Cái Ngu Thứ Nhì

26/10/201700:00:00(Xem: 5466)
Cái Ngu Thứ Nhì
Tác giả: Phạm Thị Kim Dung

Bài số 5215-19-31058-vb2091117

 
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà sinh năm 1951tại miền Bắc VN, di cư vào miền Nam 1954, là thư ký hành chánh  sở Mỹ cho tới ngày 29 tháng Tư 1975. Vượt biển và định cư tại Mỹ năm 1980, làm thư ký văn phòng chính ngạch tại City of San Joje từ 1988-2006. Về hưu vào tuổi 55, hiện ở nhà chăm nom các cháu nội ngoại. Bài đầu tiên của bà, “Cả Đời Tôi Làm Thư Ký Sở Mỹ. Sau đây là bài viết thứ hai của bà.

 
***
 

“Ở đời có bốn cái ngu:

Làm mai, lãnh nợ, gác cu, cầm chầu...”

Đó là câu đồng dao quen thuộc nhiều người đã bình giảng.  Tôi chỉ mới biết chương trình “Viết Về Nước Mỹ” khoảng vài tháng nay thôi, nhưng cũng hiểu đây là nơi để kể về kinh nghiệm sống của chính mình tại Mỹ. Hôm nay, tôi xin kể về “cái ngu thứ nhì” mà tôi đã phạm phải. Thật đúng là không có cái dại nào giống cái dại này...

Đã lâu lắm rồi, cái hồi thời gian đầu mới định cư ở Mỹ. Như bao nhiêu đồng hương Việt Nam khác, hồi còn ở Quê Hương Việt Nam thân yêu, tôi đã từng quen chơi hụi và đã hốt hụi song đóng đầy đủ, với những người làm cùng sở khi xưa, không thấy có chuyện gì bất thường.  Vì vậy, tuy chúng tôi định cư ở miền Bắc Cali, nhưng khi có người quen rất thân ở dưới Nam California rủ chơi hụi là tôi vui vẻ hưởng ứng nhận lời ngay.

Tôi chơi hai dây hụi, và giúp những người trong gia đình tôi ba dây nữa.  Mọi người cũng mong để dành được hốt chót thì sẽ có một số tiền lớn, chứ không cần hốt hụi sớm sẽ phải đóng tiền lời nhiều.

Ví dụ, dây hụi $300 USD, có người hốt $30 (hoặc giá hốt hụi cao hơn tuỳ theo mỗi tháng) thì tháng đó hội viên chỉ cần gởi tiền đóng cho chủ hụi, phần còn lại là $270. Có dây hụi 12 người, hay 15, 17 người thì thành 17 tháng dài.  Tôi nhớ là các dây hụi tôi dự phần trong đó chỉ còn có vài tháng là được hốt chót, sẽ nhận trọn số tiền để dành đó.

Nào ngờ đâu, tình cờ một hôm, có người thân ở dưới miền Nam California, lên San José dự đám giỗ, họ đã vô tình kể chuyện là ở dưới vùng họ đang ở, có một Ông nọ tên là L. vỡ nợ giựt hụi của biết bao nhiêu người đã từ sáu tháng trước, người ta rên xiết doạ đe đủ điều mà vẫn không trả.

Chúng tôi nghe được tin này thì hỡi ơi buồn lắm, nhưng im the, chẳng dám thổ lộ ca thán điều chi, sợ nói ra người ta không thương hại mà lại còn châm biếm nói cho là đồ ngu nữa.

Khi tôi về nhà, vội vàng thông báo cho những người thân biết, và đồng thời tôi gọi điện thoại, thử giả vờ nói với Ông chủ hụi là tôi muốn hốt tất cả năm dây hụi để lo công chuyện cần.  Ông ta vui vẻ bảo tôi là sẽ bỏ tiền cao để tôi có thể hốt hết năm dây hụi đó. Dễ mà. Nghe tôi kể  nghe chuyện có chuyện bể hụi,  ông ta cười nói, đó là chuyện đâu đâu, mấy dây hụi của chúng mình đâu có bị úp, đến cuối tuần tới bác sẽ đi San José và đem tất cả tiền xuống tận nhà cho, đừng có nghe người khác dèm pha.

