Hôm nay,  

Tôi Lên Chùa Làm Công Quả

24/06/202500:00:00(Xem: 2029)

bo-sach-vvnm 

Tác giả lần đầu tham dự VVNM với bài “Một Ngày Thăm Trường Võ Bị West Point”. Bà hiện định cư ở Texas và làm việc trong ngành giáo dục.
 
***
 
Biết được chùa Hương Đạo cần nhiều thiện nguyện viên giúp cho việc chuẩn bị Đại lễ Tam Hợp (Đại Lễ Vesak) tại Chùa Hương Đạo, vào một ngày cuối tuần, tôi có chút thời gian rảnh nên tôi đến chùa để làm thiện nguyện.
 
Chùa Hương Đạo nằn ở thành phố Fort Worth là ngôi chùa tôi thỉnh thoảng lui tới để làm công quả. Chùa có cảnh quan khá đẹp và sạch sẽ. Trong khuôn viên chùa trồng rất nhiều cây và nhiều loại hoa khác nhau như hoa anh đào (sakura), hoa hồng, hoa râm bụt, hoa sứ, hoa cúc trắng, hoa dã quỳ...
 
Trong khuôn viên chùa, hoa nở hầu như quanh năm. Hoa mùa xuân có hoa đào sakura, đào quince, hoa hồng, hoa mộc lan và nhiều loại hoa khác. Hoa mùa hè có hoa sứ, hoa râm bụt, hoa hồng nhiều màu, hoa margueritte trắng, hoa hướng dương, hoa mộc lan trắng và nhiều loại hoa khác tôi không biết tên. Chánh điện rộng rãi và trang nghiêm, luôn có hoa tươi và nhang đèn trước tượng đức Phật.
 
Chùa được thành lập cách đây gần 30 năm từ một ngôi nhà nhỏ mua lại của một cư dân Fort Worth. Chùa đang xây dựng công trình thắng tích “Bảo Tháp Tàng Kinh Thánh Điển” (Dhammacetiya) gồm 840 tháp lớn, nhỏ lưu trữ toàn bộ lời dạy của Đức Phật nằm trong khuôn viên 14 mẫu đất sau Chánh Điện của chùa. Một mai khi công trình Bảo Tháp Tàng Kinh Thánh Điển được xây dựng hoàn tất, nơi đây có thể tổ chức các khóa tu thiền cho hơn 5 ngàn người tham dự. Tổng kinh phí dự trù cho công trình này lên tới 150 triệu Mỹ kim. Công trình đã chính thức được khởi công vào ngày 4 tháng 5 năm nay. Công trình Dhammacetiya rất có ý nghĩa về Giáo Pháp. Một khi công trình được hoàn tất, tất cả các Phật tử khắp mọi nơi trên thế giới có thể về đây để tu tập và học hỏi về Giáo Pháp. Có thể nói đây là Thánh Địa của Phật Giáo.
 
Để đánh dấu sự khởi đầu của công trình thiêng liêng này, chùa Hương Đạo long trọng tổ chức Đại lễ Phật Đản Vesak Quốc Tế lần thứ hai, Lễ Trùng Tụng Tam Tạng Thánh Điển Pali lần thứ I và Lễ Đông Thổ Khởi Công Xây Dựng Đại Thắng Tích Bảo Tháp Tàng Kinh Thánh Điển Dhammacetiya từ ngày 25 tháng 4 đến ngày 4 tháng 5 năm nay.
 
Trong suốt 10 ngày đã diễn ra các sự kiện sau:
- Lễ diễu hành xe hoa của các nước Phật Giáo để cung nghinh Xá Lợi và Tam Tạng Thánh Điển Pali vào sáng ngày 25 tháng 4.
- Tụng đọc Duyên hệ Patthana từ 5 giờ sáng đến chiều.
- Thuyết pháp vào mỗi buổi tối vào lúc 7 giờ chiều.
- Đặt bát cúng dường mỗi ngày.
- Các bữa cơm chay thân mật dành cho Phật tử vào các buổi sáng, trưa, chiều.
- Vào chiều thứ Bảy, ngày 3 tháng 5 Lễ Kiết Giới Sima Đại Bảo Tháp và lễ cúng dường ánh sáng với 24.000 ngọn nến được thắp lên.
- Chủ Nhật ngày 4 tháng 5 hai sự kiện trọng đại khép lại chương trình đại lễ Tam hợp:  Lễ Phật Đản Quốc Tế và Lễ Động thổ Khởi Công Xây Dựng Đại Tháp Dhammacetiya.
 
