vô đại một tiệm bán buffet. Họ bày toàn đồ ăn Mễ ăn không vừa miệng. Qua ngày hôm sau đi ăn sáng vào 1 tiệm buffet khác, nhiều món ăn khá ngon để chọn. Thức ăn, nước uống tất cả đều miễn phí. Nếu chịu khó tới giờ các tiệm ăn mở cửa mình xếp hàng đặt chỗ trước thì sẽ được ăn ngon. Họ đón tiếp và phục vụ khách rất lịch sự, trang trọng. Món ăn trình bày đẹp mắt. Nhiều món rất lạ không biết tên. Hải sản, thịt thà, bánh trái mỗi nhà hàng nấu mỗi cách rất ngon. Ăn xong chỉ cho tiền tip mà thôi. Mà ngộ nhen, chúng tôi để ý là rất nhiều bàn khác người ta không để lại tiền tip. Hay là người Nam Mỹ không có tục cho tip hay sao ta? Trước khi đi chúng tôi cũng dặn nhau đổi tiền lẻ để cho tip, nhưng đến gần ngày về thì hết. Phải nhờ mấy người phục vụ trong quán ăn đổi thêm giùm vì họ có nhiều tiền lẻ lắm.


Cũng có mấy quày hàng làm sushi, hot dog, French fried, Hamburger … và nước uống bia rượu dọc theo bãi biển cho những người tắm biển nữa. Tất cả đều miễn phí nhưng phải chịu khó xếp hàng vì khách đông lắm. Khách lấy thức ăn và nước uống xong có thể đem cả dĩa, ly ra bãi biển để tắm rồi chạy lên bờ ăn uống cho tiện. Dĩa, ly đem lại quầy để trả hay không tuỳ ý thức của khách. Có hôm tôi xếp hàng lấy sushi và nước uống thấy họ rửa ly mà sợ quá. Họ gom cả mấy chục cái ly nhựa chồng vào nhau, nhúng vô thau nước to chẳng biết là nước gì nữa thấy màu đỏ nhạt, súc súc vài ba lần rồi úp cả chồng lên bàn. Thế là xong. Dùng cái ly đó mà chứa nước, chứa bia đưa cho khách. Thật là bẩn. Bao nhiêu là vi khuẩn chắc có cả con Covid. Hèn chi thằng con tôi và nhỏ cháu nội bị đau bụng tiêu chảy đến mấy ngày. Cũng còn may là test thử không bị dính Covid. Bác sĩ của Mỹ dặn khi đi Cancun phải uống nước lọc trong chai chứ không dễ nhiễm vi khuẩn tiêu chảy lắm.


Trong nhà hàng thì kỹ lưỡng hơn nhiều. Phải đeo khẩu trang mới được vào và chỉ bỏ khẩu trang khi ăn. Ngay khi vào tiệm khách phải rửa tay khử trùng bằng sanitizer. Bàn ăn được chùi khử trùng sạch sẽ. Khăn ăn được người phục vụ gắp chứ không dùng tay để lên bàn. Rất cẩn thận về vệ sinh nên chúng tôi cũng an tâm. Ông xã tôi rất dễ bị Tào Tháo rượt nhưng mấy ngày ở đây không bị gì cả.


Nghe nói ở resort có các chương trình âm nhạc rất hay nhưng thấy chỉ có vài ban nhạc chơi lèo tèo ở các tiệm ăn nên ban đêm chúng tôi hay ra biển nằm hóng gió, cho mấy đứa nhỏ rượt bắt chạy nhảy thỏa thích. Nghĩ lại hình như chỉ có nhóm chúng tôi ra ngắm biển đêm còn thiên hạ đâu hết trọi rồi? Có lẽ họ hưởng thụ những thú vui khác như đi các bar rượu, đi casino đánh bài, hoặc đi xem những show nhạc mà mình không biết chăng? Chúng tôi cũng dự tính đi bar một đêm trước khi về nhưng cuối cùng lại chọn ra biển hóng gió với mấy đứa cháu.


Ở đây thấy họ có bán vé đi thuyền tới các đảo khác hoặc đi xem cá heo. Nhưng vì trước khi đi cỡ 3 tuần nghe tin tức băng đảng bán ma tuý đã bắn nhau làm 2 người thiệt mạng ở bãi biển phía trước Azul Beach Resort và Hyatt Ziva Riviera Cancun. Rồi nghe nói du khách ra ngoài khu nghỉ mát có thể bị bắt cóc đòi tiền chuộc nên chúng tôi cũng hơi lo không dám ra phố hoặc đi đảo nào cả. Ở trong khu resort cho an toàn.


Dân xứ lạnh Minnesota đang mùa đông lạnh lẽo băng giá mà được tới bãi biển đầy nắng và sóng nhỏ thì không tận dụng hưởng thụ sao được. Nhiệt độ ở bãi biển cỡ 75 độ tới 90 độ F rất mát mẻ. Trừ giờ ăn và ngủ thì cả 3 nhà chúng tôi người lớn và con nít suốt ngày bơi lội và hóng gió ở bãi biển này. Các du khách khác cũng ra biển rất đông.