Nghe ông ta nói chuyện thoải mái, nhớ lại tình thân quen lâu năm từ thời còn bên Việt Nam, tôi thấy nhẹ cả người. Tới lúc truyện trò đang vui vẻ, ông ta bảo tôi “Còn một việc này nữa bác muốn cháu giúp dùm, cháu đưa trả dùm bác $2,000 US, cho bà B., để khi bác lên trên ấy không phải ghé nhà bà ấy để đưa tiền, mà sẽ đi thẳng đến nhà cháu để trả tiền lại cho cháu và luôn thể giao tất cả tiền hụi cho cháu được không?”

Tôi nghe Ông ta nói hợp lý quá, trong lòng đã đồng ý rồi, nhưng còn khất Ông ấy đến chiều, để tôi phải hỏi ý nhà tôi đã.  Sau cùng, khi Ông ta gọi lại thì Ông đã được như ý, tôi đã đưa trả dùm Ông $2,000 cho người chủ nợ.  Khi người chủ nợ của Ông đã nhận được tiền tôi đưa, cất vào túi cẩn thận rồi mới cám ơn tôi rối rít và bà cũng cho hay là số tiền này cho Ông ấy mượn đã lâu, đòi mãi mà Ông không chịu trả lại, nhiều lần chỉ hứa suông cho qua chuyện thôi.

Đã lỡ đưa tiền cho bà B. rồi, mà nghe bà nói vậy, tôi bắt đầu nghi ngờ từ lúc ấy.  Đợi ngóng mãi cũng chả thấy tăm hơi Ông chủ hụi, lúc này tôi mới thật sự cảm thấy năm dây hụi đã mất, lại bị lừa thêm $2,000 nữa, mà gọi điện thoại lần nào người nhà Ông cũng bảo Ông đi vắng rồi, tí nữa Ông về sẽ gọi lại, nhưng Ông đã bị bể mánh, không còn lừa thêm được nữa, nên tránh mặt cho yên chuyện.

Đúng là năm xui tháng hạn của chúng tôi, số mất của có muốn tránh cũng không đặng, vì người ta đã cố tình lừa đảo mình.  Tôi cũng phải kén người, đâu có chơi hụi với người lạ, chỉ có giao tiền cho người rất thân ở bên Mỹ, người mà đã thường hay thăm viếng giao hảo qua lại cả gia đình, và cũng rất thân quen lâu đời từ hồi còn ở Việt Nam thôi mà.

Nghĩ cho cùng thì người lạ, sao mà lại lừa được mình, chỉ có người rất thân quen mới lừa đảo được mình thôi.  Sau đó, chúng tôi đi xuống Nam California mục đích ghé đến nhà Ông để tìm hiểu sự thật, thì rất là phũ phàng, đúng y như lời người quen của chúng tôi cho biết, hụi hàng gì đó đã tan tành, đã bể từ sáu tháng trước, nhưng vì chúng tôi ở xa xôi nên không biết tình hình.  Trước khi chúng tôi xuống nhà để gặp Ông lần này, Ông ta vẫn cứ lừa tôi, bảo tôi là dây hụi nào họ hốt bao nhiêu, cứ trừ tiền quân hốt hụi đi, còn bao nhiêu thì gởi xuống cho Ông.


Chúng tôi đã đột xuất lại nhà nên Ông không tránh mặt được, tôi đã năn nỉ Ông đến mỏi miệng, Ông mới thí trả lại cho có $1000 US, Ông bảo quân nó giựt hết rồi, nên buộc lòng Ông mới phải làm xấu như vậy.  Cũng có nhiều người đến đòi, họ bảo Ông nói vô lý quá, tỉ dụ người quân có giựt thì cũng chỉ vài người thôi chứ, sao  bằng ấy người quân mà giựt hết được, Ông giựt của chúng tôi thì có.

