Nơi Nào Có Tình Thương, Ở Đó Có Sự Sống

22/12/202013:02:00(Xem: 3857)

Vĩnh Chánh

Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Năm 2019, Tác giả nhận thêm giải Chung Kết Vinh Danh Tác Giả Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ hay còn gọi là giải Hoa Hậu. Tốt nghiệp Y Khoa Huế, thời chiến tranh Bác sĩ Vĩnh Chánh đã là Y Sĩ Trưởng binh chủng Nhảy Dù.

 

***

Cecile Eledge, một bà mẹ 61 tuổi với 3 người con trưởng thành, có một thể lực mạnh nhờ vào quan tâm đến dinh dưỡng và siêng năng tập thể thao. Qua lối sống tốt đẹp ấy, bà Eledge đã nhận một tưởng thưởng cao quý khó tin được khi bà đã hạ sinh một bé gái cân nặng 5 lb, vào ngày 25 tháng 3, 2019 tại Nebraska Medical Center. Ulma, tên bé gái sơ sinh, lại chính là cháu của mình. 

Đúng vậy, Ulma là con gái của con trai của Eledge, Matthew Eledge, 32 tuổi, cùng với chồng của anh ta là Elliot Dougherty, 29 tuổi. Và đây là một câu chuyện có thật, không những là một thành quả của Y Khoa hiện đại, mà còn là một hoàn tất trọn vẹn của tình yêu thương tuyệt đối vượt ra khỏi ràng buộc truyền thống của xã hội và tín ngưỡng, nhờ vào sự hổ trợ của nhiều người đàn bà có đầy từ tâm và ý chí.

blank

Ulma là kết quả thụ thai nhân tạo từ noản châu của Lea Yribe, em gái của anh Dougherty, được thụ tinh với tinh trùng cùa anh Matthew, rồi cấy vào tử cung của mẹ Matthew là bà Cecile Eledge. Ngay từ lúc chào đời, bé Ulma hoàn toàn sống nhờ sữa mẹ cung cấp bởi một người bạn gái quen thân với Matthew từ thủa thiếu thời. Người bạn này tự bơm sữa của chính mình và cất giữ trong ngăn đá sau khi sinh con của mình từ cả năm trước.  

Xin hãy nghe lời tâm sự của Matthew, một giáo sư trung học tại Omaha, Nebraska: “Với tôi, câu chuyện tạo thành sự sống này là một tuyệt tác vĩ đại. Là một sáng tạo vô cùng đẹp đẽ, vô cùng thanh khiết. Thật cực kỳ quan trọng và vĩ đại khi tất cả những người đàn bà liên hệ trong sự ra đời của Ulma đều một lòng mong muốn Ulma được hiện diện trong thế giới này. Đó chính là tình yêu vô giới hạn cho một mầm sống. Họ quả thật là những người can đảm và đầy từ tâm. Quà tặng vô giá này sẽ vun xới thêm cho đời sống vợ chồng chúng tôi với thật nhiều ý nghĩa.” 

blank

Từ trái sang phải: Lea Yribe, Matthew, Cecile, và Elliot.


Ý nghĩ mang thai cho Matthew và Dougherty là sáng kiến của bà mẹ Cecile từ khi con trai Mattheew lấy chồng vào năm 2015, sau khi Matthew nhiều lần tâm sự với mẹ về sự mong ước có một đứa con sống chung trong gia đình, dù đó là từ nhận nuôi con cho sở xã hội, hay xin con nuôi, hoặc xa vời hơn nữa là tìm kiếm một người mang thai giùm. Bà Cecile nhớ lại mình đã trả lời một cách vô cùng tự nhiên, không một do dự “còn gì hạnh phúc hơn, cao quý hơn nếu bà ngoại sẽ là người mang thai cháu của mình”. Vì bà biết ngay từ thâm tâm mình sẽ làm bất cứ điều gì tốt đẹp nhất có thể làm được để mộng ước con mình trở thành hiện thực, và bào thai nhất quyết sẽ phải khỏe mạnh trong suốt thời gian còn trong bụng bà. 

Dù biết mẹ thương yêu mình và sẵn sàng hy sinh cho hạnh phúc của mình, Matthew vẫn không dám nghĩ đến lời đề nghị của mẹ một cách nghiêm chỉnh khi nhìn vào tuổi của mẹ mình. Cho đến trong một lần khám bệnh, Matthew đem chuyện mẹ mình liên tục đề nghị làm người mang thai giùm để giỡn với vị bác sị gia đình từng săn sóc vợ chồng mình, vì Matthew nghĩ điều đó không thể xẩy ra được. Bấy giờ bác sĩ Carolyn Doherty, một bác sĩ chuyên khoa về nội tiềt sinh sản tại Women’s Hospital ở Omaha, trả lời một cách nghiêm trang là chuyện đó dứt khoát có thể thực hiện được.

