Hôm nay,  

Đại hội Thánh Mẫu Missouri

27/05/202422:33:00(Xem: 3151)

IMG_20230804_095540101 (1) 

Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2017 và đã nhận giải Đặc Biệt năm thứ mười tám và giải Danh Dự năm 2023. Bà cho biết bút hiệu là tên thật, trước là nhà giáo tại Việt Nam, định cư tại New Jersey năm 1994 theo diện HO.

 

*

Quí vị ơi! Đại hội Thánh Mẫu Missouri luôn luôn tổ chức vào đầu tháng Tám mỗi năm trong 3 ngày: Thứ Năm (lễ khai mạc 7pm), Thứ Sáu (các thánh lễ), thứ Bảy (rước kiệu Đức Mẹ), sáng Chủ Nhật lễ bế mạc ngắn gọn, chấm dứt 9am. Năm ngoái tôi được tham dự Đại hội Thánh mẫu Missouri lần thứ 44, vui lắm quí vị ơi.
 
Đại hội thứ 45 sẽ bắt đầu từ ngày 1-4 tháng Tám năm 2024, lúc đó trường học chưa bắt đầu. Tiếc quá, tôi không tham dự được, vì phải tham dự họp mặt với các bạn học cũ ở SJ. Nhưng tôi vẫn nhớ mồn một từng câu chuyện lời nói của các Cha Phạm Quang Hồng, Bùi Thế Toàn, Nguyễn Khắc Hy.
 
Từ ngày di cư vào Nam, tuy là người ngoại đạo, nhưng gia đình tôi luôn ở trong khu vực toàn người Công Giáo. Từ tiểu học cho hết trung học tôi theo học ở các trường Công Giáo hiệu trưởng là các Linh Mục. Mỗi tuần đều được nghe kể chuyện về cuộc đời các Thánh, còn lễ lộc thì khỏi nói, tôi rành “sáu câu “. Lễ tro, lễ Lá, Giáng Sinh. Kinh kính mừng Maria thuộc làu làu từ hồi còn nhỏ xíu. Chơi với toàn bạn họ Đạo nên Chủ Nhật nào cũng đi lễ với bạn (vì sau đó mới được đi học cắm hoa, coi phim), chỉ khác một điều là không lên nhận bánh Thánh. Tôi biết tất cả các nhà thờ trong khu vực Saigon, Gò Vấp.
Từ ngày qua Mỹ, tôi có nghe nói về Đại hội Thánh Mẫu Missouri. Xem YouTube rất nhiều, cho mãi tới lần thứ 44 năm ngoái 2023 tôi mới có cơ hội được tham dự. Tôi gọi các bạn đạo ở các tiểu bang xa GA, CA…đi chưa? Đi chưa? Như một niềm hãnh diện chỉ mình may mắn có được. Các bạn tôi “xì“ một hơi dài:
 
- Đi nhiều lần rồi.
 
- Đi bằng gì? Máy bay.
 
Vào Google, chỉ gõ: Đại hội Thánh Mẫu Missouri (ĐHTM) 2024. Là quí vị sẽ có đầy đủ chi tiết. Đi bằng máy bay tùy tiểu bang xuất phát, tới phi trường nào, chọn khách sạn nào…
 
Tôi là một “bà già” trên 70, nhưng vẫn “nhẩy cỡn“ mừng vui khi biết mình chắc chắn được dự ĐHTM Missouri. Cả gia đình cô em dâu, trong đó bà mẹ hơn tôi một giáp cũng đi, thì cỡ tôi là “đồ bỏ”. Không những thế, ròng rã mấy chục năm qua Mỹ, năm nào bà cũng đi.
 
Nay tôi xin kể lại mọi chuyện mà tại sao ĐHTM Missouri có ảnh hưởng lớn như thế nào.
 
Khi sống ở hải ngoại, dù ở CA có gần 1 triệu người Việt ở khắp mấy tỉnh (county) khác nhau, nhưng không thể nào quí vị thấy có buổi “cắm trại“ nào có tới 100 ngàn người tham dự. Tha hồ nói tiếng Việt, ăn các món ăn Việt mà không tìm ra ở một số tiểu bang ít người Việt. Chẳng hạn món hột vịt lộn và ốc hương, sò huyết…nhiều lắm tôi không thể nào nhớ hết.
 
