Tưởng Mất Mà Còn

21/08/201900:00:00(Xem: 4630)

Tưởng Mất Mà Còn

Tác giả: Nguyễn Tài Ngọc

Bài số: 5769-20-31576-vb4082119

 

Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Sống động, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và  tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây, thêm một bài viết mới.

 

Diane

Diane

 

Dian Tousley va Bo

Nhờ dịch vụ DNA, Diane Tousley tìm được  bố,

 

***

Ngày 27 Tháng Giêng, 1973, Tổng Thống Nixon ký Hiệp ước Paris, chấm dứt sự tham dự của Hoa Kỳ vào chiến tranh Việt Nam. Mới đây mà 46 năm đã trôi qua.

Số binh lính Mỹ sang Việt Nam chiến đấu từ 5 Tháng 8 năm 1964 đến 28 Tháng Ba 1973 là một con số khổng lồ: 2,709,918 người, 9.7% của tất cả thanh niên ở nước Mỹ. Xác suất này có nghĩa là cứ mười thanh niên ở Hoa Kỳ lúc bấy giờ thì một người đã bị gửi sang Việt Nam tham chiến.

Trong tổng số 2.7 triệu lính Mỹ chiến đấu ở Việt Nam thì chỉ có 7,484 người là phụ nữ. 83.5% tổng số phụ nữ, 6,250 người, là y tá.

Tháng 4 năm 1968 là số lính Mỹ tham chiến ở Việt Nam cao nhất : 543,482 người.

Số lính Mỹ đến Việt Nam quá đông nên không thể nào tránh chuyện tình yêu giữa trai Mỹ/gái Việt và rồi những cô gái Việt sinh con. Những đứa bé lai này (Amerasian) nằm trong hai trường hợp khi người cha rút lui về Mỹ:

 

        -Mẹ nghèo quá nên bỏ con, con thành trẻ mồ côi.

 

        -Mẹ vẫn giữ con, chăm sóc nuôi nấng thương yêu trong gia đình.

Không có một thống kê nào cho biết dữ kiện về con lai Việt/Mỹ. Năm 1987, Quốc Hội Hoa Kỳ thông qua đạo luật "Trở về quê hương - Homecoming Act", cung ứng $500,000 dollars mở ra một Trung Tâm ở Sài-Gòn giúp đỡ các con lai của lính Mỹ và nghiên cứu hồ sơ của các gia đình có con lai hay con lai mồ côi cùng gia đình để cho sang Mỹ định cư. Tính cho đến nay, nhờ chương trình này mà 30,000 con lai cùng với 80,000 thân nhân được  sang Mỹ. Nhưng chương trình này đầy dẫy gian lận của người Việt, dụ các con lai khai báo là họ có liên hệ gia đình để cùng được sang Mỹ định cư. Năm 2011, con số con lai được phép định cư sang Mỹ chỉ còn vỏn vẹn là 23 người.

Tôi có quen một anh lính Mỹ sang Việt Nam chiến đấu tên là David Toelkes, có hai con gái với một chị Việt Nam. Năm 1968 anh trở lại Mỹ không mang vợ con về với mình. Tôi đã viết chuyện thương đau của Toelkes: "Người Mỹ Chung Tình" trong sách đã xuất bản: "Xin Em Tấm Hình".

Tôi những tưởng đó chỉ là chuyện thương tâm duy nhất của lính Mỹ liên hệ tình yêu với cô gái Việt Nam, nhưng không ngờ rằng mới đây qua cô phụ tá nha sĩ - registered dental hygienist - chà (clean) răng hàng năm, tôi được biết đến một câu chuyện thứ hai, và chuyện này cũng độc nhất vô nhị không kém.

Ở Mỹ hãng bảo hiểm y tế trả tiền cho nhân viên một năm đi clean răng hai lần. Hai lần đi nha sĩ đã là khổ ải, thế mà bây giờ các phòng chữa răng đề nghị khách đi đến ba lần (lần thứ ba khách phải trả tiền túi vì bảo hiểm không trả). Dĩ nhiên họ làm như thế để tăng thêm lợi tức, nhưng chẳng lẽ mình không đi vì clean răng chỉ có lợi cho mình, phòng ngừa tránh sâu răng.

Không ai muốn đi nha sĩ vì không khác gì mình ngồi lên ghế điện bị tra tấn. Nhưng một năm ba lần tôi phải miễn cưỡng tuân theo đề nghị của nha sĩ. Sáng nào trước khi đi nha sĩ tôi cũng khóc nức nở vì sợ viễn ảnh đau nhức, ôm vợ tôi nói lời vĩnh biệt vì biết đâu trong khi clean răng tôi đi luôn, không bao giờ được gặp lại nàng, không bao giờ được tiếp tục làm tròn bổn phận giờ Tí canh Ba của một người chồng gương mẫu.

