Bóng Quê Hương

22/02/201200:00:00(Xem: 95971)

Bóng Quê Hương

Tác giả: Lê Khánh Long

Bài số 3491-12-289541vb4022212

Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của Lê Khánh Long được chuyển tới Việt Báo bằng emai. Mong ông sẽ tiếp túc viết thêm và bổ túc phần sơ lược tiểu sử và địa chỉ liên lạc.

***

Anh chủ nhà, nơi gia đình tôi thuê ở, quả là người có tay trồng cây. Căn nhà của vợ chồng anh không có nhiều khoảng trống xung quanh như ở nhiều gia đình khác tôi thấy. Thế mà anh cũng đã gầy dựng được một vườn rau và hơn thế nữa. Anh lấy gạch xếp thành ba ô, mỗi ô chỉ khoảng 8 tấc vuông rồi lót xuống một tấm nhựa, ra Home Depot mua đất về đổ vào. Anh trồng vài ba loại rau thơm như dấp cá, hẹ, húng cây và rau chua - một thứ rau mà người miền Nam hay ăn kèm khi ăn bánh xèo. Còn phía dưới gốc cây lê trồng kế bên, chen lẫn với những viên đá còn dư ra khi anh làm một cái hồ con con có thác nước nhỏ xíu phía góc vườn là những cây rau má với những chiếc lá to và dầy hơn loại rau má ở Việt Nam, mọc lan ra khắp nơi. Anh nói:

- Mùa hè kê ghế ra đây ngồi uống cà phê cũng được lắm đó anh.

Tôi gật đầu đồng ý. Ở cái xứ mà cuộc sống chỉ là cắm đầu làm việc để thỏa mãn những nhu cầu vật chất, là trả bills đủ các thứ tiền, là shopping, là ôm tay lái chiếc xe nhiều giờ trên freeway mỗi ngày, thì có thời gian uống cà phê và lắng nghe tiếng nước róc rách để quên đi mọi lo toan trong cuộc sống nhiều phiền muộn thì đâu phải chỉ là “cũng được”. Phải nói là hiếm hoi và quý giá. Cái hồ con con phía góc vườn tĩnh lặng đó không chỉ là nơi mà anh chủ nhà và tôi tìm thấy giá trị của sự thư thái tâm hồn mà còn có một con chim sẻ nâu cũng tìm đến. Tôi đã tình cờ bắt gặp được hình ảnh chú sẻ nâu từ cành lá cây phong gần đó bau đáp xuống những viên đá trên bờ hồ, chúc mỏ uống nước rồi bay lên đậu trên bờ rào, rồi lại bay xuống và... nhảy xuống hồ nhúng đầu, nhúng toàn thân xuống nước liên tiếp rồi lắc thân dũ nước rồi rỉa lông thật lâu. Tôi nghĩ về cuộc sống mình và tức cảnh viết bài thơ:

Hồ nước nhỏ

Góc vườn mùa hạ,

Con chim sẻ nâu về

Tắm

Rũ bụi

Trần gian.

Ta

Chuyến xe đời

Còn cuối trời

Xa thẳm.

Bụi trần gian

Trĩu nặng vai mang

Cũng mơ chiều về

Thân rũ bụi.

Muốn quá đi các bạn ạ! Ở vào cái tuổi của nửa đời còn lại - biết có đủ thời gian như nửa trước không?

Từ ngày có vườn rau do anh chủ nhà để lại, tôi thường mong được rũ bụi trần gian, tìm chút thư thái với gia đình và bè bạn; để khoan khoái ngồi ăn các món ăn đạm bạc của quê hương, trong đó có các thứ rau thơm mà anh chủ nhà trồng được và các thứ rau khác mà mỗi loại lại nhắc nhớ ta đến một món ăn như rau tía tô nhắc tôi nhớ đến canh cà bát; rau kinh giới thì phải ăn với bún mọc hay húng lủi thì phải là mì quãng mới dậy hết cái ngon.... Phía bên kia hông nhà, bên cạnh cái máy điều hòa không khí, anh lấy mấy cái thùng nhựa, đổ đất vào, đổ nước ngập úng đến gần miệng thùng rồi trồng rau cần tàu còn có tên là cần nước. Ăn cơm mà chỉ cần bước ra sau nhà, hái các thứ rau: cần nước, hẹ, húng cây, rau má, rau chua, tất cả cuộn lại với nhau rồi chấm nước cá kho thì tuyệt vời lắm, gợi nhớ biết bao.

