Hôm nay,  

Chia Xẻ Một Kinh Nghiệm

11/07/202314:33:00(Xem: 3372)

IMG_9438
Hình chìa khóa xe Toyota RAV4 2019 của tác giả.

 

Tác giả Phi Nguyễn lần đầu tham dự VVNM với bài "Trái mít". Bà sinh sống và làm việc tại thành phố Brunswick, Georgia. Đây là bài mới nhất của Bà, viết để “chia xẻ một kinh nghiệm.”

 

*

  

Tháng 4 vừa rồi sau gần 3 tuần lễ đi chơi xa, đã đến lúc trở về nhà!  Sau hơn 8 tiếng bay từ phi trường San Francisco, California, máy bay đáp xuống phi trường Jacksonville, Florida lúc 10 giờ 35 tối. 

Sau khi lấy xong hành lý, chúng tôi đến bãi đậu xe lúc đó khoảng chừng 11 giờ đêm.  Vừa tới nơi ông chồng tôi tiến tới thùng xe bấm tay vào nắp thùng để mở mà cho hành lý vào!  Ơ kìa, lạ quá không nghe thấy động tĩnh gì!  Không thấy đèn sáng và cánh cửa thùng xe tự động mở lên như mọi lần trước đây! Thấy bấm tay không hoạt động ổng rút chìa khóa từ trong túi quần ra bấm nút thùng xe để mở, vẫn không được!  Bấm đi bấm lại lại nhiều lần vẫn vậy!  Tiến đến hai bên xe bấm nút mở cửa xe: hoàn toàn im lìm, lặng lẽ!  Chiếc xe như một khối sắt lạnh lùng! 

 

Chúng tôi nhìn nhau, chuyện gì đây? Tự nhiên sao chiếc xe dở chứng? Thiệt là lạ kỳ, bình điện xe hết?  Chìa khóa xe hết pin?  Tôi nghĩ không đâu, chiếc Toyota RAV 4 này mua hôm tháng 11/2019, tính đến hôm nay chưa tới 3 năm rưỡi, bình điện xe không thể hết được! Còn pin chìa khóa hết ư, cũng khó có thể xảy ra.  Còn nhớ lúc trước chiếc Toyota Camry tôi lái đi làm ngày 2 buổi mà đến 8 năm sau chìa khoá xe mới phải thay pin! Toyota là giòng xe có độ bền cao nhất trong tất cả các loại xe, hiếm khi hư lặt vặt cho dù là đã cũ 9, 10 năm. Vậy thì hà cớ gì mới hơn 3 năm đã ăn vạ, mà lại ăn vạ trong một tình huống “ác liệt” như thế này, nửa đêm nửa hôm giữa một bãi đậu xe mênh mông cả nghìn chiếc, không một bóng người!

 

Sau một hồi “vật lộn” với chiếc chìa khóa xe, bấm đi bấm lại nhiều lần không xong, ông chồng tôi chán nản nói thôi gọi bảo hiểm để cho nó cẩu xe về cho rồi!  Gọi đi gọi lại mấy lần chỉ là máy trả lời, bảo bấm qua số này, số kia... lòng vòng lòng vòng…sốt cả ruột!  Cũng phải thôi, nửa đêm nửa hôm ai ngồi đó mà trả lời! 

 

Tôi đề nghị là gọi 911 (gọi Cảnh Sát) để xem họ có giúp được gì không? Ông chồng tôi ngần ngừ. Tôi biết tính ổng, ổng thường nói 911 là số gọi khẩn cấp khi cần, đặc biệt là gặp nguy hiểm.  Mỗi ngày biết bao trường hợp khẩn cấp xảy ra hãy để đường dây trống cho người ta làm việc, đặc biệt là lúc này sở Cảnh Sát đang thiếu người. Hãy cố gắng tự mình giải quyết nếu có thể, không phải cứ xe xẹp lốp, con chó đi lạc…. cũng gọi 911!  Tôi phải thuyết phục:

 

- Bây giờ cũng khuya quá rồi, không chỗ nào còn mở cửa cho mình gọi. Thôi thì hãy gọi Cảnh Sát may ra họ có giúp được gì.

 

Thế là gọi 911, đầu dây có tiếng người hỏi sự việc, ông chồng tôi kể việc xảy ra!  Đường dây được chuyển qua người khác, lại hỏi sự việc, lại kể lại!  Đường dây được chuyển qua người khác, lại hỏi, lại kể lại.  Lần này thì dừng ở đây, có lẽ họ muốn tìm được đúng người chuyên môn để giúp đỡ nên mới phải chuyển mấy lần, tôi đoán vậy!

