Bước Thời Gian

06/10/201700:00:00(Xem: 5017)
Bước Thời Gian
Bước Thời Gian
Tác giả: Phan

Bài số 5236-19-31079-vb6100617
 

Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông đã nhận giải Vinh Danh VVNM 2016, đồng thời, cũng là tác giả Viết Về Nước Mỹ đầu tiên có nhiều bài đạt số lượng trên dưới một triệu người đọc. Bài Phan mới viết là tùy bút về một ngày thu, cảm tác lúc giao mùa.
 

***
 

Khi nhánh lá ngoài cửa sổ ngả vàng, không gian se se lạnh. Cảm xúc trong tôi như hai dòng nước ngược chiều trên cùng một dòng sông.

Một dòng chảy đưa tôi về quá khứ với những nụ cười thầm cùng kỷ niệm, chấm phá chút ngận ngùi, chập chùng với ký ức nhiều cung bậc cảm xúc. Nhưng dòng hướng tới tương lai cũng không có gì mới mẻ hơn là trời mỗi sáng thức dậy sẽ lạnh hơn hôm qua. Cây vàng đều lá thì rụng bay muôn phương tới chỉ còn thân, nhánh chĩa lên trời như bộ xương khô.

Vậy là mùa lễ cuối năm rộn ràng nơi những khu thương mại, ấm áp biết chừng nào với tay trong tay của những đôi tình nhân trên phố… Người lính cũ không nhà co ro nơi đô hội, (thật đau lòng khi đọc tin có đến hơn năm mươi phần trăm lính Mỹ giải ngũ trở thành homeless). Người lạc xứ bơ vơ đứng nhìn tuyết đá đổ xuống nhân gian trong màu trời xám xịt…

   Tôi cố nhớ lại cảm xúc mùa xuân: Chỉ là những buổi sáng thức dậy không còn lạnh tê tái, không cần căng mắt coi chừng những đoạn đường ưa bị đóng đá trên đường đi làm. Nhưng mùa xuân của đất trời bỗng một hôm đầy lá mới trên cây sồi ngoài sân, làm cho những mùa xuân dĩ vãng tràn về... Rồi mùa xuân quen mắt bỗng hanh hao theo nắng vàng ươm hoa mướp trên bờ rào nhà ai? Một bằng chứng hội nhập không trọn vẹn vì khu phố đã yêu cầu không được để giây leo bò lên tường rào của khu phố. Nhưng lại là căn cước của một gia đình Việt nam. Chúng ta đi mang theo quê hương mỗi độ mướp ra hoa vàng tường rào của khu phố Mỹ. Chắc cuộc hôn nhân dị chủng này cũng chẳng đi đến đâu vì hạnh phúc không đồng nghĩa với chịu đựng nhau mãi mãi…!

Rồi giàn đèn học trò trên suốt đường đi làm bỗng một hôm… nghỉ hè. Bọn trẻ vui nhiều vì không phải thức sớm để đi học, nhưng những người không còn trẻ vẫn phải dậy sớm mỗi ngày để đi làm. Dù lòng cũng vui lây được phần nào trên đường nắng sớm, chiều muộn vào mùa hè với những ngọn đèn vàng nhấp nháy ở những khu trường học chẳng bao giờ bỏ qua cho tội quá tốc độ với đèn học trò. Sống ở xứ văn minh, có luật pháp nghiêm minh mới biết tiền phạt vạ nặng nề mấy cũng không bằng lòng tự trọng bị sỉ nhục khi viên cảnh sát Mỹ cố giải thích bằng sự tức giận lịch sự về hành vi có thể gây nguy hiểm cho bọn trẻ… Nhưng cô cảnh sát Mỹ làm sao hiểu nỗi buồn hơn mấy trăm đô la tiền phạt là cả tuổi nhỏ của người cầm lái bị bỏ rơi, thành hậu chứng cả đời với loài nói dối.

