Lái Xe Xuôi Nam

22/08/201300:00:00(Xem: 75808)
Tác giả đã tham dự Viết Về Nước Mỹ từ 2007 và rất có lòng với bạn hữu và giải thưởng Việt Báo. Cô hiện là cư dân San Francisco, làm việc tại thư viện của một trường trung Học. Bài ngắn sau đây là chuyện tác giả cùng bạn lái xe xuôi nam họp mặt với Việt Báo.

Năm nay tôi nhất định phải xuôi nam để tham dự buổi trao giải VVNM của Việt Báo tổ chức hàng năm, mặc dù tôi chưa bao giờ được giải thưởng, nhưng tôi rất muốn tham dự lần này để chúc mừng hai bạn Khôi An và Donna có tên trong danh sách chung kết.

Hơn cả tháng trong nhóm việt bút các bạn đã bàn nhau đi ngày nào, và đi như thế nào. Tôi bàn với Mike lần này cho tôi đi một mình với các bạn xuôi nam nhe. Được Mike chấp thuận cả hay tay, tôi lập tức rao mời: Chuyến này Mão sẽ xuôi nam một mình với chiếc xe “Tổ Do Tà” đời 2014, cần thêm người ngồi bên cạnh cho tài xế đỡ sợ trên xa lộ. Thịnh Hương viết dành ngay một cho. Người kết tiếp theo là Tường Vân. Thế là tôi yên chí xe không ế khách.

Thăm các bạn khác, tôi được biết Iris tháp tùng vợ chồng Phuơng Dung xuống sớm hơn, Donna sẽ đi chung với Khôi Ăn cho đủ bộ, còn anh ThaiNC lúc đầu định đi chung xe với bộ ba TH Mão TV, nhưng sau đổi ý. Chắc vì biết xe tôi không có DVD Thúy Nga, ổ bánh mì Ba Lẹ cùng chai nước uống.

Sáng 10/8/2013 tôi rời nhà lúc 5 giờ sáng, chạy sang thành phố San Leandro là 6 giờ sáng đón Thinh Hương, rồi cũng nhau trực chỉ San Jose. Rước xong người đẹp Tường Vân là 7 giờ sáng. Thế là xe lăn bánh trên xa lộ 101 xuống miền nam Calif nắng ấm..

Tôi lái liên tục 3 tiếng, rồi cả ba cũng nghỉ chân, cho chiếc xe uống loại cà phê hơn 3 đồng l/gallon. Sau khi xe và người no nê bữa sáng, tất cả lại tiếp tục bài ca lên đường.

Xa lộ 101 ngày thứ Bảy thật là thoáng mát vì xe cộ không nhiều, và không khí trong lành mát dịu nên chẳng mấy chốc chúng tôi đến thành phố Ojai, Ventura lúc 2 giờ chiều. Đến đây Thịnh Hương phải dùng GPS tìm đường đến nhà cô em tôi là Kim, cho cô ấy cùng đi dự buổi phát giải.

Vô được xa lộ 405 hướng San Diego tôi trực chỉ đến East Wesminter exit là đến ngay nhà cô Trâm bạn tôi. Khúc này thì Thịnh Hương đã rành sáu câu, không cần GPS nữa, cuối cùng đến nơi là 4:30 chiều. Thế là các “anh hùng xa lộ” trót lọt chuyến đi, mừng quá.

Như dự định cả bọn sẽ đi xem show “Ngọc Trong Tim”, có Lộc, con của Thanh Mai trình diễn, nhưng khi đến nơi thì cô Trâm cho hay là người một người thân của cô mới qua đời lúc chiều 4 giờ, cô phải đi lo thủ tục cho người này không có thân nhân, nên bọn nầy quyết định ở nhà để chia sẻ với cô Trâm tin buồn.

Sáng sớm hôm sau Chủ Nhật 11/8/2013, hai bạn Thịnh Hương-Tường Vân muốn đi nhà thờ trước khi gặp mặt nhóm Việt Bút, tôi chở 2 bạn tới nhà thờ kiếng, tiện thể chiêm ngưỡng luôn vì nghe từ lâu nhưng chưa có dịp thấy. Đúng là một công trình kiến trúc độc đáo nhưng khi đến nơi thì cha cho hay là lễ sớm đã xong.

Thấy còn quá sớm, Thịnh Hơng gọi Iris và cả ba đi đến nhà anh Tân để trèo cây hái trái, nhưng đến nơi thì chủ nhà đi vắng chỉ có Iris và Donna cùng Thụy Nhã làm chủ tình hình, nên Iris dọn cho ba nàng ba tổ bún bò huế của O Điềm nấu, thiệt là ngon.

Sau đó cùng nhau ra nơi họp mặt của Việt Bút tại văn phòng của nhà chuyên nghiệp Bảo Hiểm Chương Vũ trên đại lộ Bolsa. Thật là một ngày vui, nơi đây tôi gặp mặt tất cả mọi người như anh chị Bồ Tùng Ma, anh Nguyễn Hữu Thời, anh Pham Hoàng Chương, anh chị Phuơng Hoa đến từ Sacramento, anh Sáu Steve Brown…

Buổi chiều là giờ họp mặt của Việt Báo tại nhà hàng Moonlight. Chương trình biết bao nhiêu chuyện vui, như nhiều bạn đã kể.

Hôm sau, thứ Hai 12/8 tôi lục đục bắt Thịnh Hương dậy sớm. Sau khi qua nhà anh Tận để đón Donna, 5 giờ sáng xe bắt đầu lăn bánh lên xa lộ North 5 để về Ojai, Ventura trước đưa cô Kim em tôi về trước cho kịp giờ đi làm, và để tránh xa lộ số 5 lúc mờ sáng xe cộ rất đông dể kẹt đường.

Từ Ojai về San Francisco, xa lộ sẽ dễ dàng. Trên đường về, chúng tôi lần lượt ghé bờ biển Santa Barbara thật đẹp, rồi thành phố Solvang với những kiến trúc rất Âu Châu, không khí trong lành, người dân thật dễ thương, thân thiện. Dạo phố Solvang một lúc, lái xe quanh quẩn xong lên xa lộ 101 về vùng San Jose trước, Donna muốn về trước, xong Tường Vân xuống sau, còn Thịnh Hương và Mão tiếp tục xa lộ 650 về San Leandro, sau đó tôi độc hành với chiếc xe “Tồ Dô Tà” về San Francisco.

Thật là một chuyến xuôi nam nhiều vui thú, gặp được nhiều bạn bè, có thêm nhiều bạn mới. Tôi thành thật cảm ơn Việt Báo có giải thưởng VVNM hàng năm cho mọi người có dịp gặp nhau.Tôi cảm ơn các bạn xa gần đã cho tôi những thân tình hiếm có.

Nguyễn thị Mão

Ý kiến bạn đọc
24/08/201309:09:34
Khách
Chào chị Mão.
Bài viết chị rất hay và vui.

Chúc vợ chồng c hị mọi sự thật tốt đẹp.

Sáu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 809,088,228
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.