Đặc biệt năm nay, ngôi tiểu tháp đầu tiên Tipitaka, đại diện cho 840 ngôi bảo tháp chưa được hoàn tất, sẽ có mặt tại chùa Hương Đạo. Ngôi tiểu tháp Tipitaka được khắc Tam Tạng Kinh thánh Điển với hai ngôn ngữ là Pali Latin và tiếng Anh. Tipitaka là tiểu tháp đầu tiên được chế tác tại thị trấn Makrana Marble, thuộc quận Nagaur, bang Rajasthan, Ấn Độ, nơi có một trong những mỏ đá thạch anh nổi tiếng nhất thế giới.
 
Đá thạch anh Makrana Marble là vật liệu xây dựng của nhiều công trình vĩ đại, trong đó có Taj Mahal-kỳ quan nổi tiếng và biểu tượng văn hóa thế giới. Đây là loại đá được biết đến nhờ độ bền cao, mang giá trị thẩm mỹ và tâm linh sâu sắc, làm tăng thêm vẻ uy nghiêm cho các công trình linh thiêng. Đây là một trong những loại đá quý, có thể tồn tại ở ngoài trời qua thời gian rất dài nhờ độ rắn và độ già của loại đá này, được sử dụng từ hàng nghìn năm nay trong nghệ thuật và kiến trúc để tạo cảm giác sang trọng và đẳng cấp. Đá có màu sáng nhưng khi có ánh sáng mặt trời tiếp xúc, đá sẽ chuyển sang màu trắng.
 
Đường nét hoa văn trên tháp là hoa văn lá bồ đề và những hoa văn họa tiết khác được ghép nối từ những hoa văn có liên quan tới phật giáo của các nước như Việt Nam, Tích Lan, Miến Điện, Thái Lan, Lào và Cambodia. Vách tường đá của tháp có độ dày hơn 1 feet, tháp khá cao, nặng 43 tấn. Bên trong tháp, bốn vách tường được điêu khắc với hoa văn họa tiết kể về hành trình cuộc đời của Đức Phật dựa trên bài kinh Chuyển Pháp Luân. Bài kinh này sẽ được điêu khắc bằng hình ảnh của Đức Phật, 5 vị Trần Như và vườn Lộc Uyển.Trần tháp được điêu khắc với nhiều họa tiết bao quanh họa tiết Bánh xe Duyên Hệ. Chính giữa trần tháp có một bóng đèn chiếu xuống. Tháp rộng đủ chỗ cho 4 người ngồi trong tháp để tụng kinh hoặc quỳ đảnh lễ. Chùa đặt tạm ngôi tiểu tháp này phía bên trong cổng chính của chùa để các phật thử có thể chiêm ngưỡng ngôi tiểu tháp đầu tiên này.
 
Có một số trục trặc trong việc hoàn tất visa cho các kỹ sư Ấn Độ sang Fort Worth để lắp tiểu tháp Tipitaka nên tính đến thời điểm hiện tại, tiểu tháp vẫn chưa được dựng xong mặc dù toàn bộ các bộ phận của tiểu tháp đã có mặt ở chùa. Vì thế, Chùa Huơng Đạo cho dựng tạm 4 bức vách của tiểu tháp bên trong cổng chùa để các phật tử có thể hình dung sơ qua tiểu tháp này.
 
Tôi được phân công phụ giúp trang trí xe hoa. Khi tôi đến, các khung của xe hoa đã được trang trí với hằng hà sa số những bông hoa đẹp rực rỡ. Tôi có nhiệm vụ cắt những miếng vải dài màu vàng để trang trí cho xe hoa. Sau khi cắt xong những miếng vải màu vàng, tôi được giao việc cắt những miếng vải lụa trắng để các thiện nguyện viên khác làm những bông hoa vải để trang trí cho xe hoa. Sau đó, tôi chuyển sang khâu làm hoa vải.
 
Câu nói “Không thầy, đố mày làm nên” quả rất đúng trong trường hợp của tôi. Tôi lúng ta lúng túng mày mò làm hoa nhưng hoa của tôi làm trông như hoa héo, thiếu nước, không được đẹp và bung cánh như hoa của các thiện nguyện viên khác. Tôi không biết kỹ thuật gấp hoa vải và chưa bao giờ làm hoa vải. Thấy tôi đánh vật với bông hoa vải, một thiện nguyện viên đứng gần tôi bày cho tôi cách gấp và giữ đài hoa cho chặt. Cô ấy bảo nếu tôi dùng 2 hoặc 3 miếng vải cho một bông hoa, hoa mới đẹp và có nhiều cánh. Tôi làm theo lời cô ấy, quả nhiên, hoa của tôi trông đẹp hơn cái đầu tiên tôi tự làm.
 