Từng dãy lều trải dài trong công viên lớn mấy mẫu Tây, không hề xảy ra bất kỳ chuyện ồn ào lộn xộn. Tất cả già trẻ lớn bé tham gia phục vụ cho sinh hoạt của đại hội đều là những người tình nguyện. Từ những em trong độ tuổi tiểu học, trung học, đại học, cho đến lớp thanh niên thanh nữ, thợ chuyên nghiệp có tới mấy ngàn người. Mỗi người làm việc theo khả năng của mình, nhỏ thì bưng tô dọn bàn trong các lều bán thức ăn của nhà thờ. Không có lều nào của tư nhân được phép vào buôn bán, chỉ có các giáo xứ. Vì một lý do duy nhất tiền lời thu được để làm việc công ích cho giáo xứ.
 
Bình thường chúng ta gặp Sơ và Cha trong tác phong nghiêm trang đạo mạo. Nhưng đến ĐHTM Missouri, quí vị sẽ thấy Sơ đứng nấu và bán xôi, Cha bán bắp hay theo phụ xe đổ rác. Vì có tới 100 ngàn người tham dự, nên cứ 15’ là có một xe rác đi ngang. Người tình nguyện đã có mặt từ tuần trước, không biết họ được huấn luyện ra sao, nhưng mọi chuyện đều ăn khớp nhịp nhàng.
 
Lều của các em nhỏ, lều của các anh chị lớn. Công viên rộng mấy mẫu Tây, sắp xếp các dẫy lều chạy dài như cư xá. Mỗi lều có địa chỉ đàng hoàng, tôi tò mò đọc tên treo ở cửa lều, nhận ra những tên quen thuộc ngày xưa còn trong nước, dạ bồi hồi như “xa xứ ngộ cố tri “, khu Ngã Ba ông Tạ, Gò Vấp…
 
Gặp một cô ngơ ngác đi tìm người quen, cô chỉ biết số lều. Tôi la trời:
- Còn tên đường nữa? Công viên lớn mênh mông thế này, làm sao đi hết.
 
Tôi đành chỉ cô lên ‘phòng thông tin ‘nhờ gọi bằng loa phóng thanh, may ra tìm ra. Loa phóng thanh được gắn tới từng dẫy lều. Các trụ điện khắp nơi, không biết công suất bao nhiêu, nhưng người ta cắm chi chít đủ loại đồ điện: freezer, máy lạnh, bếp điện, lò nướng, ấm điện, quạt máy…Mà chẳng hề hấn gì.
 
Mỗi ngày còn có xe bus của đại hội chở mọi người ra khu chợ gần đó, để mua những thứ cần thiết: nước chai, ice, trái cây… chỉ ngày đầu tiên là Walmart ở đó trống trơn. Mọi thứ hết sạch sành sanh túi xách, dù, quạt máy, thùng đựng nước đá.
Các dãy nhà vệ sinh & phòng tắm (có nước nóng đàng hoàng) lúc nào cũng có người.
 
Trẻ em thì mướn electric scooter chạy trong các con đường tráng nhựa khu đại hội. Cảnh sát chận các ngõ không cho xe hơi đi vào khu sinh hoạt ĐHTM.
 
Tối thứ Năm cỡ 6pm, lễ khai mạc. Sáng thứ Sáu bắt đầu Thánh Lễ, mọi người lục tục mang ghế (xếp) ra giành chỗ trước khán đài.
 
Thánh Lễ rất long trọng, có tới 3 Giám Mục hành lễ, trong đó có một Giám Mục đến từ VN. Dĩ nhiên phải có mặt vị Giám Mục cai quản giáo xứ sở tại (người Mỹ). Một ca đoàn hùng hậu, mà ca viên từ giáo xứ của các tiểu bang khắp nước Mỹ tham gia.
 
Đứng dưới khu vực gần khán đài, tôi thấy bên cánh trái có cả trăm Cha mặc áo chùng trắng, mỗi Cha có một em trai hay một em gái đứng sát bên phụ việc.
 
Trong suốt buổi lễ, tôi chăm chú nghe, cho tới khi mọi người nhận bánh Thánh, thì tôi mới vỡ lẽ. Phải cần cả trăm Cha, mới đủ len lỏi khắp các hàng ghế bên dưới cho mọi người nhận bánh Thánh.
 