Ừ thì loi ngoi mùa hạ như cá kèo bị rộng trong lu; cũng có lúc chợt nhớ ai đó của tuổi học trò thì ngân nga đỡ buồn, “em chở mùa hè của tôi đi đâu?” Nhưng chợt tỉnh hoài niệm thì lại mong cho đừng gặp lại vì những ngày xưa thân ái chỉ còn lại một lão già ngu ngơ và một bà xẩm đễnh đãng thì gặp lại sao bằng giữ mãi dấu yêu của một thời.

Nhưng sáng nay thu về không hẹn, không chuẩn bị giấy vệ sinh trên xe để trị cái mũi cứ rồn rột tuôn trào dòng cảm thu trong vắt như lòng trắng trứng. Có đôi khi người ta nghĩ quá sâu xa nên quên hết những gì cần thiết khi giao mùa. Cũng như người ta cho rằng mình biết hết tất cả mọi thứ, thậm chí là vĩ đại nên kỳ thực những điều nhỏ nhặt mới đáng biết hơn…Cuộc sống như ly trà buổi sáng: đầy hay vơi, nóng hay lạnh, đậm hay lạt… đều có dư vị riêng của nó. Con người không giống nhau cũng vậy! Mỗi người có một lý tưởng, cách sống riêng. Người mơ được giàu sang, người chỉ mong an nhàn, người lại chỉ cần một tâm hồn nhạy cảm…


Nhưng mùa thu của đất trời hàng năm vẫn nhắc nhở từng lớp người vào thu của cuộc đời. Ai thì cũng đi qua mùa xuân, mùa hạ như đi qua tuổi trẻ và thời trung niên - dám nói dám làm. Khi đứng trước mùa thu của trời đất sao thấy thật gần với bản thân không còn háo hức mùa xuân, tưng bừng mùa hạ; người ta lặng lẽ như thu về để chiêm nghiệm. Nhìn lại những năm tháng bon chen với đời mới thấy những giá trị nhỏ nhoi, rất đơn giản nhưng tâm tình biết tỏ cùng ai?

Cuộc sống chung quy lại chỉ có thời gian tồn tại để mang đến cho con người sự già cỗi. Thời gian xóa đi những vết thương lòng, giúp mỗi nhân thân tĩnh tâm khi mùa thu đến để nhìn nhận cuộc đời mà mình đã lăng trầm mỗi người mỗi cách. Thời gian không biết nói nhưng qua không gian thu trầm mặc để nhìn lại thì dường như ta quá quan tâm đến người khác, là vô tình làm tổn thương mình trong cuộc sống mà người này giẫm đạp lên người khác; để lại những vết thương lòng không thể nào lành lại được, nhưng người giẫm lại không hề hay biết! Nên chỉ có thời gian mới trả lời được mỗi cá nhân là người đối xử tốt với mình sẽ ngày càng ít. Thuở chân đất, đi học trường làng với tiếng trống da trâu nhưng chưa bao giờ bỏ bạn trong mọi hoàn cảnh, nên giờ trách ai khi nhìn lại bản thân đã quên thật, quên giả nhiều tấm thịnh tình. Người Tàu có câu, “không thương mình là trời tru đất diệt”. Thật là một danh ngôn ích kỷ vô bờ, nhưng nghĩ lại văn hóa Trung hoa xưa lừng lẫy phương Đông cũng bởi giá trị nào đó mà nền văn hoá lâu đời đạt được. So chiếu với văn minh lưu vong thì người thực sự quan tâm tới ta không có mấy. Khi hữu sự quạnh cô mới nguyện thề phải biết thương mình.

