Hôm nay,  

Chuyện Chàng Trai Trẻ, Cây Trâm Cài Áo Và Bà Mẹ

04/05/202110:09:00(Xem: 3819)

Như Ý Crystal H. Vo

Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice—A Journey of Hope” của Crystal H. Vo tức Võ Như  Ý, từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009. Cô sinh năm 1970 ở Đà Nẵng, 15 tuổi vượt biên, định cư  tại Mỹ năm 1986 với tên Crystal H. Vo. Kết hôn và thành con dâu một gia đình Mỹ, cô đã dành trọn thì giờ để học sống và viết bằng Anh ngữ. 

***

Nhu Y 01
Ch
àng trai trbước vào mt ca hàng bán lẻ để tìm mt món quà cho sinh nht sp ti ca manh. Khi nhìn vào tkính, anh thy rt nhiu trâm cài áo vi nhiu kiu dáng khác nhau. Mt anh bng sáng lên khi nhìn thy mt chiếc trâm cài hoa bng đồng, có sáu viên đá mài đỏ ở gia bông hoa. Anh nghĩ đây chính là cây trâm mca anh sthích. 


Anh y đến gn mt nhân viên bán hàng và hi: Thưa bà, tôi rt thích chiếc trâm cài này cho mẹ”.  Bà ấy nhìn anh và trli, Nó không rẻ đâu cu trẻ ạ. 4.99 đô la đấy."Ôi chúa ơi!" anh tht lên. Tôi không có đủ tin bây gi. Nhưng bà có thgicây trâm này cho tôi không? Vài tun na tôi squay li mua.Anh nhanh chóng ri khi ca hàng mà không cn đợi li đáp ca bà bán hàng.


Va đi bvnhà, anh va tính toán trong đầu xem mình cn phi làm thêm bao nhiêu vic mi kiếm đủ tin để mua trâm cho m. Không ging như hu hết nhng đứa trẻ ở độ tui như anh được hn nhiên và vui đùa, anh cn phi làm vic để kiếm tin thêm vì manh - mt người mẹ đơn thân vi 7 người con thơ. Cgng lm Bà cũng chcó  thmua nhng thcn thiết cho gia đình. Anh phi kiếm thêm tin để mua nhng thanh mun. Công vic đầu tiên ca anh là bán cam cho người chú. Ông mua hàng trăm ký cam cht chng trên xe ti ca ông. Sau đó ông ta đỗ xe trên mt con phố ở phía Đông Los Angeles và thuê mt vài cu bé bán cam cho ông ta. Mi cu mang mt lúc hai xô cam đến gõ ca tng nhà. Chàng thiếu niên này nhtui nht nhóm nhưng rt hăng say làm vic. Thay vì mang hai xô, anh ta yêu cu mang bn xô mt lúc. Nhưng chú ca anh y nói rng nó schlàm anh chm li. Mi thùng cam bán được chú cho anh 5 xu. Vn có ý định mua cây trâm vtng m, anh được khuyến khích nhiu hơn để bán được nhiu cam. Còn trvà nhnhư vy, mi ln anh gõ ca nhà người ta, họ đều vui vmua cho anh ít nht hai cái xô cam. Nhiu ln anh y đã bán vượt tri so vi các đồng nghip ln tui ca mình.


Trong hai ngày cui tun, anh y đã kiếm đủ tin để quay li ca hàng. Người bán hàng nhn ra người thiếu niên khi anh va đặt chân vào ca hàng. Bà ấy đã rt xúc động khi nghe câu chuyn ca chàng trai tr- món quà đầu tiên anh y dành cho mtstin kiếm được đầu tiên ca mình. Bà cn thn gói quà mt cách chu đáo cho anh. Cm món quà trên tay khi bước vnhà, anh không thnào cm thy hnh phúc và thào hơn.