Thánh Lễ cử hành buổi sáng, buổi chiều mọi người tự do. Nhìn vào chương trình, có buổi nói chuyện của Cha Phạm Quang Hồng, Cha Bùi Thế Toàn, Cha Nguyễn Khắc Hy.
 
Dù ngoại đạo, tôi  vẫn nghe các Cha nói chuyện trên Youtube. Bữa nay mới thực sự được diện kiến nhìn thấy các Cha bằng xương bằng thịt, thật là hãnh diện. Tôi gọi khoe với các bạn Công Giáo, các Cha nói chuyện vui ơi là vui.
 
Sáng thứ Bảy là lễ cung nghinh rước kiệu Đức Mẹ. Không thể tưởng tượng đoàn người lũ lượt đi theo kiệu rước, kiên nhẫn như thế nào. Rước kiệu quanh khu vực làm lễ, không biết bao nhiêu cây số, có đủ các đoàn thể từ các tiểu bang trong nước MỸ, và Canada. Người bệnh, cụ già ngồi xe lăn, có cả xe đẩy em bé. Mọi người vừa đi vừa đọc kinh dưới trời nắng chang chang.
 
Đi ĐHTM Missouri để thán phục, ngưỡng mộ tất cả mọi người có mặt ở đó. Từ những Cha quyền cao đức trọng, cho đến những người phục vụ không ai nề hà so bì nặng nhọc. Nét mặt ai cũng hân hoan, không ai quản ngại dọn nhà vệ sinh hay hốt rác.
 
Tất cả đều cho tha nhân. Ai cũng có niềm tin tuyệt đối Đức Mẹ giang tay bảo vệ đàn con dưới trần, bằng cớ là buổi tối thứ Sáu, mưa giông mù mịt, trong lều phải dồn ghế tránh chỗ dột. Sấm sét ầm ầm, nước tuôn như thác lũ, vậy mà điện không tắt, gần sáng trời quang mây tạnh, như không hề có chuyện gì xảy ra tối qua.
 
Chỉ khán đài mới có mái che,còn tất cả con chiên đều ngồi che dù dưới sân. Mưa suốt đêm, gần sáng ngưng hẳn, mọi người lại tíu tít gọi nhau đi rước kiệu. Tối thứ Bảy còn có các ca sĩ của Thúy Nga Paris tới tham gia biểu diễn.
 
Chỉ đến tận nơi mới cảm nhận được lòng cảm phục, sự quyết tâm của các Cha dòng Đồng Công mang giáo dân di cư từ Bắc vào Nam năm 1954, rồi lại bôn ba xứ người sau 75. Với biết bao khó khăn chồng chất, các Cha vẫn gầy dựng lại được một nơi, là điểm hẹn cho mọi người Công Giáo mỗi năm vào đầu tháng Tám đến Missouri để cung nghinh Đức Mẹ.
 
Nếu giáo xứ nơi bạn ở không có tổ chức, thì bạn hỏi thăm tiểu bang nào có nhà thờ tổ chức, xin đi theo, bay qua đó, mọi chuyện sẽ đơn giản hơn. Nhiều gia đình mướn các xe RV (có chỗ đậu đàng hoàng) lái tới đó, khỏi cần ngủ lều.
 
Chỉ cần bỏ vô Google: Đại hội Thánh Mẫu Missouri 2024. Bạn sẽ biết mọi chi tiết.
 
Riêng tôi ở NJ, bay qua Ohio. Nhà thờ VN ở Ohio Cincinnati nơi em dâu tôi ở, năm nào cũng tổ chức tham dự ĐHTM Missouri (suốt 20 năm), đi bằng xe buýt 12 tiếng, vậy mà vẫn có nhiều cụ già  chịu ngồi bó giò trên xe, cũng đủ khâm phục quyết tâm của các cụ.
 
Lều và ghế do ban tổ chức đại hội cung cấp. Tiền xe và lều là 200 USD, nếu muốn nằm ghế bố trả thêm 25đô. Cô em dâu và tôi hà tiện nằm đất, nhờ mang theo tấm nylon. Hihi đất lồi lõm, đá lởm chởm, đau lưng, vì tội keo kiệt, không hề nghĩ kiến bò, mưa ngập, tha hồ đứng. May sao có 2 ghế bố bỏ trống, cũng đỡ khổ.
 