Nhưng tuổi xuân, tuồi hạ qua đi tự bao giờ. Mùa thu của cuộc đời gõ cửa mới hiểu ra đối xử tốt với một người không có nghĩa là sẽ nhận được hồi báo, vì người bị xem thường nhất trong mắt ta đã có cơ hội đền ơn. Lý giải điều này-thiên la địa võng. Nhưng gió thu mơn man về để cảm nhận rất nhiều thứ trong đời chỉ có thể gặp chứ không thể cầu, thậm chí rất nhiều thứ chỉ có thể gặp được một lần… như, “một hôm ngọn gió tình yêu lạ/ đứng ngẩn trông vời áo tiểu thư”. Thơ Huy Cận đâu có lạ gì với tuổi học trò, nhưng chịu “đứng ngẩn trông vời” thì đời đã vào thu.

Từ đó, người ta mất hứng tranh luận cùng người khác khi hiểu ra không ai đạt được gì, không ai đúng mà cũng chẳng ai sai. Thật tiếc tuổi trẻ hùng hồn hết biết bao nhiêu thời gian sống. Nên

thu về nhắc nhở bản thân nếu gặp phải sự không vui, đừng mong chờ người khác đồng cảm, bởi bản chất của cuộc sống là cả chuỗi phản ứng lạnh lùng. Chỉ có ta là người thiệt thòi khi kể lể. Bởi cuộc sống có rất nhiều thứ không thuộc về nên bao nhiêu cưỡng cầu cũng vô ích. Cuộc sống không nhất thiết tất cả mọi thứ phải có ý nghĩa, mà ý nghĩa ở việc làm được lưu giữ trong hồi ức. Bởi rất nhiều người đã thay đổi theo thời gian đến khó nhận ra, nên hồi ức đáng lưu giữ hơn.

Như thu ngoài khung cửa nắm giữ chiếc lá vàng, vì gió đông sẽ về cuốn sạch lá thu. Cố gắng hết sức với hiện tại nhưng đừng mong chờ gì ở một tương lai khá hơn với hết lòng tự trọng của mình là đủ, và đừng bao giờ để tâm đến chuyện không là gì trong mắt ai. Bởi chỉ có cha mẹ là người lắng nghe và thấu hiểu, người sẵn lòng chia sẻ tới cuối cùng… đã không còn nên mọi hiện thực đều là bất đắc dĩ. Cuộc sống miên viễn trôi trên dòng bất trắc với rất nhiều người mà bản thân không thích, nhưng chẳng bao giờ hiểu được thực ra không có quan hệ gì đến bản thân. Không cần phải để tâm vào vào những chuyện không đáng khi mùa thu của cuộc đời đã về.

 