Thời gian không lâu sau đó, bà Cecile bắt đầu một chuỗi dài của những thử nghiệm và xét nghiệm máu để biết chắc bà có sức khỏe hoàn hảo. Đó là cả một quá trình xét xử nghiêm chỉnh, dài và khoa học do một nhóm bác sĩ chuyên môn đảm nhận nhằm quyết định bà Cecile có đủ khả năng trở thành một bà mẹ mang thai giùm. Kết quả cho thấy bà Cecile hoàn toàn thích ứng cho dự án có một không hai này. Và tất cả các bác sĩ chuyên khoa đều khẳng định bà Cecile có đầy đủ khả năng hoàn tất chức vụ mang thai giùm và sẽ sinh đẻ bằng đường tự nhiên. “Chúng tôi không hề nghĩ chúng tôi làm việc cẩu thả hoặc vô ý thức, không có cơ sở y khoa chắc chắn đảm bảo sự an toàn tuyệt đối cho cả mẹ lẫn con – cho cả bà và cháu”



Vậy là các bác sĩ bắt đầu sử dụng những kích thích tố nữ cho bà Cecile để bắt đầu chu kỳ kinh nguyệt, và một khi cơ thể bà sẵn sàng, họ thực hiện thụ tinh nhân tạo cho bà. Vì Cecile là một bà nội trợ không phải đi làm bên ngoài, nên bà chỉ có một trách nhiệm duy nhất là chăm chú vào sức khỏe bào thai trong bụng mình. Trong khi ấy, dù mẹ mình luôn tỏ vẻ tự tin, nhưng Matthew phải sống những tháng đầy lo âu, vừa cho sức khỏe của mẹ mình mà vừa cho cả tăng trưởng và sinh mệnh của bào thai bên trong. Sau 37 tuần mang thai, bà Cecile đã hạ sinh một bé gái hoàn toàn bình thường và khỏe mạnh. Bà tâm sự với chồng mình là Kirk, đồng thời cũng là cha của Matthew, rằng “chúng ta đã làm tất cả như Matthew và Elliot mơ ước. Tạ ơn Chúa”.

Sư ra đời của Ulma đã tạo nền móng cho một mẫu gia đình mới lạ: bà ngoại mang thai cho con trai mình với người chồng cùng giới tính. Vì vậy, tuy trước đây họ có đời sống rất riêng tư, e ngại dư luận, nay họ lại mong muốn câu chuyện có tính cách tiên phong này được nhiều người biết đến, đặc biệt với những cặp vơ chồng đồng giới tính mong ước có con nhưng không biết cách. Và đây không không phải chỉ đơn giản là một ý thích qua đường, mà phải là một quyết định quan trong, bao gồm trợ giúp tinh thần từ nhiều người, kể cả chi phí to lớn y tế cho toàn bộ dự án, cùng với chi phí giấy tờ luật pháp.

Một khi Ulma có đủ trí khôn, Mathew và Dougherty dự định sẽ nói cho con mình như sau “Dì Lea đã cho con hạt giống; bà ngoại con đã nhận nuôi con trong vườn cho đến ngày nở thành một đóa hoa quý báu.” Rõ ràng là như vậy, vì lúc còn là trứng, Ulma  chưa có ý thức mình sẽ như thế nào. Bây giờ với sự hiện diện của Ulma, gia dình 3 người đang tạo ra một thể thức mới. Hoàn toàn mới lạ, hội nhập trong yêu thương. Cho đến ngày Ulma nhận thấy có sự khác biệt giữa gia đình mình so với gia đình khác, bấy giờ Matthew sẽ giải thích thêm vì sao có sự khác biệt. “Và tôi tin tưởng Ulam sẽ rất hãnh diện khi thấu hiểu câu chuyện. Một câu chuyện muôn thuở của nơi nào có tình thương, ở đó có sự sống”.  

Thật đúng vậy. Khi chúng ta bỏ nhiều thì giờ chăm bón yêu mến cây cỏ, sân vườn sẽ tràn ngập bông hoa đầy màu sắc. Nếu không có tình thương bù đắp, các trẻ tàn tật sẽ mất dần sự sống. Khi ta hiến tặng nội tạng, cuộc sống nhiều người sẽ được cứu độ. Phải chăng đây là tình thương khi chúng ta từng thấy cảnh nhiều lính cứu hỏa đào sâu xuống ống cống để chỉ giải thoát một chú chó con!? Hay khi chúng ta thích thú nhìn thấy nhiều người nắm tay nhau tạo thành một dây dài để cứu một chú nai con bị kẹt trong dòng sông đóng băng. Và biết bao câu chuyện tương tự từng chứng minh nơi nào không có tình thương, không có ánh sáng, nơi ấy sẽ là bóng tối, là tội lỗi, là chỗ chết.