 

Tiếng viên Cảnh Sát:

 

- Trước hết cần lấy cái chìa khóa khẩn cấp bên trong cái key fob ra. 

 

Tôi tròn mắt lắng nghe!!  Tôi chưa hề biết cũng như nghe về điều này!

 

Tiếng ông chồng tôi cũng đầy ngạc nhiên:

 

- Có một cái chìa khoá khẩn cấp trong key fob?  Vậy lấy nó ra bằng cách nào?

 

 

Tiếng viên Cảnh Sát hướng dẫn:

 

- Phía trên đầu của key fob có một thanh ngang nhỏ.

 

- Dùng tay trái kéo nó về phía trái, giữ lại đó. 

 

- Phía tay phải trên đầu của key fob có một vòng tròn sắt nhỏ.

 

- Kéo cái vòng đó lên thì sẽ thấy một thanh sắt nhỏ, đó chính là chiếc chìa khóa khẩn cấp!

 

Nào, bây giờ hãy dùng chiếc chìa khóa này để mở cửa xe ra.  Hãy đến phía cửa xe của tài xế, ở chỗ cuối tay cầm có một cái lỗ, tra chìa khóa này vào đó sẽ mở được cửa! 

 

Ông chồng tôi làm theo lời hướng dẫn của viên Cảnh Sát, cửa xe được mở ra tức thì!  Tôi nghe nhẹ cả người, trước mắt có thể chun vào được trong xe là quá tốt.  Nếu trường hợp xấu không về được nhà tối nay thì ít ra cũng có chỗ ngã lưng, còn hơn đứng chịu trận giữa bãi xe mênh mông và lạnh lẽo suốt đêm!

Chồng tôi vô ngồi trong xe, viên Cảnh Sát bảo hãy “đề” xe xem sao. Không có âm vang gì, không “đề” được!  Viên Cảnh sát trên điện thoại cũng thật kiên nhẫn cùng với chồng tôi thử tới thử lui rất nhiều lần, xe vẫn không nổ máy! Rốt cuộc người Cảnh Sát kết luận:

 

- Như vậy là cái chìa khoá đã hoàn toàn hết pin rồi!  Giờ này cũng không còn tiệm nào mở cửa.  Ông hãy kêu Taxi về nhà rồi sáng mai ra tiệm Auto Zone hoặc Wal Mart hay Target mua pin thay vào thôi!

 

Ông chồng tôi buông chiếc điện thoại xuống ngồi thừ người ra!  Tôi bảo vậy thôi để tôi gọi Uber về nhà cho rồi, mai tính tiếp! 

 

Tôi tiến về phía trụ đèn gần đó để thêm ánh sáng mà gọi Uber.  Nói gọi chứ trong lòng thiệt là rầu vì gìờ này đã quá nửa đêm rồi, không còn chuyến bay nào về tới nên xe Uber đâu có quanh quẩn ở phi trường làm gì!  Chắc chắn là phải đợi rất lâu mới có xe gửi tới, rồi cái nỗi “đoạn trường” ngày mai phải lên trở lại phi trường để đem xe về! Nghĩ mà thật là rầu!  Đang loay hoay định vị mình đang ở chỗ nào để mà gọi xe thì nghe tiếng la to vui mừng của ông chồng tôi:

 

- Xe “đề” được rồi, xe “đề” được rồi!

 

Tôi phóng vụt tới bên xe, quả là xe đã nổ máy, đèn trước đèn sau sáng choang!  Tôi vui mừng hỏi:

 

- Mình đã làm gì mà xe “đề” được?

 

Ông chồng nghiêm trang nói:

 

- Chút nữa tôi sẽ nói cho mình nghe, còn bây giờ hãy đọc kinh tạ ơn Chúa trước đã! 

 

Chúng tôi làm dấu thánh giá, chồng tôi đọc lời nguyện cảm tạ rồi cả hai vội vã chất hành lý lên xe.  Ngoài một va li lớn, 2 va li nhỏ còn có một chiếc thùng giấy to 50 pounds mà ông chồng tôi đặt tên là “Vietnamese box” đầy đồ ăn Việt Nam: rau muống, bạc hà, bí, mướp đắng, sầu riêng…Quên kể trên đường về nhà chúng tôi ghé Cali mấy ngày nên mua được bao nhiêu là thứ mang về!  Chỗ tôi ở xa khu vực người Việt nên ít khi có cơ hội ăn được thức ăn Việt Nam nên mỗi khi đến nơi nào có chợ VN là tranh thủ hốt!  Cái thùng nặng chình chịch thế mà lúc này mừng quá phụ với chồng khiêng nó bỏ vào xe không thấy nặng chút nào!

