Hôm nay,  

Có Những Ân Tình

03/12/202100:00:00(Xem: 1619)
HINH VIET VE NUOC MY
Hội “Cô Gái Việt”, kể từ bên trái, trang chủ CGV là Phương Thuý vợ nhà văn Khánh Hà, tiếp Mẫu Đơn, chị Hồng Thuỷ (chủ tịch VBHNVĐBHK), Phan Lang, Thuý M, Minh Thuý, Phương Hoa , Kim Phú. (Hình tác giả cung cấp)

   

Minh Thuý Thành Nội -  Tác giả lần đầu tiết về nước Mỹ từ tháng 11, 2018, với bài “Tình người hoa nở.”   Cô tên thật là Nguyễn thị Minh Thuý sinh năm 1955. Qua Mỹ năm 1985, hiện là cư dân thành phố Hayward thuộc Bắc Cali.

 

***

        
Giữa tháng 10 hội Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại tổ chức họp mặt và ra mắt tuyển tập sách. Chị em gồm chị Đỗ Dung, chị Phương Hoa, chị Kim Phú và tôi là hội viên đã mua vé từ hãng Southwest tháng 3 năm 2020, nhưng vì dịch Covid- 19 nên không thể thực hiện. Lần này muốn đi, vì dù sao có 2 mũi Moderna cũng tạm yên tâm.
        
Chị Phương Hoa đầu tàu, cuối tháng 9 tâm trạng chị nửa lo âu nửa thích đi, nên đang còn dật dờ, phút cuối chị Phan Lang phone nói khéo sao mà chị PH quyết định mua vé, lần này chị Đỗ Dung vắng mặt vì sức khỏe không được tốt.
        
Những lần chị PH đến nhà chơi, nhìn ba chớp ba nháng một khay thuốc tưởng tôi nhiều bệnh, lại hay nghe tôi than chóng mặt, chị lo âu nên đặt ghế xe lăn. Thật ra tôi chỉ uống sơ sơ ba loại thuốc bệnh, và nhiều loại thuốc bổ. Tôi giãy nảy không chịu nhưng chị nói “lỡ rồi ...ngồi cho khỏe”. Ôi chao! trong gia đình đặt tôi danh hiệu “nữ hoàng đi bộ”, mỗi ngày nếu tôi không đi là thấy khó chịu trong người, khi máy bay đổi trạm ngồi chờ ở phi trường Chicago, tôi thích vận dụng đôi chân đi lui đi tới sau mấy tiếng đồng hồ ngồi một chỗ, lần này phải ngồi suốt làm tôi cũng hồi hộp.
        
Ngày 15 tháng 10 ba chị em gồm Kim Phú, Phương Hoa và MT có mặt tại phi trường Oakland, tôi không dám trang điểm cho dù chỉ đơn sơ, nhân viên đem wheelchairs đến khiến tôi hơi mắc cỡ không được tự nhiên, nhưng cảm nhận niềm hạnh phúc mình đang có khi những nhân viên phục vụ quá dễ thương lịch sự, và tự nghĩ có lẽ chỉ nơi đất nước văn minh như Mỹ mới được như vậy Lúc đi restroom tôi quen thói bước nhanh thoăn thoắt khiến chị PH  la lên” đi chậm chậm thôi”, tôi muốn cười nhớ lại hồi nhỏ được Mạ đặt tên “Con Ngựa Thượng Tứ” vì quen chân đi chân chạy, sau này hay bị chóng mặt nhưng chưa chịu thua sức khỏe, chóng mặt nằm nghỉ, hết thì vùng dậy hoạt động tiếp. Giờ đây không muốn phụ lòng lo lắng của chị PH, thôi thì nghe lời vậy.
        
Anh Bùi Cửu Viên đón về nhà, chị Hồng Thuỷ cho chúng tôi thưởng thức tô bún riêu cua thật ngon, chị Phan Lang qua trước một ngày, các chị em xúm lại trò chuyện say sưa tới 2, 3 giờ sáng mới chịu đi ngủ.
        
