Hôm nay,  

Thân Phận Đàn Ông

14/06/202400:00:00(Xem: 1794)
                                    
TG Lê Đức Luận (đứng giữa) nhận giải Danh Dự VVNM 2023
TG Lê Đức Luận (đứng giữa) nhận giải Danh Dự VVNM 2023
 
Tác giả Lê Đức Luận lần đầu tham dự VVNM với bài “Ngẫm ra mới thấy thèm”. Tốt nghiệp Khóa 1 Trường ĐH/CTCT/ Đà Lạt, trước năm 1975 ông là sĩ quan, làm việc trong Ủy Ban Binh Thư - Tổng Cục/CTCT/QL VNCH – Sài Gòn. Sau năm 1975, Ông bị “tập trung cải tạo” 7 năm. Sang Mỹ năm 1986. Tác giả vừa nhận giải Danh Dự năm 2023.
 
*
 
Hồi nhỏ, khi tôi học trường làng, ngoài câu cách ngôn: “Tiên học lễ, hậu học văn” thầy giáo còn cho viết vào vở bài học thuộc lòng đầu tiên:  
 
Công cha như núi Thái Sơn,
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
Một lòng thờ mẹ kính cha.
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.”
(khuyết danh)
 
Bài học thuộc lòng này được cha truyền con nối và theo tôi suốt cả cuộc đời. Tôi nhớ thời thơ ấu, vào dịp Tết, các chú thím, cô cậu đem biếu ông bà nội hộp trà, cân mứt… Trong năm, vườn nhà thu hoạch được thứ gì thì đem đến cho ông bà thứ ấy - khi quả bí, lúc trái bầu… Khi ông bà ốm đau thì sớm hôm thăm viếng, thuốc thang…      Như thế coi như làm “tròn chữ hiếu.”
 
Những việc làm đó là tấm gương ảnh hưởng đến đời tôi - khi lớn khôn, làm có tiền,  đi đây, đi đó, nơi nào có món ngon, vật lạ không quên mua về biếu cha mẹ, và ngày Tết bao giờ cũng chuẩn bị cho cha mẹ một món quà đặc biệt.
 
Rồi đến lượt tôi được làm cha, đem các con sang Mỹ sinh sống vì những biến cố của thời cuộc. Nơi đây, có hai ngày lễ mang tính nhân văn mà hồi đó quê nhà chưa có. Đó là Ngày Lễ Cha (Father’s Day) và Ngày Lễ Mẹ (Mother’s Day). Các con tôi báo hiếu cha mẹ dưới một hình thức khác với thế hệ cha ông.
 
Ngày còn đi học, đến Ngày Lễ Cha hay Lễ Mẹ chúng nó viết trên tấm thiệp in sẵn hay tự tay làm ra tấm thiệp với dòng chữ nắn nót rất dễ thương “Happy Father’s Day - Happy Mother’s Day” thêm vào mấy chữ “Love Dad - Love Mom” làm vợ chồng tôi rất cảm động.
 
Rồi theo tập quán ở Mỹ, đến Ngày Lễ Mẹ (Mother’s Day) bao giờ tôi cũng đưa cả nhà đi ăn nhà hàng - rất vui vẻ đầm ấm… còn ngày Father’s Day lúc rảnh rang thì đi, bận thì thôi, tôi không nhắc nhở vì ngại “cái tôi”.
      
Khi các con lớn lên, học hành thành đạt, đến ngày Lễ Cha, Lễ Mẹ chúng nó “bao giàn.” Cha mẹ già chỉ ngồi hưởng lộc - lúc chúng mời đi ăn nhà hàng, lúc tổ chức tại nhà, có khi rủ cha mẹ cùng đi du lịch.
 
Nhưng xem ra Ngày Lễ Mẹ, ở nhà hàng bao giờ cũng đông khách hơn Ngày Lễ Cha. Ngày Lễ Mẹ tưng bừng, xôm tụ từ nhà ra phố - các cửa hàng bày biện nhiều món hàng mua tặng Mẹ; còn Ngày Lễ Cha thường thì âm thầm, lấy lệ.
 
