Hôm nay,  

Bức Tranh Thêu Hai Con Hạc Trắng

22/08/202312:44:00(Xem: 2595)

 vvnm nguyen thi phi phuong

 

Chương trình Việt Báo Viết Về Nước Mỹ khởi sự từ Tháng Năm năm 2000. Ngay trong những ngày đầu tiên đã có bài “Gia Đình Tôi Tới Mỹ” của Nguyễn Thị Phi Phượng. Tác giả ngày ấy vừa định cư Mỹ 4 tháng. Bài viết có in trong sách Viết Về Nước Mỹ, tuyển tập I, ấn hành lần thứ nhất tại California, tháng 11 năm 2000. Tác giả thắng giải đặc biệt 2017 và giải danh dự 2018. Sau đây là bài viết mới nhất của bà.


*

 

Vợ chồng tôi mua nhà lần đầu 2008, lúc đó tôi 60 tuổi, chồng tôi 66. Nhà mới của chúng tôi cách nhà con trai út 40 phút lái xe, cách nhà con trai trưởng 6 giờ bay. Con trai trưởng ở bờ Đông nước Mỹ, chúng tôi ở bờ Tây. Tức là phải bay hết chiều ngang nước Mỹ mới gặp được nhau. 

 

Ngày dọn vào nhà mới, con trai út tặng cho chúng tôi bức tranh thêu của công ty thêu tranh xuất khẩu XQ ở Đà Lạt – Việt Nam, trong một lần đi du lịch Việt Nam nó đã mang về.  

Bức tranh thật đẹp với nét thêu sắc xảo, khổ lớn 95cm & 40cm. Khung bọc bức tranh màu xanh rêu nhẹ làm nổi bật hai con hạc trắng già đứng trên mõm đá chông chênh, sậm màu vào một buổi chiều sau cơn mưa. Con hạc trống vươn cổ cao, ráng tỏ ra vẫn còn khoẻ mạnh, đủ sức bảo vệ cho con mái đang ướt sủng, chắc vì phải chiụ đựng cơn mưa lạnh vừa đi qua, đứng rụt cổ, cú rủ nép mình vào chim trống, tìm hơi ấm... 

 

Đúng, hai con hạc trắng già biểu tượng cho cuộc sống của vợ chồng tôi nơi đất mới. 

Chúng tôi đến Mỹ rất trễ, lúc đó - năm 2000, tôi 52 và chồng tôi 58 tuổi theo diện sum họp gia đình. Mọi bạn bè “đã xây xong nhà” trong lúc chúng tôi mới “bắt đầu đào móng” !?

Chúng tôi bắt đầu ghi tên vào học đại học sau khi đánh giá hai tấm bằng Đại Học Sư Phạm, chúng tôi mang theo khi rời Việt Nam và được công nhận tương đương với 4 năm đại học ở Mỹ.Vì không còn nhiều thời gian nên chúng tôi vừa làm việc full time ban ngày và ghi tên học  vào ban đêm nên 6 năm sau tôi mới có được bằng Teaching Credential. Lúc đó, lương được nâng cao như mọi công dân khác làm việc ở Mỹ. Tôi cảm thấy thỏa mãn với bao nhiêu là cực nhọc và chịu khó của mình. 

 

Sau khi mua được nhà, chúng tôi vẫn đang tiếp tục làm việc, vẫn còn sức khoẻ - theo độ tuổi “vào thu”. Chồng tôi chưa mang bịnh Pakinson, vẫn “phong độ”, đủ sức che chở vợ. Lương giáo viên của hai vợ chồng đủ để chúng tôi có cuộc sống an nhàn, không bon chen. Với hai chiếc xe tốt, buổi sáng, chồng lái một chiếc lên hướng Bắc để tới thành phố Oakland, vợ lái một chiếc xuống phía Nam để tới thành phố Fremont. Đó là hai nơi làm việc của chúng tôi. Chúng tôi rất vui với công việc đang làm. Hai chúng tôi như hai con hạc trong tranh,  nương dựa vào nhau, chăm sóc cho nhau, vui buồn cùng có nhau. Cuối tuần, gia đình con trai út ở San Francisco xuống thăm. Con trai trưởng ở bang Maryland nên chúng tôi chỉ gặp được gia đình nó 2 lần/năm. Những lần sum họp hạnh phúc đó, cả nhà chúng tôi cùng nhau đi du lịch xa. 