Các thiện nguyện viên vừa làm việc vừa chuyện trò vui vẻ. Tôi bắt chuyện với một vài chị và nhờ nói chuyện phiếm, tôi cảm thấy thời gian qua rất nhanh và tôi không có cảm giác đang làm việc. Tôi cảm giác như đang gặp gỡ bạn bè. Chỉ còn một tuần nữa là đại lễ Tam hợp sẽ bắt đầu với lễ diễu hành xe hoa, vì thế, các thiện nguyện viên khẩn trương kết thêm hoa vải để trang trí cho xe hoa. Công việc trang trí xe hoa tuy không nặng nhọc nhưng chiếm khá nhiều thời gian của các thiện nguyện viên. Chúng tôi tạm dừng công việc vào khoảng 10 giờ tối.
 
Vào ngày lễ cúng dường ánh sáng thắp sáng 24,000 ngọn nến, tôi đến sớm để phụ việc vì tôi biết sẽ có rất nhiều việc để làm. Tôi đã từng phụ giúp lễ cúng dường ánh sáng ở chùa Hương Đạo vào năm ngoái nên tôi biết cần phải làm gì vào ngày này. Khi tôi đến chùa, nhiều thiện nguyện viên phật tử đã có mặt. Chúng tôi xếp đèn cày vào trong những cái ly nhỏ, sau đó cho những cái ly nhỏ này vào trong những cái khuôn thủy tinh dày hình dáng khá đẹp. Sau đó, chúng tôi mang những chiếc ly này tới bãi tập kết ở bãi đất rộng sau chánh điện.
 
Một số thiện nguyện viên mở những chiếc túi giấy bóng và cho những khuôn thủy tinh chứa đèn cầy vào những túi giấy bóng này. Một vài thiện nguyện viên khác sắp xếp các khuôn thủy tinh này vào các vị trí đã được thiết kế hôm trước. Tôi chạy tới chạy lui lượn rác và vác các bao rác về bãi tập kết rác. Thỉnh thoảng tôi phụ giúp mở các túi giấy bóng, thỉnh thoảng tôi phụ bỏ đèn cầy vào các khuôn thủy tinh. Mọi người tất bật làm việc cho kịp giờ hành lễ. Công việc cuối cùng của tôi là thắp các ngọn nến. May thay, các ngọn nến được thắp sáng đúng giờ dự định. Khi buổi lễ cúng dường thắp sáng 24,000 ngọn nến bắt đầu, tôi đã mệt nhoài nên tôi chỉ nán lại đôi mươi phút và không thể tham dự trọn buổi lễ.
 
Dù tôi không thể tham gia vào toàn bộ 10 ngày đại lễ vì tôi không có thời gian, tôi vẫn cảm thấy vui vì tôi đã góp phần nhỏ bé chung sức với các thiện nguyện viên khác giúp cho Đại Lễ Tam Hợp năm nay. Ngoài ra, tôi vui vì quen biết thêm một vài chị thiện nguyện viên tại chùa Hương Đạo. Nhờ đi làm thiện nguyện ở chùa, tôi có thêm một vài người bạn. Tôi nhận thấy cuộc sống của tôi vui hơn và có ý nghĩa hơn khi tôi làm công việc thiện nguyện viên cho bất kỳ tổ chức nào mà tôi tham gia.
 
Tôi chưa thể làm điều gì to tát hơn để đền ơn nước Mỹ, đất nước đã cưu mang gia đình tôi và nhiều thế hệ tị nạn của người Việt, tôi chỉ biết làm những việc nho nhỏ trong khả năng của tôi. Tôi không dám nhận tôi đang đền ơn nước Mỹ. Tôi chỉ cố gắng bỏ chút ít thời gian để giúp cho cộng đồng địa phương nơi tôi đang cư ngụ.
 
Không hiểu sao, tôi rất thích bài hát “Để Gió Cuốn Đi” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn:
 
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
Để làm gì, em biết không
Để gió cuốn đi
Để gió cuốn đi…
 
