Hôm nay,  

Mừng Sinh Nhật Muộn

24/02/202300:00:00(Xem: 2480)

Hình-của-Kateryna-Hliznitsova-từ-Unsplash
Hình của Kateryna Hliznitsova từ Unsplash
  
Tác giả định cư tại Canada từ 9/1982, tốt nghiệp đại học dược khoa Toronto 1985. Năm 2011, ông góp bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên, một chuyện vui sống động trên chuyến bay từ Hongkong về Bắc Mỹ. Sau đó là bài “Bà Mẹ Tây” hay “Thằng Tầu Con của Mẹ” là bài viết thứ ba của ông, không chỉ sống động mà còn xúc động trong cách viết, cách kể. Sau đây là bài mới nhất  của ông đề ngày 10 tháng 5 năm 2020.

*
 
Giữa cao điểm của “đại ôn dịch” Covid-19, tôi tình nguyện làm việc tạm thời, đáp lời kêu gọi các nhân viên hồi hưu chia sẻ gánh nặng quá tải của bệnh viện.
Sau nhiều năm không hành nghề, bỡ ngỡ ban đầu cũng qua.
 
Gặp nhiều đồng nghiệp mới, đa số còn rất trẻ.
Trong đó, có một vị luôn luôn tìm cơ hội tiếp cận với tôi. Hơi lạ.
Chúng tôi hàn huyên đủ chuyện, dịch bệnh, công việc mới cũ, gia cảnh ...Dần dần trở nên thân thiết.
 
Một hôm anh nói với tôi, tôi đúng là nhân vật anh đã cất công tìm kiếm bấy lâu nay để giải mã cho một chuyện bí ẩn của gia đình.
Đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác.
Sau đó tôi biết rõ, quả thật, tôi chính là người trong cuộc.
 
Nhớ lại quá khứ, như quay ngược một cuốn băng rè, tôi kể lại cho anh.
 
***
*
Những năm sau khi định cư. Tôi đã làm việc trong nhiều môi trường khác nhau. Nhà cầu, nhà hàng, nhà thuốc, nhà thương và cuối cùng về vườn trong nhà ghét của nhà tôi.
 
Ở nhà thuốc, tôi đã leo từng nấc thang, từ pharmacy attendant, assistant, student, intern, pharmacist, manager, associate.
 
Tôi biết Janice-mẹ của anh-khi bà là bệnh nhân trong thời kỳ cai nghiện. Bà phải dùng methadone mỗi ngày tại nhà thuốc trước sự giám sát của dược sĩ.
 
Các nhân viên của dược phòng luôn luôn cảnh giác, theo dõi đặc biệt mỗi khi bà bước vào. Do có tiền án ăn cắp, bà đã bị cảnh sát bắt giữ và cảnh cáo nhiều lần.
 
Thỉnh thoảng bà than không tiền đi xe bus, vay tôi vài đồng lẻ. Thường thường tôi đều giúp, mặc dù có vay nhưng không có trả.
 
Một ngày nọ, cách đây khá lâu, nhân kỷ niệm sinh nhật của tôi. Các nhân viên hát chúc mừng trên hệ thống loa trần.
 
Một số khách hàng và bệnh nhân cũng vây quanh tôi, hoà ca.
Bỗng nhiên, bà Janice chen vào, trao tặng tôi một gói quà.
Tôi cảm động vì biết bà đang sống trong điều kiện ngặt nghèo. Phải là người đặc biệt lắm mới được bà chiếu cố.
 
Cô thủ quỹ ngoài quầy chạy tới, hớt ha hớt hãi, nói không kịp thở, yêu cầu bà trả tiền cho gói quà bà vừa lấy trên kệ hàng.
 
Mọi người tò mò ném cho bà những ánh mắt khó chịu.
 
Bà cúi mặt, che dấu sự xấu hổ trước đám đông.
Thấy thế, tôi kín đáo móc túi, lấy tờ 20 đô la đặt dưới gói quà, nói chỗ tôi không có bàn máy tính tiền, bà phải ra phía trước trả.
 