Ngày còn trẻ, đàn ông ít ai để ý đến những chuyện như thế để phân bì hay ganh tị mà chỉ thấy thương vợ quanh năm chắt chiu lo cho chồng con từng bữa ăn, cái quần, cái áo… nên đến Ngày Lễ Mẹ, các ông chủ động và khuyến khích các con cùng tổ chức Ngày Lễ Mẹ sao cho xôm tụ để an ủi và tỏ lòng biết ơn cho xứng đáng với công khó của Mẹ.
 
Nhưng khi về già, đến Ngày Lễ Mẹ, thấy các con tổ chức linh đình, còn đến Ngày Lễ Cha thì chúng nó lúc nhớ, lúc quên… không nói ra nhưng trong lòng thấy “tủi!”
      
Sau ngày lễ Mother’s Day năm nay, ba ông già ngồi uống trà, khoe các con báo hiếu cho Mẹ - nào là bó hoa tươi, cái bóp đầm, hộp kem dưỡng da… rồi kéo nhau đi ăn nhà hàng sang trọng nhất trong thành phố.
       
Ba ông già đều có lòng thương vợ và nhớ lại những năm bị tù đày dưới chế độ cộng sản, các bà ở nhà lặn lội thân cò tần tảo nuôi con, tiếp tế cho chồng, cho nên bây giờ thấy các con báo hiếu cho Mẹ các ông rất vui lòng - mặc dù chỉ được ăn theo, vui ké…
       
Bỗng một ông ngẫm ra mà “thầm tủi” cho thân phận cánh đàn ông, mới than rằng:
 
- Ở Mỹ, đàn bà cái gì cũng được ưu tiên hơn đàn ông. Ngày xưa ở bên nhà, ông bà ta thường bảo “kính lão đắc thọ.” Sang đây thì từ nhà ra ngõ, lúc nào cũng “Lady first!”
 
Ông thứ hai phát biểu:
- Đến bây giờ ông mới than thì chậm tiến quá, tôi đã chịu “lép vế” từ lúc mới sang đây. Theo lời khuyên của những người đã sống lâu trên đất Mỹ tôi chấp nhận đứng hàng thứ ba sau đàn bà và chó với mèo.
 
Ông thứ ba bảo:
 
-Thế là ông khôn! Loạng quạng mang họa vào thân. Nhiều ông không thức thời, quen thói “chồng chúa vợ tôi” bị mấy bà chơi cho sát ván - khi có chuyện xô xát với nhau, các bà chỉ cần nhấc điện thoại quay số 911, báo: tôi đang bị chồng bạo hành… Khoảng năm, mười phút sau, cảnh sát tới - điều đầu tiên là anh chồng ôm cái còng số 8, bị đẩy lên xe đưa về bót - lỗi phải hạ hồi phân giải. Sau đó, nếu tình trạng vợ chồng không hòa giải được, đem ra tòa xin ly dị thì - cái nhà là nhà của bà, con là con của bà… Nếu anh chồng không có nghề ngỗng gì - trên răng dưới dép thì buồn tình đi lang thang, rồi nhập vào đám homeless; nếu anh chồng có nghề nghiệp, lương cao thì mỗi tháng phải chu cấp cho bà một số tiền, theo án lệnh của tòa.
     
Từ chỗ nói chuyện nhân văn trong Ngày Lễ Mẹ bước sang chuyện than thở “thân phận đàn ông” trước sự lấn lướt của đàn bà trên đất khách. Ông già thứ nhất, nãy giờ ngồi nghe, bây giờ nổ lớn:
 
-Thiệt tình với mấy ông, tôi chịu hết nổi cái “lấn lướt” của đàn bà ở bên này. Hồi trước ông bà mình thường bảo: “Phu xướng phụ tùy.” Nhưng sang đây thì: “Phu xướng, phụ xù…” Tôi kể ra vài chuyện cụ thể, nghe vừa buồn cười vừa tức: Hồi trước, lúc còn khỏe mạnh, anh chồng lái xe, bà vợ ngồi bên “điều khiển”: chậm lại coi chừng ăn ticket, nhanh lên… lái chậm như rùa! Ông lái xe dở ẹc! Anh chồng bực quá quát: “Bà có ngồi yên để cho tui lái được không?” Thế là từ đó bà im lặng, mặt lạnh như tiền, và bữa cơm chiều hôm ấy chỉ có trứng luộc dằm nước mắm. Đến khi về già, bà vợ lái xe, ông chồng ngồi cạnh, trông cách lạng lách, vượt bảng cấm của bà mà “teo…” Ông chồng nhắc nhở thì bà quát: “Ngồi yên cho người ta lái…” Ông chồng im re - hồi tưởng mới ngày nào ông hướng dẫn từ lý thuyết đến thực hành để cho bà lấy được bằng lái xe mà ngán ngẫm sự đời. Ôi! Còn đâu cái thuở “nhất tự vi sư, bán tự vi sư.”
 
