Cái Ngu Thứ Nhì

26/10/201700:00:00(Xem: 6358)
Cái Ngu Thứ Nhì
Tác giả: Phạm Thị Kim Dung

Bài số 5215-19-31058-vb2091117

 
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà sinh năm 1951tại miền Bắc VN, di cư vào miền Nam 1954, là thư ký hành chánh  sở Mỹ cho tới ngày 29 tháng Tư 1975. Vượt biển và định cư tại Mỹ năm 1980, làm thư ký văn phòng chính ngạch tại City of San Joje từ 1988-2006. Về hưu vào tuổi 55, hiện ở nhà chăm nom các cháu nội ngoại. Bài đầu tiên của bà, “Cả Đời Tôi Làm Thư Ký Sở Mỹ. Sau đây là bài viết thứ hai của bà.

 
***
 

“Ở đời có bốn cái ngu:

Làm mai, lãnh nợ, gác cu, cầm chầu...”

Đó là câu đồng dao quen thuộc nhiều người đã bình giảng.  Tôi chỉ mới biết chương trình “Viết Về Nước Mỹ” khoảng vài tháng nay thôi, nhưng cũng hiểu đây là nơi để kể về kinh nghiệm sống của chính mình tại Mỹ. Hôm nay, tôi xin kể về “cái ngu thứ nhì” mà tôi đã phạm phải. Thật đúng là không có cái dại nào giống cái dại này...

Đã lâu lắm rồi, cái hồi thời gian đầu mới định cư ở Mỹ. Như bao nhiêu đồng hương Việt Nam khác, hồi còn ở Quê Hương Việt Nam thân yêu, tôi đã từng quen chơi hụi và đã hốt hụi song đóng đầy đủ, với những người làm cùng sở khi xưa, không thấy có chuyện gì bất thường.  Vì vậy, tuy chúng tôi định cư ở miền Bắc Cali, nhưng khi có người quen rất thân ở dưới Nam California rủ chơi hụi là tôi vui vẻ hưởng ứng nhận lời ngay.

Tôi chơi hai dây hụi, và giúp những người trong gia đình tôi ba dây nữa.  Mọi người cũng mong để dành được hốt chót thì sẽ có một số tiền lớn, chứ không cần hốt hụi sớm sẽ phải đóng tiền lời nhiều.

Ví dụ, dây hụi $300 USD, có người hốt $30 (hoặc giá hốt hụi cao hơn tuỳ theo mỗi tháng) thì tháng đó hội viên chỉ cần gởi tiền đóng cho chủ hụi, phần còn lại là $270. Có dây hụi 12 người, hay 15, 17 người thì thành 17 tháng dài.  Tôi nhớ là các dây hụi tôi dự phần trong đó chỉ còn có vài tháng là được hốt chót, sẽ nhận trọn số tiền để dành đó.

Nào ngờ đâu, tình cờ một hôm, có người thân ở dưới miền Nam California, lên San José dự đám giỗ, họ đã vô tình kể chuyện là ở dưới vùng họ đang ở, có một Ông nọ tên là L. vỡ nợ giựt hụi của biết bao nhiêu người đã từ sáu tháng trước, người ta rên xiết doạ đe đủ điều mà vẫn không trả.

Chúng tôi nghe được tin này thì hỡi ơi buồn lắm, nhưng im the, chẳng dám thổ lộ ca thán điều chi, sợ nói ra người ta không thương hại mà lại còn châm biếm nói cho là đồ ngu nữa.

Khi tôi về nhà, vội vàng thông báo cho những người thân biết, và đồng thời tôi gọi điện thoại, thử giả vờ nói với Ông chủ hụi là tôi muốn hốt tất cả năm dây hụi để lo công chuyện cần.  Ông ta vui vẻ bảo tôi là sẽ bỏ tiền cao để tôi có thể hốt hết năm dây hụi đó. Dễ mà. Nghe tôi kể  nghe chuyện có chuyện bể hụi,  ông ta cười nói, đó là chuyện đâu đâu, mấy dây hụi của chúng mình đâu có bị úp, đến cuối tuần tới bác sẽ đi San José và đem tất cả tiền xuống tận nhà cho, đừng có nghe người khác dèm pha.