Trong cùng một tinh thần, Hội Y Khoa Huế Hải Ngoại chúng ta cần nương dựa vào tình yêu thương của quý bạn để không những sinh tồn mà còn vững mạnh theo thời gian. Thử nghĩ nếu không có các bạn chí chóe trên diễn đàn, nếu không có những “đụng độ”, những gay cấn “nhẹ nhàng”, thì sinh hoạt một chiều sẽ nhàm chán, mất nhiều lôi cuốn. Phải có thương mến mới có nhường nhịn nhau, phải biết hòa đồng mới hỉ xả cho nhau. Rồi vườn hoa 99 Độ của Hội, nếu được nhiều lươt người vào thưởng lãm, là nhờ các bạn thường xuyên chăm sóc, đem yêu thương vun xới bằng những áng văn trong sáng qua những câu chuyện, những chia sẻ tâm sự thật đẹp, thật thân ái. Quý hóa thay cho tình đồng môn của chúng ta.

Viết trong mùa Giáng Sinh 2020, mùa của Tình Thương, Sự Sống, Niềm Vui và Bình An cho mọi người.

Vĩnh Chánh.

** Phóng tác theo https://www.goodmorningamerica.com/wellness/story/

        https://www.foxnews.com/health/nebraska-woman-61..

        https://www.cbsnews.com/news/61-year-old-woman...
     

      