- Còn được vợ lái xe đi đây, đi đó là hạnh phúc lắm rồi - cứ tưởng tượng như ta là đại gia, có tài xế riêng… thế là thấy mình vẫn còn oai phong, ngán ngẩm làm chi cho khổ. Một ông già phát biểu như thế.
 
Ông già kể câu chuyện này cười hóm hỉnh, bảo:
 
- Ngán ngẩm là vì khi thuê tài xế riêng, nếu nó lơ mơ thì cho nghỉ việc, còn đằng này đã ký giao kèo rồi - suốt đời! Không thể đuổi được. Thế mới khổ!   
 
Ba ông già cùng cười, nhâm nhi trà tách Ô Long, tiếp tục kể khổ. Một ông bảo:
 
- Những chuyện như trên là cái “tức”, còn lắm cái “bực” nữa kìa…
 
- Như chuyện gì, ông kể cho nghe có hợp lý không nào. Một ông yêu cầu.
 
Ông già kia bắt đầu kể:
 
- Đây là chuyện của một ông bạn: Hôm ấy, bà vợ sai lái xe đi chợ cùng bà. Vào chợ bán thực phẩm, ông chồng đẩy xe theo sau, qua hết hàng thịt đến quày rau, mỗi nơi bà ta lấy tờ báo quảng cáo ra so giá - chọn lựa mãi gần cả giờ mà không mua được món nào - bà bèn phán: “Đi chợ khác!” Lúc này ông chồng đã thấm mệt, nhưng “phụ xướng, phu phải tùy”- ra ngoài lái xe đi chợ khác mất hơn nửa giờ mới tới. Cũng như cái chợ vừa rồi - ông chồng đẩy xe theo sau, bà vợ lấy rau, lấy thịt bỏ vào xe trông có vẻ khoái chí… Ông chồng xem kỹ, phẩm chất thịt, rau không hơn chợ trước, nhưng mỗi món giá rẻ hơn khoảng 25 cents đến 30 cents. Ông chồng bực quá nói: “Mỗi thứ chỉ rẻ hơn mấy chục cents mà mất hơn nửa giờ lái xe, tính ra tiền xăng còn hơn tiền cả tiền mua rẻ…” “Đàn ông không biết tính toán gì cả, hễ bốc lên là mua, không cần xem giá.” Bà vợ bảo chồng như thế. Ông chồng lấy ra từng món, cộng lại, chứng minh cho bà vợ thấy: rẻ hơn được 1đô, mà tiền xăng từ chợ này sang chợ kia tốn hơn 2 đô. Bà vợ hết cãi, nhưng bảo: “Mua mắc hơn, tức lắm, không chịu được…” Ông chồng im lặng, chịu thua và than: “Hết thuốc chữa!”
     
Qua những câu chuyện “tố khổ” đàn bà, một ông già nhận ra có những cái “bực” của đàn ông không phải lối, nên có lời bào chữa cho đàn bà. Ông ta kể:
 
- Một ông có bà vợ trẻ, khi vào nhà hàng, mấy người phục vụ đến hỏi “Thưa bác dùng món gì?” Rồi quay qua vợ ông “Chị dùng món gì?” Ông ta thấy “bực” cái lối gọi thiếu tế nhị, nên khi ăn xong, ông không cho tiền “típ”.  Nhưng ở môi trường khác như hội hè đình đám hay trên xe bus, ông lại bực khi thấy đám trẻ không “kính lão đắc thọ” để ông được hưởng những ưu tiên cho người già. Đó là những người mang tính ích kỷ - “nắng không ưa, mưa không chịu…”
 