Nghe ông ta nói chuyện thoải mái, nhớ lại tình thân quen lâu năm từ thời còn bên Việt Nam, tôi thấy nhẹ cả người. Tới lúc truyện trò đang vui vẻ, ông ta bảo tôi “Còn một việc này nữa bác muốn cháu giúp dùm, cháu đưa trả dùm bác $2,000 US, cho bà B., để khi bác lên trên ấy không phải ghé nhà bà ấy để đưa tiền, mà sẽ đi thẳng đến nhà cháu để trả tiền lại cho cháu và luôn thể giao tất cả tiền hụi cho cháu được không?”

Tôi nghe Ông ta nói hợp lý quá, trong lòng đã đồng ý rồi, nhưng còn khất Ông ấy đến chiều, để tôi phải hỏi ý nhà tôi đã.  Sau cùng, khi Ông ta gọi lại thì Ông đã được như ý, tôi đã đưa trả dùm Ông $2,000 cho người chủ nợ.  Khi người chủ nợ của Ông đã nhận được tiền tôi đưa, cất vào túi cẩn thận rồi mới cám ơn tôi rối rít và bà cũng cho hay là số tiền này cho Ông ấy mượn đã lâu, đòi mãi mà Ông không chịu trả lại, nhiều lần chỉ hứa suông cho qua chuyện thôi.

Đã lỡ đưa tiền cho bà B. rồi, mà nghe bà nói vậy, tôi bắt đầu nghi ngờ từ lúc ấy.  Đợi ngóng mãi cũng chả thấy tăm hơi Ông chủ hụi, lúc này tôi mới thật sự cảm thấy năm dây hụi đã mất, lại bị lừa thêm $2,000 nữa, mà gọi điện thoại lần nào người nhà Ông cũng bảo Ông đi vắng rồi, tí nữa Ông về sẽ gọi lại, nhưng Ông đã bị bể mánh, không còn lừa thêm được nữa, nên tránh mặt cho yên chuyện.

Đúng là năm xui tháng hạn của chúng tôi, số mất của có muốn tránh cũng không đặng, vì người ta đã cố tình lừa đảo mình.  Tôi cũng phải kén người, đâu có chơi hụi với người lạ, chỉ có giao tiền cho người rất thân ở bên Mỹ, người mà đã thường hay thăm viếng giao hảo qua lại cả gia đình, và cũng rất thân quen lâu đời từ hồi còn ở Việt Nam thôi mà.

Nghĩ cho cùng thì người lạ, sao mà lại lừa được mình, chỉ có người rất thân quen mới lừa đảo được mình thôi.  Sau đó, chúng tôi đi xuống Nam California mục đích ghé đến nhà Ông để tìm hiểu sự thật, thì rất là phũ phàng, đúng y như lời người quen của chúng tôi cho biết, hụi hàng gì đó đã tan tành, đã bể từ sáu tháng trước, nhưng vì chúng tôi ở xa xôi nên không biết tình hình.  Trước khi chúng tôi xuống nhà để gặp Ông lần này, Ông ta vẫn cứ lừa tôi, bảo tôi là dây hụi nào họ hốt bao nhiêu, cứ trừ tiền quân hốt hụi đi, còn bao nhiêu thì gởi xuống cho Ông.


Chúng tôi đã đột xuất lại nhà nên Ông không tránh mặt được, tôi đã năn nỉ Ông đến mỏi miệng, Ông mới thí trả lại cho có $1000 US, Ông bảo quân nó giựt hết rồi, nên buộc lòng Ông mới phải làm xấu như vậy.  Cũng có nhiều người đến đòi, họ bảo Ông nói vô lý quá, tỉ dụ người quân có giựt thì cũng chỉ vài người thôi chứ, sao  bằng ấy người quân mà giựt hết được, Ông giựt của chúng tôi thì có.