 

Lên xe câu hỏi đầu tiên cho ông chồng tôi là đã làm gì mà chiếc xe nổ máy được? 

 

Ổng bảo:

 

- Tôi cũng làm những động tác y như đã làm với viên Cảnh sát, nghĩa là cũng để chìa khóa gần sát bên nút bấm start xe, từ từ đưa lên đưa xuống, đưa qua đưa lại, lúc chậm lúc nhanh, lúc gần lúc xa.  Nhưng lúc này song song với việc làm đó, tôi cầu nguyện:  Xin Chúa cho xe nổ máy để chúng con được về tới nhà tối nay, và rồi… xe nổ máy!

 

Chồng tôi nói tiếp tục:

 

- Nếu cắt nghĩa theo khoa học thì có thể còn một chút xíu pin sót lại trong chìa khóa, và trong một lúc đưa chìa khóa qua lại trước cái nút “đề” xe, thì nó chụp được tín hiệu từ trong chìa khóa nên đã làm cho xe nổ máy!  Còn nếu cắt nghĩa theo người có tín ngưỡng, có niềm tin thì Chúa, thì Phật, thì Thượng Đế đã làm việc đó! Với tôi, tôi tin rằng có bàn tay của Thiên Chúa trong việc này!

 

Đúng vậy, tôi nghĩ mỗi một việc xảy ra tùy theo sự suy nghĩ, tùy theo góc cạnh nhìn của mỗi người mà kết luận!

 

Chưa bao giờ tôi ngồi lên xe mà lòng hồi hộp, căng thẳng suốt cả quãng đường 75 miles như tối hôm đó!  Xe nổ máy chạy được rồi mà trên màn ảnh xe cứ hiện ra dòng chữ màu đỏ choét “key not detected” (không thấy chìa khóa) làm tôi hoảng cả vía!  Mặc dù ông chồng tôi đã bảo không sao, chỉ là vì chìa khoá hết pin, trong xe không bắt được tín hiệu nên báo thế thôi!

 

Nghe thì nghe vậy chứ trong lòng vẫn cứ lo!  Lo nên tôi tưởng tượng nhiều chuyện lung tung.  Cứ nghĩ nhiều khi sau một hồi xe không tìm thấy chìa khóa nó tự động tắt máy ngừng lại giữa đường vì nghi là xe bị trộm thì sao!  Thời buổi khoa học kỷ thuật cao, trong xe có cài những phần mềm phòng ngừa trộm như vậy, ai mà biết được!  Trời thì khuya lơ khuya lắc, xa lộ hun hút, dọc hai bên đường tối thui, tôi cứ sợ xe tắt máy nửa chừng!  Lòng cứ nơm nớp như thế cho đến khi xe về đến nhà, lúc đó mới thấy nhẹ nhõm trong người!  Đồng hồ trên tường điểm 2 giờ sáng! 

 

Buổi sáng hôm đó thức dậy công việc đầu tiên của ông chồng tôi làm là đi ngay ra tiệm Auto Zone mua 2 cục pin đem về, một thay pin mới cho chiếc chìa khóa, một bỏ vào trong xe để phòng khi chìa khóa hết pin thì có mà thay ngay!  Vừa làm ổng vừa lẩm bẩm: “Từ rày sấp lên mày đừng hòng làm khó tao nữa”!

 

Trên đây là kinh nghiệm của cái chìa khóa điều khiển từ xa của xe Toyota RAV4 2019.  Tôi muốn chia xẻ để anh chị em biết và chuẩn bị trong trường hợp chiếc chìa khóa xe “dở chứng” hết pin thì mình giải quyết được mau lẹ và không phải lo lắng gì. 

 

Hi vọng là những đời xe Toyota trước đó (2018, 2017, 2016…) và tất cả các dòng xe của Nhật như NISSAN, HONDA, SUZUKI hoặc các loại xe Mỹ như BUICK, CHEVROLET, FORD… đều có cùng thiết kế cho chiếc chìa khóa điều khiển từ xa!


