Hôm nay,  

Tôi Lên Chùa Làm Công Quả

24/06/202500:00:00(Xem: 2027)

bo-sach-vvnm 

Tác giả lần đầu tham dự VVNM với bài “Một Ngày Thăm Trường Võ Bị West Point”. Bà hiện định cư ở Texas và làm việc trong ngành giáo dục.
 
***
 
Biết được chùa Hương Đạo cần nhiều thiện nguyện viên giúp cho việc chuẩn bị Đại lễ Tam Hợp (Đại Lễ Vesak) tại Chùa Hương Đạo, vào một ngày cuối tuần, tôi có chút thời gian rảnh nên tôi đến chùa để làm thiện nguyện.
 
Chùa Hương Đạo nằn ở thành phố Fort Worth là ngôi chùa tôi thỉnh thoảng lui tới để làm công quả. Chùa có cảnh quan khá đẹp và sạch sẽ. Trong khuôn viên chùa trồng rất nhiều cây và nhiều loại hoa khác nhau như hoa anh đào (sakura), hoa hồng, hoa râm bụt, hoa sứ, hoa cúc trắng, hoa dã quỳ...
 
Trong khuôn viên chùa, hoa nở hầu như quanh năm. Hoa mùa xuân có hoa đào sakura, đào quince, hoa hồng, hoa mộc lan và nhiều loại hoa khác. Hoa mùa hè có hoa sứ, hoa râm bụt, hoa hồng nhiều màu, hoa margueritte trắng, hoa hướng dương, hoa mộc lan trắng và nhiều loại hoa khác tôi không biết tên. Chánh điện rộng rãi và trang nghiêm, luôn có hoa tươi và nhang đèn trước tượng đức Phật.
 
Chùa được thành lập cách đây gần 30 năm từ một ngôi nhà nhỏ mua lại của một cư dân Fort Worth. Chùa đang xây dựng công trình thắng tích “Bảo Tháp Tàng Kinh Thánh Điển” (Dhammacetiya) gồm 840 tháp lớn, nhỏ lưu trữ toàn bộ lời dạy của Đức Phật nằm trong khuôn viên 14 mẫu đất sau Chánh Điện của chùa. Một mai khi công trình Bảo Tháp Tàng Kinh Thánh Điển được xây dựng hoàn tất, nơi đây có thể tổ chức các khóa tu thiền cho hơn 5 ngàn người tham dự. Tổng kinh phí dự trù cho công trình này lên tới 150 triệu Mỹ kim. Công trình đã chính thức được khởi công vào ngày 4 tháng 5 năm nay. Công trình Dhammacetiya rất có ý nghĩa về Giáo Pháp. Một khi công trình được hoàn tất, tất cả các Phật tử khắp mọi nơi trên thế giới có thể về đây để tu tập và học hỏi về Giáo Pháp. Có thể nói đây là Thánh Địa của Phật Giáo.
 
Để đánh dấu sự khởi đầu của công trình thiêng liêng này, chùa Hương Đạo long trọng tổ chức Đại lễ Phật Đản Vesak Quốc Tế lần thứ hai, Lễ Trùng Tụng Tam Tạng Thánh Điển Pali lần thứ I và Lễ Đông Thổ Khởi Công Xây Dựng Đại Thắng Tích Bảo Tháp Tàng Kinh Thánh Điển Dhammacetiya từ ngày 25 tháng 4 đến ngày 4 tháng 5 năm nay.
 
Trong suốt 10 ngày đã diễn ra các sự kiện sau:
- Lễ diễu hành xe hoa của các nước Phật Giáo để cung nghinh Xá Lợi và Tam Tạng Thánh Điển Pali vào sáng ngày 25 tháng 4.
- Tụng đọc Duyên hệ Patthana từ 5 giờ sáng đến chiều.
- Thuyết pháp vào mỗi buổi tối vào lúc 7 giờ chiều.
- Đặt bát cúng dường mỗi ngày.
- Các bữa cơm chay thân mật dành cho Phật tử vào các buổi sáng, trưa, chiều.
- Vào chiều thứ Bảy, ngày 3 tháng 5 Lễ Kiết Giới Sima Đại Bảo Tháp và lễ cúng dường ánh sáng với 24.000 ngọn nến được thắp lên.
- Chủ Nhật ngày 4 tháng 5 hai sự kiện trọng đại khép lại chương trình đại lễ Tam hợp:  Lễ Phật Đản Quốc Tế và Lễ Động thổ Khởi Công Xây Dựng Đại Tháp Dhammacetiya.
 
