Chuyện Chàng Trai Trẻ, Cây Trâm Cài Áo Và Bà Mẹ

04/05/202110:09:00(Xem: 2986)

Như Ý Crystal H. Vo

Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice—A Journey of Hope” của Crystal H. Vo tức Võ Như  Ý, từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009. Cô sinh năm 1970 ở Đà Nẵng, 15 tuổi vượt biên, định cư  tại Mỹ năm 1986 với tên Crystal H. Vo. Kết hôn và thành con dâu một gia đình Mỹ, cô đã dành trọn thì giờ để học sống và viết bằng Anh ngữ. 

***

Nhu Y 01
Ch
àng trai trbước vào mt ca hàng bán lẻ để tìm mt món quà cho sinh nht sp ti ca manh. Khi nhìn vào tkính, anh thy rt nhiu trâm cài áo vi nhiu kiu dáng khác nhau. Mt anh bng sáng lên khi nhìn thy mt chiếc trâm cài hoa bng đồng, có sáu viên đá mài đỏ ở gia bông hoa. Anh nghĩ đây chính là cây trâm mca anh sthích. 


Anh y đến gn mt nhân viên bán hàng và hi: Thưa bà, tôi rt thích chiếc trâm cài này cho mẹ”.  Bà ấy nhìn anh và trli, Nó không rẻ đâu cu trẻ ạ. 4.99 đô la đấy."Ôi chúa ơi!" anh tht lên. Tôi không có đủ tin bây gi. Nhưng bà có thgicây trâm này cho tôi không? Vài tun na tôi squay li mua.Anh nhanh chóng ri khi ca hàng mà không cn đợi li đáp ca bà bán hàng.


Va đi bvnhà, anh va tính toán trong đầu xem mình cn phi làm thêm bao nhiêu vic mi kiếm đủ tin để mua trâm cho m. Không ging như hu hết nhng đứa trẻ ở độ tui như anh được hn nhiên và vui đùa, anh cn phi làm vic để kiếm tin thêm vì manh - mt người mẹ đơn thân vi 7 người con thơ. Cgng lm Bà cũng chcó  thmua nhng thcn thiết cho gia đình. Anh phi kiếm thêm tin để mua nhng thanh mun. Công vic đầu tiên ca anh là bán cam cho người chú. Ông mua hàng trăm ký cam cht chng trên xe ti ca ông. Sau đó ông ta đỗ xe trên mt con phố ở phía Đông Los Angeles và thuê mt vài cu bé bán cam cho ông ta. Mi cu mang mt lúc hai xô cam đến gõ ca tng nhà. Chàng thiếu niên này nhtui nht nhóm nhưng rt hăng say làm vic. Thay vì mang hai xô, anh ta yêu cu mang bn xô mt lúc. Nhưng chú ca anh y nói rng nó schlàm anh chm li. Mi thùng cam bán được chú cho anh 5 xu. Vn có ý định mua cây trâm vtng m, anh được khuyến khích nhiu hơn để bán được nhiu cam. Còn trvà nhnhư vy, mi ln anh gõ ca nhà người ta, họ đều vui vmua cho anh ít nht hai cái xô cam. Nhiu ln anh y đã bán vượt tri so vi các đồng nghip ln tui ca mình.


Trong hai ngày cui tun, anh y đã kiếm đủ tin để quay li ca hàng. Người bán hàng nhn ra người thiếu niên khi anh va đặt chân vào ca hàng. Bà ấy đã rt xúc động khi nghe câu chuyn ca chàng trai tr- món quà đầu tiên anh y dành cho mtstin kiếm được đầu tiên ca mình. Bà cn thn gói quà mt cách chu đáo cho anh. Cm món quà trên tay khi bước vnhà, anh không thnào cm thy hnh phúc và thào hơn.


Nhu y 02
V
ào ba ti sinh nht ca m, tt canh chem cùng tranh thmua mt món quà ln cho bà. Sau khi bà mquà, anh đã tng bà món quà ca anh. Bà mnó ra và nói vi anh rng bà yêu nó vô cùng. Không hiu sao đêm đó, anh cm thy hơi bun vì nghĩ rng mchnói vy để anh vui thôi. Tuy nhiên, trước sngc nhiên ca anh, bà đã đeo trâm cài hoa anh tng đi nhiu nơi. Khi ln hơn, anh vn thy bà đeo nó. Bây gianh tin chc rng mthc syêu nó. Đôi khi, bà ấy chế nó thành mt mt dây chuyn đeo c.


Vgià, bà nói vi đứa con gái út đã chăm sóc bà trong nhng năm tháng cui đời rng bà mun đeo chiếc trâm hoa này vào ngày đám tang ca bà.


