Hôm nay,  

Bức Tranh Thêu Hai Con Hạc Trắng

22/08/202312:44:00(Xem: 2510)

 vvnm nguyen thi phi phuong

 

Chương trình Việt Báo Viết Về Nước Mỹ khởi sự từ Tháng Năm năm 2000. Ngay trong những ngày đầu tiên đã có bài “Gia Đình Tôi Tới Mỹ” của Nguyễn Thị Phi Phượng. Tác giả ngày ấy vừa định cư Mỹ 4 tháng. Bài viết có in trong sách Viết Về Nước Mỹ, tuyển tập I, ấn hành lần thứ nhất tại California, tháng 11 năm 2000. Tác giả thắng giải đặc biệt 2017 và giải danh dự 2018. Sau đây là bài viết mới nhất của bà.


*

 

Vợ chồng tôi mua nhà lần đầu 2008, lúc đó tôi 60 tuổi, chồng tôi 66. Nhà mới của chúng tôi cách nhà con trai út 40 phút lái xe, cách nhà con trai trưởng 6 giờ bay. Con trai trưởng ở bờ Đông nước Mỹ, chúng tôi ở bờ Tây. Tức là phải bay hết chiều ngang nước Mỹ mới gặp được nhau. 

 

Ngày dọn vào nhà mới, con trai út tặng cho chúng tôi bức tranh thêu của công ty thêu tranh xuất khẩu XQ ở Đà Lạt – Việt Nam, trong một lần đi du lịch Việt Nam nó đã mang về.  

Bức tranh thật đẹp với nét thêu sắc xảo, khổ lớn 95cm & 40cm. Khung bọc bức tranh màu xanh rêu nhẹ làm nổi bật hai con hạc trắng già đứng trên mõm đá chông chênh, sậm màu vào một buổi chiều sau cơn mưa. Con hạc trống vươn cổ cao, ráng tỏ ra vẫn còn khoẻ mạnh, đủ sức bảo vệ cho con mái đang ướt sủng, chắc vì phải chiụ đựng cơn mưa lạnh vừa đi qua, đứng rụt cổ, cú rủ nép mình vào chim trống, tìm hơi ấm... 

 

Đúng, hai con hạc trắng già biểu tượng cho cuộc sống của vợ chồng tôi nơi đất mới. 

Chúng tôi đến Mỹ rất trễ, lúc đó - năm 2000, tôi 52 và chồng tôi 58 tuổi theo diện sum họp gia đình. Mọi bạn bè “đã xây xong nhà” trong lúc chúng tôi mới “bắt đầu đào móng” !?

Chúng tôi bắt đầu ghi tên vào học đại học sau khi đánh giá hai tấm bằng Đại Học Sư Phạm, chúng tôi mang theo khi rời Việt Nam và được công nhận tương đương với 4 năm đại học ở Mỹ.Vì không còn nhiều thời gian nên chúng tôi vừa làm việc full time ban ngày và ghi tên học  vào ban đêm nên 6 năm sau tôi mới có được bằng Teaching Credential. Lúc đó, lương được nâng cao như mọi công dân khác làm việc ở Mỹ. Tôi cảm thấy thỏa mãn với bao nhiêu là cực nhọc và chịu khó của mình. 

 

Sau khi mua được nhà, chúng tôi vẫn đang tiếp tục làm việc, vẫn còn sức khoẻ - theo độ tuổi “vào thu”. Chồng tôi chưa mang bịnh Pakinson, vẫn “phong độ”, đủ sức che chở vợ. Lương giáo viên của hai vợ chồng đủ để chúng tôi có cuộc sống an nhàn, không bon chen. Với hai chiếc xe tốt, buổi sáng, chồng lái một chiếc lên hướng Bắc để tới thành phố Oakland, vợ lái một chiếc xuống phía Nam để tới thành phố Fremont. Đó là hai nơi làm việc của chúng tôi. Chúng tôi rất vui với công việc đang làm. Hai chúng tôi như hai con hạc trong tranh,  nương dựa vào nhau, chăm sóc cho nhau, vui buồn cùng có nhau. Cuối tuần, gia đình con trai út ở San Francisco xuống thăm. Con trai trưởng ở bang Maryland nên chúng tôi chỉ gặp được gia đình nó 2 lần/năm. Những lần sum họp hạnh phúc đó, cả nhà chúng tôi cùng nhau đi du lịch xa. 