Đặc biệt năm nay, ngôi tiểu tháp đầu tiên Tipitaka, đại diện cho 840 ngôi bảo tháp chưa được hoàn tất, sẽ có mặt tại chùa Hương Đạo. Ngôi tiểu tháp Tipitaka được khắc Tam Tạng Kinh thánh Điển với hai ngôn ngữ là Pali Latin và tiếng Anh. Tipitaka là tiểu tháp đầu tiên được chế tác tại thị trấn Makrana Marble, thuộc quận Nagaur, bang Rajasthan, Ấn Độ, nơi có một trong những mỏ đá thạch anh nổi tiếng nhất thế giới.
 
Đá thạch anh Makrana Marble là vật liệu xây dựng của nhiều công trình vĩ đại, trong đó có Taj Mahal-kỳ quan nổi tiếng và biểu tượng văn hóa thế giới. Đây là loại đá được biết đến nhờ độ bền cao, mang giá trị thẩm mỹ và tâm linh sâu sắc, làm tăng thêm vẻ uy nghiêm cho các công trình linh thiêng. Đây là một trong những loại đá quý, có thể tồn tại ở ngoài trời qua thời gian rất dài nhờ độ rắn và độ già của loại đá này, được sử dụng từ hàng nghìn năm nay trong nghệ thuật và kiến trúc để tạo cảm giác sang trọng và đẳng cấp. Đá có màu sáng nhưng khi có ánh sáng mặt trời tiếp xúc, đá sẽ chuyển sang màu trắng.
 
Đường nét hoa văn trên tháp là hoa văn lá bồ đề và những hoa văn họa tiết khác được ghép nối từ những hoa văn có liên quan tới phật giáo của các nước như Việt Nam, Tích Lan, Miến Điện, Thái Lan, Lào và Cambodia. Vách tường đá của tháp có độ dày hơn 1 feet, tháp khá cao, nặng 43 tấn. Bên trong tháp, bốn vách tường được điêu khắc với hoa văn họa tiết kể về hành trình cuộc đời của Đức Phật dựa trên bài kinh Chuyển Pháp Luân. Bài kinh này sẽ được điêu khắc bằng hình ảnh của Đức Phật, 5 vị Trần Như và vườn Lộc Uyển.Trần tháp được điêu khắc với nhiều họa tiết bao quanh họa tiết Bánh xe Duyên Hệ. Chính giữa trần tháp có một bóng đèn chiếu xuống. Tháp rộng đủ chỗ cho 4 người ngồi trong tháp để tụng kinh hoặc quỳ đảnh lễ. Chùa đặt tạm ngôi tiểu tháp này phía bên trong cổng chính của chùa để các phật thử có thể chiêm ngưỡng ngôi tiểu tháp đầu tiên này.
 
Có một số trục trặc trong việc hoàn tất visa cho các kỹ sư Ấn Độ sang Fort Worth để lắp tiểu tháp Tipitaka nên tính đến thời điểm hiện tại, tiểu tháp vẫn chưa được dựng xong mặc dù toàn bộ các bộ phận của tiểu tháp đã có mặt ở chùa. Vì thế, Chùa Huơng Đạo cho dựng tạm 4 bức vách của tiểu tháp bên trong cổng chùa để các phật tử có thể hình dung sơ qua tiểu tháp này.
 
Tôi được phân công phụ giúp trang trí xe hoa. Khi tôi đến, các khung của xe hoa đã được trang trí với hằng hà sa số những bông hoa đẹp rực rỡ. Tôi có nhiệm vụ cắt những miếng vải dài màu vàng để trang trí cho xe hoa. Sau khi cắt xong những miếng vải màu vàng, tôi được giao việc cắt những miếng vải lụa trắng để các thiện nguyện viên khác làm những bông hoa vải để trang trí cho xe hoa. Sau đó, tôi chuyển sang khâu làm hoa vải.
 