Nhu y 02
V
ào ba ti sinh nht ca m, tt canh chem cùng tranh thmua mt món quà ln cho bà. Sau khi bà mquà, anh đã tng bà món quà ca anh. Bà mnó ra và nói vi anh rng bà yêu nó vô cùng. Không hiu sao đêm đó, anh cm thy hơi bun vì nghĩ rng mchnói vy để anh vui thôi. Tuy nhiên, trước sngc nhiên ca anh, bà đã đeo trâm cài hoa anh tng đi nhiu nơi. Khi ln hơn, anh vn thy bà đeo nó. Bây gianh tin chc rng mthc syêu nó. Đôi khi, bà ấy chế nó thành mt mt dây chuyn đeo c.


Vgià, bà nói vi đứa con gái út đã chăm sóc bà trong nhng năm tháng cui đời rng bà mun đeo chiếc trâm hoa này vào ngày đám tang ca bà.


Năm mươi năm sau, chàng trai trgiờ đã là ông bca 4 đứa con và ông ni ca 4 đứa cháu. Chàng trai trlà người chng yêu du ca tôi, Dennis. Tôi đã chng kiến ​​bao nhiêu tình yêu và tình cm mà anh y đã thhin vi mca mình trong sut sáu năm mà tôi biết chai người. Hu như mi cui tun, anh y và tôi đều đón mẹ đi ăn trưa và mua sm. Tôi thèm cái tình cm mcon đã ngoài ba thp niên nay, cho đến bây gitôi mi cm nhn được cái hnh phúc đó khi có mtrong đời. Mi cui tun được gp m, được cùng mdùng cơm trưa là tôi cm thy rt vui và thomãn lm rôì. Tôi nhìn thy ncười trong mt mvà nim vui trong trái tim mmi ln chúng tôi đến thăm bà. Nhưng cuc sng ca chúng tôi đã thay đổi mãi mãi vào mt ngày u ám - ThBa, ngày 15 tháng 12 năm 2020.



Khong 8:30 sáng cùng ngày, ca phòng ngca tôi bng mtoang khi tôi quay li thì thy chng tôi, Dennis, bt ngbước vào. Anh y bước nhanh vphía tôi, ôm tôi tht cht và bt đầu khóc nc n. Ln đầu tiên biết anh y trong sáu năm, tôi cm nhn được ni đau ca anh khi anh khóc không ngng. Tôi cũng đã khóc không kém. Sau vài phút, anh vào phòng tm để thay đồ. Chúng tôi hu như không nói gì vi nhau trên đường lái xe đến nhà m.


Dennis vnhà trước 30 phút so vi kế hoch. Anh y đang đi công tác, nhưng khi anh y nhn được cuc gi vào lúc na đêm rng mca chúng tôi đã qua đời vào khong 1:30 sáng. Anh y lái xe vnhà sut sáu tiếng đồng h, thng tSunnyvale, California. Anh nghĩ gì trong những giờ chạy xe dài như vậy? Tôi ước tôi ở đó với anh ấy!


Mkhông có thi gian để nói li tm bit vi tt cnhng người thân yêu ca mình, hay mchn cách ra đi nhnhàng và thm lng?


Khi chúng tôi đến gn nhà ca m, chúng tôi thy ba chem gái ca chúng tôi đi do trên nhng con đường mà mẹ đi hu như hàng ngày khi mkhe. Tôi đã xúc động. Ngay khi chúng tôi đậu xe, tôi bước ra và ôm tng ch. Tôi đã khóc rt nhiu vi h. Smt mát ca hkhông kém gì tôi vì mcòn hơn cmchng đối vi tôi.


Khi chúng tôi về đến nhà ca m, nhân viên y tế đã đưa mẹ đến bnh vin để kim tra. Chúng tôi ở đó trong vài gi. Em gái út ca chúng tôi, D đã tâm svtình trng ca mmà chúng tôi không biết. Cô ấy nói rng mẹ đã hành động klgn đây vì mkhông quan tâm đến vic trang trí nhà ca cho Giáng Sinh. Có nhng ln, cô bt gp mnhìn chm chm vào cô mt lúc lâu, cô cm thy như mmun nói vi cô điu gì đó, nhưng mkhông nói ra li. Mnói vi D nhiu ln rng mẹ  không mun D đi làm. Mmun D bên msut ngày đêm.  Mbiết ngày gn đất xa tri ca mẹ đã cn k, nhưng mkhông cho ai biết. Nhiu ln mnói msphi ti bnh vin và chmun chết nhà. Mtht đã đạt được điu ước ca mình!