Nếu tôi vớ được một cây đèn thần và ông thần đèn cho tôi một điều ước muốn gì được nấy thì tôi sẽ không ước được giầu có như Bill Gates, cũng không muốn ước được lấy hoa hậu hay á hậu, mà chỉ muốn mỗi một mong ước là cả đời không phải đi nha sĩ.

Xui thay là tôi không vớ được cây đèn thần nên hơn mười năm nay tôi đi phòng mạch nha sĩ, cô phụ tá nha sĩ clean răng cho tôi tên là Diane. Diane nhìn có vẻ lai Mỹ và chỉ nói tiếng Anh. Dần dần thì tôi biết mẹ Diane là người Việt nhưng tôi không bao giờ hỏi về chuyện đời tư gia đình, tôi chỉ đoán bố Diane là người Mỹ.

Vài tháng trước đây, Diane kể cho tôi nghe từ nhỏ đến lớn không biết bố là ai, bây giờ mới được gặp. Hoàn cảnh bố con Diane đoàn tụ khá ly kỳ.

Diane sinh ở Pleiku, Việt Nam, vào ngày 6 tháng 6 năm 1968, với tên Nguyễn Thị Mỹ Diệu. Mẹ Diane là người Việt và bố là một anh lính Mỹ sang Việt Nam tham chiến. Mẹ Diane bấy giờ làm trong một trại lính Mỹ phụ giúp việc đổi tiền cho quân nhân. Bố Diane tình cờ được phái vào làm việc ở trại lính này trong ngành truyền thông. Một buổi tối không có gì làm, hai người tình cờ gặp nhau trên điện thoại, và từ đó tình yêu nẩy nở. Bố Diane lúc bấy giờ 23 tuổi, mẹ 17 tuổi. Mối tình này dẹp tắt khi bố Diane được lệnh chuyển quân, gián đoạn tất cả liên lạc với mẹ Diane. Cả hai không ai biết lúc bấy giờ mẹ Diane có thai Diane.

Năm 1975, mẹ con Diane di tản sang Guam. Từ Guam gia đình sang Hawaii,  trại tỵ nạn Camp Pendleton phía Bắc San Diego, và rồi Santa Monica. Thời gian trưởng thành của Diane ở Santa Monica  ngoại trừ không có bố, còn tất cả thì bình thường như bao thanh niên thiếu nữ khác.

Vì mẹ Diane nghĩ rằng người bố Mỹ của Diane đã chết trận, và  nhớ mang máng tên ông là KenKen - bà quả quyết tên và họ của ông ta đều có chữ Ken-, nên một hôm Diane vào thư viện thành phố mượn quyển sách ghi lại danh sách tất cả các binh lính Mỹ tử trận ở Việt Nam. Không tìm được tên bố,  Diane về hỏi lại mẹ có chắc là bố mình đã chết hay không thì lúc bấy giờ mẹ Diane mới thú thật là không biết ông ta đã chết hay còn sống.

Tháng Ba năm 2017, tò mò không biết mình có máu người Mọi Da đỏ Mỹ hay không, và cũng muốn biết DNA (ADN- phân tử di truyền) của bên bố mình nguồn gốc ra sao,  Diane dùng một dịch vụ thử DNA -AncestryDNA.com-, rồi quên bẵng nó đi.

Một năm sau, theo thông lệ của mỗi sáng Thứ Bẩy, Diane đi tập thể dục rồi ghé vào tiệm thăm mẹ. Trong khi nói chuyện chăm chú với một bà khách hàng, mẹ Diane nói với Diane là cậu con trai nuôi của bà này vừa tìm lại được bố ruột qua dịch vụ AncestryDNA.com. Bà ta hỏi Diane có vào trang mạng AncestryDNA.com để xem có người nào cùng DNA với mình không? Diane trả lời không vì không muốn trả thêm tiền lệ phí. Bà ta giải thích không cần phải trả thêm tiền, chỉ cần log in và bấm nút "MATCH" (Tương tự) để xem có người nào có DNA giống như mình.

 Thứ Bẩy 4 Tháng 8 năm 2018, Diane log in vào tài khoản (account) của mình ở AncestryDNA.com, bấm nút MATCH, và ngạc nhiên tột độ, Diane thấy máy vi tính liệt kê  "Claurel Kendall Tousley is your father - Claurel Kendall Tousley là cha của cô"!