Câu nói “Không thầy, đố mày làm nên” quả rất đúng trong trường hợp của tôi. Tôi lúng ta lúng túng mày mò làm hoa nhưng hoa của tôi làm trông như hoa héo, thiếu nước, không được đẹp và bung cánh như hoa của các thiện nguyện viên khác. Tôi không biết kỹ thuật gấp hoa vải và chưa bao giờ làm hoa vải. Thấy tôi đánh vật với bông hoa vải, một thiện nguyện viên đứng gần tôi bày cho tôi cách gấp và giữ đài hoa cho chặt. Cô ấy bảo nếu tôi dùng 2 hoặc 3 miếng vải cho một bông hoa, hoa mới đẹp và có nhiều cánh. Tôi làm theo lời cô ấy, quả nhiên, hoa của tôi trông đẹp hơn cái đầu tiên tôi tự làm.
 
Các thiện nguyện viên vừa làm việc vừa chuyện trò vui vẻ. Tôi bắt chuyện với một vài chị và nhờ nói chuyện phiếm, tôi cảm thấy thời gian qua rất nhanh và tôi không có cảm giác đang làm việc. Tôi cảm giác như đang gặp gỡ bạn bè. Chỉ còn một tuần nữa là đại lễ Tam hợp sẽ bắt đầu với lễ diễu hành xe hoa, vì thế, các thiện nguyện viên khẩn trương kết thêm hoa vải để trang trí cho xe hoa. Công việc trang trí xe hoa tuy không nặng nhọc nhưng chiếm khá nhiều thời gian của các thiện nguyện viên. Chúng tôi tạm dừng công việc vào khoảng 10 giờ tối.
 
Vào ngày lễ cúng dường ánh sáng thắp sáng 24,000 ngọn nến, tôi đến sớm để phụ việc vì tôi biết sẽ có rất nhiều việc để làm. Tôi đã từng phụ giúp lễ cúng dường ánh sáng ở chùa Hương Đạo vào năm ngoái nên tôi biết cần phải làm gì vào ngày này. Khi tôi đến chùa, nhiều thiện nguyện viên phật tử đã có mặt. Chúng tôi xếp đèn cày vào trong những cái ly nhỏ, sau đó cho những cái ly nhỏ này vào trong những cái khuôn thủy tinh dày hình dáng khá đẹp. Sau đó, chúng tôi mang những chiếc ly này tới bãi tập kết ở bãi đất rộng sau chánh điện.
 
Một số thiện nguyện viên mở những chiếc túi giấy bóng và cho những khuôn thủy tinh chứa đèn cầy vào những túi giấy bóng này. Một vài thiện nguyện viên khác sắp xếp các khuôn thủy tinh này vào các vị trí đã được thiết kế hôm trước. Tôi chạy tới chạy lui lượn rác và vác các bao rác về bãi tập kết rác. Thỉnh thoảng tôi phụ giúp mở các túi giấy bóng, thỉnh thoảng tôi phụ bỏ đèn cầy vào các khuôn thủy tinh. Mọi người tất bật làm việc cho kịp giờ hành lễ. Công việc cuối cùng của tôi là thắp các ngọn nến. May thay, các ngọn nến được thắp sáng đúng giờ dự định. Khi buổi lễ cúng dường thắp sáng 24,000 ngọn nến bắt đầu, tôi đã mệt nhoài nên tôi chỉ nán lại đôi mươi phút và không thể tham dự trọn buổi lễ.
 
Dù tôi không thể tham gia vào toàn bộ 10 ngày đại lễ vì tôi không có thời gian, tôi vẫn cảm thấy vui vì tôi đã góp phần nhỏ bé chung sức với các thiện nguyện viên khác giúp cho Đại Lễ Tam Hợp năm nay. Ngoài ra, tôi vui vì quen biết thêm một vài chị thiện nguyện viên tại chùa Hương Đạo. Nhờ đi làm thiện nguyện ở chùa, tôi có thêm một vài người bạn. Tôi nhận thấy cuộc sống của tôi vui hơn và có ý nghĩa hơn khi tôi làm công việc thiện nguyện viên cho bất kỳ tổ chức nào mà tôi tham gia.
 
Tôi chưa thể làm điều gì to tát hơn để đền ơn nước Mỹ, đất nước đã cưu mang gia đình tôi và nhiều thế hệ tị nạn của người Việt, tôi chỉ biết làm những việc nho nhỏ trong khả năng của tôi. Tôi không dám nhận tôi đang đền ơn nước Mỹ. Tôi chỉ cố gắng bỏ chút ít thời gian để giúp cho cộng đồng địa phương nơi tôi đang cư ngụ.
 