Gỡ được thể diện, bà nháy mắt cám ơn. Đáp lại, tôi cho bà biết, vì nghỉ cuối tuần nên 2 ngày nữa mới thật sự là sinh nhật. Nhấn mạnh, quà không quý bằng một lời chúc mừng.
 
Buổi tối sinh nhật của tôi, các thân hữu thuộc thành phố lớn kế bên tổ chức đãi tiệc ở một nhà hàng Việt Nam.
 
Mưa tuyết dày đặc, rất khó khăn lái xe trên xa lộ, nhưng không lẽ không đi. Vợ tôi dùng dằng, nửa muốn cáo lỗi nửa muốn đi.
 
Sau cùng, chúng tôi quyết định liều. Lái rất chậm, giữ bốn con mắt mở to, tỉnh táo, luôn luôn đề phòng bất trắc.
 
Đang bò lết trên xa lộ, bỗng vợ tôi khều tay, kêu tôi chầm chậm dừng lại vì thấy phía xa xa có người vẫy tay, có lẽ xin quá giang. Tôi cố nhướng mắt nhìn nhưng không thấy gì cả. Chắc vợ tôi hoa mắt. Vả lại, giờ này, giữa thời tiết này ở trên xa lộ làm sao có người.
 
Tôi vẫn tiếp tục lái thêm một đoạn nữa thì không hiểu sao tay lái nằng nặng, bị bẻ quặt qua một bên, không chỉnh thẳng được. Xe bỗng khựng lại, đổ nghiêng, suýt rơi xuống rãnh hố bên lề. Chúng tôi xuống xe, dùng hết sức đẩy lên nhưng không nhúc nhích.
Đành cố thủ trong xe, nghĩ cách giải quyết.
 
Khoảng ít lâu sau, nghe có tiếng còi hụ và đèn chớp xanh đỏ của xe đang đi tới. Tôi biết sẽ được giúp đỡ nên chờ đợi.
 
Hai xe tuần cảnh với 4 nhân viên sắc phục rọi đèn pin, kiểm tra.
 
Họ nói, chúng tôi rất may mắn, vụ lạc tay lái đã cứu sinh mạng chúng tôi. Nếu chạy thêm khoảng hơn hai cây số nữa, không biết chúng tôi có cơ hội được nhìn thấy mặt trời sáng ngày mai hay không.
 
Một cảnh sát cho biết, có vài chục xe chồng chất lên nhau trong tai nạn kinh hoàng ở phía trước. Số thương vong không đếm xuể. Tất cả các xe cứu thương của thành phố đều được điều động, đang trên đường tiếp cứu khẩn cấp.
 
Những viên cảnh sát này có nhiệm vụ đóng đường ngay chỗ xe tôi gặp nạn. Họ đặt bảng hướng dẫn, đổi luồng lưu thông qua các con đường nhỏ song song với xa lộ.
 
Họ giúp tôi đẩy xe lên mặt lộ. Tôi cho xe lách vào đường chỉ dẫn, tiếp tục hành trình. Đến nơi trễ.
 
Mọi người thông cảm và mừng cho chúng tôi vừa thoát nạn như một phép lạ.
Truyền thông liên tục cập nhật tin tức về tai nạn khủng khiếp đang diễn ra.
 
Có rất nhiều câu hỏi, cho đến lúc đó, tôi không thể giải thích. Sự việc xảy ra quá đột ngột. Chuyện không tưởng. Tại sao tôi đã không điều khiển được tay lái? Tại sao xe không lọt hẳn xuống rãnh hố mà chỉ lơ lửng? Vợ tôi hoa mắt hay không hoa mắt?
 
Mỗi khi nhắc lại chuyện đó, vợ tôi vẫn rét run, bủn rủn tay chân.Có ơn trên hay có mẹ tôi đã phù hộ?
 
Sinh thời, mẹ tôi là một phật tử thuần thành, ngày ngày thường tụng kinh, cầu bình an, xin độ trì cho con cháu.
 
Những ngày trở lại làm việc, tôi hơi thắc mắc không thấy Janice đến uống thuốc như mọi ngày. Đoán rằng bà đã chuyển sang nhà thuốc khác vì một lý do tế nhị nào đó, nên tôi không tìm hiểu.
 
