Chân Dung Người Thiện Nguyện

13/06/200700:00:00(Xem: 124964)

Người viết: Chu Nguyễn Bình Phương

Bài số 1270-1881-586vb4130607                                                                        

*

Tác giả cho biết bà tên thật là Chu Nguyên Bình, cư dân San Jose, vừa qua tuổi nghỉ hưu. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà mang tựa đề “Chân Dung Của Người Thiện Nguyện” được viết với lời ghi trân trọng “Để tưởng niệm Ông Edward Swenson -Indiana,” nhân vật được bà gọi là “Người ơn cho tiếng nói ban đầu.”

*

Chúng tôi đến định cư tại Tiểu bang Indiana ngày 1 tháng 5 năm 1991.  Phi trường Evansville chào đón chúng tôi vào một buổi chiều, lúc 9 giờ tối mà bầu trời vẫn còn sáng, chưa có dấu hiệu của một buổi chiều tà.  Chúng tôi thật sự rất ngạc nhiên khi dến vùng Newburgh, một vùng quê êm dềm, tĩnh lặng.  Ôi sao lại có một vùng êm như thơ vậy!  Chúng tôi có cảm giác quen thuộc của Dalat ngày nào.  Người dân địa phương  chất phác, hiền hòa và rất hiếu khách.  Do vậy chúng tôi mới đến tháng 5 thì tháng 7 dã có ngừơi làm việc thiện nguyện đến dạy Anh văn cho gia đình chúng tôi.  Ngôn ngữ, tiếp xúc là vấn đề quan trọng cho những ngừơi mới đến. 

Ông Edward Swenson, khổ người cao lớn, gương mặt hiền lành đôn hậu, ăn mặc giản dị.  Ông là kỹ sư mới về hưu hồi tháng 6.  Chúng tôi may mắn đựơc ông gọi điện thọai đến báo là ông sẽ dạy Anh văn cho gia đình.  Trứơc đó, ngòai việc làm ở nhà thờ, ông còn giúp những ngừơi di dân Trung Hoa, Đai Hàn, Nhật Bản, và gia đình chúng tôi là ngừơi Việt Nam đầu tiên. 

Mỗi tuần hai tối vào thứ ba và thứ năm, ông lái xe đến nhà dạy chúng tôi từ sáu giờ đến tám giờ, chỉ trừ những đêm có tuyết rơi hay sương mù, ông gọi điện thọai cho nghỉ học.  Những chiều mưa ông vẫn đến, ông gõ cửa và cởi áo mưa, chúng tôi nhìn ông ái ngại, nhưng ông vần tươi cừơi nói: "Chỉ có hai mươi phút lái xe đến đây trong không khí ấm áp, tôi dạy ngôn ngữ của nứơc tôi cho những người từ xa đến cũng là điều rất thú vị đối với tôi, không thành vấn đề!"  Bà Betty, vợ ông cũng rất hiếu khách, ông chuyển lời bà mời chúng tôi đến thăm nhà.  Chúng tôi đem món ăn Việt Nam đặc biệt là chả giò, món ăn phần đông người Mỹ ưa thích.  Chúng tôi thừơng đến thăm ông bà vào trưa chủ nhật sau buổi lễ ở nhà thờ.

Thầy dạy Anh văn của chúng tôi rất nhiệt tình và tỉ mỉ.  Ngòai tiếng Anh ra, ông còn dạy cách xử dụng các đồ dùng trong nhà như máy rửa chén,  các bộ phận của xe hơi,  từng phần nhỏ như cái gạt nủơc...  ông cũng bắt tôi lập đi lập lại nhiều lần cho nhớ.  Ông còn  dạy để thi lấy bằng lái xe và thi vào Quốc tịch Mỹ. Có lần ông hỏi chúng tôi, có cần ông giúp đỡ về phương tiện và tiền lệ phí để thi vào Quốc tịch không, chúng tôi trả lời: "Chúng tôi đã có công việc, các cháu vừa đi học, vừa đi làm thêm ở nhà hàng nên đã tạm ổn định, xin cám ơn lòng tốt của ông.  Bao nhiêu thời giờ và tâm sức mà ông đã giúp  đỡ gia đình chúng tôi tiếng nói trong buổi đầu đến định cư trên nước Mỹ, chúng tôi không biết lấy gì để đền đáp ơn ộng."  Ông cười vui nói:  "Không có gì!"

Ông Swenson dạy chúng tôi cho đến năm 1996, sau đó ông bắt đầu bị bệnh Parkinson, hai tay ông mới dầu rung nhè nhẹ nhưng cũng có thể bưng ly nước uống được.  Về sau,  bệnh nặng hơn khi ông dung muỗng nĩa để ăn cũng khó điều khiển mỗi khi đưa thức ăn vào miệng cũng phải vài ba lần mới được, càng ngày việc ăn uống càng khó khăn hơn.  Nét mặt của ông cũng có nhiều thay đổi, bớt nét tinh anh. Nhìn ông trong lòng chúng tôi dâng lên một niềm thương cảm  Và chúng tôi xin được nghỉ học Anh văn để ông chuyên tâm chữa bệnh nhung ông vẫn muốn dạy.  Sau cùng, chúng tôi phải thú thực là rất lo lắng khi ông lái xe trở về nhà vào ban đêm nhỡ bị tai nạn thì chung tôi rất ân hận. 