Một điều thật đau cho tôi là, tiền của tôi đã mất thì cũng buồn giận Ông chủ hụi, nhưng phải ráng chịu, tôi chỉ biết tự an ủi mình là “Của đi thay người”.  Còn số tiền của người thân tôi chơi dùm, thì tôi bị cự nự, bị sỉ vả đủ điều, nào là không có trách nhiệm với tiền của người khác, tại sao để mất, tại sao không đòi, tại sao hụi đã đổ bể sáu tháng rồi mà còn nhắm mắt gởi tiền cho người ta ...v..v..., rồi còn bị so sánh ví von đủ điều là đáng lẽ phải đền lại cho họ tất cả số tiền đã bị mất, mới công bằng;  Nhưng họ đâu có nhớ rằng, đã bao lần tôi đã khẩn khoản bảo người nhà tôi tự nói chuyện và tự gởi tiền thẳng cho người chủ hụi đi, nhưng chả ai muốn bỏ thời giờ và mất công làm việc này.

Buồn quá nên tôi buộc phải phân trần, bây giờ, chuyện lỡ ra, tôi cũng như mọi người, ở xa xôi làm sao biết được là người quen rất thân mà họ đang tâm lừa đảo mình như vậy.

Trong ba người đó thì người số một hiểu biết mọi sự, nên đã không hề trách cứ tôi điều gì và người số hai thì trách móc giận hờn vài năm rồi cũng hiểu ra chuyện và đã tha tội cho tôi.

Còn duy nhất người số ba thì cự nự phiền trách kiếm chuyện càm ràm tôi đủ điều.  Tôi từng xin dẫn họ đi đến nhà ông chủ hụi để họ cùng đòi phụ với tôi, để thông hiểu cho tôi hơn, nhưng họ ngại không muốn đi, cứ trăm tội đổ lên đầu tôi. Cứ như vậy, dẫu có giải thích cách mấy họ cũng không muốn hiểu, tôi đã nói khó và van xin đủ điều, họ cũng nhất định không tha tội cho tôi.

Mà nghĩ cho cùng, tội của tôi đúng là nặng thật. Vì lòng tin, rồi vì tình thương mến mà không cân nhắc, đã làm dùm không công cho cả ông chủ hụi lẫn người quen nhờ chơi hụi. Đúng là cái ngu “lãnh nợ” mà dân gian đã răn dạy từ bao đời. Cũng may, tôi đã không dám đi thăm viếng hồi khi Ông chủ hụi mãn phần. Tôi đã ở nhà để cho người mà thường cự nự phiền trách tôi được an tâm vui lòng, tôi biết nếu họ biết tôi vẫn chưa mở mắt ra và còn thiết tha đi, tôi sẽ muôn đời bị họ nguyền rủa nên tôi rất sợ, vì từ chuyện hụi, làm lây qua những việc khác sẽ giận cá chém thớt phiền toái lắm.  Tôi chỉ biết cầu nguyện cho qua cơn sóng gió, xin ơn trên tha thứ tất cả mọi lỗi lầm.

Cũng nhờ tôi không đi thăm như thế mà người giận hờn tôi đã nguôi ngoai, hết trì triết giận hờn tôi từ vài tháng nay;  Chắc là người ấy đã nghĩ ra rằng “Người sống của còn, người chết của hết”.

Riêng cá nhân tôi, thì tôi đã cố gắng quên và bỏ qua những gì Ông chủ hụi đã cố tình lợi dụng lòng kính mến và sự tin tưởng của chúng tôi mà lường gạt tôi nhiều lần rồi.  Bây giờ tôi chỉ xin kể lại để chia sẻ với mọi người là đừng ai ngu như tôi nữa (hồi ấy tôi chỉ hơn nửa số tuổi của tôi bây giờ).

Nhân dịp hôm nọ, chúng tôi gặp một người quen đã đi vượt biển cùng thuyền với chúng tôi, anh ta ngỏ lời xin điện thoại của con Ông chủ hụi (người mà nhà tôi vẫn luôn ca ngợi là anh này tốt, có trung có nghĩa, hồi mới qua anh ấy vẫn thường xuyên liên lạc thăm hỏi Ông chủ hụi).