Sáng ngày 16 dự Đại Hội Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại kỳ XII và chúc mừng Cung Lan với chức vụ Tân chủ tịch Ban Chấp Hành Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại 2021-2023, mời xem thêm nơi mục PEN Vietnam để biết rõ quan điểm, đường hướng và hoạt động của họ
        
Được gặp quý văn thi hữu mà từ lâu chúng tôi vẫn thường trao đổi những tác phẩm trên diễn đàn, nay hội ngộ tay bắt mặt mừng, chúng tôi được thưởng thức buổi tiệc với thức ăn ngon, văn nghệ do hội viên và nhiều ca sĩ đóng góp những bài ca thật hay. Đặc biệt nhất chị em được gặp anh Hai Lão mã Sơn năm nay đã 99 tuổi rất minh mẫn, thở ra thơ như suối chảy, chị em xúm xít bao vây ông anh vẫn thường đùa giỡn chung, chụp hình lưu niệm trân trọng quý hoá vị tuổi tác lớn nhất trong diễn đàn. 
        
Sau buổi tiệc chị em ngồi hưởng tiếp dư hương còn đọng lại, nhất là Văn thi sĩ Hồng Thuỷ, chủ tịch Văn Bút Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ, cũng là Trưởng Ban Tổ Chức đại hội kỳ 12 mới tỉnh táo sau thời gian dài lo âu sắp xếp mọi chuyện. Cô nhân viên nhà hàng thấy mọi người mặc toàn áo dài, cô nhanh nhẩu giới thiệu, chị em ghé chọn mua ít nhất là 5 cái trở lên tha hồ mặc cho những dịp khác bởi quá yêu quý giữ gìn y phục truyền thống Việt Nam
        
Ngày 17 chị Hồng Thuỷ chở đến khu thương mại EDEN thuộc thành phố Falls Church, Virginia dự Hội Sách triển lãm ngoài trời do Nhà Việt Nam tổ chức, nhân dịp lễ kỷ niệm 21 năm thành lập Nhà Việt Nam,  Câu Lạc Bộ Văn Học Nghệ Thuật thuộc vùng Hoa Thịnh Đốn, được Văn Bút Việt Nam Hải ngoại phối hợp tổ chức, có số sách tặng, số sách bán tất cả đều được sung vào quỹ Nhà Việt Nam hoạt động những công tác từ thiện.
        
Buổi tối tới nhà Cung Lan và anh Phạm Quang Hiệp chung vui với một số văn thi hữu phương xa đến, cũng như bạn đồng hương Nha Trang. Không khí thật từng bừng nhộn nhịp, thức ăn ê hề đủ món do bàn tay của gia chủ đảm đang cũng như từ mọi người đem đến, đêm văn nghệ bỏ túi du dương những bản nhạc tiền chiến thật hay. Tôi thầm phục những người như chị Hồng Thuỷ và Cung Lan đã dấn thân, gồng mình vác ngà voi cho những lý tưởng cao đẹp, xin trích đoạn bài Phóng Viên Văn Bút DC Đào Hiếu Thảo về lời phát biểu của Cung Lan “không quên đề cập đến vai trò quan trọng của VBVNHN là tổ chức duy nhất của VNCH còn hiện hữu. Hội viên của VBVNHN không ngừng sáng tác và đồng hành với Văn Bút Quốc Tế ủng hộ các quyền căn bản của con người, trong đó có quyền tự do diễn đạt tư tưởng của mình qua ngòi bút. Cô cũng nhắc lời giáo huấn của người xưa “Loạn Thế Đọc Thư” có nghĩa là trong thời loạn thì đọc sách nhưng trong tình trạng bất an của nạn dịch Covid-19, sáng tác là để tri ân, tri nghĩa và tri quốc hay hơn cả.
(Trích: Đại Hội Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại kỳ XII-Đào Hiếu Thảo) 
    
Ngày 18 đến Đền Thánh Quốc Gia Đức Mẹ Lộ Đức ở MD, qua lời anh Viên kể Đền Thánh rất linh thiêng, gặp lúc chị Ngọc Hà là partner chị Đỗ Dung, trang chủ của hội Minh Châu Trời Đông (toàn nữ) đang bệnh nặng, chúng tôi thành khẩn cầu xin Đức Mẹ ban phước cho chị mọi điều an lành.
    