Một điều thật đau cho tôi là, tiền của tôi đã mất thì cũng buồn giận Ông chủ hụi, nhưng phải ráng chịu, tôi chỉ biết tự an ủi mình là “Của đi thay người”.  Còn số tiền của người thân tôi chơi dùm, thì tôi bị cự nự, bị sỉ vả đủ điều, nào là không có trách nhiệm với tiền của người khác, tại sao để mất, tại sao không đòi, tại sao hụi đã đổ bể sáu tháng rồi mà còn nhắm mắt gởi tiền cho người ta ...v..v..., rồi còn bị so sánh ví von đủ điều là đáng lẽ phải đền lại cho họ tất cả số tiền đã bị mất, mới công bằng;  Nhưng họ đâu có nhớ rằng, đã bao lần tôi đã khẩn khoản bảo người nhà tôi tự nói chuyện và tự gởi tiền thẳng cho người chủ hụi đi, nhưng chả ai muốn bỏ thời giờ và mất công làm việc này.

Buồn quá nên tôi buộc phải phân trần, bây giờ, chuyện lỡ ra, tôi cũng như mọi người, ở xa xôi làm sao biết được là người quen rất thân mà họ đang tâm lừa đảo mình như vậy.

Trong ba người đó thì người số một hiểu biết mọi sự, nên đã không hề trách cứ tôi điều gì và người số hai thì trách móc giận hờn vài năm rồi cũng hiểu ra chuyện và đã tha tội cho tôi.

Còn duy nhất người số ba thì cự nự phiền trách kiếm chuyện càm ràm tôi đủ điều.  Tôi từng xin dẫn họ đi đến nhà ông chủ hụi để họ cùng đòi phụ với tôi, để thông hiểu cho tôi hơn, nhưng họ ngại không muốn đi, cứ trăm tội đổ lên đầu tôi. Cứ như vậy, dẫu có giải thích cách mấy họ cũng không muốn hiểu, tôi đã nói khó và van xin đủ điều, họ cũng nhất định không tha tội cho tôi.

Mà nghĩ cho cùng, tội của tôi đúng là nặng thật. Vì lòng tin, rồi vì tình thương mến mà không cân nhắc, đã làm dùm không công cho cả ông chủ hụi lẫn người quen nhờ chơi hụi. Đúng là cái ngu “lãnh nợ” mà dân gian đã răn dạy từ bao đời. Cũng may, tôi đã không dám đi thăm viếng hồi khi Ông chủ hụi mãn phần. Tôi đã ở nhà để cho người mà thường cự nự phiền trách tôi được an tâm vui lòng, tôi biết nếu họ biết tôi vẫn chưa mở mắt ra và còn thiết tha đi, tôi sẽ muôn đời bị họ nguyền rủa nên tôi rất sợ, vì từ chuyện hụi, làm lây qua những việc khác sẽ giận cá chém thớt phiền toái lắm.  Tôi chỉ biết cầu nguyện cho qua cơn sóng gió, xin ơn trên tha thứ tất cả mọi lỗi lầm.

Cũng nhờ tôi không đi thăm như thế mà người giận hờn tôi đã nguôi ngoai, hết trì triết giận hờn tôi từ vài tháng nay;  Chắc là người ấy đã nghĩ ra rằng “Người sống của còn, người chết của hết”.

Riêng cá nhân tôi, thì tôi đã cố gắng quên và bỏ qua những gì Ông chủ hụi đã cố tình lợi dụng lòng kính mến và sự tin tưởng của chúng tôi mà lường gạt tôi nhiều lần rồi.  Bây giờ tôi chỉ xin kể lại để chia sẻ với mọi người là đừng ai ngu như tôi nữa (hồi ấy tôi chỉ hơn nửa số tuổi của tôi bây giờ).

Nhân dịp hôm nọ, chúng tôi gặp một người quen đã đi vượt biển cùng thuyền với chúng tôi, anh ta ngỏ lời xin điện thoại của con Ông chủ hụi (người mà nhà tôi vẫn luôn ca ngợi là anh này tốt, có trung có nghĩa, hồi mới qua anh ấy vẫn thường xuyên liên lạc thăm hỏi Ông chủ hụi).