Lều nào cũng rất kiên cố, được giữ bằng các cọc sắt lớn, dài cỡ nửa thước. Nhà thờ chỉ lo phần xe. Trong mỗi lều có 2 trụ điện với nhiều ổ cắm, người ta cắm chi chít đủ thứ đồ dùng xài điện: ấm nấu nước sôi để uống cà phê hay ăn mì gói. Nồi cơm, quạt bàn…có lều còn mang theo freezer đựng thức ăn.
 
Có gia đình không mướn xe RV, dùng xe Van, gỡ tấm kính phía ghế cạnh chỗ tài xế. Gắn cái máy lạnh nhỏ rồi dùng băng keo dán chung quanh, mang theo dây nối, cắm vô trụ điện. Họ chỉ trả tiền lều và ghế bố thôi. Cái xe này sẽ là căn phòng có máy lạnh cho con nít. Ban tổ chức dành một phòng có máy lạnh cho các cụ lớn tuổi không chịu nổi sức nóng bên ngoài, nhưng con cháu không được ở chung.
 
Rất nhiều người đã tìm ra được người quen trong dịp đi dự đại hội,do tình cờ hay nhờ gọi nhau trước, quả là nhất cử tam tứ tiện. Ban tổ chức dự trù mọi tình huống có thể xảy ra, có phòng y tế, phòng thông tin. Các con chiên được lo chu đáo như Đức Mẹ lo cho đàn con nhỏ.
 
Vào YouTube các bạn sẽ thấy chương trình ĐHTM Missouri được lưu giữ hàng năm. Trăm nghe không bằng mắt thấy. Một số tiểu bang cũng có tổ chức đại hội Thánh Mẫu, nhưng ngắn gọn hơn ở Missouri.
 
Một cuộc cắm trại khổng lồ kết hợp hành hương và tham gia hội chợ với đủ mọi sinh hoạt vui chơi.
 

Lại thị Mơ

 

 

 

 

 