Không hiểu sao, tôi rất thích bài hát “Để Gió Cuốn Đi” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn:
 
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
Để làm gì, em biết không
Để gió cuốn đi
Để gió cuốn đi…
 
  
Nhị Độ Hoàng Mai
 
Tháng 5-2025

Ý kiến bạn đọc
29/06/202519:38:38
Khách
Cảm ơn Tác giả một bài viết hay.
29/06/202513:20:58
Khách
Làm công quả là việc đáng làm. Sau 1975 thì co rất nhiều cơ hội làm công quả giúp định cư các gia đình nguời tị nạn VN như vận động chuà nhà thờ bảo trợ thêm nguời tị nan, lái xe đi mua sắm, thuê nhà, đi khám bệnh, huớng dẫn học đại học và học nghề, và tổ chức giúp đỡ nguời vuợt bien. Tiếc rằng lúc đó đa số nguời VN mới định cư còn đang chật vật lo kiếm ăn. Sau năm 2000 vẫn còn cơ hội giúp bữa ăn nguời homeless, nguời tị nạn từ các quốc gia khác, hay giúp đỡ hàng chục ngàn gia đình di dân với trẻ em đang cắm lều tại biên giới bên Mexico, giúp World Central Kitchen và Y sĩ Không Biên Giới, và đi về VN nhà thờ Chúa Cứu Thế đuờng Kỳ Ðồng hay chuà Liên Trì giúp TPB VNCH.
NS Trịnh Công Sơn làm nhạc thì hay lắm. Truớc 1975 ông cầm đàn đi hát tại đại học Văn Khoa kêu gọi VNCH xóa bỏ hận thù, thân phận da vàng, nhưng sau 1975 thì không thấy ông cầm đàn hát kêu gọi bên thắng cuộc xoá bỏ hận thù, đi thăm mộ bia đều như nấm, làm công quả, hay đem đàn đi hát cho nguời dân bị mất nhà cửa sống trong nghĩa địa hay vùng kinh tế mới mà ông chỉ biết làm nhạc ca tụng bên thắng cuộc vì đuợc bên thắng cuộc ưu đãi tem phiếu. Có hoạn nạn mới biết nhân tình thế thái, nguời tài hoa như TCS chỉ vì miếng ăn mà bị khuất phục.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 501,842
Ngày 30 tháng 11 năm nay tôi lại có dịp về thành phố Santa Ana, California để lãnh giải thưởng Việt Báo Viết Về Nước Mỹ lần thứ hai. Lần trước cũng vào dịp lễ Thanksgiving năm 2023, tôi được trao giải danh dự với hai bài viết : “Joe và Những Con Bồ Câu” và bài “Giữ Cháu Ngoại”. Lần này với bài “Viết Văn Ở Mỹ” và bài “Xin Đừng Đẻ Nữa”. Cứ mỗi hai năm thì Việt Báo tổ chức trao giải một lần. Lần này là năm 2025, đánh dấu 50 năm người Việt tị nạn, cũng là năm thứ 25 từ ngày Việt Báo mở ra diễn đàn Viết Về Nước Mỹ vào dịp 30 tháng 4 năm 2000. Diễn đàn mở ra cho tất cả mọi người không phân biệt tuổi tác, già trẻ, trai gái, thành phần nghề nghiệp. Ai cũng có thể bày tỏ tâm tư, tình cảm, suy nghĩ qua ngòi bút, viết ra những trải nghiệm của bản thân, gia đình, người thân, bạn bè và những người có cùng hoàn cảnh trên con đường tìm đến nước Mỹ sau cái ngày 30 tháng 4 oan nghiệt năm 1975, cũng như bằng cách nào mà mỗi người hội nhập vào đời sống Mỹ và trở thành công dân Mỹ như ngày hôm nay.
Không có sách thì không có văn minh vì những khám phá chân lý không được lưu truyền hậu thế. Nghĩa là không có khoa học, lịch sử, kinh kệ, hoặc bất cứ kiến thức nào được ghi chép lại để làm nền cho những bước xây dựng văn minh. Vì thế, chương trình Việt Báo Viết Về Nước Mỹ (VVNM) rất giá trị và quan trọng cho hơn trăm triệu người Việt nói riêng và thế giới nói chung để soi thấu tâm tình lịch sử của hơn hai triệu người Mỹ gốc Việt, hơn năm triệu Việt Hải Ngoại, và hơn một trăm triệu Việt quê nhà.