Phan

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 1,992,278
16/10/2017(Xem: 5735)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2017 và đã nhận giải đặc biệt năm thứ XVIII. Bà cho biết bút hiệu là tên thật, trước là nhà giáo tại Việt Nam, định cư tại New Jersey năm 1994 theo diện HO. Sau đây là bài viết mới của bà.
15/10/2017(Xem: 4684)
Tác giả là một huynh trưởng Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, nhận giải bán kết - thường được gọi đùa là giải á hậu 2001. Từ nhiều năm qua, ông là thành viên ban tuyển chọn chung kết. Sách đã xuất bản: Chuyện Miền Thôn Dã.
14/10/2017(Xem: 4617)
Stephen Paddock, kẻ vừa xả súng tàn sát ở Las Vegas ngày 01 tháng 10, đã đặt phòng tại khách sạn Blackstone cao 21 tầng, nhắm xuống lễ hội âm nhạc Lollapalooza ở Chicago trong tháng 8 vừa qua. Đó là nội dung bài viết mới của Nguyễn Anh Nguyên. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ. Ông là con của một sĩ quan Võ Bị Đà Lạt, ra đời trong mùa hè đỏ lửa, từng có hơn một năm sống tại Chicago. Bài viết mới của ông đề cập tới việc
13/10/2017(Xem: 2657)
Tác giả định cư tại Mỹ 24 năm, tốt nghiệp đại học tổng hợp, hiện đang là cộng tác viên của một đài truyền hình nhưng chỉ mới bắt đầu dự viết về nước Mỹ từ Tháng Bảy 2017, với bút danh Như Nguyện, bài “Nước Mẹ, Nước Con.” Bài viết thứ ba của cô là chuyện dân Mỹ tự nguyện xếp hàng hiến máu, sau vụ thảm sát tại Las Vegas.
12/10/2017(Xem: 5377)
Tác giả tên thật Trần Năng Khiếu. Trước 1975 là Công Chức Bộ Ngoại Giao VNCH. Đến Mỹ năm 1994 theo diện HO. Đã đi làm cho đến năm 2012. Hiện là công dân hưu trí tại Westminster. Tham dự VVNM từ tháng 8/2015. Đã nhận giải đặc biệt 2016. Vừa nhận thêm giải danh dự VVNM năm 2017. Vẫn với cách viết cẩn trọng, chu đáo, bài mới của tác giả mo tả nhiều chi tiết sống động, hữu ích.
10/10/2017(Xem: 5704)
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Thăm dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016, bài viết thứ ba của ông là một chuyện tình nhẹ nhàng.
09/10/2017(Xem: 4013)
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng; Cựu nữ sinh NTH Hồng Đức ĐN từ 1969- 1975. Đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã từng nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất.
08/10/2017(Xem: 10388)
Bài viết mới của tác giả nói lên đời sống chật vật của những người Việt tị nạn đầu tiên trên đất Mỹ, đồng thời đề cao tình yêu và sự ngưỡng mộ của mình đối với nước Mỹ. Bài nầy là chuyện tiếp nối cho tự truyện “Du Học Mỹ Năm 1975”. Tác giả tham dự VVNM năm 2015, được giải Danh Dự năm 2016 và giải “Á khôi” Vinh Danh Tác Giả năm2017. Lúc còn trẻ tác giả là một chuyên viên kỷ thuật. Khi về hưu ông tiêu khiển với thú viết truyện. Ông đang định cư ở Orange County.
05/10/2017(Xem: 5488)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Với cách viết như nói chuyện trực tiếp, bà vui vẻ tự sơ lược về mình: Đinh Nguyễn Thi ở nhà gọi là The. Có chồng hai con. Năm nay mới 61 tuổi. Học xong lớp 9 trường làng. Ở nhà được cha mẹ nuôi. Qua Mỹ năm 1985, sau đó 3 năm có người đòi rước về nuôi đến nay.
03/10/2017(Xem: 3233)
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2015. Ông sinh năm 1952, dân Sài Gòn, cựu sinh viên Văn Khoa, cựu Sĩ quan Quân đội Miền Nam, một trung đội trưởng tác chiến. Hồi cuối cuộc chiến, chàng là một thương binh và buổi sáng ngày 1 tháng Năm 1975, bị đuổi ra khỏi quân y viện... Bài viết mới là chuyện về cơn bão Irma tại vùng quê mới của tác giả Tampa, Florida.
Tin công nghệ