Vài năm sau, tôi đổi từ nhà thuốc cộng đồng sang nhà thương, làm công việc mới.
Tôi hoàn toàn quên bà mẹ của anh, mãi cho đến bây giờ.
***
*
Ông anh lớn! Xin phép cho tôi được gọi ông như thế.
 
Janice-mẹ tôi-là một người đàn bà bất hạnh. Bà sống trong một gia đình đổ vỡ.
 
Cha tôi là một người nghiện rượu. Ông thường hành hạ mẹ con tôi.
Khi ông đi tù vì tội đồng loã trong một vụ án mạng, tôi mới mười sáu tuổi.
 
Xa chồng, mẹ tôi cặp với nhiều đàn ông khác nhau. Thời xuân sắc bà từng là gái gọi đắt khách. Bà nghiện ma tuý lúc nào tôi không rõ. Cuộc sống của bà càng ngày càng tệ hại. Bà bị bắt vài lần với các tội danh khác nhau.
 
Tôi được ông bà ngoại mang về nuôi nấng, nuôi ăn học cho đến khi tốt nghiệp đại học. Thỉnh thoảng tôi vẫn gặp mẹ tôi, tuy sự liên lạc lỏng lẻo.
 
Chuyện tình cảm của mẹ tôi thật phức tạp. Sau cha tôi, bà yêu say đắm một người đàn ông có vợ. Bao nhiêu tiền bạc kiếm được từ việc bán thân xác bà đều cung phụng cho ông ta. Khi không đưa đủ tiền, bà bị bỏ rơi tàn nhẫn.
 
Trả thù đời, bà mong nhiễm HIV để truyền nọc cho cánh đàn ông ham mua vui. Không biết tại sao bà không nhiễm.
 
Tuy tôi không hãnh diện về lối sống của bà, nhưng tôi vẫn xót thương cho một kiếp người khốn khổ. Dẫu sao bà cũng là bậc sinh thành tôi không chối bỏ. Cuộc đời mỗi người do người đó định đoạt. Về sau bà nghiện nặng và có lần suýt chết vì dùng ma tuý quá liều.
 
Thời gian đó, tôi đã sắp ra trường nên có đủ kiến thức nhận biết sự nguy hiểm rình rập bên cạnh bà. Tôi, cùng với ông bà ngoại, gây áp lực bắt bà phải cai nghiện.
 
Một đôi lần, bà có nhắc đến một người dược sĩ á đông. Bà nói tốt cho ông ta. Bà cho rằng người á đông sống có tình nghĩa hơn dân bản xứ. Họ đối xử với bà như một con người, không cần biết bà là người thế nào.
 
Giảm thiểu ma túy nhưng bà lại sa vào vòng luẩn quẩn khác. Bà quen thói ăn tiêu rộng rãi nên lúc nào cũng túng thiếu. Với sự cộng tác của lão bạn tứ cố vô thân, bà trở thành kẻ cắp chuyên nghiệp. Tên của bà có trong sổ bìa đen của sở cảnh sát.
 
Liệu pháp cai nghiện có kết quả khích lệ. Uống thuốc đều đặn, liều lượng thấp dần.
Tôi rất lạc quan, hy vọng bà sẽ khỏe mạnh và sống lương thiện. Có việc làm bà sẽ không ăn cắp. Sẽ thay đổi cuộc sống, sẽ tìm lại được hạnh phúc đã xa rời.
 
Số trời ông ạ! Bà đã qua đời trong một tai nạn thảm khốc, giống như chuyện ông kể lái xe dự tiệc đêm sinh nhật. Xe của bà bẹp dúm. Đầu đập vào đuôi xe phía trước, không nhận diện được khuôn mặt. Dấu tay và các đồ đạc giấy tờ trong xe xác nhận lý lịch bà.
Cảnh sát thu gom và giao lại tất cả những gì tìm thấy cho chúng tôi.
 
Tôi đã cất các vật dụng đó, không đụng đến, trong một thời gian rất lâu. Ngày dọn ra ở riêng, tôi chọn lọc những thứ cần thiết để lưu giữ và loại bỏ những thứ còn lại. Vô tình, tôi tìm thấy một tấm thiệp chúc mừng sinh nhật và tờ 20 đô la trong phong bì không dán kín. Tên người nhận trùng với tên ông.
 