Chiều cùng ngày họp mặt nhà trang chủ hội Cô Gái Việt là Phương Thuý điều hành diễn đàn chỉ toàn phe nữ (văn, thơ, nhạc,họa).Hình ảnh đầu tiên tôi bắt gặp nhà văn Khánh Hà (chồng PT), người đã từng đoạt rất nhiều giải thưởng văn học vinh danh nước Mỹ, trước đây được nhà văn Phương Hoa phỏng vấn và có bài giới thiệu một Vietnamese American Writer cho độc giả VN biết, bài viết được đăng trong Việt Báo tựa đề “ Khánh Thúc Hà ( Khánh Ha).Ngôi Sao Việt Toả Sáng Trên Vòm Trời Văn Học Hoa Kỳ “. Anh nói năng nhỏ nhẹ và chừng mực khiêm tốn, gặp tôi miền sông Hương núi Ngự nên anh xổ tiếng Huế, nhắc nhở những địa danh của Huế cũng như những kỷ niệm hồi còn thơ ấu, nâng niu tình cảm sâu đậm về nạn lụt, về mùa đông xứ Huế mưa thúi đất thúi đai, bằng chất liệu thơ văn rất êm đềm lôi cuốn, tôi không ngạc nhiên về điều đó vì từng biết anh đoạt nhiều giải thưởng trước 1975 trong mục “Tuổi Hoa” mà tôi đã đọc. Anh cầm máy hình chụp cho các chị em tha hồ tạo dáng trong ngôi vườn đẹp, có lá vàng rơi trên bãi cỏ đầy thơ mộng, căn nhà trang trí nội thất sâu lắng tâm linh với nhiều tượng Phật to lớn. Kế tiếp buổi tiệc đầy ấm cúng của group Cô Gái Việt do 3 đầu bếp Mẫu Đơn, Phương Thuý, Thuý M chiêu đãi đủ món bún bò, gỏi tôm thịt, gỏi chay, xào chay, thịt quay bánh hỏi, gà chiên bơ, chè Thái.v...v..
    
Lại thêm ngạc nhiên khi thấy anh Khánh Hà dọn dẹp rửa chén bát, đứng canh nồi bún bò sôi, hình ảnh tôi khó thấy đa số nơi các ông Huế, vì mạ tôi và hình như nhiều Mạ nữa luôn quan niệm “đàn ông vô bếp ...bần lắm”, ôi chao cãi không được nên phụ nữ chúng tôi phải câm nín ôm hết chuyện bếp núc và xem ông chồng như gia trưởng, hôm nay được thấy một ông Huế không những sáng chói trên nền trời văn chương mà còn sáng chói đi ngược dòng quan điểm nữa, rất tiếc là tôi quên chụp hình ảnh này đem về khoe ông xã và các chú em chồng.    
    
Ngày 19 được anh chị Cửu Viên & Hồng Thuỷ lái hai xe chở xem lá vàng Skyline Drive, đi và về hơn 6 tiếng, chưa kể xe chạy trong rừng xem hơn 2 tiếng với đường đèo quanh co, càng nhìn con đường càng thầm phục anh đã 90 và chị cũng 80 tuổi, được trời cho sức khỏe và lại giỏi dang mọi mặt. Tôi trầm ngâm suy nghĩ theo thuyết nhà Phật “không phải ai cũng có được phước báu như vậy, chẳng qua  muôn kiếp trước anh chị tạo nhiều công đức, và ngay cả kiếp này mở lòng rộng rãi, sống vì tha nhân nên mới được hưởng phước báu như vậy..”  Đường rừng mùa thu đến chậm nên lá xanh vẫn còn nhiều, nhưng tôi vẫn mê man khung cảnh thiên nhiên, cây rừng, sông nước, trời xanh mây bao la gieo tâm hồn mình phơi phới, thanh thản với cảm giác thật dễ chịu.
    