  
Nhị Độ Hoàng Mai
 
Tháng 5-2025

Ý kiến bạn đọc
29/06/202519:38:38
Khách
Cảm ơn Tác giả một bài viết hay.
29/06/202513:20:58
Khách
Làm công quả là việc đáng làm. Sau 1975 thì co rất nhiều cơ hội làm công quả giúp định cư các gia đình nguời tị nạn VN như vận động chuà nhà thờ bảo trợ thêm nguời tị nan, lái xe đi mua sắm, thuê nhà, đi khám bệnh, huớng dẫn học đại học và học nghề, và tổ chức giúp đỡ nguời vuợt bien. Tiếc rằng lúc đó đa số nguời VN mới định cư còn đang chật vật lo kiếm ăn. Sau năm 2000 vẫn còn cơ hội giúp bữa ăn nguời homeless, nguời tị nạn từ các quốc gia khác, hay giúp đỡ hàng chục ngàn gia đình di dân với trẻ em đang cắm lều tại biên giới bên Mexico, giúp World Central Kitchen và Y sĩ Không Biên Giới, và đi về VN nhà thờ Chúa Cứu Thế đuờng Kỳ Ðồng hay chuà Liên Trì giúp TPB VNCH.
NS Trịnh Công Sơn làm nhạc thì hay lắm. Truớc 1975 ông cầm đàn đi hát tại đại học Văn Khoa kêu gọi VNCH xóa bỏ hận thù, thân phận da vàng, nhưng sau 1975 thì không thấy ông cầm đàn hát kêu gọi bên thắng cuộc xoá bỏ hận thù, đi thăm mộ bia đều như nấm, làm công quả, hay đem đàn đi hát cho nguời dân bị mất nhà cửa sống trong nghĩa địa hay vùng kinh tế mới mà ông chỉ biết làm nhạc ca tụng bên thắng cuộc vì đuợc bên thắng cuộc ưu đãi tem phiếu. Có hoạn nạn mới biết nhân tình thế thái, nguời tài hoa như TCS chỉ vì miếng ăn mà bị khuất phục.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 501,921
Lúc còn ở Việt Nam, tôi nghe nhiều lời đồn về nước Mỹ. Thiên hạ đồn dân Mỹ có đời sống sung sướng lắm. Ai cũng có nhà lầu xe hơi đầy đủ. Tiền của ê hề mặc tinh mà phung phí. Cuộc sống thượng luu phong phú như vậy nhà nào cũng đầy đủ tiện nghi du lịch ăn uống xả giàn, lúc nào củng tiền đô đầy túi xài tiền quăng qua của sổ rớt đất chẳng hề cong lưng mà lượm. So với Bạch công tử, Hắc công tử của Việt Nam thì thua xa, nói ra chỉ mắc cỡ mà thôi. Còn thua thiệt nhiều. Đối với xã hội Mỹ, dân Mỹ một hai ngàn đô mà nhằm nhò gì, chuyện nhỏ, không đáng khom lưng lượm chi cho mỏi lưng.
Di dân sau năm 1975 là một hành trình di dân chính trị trong lịch sử Việt Nam. Hàng trăm ngàn người đã liều mình băng qua Campuchia, tìm đường đi vào Thái Lan. Hoặc họ vượt biển bằng những con thuyền gỗ mong manh, không bản đồ, không lương thực đầy đủ, không phương tiện liên lạc hiện đại. Họ được gọi là “bộ nhân” và “thuyền nhân,” hai cụm từ đã trở thành biểu tượng của một giai đoạn lịch sử của Việt Nam và của cả thế giới.
Năm ngoái tôi đã mất người con trai, con tôi ra đi ở lứa tuổi bốn mươi, lứa tuổi mà Ông Khổng Tử dạy”Tứ thập nhi bất hoặc”. Lứa tuổi mà lẽ ra người đàn ông đang gặt hái thành quả của đời mình, xây dựng hạnh phúc gia đình, trở thành chỗ dựa cho cha mẹ già. Thế nhưng con tôi không kịp đi tiếp con đường ấy, đã ra đi quá sớm, để lại cho tôi một khoảng trống không bao giờ lấp đầy được. Từ ngày con mất, tôi vẫn sống nhưng không trọn vẹn niềm vui nào. Có những lúc ngồi một mình , tôi nghe, hình như tiếng con trai vẫn đâu đây. Từng bước chân quen thuộc, tiếng con gọi “Mẹ ơi…” Nhưng tất cả đều là ký ức. Đêm về, tôi trằn trọc, nước mắt thấm gối, tôi thầm gọi tên con... Mấy hôm nay, tôi nghe và đọc nhiều tin về một anh thanh niên ba mươi hai tuổi, bị bắn chết. Lòng tôi quặn thắt. Tôi tưởng tượng đến cha, mẹ của cậu ấy, đến người vợ trẻ, đến những đứa con thơ, đến cả gia đình. Họ chết lặng vì hung tin. Tôi thấy nỗi đau của mình hòa quyện trong nỗi đau của họ.