Ông nhấp ngụm trà, thong thả kể tiếp:
 
- Vừa rồi là chuyện vợ trẻ, bây giờ sang chuyện vợ già: Một hôm đi dự tiệc cưới, tôi ngồi cạnh đôi vợ chồng già, bà vợ thường tiếp thức ăn cho ông chồng. Khi người phục vụ đem lên đĩa thịt bò lúc lắc - thơm phức! Ông chồng vừa cầm nĩa, định lấy vài miếng… Bà vợ cầm tay bảo: “Gút! Gút!” Ông chồng hạ cái nĩa xuống, ngồi yên… Tôi lấy làm ngạc nhiên, hỏi ông chồng: “Bà nhà mới nói món đó “Tốt! Tốt!” sao anh lại ngừng tay?” “Bả sợ tôi mắc bệnh gout.” “Ồ, thì ra thế! Anh mắc bệnh gout lâu chưa?” “Đâu có “gút, gout” cái khỉ khô gì! Suốt ngày bả đọc trên You Tube, rồi bà này “phết” (facebook) cho bà kia - kháo với nhau rằng: ăn thịt bò sinh bịnh gout, lại được các ông bác sĩ ‘nồ’ thêm, làm mấy năm nay, tôi thèm tô phở bò nhưng đành nhịn vì bả cấm tiệt…”
      
- Trong khi tôi và ông chồng nói chuyện với nhau, bà vợ nhanh tay gắp bỏ vào đĩa của ông chồng cái đùi gà to đùng. Liếc nhìn, tôi thấy bà mở ví lấy ra cái kéo nhỏ, cắt cái đùi gà thành từng miếng. Ông chồng ngồi nhìn có vẻ hờ hững…làm tôi nhớ đến chuyện “gân gà” của Tào Tháo trong truyện Tam Quốc Chí. Dù thông cảm với ông già, nhưng thái độ hờ hững trước sự chăm sóc của bà vợ đã biểu hiện sự vong ân, khiến tôi cảm thấy bất bình với ông ta.
- Lòng ích kỷ và sự vong ơn đã đưa đẩy một số đàn ông tuy già mà còn “thích chơi trống bỏi” nên về Việt Nam ăn chơi - không biết đến liêm sĩ và đạo đức là gì - hễ được những đứa con gái đáng tuổi con cháu vuốt ve, thủ thỉ “anh … anh, em… em…” là khoái. Rồi vung tiền cho các “em đồ đểu” để được phục vụ và thưởng thức các món ngon, vật lạ…. và nghĩ rằng đang được thoát “vòng cương tỏa” của bà vợ già mà quên cả cái “nghĩa tào khang.”
 
 - Rồi chỉ một thời gian ngắn, những món ngon, vật lạ kia chứa đầy các chất phụ gia độc hại của bọn Tàu đem vào đầu độc dân ta phát sinh ra đủ thứ bịnh. Bấy giờ, các em “đồ đểu, đồ giả” cho các ông đi chỗ khác chơi … Cuối cùng những con người ích kỷ và vong ân ấy mang tấm thân tàn ma dại về Mỹ báo hại người vợ già đã bị các ông xem như “đồ cổ”.
 
- Lưu Quang Vũ (1948-1988) - nhà viết kịch, nhà thơ, nhà văn nổi tiếng của Việt Nam trong thập niên 80 đã nói trong vở kịch “Ông Không Phải Bố Tôi” một câu cách nay đã hơn bốn mươi năm, vẫn còn đúng cho đến ngày hôm nay: “Chúng ta đã sống qua các thời kỳ đồ đá, đồ đồng, để rồi bước sang thời … đồ đểu.” Trải qua mấy chục năm, bây giờ ở Việt Nam có thêm: “đồ giả, đồ dởm, đồ điên…”  Nhưng không thể qua mặt được “đồ cổ”.
 
Ba ông già cùng cười và đồng thuận: “Đồ cổ” là vô giá và bền lâu - “đồ đểu, đồ giả, đồ dởm” không sao sánh được.
        
Cuối cùng một ông đưa ra kết luận: Đàm đạo cho vui vậy thôi, chứ núi Thái Sơn có cao đến mấy cũng không bằng biển rộng bao la - sự hy sinh của người Mẹ là vô lượng vô biên… Tôn vinh Ngày Lễ Mẹ hơn Ngày Lễ Cha là hợp lẽ trong cuộc sống trần gian.
        