Phi Nguyễn
Mùa Hè 2023

Ý kiến bạn đọc
19/07/202316:58:44
Khách
Bạn nên đọc kỹ cuốn Hand book của xe, tất cả mọi thứ đều được hướng dẫn tường tận trong đó
19/07/202301:48:43
Khách
Cám ơn bạn đã cho biết thêm một điều hữu ích về thời gian cần thay pin cho key fob! Hi vọng rằng mọi người từ nay sẽ không bị một phen "tá hỏa" như tôi!!!
16/07/202318:39:04
Khách
Nếu xe dùng keyfob và nút bấm Start/ Stop, an toàn nhất là hơn hai năm là mình phải thay pin
Tôi đang chạy môt chiếc Lexus cũ IS 250 2007 nhưng khi pin yếu, nó báo cho mình biết nhưng Toyota thì không báo
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 460,514
31/12/202308:17:00
Tối hôm qua, khi đang ngồi bình yên tịnh tâm thì KV nghe tiếng đùng đùng đùng kéo dài liên tục phía dưới lầu, làm thất kinh hết cả hồn vía. Chẳng lẽ năng lượng xuống mạnh quá, tạo ra lực xoắn ốc như trong phim Mai-Ca Từ Trên Trời Rơi Xuống hồi bé được coi, làm những thứ xung quanh bị cuốn hút bay theo, tạo nên tiếng động? KV ráng bình tỉnh hít thở, vuốt mắt, ra khỏi tình trạng bình yên và từ từ bò… xuống nhà để mau kiểm tra xem chuyện gì đã xảy ra. Đi cùng khắp tìm nguồn gốc của tiếng động kinh khủng lúc nãy, từ ngoài cửa vô bếp, qua tất cả các phòng - không thấy dấu vết gì là bất thường. Lạ thật! Mình ngồi bình yên và rất tỉnh chứ đâu có ngủ gục và nằm mơ! Tiếng động rõ ràng như cái gì đó sụp xuống kia mà?!
29/12/202300:00:00
Lão Tư Lì năm nay bước vào tuổi tám mươi. Đời lão lắm gian truân, nhưng cũng có nhiều may mắn. Sau ngày 30-4-1975, đời lão đã “tàn trong ngõ hẹp” - tưởng rằng lão đã bỏ thây trên núi rừng Việt Bắc trong những ngày bị lưu đày trong các trại “tập trung cải tạo” của cộng sản. Nhưng lão đã trở về sau bảy năm lao lý. Lão trở về với tấm thân gầy guộc, ngoài vợ và hai đứa con thơ, lão chẳng còn gì! Nhưng lão phải sống để đền đáp cái ân tình của người vợ thủy chung đã đợi chờ cho đến ngày lão ra tù, để cùng nàng nuôi dạy hai đứa con thơ. Lão đã trải qua những ngày cơ cực, bươn chải kiếm sống, nuôi con như những ngưởi cùng khổ nhất trong xã hội lúc bấy giờ.
25/12/202300:00:00
Đang gói các món quà và viết card chúc Giáng sinh, năm mới. Chồng tôi bước xuống chợt nhắc: - Nấu bún bò cho Boss Kyle nữa. - Dĩ nhiên mà, đang tính ngày mai đi chợ mua các thứ nấu đây.
24/12/202313:31:00
Janet, con bé xinh như thiên thần nhỏ. Lúc nào nhìn thấy nụ cười trên môi của nó, ông cũng liên tưởng đến đóa Hướng dương dưới ánh mặt trời. Ông công kênh nó trên vai. Bàn tay thô ráp của ông nắm chặt lấy bàn tay nhỏ xíu. Ông ca vang bài Cây Thùy dương và nó bị bô hát theo. Chao ơi, cái giọng ngọng nghịu đớt đất ấy nghe cưng làm sao đâu. — Thế ông có muốn nhắn gì với cô ấy không?
23/12/202320:06:00
Giáng sinh này của họ, hai người đàn ông đưa nhau về vùng biển ấm nào đó trên địa cầu để hưởng tuần trăng mật khi người vai chồng đã qua thời kỳ phong độ nhất của một gã đẹp trai, người vai vợ đã bạc đầu, lù mù cái kính lão dắt chó đi ngoài, xăm xoi hàng xóm xem có cần gọi cảnh sát hay không? Hạnh phúc trong lòng người nhưng con người cứ đi tìm hạnh phúc nên khổ đau tiếp diễn không hồi kết.
22/12/202300:00:00