Phía đầu con đường nhỏ nơi tôi sống cũng có một gia đình Việt Nam. Anh chị ở nhà này khi thời tiết bắt đầu vào xuân thì ra cuốc miếng đất bé bé cạnh hàng rào lên thành những luống rồi trồng bí, trồng dưa. Một buổi sáng, lái xe ra đầu ngõ chợt thấy những hoa bí vàng và những quả bí non nằm rải rác trên luống đất ngay bên vệ đường, lòng nhớ quê nhà kỳ lạ. Nơi đây thì không thấy chứ nơi đó quê tôi còn có những chú ong bay đi tìm hoa hút mật và những cánh bướm chập chờn trong nắng. Tôi nhớ con dốc đất đỏ ở Blao; nhớ căn phòng trọ nhìn ra cái hàng rào kẽm gai có những dây mướp, dây khổ qua lủng lẳng trái gần chợ Búng, Lái Thiêu; nhớ An Phú, nhớ Long Xuyên... những nơi tôi từng sống nhưng chưa từng nhìn những mảnh vườn trồng đầy những rau cải, cây ớt chỉ thiên hay cây chanh, cây cà... nơi ấy.

Anh rể tôi cũng cố tạo một khoảnh vườn nhỏ để trồng cải. Sau khi gieo hạt vài ngày, những cây cải con bắt đầu lú nhú trong đất đen, chị tôi ngày ngày đi làm về ra ngồi ngắm rồi nhổ cỏ để cải có chỗ mà lớn rồi chẳng mấy hôm đã chen nhau ken đầy trong đám đất. Anh chị gọi mấy đứa em sang nhà rồi hè nhau nhổ cải, mỗi nhà mang về một rổ to, tha hồ mà ăn với cá kho, với mắm. Anh chị tôi thì thích trồng húng lủi với tía tô. Anh còn làm sẵn mấy khung kẽm và trồng mấy gốc cà chua. Sợ mưa đêm, sợ sương đá làm chết cây, anh dựng khung bao quanh rồi quây lưới bảo vệ cho cây. Anh đã mang linh hồn những cánh vườn Đà Lạt quê anh sang tận vùng tha hương Colorado tuyết giá mỗi năm kéo dài hàng sáu tháng.

Tôi hạnh phúc có được người bạn đời khi còn con gái không hề động chạm đến nồi niêu xoong chảo, nhưng khi về sống với nhau, cái thiên chức nấu nướng của phụ nữ bừng sống và khi sang đến bên Mỹ thì phát tiết hết tài năng khiến gia đình luôn có bữa cơm hay món mì, món bún Việt ngon lành. Mỗi lần mời bạn bè đến ăn cũng nhận được lời khen. Những món ăn dùng rất nhiều loại rau: rau muống, bắp cải, rau chuối và nhiều thứ rau thơm khác. Những khoảnh vườn nho nhỏ trong từng gia đình tự cung cấp được vài thứ rau khiến lòng thương nhớ quê nhà luôn ấm áp. Tôi gọi những cây rau trồng quanh nhà đó là “Bóng Quê Hương.”

Lê Khánh Long

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 816,480,885
Khi nói về biên giới, ai cũng nghĩ đến lằn ranh chia đôi giữa nước này với nước kia, mà ít ai nghĩ đến cái biên giới giữa cái sống và cái chết
Hàng năm, tuy không hẹn trước nhưng vợ chồng tôi cứ nhắm chừng con heo đất hơi nặng là lật đật đập ra mua vé lơn tơn về Việt Nam
Lâu nay tôi bị khó chịu ở cổ, rồi bị đau luôn cái chân bên phải. Mỗi lần muốn nhấc chân lên để bước đi, dù chỉ là một bước ngắn cũng đã là khó khăn lắm.
Chưa vào hè, Ontario, Đông CA có ngày nhiệt độ trên 100 độ F. Từ tiểu bang Texas trải dài qua vùng Trung Tây mưa lũ, nước ngập tràn sông Mississippi.
Năm đó, tôi theo bạn dự lễ ở nhà thờ, tình cờ ngồi bên cạnh một ông cụ trông ốm yếu, ho hen.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Sống động, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước My từ tháng 5/2019. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động. Sau đây là bài viết thứ hai.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết là nhà giáo về hưu, sống tại Canada. "Huế -Dallas" là bài viết đầu tiên kể về người chị và những kỷ niệm thời mới lớn của hai chị em tại Huế đã được phổ biến từ tháng Sáu 2019. Bài thứ hai, mới nhất, là một truyện tình khác thường, dữ dội như lời ca Phạm Duy, “Yêu người xong chết được ngày mai.” Nhân vật chính, một người nữ gốc Việt sinh tại Hoa Kỳ, và một chàng Argentina. Họ gặp nhau trong lễ hội hóa trang tại Venice. Chuyện được nàng và chàng trực tiếp kể bằng lời tự sự, cho thấy cách viết độc đáo của tác giả. Mong bà tiếp tục.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.