Năm mươi năm sau, chàng trai trgiờ đã là ông bca 4 đứa con và ông ni ca 4 đứa cháu. Chàng trai trlà người chng yêu du ca tôi, Dennis. Tôi đã chng kiến ​​bao nhiêu tình yêu và tình cm mà anh y đã thhin vi mca mình trong sut sáu năm mà tôi biết chai người. Hu như mi cui tun, anh y và tôi đều đón mẹ đi ăn trưa và mua sm. Tôi thèm cái tình cm mcon đã ngoài ba thp niên nay, cho đến bây gitôi mi cm nhn được cái hnh phúc đó khi có mtrong đời. Mi cui tun được gp m, được cùng mdùng cơm trưa là tôi cm thy rt vui và thomãn lm rôì. Tôi nhìn thy ncười trong mt mvà nim vui trong trái tim mmi ln chúng tôi đến thăm bà. Nhưng cuc sng ca chúng tôi đã thay đổi mãi mãi vào mt ngày u ám - ThBa, ngày 15 tháng 12 năm 2020.



Khong 8:30 sáng cùng ngày, ca phòng ngca tôi bng mtoang khi tôi quay li thì thy chng tôi, Dennis, bt ngbước vào. Anh y bước nhanh vphía tôi, ôm tôi tht cht và bt đầu khóc nc n. Ln đầu tiên biết anh y trong sáu năm, tôi cm nhn được ni đau ca anh khi anh khóc không ngng. Tôi cũng đã khóc không kém. Sau vài phút, anh vào phòng tm để thay đồ. Chúng tôi hu như không nói gì vi nhau trên đường lái xe đến nhà m.


Dennis vnhà trước 30 phút so vi kế hoch. Anh y đang đi công tác, nhưng khi anh y nhn được cuc gi vào lúc na đêm rng mca chúng tôi đã qua đời vào khong 1:30 sáng. Anh y lái xe vnhà sut sáu tiếng đồng h, thng tSunnyvale, California. Anh nghĩ gì trong những giờ chạy xe dài như vậy? Tôi ước tôi ở đó với anh ấy!


Mkhông có thi gian để nói li tm bit vi tt cnhng người thân yêu ca mình, hay mchn cách ra đi nhnhàng và thm lng?


Khi chúng tôi đến gn nhà ca m, chúng tôi thy ba chem gái ca chúng tôi đi do trên nhng con đường mà mẹ đi hu như hàng ngày khi mkhe. Tôi đã xúc động. Ngay khi chúng tôi đậu xe, tôi bước ra và ôm tng ch. Tôi đã khóc rt nhiu vi h. Smt mát ca hkhông kém gì tôi vì mcòn hơn cmchng đối vi tôi.


Khi chúng tôi về đến nhà ca m, nhân viên y tế đã đưa mẹ đến bnh vin để kim tra. Chúng tôi ở đó trong vài gi. Em gái út ca chúng tôi, D đã tâm svtình trng ca mmà chúng tôi không biết. Cô ấy nói rng mẹ đã hành động klgn đây vì mkhông quan tâm đến vic trang trí nhà ca cho Giáng Sinh. Có nhng ln, cô bt gp mnhìn chm chm vào cô mt lúc lâu, cô cm thy như mmun nói vi cô điu gì đó, nhưng mkhông nói ra li. Mnói vi D nhiu ln rng mẹ  không mun D đi làm. Mmun D bên msut ngày đêm.  Mbiết ngày gn đất xa tri ca mẹ đã cn k, nhưng mkhông cho ai biết. Nhiu ln mnói msphi ti bnh vin và chmun chết nhà. Mtht đã đạt được điu ước ca mình!


Khi nhìn li, tôi cm thy rt bun cho mca chúng tôi phi đối mt vi ni đau mt mình. Mkhông cho ai biết vì không mun bn tâm đến con cháu. Mqutht là mt người phncng rn cho đến cui đời ca mình.


Trước khi dn về ở vi D, mẹ đã sng mt mình khong chc năm trong mt khu chung cư dành cho người cao tui sng tlp. Trong khi sc khe tt, mthường giúp đỡ nhng người khác trong căn nhà ca mình. Đôi khi mgit qun áo  và mang thư đến cho h. Mi ngày mẹ đều chơi xếp hình để gii trí. Ngoài ra, mcòn là trưởng nhóm tchc sinh nht và các ngày lkhác. Nhsdng các hot động trí óc và thcht hàng ngày, đầu óc ca mvn rt minh mn cho đến ngày mlâm chung tui 87. Lúc trước tôi thc sngưỡng mmvì bà có thleo và xung cu thang còn hay hơn tôi. Không chvy, mcòn có sthích khiêu vũ. Tôi đã bt gp mmt vài ln khiêu vũ tht lý thú vi con cháu ca mình. Tôi luôn thy mvui vvà yêu đời. Tuy nhiên, sc khe ca mgim sút rõ ràng khi mbước sang tui 84 sau khi bmt vài ln ngã nng.