Nhưng khi nói chuyện một hồi lâu, mới biết là anh này chỉ có ý xin điện thoại để đòi những lượng vàng mà Ông chủ hụi đã thiếu nợ của gia đình anh.  Nên chúng tôi đã phải kiếm cách từ chối khéo, sợ không giám cho số điện thoại để anh này gọi làm phiền hà gia đình Ông chủ hụi, vì họ không phải là con nợ của anh ta.

Tôi cũng không dám giận người đã phiền trách tôi, vì tôi hiểu rằng “của đau, con sót”  tiền của người ta bị giật mất, đương nhiên họ phải tức giận, tôi không có quyền giận hờn hay ngăn cản người ta, tôi chỉ biết xin người mất của châm trước cho tôi thôi, vì tôi lỡ dại nhận chơi hụi dùm họ.  Đây là bài học đắt giá để đời cho tôi.

Từ đó tới nay,  cũng có vài người rất thân rủ tôi chơi hụi, họ đã chứng minh cho tôi thấy là nhiều người quen chơi hụi đã hốt hụi và được giao tiền sòng phẳng, họ còn hứa rằng sẽ bảo đảm tiền chơi hụi không thể mất được.  Dù vậy, tôi vẫn một mực từ chối thẳng, bởi tôi sợ chơi hụi lắm rồi.  Lần đầu tiên, kể từ khi bị người chủ hụi này lường gạt, tôi đã nhận thức ra những mánh lừa gạt, tự cẩn trọng hơn, nên từ sau lần xui xẻo đó đến nay, tôi chưa hề bị lường gạt thêm lần nào nữa.

 