Nhưng khi nói chuyện một hồi lâu, mới biết là anh này chỉ có ý xin điện thoại để đòi những lượng vàng mà Ông chủ hụi đã thiếu nợ của gia đình anh.  Nên chúng tôi đã phải kiếm cách từ chối khéo, sợ không giám cho số điện thoại để anh này gọi làm phiền hà gia đình Ông chủ hụi, vì họ không phải là con nợ của anh ta.

Tôi cũng không dám giận người đã phiền trách tôi, vì tôi hiểu rằng “của đau, con sót”  tiền của người ta bị giật mất, đương nhiên họ phải tức giận, tôi không có quyền giận hờn hay ngăn cản người ta, tôi chỉ biết xin người mất của châm trước cho tôi thôi, vì tôi lỡ dại nhận chơi hụi dùm họ.  Đây là bài học đắt giá để đời cho tôi.

Từ đó tới nay,  cũng có vài người rất thân rủ tôi chơi hụi, họ đã chứng minh cho tôi thấy là nhiều người quen chơi hụi đã hốt hụi và được giao tiền sòng phẳng, họ còn hứa rằng sẽ bảo đảm tiền chơi hụi không thể mất được.  Dù vậy, tôi vẫn một mực từ chối thẳng, bởi tôi sợ chơi hụi lắm rồi.  Lần đầu tiên, kể từ khi bị người chủ hụi này lường gạt, tôi đã nhận thức ra những mánh lừa gạt, tự cẩn trọng hơn, nên từ sau lần xui xẻo đó đến nay, tôi chưa hề bị lường gạt thêm lần nào nữa.

 