Có mấy tàu du lịch, du thuyền, ca nô chạy qua chạy lại trên biển khá đẹp. Và thỉnh thoảng một nhóm vài ba người phóng mô tô nước vun vút nhìn rất khoái. Nhớ hôm bữa bên Florida anh bạn của chúng tôi rất thích đi mô tô nước đã rủ rê và đặt thuê mô tô nước cho cả nhóm thưởng thức nhưng phút cuối cùng thời tiết thay đổi báo động sẽ có sấm chớp lớn nên phải hủy. Giờ thấy họ chạy thích quá, tôi rủ ông xã và mấy người con thuê mô tô nước chạy cho vui nhưng tụi nó từ chối nên vợ chồng già cụt hứng luôn.


Thanh Mai 2
Chúng tôi về lại Minnesota ngày 5 tháng 12 thì nghe tin 2 ngày sau tức 7 tháng 12 có mấy người chạy mô tô nước ngay bãi biển của resort Oasis Palm này đã bắn khoảng 20 phát súng làm khách du lịch đang tắm hoảng loạn kêu khóc bỏ chạy. Giờ nghĩ lại biết đâu mấy người chạy mô tô nước vun vút trên biển kia là để tìm hiểu và nghiên cứu cho vụ bắn súng vào ngày 7 vừa rồi? Họ mà bắn vào ngày chúng tôi còn ở đó chắc sợ và ám ảnh suốt đời! Nghe nói là Bộ ngoại giao Hoa Kỳ vừa ra thông cáo cảnh giác các du khách Mỹ đến tiểu bang Quintana Roo, Mexico (trong đó có Cancun) phải lưu ý đề phòng nạn tội phạm. Chắc qua 2 vụ bắn nhau này các khu du lịch ở Cancun sẽ bị ế là cái chắc! Chờ cho hết tình trạng tranh giành địa bàn của các băng đảng ma tuý chắc còn lâu lắm.


Đi du lịch với nhiều bà con hoặc bạn bè mà được người ta lo cho phòng ốc ăn uống như thế này thì quá sướng. Không phí thời gian nấu nướng, rửa chén, dọn dẹp gì cả. Suốt ngày cứ ăn ngủ, tắm biển, nghỉ ngơi, vui chơi không lo nghĩ thì còn gì bằng. Mỗi năm rán hẹn người thân, bạn hữu gặp nhau ở những khu du lịch như thế này nhưng không nhất thiết phải đi Cancun vì ở Mỹ như Florida cũng có những khu resort “trọn gói” với biển ấm và an toàn hơn.