Phạm Thị Kim Dung

Ý kiến bạn đọc
29/03/201820:33:53
Khách
Xin cảm ơn độc giả Thái Vân đã đọc và góp ý bài của KD.
Thái Vân nói rất đúng, mất tiền là chuyện không nhỏ. Nhưng mất lòng tin và tình thân lâu năm thì quả là điều đau lòng khó mà quên được, mặc dù mình đã phải bỏ qua tội lường gạt cho người chủ hụi đó rồi. Thái Vân ơi! Điều mà mình mong mỏi là cầu xin cho người mà mình lỡ dại nhận chơi hụi dùm họ, xin cho người ta thông hiểu và châm trước cho mình thôi. Hiện tại thì thấy người ấy nguôi ngoai và nhẹ nhàng hơn nhiều rồi.
Xin chúc độc giả TV được dồi dào sức khoẻ và có nhiều niềm vui.
Thank you for your comments.
ptkd
28/03/201804:51:30
Khách
Mất tiền là chuyện dẫu không nhỏ nhưng mất cái tinh thân và lòng tin vào tình thân tình người thì quả là điều đau lòng khó mà quên được . Kim Dung đã viết được tiếng lòng mình mà cũng đã viết lên một sự thật xấu hổ của kẻ lợi dụng tình thân lường gạt đồng hương ở chốn tha hương này nơi mà tinh người cần vun đắp nuôi dưỡng , đó cũng là một cách giải quyết rất hay , văn dĩ tải đạo , rất mong thay .
31/10/201719:48:42
Khách
Cám ơn đọc giả Ngọc Giao đã đọc bài này của KD.
Dạ vâng, tôi sẽ cố gắng để đáp lại sự thương mến của NG. đã yêu cầu tôi viết về đề tài “NỔ” với người VN. Nghe chữ NỔ, làm tôi chợt nhớ lại câu thiên hạ hay chọc ghẹo nhau “Bạn nổ giống như kho đạn ở Xóm Mới dzậy!!? (Xóm Mới vào thời VNCH có kho đạn lớn lắm, và họ làm pháo để bán cho toàn trong nước mình, nên người ta cũng thường ghẹo nhau cho vui...bạn có phải người Xóm Mới không?? Xin gởi lời chào và chúc sức khoẻ đọc giả Ngọc giao nhé.
31/10/201715:41:14
Khách
Bạn viết thêm về một số người mới đi qua Mỹ gần đây nhưng "NỔ" với người ở VN . Họ sống trên đắt Mỹ ra sao ?
27/10/201716:57:47
Khách
Xin cám ơn độc giả Conmeo đã đọc bài này và góp ý. Quả thật đúng như vậy.
Thưa, cũng tại lỗi ở mọi người khi mới qua, tư tưởng còn kiểu VN (chơi hụi không tốt), thiệt thòi; Vô tình đã cho người ta cơ hội để lường gạt mình, đó là cái ngu của mình thì phải ráng mà chịu. Dạ, mọi người đều có giấy tờ và chữ ký của người chủ hụi (không thị thực chữ ký), thì nó cũng chẳng hơn gì một tờ giấy rác. Khi người đã cố tâm giựt không chịu trả, thì mình đâu có biết phải làm gì. Có người giận luôn không gặp nữa, nhưng đối với chúng tôi thì chỉ có buồn phiền người chính thôi, chứ những người khác trong gia đình vẫn còn trong tình người giao hảo, nhưng chỉ thông thường thôi, bởi vì họ đâu có đồng ý việc làm của người chủ kia. Chỉ có một mình tôi không dám đi thăm viếng người chủ hụi, vì sợ làm buồn lòng người mà phiền trách tôi không biết coi mặt người chủ hụi. Xin gởi lời chúc sức khoẻ đọc giả Conmeo cùng gia đình được mọi sự như ý và bằng an.
27/10/201715:19:40
Khách
Ở Mỹ, làm gì cũng phải có giấy tờ. Chưa kể khoảng cách địa lý như nước này nước kia, không được đến nhà hay gọi phone, suy nghĩ theo kiểu VN như nói miệng là không được, ai làm chứng đây, thời gian, tiền bạc, công sức đâu mà làm chuyện tào lao.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 1,964,057
15/10/2017(Xem: 4570)
Tác giả là một huynh trưởng Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, nhận giải bán kết - thường được gọi đùa là giải á hậu 2001. Từ nhiều năm qua, ông là thành viên ban tuyển chọn chung kết. Sách đã xuất bản: Chuyện Miền Thôn Dã.
14/10/2017(Xem: 4518)
Stephen Paddock, kẻ vừa xả súng tàn sát ở Las Vegas ngày 01 tháng 10, đã đặt phòng tại khách sạn Blackstone cao 21 tầng, nhắm xuống lễ hội âm nhạc Lollapalooza ở Chicago trong tháng 8 vừa qua. Đó là nội dung bài viết mới của Nguyễn Anh Nguyên. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ. Ông là con của một sĩ quan Võ Bị Đà Lạt, ra đời trong mùa hè đỏ lửa, từng có hơn một năm sống tại Chicago. Bài viết mới của ông đề cập tới việc