Khi tìm dịch vụ phân tích DNA, Diane chỉ tò mò muốn biết mình có máu người Mọi da đỏ hay không, ngoài ra thì Diane không suy nghĩ gì khác. Thành thử khi máy vi tính báo là có DNA của một người là cha mình, Diane như từ mặt trăng rớt xuống, một kết quả hoàn toàn không trông đợi! Cả gia đình Diane đều phấn khởi vui mừng nhưng ngạc diên dè dặt vì không biết làm sao họ có thể tìm ra bố Diane.

Lý do AncestryDNA.com báo cho Diane biết có người cùng DNA có thể là bố mình vì chính bố Diane cũng đăng ký DNA vào AncestryDNA.com năm 2012, năm năm trước khi Diane đăng ký.  Và lý do ông ta đăng ký trùng hợp ngẫu nhiên như lý do của Diane: ông ta muốn biết mình có máu người Mọi Da đỏ trong người hay không vì bà nội ông ta tóc dài đến cổ chân.

Trước khi đăng ký DNA của mình vào AncestryDNA.com, Diane có nghe mẹ kể là bà ta xem một chương trình TV Dateline NBC nhân dịp lễ Father's Day. Trong chương trình đó, một bà người Việt tìm lại được bố Mỹ qua một dịch vụ DNA tên là 23andME.

Không biết có phải số mạng sắp sẵn hay không mà Diane lại chọn hãng Ancestry-DNA.com thay vì 23andMe để phân tích DNA của mình. Nếu Diane đã chọn hãng 23andMe thì bố con Diane đã không bao giờ đoàn tụ với nhau!  

Nước Mỹ có nhiều dịch vụ phân tích DNA, thành ra việc cả hai bố con không biết nhau nhưng chọn cùng một dịch vụ là một phép nhiệm mầu. Ba dịch vụ giữ và phân tích DNA nhiều nhất ở Hoa Kỳ là:

- AncestryDNA.com: nhiều khách nhất nên có nhiều cơ sở dữ liệu DNA nhất. Phần lớn là từ Âu Châu. Bây giờ họ đang chú trọng bành trướng ở châu Mỹ, Phi, và Á.

- 23andMe: trang mạng này chú trọng về y tế & sức khỏe hơn là gốc rễ gia đình, không công bố số khách hàng là bao nhiêu.

- Family Tree DNA: nhỏ hơn hai dịch vụ trên, nhưng là lâu nhất và có khách hàng khắp thế giới.

Mừng rỡ hân hoan khi khám phá ra bố mình vẫn còn sống và có tin tức chi tiết điện thoại & địa chỉ của ông ta, nhưng Diane do dự và ngần ngại không biết có nên liên lạc với bố hay không: Ông ta có vui mừng nghe tin từ đứa con ở Việt Nam như Diane hoan hỉ được tin bố? Chắc chắn bây giờ ông đã lập gia đình, vợ và gia đình ông ta có vui mừng tiếp đón tin con gái của ông từ Việt Nam bây giờ đột ngột xuất hiện?

Phải mất hơn ba tuần Diane mới thu hết can đảm gọi điện  thoại cho bố mình. AncestryDNA.com liệt kê nhiều số ở tiểu bang Alabama, và đến lần gọi số thứ ba thì có giọng một người đàn bà trả lời. Bà ta là Peggy, vợ của bố Diane, đang shopping ở ngoài đường nên nói với Diane sẽ cho chồng biết khi về nhà.

Cúp máy điện thoại mà Diane phân vân, hồi hộp không biết bố mình có gọi lại hay không. Hơn 50 năm sống không cha, bây giờ biết được cha và thử liên lạc được, nhỡ ông không muốn gặp mình thì tâm hồn Diane sẽ trở nên trống vắng biết chừng nào! Nhưng may thay, mọi lo âu phiền muộn không có câu trả lời chấm dứt khi 45 phút sau bố Diane gọi lại, và ông ta vui mừng khôn xiết gặp đứa con mà ông ta không bao giờ biết.

Bố của Diane bây giờ dùng tên Pete, tên của một người bạn Trung học đặt cho ông vì ông không thích tên chính thức cha mẹ đặt cho là Claurel.  Chữ "Ken" mà mẹ Diane nhớ trong tên KenKen bố của Diane thật sự là Kendall, tên lót. Tên họ chính thức của bố Diane là Claurel Kendall Tousley.

Một tuần sau, Diane mua vé máy bay đi Orange Beach, Alabama để gặp ông bố và Peggy. Vợ chồng bố Diane ra phi trường đón, chở Diane về nhà, hoàn tất cuộc reunion sau hơn 50 năm mà Diane nghĩ sẽ không bao giờ xẩy ra.