Khi nhìn li, tôi cm thy rt bun cho mca chúng tôi phi đối mt vi ni đau mt mình. Mkhông cho ai biết vì không mun bn tâm đến con cháu. Mqutht là mt người phncng rn cho đến cui đời ca mình.


Trước khi dn về ở vi D, mẹ đã sng mt mình khong chc năm trong mt khu chung cư dành cho người cao tui sng tlp. Trong khi sc khe tt, mthường giúp đỡ nhng người khác trong căn nhà ca mình. Đôi khi mgit qun áo  và mang thư đến cho h. Mi ngày mẹ đều chơi xếp hình để gii trí. Ngoài ra, mcòn là trưởng nhóm tchc sinh nht và các ngày lkhác. Nhsdng các hot động trí óc và thcht hàng ngày, đầu óc ca mvn rt minh mn cho đến ngày mlâm chung tui 87. Lúc trước tôi thc sngưỡng mmvì bà có thleo và xung cu thang còn hay hơn tôi. Không chvy, mcòn có sthích khiêu vũ. Tôi đã bt gp mmt vài ln khiêu vũ tht lý thú vi con cháu ca mình. Tôi luôn thy mvui vvà yêu đời. Tuy nhiên, sc khe ca mgim sút rõ ràng khi mbước sang tui 84 sau khi bmt vài ln ngã nng.


Mnói vi tôi rng mmun sng đến 100 tui. Mi ngày mẹ đều ra ngoài đi do. Mi ln chúng tôi đón mẹ đi ăn trưa, mluôn trang đim. Mái tóc ca mlúc nào cũng vào nếp. Mkhông bao gicho thy bt kdu hiu ca đim yếu.


Sau khi mqua đời, chng tôi bmt cú sc nng. Tôi nhìn anh y quá đau lòng khi nghe tin mqua đời. Nhiu đêm, tôi thc gic để nghe tiếng khóc ca anh. Mt anh sưng húp vào tun đầu tiên sau khi mqua đời. Tôi chưa bao githy ai li dành nhiu tình cm và stôn sùng cho mnhư anh y.


Ti đám tang ca mchúng tôi, anh Dennis đứng trong cùng phòng vi thi thca mmình, nhưng anh tchi nhìn bà vì anh không mun tưởng nhbà hoc bt kai khác đã qua đời trong tình trng vô hn. Trước khi họ đóng quan tài, em gái ca anh y đã ly chiếc trâm cài hoa tmanh và đưa cho anh theo yêu cu ca anh. Bây gianh y thào cài nó vào cà vt ca mình. Là mt nhiếp nh gia/nhà quay phim tình nguyn cho skin ca gia đình chúng tôi, tôi tình cnghe được anh y chia scâu chuyn chiếc trâm cài này vi dì ca mình khi họ đang trò chuyn trong phòng. Tôi đã chĩa máy quay phim vphía h.


Sau ba tun mchúng tôi lâm chung, chúng tôi được biết mchúng tôi đã được lên trên Thiên đường (Mvbáo mng. Dp khác tôi sviết vcâu chuyn này).   Lúc đó anh Dennis như được hi sinh! Anh y nói vi tôi rng mt ngày nào đó anh sẽ được đoàn tvi mca anh. Tôi cũng mong được như vy. 


Chúng tôi strân trng cây trâm hoa này cho đến khi chúng tôi không còn sng trên cõi đời na. Đó là mt món quà đặc bit - tình yêu đích thc ca mt chàng trai trdành cho người mthân yêu ca mình.