Ý kiến bạn đọc
10/07/202109:45:08
Khách
chloroquine phosphate vs chloroquine sulphate https://chloroquineorigin.com/# what are the side effects of taking hydroxychloroquine?
07/06/202119:58:47
Khách
cialis and adderall <a href=https://cialishav.com/>cheapest cialis online</a> can cialis be taken daily
02/06/202117:42:39
Khách
Kamagra <a href=https://pharmacyken.com/>mark marine pharmacy canada</a> canada drugs
01/06/202103:03:19
Khách
cheap cialis for sale <a href=https://cialisjla.com/>windsor, ontario, canada pharmacy cialis</a> cialis canada sale
31/05/202119:44:53
Khách
cialis with dapoxetine <a href=https://cialishav.com/>cialis 10mg coupon</a> cialis 40 mg review
29/05/202121:26:04
Khách
what are side effects of cialis https://krocialis.com/ - where to buy cialis from canada cialis paypal australia
27/05/202119:20:28
Khách
prescription drugs stats https://pharmacyken.com/ - canadian pharmacies that deliver to the us london drugs photo books canada
27/05/202119:10:12
Khách
canadian pharmacy celebrex <a href=https://cjepharmacy.com/>princeton university store pharmacy</a> Cymbalta
26/05/202105:26:07
Khách
paypal cialis https://cialisjla.com/ - cheap cialis 40 mg cialis blac
25/05/202122:53:33
Khách
cheapest way to get cialis https://cialishav.com/ - cialis efficacy brand cialis with prescription
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 1,184,582
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ Đặc biêt 2018 và giải Danh dự 2019. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida, vùng đất rất quen với bão lụt.
Lời tòa soạn: Độc giả theo dõi Viết Về Nước Mỹ hẳn quen thuộc với ngòi bút Nguyễn Trung Tây. Tác giả là một linh mục dòng Ngôi Lời, và là người nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2010, khi ấy Tác Giả đang làm việc với thổ dân các thôn làng hẻo lánh vùng sa mạc miền Trung Úc Châu, không kịp về lãnh giải. Cụ bà Hà Thị Phức, năm ấy 86 tuổi, là nhân vật chính bài “Mẹ, Mẹ Tôi” của tác giả từ San Jose đã bay về nhận giải thay người con linh mục viết văn. Hôm nay, nhận tin Bà Cố đã được Chúa gọi về, Việt Báo và toàn ban tuyển chọn Viết Về Nước Mỹ xin thành kính phân ưu cùng tác giả Nguyễn Trung Tây và cùng dâng lời cầu nguyện cho linh hồn Bà Cố Maria Hà Thị Phức sớm an hưởng nhan thánh Chúa. Xin đăng lại bài “Mẹ, Mẹ Tôi” để tưởng nhớ.
Lịch sử nhân loại đã từng diễn ra bao nhiêu trận chiến kinh hoàng, xương chất thành núi máu chảy thành sông vì chuyện màu cờ sắc áo. Với người Việt nam thì ai quên được bức ảnh những người lính Thuỷ quân lục chiến của quân đội Việt nam Cộng hoà cắm cờ quốc gia sau khi tái chiếm Cổ thành ở Quảng trị vào mùa hè đỏ lửa năm 1972. Có thể đó là tấm ảnh đã làm thay đổi cậu bé tôi vì chào cờ mỗi sáng thứ hai đầu tuần ở sân trường học, cậu bé tôi chỉ chăm lo cho bộ đồng phục của mình thẳng thớm, cột dây giày đã đúng cách chưa để không bị phạt
Trời cuối thu, những chiếc lá vàng bay lượn trên không rồi từ từ thả mình xuống mặt đất. Thỉnh thoảng một cơn gió nhẹ lướt qua, đám lá trên cành lao xao và khi trời lộng gió từng đám lá lià cành tung mình khắp không trung. Cảnh đẹp như tranh vẽ. Chỉ vài ngày nữa thôi, chiếc lá cuối cùng rụng xuống, cây sẽ chỉ còn những cành trơ trụi, khẳng khiu. Bà bước ra khu vườn nhỏ, lững thững đặt chân trên thảm lá vàng, những chiếc lá khô như vỡ vụn dưới từng bước chân. Không gian tĩnh lặng, êm đềm. Bà hít thật sâu, thở ra thật nhẹ. Bà đếm từng hơi thở, chú tâm đến từng bước chân đi, đầu óc nhẹ nhàng, tâm hồn thanh thản. Cứ lẳng lặng như thế cho đến lúc thấm mệt bà ngả người trên chiếc võng ngước nhìn lên trời cao tìm mây. Trời xám buồn, chỉ có vài quầng mây mỏng, ửng nắng.
Sau hơn hai năm sống lây lất ở trại tị nạn PFAC (The Philippine First Asylum Camp,) cuối cùng tôi được thằng Thanh sống chung trong nhà giới thiệu vô IOM (The International Organization for Migration) làm thế chỗ nó khi nó lên đường đi định cư vào giữa năm 1991. Cơ quan này là một trong các cơ quan đầu não rất quan trọng, chỉ sau Cao Ủy Tí Nạn (UNHCR-The United Nation High Commissioner for Refugees) và Văn Phòng Ban Quản Đốc Trại (OIC- Office In Command) mà thôi. IOM có nhiệm vụ đón người tới, đưa người lên đường định cư hay hồi hương, chăm sóc sức khỏe, lo lắng đời sống cũng như quản lý dân số trong trại do đó vô cùng bận rộn với rất nhiều công việc.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam. Bà tên thật Nguyễn thị Ngọc Hạnh, trước 1975 đã là giáo sư trung học đệ nhị cấp tại Saigon. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979., hiện hưu trí tại miền Đông và vẫn tiếp tục viết. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Gia đình cô Loan qua Mỹ năm 1995 theo diện HO. Cô có 3 người con, Tuấn (trai đầu) có gia đình ở Sacramento lái xe về nhà cô khoảng 2 tiếng đồng hồ, Kiệt (con nhì) và gái út là Thanh Phương làm việc bên Washington D.C và Texas. Cô chú đến tuổi nghỉ hưu nên cũng tìm niềm vui tuổi già. Cô Loan thích đọc sách và đi Chùa, còn chú Phi ưa gặp bạn bè uống cà phê tán dóc và tham gia sinh hoạt bạn “tù cải tạo”, bạn chung đơn vị lính, bạn trường học cũ và khoá Thủ Đức. Từ khi bị bệnh dịch Covid_19, cô chú chỉ biết bó gối xem tivi, xem phim và ra vô khu vườn tỉa hoa nhổ cỏ. Thỉnh thoảng Tuấn cũng lái xe lên thăm ba mẹ.
Chúng ta đang sống trong một đất nước an bình, thịnh vượng, và no ấm nên ít ai phải bận tâm với cái đói; chúng ta chỉ lo hôm nay phải đổi món ăn gì cho ngon miệng mà không ngán. Vậy mà ngay trên đất Mỹ này, nơi mà thực phẩm, thức ăn đầy đủ nếu không muốn nói là dư thừa và rẻ nhất thế giới, tôi vẫn còn giữ cái tật không cần thiết là tích trữ thực phẩm, đồ ăn khô phòng khi đói, bảo đảm giữ được phẩm chất 10 năm, và vài thùng nước 20-gallon màu xanh.
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ Đặc biêt 2018 và giải Danh dự 2019. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida, vùng đất rất quen với bão lụt.
Mấy năm gần đây, khi hai con đã lớn, chúng rời tổ ấm để đi học xa nhà, vợ chồng Tùng có thời gian rảnh rỗi làm những việc mình thích. Vợ chàng, sau những ngày đi làm ở hãng về, nàng lại lục đục trong bếp nấu ăn, làm bánh. Nàng siêng lắm nên tuần nào cũng làm đủ loại bánh rồi ép chàng ăn. Nhưng giờ tuổi cũng lớn, chàng sợ các loại bệnh nhà giàu như tiểu đường, cao huyết áp, mỡ trong máu, nên kiêng ăn tinh bột và đường
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.