Mnói vi tôi rng mmun sng đến 100 tui. Mi ngày mẹ đều ra ngoài đi do. Mi ln chúng tôi đón mẹ đi ăn trưa, mluôn trang đim. Mái tóc ca mlúc nào cũng vào nếp. Mkhông bao gicho thy bt kdu hiu ca đim yếu.


Sau khi mqua đời, chng tôi bmt cú sc nng. Tôi nhìn anh y quá đau lòng khi nghe tin mqua đời. Nhiu đêm, tôi thc gic để nghe tiếng khóc ca anh. Mt anh sưng húp vào tun đầu tiên sau khi mqua đời. Tôi chưa bao githy ai li dành nhiu tình cm và stôn sùng cho mnhư anh y.


Ti đám tang ca mchúng tôi, anh Dennis đứng trong cùng phòng vi thi thca mmình, nhưng anh tchi nhìn bà vì anh không mun tưởng nhbà hoc bt kai khác đã qua đời trong tình trng vô hn. Trước khi họ đóng quan tài, em gái ca anh y đã ly chiếc trâm cài hoa tmanh và đưa cho anh theo yêu cu ca anh. Bây gianh y thào cài nó vào cà vt ca mình. Là mt nhiếp nh gia/nhà quay phim tình nguyn cho skin ca gia đình chúng tôi, tôi tình cnghe được anh y chia scâu chuyn chiếc trâm cài này vi dì ca mình khi họ đang trò chuyn trong phòng. Tôi đã chĩa máy quay phim vphía h.


Sau ba tun mchúng tôi lâm chung, chúng tôi được biết mchúng tôi đã được lên trên Thiên đường (Mvbáo mng. Dp khác tôi sviết vcâu chuyn này).   Lúc đó anh Dennis như được hi sinh! Anh y nói vi tôi rng mt ngày nào đó anh sẽ được đoàn tvi mca anh. Tôi cũng mong được như vy. 


Chúng tôi strân trng cây trâm hoa này cho đến khi chúng tôi không còn sng trên cõi đời na. Đó là mt món quà đặc bit - tình yêu đích thc ca mt chàng trai trdành cho người mthân yêu ca mình.



Như Ý Crystal H. Vo

Edited by Lê Nguyn Hng

Mùa Đông 2021

 

Ý kiến bạn đọc
04/05/202118:48:17
Khách
Sắp đến ngày Mother's Day được đọc một bài về Mẹ làm tôi nhớ đến hai câu thơ...

"Ví mà tôi đổi thời gian được
Đổi cả thiên thu tiếng Mẹ cười!" (Trần Trung Đạo)