Như Ý Crystal H. Vo

Edited by Lê Nguyn Hng

Mùa Đông 2021

 

Ý kiến bạn đọc
04/05/202118:48:17
Khách
Sắp đến ngày Mother's Day được đọc một bài về Mẹ làm tôi nhớ đến hai câu thơ...

"Ví mà tôi đổi thời gian được
Đổi cả thiên thu tiếng Mẹ cười!" (Trần Trung Đạo)

Cám ơn tác giả Như Ý Crystal H. Vo. Cám ơn các bà Mẹ và cầu chúc tất cả những người Mẹ có một ngày thật hạnh phúc.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 553,925
Tôi biết chú Xuân từ lúc anh em còn học tập chung ở Học viện Võ Thuật Thần Phong trong căn cứ Không Quân VNCH Tân Sơn Nhất khoảng năm 1971. Cho dù không chung thầy, chung lớp nhưng chung một trường. Khi ấy chú trong nhóm thiếu niên Thần Phong còn tôi ở lớp quân nhân. Chú là một trong số Thiếu niên Thần Phong giỏi mà tôi biết. Biết thì biết vậy nhưng không thân cho tới mãi sau nầy, khi tất tả chạy qua đến Mỹ. Sau khi tôi bắt đầu gầy dựng lại võ phái Thần Phong ở vùng Bay Area miền bắc California vào cuối năm 1977. Nhân chuyến xuôi nam, vùng Hawthorn – gần Orange County – tìm thăm Võ sư Thần Phong Nguyễn Văn Lợi – huynh đệ đồng môn với thầy tôi là Võ sư Phan Văn Đức. Từ đó mối giao tình càng ngày càng sâu đậm, thân thiết; nhất là khi hai anh em đồng chí hướng, cùng tìm cách liên lạc với anh em Thần Phong cũ hiện ở Saigon để tiến tới việc phục hồi võ phái Thần Phong ở Việt Nam sau một thời gian dài bị chính quyền Việt cộng cấm đoán tối đa.
Năm 2021 đang đi qua, chúng ta hãy vui vẻ welcome 2022. Riêng tôi cũng như nhiều fans của FIFA, ngoài mong ước thế giới trở lại bình thường, là ước mong được xem giải World Cup tại Qatar trong không khí tưng bừng chớ không phải lặng lẽ như Euro và Olympic vừa qua.
Dân xứ lạnh Minnesota đang mùa đông lạnh lẽo băng giá mà được tới bãi biển đầy nắng và sóng nhỏ thì không tận dụng hưởng thụ sao được. Nhiệt độ ở bãi biển cỡ 75 độ tới 90 độ F rất mát mẻ. Trừ giờ ăn và ngủ thì cả 3 nhà chúng tôi người lớn và con nít suốt ngày bơi lội và hóng gió ở bãi biển này. Các du khách khác cũng ra biển rất đông.
Vào khoảng giữa tháng mười khi trời trở lạnh, báo hiệu thu tàn đông tới là cuộc sống của người dân ở Hoa Kỳ bắt đầu nhộn nhịp, chuẩn bị mua sắm cho các kỳ lễ lớn sắp đến. Đặc biệt năm nay, 2021, thì không khí tưng bừng náo nức lại càng rõ ràng hơn. Vì sao?
Tôi ngồi ở băng ghế có bàn và lò nướng dành để pic-nic và nhìn ra phía bờ hồ cách đó khoảng bốn năm chục thước. Cọp nhỏ Khánh-An đang vọc nước, chơi với cát sỏi. Bác Hai thì đang đứng trên các ghềnh đá gần đó dạy cho Huy Khang cách cột lưỡi câu, gắn mồi, tung cần câu cá. Ông bà nội và ba mẹ Khánh An ngồi trên bờ gần đó phơi nắng… Khung cảnh như những đoạn phim quay chậm. Thỉnh thoảng có những chuyển động nhanh khi Cọp nhỏ Khánh-An chạy lên và kêu “Má Hai xuống