Phạm Thị Kim Dung

Ý kiến bạn đọc
29/03/201820:33:53
Khách
Xin cảm ơn độc giả Thái Vân đã đọc và góp ý bài của KD.
Thái Vân nói rất đúng, mất tiền là chuyện không nhỏ. Nhưng mất lòng tin và tình thân lâu năm thì quả là điều đau lòng khó mà quên được, mặc dù mình đã phải bỏ qua tội lường gạt cho người chủ hụi đó rồi. Thái Vân ơi! Điều mà mình mong mỏi là cầu xin cho người mà mình lỡ dại nhận chơi hụi dùm họ, xin cho người ta thông hiểu và châm trước cho mình thôi. Hiện tại thì thấy người ấy nguôi ngoai và nhẹ nhàng hơn nhiều rồi.
Xin chúc độc giả TV được dồi dào sức khoẻ và có nhiều niềm vui.
Thank you for your comments.
ptkd
28/03/201804:51:30
Khách
Mất tiền là chuyện dẫu không nhỏ nhưng mất cái tinh thân và lòng tin vào tình thân tình người thì quả là điều đau lòng khó mà quên được . Kim Dung đã viết được tiếng lòng mình mà cũng đã viết lên một sự thật xấu hổ của kẻ lợi dụng tình thân lường gạt đồng hương ở chốn tha hương này nơi mà tinh người cần vun đắp nuôi dưỡng , đó cũng là một cách giải quyết rất hay , văn dĩ tải đạo , rất mong thay .
31/10/201719:48:42
Khách
Cám ơn đọc giả Ngọc Giao đã đọc bài này của KD.
Dạ vâng, tôi sẽ cố gắng để đáp lại sự thương mến của NG. đã yêu cầu tôi viết về đề tài “NỔ” với người VN. Nghe chữ NỔ, làm tôi chợt nhớ lại câu thiên hạ hay chọc ghẹo nhau “Bạn nổ giống như kho đạn ở Xóm Mới dzậy!!? (Xóm Mới vào thời VNCH có kho đạn lớn lắm, và họ làm pháo để bán cho toàn trong nước mình, nên người ta cũng thường ghẹo nhau cho vui...bạn có phải người Xóm Mới không?? Xin gởi lời chào và chúc sức khoẻ đọc giả Ngọc giao nhé.
31/10/201715:41:14
Khách
Bạn viết thêm về một số người mới đi qua Mỹ gần đây nhưng "NỔ" với người ở VN . Họ sống trên đắt Mỹ ra sao ?
27/10/201716:57:47
Khách
Xin cám ơn độc giả Conmeo đã đọc bài này và góp ý. Quả thật đúng như vậy.
Thưa, cũng tại lỗi ở mọi người khi mới qua, tư tưởng còn kiểu VN (chơi hụi không tốt), thiệt thòi; Vô tình đã cho người ta cơ hội để lường gạt mình, đó là cái ngu của mình thì phải ráng mà chịu. Dạ, mọi người đều có giấy tờ và chữ ký của người chủ hụi (không thị thực chữ ký), thì nó cũng chẳng hơn gì một tờ giấy rác. Khi người đã cố tâm giựt không chịu trả, thì mình đâu có biết phải làm gì. Có người giận luôn không gặp nữa, nhưng đối với chúng tôi thì chỉ có buồn phiền người chính thôi, chứ những người khác trong gia đình vẫn còn trong tình người giao hảo, nhưng chỉ thông thường thôi, bởi vì họ đâu có đồng ý việc làm của người chủ kia. Chỉ có một mình tôi không dám đi thăm viếng người chủ hụi, vì sợ làm buồn lòng người mà phiền trách tôi không biết coi mặt người chủ hụi. Xin gởi lời chúc sức khoẻ đọc giả Conmeo cùng gia đình được mọi sự như ý và bằng an.
27/10/201715:19:40
Khách
Ở Mỹ, làm gì cũng phải có giấy tờ. Chưa kể khoảng cách địa lý như nước này nước kia, không được đến nhà hay gọi phone, suy nghĩ theo kiểu VN như nói miệng là không được, ai làm chứng đây, thời gian, tiền bạc, công sức đâu mà làm chuyện tào lao.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 1,724,173
29/10/2017(Xem: 3995)
Tác giả là một kỹ sư công chánh, cư dân Torrance, California, đã góp một số bài Viết Về Nước Mỹ từ năm 2002. Ông cũng đã xuất bản một số du ký như: “Á Châu Quyến Rũ”, tập 1 & 2 và “Đi Cruise Bắc Mỹ” hiện có bán tại các nhà sách trong vùng Little Saigon. Bài viết mới của tác giả kỳ nầy nói về một đề tài khác là những niềm vui khi “chơi” facebook.
28/10/2017(Xem: 4488)
Đây là tự sự của một thành viên tham gia chương trình VVNM. Tác giả bắt đầu tập viết ở tuổi 70 (2015), trong thời gian hai năm đã vượt qua mọi khó khăn và đã đoạt được giải Danh Dự (2016) và giải Vinh Danh Tác Phẩm (2017). Tác Giả quê quán ở Bến tre, sang Mỹ năm 1973, môt chuyên viên kỹ thuật về hưu, đang định cư tại Orange County. Hiện ông vẫn tiếp tục viết với sức sáng tác mạnh mẽ.
27/10/2017(Xem: 4006)