Tuy ông nghỉ dạy nhưng vào tối thứ ba và thứ năm, tôi phải canh để nghe điện thoại của ông, tôi phải trả lời những điều mà ông muốn biết về sinh hoạt của gia đình vì tôi là người nhút nhát và dở Anh văn nhất.  Những lúc ông bà đi chơi xa là lúc tôi cảm thấy thỏai mái nhất trong hai tối thứ ba và thứ năm. 

Sau thời gian tiếp xúc với thầy dạy Anh văn, tôi đã bỏ được cảm giác sợ hãi người Mỹ khi tôi phải đối diện với họ.  Chúng tôi thầm cám ơn ông đã giúp đỡ gia đình chúng tôi trong bứơc đầu tiên trên đường định cư. 

Ngày các con chúng tôi tốt nghiệp Đại hoc, ông bà cũng rất vui mừng đến dự bữa cơm gia đình thân mât.  Chúng tôi thương quí ông như người thân ruột thịt. Trong lòng thầm cảm ơn ông và cầu xin Ơn Trên ban mọi ơn lành cho ông và gia đình.  Ngày nay trong mọi sinh hoạt, tiếp xúc, mọi thành quả trong học tập trên đừơng đời của mọi thành viên trong gia đình tôi cũng do Ngừơi Ơn cho tiếng nói ban đầu.

Hơn một năm sau, ông bị bệnh nặng phải vào Nursing Home để có người chăm sóc.  Đây là giai đọan cuối cùng đáng buồn cho đời người.  Khi con người tuổi tác đã cao lại hay đau yếu, tinh thần không còn minh mẫn nữa như một đóa hoa đã đến lúc tàn phai.  Hàng tuần chúng tôi vào thăm ông đều đặn, thấy ông rất vui vẻ, như khỏe hơn ra. 

Một lần chúng tôi đến thăm ông Swenson, gặp ngừơi quản lý hỏi về quan hệ giữa chúng tôi.  Khi được biết Ông là thầy dạy Anh văn cho gia đình tôi, người quản lý ngạc nhiên và cho biết thường chỉ thấy cha mẹ, vợ chồng, con cái đến thăm những người ở đây thôi mà cũng không phải thường xuyên.  Chúng tôi đến thăm ông đều đặn và bao giờ ông cũng hỏi:  "Cô có nghĩ là ngày mai Betty vào thăm tôi không" Betty hẹn tôi lúc mười giờ sáng Chúa nhật!"   Chúng tôi luôn luôn làm cho ông vui lòng, một sự chờ đợi với nhiều hy vọng:  "Chắc chắn Betty sẽ vào thăm ông sáng mai!"   Lúc về chúng tôi ghé qua nhà ông thăm bà Betty và nhắc bà là ông Ed đang nhớ bà và mong gặp bà sáng mai.  Bà cảm động trả lời:  "Cám ơn, sáng mai tôi sẽ vào thăm ông Ed." 

Thật ra hai chân bà rất yếu đi lại khó khăn nên bà cũng không giúp gì cho ông ngòai việc vào thăm còn hạn chế, chẳng bao lâu nữa bà cùng sẽ đi vào chỗ của ông! 

Những lần vào thăm, chúng tôi thừơng đem những thức ăn mà ông vẫn thích. Sau khi giúp ông xong bữa, chúng tôi xin phép được cắt móng tay cho ông.  Vừa đưa bàn tay run rẩy, ông nhắc  "Đừng chăm sóc tôi kỹ quá sẽ làm buồn lòng những ngừơi chung quanh vì họ chẳng có ai vào thăm để trò chuyện hay giúp đỡ." 

Một lần chúng tôi vừa vào đến nơi, gặp một bà cụ ngồi xe lăn đón lại và nói:  "Cô có thể làm ơn nghe tôi nói chuyện một lúc có được không""  Tôi trả lời:  "Vâng, chắc chắn là đươc.  Tôi thích nghe kể chuyện lắm!"  Mặt bà cụ tươi hẳn lên lộ nét vui mừng.  Thế là bà bắt đầu kể chuyện về gia đình, về các con các cháu, về những thức ăn mà bà đã nấu trong mấy chục năm qua, về một vài tên mà bà nhắc đi nhắc lại nhiều lần.  Sau cùng bà nói:  "Bây giờ tôi không tìm thấy họ nữa và tôi cũng rất nhớ họ!" 

Trong khi nói chuyện nét mặt bà linh họat hơn lên, sau cùng bà cầm tay tôi:  "Cám ơn Cô đã nghe tôi nói."  Tôi bồi hồi xúc động vì đây là lần đầu tiên tôi đựơc nghe câu nói từ một cụ già trong Nursing Home.  Tôi tự nhủ thầm:  "Rồi cũng sẽ đến lượt ta!" 