 

Nhiều lần đứng ngắm bức tranh, cảm giác buồn man mát luôn khuấy động tim tôi. Hai con hạc cô đơn bên bờ sông buổỉ hoàng hôn sau cơn mưa sao mà giống hai chúng tôi. Đã ở Mỹ lâu, có việc làm tốt, biết lái xe giỏi, tôi rất thích cuộc sống tự do nơi đây. Tôi luôn tự tin và viên mãn vì đã dùng chính tài năng của mình làm ra đồng tiền. Tôi đã đạt được “ Giấc mơ Mỹ”. Nhưng hai con hạc cô đơn trong cảnh hoàng hôn bảng lảng luôn gợi cho tôi một điều tôi chưa toại nguyện: tôi muốn sống cùng con cháu khi chúng tôi còn khoẻ mạnh. Cho dù thế nào tôi vẫn là một phụ nữ Á Châu đến ở trọ một quốc gia Âu Mỹ, nét văn hoá đặc thù “ Tam tòng” – “ Tứ đức” của Ông Cha Việt đã khắc sâu vào tâm trí của tôi hơn nửa đời người. Bởi vậy, khi đến chùa, tôi không giấu sự thán phục và ước ao có được một gia đình ba thế hệ ( Ông Bà – Con – Cháu) như vài người bạn đạo hiếm hoi của tôi nơi đây. Tôi luôn muốn khi tôi còn khoẻ mạnh, được ở chung với con cháu, giúp ích, đỡ đần cho chúng được việc gì là tôi vui lắm. Chứ đợi đến khi quá già, bịnh hoạn, mang cái xác già về cho con chăm sóc thì vui sao đành. Con trai út của tôi chắc đoán biết ý muốn của mẹ nên nó đã chọn mua bức tranh này.... 

 

Muốn là một chuyện, Trời cho hay không là chuyện khác. Bao nhiêu người ước ao có cuộc sống tự do như vợ chồng tôi, tại sao tôi lại suy nghĩ ngược lại??!! 

Chắc vì “ Cỏ bên kia đồi luôn xanh” chăng?!

 

Tôi luôn tin tưởng : 

Ông Trời không bao giờ đẩy mình vào chân tường. 

Khi Ông đóng cánh cửa này thì ắt Ông sẽ mở cánh cửa khác cho mình có đường tiến tới. Chỉ sợ mình lười và không đủ chịu khó để vượt gian khổ. 

Và chỉ những người lười biếng mới không đạt được “ Giấc mơ Mỹ” thôi vì xứ sở này luôn tạo cơ hội cho bất cứ ai có chí tiến thân. 

 

Chồng tôi “vắng nhà” tháng 7 này là tròn hai năm. 

Khỏe mạnh, lái xe giỏi nên tôi vẫn ở lại trong căn nhà xưa đầy ắp kỷ niệm.  

Sau gần một năm vật vã tiếc thương người tình, người chồng yêu chiều - luôn tự hào về vợ con  và là người bạn đời biết thông cảm & giải quyết mọi ưu phiền của tôi trong cõi ta bà này, tôi nhận ra quy luật vô thường không một ai tránh khỏi và tôi đã tự giải thoát mình bằng cách tiếp tục các công việc tôi đang làm: 

 

. Dạy thiện nguyện môn Tiếng Việt cho các Gia Đình Phật Tử vùng Hayward ( Bắc California, nơi đang sinh sống). 

. Tôi trở về lại Trường College Community gần nhà, nơi tôi đã học chương trình Early Childhood Education (ngành Mẫu giáo Nhà Trẻ) khi tôi vừa tới Mỹ, nay, tôi ghi tên theo học môn Art ( hội họa).

. Tôi đi Chùa nhiều hơn & đọc sách giảng giải về Phật pháp…  để bồi dưỡng cho tâm linh chính mình. 

. Đã hết covid và có chích ngừa đầy đủ nên tôi bắt đầu lại những chuyến du lịch xa lý thú. 

 

Tôi đang mổ thay khớp gối( knee replacement). Tôi dự định, sau khi lành lặn, tôi sẽ tham gia học lớp Physical Education - Healthy Aging Adult. Đây là môn dancing rất cần thiết cho người lớn tuổi để được tập thể dục theo điệu nhạc. Môn học này sẽ giúp phát triển sự cân bằng và chức năng vận động cho người lớn tuổi. Các lớp học có trình độ từ thấp đến cao của môn dancing này còn bao gồm cả những thông tin rất bổ ích về dinh dưỡng để ngăn ngừa tăng huyết áp và bệnh tiểu đường.