13/10/2017(Xem: 2582)
Tác giả định cư tại Mỹ 24 năm, tốt nghiệp đại học tổng hợp, hiện đang là cộng tác viên của một đài truyền hình nhưng chỉ mới bắt đầu dự viết về nước Mỹ từ Tháng Bảy 2017, với bút danh Như Nguyện, bài “Nước Mẹ, Nước Con.” Bài viết thứ ba của cô là chuyện dân Mỹ tự nguyện xếp hàng hiến máu, sau vụ thảm sát tại Las Vegas.
12/10/2017(Xem: 5258)
Tác giả tên thật Trần Năng Khiếu. Trước 1975 là Công Chức Bộ Ngoại Giao VNCH. Đến Mỹ năm 1994 theo diện HO. Đã đi làm cho đến năm 2012. Hiện là công dân hưu trí tại Westminster. Tham dự VVNM từ tháng 8/2015. Đã nhận giải đặc biệt 2016. Vừa nhận thêm giải danh dự VVNM năm 2017. Vẫn với cách viết cẩn trọng, chu đáo, bài mới của tác giả mo tả nhiều chi tiết sống động, hữu ích.
10/10/2017(Xem: 5621)
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Thăm dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016, bài viết thứ ba của ông là một chuyện tình nhẹ nhàng.
09/10/2017(Xem: 3888)
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng; Cựu nữ sinh NTH Hồng Đức ĐN từ 1969- 1975. Đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã từng nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất.
08/10/2017(Xem: 10309)
Bài viết mới của tác giả nói lên đời sống chật vật của những người Việt tị nạn đầu tiên trên đất Mỹ, đồng thời đề cao tình yêu và sự ngưỡng mộ của mình đối với nước Mỹ. Bài nầy là chuyện tiếp nối cho tự truyện “Du Học Mỹ Năm 1975”. Tác giả tham dự VVNM năm 2015, được giải Danh Dự năm 2016 và giải “Á khôi” Vinh Danh Tác Giả năm2017. Lúc còn trẻ tác giả là một chuyên viên kỷ thuật. Khi về hưu ông tiêu khiển với thú viết truyện. Ông đang định cư ở Orange County.
06/10/2017(Xem: 4942)
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông đã nhận giải Vinh Danh VVNM 2016, đồng thời, cũng là tác giả Viết Về Nước Mỹ đầu tiên có nhiều bài đạt số lượng trên dưới một triệu người đọc. Bài Phan mới viết là tùy bút về một ngày thu, cảm tác lúc giao mùa.
05/10/2017(Xem: 5374)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Với cách viết như nói chuyện trực tiếp, bà vui vẻ tự sơ lược về mình: Đinh Nguyễn Thi ở nhà gọi là The. Có chồng hai con. Năm nay mới 61 tuổi. Học xong lớp 9 trường làng. Ở nhà được cha mẹ nuôi. Qua Mỹ năm 1985, sau đó 3 năm có người đòi rước về nuôi đến nay.
03/10/2017(Xem: 3175)
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2015. Ông sinh năm 1952, dân Sài Gòn, cựu sinh viên Văn Khoa, cựu Sĩ quan Quân đội Miền Nam, một trung đội trưởng tác chiến. Hồi cuối cuộc chiến, chàng là một thương binh và buổi sáng ngày 1 tháng Năm 1975, bị đuổi ra khỏi quân y viện... Bài viết mới là chuyện về cơn bão Irma tại vùng quê mới của tác giả Tampa, Florida.
Tin công nghệ
Khoảng giữa tháng 05/2019, theo thông tin mới nhất từ leaker nổi tiếng Ice Universe, Samsung có thể sẽ ra mắt hai tùy chọn màu gradient cho chiếc Galaxy Note 10, bao gồm Gradient Blue (xanh lam) và Gradient Silver (bạc).
Mỹ đã kêu gọi các đồng minh ngừng sử dụng các thiết bị thông tin liên lạc của Huawei, và điều đó ảnh hưởng đến cả ngành năng lượng Nhật Bản – một số trang trại năng lượng Mặt trời tại đây quyết định từ bỏ các sản phẩm của công ty Trung Quốc.
Khoảng giữa tháng 05/2019, gần 700 cá thể tê giác tại tỉnh Limpopo của Nam Phi đã thoát hiểm sau khi được tiêm một hỗn hợp thuốc độc chuyên dụng vào sừng, khiến chúng không còn giá trị đối với những toán đi săn trộm tê giác với mục đích lấy sừng.