Mỗi khi gặp một đồng nghiệp á đông tôi đều dò hỏi. Nhưng không ai biết một người có tên như tên trên bì thư.
 
Đúng là định mệnh khi tôi gặp ông. Linh tính cho tôi biết ông chính là người mẹ tôi định gửi thiệp. Tiếp xúc với ông, đối chiếu các dữ kiện, tôi biết chắc tôi đã đúng.
 
Đây! Của ông xin gửi trả ông. Tôi rất sung sướng đã thay mẹ tôi thực hiện ý nguyện của bà.
***
*
Tin được không? Ngày Janice gặp tai nạn qua đời cũng là ngày xe tôi gặp tai nạn bên vệ đường. Không gian và thời gian trùng hợp đến kỳ lạ. Không thể ngẫu nhiên!
 
Tôi lạnh người với ý nghĩ chợt đến.Người vẫy tay mà vợ tôi trông thấy đêm bão tuyết đó có thể nào là bóng ma Janice không? Có thể nào vì tôi vẫn cố lái xe không dừng mà Janice đã cưỡng tay lái đưa xe lạc qua bên lề, không cho tôi đi tới?
 
Janice! Nếu đúng là bà, vợ chồng tôi nợ bà ơn cứu tử. Ngay ngày mai tôi sẽ điện thoại đặt mua một giỏ hoa tươi, đích thân không đến được vì lệnh cách ly xã hội, tôi sẽ nhờ người của cửa tiệm mang đặt trước phần mộ của bà.
 
Tấm thiệp chúc mừng sinh nhật và tờ 20 đô la sẽ là kỷ vật vô giá của tôi.
Có món quà sinh nhật nào đáng nhớ trong đời, như món quà đến muộn này không...
 
Nguyễn Cát Thịnh
 

Ý kiến bạn đọc
26/02/202321:41:08
Khách
Cô thủ quỹ ngoài quầy chạy tới,
Hình như gọi là thâu ngân thì đúng hơn là thủ quỹ
24/02/202310:42:16
Khách
Bác sĩ John Ferriar đã viết trong "An Essay Towards a Theory of Apparitions" vào năm 1813 thì hồn ma bóng quế chỉ là ảo ảnh quang học [optical illusion] nhất thời.

Ba mươi hai năm sau [1845], Bác sĩ Tâm Thần [Psychiatrist] Alexandre Jacques François Brière de Boismont cũng đã viết trong "Des Hallucinations, ou Histoire raisonnée des apparitions, des visions, des songes, de l'extase, du magnétisme et du somnambulisme - Hallucinations: or, The rational history of apparitions, dreams, ecstasy, magnetism, and somnambulism" thì hồn ma bóng quế chỉ là ảo giác.

Năm 2011, tác giả Walter Isaacson trong quyển sách viết về cuộc đời của thiên tài Steve Jobs [người đã sáng lập ra đại công ty Apple] thì vào những giây phút cuối cùng, Jobs chỉ thốt lên được "Wow ! wow ! wow ! - Ái chà ! ái chà ! ái chà !";