Môn học hứa hẹn vừa giúp tôi được khỏe mạnh mà lại rất vui. 

Tôi nôn nao cho mau tới ngày đó. 

Hằng ngày, một mình, tôi vẫn tiếp tục lặng ngắm bức tranh thêu hai con hạc trắng như ngày nào khi hai chúng tôi bên nhau. Con chim trống luôn luôn là hình ảnh oai phong - khỏe mạnh của chồng tôi những ngày đầu chúng tôi quen nhau cách đây hơn 50 năm. Thương làm sao, lúc về già, chồng tôi y như con hạc trống già vẫn ráng vươn cao cổ che chở con chim mái ướt sũng đứng nép mình cạnh bên. Thương, nhớ…  những ngày hạnh phúc có nhau nhưng  tôi không bị dày vò , xót xa vì tôi đã sống trọn vẹn và làm đầy đủ bổn phận của một người vợ, người mẹ …Sinh - Lão - Bệnh -  Tử là quy luật nghiệt ngã, đời người rồi ai cũng phải đi tới các trải nghiệm đó. Chấp nhận và có chuẩn bị chu đáo vẫn hơn là né tránh!? 

 

Giờ, tôi cố gắng sống vui - sống khỏe. Tôi luôn có suy nghĩ tích cực và luôn học hỏi cái mới, học cái tiến bộ của xã hội văn minh nhưng vẫn giữ những truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt. Tôi đang là một melting pot ( tô xà lách trộn) thật lý thú cho những ai tôi đang sống gần và cho các học sinh trẻ của tôi ở trường.

Tôi đang có những người bạn đạo - bạn thiện tri thức kề cận. Chúng tôi đang giúp nhau cùng tiến bộ,  cùng có sức khỏe tốt và cuộc sống luôn được an vui. 

Tập trung tích cực vào hiện tại vì quá khứ đã qua rồi. Tương lai thì mù mịt chưa tới. Tôi tập buông bỏ bớt cho nhẹ gánh. Nhìn mọi người với sự thấu hiểu và yêu thương thì ở đâu chúng ta cũng thấy hạnh phúc và an vui. 

“ Cỏ bên kia đồi luôn xanh” , đó chỉ là ảo tưởng. 

Tôi đang vun xới đám cỏ xanh của nhà mình.

 

Nguyễn Thị Phi Phượng
Hayward / Spring 2023 

Ý kiến bạn đọc
01/09/202313:13:50
Khách
Tôi thich nhất là mấy câu tác giả nói mà bậc cha mẹ nên dạy con cái phải cố gắng vuợt qua trở ngại trên đuờng đời:
"Ông Trời không bao giờ đẩy mình vào chân tường.
Khi Ông đóng cánh cửa này thì ắt Ông sẽ mở cánh cửa khác cho mình có đường tiến tới. Chỉ sợ mình lười và không đủ chịu khó để vượt gian khổ.
Và chỉ những người lười biếng mới không đạt được “ Giấc mơ Mỹ” thôi vì xứ sở này luôn tạo cơ hội cho bất cứ ai có chí tiến thân."
Có những nguời qua đến Mỹ lại than thân trách phận chỉ vì họ không biết rằng khi cái của sổ nay đóng thì cái của sổ kia mở để cố gắng thoát ra khỏi hoàn cảnh. Hàng triệu nguời sa cơ thất thế cùng đuờng tại VN sau biến cố 1975 đã tìm đuợc cánh của mở đến thiên đuờng khi đi định cư nuớc ngoài.
25/08/202316:51:28
Khách
Rất vui nhận được phản hồi của Em Anh Bờm An. Đúng, Phật Giáo luôn chuẩn bị chu đáo cho "chuyến đi xa" mãi mãi khi chúng ta ở cuôí giai đoạn sống của một đời người . Cảm ơn Em đã có bài thơ rất thực tế.
Tác giả Nguyễn Thị Phi Phượng
24/08/202305:12:48
Khách
Thân gởi cô
Thương ghét trong lòng mãi vấn vương
Hơn thua được mất chuốc thêm phiền
Đời người chẳng qua như gió thoảng
Tốt xấu hơn thua chỉ một lời
Quẳng gánh lo đi nhẹ cuộc đời
Hành trang xếp lại vãng Tây Phương
Công danh tài sắc như sương khói
Buông bỏ đi rồi niệm Phật thôi