Ngày 20 chúng tôi ở nhà phụ chị Hồng Thuỷ việc vặt trong bếp, chị nấu bún riêu và mì xào dòn tổ chức sinh nhật chị Phan Lang và chị Ngọc Hạnh. Một ngày thật rộn ràng, nói cười tíu tít với không khí sinh động. Bánh cake không hẹn mà gặp nên có đến 3 cái, chị Ngọc Hạnh mang theo bánh cuốn, món nào cũng ngon tuyệt vời, lại ghi dấu kỷ niệm bằng những tấm hình trong niềm vui hân hoan. Tôi cũng được hân hạnh gặp nhạc sĩ Vĩnh điện, người có khuôn dung rất phúc hậu hiền từ, càng quý thêm khi được biết anh thường phổ nhạc từ ý thơ nhiều thi sĩ, nhưng chỉ làm vì niềm đam mê âm nhạc không hề nhận thù lao từ bất cứ ai.
    
Ba chị em chúng tôi được quà rất nhiều từ chị Phan Lang, chị Hồng Thuỷ, Thuý M và Phương Thuý. Anh Viên mỗi sáng đứng bếp phục vụ món điểm tâm, pha cà phê, chị Hồng Thuỷ ép ăn đủ thứ, chăm lo từ đôi dép, áo khoác, cắt tóc làm đẹp cho chúng tôi, chị Phan Lang khéo tay trang điểm tôi đang từ con Vịt biến thành con Thiên Nga, bao nhiêu ân tình ngọt ngào làm sao mà quên được. Chiều có vợ chồng Cung Lan và Trịnh Bình An đến, chị em lại có dịp tâm tình thân mật và hiểu nhau hơn.     
    
Ngày 21 buổi sáng anh Viên vẫn còn chở đến bờ hồ và rừng cây gần nhà tìm lá vàng chụp hình. Chiều anh chở ra Washington Dulles Airport. Nghĩ cách đối xử của anh chị tôi chỉ biết nói hai tiếng “cám ơn”quá đơn giản, nhưng trong tim tôi đã chứa đầy tình cảm kính mến
    
Chuyến về tôi vẫn được ngồi Wheelchair, chị Kim Phú thật sự mệt nhừ đau chân nên cũng gọi xe lăn. Ngồi trên máy bay chạy đêm, ngoài trời đen tối, nhưng trong tâm hồn chúng tôi đầy ánh sáng thâu lại những sinh hoạt một tuần qua với tấm chân tình của văn thi hữu, với món quà “Tuyển Tập Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ” mà chúng tôi được góp phần giữ gìn ngôn ngữ tiếng Việt, được vui chơi ngoạn mục nhiều nơi. Tấm chân tình này MT xin cám ơn chị Hồng Thuỷ, cám ơn luật sư Ngô Tằng Giao và ban in ấn edit bài vở ( Thuý M, Trịnh Bình An), trong đó công sức anh Viên đã góp rất nhiều để chúng tôi có được Tuyển Tập VBVNMĐBHNHK dày hơn 700 trang với bài vở đầy giá trị. Cám ơn Phương Thuý trang chủ Cô Gái Việt. Cám ơn Cung Lan Chủ Tịch VBVNHN. Cám ơn Thúy M chung lo những món chay. Cám ơn anh Nhất Hùng gởi $ đãi uống nước, ăn kem và trái cây. Cám ơn anh Hai Lúa trong trang Lãng Phong của hội thơ Đường Luật, tình cờ hội ngộ nhưng anh nhiệt tình, sẵn sàng nghỉ việc một ngày chở mấy chị em qua Phila hoặc Atlantic City cho biết, dù chưa đi nhưng đã nhận tấm lòng tốt. Cám ơn các chị em những cuộc vui trò chuyện thâu đêm tới gần sáng, cám ơn trận cười nối tiếp do Hoàng Dung và chị Phan Lang kể, mà ngôi nhà thân thương của anh Viên & chị Hồng Thuỷ đã cưu mang những ngày qua. Sau cùng không quên chị Phương Hoa người đầu tàu đã lo lắng chuyến đi và về rất chu toàn.
                                                                   
Minh Thuý Thành Nội                                                                     
Tháng 10/2021
 