 

Nhiều lần đứng ngắm bức tranh, cảm giác buồn man mát luôn khuấy động tim tôi. Hai con hạc cô đơn bên bờ sông buổỉ hoàng hôn sau cơn mưa sao mà giống hai chúng tôi. Đã ở Mỹ lâu, có việc làm tốt, biết lái xe giỏi, tôi rất thích cuộc sống tự do nơi đây. Tôi luôn tự tin và viên mãn vì đã dùng chính tài năng của mình làm ra đồng tiền. Tôi đã đạt được “ Giấc mơ Mỹ”. Nhưng hai con hạc cô đơn trong cảnh hoàng hôn bảng lảng luôn gợi cho tôi một điều tôi chưa toại nguyện: tôi muốn sống cùng con cháu khi chúng tôi còn khoẻ mạnh. Cho dù thế nào tôi vẫn là một phụ nữ Á Châu đến ở trọ một quốc gia Âu Mỹ, nét văn hoá đặc thù “ Tam tòng” – “ Tứ đức” của Ông Cha Việt đã khắc sâu vào tâm trí của tôi hơn nửa đời người. Bởi vậy, khi đến chùa, tôi không giấu sự thán phục và ước ao có được một gia đình ba thế hệ ( Ông Bà – Con – Cháu) như vài người bạn đạo hiếm hoi của tôi nơi đây. Tôi luôn muốn khi tôi còn khoẻ mạnh, được ở chung với con cháu, giúp ích, đỡ đần cho chúng được việc gì là tôi vui lắm. Chứ đợi đến khi quá già, bịnh hoạn, mang cái xác già về cho con chăm sóc thì vui sao đành. Con trai út của tôi chắc đoán biết ý muốn của mẹ nên nó đã chọn mua bức tranh này.... 

 

Muốn là một chuyện, Trời cho hay không là chuyện khác. Bao nhiêu người ước ao có cuộc sống tự do như vợ chồng tôi, tại sao tôi lại suy nghĩ ngược lại??!! 

Chắc vì “ Cỏ bên kia đồi luôn xanh” chăng?!

 

Tôi luôn tin tưởng : 

Ông Trời không bao giờ đẩy mình vào chân tường. 

Khi Ông đóng cánh cửa này thì ắt Ông sẽ mở cánh cửa khác cho mình có đường tiến tới. Chỉ sợ mình lười và không đủ chịu khó để vượt gian khổ. 

Và chỉ những người lười biếng mới không đạt được “ Giấc mơ Mỹ” thôi vì xứ sở này luôn tạo cơ hội cho bất cứ ai có chí tiến thân. 

 

Chồng tôi “vắng nhà” tháng 7 này là tròn hai năm. 

Khỏe mạnh, lái xe giỏi nên tôi vẫn ở lại trong căn nhà xưa đầy ắp kỷ niệm.  

Sau gần một năm vật vã tiếc thương người tình, người chồng yêu chiều - luôn tự hào về vợ con  và là người bạn đời biết thông cảm & giải quyết mọi ưu phiền của tôi trong cõi ta bà này, tôi nhận ra quy luật vô thường không một ai tránh khỏi và tôi đã tự giải thoát mình bằng cách tiếp tục các công việc tôi đang làm: 

 

. Dạy thiện nguyện môn Tiếng Việt cho các Gia Đình Phật Tử vùng Hayward ( Bắc California, nơi đang sinh sống). 

. Tôi trở về lại Trường College Community gần nhà, nơi tôi đã học chương trình Early Childhood Education (ngành Mẫu giáo Nhà Trẻ) khi tôi vừa tới Mỹ, nay, tôi ghi tên theo học môn Art ( hội họa).

. Tôi đi Chùa nhiều hơn & đọc sách giảng giải về Phật pháp…  để bồi dưỡng cho tâm linh chính mình. 

. Đã hết covid và có chích ngừa đầy đủ nên tôi bắt đầu lại những chuyến du lịch xa lý thú. 

 

Tôi đang mổ thay khớp gối( knee replacement). Tôi dự định, sau khi lành lặn, tôi sẽ tham gia học lớp Physical Education - Healthy Aging Adult. Đây là môn dancing rất cần thiết cho người lớn tuổi để được tập thể dục theo điệu nhạc. Môn học này sẽ giúp phát triển sự cân bằng và chức năng vận động cho người lớn tuổi. Các lớp học có trình độ từ thấp đến cao của môn dancing này còn bao gồm cả những thông tin rất bổ ích về dinh dưỡng để ngăn ngừa tăng huyết áp và bệnh tiểu đường.