Tác giả từng sống ở trại tỵ nạn PFAC Phi Luật Tân gần mười một năm. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, hiện hành nghề Nail tại South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College. Với bài "Niềm Đau Ơi Ngủ Yên" viết về trại tị nạn Palawan-Philippines, Triều Phong đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
24/10/2017(Xem: 3535)
Tác giả là trưởng ban Tuyển Chọn Chung Kết giải Việt Báo từ năm 2017. Tham gia Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu, bà nhận giải chung kết VVNM 2001, với bài “32 Năm Người Mỹ Và Tôi” và vẫn tiếp tục viết. Bà hiện làm việc bán thời gian cho National-Interstate Council of State Board of Cosmetology (NIC) và là cư dân Westminster. Bài mới nhất là chuyện mấy bà mấy cô đi chụp quang tuyến để khám ung thư ngực.
23/10/2017(Xem: 6854)
Tác giả Hồ Nguyễn, cư dân Buffalo, NY. đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước Bài viết đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà có tới hơn 400 người tử vong... Hiện ông đang là cư dân Orlando, FL. và bài mới là chuyện về một số người thành công, một đề tài mà ông đã được mời nói chuyện tại Đại Học Buffalo.
21/10/2017(Xem: 2821)
Anthony Hưng Cao là một Bác sĩ nha khoa, hiện hành nghề tại Costa Mesa, Nam Cali, từng nhận giải Tác Giả Xuất Sắc 2010,với hồi ký "My Life" chia sẻ kinh nghiệm học tập của ông. Ngoài nghiệp y khoa, ông còn là người viết văn, soạn nhạc và luôn tận tụy với sinh hoạt nghệ thuật, văn hóa, giáo dục. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
20/10/2017(Xem: 6800)
Tác giả cùng 2 con gái tới Mỹ ngày 27 tháng Bảy năm 2001 theo diện đoàn tụ, hiện có tiệm Nails ở Texas và lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX. Bài viết mới của bà kể về nghề lái taxi tại Huế và người khách đặc biệt là một nhạc sĩ gốc Việt danh tiếng ở Mỹ.
19/10/2017(Xem: 4141)
Tác giả hiện là cư dân Arkansas, đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Bà tên thật Trịnh Thị Đông, sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Với bút hiệu Dong Trinh, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016, và luôn cho thấy sức viết mạnh mẽ và cách viết đơn giản mà chân thành, xúc động. Sau đây là bài viết mới nhất.
18/10/2017(Xem: 4354)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017 và đây là bài viết thứ ba của ông. Ông tên thật Trần Thanh Hiền, sinh năm 1955 tại Thạch Hãn, Quảng Trị, định cư tại Tulsa, Oklahoma từ 1977. Sau 35 năm làm Engineering Designer trong ngành Safety Technology – Fire Protection (Kỹ Thuật An Toàn – Phòng Chống Lửa), đã về hưu năm 2015, khi vừa tròn lục tuần, hiện là thông dịch viên hữu thệ tiếng Việt cho Tulsa County District Court và làm thiện nguyện tại Tulsa Catholic Charities.
16/10/2017(Xem: 4695)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2017 và đã nhận giải đặc biệt năm thứ XVIII. Bà cho biết bút hiệu là tên thật, trước là nhà giáo tại Việt Nam, định cư tại New Jersey năm 1994 theo diện HO. Sau đây là bài viết mới của bà.
Tin công nghệ
Khoảng giữa tháng 07/2018, dữ liệu iCloud của khoảng 130 triệu người dùng ở Trung Quốc đã được chuyển hoàn tất qua máy chủ của Guizhou-Cloud Big Data, một công ty viễn thông thuộc sở hữu của nhà nước. Điều này cũng có nghĩa là các dịch vụ đám mây của Trung Quốc đang nắm quyền quản lý nguồn dữ liệu iCloud của hàng trăm triệu người dùng iPhone ở trong nước.
Khoảng giữa tháng 07/2018, Comcast đã chính thức rút đề nghị mua lại đối với 21st Century Fox, trị giá 65 tỷ USD. Điều cũng có nghĩa là Disney đã giành chiến thắng và các siêu anh hùng Marvel sắp được đoàn tụ về cùng một mái nhà. Mức giá đề nghị mua lại Fox của Disney là 71.3 tỷ USD.
Khoảng giữa tháng 07/2018, Apple đang vấp phải làn sóng phản đối dữ dội sau khi nhiều người dùng nhận ra những chiếc laptop MacBook Pro 2018 mới trang bị chip Intel Core i9 không như quảng cáo.