“Ta về ta tắm biển ta

Không lo băng đảng, biển nhà an tâm!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 550,806
Tôi biết chú Xuân từ lúc anh em còn học tập chung ở Học viện Võ Thuật Thần Phong trong căn cứ Không Quân VNCH Tân Sơn Nhất khoảng năm 1971. Cho dù không chung thầy, chung lớp nhưng chung một trường. Khi ấy chú trong nhóm thiếu niên Thần Phong còn tôi ở lớp quân nhân. Chú là một trong số Thiếu niên Thần Phong giỏi mà tôi biết. Biết thì biết vậy nhưng không thân cho tới mãi sau nầy, khi tất tả chạy qua đến Mỹ. Sau khi tôi bắt đầu gầy dựng lại võ phái Thần Phong ở vùng Bay Area miền bắc California vào cuối năm 1977. Nhân chuyến xuôi nam, vùng Hawthorn – gần Orange County – tìm thăm Võ sư Thần Phong Nguyễn Văn Lợi – huynh đệ đồng môn với thầy tôi là Võ sư Phan Văn Đức. Từ đó mối giao tình càng ngày càng sâu đậm, thân thiết; nhất là khi hai anh em đồng chí hướng, cùng tìm cách liên lạc với anh em Thần Phong cũ hiện ở Saigon để tiến tới việc phục hồi võ phái Thần Phong ở Việt Nam sau một thời gian dài bị chính quyền Việt cộng cấm đoán tối đa.
Năm 2021 đang đi qua, chúng ta hãy vui vẻ welcome 2022. Riêng tôi cũng như nhiều fans của FIFA, ngoài mong ước thế giới trở lại bình thường, là ước mong được xem giải World Cup tại Qatar trong không khí tưng bừng chớ không phải lặng lẽ như Euro và Olympic vừa qua.
Vào khoảng giữa tháng mười khi trời trở lạnh, báo hiệu thu tàn đông tới là cuộc sống của người dân ở Hoa Kỳ bắt đầu nhộn nhịp, chuẩn bị mua sắm cho các kỳ lễ lớn sắp đến. Đặc biệt năm nay, 2021, thì không khí tưng bừng náo nức lại càng rõ ràng hơn. Vì sao?
Tôi ngồi ở băng ghế có bàn và lò nướng dành để pic-nic và nhìn ra phía bờ hồ cách đó khoảng bốn năm chục thước. Cọp nhỏ Khánh-An đang vọc nước, chơi với cát sỏi. Bác Hai thì đang đứng trên các ghềnh đá gần đó dạy cho Huy Khang cách cột lưỡi câu, gắn mồi, tung cần câu cá. Ông bà nội và ba mẹ Khánh An ngồi trên bờ gần đó phơi nắng… Khung cảnh như những đoạn phim quay chậm. Thỉnh thoảng có những chuyển động nhanh khi Cọp nhỏ Khánh-An chạy lên và kêu “Má Hai xuống nước chơi với An.” Tôi không mang theo đồ ngắn nên chỉ muốn ngồi trên bờ ngắm cảnh, thư giãn và đọc sách chứ không xuống nước. Khánh-An liên tục kèo nài nên tôi gấp lại cuốn sách đang đọc và đi xuống phía bờ nước. Nước hồ rất trong. Có thể thấy cá bơi lượn. Hai má con tôi lội trong nước tìm những miếng đá đẹp như thói quen mỗi khi chơi trong nước. Thỉnh thoảng má tôi kêu mọi người tụ lại chụp hình. Nếu có ai đang quay phim sẽ thấy cảnh hai má con Cọp nhà tôi nhảy tung lên, chân không chạm nước. Tíc-tắc đó sẽ đứng lại, hiện trên
Nụ hôn vội vàng mà da diết trước cổng nhà đã khiến tôi tràn nước mắt “… Anh đi rồi, đường xưa có nắng không anh. Lá hoa còn đây, hay tàn theo tháng ngày ...?” Phố phường vẫn đông vui mà lòng tôi vắng chàng. Đêm Thánh Lễ những năm sau đó tôi không đến nhà thờ bởi không còn bàn tay chàng đón đưa, sưởi ấm. Tiếng nhạc đêm Giáng Sinh và tiếng chuông giáo đường như chạm vào trái tim nhỏ bé của tôi thành những vết thương đau buốt.
Mùa Giáng Sinh đang đến, ngoài đường phố, chợ búa, và các cửa hàng đã tấp nập những màu sắc xanh đỏ, tươi vui. Trong cái Nursing home nhỏ bé này người ta cũng góp phần với niềm vui chung của mọi người, mọi chốn. Tại phòng khách lớn người ta vừa dựng xong một cây Giáng Sinh, trang trí những chiếc đèn đủ màu và những cây kẹo cong cong xinh xắn. Các ông bà già hàng ngày thường tụ tập nơi đây để cùng coi ti vi hay nói chuyện với nhau, còn hơn là nằm bẹp trong phòng riêng, coi ti vi một mình thì buồn chán quá!
Giáng Sinh năm 1990 là mùa Giáng Sinh đầu tiên tôi đón trên đất Mỹ này. Tất cả đều vừa lạ lùng mà cũng vừa quen thuộc. Dĩ nhiên lạ lẫm vì đây là lần đầu tiên được chứng kiến sự tấp nập của các khu thương mại sầm uất. Những khu nhà giăng đèn nhấp nháy từ trên nóc xuống đến sân vườn.
Mùa lễ cuối năm, đèn màu và những biểu tượng của giáng sinh, năm mới giăng mắc khắp nơi. Ánh sáng nhấp nháy từ các loại đèn làm cho không khí trở nên ấm cúng hơn và khiến lòng người nao nao. Hãng MITF cũng không ngoại lệ, một cây thông bằng nhựa làm bên Tàu được dựng lên giữa sảnh tiếp tân. Nhân viên văn phòng treo máng lên đủ thứ linh tinh những món đồ biểu tượng cho vui vẻ, may mắn và hạnh phúc.
Tôi bắt đầu biết đến chương trình VVNM vào năm 2017 khi đang đi công tác xa nhà, xa hằng vạn dăm ra khỏi nước Mỹ. Tôi đã đọc kỹ mục đích và tôn chỉ cao đẹp của Việt Báo. Tôi theo dõi và tìm đọc tất cả các bài viết của các cộng tác viên và nhận thấy đây là một ý tưởng tiên phong và duy nhất trên văn đàn Việt Nam hải ngoại do hai vị sáng lập Việt Báo là nhà văn Nhã Ca và thi sĩ Trần Dạ Từ với mong muốn tất cả người Việt Nam trên đất Mỹ luôn giữ gìn hồn Việt, văn hóa Việt, đồng thời vẫn thăng tiến trong xã hội, quốc gia mình đang sống.
Tôi có cô cháu dâu dể thương, có con học đại học University of Virginia và VA Tech. Cháu cho biết hai trường trên lá đổi màu rất đẹp và mời Ba Mẹ cháu, chị bạn, tôi đi xem lá vàng tiện thể thăm các con. Tôi nhận lời ngay và cháu đến đón chúng tôi vào buổi sáng đẹp trời. Mẹ cô và chúng tôi mang theo it nước uống, thức ăn dù không cần thiết.
Nhạc sĩ Cung Tiến