Môn học hứa hẹn vừa giúp tôi được khỏe mạnh mà lại rất vui. 

Tôi nôn nao cho mau tới ngày đó. 

Hằng ngày, một mình, tôi vẫn tiếp tục lặng ngắm bức tranh thêu hai con hạc trắng như ngày nào khi hai chúng tôi bên nhau. Con chim trống luôn luôn là hình ảnh oai phong - khỏe mạnh của chồng tôi những ngày đầu chúng tôi quen nhau cách đây hơn 50 năm. Thương làm sao, lúc về già, chồng tôi y như con hạc trống già vẫn ráng vươn cao cổ che chở con chim mái ướt sũng đứng nép mình cạnh bên. Thương, nhớ…  những ngày hạnh phúc có nhau nhưng  tôi không bị dày vò , xót xa vì tôi đã sống trọn vẹn và làm đầy đủ bổn phận của một người vợ, người mẹ …Sinh - Lão - Bệnh -  Tử là quy luật nghiệt ngã, đời người rồi ai cũng phải đi tới các trải nghiệm đó. Chấp nhận và có chuẩn bị chu đáo vẫn hơn là né tránh!? 

 

Giờ, tôi cố gắng sống vui - sống khỏe. Tôi luôn có suy nghĩ tích cực và luôn học hỏi cái mới, học cái tiến bộ của xã hội văn minh nhưng vẫn giữ những truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt. Tôi đang là một melting pot ( tô xà lách trộn) thật lý thú cho những ai tôi đang sống gần và cho các học sinh trẻ của tôi ở trường.

Tôi đang có những người bạn đạo - bạn thiện tri thức kề cận. Chúng tôi đang giúp nhau cùng tiến bộ,  cùng có sức khỏe tốt và cuộc sống luôn được an vui. 

Tập trung tích cực vào hiện tại vì quá khứ đã qua rồi. Tương lai thì mù mịt chưa tới. Tôi tập buông bỏ bớt cho nhẹ gánh. Nhìn mọi người với sự thấu hiểu và yêu thương thì ở đâu chúng ta cũng thấy hạnh phúc và an vui. 

“ Cỏ bên kia đồi luôn xanh” , đó chỉ là ảo tưởng. 

Tôi đang vun xới đám cỏ xanh của nhà mình.

 

Nguyễn Thị Phi Phượng
Hayward / Spring 2023 

Ý kiến bạn đọc
01/09/202313:13:50
Khách
Tôi thich nhất là mấy câu tác giả nói mà bậc cha mẹ nên dạy con cái phải cố gắng vuợt qua trở ngại trên đuờng đời:
"Ông Trời không bao giờ đẩy mình vào chân tường.
Khi Ông đóng cánh cửa này thì ắt Ông sẽ mở cánh cửa khác cho mình có đường tiến tới. Chỉ sợ mình lười và không đủ chịu khó để vượt gian khổ.
Và chỉ những người lười biếng mới không đạt được “ Giấc mơ Mỹ” thôi vì xứ sở này luôn tạo cơ hội cho bất cứ ai có chí tiến thân."
Có những nguời qua đến Mỹ lại than thân trách phận chỉ vì họ không biết rằng khi cái của sổ nay đóng thì cái của sổ kia mở để cố gắng thoát ra khỏi hoàn cảnh. Hàng triệu nguời sa cơ thất thế cùng đuờng tại VN sau biến cố 1975 đã tìm đuợc cánh của mở đến thiên đuờng khi đi định cư nuớc ngoài.
25/08/202316:51:28
Khách
Rất vui nhận được phản hồi của Em Anh Bờm An. Đúng, Phật Giáo luôn chuẩn bị chu đáo cho "chuyến đi xa" mãi mãi khi chúng ta ở cuôí giai đoạn sống của một đời người . Cảm ơn Em đã có bài thơ rất thực tế.
Tác giả Nguyễn Thị Phi Phượng
24/08/202305:12:48
Khách
Thân gởi cô
Thương ghét trong lòng mãi vấn vương
Hơn thua được mất chuốc thêm phiền
Đời người chẳng qua như gió thoảng
Tốt xấu hơn thua chỉ một lời
Quẳng gánh lo đi nhẹ cuộc đời
Hành trang xếp lại vãng Tây Phương
Công danh tài sắc như sương khói
Buông bỏ đi rồi niệm Phật thôi