Ý kiến bạn đọc
05/07/202419:04:05
Khách
Cảm ơn Tác giả một bài viết hay..
04/07/202402:08:52
Khách
Bà/ông chỉ nghe người ta nói thôi (nhiều khi cố tình để bôi bác). Cha mẹ ông bà mỗi khi nói chuyện với con là linh mục thì thường xưng mẹ, bố và gọi người con linh mục là cha, hoặc là con như những người con khác (vì là một danh từ chung chỉ một vị linh mục Công Giáo), và xưng là mẹ hoặc bố. Thí dụ: Cha cầm cho mẹ cái chén. Hay người bố bảo: Cha cứ ăn trước đi, chút nữa bố ăn sau vì đi có chút việc. Anh chị em trong nhà cũng vậy. Thường thì các anh chị em khi nói với vị linh mục thì xưng anh và em với nhau. Những lúc bố hoặc mẹ gọi bằng cha cách trịnh trọng là những lời đọc và thưa cùng với cộng đoàn trong thánh lễ mà thôi. Các linh mục khi nói với ông bà, cha mẹ luôn luôn xưng mình là con cháu như những người khác, chứ làm gì có sự láo lếu là xưng tôi với các bậc bề trên như bạn nghĩ.
03/06/202402:01:42
Khách
Tôi có nghe mà không biết có đúng không thì cha mẹ các linh mục VN phải xưng con và gọi nguời con linh mục là cha, trong khi linh mục nói chuyện với cha mẹ thì xưng tôi. Bạn bè thân từ nhỏ nguời không có đạo thì vẫn quen xưng mày tao với ông linh mục. Chỉ có tiếng Việt là có vấn đề ngôi thứ vi` tiếng ngoại quốc chỉ có I, You, Je, Tu, Moi (Moa), Toi (Toa).
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 207,282
28/06/202400:02:00
Thời gian này, tôi được cất nhắc làm “quan lớn” trong một xứ đạo ở quận Cam (Orange County). Vì vừa vào làm việc trong Hội Đồng Mục Vụ của cộng đoàn, giáo xứ, nên tôi phải tập dần nhiều việc, như tập các câu kính thưa để lên phát biểu trước cộng đoàn cho quen, còn phải tập cách ăn nói cho chững chạc, vì bây giờ mình là quan rồi, dễ bị người ta “soi” lắm. Chẳng hạn như hôm trước, Quan Chủ Tịch Cộng Đoàn, gọi tôi ra ngoài nói chuyện:
27/06/202406:00:00
Tôi thật sự cảm phục các thầy cô dạy tiếng Việt tại các trung tâm Việt ngữ. Tất cả là thiện nguyện viên. Họ hy sinh cuối tuần để làm một việc không những không lương mà còn phải đối đầu với những việc không vui như áp lực từ phụ huynh... Tôi xin nhắn gởi một điều đến phụ huynh, các thầy cô và các linh mục. Học tiếng Việt là một điều rất khó đối với các em vì trong tuần các em đi học cả ngày ở trường toàn nói và đọc tiếng Mỹ. Về nhà thì xem TV, coi internet, nghe radio cũng toàn tiếng Mỹ. Mỗi tuần vào nhà thờ học tiếng Việt chỉ có hai tiếng mà nhiều thầy cô lại cứ nói tiếng Mỹ với các em. Trớ trêu là sau khi học xong, lúc đi lễ, các linh mục lại giảng phúc âm cho các em bằng tiếng Mỹ. Xin các linh mục, các thầy cô và phụ huynh nói tiếng Việt với các em càng nhiều càng tốt...
25/06/202406:00:00
...Em rất hãnh diện được phục vụ trong quân đội Hoa-Kỳ dù chỉ là một hạ sĩ quan. Em yêu thích và không hối tiếc chút nào những việc em làm trong đời lính. Chỉ có một điều duy nhất hối tiếc ám ảnh em đến nay là người bạn đồng đội tri bỉ tri kỷ của em ngã gục phanh thây mà em không có mặt ở đó. Nó học chung với em sáu tháng Quân Trường Fort Sill, Oklahoma, từ tháng May 7-November 15, 1998, rồi hai đứa tình nguyện qua Iraq là chiến trận nguy hiểm nhất lúcđó,” Hùng ngửng đầu nói dồn dập với đôi mắt dõi nhìn trời cao như đang tìm người chiến sĩ đồng đội xưa. “Thương mến nhau còn hơn anh em ruột mà!”...
21/06/202400:00:00
Chị Tâm trưởng nhóm Yoga gần bẩy mươi tuổi sở hữu thân hình cao thon săn chắc như người mẫu, chị nghiện bộ môn này vài thập niên trước lúc chị còn đi làm. Về hưu buồn tay buồn chân, chị rủ vài bạn thân đến nhà chị tập cho vui, tiếng lành vang xa, bây giờ nhóm của chị bành trướng đến mười mấy người, cô Ba là thành viên mới toanh thọ giáo chị. Cô vốn kín tiếng lại là ma mới nên chỉ nghe các chị hóng đủ thứ chuyện trên đời, thỉnh thoảng cô góp một câu giúp vui, tuyệt nhiên cô câm như hến khi có người cao giọng dạy đời hay chê bai ai đó.
20/06/202406:00:00