Cám ơn tác giả Như Ý Crystal H. Vo. Cám ơn các bà Mẹ và cầu chúc tất cả những người Mẹ có một ngày thật hạnh phúc.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 212,303
Một buổi chiều chớm Thu vùng sa mạc Arizona, khi nắng vàng nhạt dần trong không gian, cái nóng dịu đi dưới những áng mây vừa kéo về đan vào nhau như những tảng bông gòn trắng xám giăng trên bầu trời xanh. Vợ chồng tôi cùng với con chó nhỏ thân yêu Sacha cùng nhau đi bộ dưới những tàng cây Palo Verde tuyệt đẹp, dẵm lên những cánh hoa vàng rực rỡ trải đầy trên lối đi. Vài cơn gió nhẹ thổi những bông hoa rụng dạt qua hai bên đường, tạo thành con đường vàng hoa uốn lượn quanh co qua lối đi, song song với con lộ chính. Hàng cây xanh rực rỡ sắc hoa vàng nghiêng mình bên đường đi, tỏa bóng mát trên con đường nhỏ men theo những dãy nhà xinh xắn ẩn mình trong khu xóm hiền hòa chúng tôi đang sống.
Tác giả định cư tại Seattle từ 1975, đã hồi hưu sau khi phục vụ trong ngành xã hội tiểu bang nhiều năm. Bài viết Về Nước Mỹ đầu tiên của Nguyễn Đặng Bắc Ninh cho thấy cách viết chừng mực mà sống động. Đây là “chuyện thật trong gia đình về Mẹ Chồng Nàng Dâu trên đất Mỹ,” tác giả cho biết. Mong Bà vẫn tiếp tục viết thêm.
Những ngày đầu thực tập ở trường y khoa, tôi thường được giao một trách nhiệm là đón những bệnh nhân vào làm thủ tục cần thiết trước khi đưa họ lên phòng trình bày bệnh án cho các bác sĩ khác trong chuyên khoa tôi đang thực tập. Cả mấy tuần nay, hằng ngày tôi thường kiên nhẫn đứng trước cổng bệnh viện để chờ đón bệnh nhân. Nhưng sáng nay, tôi không khỏi ngạc nhiên và tò mò khi lật qua tập hồ sơ của người bệnh mà tôi đang chờ đón vì bà đến để chữa bệnh mù ở một khoa viện dành riêng cho những người mang bệnh tâm thần. Những thắc mắc ấy cứ lẩn quẩn mãi trong đầu cho đến khi vào tận phòng khám tôi mới giật mình khi thấy các bác sĩ thực tập khác đều hướng mắt nhìn tôi một cách khẩn khoản vì sự chậm chạp do sự phân tâm của tôi.
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice—A Journey of Hope” của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009. Cô sinh năm 1970 ở Đà Nẵng, 15 tuổi vượt biên, định cư tại Mỹ năm 1986 với tên Crystal H. Vo. Kết hôn và thành con dâu một gia đình Mỹ, cô đã dành trọn thì giờ để học sống và viết bằng Anh ngữ. Sau đây là bài viết mới.
Bà ngoại sinh mẹ tại nhà Bảo Sanh Ngô Liên đường Trần Quang Khải, Tân Định. Sau này mỗi lần có dịp dẫn mẹ và cậu Hai đi ngang nhà bảo sanh ngoại thường chỉ tay vào tòa nhà cho biết “Má sanh hai đứa trong nàỵ” Cụ của con, mẹ chồng của ngoại, đưa ngoại vào nhà sanh khi ngoại chuyển bụng. Ông ngoại chỉ xuất hiện sau khi mẹ đã được cắt rốn, tắm rửa sạch sẽ, bọc tả áo thơm tho. Ông ngoại mặc quân phục thẳng nếp, mang giầy nhà binh cồm cộp vào thăm mới biết vợ mình sinh con gái và đặt tên cho mẹ.
Tác giả tên thật Nguyễn Thanh Hiền, Nickname: Steven N, Bút danh: Tiểu Lục Thần Phong, Sinh sống ở Atlanta 20 năm, Thường viết bài cho báo Chánh Pháp.
Sau khi siêu âm và được biết sẽ sanh một bé trai vợ chồng con bà vui lẳm. Không phải vì họ đang mong ước có có con trai để “nối dõi tông đường”, nhưng vì đã có cô con gái đầu lòng rồi nên chuyện có thêm đứa con trai là một điều đáng vui. Vài người bạn của bà khen “Vậy là tuị nó có đủ tẻ và nếp rồi nhé!”. Mới đầu, hai vợ chồng Phúc – con trai bà – dự tính chỉ sanh một đứa con thôi, vì bao nhiêu khó khăn vất vả mà hai vợ chồng trải qua sau khi sanh Quỳnh Anh, cô con gái đầu lòng
Đôi dòng về tác giả: sanh năm 1943 tại Cânthơ- BS thú y, giảng dạy tại Đại Hoc Cân Thơ trước 75-Cùng gia đình vượt biên năm 1980. Học lại và làm việc cho cơ quan Canadian Food Inspection Agency từ 1985 đến ngày hưu trí năm 2008. Bài đầu tiên VVNM, Đất lành chim đậu được chấm giải Vinh Danh Tác giả năm 2007-
Ối chà! Năm con Trâu là năm tuổi của mình đây! Nhiều người nghĩ rằng năm tuổi là năm hạn. Nhưng tôi mỉm cười vì bây giờ ai mà lại tin chuyện vớ vẩn như vậy. Năm Canh Tý vừa qua mới là năm hạn cho tất cả mọi người với bệnh dịch Cô Vi reo rắc năm châu bốn biển gây tang tóc cho hơn 450,000 người Mỹ tử vong, chính trường Hoa Kỳ xôi động, xâu xé, chia rẽ nhau trầm trọng, thất nghiệp tràn lan... Nhưng thôi nên đổi đề tài thành ra tôi chỉ viết về những năm con Trâu mà tôi trải qua như là một chứng nhân trên hai lục địa cũng như là dịp để ôn lại những quá khứ vui buồn, thụ hưởng những gì của hiện tại, và dọn đường cho tương lai.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam. Bà tên thật Nguyễn thị Ngọc Hạnh, trước 1975 đã là giáo sư trung học đệ nhị cấp tại Saigon. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979., hiện hưu trí tại miền Đông và vẫn tiếp tục viết. Sau đây, thêm một bài viết mới.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.