Ngoài trời mây vẫn bay, gió vẫn thoảng, chim vẫn vui ca và cuộc đời vẫn lặng lẽ trôi. Ba ông già nhìn qua khung cửa, tuy không nói ra nhưng trong lòng tự nguyện sẽ ôm “đồ cổ” cho đến giấc ngủ ngàn thu….
 
Lê Đức Luận
(tháng 5 - 2024)   
    

Ý kiến bạn đọc
18/06/202402:05:13
Khách
Hôm 16 Tháng Sáu, 2024, Hội Đồng Thẩm Phán Tòa Án Tối Cao Việt Nam đã ban hành “Nghị quyết hướng dẫn Luật Hôn Nhân Và Gia Đình” cấm người chồng không được ly hôn dù vợ đang mang thai với người khác.
Nội dung nghị quyết nêu rõ bắt đầu từ ngày 1 Tháng Bảy “trường hợp vợ đang có thai, sinh con thì chồng không có quyền yêu cầu ly hôn, không phân biệt vợ có thai, sinh con với ai.”
Nói với báo Pháp Luật TP.HCM về việc này, bà Đoàn Thị Phương Diệp, trưởng Phòng Thanh Tra Pháp Chế, trường Đại Học Kinh Tế-Luật TP.HCM, cho biết quy định này không có ngoại lệ, nghĩa là trong mọi trường hợp vợ đang có thai, sinh con, nuôi con dưới 12 tháng tuổi dù là con của ai, thì người chồng cũng không được đơn phương ly hôn.

Phản ảnh trên mạng xã hội, danh khoản “Thuy Nguyen” viết: “Tưởng bịa hóa ra thật nhỉ! Không được ly hôn và không được phân biệt có thai, sinh con với ai. Thằng làm luật đểu với giới đàn ông [Việt Nam] quá. Còn đàn bà lợi rồi. Đàn ông đồng lương chết đói nuôi con mình chưa xong, lại làm tu hú nuôi con kẻ khác. Nực cười cho Luật Việt Nam.”
15/06/202418:05:41
Khách
Ngoại trừ đàn bà tuyệt sắc giai nhân ở Âu Mỹ, làm đàn ông vẫn suớng hơn làm đàn bà.
15/06/202400:50:58
Khách
Theo thống kê gần đây thì hồi năm 1990, 8.7% tổng số vụ ly hôn ở Mỹ xảy ra ở lớp người từ 50 tuổi trở lên. Đến năm 2019, tỷ lệ đó đã tăng lên 36%. Và khoảng 70% các vụ ly hôn là do phụ nữ khởi xướng.

Một trong những lý do đưa đến ly hôn là “Anh(Em) không còn hạnh phúc nữa” hoặc “Anh (Em) chưa bao giờ thực sự yêu em (Anh)”.