Câu gốc là < hành trang xếp lại kiếp lai sinh....
...........................,.....................
Buông bỏ đi rồi sống thãnh thời
Cháu tu theo Phật giáo nên tự đổi để được hợp với người tu học
A DI ĐÀ PHẬT 🙏🙏🙏
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 436,230
15/12/202300:00:00
Hễ nhắc đến bao sự khó khăn của thủa ban đầu lập lại cuộc đời trên miền đất mới, nhiều người thường ví von, chẳng hạn họ như bắt đầu bằng con số không to tướng hoặc với hai bàn tay trắng. Riêng tôi chẳng những hơn họ hẳn tới ba con số không, lại thêm con số năm to tướng đứng đằng trước. Nghĩa là tôi bắt đầu cuộc sống trên đất Mỹ với món nợ trên năm ngàn đô la. Bởi tôi phải ký giấy nợ tiền vé máy bay đưa ba người trong gia đình nhỏ bé của tôi từ bên trại tị nạn Mã Lai đi định cư, cộng với mọi chi phí nhà thương lúc sinh đứa con trai thứ hai, sau đúng bốn ngày đến Mỹ. Vì chúng tôi đã rời Worthington, một thành phố nhỏ nằm phía cực Nam bang Minnesota, nơi tôi được bảo trợ vào nước Mỹ, để dọn về San Diego, nên không thể xin chính quyền duyệt xét lại được. Tuy nhận lãnh tới hai món nợ quá lớn, tôi lại cảm thấy nhẹ tênh, bởi chỉ phải trả góp tổng cộng hai mươi đô la một tháng. Giống như cắt bớt đi một phần nhỏ số tiền chính phủ trợ cấp cho gia đình tôi sinh sống.
11/12/202300:00:00
Năm 2023 là năm mà chương trình Viết Về Nước Mỹ do Việt Báo California của anh chị Trần Dạ Từ-Nhã Ca chủ trương bước vào năm thứ 23. Với cá nhân tôi, đây là thời điểm đáng ghi nhớ vì tôi đã nhận được giải thưởng danh dự trong buổi lễ phát giải rất trang trọng và thân tình tổ chức ở studio đài truyền hình SBTN, thành phố Garden Grove quận Cam vào ngày 26/11/2023 vừa qua. Sự kiện này nhắc tôi nhớ lại những ngày tháng xa lắc xa lơ cách đây hơn nửa thế kỷ, tưởng đâu đã vĩnh viễn ngủ yên trong ký ức, không ngờ giờ đây nó sống lại. Đó là những bước đầu chập chững viết văn và dự thi viết văn, giống như trường hợp tham gia vào cuộc thi Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên cho tới bây giờ.
08/12/202300:00:00
Sáng sớm hôm nay, tôi nhận message của OCTA (Orange County Transportation Authority) thông báo hôm nay nhân viên làm việc trong phần hành bảo trì các xe bus nói chung đình công. Hai tuần trước thì nhóm tài xế đình công mấy ngày, nhưng được giải quyết nhanh chóng. Lần này nhóm bảo trì đình công, chưa biết khi nào xong, nhưng phải thứ Hai tuần tới, tức một ngày trước ngày bầu cử, mới có thể giải quyết được. Thế là vợ nhìn chồng khi đang đút cháu Bồ Câu ăn sáng, chồng nhìn vợ, cháu Bồ Câu ư e khen món ăn của mẹ. Vợ lên tiếng trước “Anh nè, mấy khi Bồ Câu được khỏi đi học, thôi 3 đứa mình rủ nhau ra biển chơi”
04/12/202310:05:00
Mặt trời sắp lặn ở phía Tây sau dãy núi xa xa, những tia nắng mặt trời ửng lên như những sợi tơ trời màu hồng cam, từng sợi một hắt lên bầu trời một gam sắc màu huy hoàng thật đẹp, lay động tâm hồn người khách phương xa đang ngơ ngẩn nhìn. Năm nay tôi lại lái xe từ Arizona qua miền Nam California để tham dự lễ Phát Giải thưởng VVNM năm thứ 23. Hai năm trước, tôi được vinh dự là người lên lãnh giải thưởng cuối cùng, đồng nghĩa với giải thưởng cao quý nhất của buổi lễ truyền thống tốt đẹp do Việt Báo tổ chức mỗi 2 năm tại miền nam tiểu bang California. Năm nay tôi lại gặp gỡ những khuôn mặt các tác giả thân quen và biết thêm nhiều tác giả mới. Nhiều cảm xúc vui mừng pha lẫn háo hức của người tham dự khi sắp biết ai sẽ là các tác giả trúng giải thưởng cao quý của chương trình này.