Khoảng cuối tháng 06/2019, công ty chuyển phát nhanh của Mỹ, FedEx, đã nộp đơn kiện chính phủ Mỹ. Theo đơn kiện, FedEx tuyên bố sẽ không chịu trách nhiệm trong trường hợp vô tình vận chuyển các sản phẩm vi phạm lệnh cấm xuất khẩu của chính quyền ông Trump đối với một số công ty Trung Quốc, bao gồm cả Huawei.
Khoảng cuối tháng 06/2019, một công ty bảo hiểm và tổ hợp căn hộ tại New Jersey hiện đang nộp đơn kiện Apple vì một vụ hỏa hoạn có liên quan đến iPad.
Khoảng giữa tháng 06/2019, nguồn tin từ trang ETNews của Hàn Quốc cho biết, Apple đang đàm phán với Samsung để mua thêm màn hình OLED phục vụ cho kế hoạch ra mắt MacBook OLED và iPad OLED.
Khoảng cuối tháng 06/2019, sở cảnh sát bang California đã đưa robot vào danh sách "đội quân" tuần tra công viên. Các robot tuần tra có hình bầu dục như quả trứng, tầm nhìn hoạt động HD có thể quét một góc nhìn lên tới 360 độ. Robot cảnh sát đã được giới thiệu trước Hội đồng Công viên Thành phố Huntington trong tháng 06/2019.
Khoảng cuối tháng 06/2019, việc có cho các em học sinh sử dụng smartphone hay không vẫn còn đang khiến các nhà giáo dục trên toàn thế giới đắn đo. Đa số đều đồng ý với nhau rằng, smartphone là thứ khiến các em xao nhãng học tập. Riêng Nhật Bản đang nghĩ khác, họ cho rằng chính những chiếc smartphone có thể giúp ích trong việc ngăn chặn những tổn thất về người khi những trận động đất xảy đến.
Kỳ 2: Những Mất Mát Không Thể Vãn Hồi
Khoảng cuối tháng 06/2019, theo trang Reuters, Futurewei Technologies, một bộ phận nghiên cứu phát triển công nghệ của Huawei tại Mỹ đã tuyên bố tách ra khỏi tập đoàn để hoạt động độc lập.
Tháng 06/2019, sau 4 năm sử dụng chiếc kính HoloLens trong hoạt động kinh doanh, Airbus đã công bố hợp tác với Microsoft để bán các chương trình được thiết kế riêng cho HoloLens cho các công ty khác trong ngành công nghiệp hàng không và phòng thủ.
Có vẻ như chính phủ Mỹ đang rất nghiêm túc với việc ngăn cản những nhà mạng viễn thông lớn tránh xa những thiết bị cơ sở hạ tầng mạng viễn thồng 5G được sản xuất tại Trung Quốc, không chỉ riêng Huawei.
Khoảng giữa tháng 06/2019, theo trang GeekWire, Microsoft có một danh sách các dịch vụ online mà hãng cấm nhân viên mình sử dụng để đảm bảo bí mật kinh doanh không bị đối thủ biết được, trong đó có nhiều cái tên quen thuộc cho môi trường làm việc hiện đại như Slack, Google Docs, Amazon Web Services...
Kỳ 1: Ngày Âm Nhạc Hóa Tàn Tro
Khoảng cuối tháng 06/2019, hàng loạt công ty lớn của Hàn Quốc bao gồm Samsung Electronics, Hyundai Motor, Kia Motors và LG Electronics đang chuyển sản xuất ra khỏi Trung Quốc trong nỗ lực giảm sự phụ thuộc quá mức vào Trung Quốc khiến họ dễ chịu tổn thương từ sự cạnh tranh dâng cao tại địa phương, căng thẳng địa chính trị cũng như nhiều yếu tố kinh tế khác. Các yếu tố thường tác động nặng nề nhất đến những công ty lớn.
Khoảng cuối tháng 06/2019, Cơ quan hàng không vũ trụ Mỹ (NASA) xác nhận máy tính của Phòng thí nghiệm Tên lửa đẩy (JPL) bị hack năm 2018.
Tháng 06/2019, Huawei nộp đơn kiện Bộ Thương mại Mỹ - động thái mới nhất trong trận chiến giữa Huawei và chính phủ Donald Trump. Mỹ cho rằng thiết bị viễn thông Huawei có thể bị Trung Quốc lợi dụng để gián điệp và dĩ nhiên Huawei một mực bác bỏ cáo buộc.
Khoảng giữa tháng 06/2019, các nhà lập pháp thành phố San Francisco đã bỏ phiếu đồng thuận việc cấm toàn bộ việc bán các sản phẩm thuốc lá điện tử ở thành phố. Đây được coi là 1 đòn giáng vào công ty Juul Labs, công ty sản xuất thuốc lá điện tử lớn ở Mỹ có trụ sở chính ở thành phố San Francisco.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========