Một tác giả khuyên rằng: Có một sự thật rằng trên đời này là không ai hợp ai cả, nhưng nếu ta biết nhẫn nhịn, hy sinh, chịu đựng… thì tình yêu mới bền vững và lâu dài. Nhìn những cặp đôi yêu nhau lâu dài, 5 năm, 10 năm hay lâu hơn thế nữa, họ vẫn giữ sự gắn bó và lãng mạn lúc ban đầu. Không phải họ may mắn, cũng không phải ngay từ ban đầu họ thực sự hợp nhau, chỉ bởi họ yêu nhau một cách chân thành và bình dị.
Chắc chắn không thể thiếu những trận cãi vã, cũng không thiếu những lần nước mắt rơi, mâu thuẫn xảy ra, nhưng trải qua những điều đó họ lại càng trân trọng nhau hơn, nhẫn nại với nhau hơn. Qua những sóng gió, những lần buồn tủi, đau khổ, họ hiểu đối phương, thông cảm và hòa hợp cùng nhau.
Làm gì có ai sinh ra đã hợp nhau, chỉ có thương nhau khiến chúng ta thay đổi mỗi ngày.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 197,763
12/07/202400:00:00
Năm 2009 sau chuyến đến Nam Cali thăm gia đình và bạn hữu, tôi viết bài tường thuật cuộc phiêu lưu của tôi tại Orange County, lên Las Vegas, San José, trước khi rời Cali trở về nhà. Ly Kai, biệt danh ông kẹ đi bán chính thức, chủ xị của nhóm Văn Khoa tại đây với Mỹ Dung thường tổ chức mấy bữa họp mặt mỗi khi các bạn từ xa đến đây chơi. Trở về nhà, tôi viết một bài về chuyến du hành năm đó và gửi cho các bạn đọc cho vui, Mỹ Dung khuyên tôi gởi bài này cho báo Người Việt. Mấy tuần sau, bài «Mưa Cali» được NV đăng báo, và cô MC Hồng Vân đọc trên đài VOA tiếng Việt.
11/07/202406:00:00
... Chúng tôi chia tay, ra về với những nụ cười trên môi. Emily, cô bạn Mỹ tánh tình thẳng thắn, chân thật đã giúp tôi hiểu được những cú sốc văn hóa Việt trên đất Mỹ. Emily đã giúp tôi hiểu được sự khác nhau giữa hai nền văn hóa Việt Mỹ, nhờ buổi nói chuyện này mà chúng tôi trở nên hiểu nhau hơn và thân nhau hơn.
09/07/202406:00:00
Ông Đại biết con Hoài Hương vẫn còn quá trẻ, tính cách chưa định hình, bản dạng giới tính còn lừng khừng, cứ để một thời gian nữa thì nó sẽ tự phát triển và hoàn thiện, lúc ấy thì nó như thế nào thì đó đúng thật là bản tánh của nó. Hãy chấp nhận nó, yêu thương nó như nó là vậy! Đừng vì cái sĩ diện hão của mình mà cưỡng ép con Hoài Hương phải theo cái ý chí chủ quan và cực đoan của mình. Ông bảo bà Thu: “Bà thương con thì phải chấp nhận tình yêu của con, hãy sống vì hạnh phúc của con chứ không thể vì cái danh tiếng của bà”...
05/07/202400:00:00
Sau những lần ốm đau bịnh hoạn rề rề mà không rõ lý do vào những tháng cuối hồi năm ngoái, Trang bỗng dưng trở nên chậm chạp và nhút nhát hẳn đi. Đầu óc cũng ù lì kém tinh nhanh, làm trước quên sau. Ai dặn cái gì cũng chẳng nhớ. Phải chăng đó là triệu chứng của bịnh… “đã toan về già”? Cách chữa đúng nhất là phải có một người bạn đời để nâng đỡ và chăm sóc nhau trong những lúc trái gió trở trời như thế. Nhưng nếu rủi người bạn đời của mình sức khoẻ không thành vấn đề mà lại bị bịnh (nói theo phim bộ của Tàu) là “si khờ người già” trước mình thì chỉ có nước cùng nhau nắm tay trực chỉ… viện dưỡng lão cho rồi chứ con cái làm sao có thì giờ mà chăm sóc cho nổi. Ôi! Viển ảnh cuối đời người sao mà thê thảm.
04/07/202406:00:00
Qua báo chí, tôi được biết Yellowstone là một vùng đất rộng nằm ở Tây Bắc Tiểu bang Wyoming, nơi mà cách đây mấy ngàn năm đã có sự hoạt động của một núi lửa lớn với miệng núi đường kính dài 30km. Người ta tưởng tượng rằng nếu giờ này mà nó thức giấc thì cả miền Bắc Mỹ sẽ không còn. Tôi ao ước có dịp sẽ đến đây để tận mắt nhìn những kỳ tích đẹp và hùng vĩ mà núi lửa đã lưu lại sau hơn mấy ngàn năm ngưng hoạt đông, nhưng chưa bao giờ có cơ hội. Năm nay, nhân ngày lễ Memorial, con gái tôi đã sắp xếp xin nghỉ một tuần để lấy tour cùng đi thăm danh lam thắng cảnh này.