Khi đọc thông báo kết quả cuộc thi lần thứ 25 do Việt Báo (VB) tổ chức với đề tài Viết về nước Mỹ (VVNM) có tên mình trên đó, tôi đã không tin vào mắt mình, phải đọc đến hai ba lần vì tôi chỉ là hàng xóm của Mỹ thôi; giải không cao nhưng tự an ủi “ vạn sự khởi đầu nan”, tuy vậy trong lòng có một cảm giác lâng lâng, được đứng vào hàng ngũ một trong 18 người thắng trận văn chương trên toàn thế giới, mà ai cũng đã rất nỗ lực, viết thật hay, thật giỏi dưới đủ góc nhìn cuộc sống suốt hai năm qua 2023-2025. Đây không phải là giải văn chương hải ngoại đầu tiên tôi nhận được, nhưng điều làm tôi ấn tượng nhất là ngày phát giải được tổ chức rất long trọng mà tôi tình cờ được tham dự qua livestream năm 2023...
Chiều thứ Năm, ngay sau bữa cơm sum họp nhân dịp Lễ Tạ Ơn cùng cậu con trai, vợ chồng tôi cùng cô con gái thu xếp hành lý chuẩn bị lên đường. Chúng tôi tạm biệt con trai trong sự lưu luyến quen thuộc của những gia đình có con lớn sống xa nhà; vừa tự hào vì con trưởng thành, lại vừa nghèn nghẹn vì những cuộc gặp gỡ luôn ngắn ngủi. Dịp này càng đặc biệt hơn khi chúng tôi phải chia tay sớm, bởi cậu bận học hành, không thể cùng chúng tôi tham dự chuyến du lịch kết hợp tham dự lễ trao giải Viết Về Nước Mỹ lần thứ 25, một sự kiện mà chúng tôi đã mong chờ và chuẩn bị từ lâu.
Hồi tháng Tám năm nay, khi Việt Báo mới thông báo những tác giả trúng giải VVNM (Viết Về Nước Mỹ) 2025, tôi liền gọi điện thoại khoe ông xã dù biết chàng đang làm việc. Chàng trả lời tỉnh bơ: - Cuộc thi này coi bộ …dễ quá hả em? Tôi chưng hửng: - Anh nói vậy nghĩa là sao? - Thì em dự thi ba mùa, 2021-2023, và năm nay 2025, cả ba mùa đều trúng giải, không dễ thì là gì? - Ủa? Ủa? Hello? Không biết chàng thờ ơ hay đang bận tiếp khách hàng đến tiệm mua thuốc mà chẳng thấy trả lời! Chẳng lẽ nào chàng chỉ nói đùa, và có ý vừa khen vừa … mỉa mai tôi?
Hôm qua tôi đi tham dự lễ trao giải Việt Báo Viết Về Nước Mỹ (VVNM) lần thứ 25. Vậy là đã tám năm từ khi tôi tham dự lễ trao giải VVNM lần trước và hai mươi ba năm từ lần đầu. Có nhiều thứ đã thay đổi và cũng còn nhiều cái vẫn còn nguyên như hai lần trước. Khách mời danh dự năm 2002 có nhạc sĩ Phạm Duy, tài tử Kiều Chinh, nhà thơ Du Tử Lê, nhà báo Đỗ Ngọc Yến của báo Người Việt. Trong những người này chỉ còn tài tử Kiều Chinh có mặt ngày hôm qua. Nếu tôi nhớ không lầm thì năm đó cũng là năm bà Trùng Quang được vinh danh là tác giả cao tuổi nhất (92). Năm đó có lẽ tôi là một trong hai tác giả trẻ tuổi nhất (29), người kia là Orchid Lâm Quỳnh (?). Hôm qua, tại lễ trao giải VVNM, tôi vẫn còn là một trong ba tác giả lãnh thưởng trẻ nhất. Vừa đậu xe xong, bước ra là thấy tác giả trẻ tuổi nhất, Võ Phú, đang đi bên cạnh. Võ Phú tuy là tác giả trẻ tuổi nhất ngày hôm qua nhưng lại là một trong những tác giả nhiều “tuổi VVNM” nhất vì đã tham gia từ năm 2004...
