Bóng Quê Hương

22/02/201200:00:00(Xem: 94937)

Bóng Quê Hương

Tác giả: Lê Khánh Long

Bài số 3491-12-289541vb4022212

Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của Lê Khánh Long được chuyển tới Việt Báo bằng emai. Mong ông sẽ tiếp túc viết thêm và bổ túc phần sơ lược tiểu sử và địa chỉ liên lạc.

***

Anh chủ nhà, nơi gia đình tôi thuê ở, quả là người có tay trồng cây. Căn nhà của vợ chồng anh không có nhiều khoảng trống xung quanh như ở nhiều gia đình khác tôi thấy. Thế mà anh cũng đã gầy dựng được một vườn rau và hơn thế nữa. Anh lấy gạch xếp thành ba ô, mỗi ô chỉ khoảng 8 tấc vuông rồi lót xuống một tấm nhựa, ra Home Depot mua đất về đổ vào. Anh trồng vài ba loại rau thơm như dấp cá, hẹ, húng cây và rau chua - một thứ rau mà người miền Nam hay ăn kèm khi ăn bánh xèo. Còn phía dưới gốc cây lê trồng kế bên, chen lẫn với những viên đá còn dư ra khi anh làm một cái hồ con con có thác nước nhỏ xíu phía góc vườn là những cây rau má với những chiếc lá to và dầy hơn loại rau má ở Việt Nam, mọc lan ra khắp nơi. Anh nói:

- Mùa hè kê ghế ra đây ngồi uống cà phê cũng được lắm đó anh.

Tôi gật đầu đồng ý. Ở cái xứ mà cuộc sống chỉ là cắm đầu làm việc để thỏa mãn những nhu cầu vật chất, là trả bills đủ các thứ tiền, là shopping, là ôm tay lái chiếc xe nhiều giờ trên freeway mỗi ngày, thì có thời gian uống cà phê và lắng nghe tiếng nước róc rách để quên đi mọi lo toan trong cuộc sống nhiều phiền muộn thì đâu phải chỉ là “cũng được”. Phải nói là hiếm hoi và quý giá. Cái hồ con con phía góc vườn tĩnh lặng đó không chỉ là nơi mà anh chủ nhà và tôi tìm thấy giá trị của sự thư thái tâm hồn mà còn có một con chim sẻ nâu cũng tìm đến. Tôi đã tình cờ bắt gặp được hình ảnh chú sẻ nâu từ cành lá cây phong gần đó bau đáp xuống những viên đá trên bờ hồ, chúc mỏ uống nước rồi bay lên đậu trên bờ rào, rồi lại bay xuống và... nhảy xuống hồ nhúng đầu, nhúng toàn thân xuống nước liên tiếp rồi lắc thân dũ nước rồi rỉa lông thật lâu. Tôi nghĩ về cuộc sống mình và tức cảnh viết bài thơ:

Hồ nước nhỏ

Góc vườn mùa hạ,

Con chim sẻ nâu về

Tắm

Rũ bụi

Trần gian.

Ta

Chuyến xe đời

Còn cuối trời

Xa thẳm.

Bụi trần gian

Trĩu nặng vai mang

Cũng mơ chiều về

Thân rũ bụi.

Muốn quá đi các bạn ạ! Ở vào cái tuổi của nửa đời còn lại - biết có đủ thời gian như nửa trước không?

Từ ngày có vườn rau do anh chủ nhà để lại, tôi thường mong được rũ bụi trần gian, tìm chút thư thái với gia đình và bè bạn; để khoan khoái ngồi ăn các món ăn đạm bạc của quê hương, trong đó có các thứ rau thơm mà anh chủ nhà trồng được và các thứ rau khác mà mỗi loại lại nhắc nhớ ta đến một món ăn như rau tía tô nhắc tôi nhớ đến canh cà bát; rau kinh giới thì phải ăn với bún mọc hay húng lủi thì phải là mì quãng mới dậy hết cái ngon.... Phía bên kia hông nhà, bên cạnh cái máy điều hòa không khí, anh lấy mấy cái thùng nhựa, đổ đất vào, đổ nước ngập úng đến gần miệng thùng rồi trồng rau cần tàu còn có tên là cần nước. Ăn cơm mà chỉ cần bước ra sau nhà, hái các thứ rau: cần nước, hẹ, húng cây, rau má, rau chua, tất cả cuộn lại với nhau rồi chấm nước cá kho thì tuyệt vời lắm, gợi nhớ biết bao.

Phía đầu con đường nhỏ nơi tôi sống cũng có một gia đình Việt Nam. Anh chị ở nhà này khi thời tiết bắt đầu vào xuân thì ra cuốc miếng đất bé bé cạnh hàng rào lên thành những luống rồi trồng bí, trồng dưa. Một buổi sáng, lái xe ra đầu ngõ chợt thấy những hoa bí vàng và những quả bí non nằm rải rác trên luống đất ngay bên vệ đường, lòng nhớ quê nhà kỳ lạ. Nơi đây thì không thấy chứ nơi đó quê tôi còn có những chú ong bay đi tìm hoa hút mật và những cánh bướm chập chờn trong nắng. Tôi nhớ con dốc đất đỏ ở Blao; nhớ căn phòng trọ nhìn ra cái hàng rào kẽm gai có những dây mướp, dây khổ qua lủng lẳng trái gần chợ Búng, Lái Thiêu; nhớ An Phú, nhớ Long Xuyên... những nơi tôi từng sống nhưng chưa từng nhìn những mảnh vườn trồng đầy những rau cải, cây ớt chỉ thiên hay cây chanh, cây cà... nơi ấy.

Anh rể tôi cũng cố tạo một khoảnh vườn nhỏ để trồng cải. Sau khi gieo hạt vài ngày, những cây cải con bắt đầu lú nhú trong đất đen, chị tôi ngày ngày đi làm về ra ngồi ngắm rồi nhổ cỏ để cải có chỗ mà lớn rồi chẳng mấy hôm đã chen nhau ken đầy trong đám đất. Anh chị gọi mấy đứa em sang nhà rồi hè nhau nhổ cải, mỗi nhà mang về một rổ to, tha hồ mà ăn với cá kho, với mắm. Anh chị tôi thì thích trồng húng lủi với tía tô. Anh còn làm sẵn mấy khung kẽm và trồng mấy gốc cà chua. Sợ mưa đêm, sợ sương đá làm chết cây, anh dựng khung bao quanh rồi quây lưới bảo vệ cho cây. Anh đã mang linh hồn những cánh vườn Đà Lạt quê anh sang tận vùng tha hương Colorado tuyết giá mỗi năm kéo dài hàng sáu tháng.

Tôi hạnh phúc có được người bạn đời khi còn con gái không hề động chạm đến nồi niêu xoong chảo, nhưng khi về sống với nhau, cái thiên chức nấu nướng của phụ nữ bừng sống và khi sang đến bên Mỹ thì phát tiết hết tài năng khiến gia đình luôn có bữa cơm hay món mì, món bún Việt ngon lành. Mỗi lần mời bạn bè đến ăn cũng nhận được lời khen. Những món ăn dùng rất nhiều loại rau: rau muống, bắp cải, rau chuối và nhiều thứ rau thơm khác. Những khoảnh vườn nho nhỏ trong từng gia đình tự cung cấp được vài thứ rau khiến lòng thương nhớ quê nhà luôn ấm áp. Tôi gọi những cây rau trồng quanh nhà đó là “Bóng Quê Hương.”

Lê Khánh Long

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,310,411
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.