02/12/202322:15:00
Tác giả bắt đầu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng 11, 2018, với bài “Tình người hoa nở”. Cô tên thật là Nguyễn thị Minh Thuý sinh năm 1955. Qua Mỹ năm 1985, hiện là cư dân thành phố Hayward thuộc Bắc Cali. Tác giả nhận giải vinh danh tác giả 2023. | .Suốt tuần nay loay hoay sửa soạn hành lý cho buổi họp mặt dưới Santa Ana. Lòng buồn vui lẫn lộn, có lúc ngồi sững sờ nhìn ra cửa nghĩ ngợi mông lung ... Chúng ta ai cũng có ký ức về tuổi thơ. Nhớ thuở lên bảy được cha dẫn đến trường buổi đầu tiên, thuộc lòng đoạn viết của nhà văn Thanh Tịnh “Tôi Đi Học”.
30/11/202313:49:00
Tác giả tên thật là Nguyễn Thị Kim Loan, sinh năm 1966, là cô giáo tiểu học khi còn ở Việt Nam. Vượt biên và sống ở trại tỵ nạn Thailand từ 1989-1993. Định cư tại Canada từ 1994 đến nay. Tác giả nhận giải đặc biệt VVNM 2021 và mới nhận Giải Vinh Danh Tác Giả năm 2023. Về đến nhà sau chuyến bay sang Cali nhận giải Vinh Danh Tác Giả VVNM 2023 chủ nhật qua, tác giả gửi bài "cảm tưởng" mới viết.
29/11/202312:02:00
Vào trưa ngày Chủ Nhật 26/11/2023, tại hội trường đài truyền hình SBTN, buổi lễ phát giải thưởng Viết Về Nước Mỹ (VVNM) năm thứ 23 đã diễn ra trong không khí trang trọng nhưng vẫn ấm áp tình thân truyền thống, giữa những người yêu đất nước, con người, ngôn ngữ và nền văn hóa nghệ thuật Việt Nam tại hải ngoại. Buổi lễ có sự tham dự của khoảng 200 khách mời với toàn bộ chương trình được truyền hình LIVE trên Youtube SBTN, Việt Báo online và Facebook Việt Báo để các tác giả và độc giả VVNM khắp nơi cùng xem trực tiếp. Đến với buổi lễ có đông đảo những tác giả tham gia gởi bài, các tác giả thắng giải trong năm nay cũng như nhiều năm trước, từ khắp nơi trên đất Mỹ về hội tụ.
24/11/202300:00:00
Xin nhắn với những ai được người bảo trợ đứng ra làm hồ sơ bảo lãnh đến Hoa Kỳ, đừng bao giờ nghĩ rằng người bảo trợ sẽ được giảm thuế, được hưởng nhiều quyền lợi của chính phủ khi đứng ra bảo trợ mình. Do đó, xảy ra nhiều hiểu lầm đáng tiếc, đưa đến oán hận người bảo trợ và không còn nhìn mặt nhau
21/11/202318:34:00
Tác giả tên thật là Nguyễn Thị Kim Loan, sinh năm 1966, là cô giáo tiểu học khi còn ở Việt Nam. Vượt biên và sống ở trại tỵ nạn Thailand từ 1989-1993. Định cư tại Canada từ 1994 đến nay. Tác giả nhận giải đặc biệt VVNM 2021. Đây là bài viết mới mùa Thanksgiving trước khi tác giả cùng các tác giả từ khắp nơi bay sang Cali lãnh giải VVNM vào Chủ Nhật tuần này. Hẹn gặp!
17/11/202300:00:00
Trước khi lập gia đình, tôi thường hay nghe người đời ba điều bốn chuyện về chuyện vợ chồng. Nào là cuộc hôn nhân giữa hai người là duyên số do ông trời đã sắp đặt từ kiếp trước, vì vậy ở kiếp này phải có duyên nợ với nhau thì họ mới gặp lại và lấy nhau. Thế gian còn nói là duyên phận của một người tốt hay xấu còn tùy thuộc vào kiếp trước người đó có gieo nhân lành hoặc tạo nghiệp dữ hay không nữa. Do đó ở kiếp này người ấy sẽ có một cuộc sống hạnh phúc vì gặp được người vừa ý hay phải chịu đựng sự đau khổ vì bị lận đận về tình duyên.
Nhạc sĩ Cung Tiến