Khi một mình trong tứ bề hiu quạnh nên tự thân cảm thấy lẻ loi. Đó là cảm nhận riêng tôi khi ngồi đợi xe đò ở vùng kinh tế mới. Thời ấy không mấy ai có cái đồng hồ đeo tay để biết giờ giấc, chỉ biết giấc sáng sớm khi mặt trời chưa mọc sẽ có chuyến xe đò duy nhất trong ngày về Sài gòn, là xe ngày hôm qua từ Sài gòn lên. Nhớ những hôm sương mù bao phủ núi rừng nên tầm nhìn hạn chế càng cô độc vì cô quạnh, cảm giác lẻ loi len lỏi vào tâm khảm hay từ trong tâm khảm lan toả ra núi rừng âm u, sự lẻ loi và bất lực cho đến khi có ánh đèn vàng mờ đục xuất hiện trong màn sương mù đặc như nước vo gạo là mừng rỡ hôm nay được về nhà vì nhiều hôm ngồi đợi tới mặt trời mọc cũng không có xe vì xe hư xe hỏng gì đó, người ta không chạy ...
19/06/202406:00:00
... Ừ nhỉ, cũng đến lúc phải quyết định đặt tên cho con là vừa. Mình cứ lo nào là trang trí căn phòng, mua quần áo tã lót, sữa… cho con mà quên mất điều quan trọng là phải cho con một cái tên thật ý nghĩa, chứ đâu phải gọi thằng cu bé là được đâu! Mà biết làm sao khi bên ngoại muốn đặt tên này, bên nội lại muốn đặt tên kia thì làm sao giải hòa được hai bên đây?! Từ chối bên ngoại hay bên nội cũng đều sợ làm buồn lòng họ, vì đây là cháu đầu lòng trong họ nên ai cũng muốn tên mình đưa ra được cha mẹ nó chọn!...
18/06/202406:00:00
... Ra về tôi suy nghĩ liên miên về tình bạn lính, bạn tù, bạn đời thật quý “Cuộc sống chẳng có gì đáng quý hơn là hạn chế làm tổn thương người khác và xoa dịu một tâm hồn khổ đau với tất cả những gì mình có thể” (Olive Schreineray), anh Thân đến với anh Mùi trong lúc này thật thích hợp vì họ đã hiểu nhau và hơn hết là đồng cảnh ngộ. Còn tình cha con thương yêu quấn quýt thì đẹp như một bài ca...
14/06/202400:00:00
Hồi nhỏ, khi tôi học trường làng, ngoài câu cách ngôn: “Tiên học lễ, hậu học văn” thầy giáo còn cho viết vào vở bài học thuộc lòng đầu tiên: Công cha như núi Thái Sơn, Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha. Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.”(khuyết danh) Bài học thuộc lòng này được cha truyền con nối và theo tôi suốt cả cuộc đời. Tôi nhớ thời thơ ấu, vào dịp Tết, các chú thím, cô cậu đem biếu ông bà nội hộp trà, cân mứt… Trong năm, vườn nhà thu hoạch được thứ gì thì đem đến cho ông bà thứ ấy - khi quả bí, lúc trái bầu… Khi ông bà ốm đau thì sớm hôm thăm viếng, thuốc thang… Như thế coi như làm “tròn chữ hiếu.”
13/06/202406:00:00
... Mặc hai bên lời qua tiếng lại, ông lủi thủi ứa nước mắt đi vào phòng. Trời mùa đông sẫm tối thật nhanh. Bóng tối chườm lạnh khoảng sân bên ngoài và bao trùm lấy căn phòng nhỏ. Ông vẫn đứng lặng yên như pho tượng, cảm giác như mình đang đi về phía hư không. Tuổi già giọt lệ như sương. Nỗi đau của người già không bật thành tiếng khóc, mà thấm vào từng thớ thịt, ray rứt từng hơi thở. Ông nghe ngực mình nhoi nhói như muốn vỡ tung ra. Có tiếng bát đũa khua lanh canh, rồi mùi thức ăn thơm nồng bốc lên. Không ai mời ông ra ăn cơm , mà ông cũng không thấy đói. Ông chỉ muốn được nằm xuống rồi ngủ mãi một giấc dài không bao giờ thức dậy. Cuộc sống của ông là những chuỗi ngày đau đáu. Co ro với cái lạnh của mùa đông miền Bắc Mỹ, không máy sưởi , tay chân buốt cóng, ông thấm thía câu nói: Cha mẹ thương con biển hồ lai láng, Con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày . Đành vậy chứ biết sao. Nước luôn chảy từ trên cao xuống thấp mà...
11/06/202406:20:00
Khi ba vừa bước chân vào nhà Tưởng các con vui khi gặp ba Nhưng trong ánh mắt con, ba hiểu Ba chỉ là một bóng hình xa... Cũng phải ba năm anh mới trở lại thành phố này, nơi anh đã từng ở và có rất nhiều kỷ niệm, hơn thế nữa, có hai đứa con anh đang sống. Cuộc sống mới bận rộn đã ràng buộc anh, với khoảng cách đường dài mười tiếng lái xe và anh nghĩ các con đã đầy đủ với số tiền cấp dưỡng hàng tháng nên chuyện thăm nom chúng không là điều bắt buộc. Dù đã dứt lòng khi ra đi nhưng khi lái xe về những con đường cũ, khu phố cũ, anh không khỏi cảm thấy man mác buồn...