Công nghệ chỉnh sửa gen CRISPR được đánh giá là một trong những đột phá quan trọng nhất của khoa học hiện đại. Dù đã được một số quốc gia cho phép thử nghiệm trên người, sự an toàn của CRISPR vẫn còn là chủ đề gây tranh cãi
Các nhà khoa học đã tìm ra nguyên nhân khiến cho các tế bào già đi. Những thứ như tổn thương DNA, sự rút ngắn nhiễm sắc thể và thiếu khả năng tăng sinh có thể làm cho các tế bào đóng cửa – chúng không chết, nhưng ngừng phân chia và chỉ ở yên một chỗ. Tuy nhiên, sự thật là chưa có một ý tưởng thuyết phục nào giải thích sự già đi của một sinh vật. Nó có thể là hiệu ứng tích lũy của rất nhiều tế bào đã già đi, hoặc có thêm một thứ gì đó tham gia vào quá trình đếm ngược tuổi tác.
Facebook là nền tảng mạng xã hội lớn nhất, nên khi có những thông tin sai lệch được đăng tải, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Trong quá khứ, nhiều ý kiến từng cho rằng Facebook đã góp phần làm ảnh hưởng đến kết quả bầu cử tổng thống Mỹ. Để chống lại tình trạng tiêu cực, khoảng giữa tháng 07/2018, Facebook cho biết đã bắt đầu gỡ bỏ những thông tin sai lệch, những thông tin có thể làm hại đến xã hội, đến những người dùng ngoài đời.
Nokia X6 được ra mắt từ tháng 05/2018, và nhận được sự quan tâm từ khá nhiều người dùng vì có cấu hình ổn với mức giá khá tốt nhưng đáng tiếc là chỉ dành cho thị trường Trung Quốc. Tuy nhiên, khoảng giữa tháng 07/2018, cuối cùng HMD Global cũng chính thức xác nhận sẽ ra mắt X6 cho thị trường quốc tế dưới tên gọi là Nokia 6.1 Plus
Động cơ phản lực là thành phần có chi phí bảo trì cao nhất và mất nhiều thời gian để sửa chửa nhất trên máy bay vì có nhiều ngóc ngách nhỏ khó tiếp cận. Khoảng giữa tháng 07/2018, Rolls-Royce đã phát triển những con robot có thể kiểm tra bên trong động cơ máy bay, từ đó nhanh chóng phát hiện hỏng hóc và giúp rút ngắn thời gian bảo trì.
Theo các quan chức của Liên minh Châu Âu EU, Google đang nắm giữ quá nhiều quyền lực trong tay với hệ sinh thái Android. Quyền lực được cho là để ép buộc các nhà sản xuất phải tích hợp phần mềm và dịch vụ của Google vào hệ điều hành Android mà họ sử dụng
Nhà phát triển 11k Studio đã ra mắt nhiều ứng dụng hỗ trợ người dùng Windows 10 PC/Mobile sử dụng các dịch vụ của Google như Photos, Drive, Maps... Tuy nhiên, chúng không phải là chính chủ và còn đi kèm quảng cáo gây khó chịu khi sử dụng và không đảm bảo chất lượng, tính an toàn. Do đó, khoảng giữa tháng 07/2018, Microsoft đã xóa các ứng dụng Google không chính chủ ra khỏi Windows Store
Khoảng giữa tháng 07/2018, Corning đã đăng tải một clip thử nghiệm độ bền về mẫu kính cường lực Gorilla Glass 6 mới nhất. Theo đó, mẫu kính cường lực mới sẽ có thể chịu được lực thả rơi ở độ cao 1m sau 15 lần thả rơi.
Khoảng giữa tháng 07/2018, một số nguồn tin cho biết, nhà mạng Verizon tuyên bố sẽ ngưng kích hoạt những điện thoại nào không hỗ trợ mạng 4G LTE. Điều này có nghĩa là nếu muốn kích hoạt và sử dụng điện thoại với mạng của Verizon, điện thoại của người dùng phải hỗ trợ mạng 4G, mạng 3G trở xuống sẽ không còn được hỗ trợ.
Khoảng giữa tháng 07/2018, một số nguồn tin cho biết, BWM sẽ trở thành đối thủ cạnh tranh trực tiếp với Lyft và Uber khi triển khai chương trình đi chung xe của hãng
Khoảng giữa tháng 07/2018, những chuyên gia hàng đầu về công nghệ, trong đó có Elon Musk và 3 nhà đồng sáng lập Deepmind của Google, đã ký vào bản cam kết, khẳng định sẽ không phát triển "vũ khí hủy diệt tự động", một thứ máy móc có khả năng giết chóc chạy tự động.
Khoảng giữa tháng 07/2018, sau khi CEO Mark Zuckerberg tỏ ra nhiệt huyết với tình hình đột phá về trí thông minh nhân tạo của công ty, Facebook đã nhanh chóng mở phòng lab trải rộng toàn cầu cũng như thuê hàng loạt kỹ sư đầu ngành về trí tuệ nhân tạo để giúp công ty xúc tiến tốc độ nghiên cứu công nghệ tương lai.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========