Cộng đồng người Việt khắp nơi đang đánh dấu năm thứ năm mươi sinh sống ở hải ngoại. Nửa thế kỷ – một chặng đường đủ dài để lớp người lưu vong trưởng thành, đủ lâu để một nền văn hoá vừa tiếp thu cái mới mà vẫn giữ vững căn cước cội nguồn. Chính từ sự giao hòa giữa quá khứ và hiện tại, giữa truyền thống Việt và văn hóa nơi xứ người, giữa gian truân và thành tựu, giải thưởng Viết Về Nước Mỹ ra đời như một nhịp cầu kết nối các thế hệ, một hành trình nhân văn bảo tồn tiếng Việt, lưu giữ ký ức, chia sẻ kinh nghiệm hội nhập và hướng đến tương lai vững vàng của cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ sau 50 năm. Thành lập một phần tư thế kỷ trước, đúng ngày 30 tháng 4 năm 2000 – kỷ niệm 25 năm người Việt miền Nam phải bỏ xứ ra đi – giải thưởng Viết Về Nước Mỹ nhanh chóng trở thành diễn đàn gửi gắm tâm tư, tình cảm và kinh nghiệm hội nhập thực tế, qua hàng chục ngàn câu chuyện, hàng ngàn cuộc đời.
Không phải ngẫu nhiên mà Viết Về Nước Mỹ được nhà thơ Nguyên Sa gọi là “Lịch Sử Ngàn Người Viết.” Mà nếu tính cho đến ngày hôm nay, con số “ngàn” ấy chắc đã lên tới chục ngàn, trăm ngàn. Viết Về Nước Mỹ năm nay là năm thứ 25.
Em sinh ra không bình thường như những đứa trẻ khác. Sáu tháng tuổi, em bắt đầu có những hiện tượng lạ. Mẹ đưa em đi khám, và phát hiện em bị chứng Progeria - một căn bệnh hiếm gặp mà khoa học chưa thể chữa trị được. Em không bụ bẫm, không lớn lên theo vòng tay chờ đợi của cha mẹ, mà già nhanh từng ngày cùng những giọt nước mắt đau khổ của mẹ. Em lớn lên trong ánh mắt ướt nhòa ấy. Mỗi nếp nhăn xuất hiện sớm trên gương mặt non nớt của em lại hằn thêm một vết thương trong tim mẹ. Có những đêm, em tỉnh giấc, thấy mẹ ngồi lặng bên giường, bàn tay run run khẽ vuốt mái tóc đã mỏng và thưa của em, như sợ rằng chỉ cần một cái chạm mạnh thôi, những sợi tóc cuối cùng cũng sẽ rụng hết. Đêm nối ngày, mẹ hao gầy theo từng nhịp thở yếu ớt của em, nhưng ánh mắt mẹ chưa bao giờ rời đi, như muốn khắc vào hồn em một điều: “Con không đơn độc.”
Tôi quẹo xe vào tận cùng góc phải khu Almaden Safeway Center San Jose, CA, tìm được một chỗ đậu, và mở cửa bước ra ngoài. Ngọn gió cuối thu dịu dàng thổi qua những hàng cây trụi lá, mang theo chút hơi lạnh đầu đông, len vào từng góc khu shopping lớn của miền Bắc California. Bãi đậu xe của siêu thị Safeway chiều nay đông kín vì gần ngày Lễ Tạ Ơn, một trong những ngày lễ lớn của Hoa Kỳ. Dù chỉ mới đến Mỹ hơn ba năm, tôi cũng đã có khá nhiều kinh nghiệm về việc kiếm chỗ đậu xe ở cái shopping mall này khi đi mua sắm. Chọn đi xa một chút nơi cuối bãi thì dễ có chỗ trống và khỏi sợ ai đụng quẹt mình. Thấy trời còn chút nắng chiều, tôi bước trở lại xe lấy cái mũ rộng vành chụp lên đầu và đeo vào cặp kính râm. Đi ngang qua chỗ cái thùng rác dưới gốc một cây xanh, tôi xém vấp vào một người quần áo nhem nhuốc đầu trùm mũ áo lạnh sùm sụp với cái bao nylon lớn đen thùi lùi đựng đầy chai lon nhôm nhựa nằm cạnh bên...
Nhạc sĩ Cung Tiến