Câu gốc là < hành trang xếp lại kiếp lai sinh....
...........................,.....................
Buông bỏ đi rồi sống thãnh thời
Cháu tu theo Phật giáo nên tự đổi để được hợp với người tu học
A DI ĐÀ PHẬT 🙏🙏🙏
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 459,300
15/11/202310:21:00
Cách đây mười ngày, trên một ngã tư đèn xanh vừa bật, nhưng một xe Lexus màu đen vẫn đứng yên, tiếng còi xe phía sau vang rền; cả một quãng đường đột nhiên bị tắc nghẽn; năm phút qua đi, nhiều tài xế sốt ruột mở cửa xe chạy đến chiếc Lexus, thấy một người đàn ông nằm gục trên tay lái. Người ta gọi 911 chở ông ta vào bệnh viện và kéo chiếc xe đi.
10/11/202300:00:00
Dần dà hai người trở thành đôi bạn thân thiết. Thỉnh thoảng rủ nhau học bài chung với bạn khác ở tận ngã Nguyệt Biều, Thuận và Tú đạp xe lên con dốc gập ghềnh khó đi, nhiều đoạn phải xuống xe dẫn bộ. Con đường có những đoạn trông như khu rừng, cây lá um tùm, đôi bạn dừng chân ngồi nghỉ dưới bóng mát của buổi nắng hè, nhưng đến mùa thu lá đổi màu nhìn thật thơ mộng. Tú vốn có tâm hồn thơ thẩn, mơ mộng của tuổi thanh niên mới lớn, có thứ tình cảm mơ hồ lâng lâng cảm giác êm đềm mỗi lúc đi bên Thuận, nên đã đặt tên con đường là “Rừng Thu Thơ Mộng” gợi trao chút ý tình nhẹ nhàng và cũng để tạo kỷ niệm khi đi trên con đường này. Lúc ấy Thuận cũng mến bạn nhưng cả hai như “tình trong đã ngỏ mặt ngoài còn e.”
08/11/202314:25:00
Tác giả lần đầ tham dự VVNM với bài Cay Nghiệt, hiện đang làm cố vấn đầù tư tài chính cho một ngân hàng tại Montreal Canada, 60 tuổis. Tác giả cho biết có dự định về hưu non để làm những việc mình từng đam mê như viết lách, đi du lịch, ca hát. Đây là bài mới nhất của tác giả kể lại một câu chuyện tình... cũ mà theo tác giả là chuyện có thật.
04/11/202301:00:00
Đánh bắt cá linh mùa nước nổi là đặc trưng, đặc thù của sông nước miền tây. Con cá linh đi vào đời sống người dân miền sông nước từ khai hoang lập địa, từ mở cõi phương nam. Mùa cá về ăn tươi đủ món như kho lạt ăn với rau đồng đủ loại mà dân dã gọi là rau tập tàng, rau gì ăn được thì hái chung vô một rổ rau đủ loại, màu sắc hấp dẫn. Chấm nước cá linh kho lạt nên cứ chấm cho ngập rau mà không sợ mặn, mỗi rau mỗi vị tạo nên mùi tập tàng nên gọi là rau tập tàng. Người xưa đơn giản như từ ngữ mộc mạc họ dùng nhưng nghe là thấy thương, nhớ tới cũng còn thương…
03/11/202300:00:00
Đang ngồi bàn ăn uống với mấy thằng bạn, tôi đứng lên đi nhà vệ sinh. Tôi vừa vào nhà vệ sinh nam thì ngẫu nhiên các bà kéo nhau đến trước cửa nhà vệ sinh nữ “họp chợ” tán gẫu. Tôi không thể tin vào tai mình được khi tình cờ nghe các bà vợ xúm lại than thở với nhau chuyện vô tâm của mấy ông chồng. Tôi có một nhóm bạn, phần lớn là những cặp vợ chồng. Chúng tôi hay đi chơi dã ngoại, dự tiệc chung với nhau và thường ngồi tách riêng ra hai nhóm nam nữ.
01/11/202311:55:00