02/07/202406:00:00
Đôi lời phi lộ: hai tiếng "cuối đời" tôi dùng không mang ý nghĩa sau bài ký này tôi không tiếp tục viết nữa. Đây chỉ là cái tên tôi đặt dựa theo nội dung tôi muốn diễn đạt dưới đây. ... Kể từ khi việc đưa thân xác người Việt sống lưu vong, mong muốn được chôn cất tại quê nhà không còn rào cản, vợ chồng tôi chọn cách hỏa táng thân xác sau khi mất. Lựa theo cách này vừa đỡ tốn kém vừa dễ dàng mang tro cốt trở về quê hương. Điều mong ước được "lá rụng về cội" tôi đã dứt khoát. Riêng việc chọn cái cội ở nơi nào trên dải đất hình chữ S cũng chẳng dễ dàng gì! Bởi tôi sinh ra nơi đất Bắc, vợ tôi quê mãi tận cuối phương Nam, nên tôi mất khá nhiều thời gian lựa chọn, tìm kiếm.
28/06/202400:02:00
Thời gian này, tôi được cất nhắc làm “quan lớn” trong một xứ đạo ở quận Cam (Orange County). Vì vừa vào làm việc trong Hội Đồng Mục Vụ của cộng đoàn, giáo xứ, nên tôi phải tập dần nhiều việc, như tập các câu kính thưa để lên phát biểu trước cộng đoàn cho quen, còn phải tập cách ăn nói cho chững chạc, vì bây giờ mình là quan rồi, dễ bị người ta “soi” lắm. Chẳng hạn như hôm trước, Quan Chủ Tịch Cộng Đoàn, gọi tôi ra ngoài nói chuyện:
27/06/202406:00:00
Tôi thật sự cảm phục các thầy cô dạy tiếng Việt tại các trung tâm Việt ngữ. Tất cả là thiện nguyện viên. Họ hy sinh cuối tuần để làm một việc không những không lương mà còn phải đối đầu với những việc không vui như áp lực từ phụ huynh... Tôi xin nhắn gởi một điều đến phụ huynh, các thầy cô và các linh mục. Học tiếng Việt là một điều rất khó đối với các em vì trong tuần các em đi học cả ngày ở trường toàn nói và đọc tiếng Mỹ. Về nhà thì xem TV, coi internet, nghe radio cũng toàn tiếng Mỹ. Mỗi tuần vào nhà thờ học tiếng Việt chỉ có hai tiếng mà nhiều thầy cô lại cứ nói tiếng Mỹ với các em. Trớ trêu là sau khi học xong, lúc đi lễ, các linh mục lại giảng phúc âm cho các em bằng tiếng Mỹ. Xin các linh mục, các thầy cô và phụ huynh nói tiếng Việt với các em càng nhiều càng tốt...
25/06/202406:00:00
...Em rất hãnh diện được phục vụ trong quân đội Hoa-Kỳ dù chỉ là một hạ sĩ quan. Em yêu thích và không hối tiếc chút nào những việc em làm trong đời lính. Chỉ có một điều duy nhất hối tiếc ám ảnh em đến nay là người bạn đồng đội tri bỉ tri kỷ của em ngã gục phanh thây mà em không có mặt ở đó. Nó học chung với em sáu tháng Quân Trường Fort Sill, Oklahoma, từ tháng May 7-November 15, 1998, rồi hai đứa tình nguyện qua Iraq là chiến trận nguy hiểm nhất lúcđó,” Hùng ngửng đầu nói dồn dập với đôi mắt dõi nhìn trời cao như đang tìm người chiến sĩ đồng đội xưa. “Thương mến nhau còn hơn anh em ruột mà!”...
21/06/202400:00:00
Chị Tâm trưởng nhóm Yoga gần bẩy mươi tuổi sở hữu thân hình cao thon săn chắc như người mẫu, chị nghiện bộ môn này vài thập niên trước lúc chị còn đi làm. Về hưu buồn tay buồn chân, chị rủ vài bạn thân đến nhà chị tập cho vui, tiếng lành vang xa, bây giờ nhóm của chị bành trướng đến mười mấy người, cô Ba là thành viên mới toanh thọ giáo chị. Cô vốn kín tiếng lại là ma mới nên chỉ nghe các chị hóng đủ thứ chuyện trên đời, thỉnh thoảng cô góp một câu giúp vui, tuyệt nhiên cô câm như hến khi có người cao giọng dạy đời hay chê bai ai đó.