Phải chăng Jobs đã nhìn thấy hồn ma bóng quế của những người thân yêu đã khuất hay ông đã nhìn thấy tương lai của thế giới nhờ vào những phát minh của mình hay là thiên đàng ?
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 481,194
31/12/202308:17:00
Tối hôm qua, khi đang ngồi bình yên tịnh tâm thì KV nghe tiếng đùng đùng đùng kéo dài liên tục phía dưới lầu, làm thất kinh hết cả hồn vía. Chẳng lẽ năng lượng xuống mạnh quá, tạo ra lực xoắn ốc như trong phim Mai-Ca Từ Trên Trời Rơi Xuống hồi bé được coi, làm những thứ xung quanh bị cuốn hút bay theo, tạo nên tiếng động? KV ráng bình tỉnh hít thở, vuốt mắt, ra khỏi tình trạng bình yên và từ từ bò… xuống nhà để mau kiểm tra xem chuyện gì đã xảy ra. Đi cùng khắp tìm nguồn gốc của tiếng động kinh khủng lúc nãy, từ ngoài cửa vô bếp, qua tất cả các phòng - không thấy dấu vết gì là bất thường. Lạ thật! Mình ngồi bình yên và rất tỉnh chứ đâu có ngủ gục và nằm mơ! Tiếng động rõ ràng như cái gì đó sụp xuống kia mà?!
29/12/202300:00:00
Lão Tư Lì năm nay bước vào tuổi tám mươi. Đời lão lắm gian truân, nhưng cũng có nhiều may mắn. Sau ngày 30-4-1975, đời lão đã “tàn trong ngõ hẹp” - tưởng rằng lão đã bỏ thây trên núi rừng Việt Bắc trong những ngày bị lưu đày trong các trại “tập trung cải tạo” của cộng sản. Nhưng lão đã trở về sau bảy năm lao lý. Lão trở về với tấm thân gầy guộc, ngoài vợ và hai đứa con thơ, lão chẳng còn gì! Nhưng lão phải sống để đền đáp cái ân tình của người vợ thủy chung đã đợi chờ cho đến ngày lão ra tù, để cùng nàng nuôi dạy hai đứa con thơ. Lão đã trải qua những ngày cơ cực, bươn chải kiếm sống, nuôi con như những ngưởi cùng khổ nhất trong xã hội lúc bấy giờ.
25/12/202300:00:00
Đang gói các món quà và viết card chúc Giáng sinh, năm mới. Chồng tôi bước xuống chợt nhắc: - Nấu bún bò cho Boss Kyle nữa. - Dĩ nhiên mà, đang tính ngày mai đi chợ mua các thứ nấu đây.
24/12/202313:31:00
Janet, con bé xinh như thiên thần nhỏ. Lúc nào nhìn thấy nụ cười trên môi của nó, ông cũng liên tưởng đến đóa Hướng dương dưới ánh mặt trời. Ông công kênh nó trên vai. Bàn tay thô ráp của ông nắm chặt lấy bàn tay nhỏ xíu. Ông ca vang bài Cây Thùy dương và nó bị bô hát theo. Chao ơi, cái giọng ngọng nghịu đớt đất ấy nghe cưng làm sao đâu. — Thế ông có muốn nhắn gì với cô ấy không?
23/12/202320:06:00
Giáng sinh này của họ, hai người đàn ông đưa nhau về vùng biển ấm nào đó trên địa cầu để hưởng tuần trăng mật khi người vai chồng đã qua thời kỳ phong độ nhất của một gã đẹp trai, người vai vợ đã bạc đầu, lù mù cái kính lão dắt chó đi ngoài, xăm xoi hàng xóm xem có cần gọi cảnh sát hay không? Hạnh phúc trong lòng người nhưng con người cứ đi tìm hạnh phúc nên khổ đau tiếp diễn không hồi kết.
22/12/202300:00:00