Tết trung thu còn gọi là tết trông trăng, tết thiếu nhi… đây là lễ hội có từ lâu đời ở Trung Hoa, Việt Nam, Nhật Bản, Hàn Quốc. Nguồn gốc chung xuất phát từ nền văn minh Trung Hoa, tuy nhiên khi truyền sang các nước khác thì đã biến hóa để phù hợp với tập tục văn hóa bản địa. Nếu như sự tích trăng trung thu của người Hoa thì là Hằng Nga, Nguyệt Lão, Thiềm Thừ, Ngọc Thố… trăng trung thu của Việt Nam chỉ còn chị Hằng và thêm vào đó là chú cuội, cây đa, con trâu điều này thể hiện sự khác biệt của tết trung thu Việt Nam và vừa cho thấy dấu ấn của nền văn minh nông nghiệp lúa nước của người Việt phương nam.
27/10/202300:00:00
Chiều mùa Thu thật mau tối, ảm đạm dưới màn trời xám xịt. Tôi dừng xe đổ xăng, rồi bâng quơ nhìn qua bên kia đường là cửa hàng Marshalls. Tôi chợt nhớ ra trong xe có đôi bao tay tôi đã mua nhưng không vừa ý, cần trả lại tiệm. Ở xứ tự do nói chung và xứ Bắc Mỹ này nói riêng, sướng thật. Khi mua đồ về nhà, trong vòng 30 ngày có thể đem trả lại dù với bất cứ lý do gì miễn là còn tag, còn receipt rõ ràng. Nếu ở Việt Nam thì ... mơ đi nhé, mà nếu họ có đồng ý cho đổi trả thì cũng mặt mày sưng sỉa, nặng nhẹ mắng chó chửi mèo mới hả dạ, làm cho khách hàng cảm thấy mình là “ tội đồ” chớ không phải là “thượng đế”.
22/10/202311:56:00
Tác giả Thanh Mai là cư dân Minnesota, đã nhận giải vinh danh tác giả Viết Về Nước Mỹ 2008. Với những bài viết thuộc nhiều thể loại đề tài, cô là một tác giả rất được bạn đọc yêu mến. Đây là bài viết mới nhất.
20/10/202300:00:00
Tôi vặn ti-vi lên, kiếm phim để coi. Đài nào cũng Halloween này Halloween nọ, kẹo bánh đầy tiệm, quần ma áo quỷ, chán quá. Đổi qua đài Netflix, thấy bộ phim dài, The Defeated, phim về thời hậu chiến Thế Giới Thứ Hai, mở ra coi thử. Ráng coi tới tập 2 thì phim vẫn còn quanh quẩn trong một xã hội đổ nát sau chiến tranh, với những ngôi nhà thấp, những tầng lầu cao, cả thị trấn lỗ chỗ dấu đạn, với những thân phận con người vẫn phải tiếp tục sống lẩn quẩn tìm tòi bươi móc trong đống tro tàn, sao mà giống Việt Nam quá. Từ xưa tới nay, thuở khai thiên lập địa, con người xâu xé lẫn nhau, giành đất sống. Rồi chiến tranh. Đệ Nhứt Thế Chiến, Đệ Nhị Thế Chiến, nồi da xáo thịt Việt Nam, chiến tranh bên nước Ukraine và mới đây, lò lửa Trung Đông vừa bộc phát ở Do Thái bởi Hamas (Palestine), chưa gì dân cả hai bên đã chết và bị thương cả chục ngàn người, Dãy Đất Gaza thành bình địa.
13/10/202300:00:00
Năm 2017, khi tìm hiểu về căn bệnh ung thư tuyến tiền liệt và giúp tía Hai Lúa trong quá trình trị bệnh, KV có chia sẻ một số cách chữa trị Prostate cancer phổ biến ở Mỹ. Sau 44 lần xạ trị và tiêm hormone mỗi ba tháng, tía Hai Lúa có vẻ khỏe lại. Nhưng có lẽ tía đã không nên chủ quan và vội nghĩ mình đã thoát ung thư, bởi mầm ung thư có sẵn trong mỗi người; khi các duyên hội đủ, ung thư sẽ phát triển. Bốn năm sau, tháng 5/2021, khi đến lúc tía đi siêu âm và chụp Xray hàng năm để canh chừng dấu hiệu ung thư tái phát thì kết quả cho thấy vài bướu ung thư với kích cỡ khác nhau lại mọc lên ở vùng bụng dưới. Bác sĩ cấp kỳ lên kế hoạch trị bệnh cho tía. Lần này, họ không đề nghị xạ trị nữa mà mạnh dạn cho toa thuốc chemo viên: thuốc tốt nhất, mạnh nhất… và dĩ nhiên đắt tiền nhất, hơn $500/viên.Chỉ vài tuần sau khi tía Hai Lúa bắt đầu dùng thuốc chemo, mọi người trong nhà nhanh chóng nhận thấy tình trạng sức khỏe của tía xuống dốc trầm trọng.