Ý kiến bạn đọc
10/12/202107:14:08
Khách
Cám ơn chị Minh Thúy bài viết đậm đầy ân tình .Những câu chuyện HM tiếp nối trong không khí thân ái với các gia đình của các chị trong nhóm CGV và MCTĐ. Chúc chị tiếp tục có thêm những bài viết thật hay nữa.
Hồng Thúy
04/12/202101:00:18
Khách
Đọc bài viết này của Minh Thuý thật là vui. Được ăn hàm thụ nhiều món ăn ngon, hấp dẫn quá đi thôi! Lời văn dịu dàng, cảnh vật chung quanh hoà quyện những ân tình thân quen đầy xúc động đáng quý.
Cám ơn Minh Thuý nhiều nhé!
Chúc Minh Thuý và gia đình một mùa Lễ Giáng Sinh hạnh phúc đầm ấm, tràn đầy niềm vui và luôn an mạnh.
Ptkd
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 475,980
Tôi biết chú Xuân từ lúc anh em còn học tập chung ở Học viện Võ Thuật Thần Phong trong căn cứ Không Quân VNCH Tân Sơn Nhất khoảng năm 1971. Cho dù không chung thầy, chung lớp nhưng chung một trường. Khi ấy chú trong nhóm thiếu niên Thần Phong còn tôi ở lớp quân nhân. Chú là một trong số Thiếu niên Thần Phong giỏi mà tôi biết. Biết thì biết vậy nhưng không thân cho tới mãi sau nầy, khi tất tả chạy qua đến Mỹ. Sau khi tôi bắt đầu gầy dựng lại võ phái Thần Phong ở vùng Bay Area miền bắc California vào cuối năm 1977. Nhân chuyến xuôi nam, vùng Hawthorn – gần Orange County – tìm thăm Võ sư Thần Phong Nguyễn Văn Lợi – huynh đệ đồng môn với thầy tôi là Võ sư Phan Văn Đức. Từ đó mối giao tình càng ngày càng sâu đậm, thân thiết; nhất là khi hai anh em đồng chí hướng, cùng tìm cách liên lạc với anh em Thần Phong cũ hiện ở Saigon để tiến tới việc phục hồi võ phái Thần Phong ở Việt Nam sau một thời gian dài bị chính quyền Việt cộng cấm đoán tối đa.
Năm 2021 đang đi qua, chúng ta hãy vui vẻ welcome 2022. Riêng tôi cũng như nhiều fans của FIFA, ngoài mong ước thế giới trở lại bình thường, là ước mong được xem giải World Cup tại Qatar trong không khí tưng bừng chớ không phải lặng lẽ như Euro và Olympic vừa qua.
Dân xứ lạnh Minnesota đang mùa đông lạnh lẽo băng giá mà được tới bãi biển đầy nắng và sóng nhỏ thì không tận dụng hưởng thụ sao được. Nhiệt độ ở bãi biển cỡ 75 độ tới 90 độ F rất mát mẻ. Trừ giờ ăn và ngủ thì cả 3 nhà chúng tôi người lớn và con nít suốt ngày bơi lội và hóng gió ở bãi biển này. Các du khách khác cũng ra biển rất đông.
Vào khoảng giữa tháng mười khi trời trở lạnh, báo hiệu thu tàn đông tới là cuộc sống của người dân ở Hoa Kỳ bắt đầu nhộn nhịp, chuẩn bị mua sắm cho các kỳ lễ lớn sắp đến. Đặc biệt năm nay, 2021, thì không khí tưng bừng náo nức lại càng rõ ràng hơn. Vì sao?