Tôi nắn nót từng nét chữ vụng về trên chiếc Christmas card chúc mẹ thật nhiều sức khỏe, thật nhiều niềm vui bên những người bạn thân yêu của mẹ trong ngày Giáng Sinh; cẩn thận xếp tấm card với tất cả lòng yêu thương gởi gấm đến mẹ, bỏ vào bao thơ, dán lại, gởi bưu điện ngay chứ không thì sẽ không kịp ngày, Giáng Sinh chỉ còn vỏn vẹn mười ngày nữa thôi. Năm nay tôi lại không có mặt bên mẹ, chắc mẹ sẽ buồn và thất vọng lắm, nhưng tôi không thể nào làm khác hơn! Từ khi mới sinh, tôi vẫn quen với tấm hình duy nhất của người đàn ông trên bàn thờ mặc bộ đồ lính VNCH rất oai hùng, với một bông mai bạc gắn trên vai áo. Lớn một chút, tôi mới hiểu đó là bố tôi đã từng đi lính VNCH để bảo vệ tổ quốc, sau đó khi miền Nam bị cưỡng chiếm, bố bị đi “học tập cải tạo” 6 năm; khi được thả về, bố vượt biên đến bốn năm lần mới qua được Pulau Bidong; gặp mẹ trên đảo, hai người yêu nhau, rồi sang Mỹ làm đám cưới, khi bố đã hơn 40 tuổi.
22/12/202300:00:00
Người Mỹ có bài nhạc với tựa đề “It’s the most wonderful time of the year”, tạm dịch là “Thời gian tuyệt vời nhất trong năm”, để nói về lễ Giáng sinh. Không chỉ riêng gì nước Mỹ hay các nước phương Tây mới công nhận mùa lễ Giáng sinh là thời điểm tuyệt vời nhất của một năm mà các nước ở châu Á như Việt Nam cũng xem lễ Giáng sinh là một trong những ngày hội lớn nhất trong một năm. Ở các nước phương Tây, người ta, nhất là trẻ em, háo hức chờ lễ Giáng sinh vì đây là dịp để tặng quà cho nhau. Ở Việt Nam sau 1975, trong thời bao cấp, vì nghèo đói, người ta không tặng quà cho nhau nhưng không vì thế mà lễ Giáng sinh mất đi sự kỳ diệu.
19/12/202311:18:10
Mùa Đông đang đến sau vài cơn mưa nhỏ, những hàng cây vàng lá hai bên đường bắt đầu trơ trụi. Thảm cỏ xanh nhà hàng xóm đã không còn xanh tươi, lác đác có những chiếc lá vàng cuối cùng từ cây phong trồng phía trước bay bay theo gió rồi nhẹ nhàng đáp xuống sân nhà.
19/12/202311:16:11
Những ưu tư, những uẩn khúc chất chứa trong lòng, không biết chia sẻ với ai, nhờ diễn đàn Viết Về Nước Mỹ của Việt Báo mình đưa tâm tình lên trang mạng, cho nhẹ bớt trong lòng, chưa khi nào mơ tới chuyện giải thưởng. Rồi nhận được Email báo tin của chị Hằng, kèm theo giấy mời tham dự buổi lễ phát thưởng viết về nước Mỹ năm 2023 tại Nam Cali, tôi run lên, một cảm giác không tả được, tắt computer đứng dậy, đi một vòng ra sân hít thở, để cho tinh thần tỉnh táo, vô lại, mở máy, lên mạng, đọc đi, đọc lại trang thư mà chị Hằng gửi, lúc này nhịp đập tim ổn định, tôi gọi ông xã nhà tôi vô đọc Email. Ông cũng sửng sốt nói: – Ui chao! Có thiệt gửi cho bà không?
18/12/202313:24:00
Tháng Mười Hai lại đến, năm nay tuyết đổ thưa thớt vài trận, không như bên Wichita Kansas bà chị của Thảo nói rằng tuyết đã ngập đầy đường. Sáng nay Thảo đi bộ ra thùng thư đầu xóm, đi ngang qua nhà John đã thấy cây Giáng Sinh thật cao ngay cửa sổ, đèn xanh đỏ tím vàng nhấp nháy, đúng lúc John mở cửa để đi ra check thư. Thảo vui vẻ: – Trời, nhà tôi quá bận rộn đủ thứ chuyện, chưa kịp dựng cây Giáng Sinh mà bên nhà anh đã có vẻ sẵn sàng mọi thứ rồi nhỉ, cây Giáng Sinh đẹp quá. John thật thà: – Chị biết rồi đấy, chúng tôi Đạo Hồi, chỉ có lễ Ramadan, đâu có thờ Chúa, cũng chẳng mừng Lễ Noel, nhưng tuần rồi chúng tôi đưa Jimmy đi shopping, cháu thích cây Giáng Sinh và Hang Đá trưng bày ở tiệm shopping, thế là cháu đòi mua về, chúng tôi cũng chiều cho cháu vui. – Ôi, dễ thương làm sao. Mà trời còn sáng mà anh đã để đèn nhấp nháy rồi, tốn điện lắm á. – Cũng vì Jimmy chị ơi! Cháu say mê ngắm cây Giáng Sinh, mà phải có đèn mới chịu. Lúc đầu chúng tôi chưa biết ý ch