Tôi nắn nót từng nét chữ vụng về trên chiếc Christmas card chúc mẹ thật nhiều sức khỏe, thật nhiều niềm vui bên những người bạn thân yêu của mẹ trong ngày Giáng Sinh; cẩn thận xếp tấm card với tất cả lòng yêu thương gởi gấm đến mẹ, bỏ vào bao thơ, dán lại, gởi bưu điện ngay chứ không thì sẽ không kịp ngày, Giáng Sinh chỉ còn vỏn vẹn mười ngày nữa thôi. Năm nay tôi lại không có mặt bên mẹ, chắc mẹ sẽ buồn và thất vọng lắm, nhưng tôi không thể nào làm khác hơn! Từ khi mới sinh, tôi vẫn quen với tấm hình duy nhất của người đàn ông trên bàn thờ mặc bộ đồ lính VNCH rất oai hùng, với một bông mai bạc gắn trên vai áo. Lớn một chút, tôi mới hiểu đó là bố tôi đã từng đi lính VNCH để bảo vệ tổ quốc, sau đó khi miền Nam bị cưỡng chiếm, bố bị đi “học tập cải tạo” 6 năm; khi được thả về, bố vượt biên đến bốn năm lần mới qua được Pulau Bidong; gặp mẹ trên đảo, hai người yêu nhau, rồi sang Mỹ làm đám cưới, khi bố đã hơn 40 tuổi.
22/12/202300:00:00
Người Mỹ có bài nhạc với tựa đề “It’s the most wonderful time of the year”, tạm dịch là “Thời gian tuyệt vời nhất trong năm”, để nói về lễ Giáng sinh. Không chỉ riêng gì nước Mỹ hay các nước phương Tây mới công nhận mùa lễ Giáng sinh là thời điểm tuyệt vời nhất của một năm mà các nước ở châu Á như Việt Nam cũng xem lễ Giáng sinh là một trong những ngày hội lớn nhất trong một năm. Ở các nước phương Tây, người ta, nhất là trẻ em, háo hức chờ lễ Giáng sinh vì đây là dịp để tặng quà cho nhau. Ở Việt Nam sau 1975, trong thời bao cấp, vì nghèo đói, người ta không tặng quà cho nhau nhưng không vì thế mà lễ Giáng sinh mất đi sự kỳ diệu.
19/12/202311:18:10
Mùa Đông đang đến sau vài cơn mưa nhỏ, những hàng cây vàng lá hai bên đường bắt đầu trơ trụi. Thảm cỏ xanh nhà hàng xóm đã không còn xanh tươi, lác đác có những chiếc lá vàng cuối cùng từ cây phong trồng phía trước bay bay theo gió rồi nhẹ nhàng đáp xuống sân nhà.
19/12/202311:16:11
Những ưu tư, những uẩn khúc chất chứa trong lòng, không biết chia sẻ với ai, nhờ diễn đàn Viết Về Nước Mỹ của Việt Báo mình đưa tâm tình lên trang mạng, cho nhẹ bớt trong lòng, chưa khi nào mơ tới chuyện giải thưởng. Rồi nhận được Email báo tin của chị Hằng, kèm theo giấy mời tham dự buổi lễ phát thưởng viết về nước Mỹ năm 2023 tại Nam Cali, tôi run lên, một cảm giác không tả được, tắt computer đứng dậy, đi một vòng ra sân hít thở, để cho tinh thần tỉnh táo, vô lại, mở máy, lên mạng, đọc đi, đọc lại trang thư mà chị Hằng gửi, lúc này nhịp đập tim ổn định, tôi gọi ông xã nhà tôi vô đọc Email. Ông cũng sửng sốt nói: – Ui chao! Có thiệt gửi cho bà không?
18/12/202313:24:00
Tháng Mười Hai lại đến, năm nay tuyết đổ thưa thớt vài trận, không như bên Wichita Kansas bà chị của Thảo nói rằng tuyết đã ngập đầy đường. Sáng nay Thảo đi bộ ra thùng thư đầu xóm, đi ngang qua nhà John đã thấy cây Giáng Sinh thật cao ngay cửa sổ, đèn xanh đỏ tím vàng nhấp nháy, đúng lúc John mở cửa để đi ra check thư. Thảo vui vẻ: – Trời, nhà tôi quá bận rộn đủ thứ chuyện, chưa kịp dựng cây Giáng Sinh mà bên nhà anh đã có vẻ sẵn sàng mọi thứ rồi nhỉ, cây Giáng Sinh đẹp quá. John thật thà: – Chị biết rồi đấy, chúng tôi Đạo Hồi, chỉ có lễ Ramadan, đâu có thờ Chúa, cũng chẳng mừng Lễ Noel, nhưng tuần rồi chúng tôi đưa Jimmy đi shopping, cháu thích cây Giáng Sinh và Hang Đá trưng bày ở tiệm shopping, thế là cháu đòi mua về, chúng tôi cũng chiều cho cháu vui. – Ôi, dễ thương làm sao. Mà trời còn sáng mà anh đã để đèn nhấp nháy rồi, tốn điện lắm á. – Cũng vì Jimmy chị ơi! Cháu say mê ngắm cây Giáng Sinh, mà phải có đèn mới chịu. Lúc đầu chúng tôi chưa biết ý ch