Khoảng giữa tháng 05/2019, Sound United đang có những bước đi đầu tiên trong quá trình mua lại mảng âm thanh gia đình của hai thương hiệu âm thanh lớn tại Nhật là Onkyo và Pioneer. Nếu thành công, đây sẽ là một trong những thương vụ lớn làm thay đổi thị trường âm thanh Châu Á với nhiều thương hiệu âm thanh lớn sẽ cùng chung một nhà.
Sony và Microsoft là hai đối thủ cạnh tranh trực tiếp của nhau. Một công ty Nhật Bản sở hữu hệ máy PlayStation và một công ty của Mỹ sở hữu hệ máy Xbox, vốn đã là đối thủ trong cuộc chiến tranh giành thị phần console trên toàn cầu. Nhưng thật bất ngờ khi vào khoảng giữa tháng 05/2019, Sony và Microsoft đã công bố một thỏa thuận hợp tác.
Tòa án tối cao Mỹ khẳng định rằng người dùng có thể kiện App Store với cáo buộc chống độc quyền, và nó có thể mở ra một tương lai rất khác cho những người đang sử dụng kho ứng dụng trực tuyến - nơi người dùng có thể cài được ứng dụng từ nhiều nguồn khác nhau kể cả trên iPhone, nhưng chất lượng, độ tiện lợi và độ an toàn chưa chắc sẽ được như hiện nay.
Khoảng giữa tháng 05/2019, Boeing cho biết bản cập nhật phần mềm cho các máy bay 737 Max của hãng đã hoàn thiện và chờ đánh giá, kiểm tra từ cơ quan hàng không liên bang (FAA). Khoảng một tháng trước, Boeing cũng đã thử nghiệm bản cập nhật mới, có thể hiểu đây là phiên bản hoàn chỉnh và đã khắc phục được những lỗi mà 737 Max gây ra trong thời gian qua.
Khoảng giữa tháng 05/2019, theo dữ liệu từ Đài thiên văn Mauna Loa ở Hawaii, nồng độ CO2 trong khí quyển là hơn 415 phần triệu (ppm), cao hơn nhiều so với bất kỳ thời điểm nào trong 800,000 năm qua, ngay cả trước khi sự tiến hóa của người tinh khôn diễn ra.
Pulsating RS Puppis, ngôi sao sáng nhất nằm ở trung tâm ảnh, lớn gấp mười lần và trung bình phát sáng hơn 15,000 lần so với Mặt trời.
Khoảng giữa tháng 05/2019, trang The Information đã có một bài phóng sự liệt kê khá chi tiết thông tin về việc Intel và Apple đã chấm dứt hợp tác, dẫn đến việc Apple phải dàn xếp vụ kiện với Qualcomm, bên cạnh đó là những thông tin chưa chính thức về kế hoạch trong tương lai của hãng khi phát triển iPhone 5G.
Khoảng giữa tháng 05/2019, Nhật Bản công bố kế hoạch tạo ra 10 tỷ số điện thoại 14 số mới để đáp ứng nhu cầu khổng lồ của mạng 5G tiếp theo.
Về cơ bản, sắc lệnh mới tạo ra tiền đề để cấm hoàn toàn các thiết bị viễn thông của Huawei sản xuất, sau rất nhiều mối lo ngại về bảo mật và an toàn thông tin cũng như an ninh quốc gia trong thời gian qua.
Lợi nhuận của Toyota giảm ít nhất 4% trong Q1/2019 do doanh số bán hàng tại thị trường Bắc Mỹ suy giảm, trong khi Honda cũng chẳng khá hơn khi cho biết đã lỗ trong quý đầu tiên của năm 2019. Theo đó, mức lợi nhuận hàng quý của Toyota đạt được trong công bố mới nhất là 459.5 tỷ Yên, tương đương 4.2 tỷ USD, giảm đi một khoản so với con số 480.8 tỷ Yên cùng kỳ năm 2018. Ngoài ra, doanh thu cũng tăng lên 2%, đạt 7.75 nghìn tỷ Yên (70 tỷ USD).
Khoảng giữa tháng 05/2019, cảnh sát Đức đã phát lệnh truy nã một kẻ tham lam, nhân lúc lái thử chiếc Ferrari đời 1985 trị giá 3.07 triệu USD, hắn đã tăng tốc và biến mất cùng chiếc xế hộp đắt giá ở Duesseldorf.
Khoảng giữa tháng 05/2019, công trình trị giá 1,5 tỷ USD của Amazon đã chính thức khởi động tại Cincinnati (Ohio, Mỹ) với sự tham dự của nhà sáng lập Jeff Bezos. Ông đã gây bất ngờ khi leo lên chiếc máy ủi, điều khiển nó tiến tới ủi đống cát, sau khi có bài phát biểu khởi công. "Nếu quý vị đang tò mò cảm giác thế nào, điều đó thật thú vị", Bezos chia sẻ trong lúc chuẩn bị bước chân khỏi máy ủi
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========