Nguyễn Văn Tới - Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018, giải vinh danh Tác Phẩm 2019 và giải vinh danh Tác giả, Tác phẩm 2021. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ông định cư tại Mỹ từ 1990, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Đây là bài đầu trong truyện vừa mới nhất của Ông, viết theo dạng tiểu thuyết, chia làm nhiều kỳ. VB chọn đăng trong mục VVNM để các tác giả VVNM đã quen thuộc với ngòi bút của Ông dễ tìm. Mời đọc NGÀI CHÁNH ÁN - III.
Lịch sử Việt Nam là một dòng lịch sử của những cuộc di dân, khởi đầu từ giai đoạn lập quốc cho đến thời hiện đại. Trong dòng lịch sử ấy, làn sóng di dân sau biến cố năm 1975 đánh dấu một chương sách đặc biệt. Hàng trăm ngàn người Việt Nam sau ngày 30 tháng 4 rời bỏ quê hương, vượt đại dương hay băng rừng vượt núi trong sợ hãi, với khát vọng tự do, và niềm hy vọng vào một tương lai. Tại những bãi thuyền ở Việt Nam, họ đối diện với cầm tù nếu bị bắt. Trên biển hoặc đường bộ, họ bị hải tặc hoặc thổ phỉ tấn công. Tại những quốc gia vùng Đông Nam Á, họ biết thuyền gỗ có thể sẽ bị đẩy ra khỏi đất liền. Tại những trại tỵ nạn, họ kiên nhẫn đợi chờ ngày được phỏng vấn, lên đường tái định cư.
Tấm hình trẻ trung và khắng khít của cặp Tân và Yến rơi ra khỏi quyển album khi tôi đang sắp lại ngăn tủ; ký ức chợt quay về 25 năm trước, ngày chúng tôi họp nhóm bạn học cũ lần đầu tiên tại Orange County, Hoa Kỳ, ở nhà của cặp Hà-Tuấn sau 15 năm chia cách kể từ ngày miền Nam thay áo đỏ, mỗi người chúng tôi bị phân tán, như bầy nai lạc. Tôi nhớ lúc đó chúng tôi đứa nào cũng mới lập gia đình được vài ba năm, bọn con gái ở lứa tuổi 27, 28, tứ tán khắp nơi trên thế giới, ai cũng dắt chồng đi cùng trong những buổi họp lớp cũ...
Biến cố đau thương 9-11 đã xảy ra cách đây 24 năm, vẫn còn là một bi kịch đau thương trong lòng người Mỹ. Bộ Quốc Phòng Mỹ quyết định bằng mọi giá, phải bắt cho được Osama Bin Laden, OBL, kẻ chủ mưu khủng bố, bắt hắn phải đền tội để làm gương cho những tên khủng bố khác. Chiến dịch Neptune Spear, Cây Chĩa Ba của thần Hải Vương Tinh, được lên kế hoạch để săn đuổi và sau 10 năm âm thầm nhưng quyết liệt, đã bắt và giết chết tên trùm này tại Pakistan.
Nguyễn Văn Tới - Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018, giải vinh danh Tác Phẩm 2019 và giải vinh danh Tác giả, Tác phẩm 2021. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ông định cư tại Mỹ từ 1990, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Đây là bài đầu trong truyện vừa mới nhất của Ông, viết theo dạng tiểu thuyết, chia làm nhiều kỳ. VB chọn đăng trong mục VVNM để các tác giả VVNM đã quen thuộc với ngòi bút của Ông dễ tìm. Mời đọc NGÀI CHÁNH ÁN - II.
Lễ Lao Động Mỹ sắp đến. Nhà nào có trẻ con còn đi học lại bận rộn túi bụi chuyện sắm sửa cho niên học mới. Nhưng những người nôn nóng nhất, lại là các cậu Tú cô Tú vừa xong trung học, chuẩn bị dọn nhà vô nội trú (dorm). Cuộc sống của tân sinh viên hoàn toàn khác hẳn lúc còn ở nhà. Nếu học trường công của tiểu bang đang ở, tiền học thấp. Nếu ngoài tiểu bang, sẽ tăng gấp đôi. Trường tư không tính theo địa chỉ cư ngụ.
Nguyễn Văn Tới - Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018, giải vinh danh Tác Phẩm 2019 và giải vinh danh Tác giả, Tác phẩm 2021. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ông định cư tại Mỹ từ 1990, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Đây là bài đầu trong truyện vừa mới nhất của Ông, viết theo dạng tiểu thuyết, chia làm nhiều kỳ. VB chọn đăng trong mục VVNM để các tác giả VVNM đã quen thuộc với ngòi bút của Ông dễ tìm. Mời đọc NGÀI CHÁNH ÁN - I.
Nhạc sĩ Cung Tiến