nước chơi với An.” Tôi không mang theo đồ ngắn nên chỉ muốn ngồi trên bờ ngắm cảnh, thư giãn và đọc sách chứ không xuống nước. Khánh-An liên tục kèo nài nên tôi gấp lại cuốn sách đang đọc và đi xuống phía bờ nước. Nước hồ rất trong. Có thể thấy cá bơi lượn. Hai má con tôi lội trong nước tìm những miếng đá đẹp như thói quen mỗi khi chơi trong nước. Thỉnh thoảng má tôi kêu mọi người tụ lại chụp hình. Nếu có ai đang quay phim sẽ thấy cảnh hai má con Cọp nhà tôi nhảy tung lên, chân không chạm nước. Tíc-tắc đó sẽ đứng lại, hiện trên
Nụ hôn vội vàng mà da diết trước cổng nhà đã khiến tôi tràn nước mắt “… Anh đi rồi, đường xưa có nắng không anh. Lá hoa còn đây, hay tàn theo tháng ngày ...?” Phố phường vẫn đông vui mà lòng tôi vắng chàng. Đêm Thánh Lễ những năm sau đó tôi không đến nhà thờ bởi không còn bàn tay chàng đón đưa, sưởi ấm. Tiếng nhạc đêm Giáng Sinh và tiếng chuông giáo đường như chạm vào trái tim nhỏ bé của tôi thành những vết thương đau buốt.
Mùa Giáng Sinh đang đến, ngoài đường phố, chợ búa, và các cửa hàng đã tấp nập những màu sắc xanh đỏ, tươi vui. Trong cái Nursing home nhỏ bé này người ta cũng góp phần với niềm vui chung của mọi người, mọi chốn. Tại phòng khách lớn người ta vừa dựng xong một cây Giáng Sinh, trang trí những chiếc đèn đủ màu và những cây kẹo cong cong xinh xắn. Các ông bà già hàng ngày thường tụ tập nơi đây để cùng coi ti vi hay nói chuyện với nhau, còn hơn là nằm bẹp trong phòng riêng, coi ti vi một mình thì buồn chán quá!
Giáng Sinh năm 1990 là mùa Giáng Sinh đầu tiên tôi đón trên đất Mỹ này. Tất cả đều vừa lạ lùng mà cũng vừa quen thuộc. Dĩ nhiên lạ lẫm vì đây là lần đầu tiên được chứng kiến sự tấp nập của các khu thương mại sầm uất. Những khu nhà giăng đèn nhấp nháy từ trên nóc xuống đến sân vườn.
Mùa lễ cuối năm, đèn màu và những biểu tượng của giáng sinh, năm mới giăng mắc khắp nơi. Ánh sáng nhấp nháy từ các loại đèn làm cho không khí trở nên ấm cúng hơn và khiến lòng người nao nao. Hãng MITF cũng không ngoại lệ, một cây thông bằng nhựa làm bên Tàu được dựng lên giữa sảnh tiếp tân. Nhân viên văn phòng treo máng lên đủ thứ linh tinh những món đồ biểu tượng cho vui vẻ, may mắn và hạnh phúc.
Tôi bắt đầu biết đến chương trình VVNM vào năm 2017 khi đang đi công tác xa nhà, xa hằng vạn dăm ra khỏi nước Mỹ. Tôi đã đọc kỹ mục đích và tôn chỉ cao đẹp của Việt Báo. Tôi theo dõi và tìm đọc tất cả các bài viết của các cộng tác viên và nhận thấy đây là một ý tưởng tiên phong và duy nhất trên văn đàn Việt Nam hải ngoại do hai vị sáng lập Việt Báo là nhà văn Nhã Ca và thi sĩ Trần Dạ Từ với mong muốn tất cả người Việt Nam trên đất Mỹ luôn giữ gìn hồn Việt, văn hóa Việt, đồng thời vẫn thăng tiến trong xã hội, quốc gia mình đang sống.
Nhạc sĩ Cung Tiến