Người già sống xa con cháu, muốn nói chuyện cũng không có ngừơi để nói với.  Bao nhiêu chuyện buồn vui còn chứa chất trong lòng:  cuộc đời vui ít buồn nhiều, biết lấy ai mà giãi bày tâm sự.  Nhưng cũng có những ngừơi già có con cháu ở kề cận, không biết đám người trẻ này có thông cảm cho tuổi già hay không"  Có thể những câu chuyện kể trở thành chuyện lẩm cẩm, làm mất thì giờ... 

Có ai hiểu đựơc một ngày nào đó rồi ta cũng sẽ già:  một hình ảnh già nua, yếu đuối, nói trước quên sau, để đâu quên đó, rồi lẫn.  Nếu trời còn thương trí óc còn minh mẫn thì ta cứ tự nhủ "lục thập nhi thuận nhĩ" và nếu được hơn nữa thì "thất thập cổ lai hi".  Ở tuổi này ta cứ vui với "mặc ai hỏi mặc ai không hỏi tới". Bởi vì, chúng ta đã trải qua những ngày dài tại quê nhà sau ngày Miền Nam hòan tòan sụp đổ với tận cùng của tuyệt vong, nay may mắn được đặt chân đến miền Đất Hứa, một Đất Nước Tự Do Bình Đẳng, chúng tôi cảm nhận như một ân sủng Trời ban từ vòng tay của người bản xứ thì không còn mong ước gì hơn nữa

Trở lại người thầy dạy Anh văn của chúng tôi, ông Swenson sinh ngày 31 tháng7 năm 1928. Mỗi năm, cứ trước đó một tuần chúng tôi thường gửi quà mừng sinh nhật ông.  Về sau này chúng tôi gửi vào địa chỉ ở Nursing Home.  Một lần gói quà bị trả lại, chúng tôi nghĩ chắc ông bị ốm nặng nên lại gửi chỉ một thiệp mừng sinh nhật kèm một tấm ảnh gia đình, mấy ngày sau chúng tôi lại nhận thiếp trở lại với mấy dòng báo tin chẳng lành của Nursing Home rằng:  ông Ed đã trở về Nước Chúa sau một đêm ngủ và không thức dậy nữa!  Họ xin lỗi là đã mở thư để gửi lời báo tin. Ông không gặp những ngừơi thân yêu trứơc lúc ra đi. Nhưng nghĩ cho cùng như vậy tránh được cảnh bịn rịn đau lòng trước cảnh tử biệt sinh ly. Riêng bà Betty hiện nay vẫn còn khỏe và đã vào tuổi tám mươi. Ngày sinh nhật của bà là ngày 8 tháng 3 năm 1926, gia đình chúng tôi bao giờ cũng nhớ đến. Chúng tôi thường gửi tặng bà một tấm thiệp mời đến nhà hàng Yen Ching ở Evansville, nơi mà các con chúng tôi đã từng làm việc lúc còn là sinh viên của trường Đại Học USI, Indianạ, để dự bữa cơm mừng sinh nhật bà với vài người bạn thân thiết của bà. Đây cũng là niềm hãnh diện của bà về việc làm thiện nguyện của ông Ed lúc còn sinh tiền.  Chúng tôi nghĩ đây là cách đem niềm vui đến cho người còn lại. 

Dù ở xa bất cứ nơi nào trên quê hương tạm dung, chúng tôi luôn hướng lòng về người Thầy cho tiếng nói đầu tiên trên quê người. Một đời người đã ra đi, không người thân yêu bên cạnh để lệ phải rơi, những người thọ ơn được tin cũng cảm thấy nghèn nghẹn trong tim giữ lại giọt nước mắt đoanh tròng! 

Thầy. Người Ơn đã cho những người di dân từ miền xa xôi -quá nửa trái cầu- tiếng nói ban đầu lúc mới đặt chân lên miền đất lạ dung thân.

Nước Mỹ đã cưu mang biết bao nhiêu dân tộc từ muôn hướng trên trái đất, biết bao nhiêu tấm lòng bác ái, từ tâm của người bản xứ rộng mở ân cần tiếp nhận đám người ti nạn. Những gì mà chúng tôi có được hôm nay dù khiêm tốn đến mức nào cũng đều do từ tấm lòng tốt của nhân dân Mỹ đã chia sẻ cho chúng tôi, những người đến từ những vùng đất cùng khổ với hâụ qủa của chiến tranh, từ những nơi không có tự do, bình đẳng và đầy dẫy sự kỳ thị giữa những con người cùng chung một gìòng giống, một màu da.  Vì vậy chúng tôi thiết nghĩ, trong suốt cuộc đời này và mãi mãi về sau, chúng tôi nguyện sống xứng đáng để không phụ tấm lòng rộng mở của nhân dân Mỹ và đất nước Hoa Kỳ.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 810,319,295
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.