Tôi ngồi ở băng ghế có bàn và lò nướng dành để pic-nic và nhìn ra phía bờ hồ cách đó khoảng bốn năm chục thước. Cọp nhỏ Khánh-An đang vọc nước, chơi với cát sỏi. Bác Hai thì đang đứng trên các ghềnh đá gần đó dạy cho Huy Khang cách cột lưỡi câu, gắn mồi, tung cần câu cá. Ông bà nội và ba mẹ Khánh An ngồi trên bờ gần đó phơi nắng… Khung cảnh như những đoạn phim quay chậm. Thỉnh thoảng có những chuyển động nhanh khi Cọp nhỏ Khánh-An chạy lên và kêu “Má Hai xuống nước chơi với An.” Tôi không mang theo đồ ngắn nên chỉ muốn ngồi trên bờ ngắm cảnh, thư giãn và đọc sách chứ không xuống nước. Khánh-An liên tục kèo nài nên tôi gấp lại cuốn sách đang đọc và đi xuống phía bờ nước. Nước hồ rất trong. Có thể thấy cá bơi lượn. Hai má con tôi lội trong nước tìm những miếng đá đẹp như thói quen mỗi khi chơi trong nước. Thỉnh thoảng má tôi kêu mọi người tụ lại chụp hình. Nếu có ai đang quay phim sẽ thấy cảnh hai má con Cọp nhà tôi nhảy tung lên, chân không chạm nước. Tíc-tắc đó sẽ đứng lại, hiện trên
Nụ hôn vội vàng mà da diết trước cổng nhà đã khiến tôi tràn nước mắt “… Anh đi rồi, đường xưa có nắng không anh. Lá hoa còn đây, hay tàn theo tháng ngày ...?” Phố phường vẫn đông vui mà lòng tôi vắng chàng. Đêm Thánh Lễ những năm sau đó tôi không đến nhà thờ bởi không còn bàn tay chàng đón đưa, sưởi ấm. Tiếng nhạc đêm Giáng Sinh và tiếng chuông giáo đường như chạm vào trái tim nhỏ bé của tôi thành những vết thương đau buốt.
Mùa Giáng Sinh đang đến, ngoài đường phố, chợ búa, và các cửa hàng đã tấp nập những màu sắc xanh đỏ, tươi vui. Trong cái Nursing home nhỏ bé này người ta cũng góp phần với niềm vui chung của mọi người, mọi chốn. Tại phòng khách lớn người ta vừa dựng xong một cây Giáng Sinh, trang trí những chiếc đèn đủ màu và những cây kẹo cong cong xinh xắn. Các ông bà già hàng ngày thường tụ tập nơi đây để cùng coi ti vi hay nói chuyện với nhau, còn hơn là nằm bẹp trong phòng riêng, coi ti vi một mình thì buồn chán quá!
Giáng Sinh năm 1990 là mùa Giáng Sinh đầu tiên tôi đón trên đất Mỹ này. Tất cả đều vừa lạ lùng mà cũng vừa quen thuộc. Dĩ nhiên lạ lẫm vì đây là lần đầu tiên được chứng kiến sự tấp nập của các khu thương mại sầm uất. Những khu nhà giăng đèn nhấp nháy từ trên nóc xuống đến sân vườn.
Mùa lễ cuối năm, đèn màu và những biểu tượng của giáng sinh, năm mới giăng mắc khắp nơi. Ánh sáng nhấp nháy từ các loại đèn làm cho không khí trở nên ấm cúng hơn và khiến lòng người nao nao. Hãng MITF cũng không ngoại lệ, một cây thông bằng nhựa làm bên Tàu được dựng lên giữa sảnh tiếp tân. Nhân viên văn phòng treo máng lên đủ thứ linh tinh những món đồ biểu tượng cho vui vẻ, may mắn và hạnh phúc.
Tôi bắt đầu biết đến chương trình VVNM vào năm 2017 khi đang đi công tác xa nhà, xa hằng vạn dăm ra khỏi nước Mỹ. Tôi đã đọc kỹ mục đích và tôn chỉ cao đẹp của Việt Báo. Tôi theo dõi và tìm đọc tất cả các bài viết của các cộng tác viên và nhận thấy đây là một ý tưởng tiên phong và duy nhất trên văn đàn Việt Nam hải ngoại do hai vị sáng lập Việt Báo là nhà văn Nhã Ca và thi sĩ Trần Dạ Từ với mong muốn tất cả người Việt Nam trên đất Mỹ luôn giữ gìn hồn Việt, văn hóa Việt, đồng thời vẫn thăng tiến trong xã hội, quốc gia mình đang sống.