Nhờ đăng ký DNA của mình mà Diane tìm lại cha. Diane và bố đã đệ đơn với tòa để thiết lập trên giấy tờ chính thức hai người là cha con.

Sau hơn 50 năm sống ưu tư mồ côi cha, Diane không còn thắc mắc ai là cha mình, không còn suy tư người cha ấy có còn sống và thương yêu mình hay không: Diane đã đổi họ của mình sang họ của bố: Diane Tousley.

Nguyễn Tài Ngọc 

http://saigonocean.com/index.php/en/

 

Tài liệu tham khảo:

 

http://www.uswardogs.org/vietnam-statistics/

https://www.pri.org/stories/2011-09-02/vietnam-war-babies-grown-and-low-luck

https://www.usatoday.com/story/news/2018/12/02/genealogical-dna-testing-companies-ancestry-23-andme/2141344002/

 

một phần của bài này trích từ báo Santa Monica Observer, Sterling Roberts viết, số ra ngày July 01-07, 2019

 

Ý kiến bạn đọc
22/08/201920:46:30
Khách
Hello

My name is Cibas, I work for an SEO agency in Lithuania and right now, I have decided to freelance in my spare time.

I am presently working with several dozen vape and CBD companies and understand the SEO formula to achieve the perfect search engine rankings.

My main area of work is backlink building via vape and cbd blogs and guest posts, branding, forum marketing, lead generation and more.

I have listed all of my services on my page on Fiverr. You can view and purchase my vape and CBD SEO services there: https://www.fiverr.com/cibukas

If you have any questions, please feel free to drop me a line.

I look forward to working with you and taking your website to the very top of the search engines!

Best wishes

Cibas Baltrusaitis
21/08/201923:33:53
Khách
Tôi vẫn thích cách hành văn của NT Ngọc, vừa khôi hài vừa dễ thương. Câu chuyện có hậu, chúc Diane và ba cô được nhiều hạnh phúc.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 1,485,405
Mười năm trước chúng tôi mua căn nhà này, kiểu xưa, mái ngói màu đen, phần trên bằng gỗ sơn màu nâu, phần dưới tường gạch màu rêu đậm.
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975. Vượt biển và định cư tại Mỹ năm 1980, làm thư ký văn phòng chính ngạch tại City of San Jose từ 1988-2006. Về hưu vào tuổi 55, hiện ở nhà chăm nom các cháu nội ngoại. Tác giả nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm 2018. Sau đây, thêm một bài viết mới của bà.
Tác giả: Lê Như Đức, sinh tại Saigon năm 1962, hiện cư trú tại Tulsa, Oklahoma. Nghề nghiệp: kỹ sư cơ khí, làm cho hãng Boeing. Gia đình: vợ và ba con: hai gái, một trai.
Tác giả định cư tại Pháp nhưng thường lui tới với nước Mỹ, tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng Ba 2010. Họp mặt giải thưởng năm 2011, bà đã bay từ Paris sang California để nhận giải Vinh Danh Tác Giả -thường được gọi đùa là giải Á Hậu. Bài mới của Đoàn Thị viết nhân Ngày Lễ Mẹ 2019.
Tác giả Thanh Mai là cư dân Minnesota, đã nhận giải vinh danh tác giả Viết Về Nước Mỹ 2008. Với những bài viết thuộc nhiều thể loại đề tài, cô là một tác giả rất được bạn đọc yêu mến. Đây là bài mới nhất của cô.
Tác giả Võ Phú dự Viết Về Nước Mỹ từ 2004. Võ Phú sinh năm 1978 tại Nha Trang-Việt Nam; định cư tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth University. Hiện làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả tiếp tục viết lại từ 2016 và nhận giải Danh Dự Viết về nước Mỹ từ 2019. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả lần đầu tiết về nước Mỹ từ tháng 11, 2018, với bài “Tình người hoa nở”, tháng 12, “Mùa kỷ niệm” và “Chị em trung học Nữ Thành Nội.” Cô tên thật là Nguyễn thị Minh Thuý sinh năm 1955. Qua Mỹ năm 1985, hiện là cư dân thành phố Hayward thuộc Bắc Cali và còn đi làm.
Tác giả Trần Năng Khiếu. Trước 1975 là Công Chức Bộ Ngoại Giao VNCH. Đến Mỹ năm 1994 theo diện HO. Đã đi làm cho đến năm 2012. Hiện là công dân hưu trí tại Westminster. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 8/2015. Đã nhận giải Đặc Biệt năm 2016. Giải Danh Dự VVNM 2017. Giải Vinh Danh Tác Phẩm năm 2018.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam. Bà tên thật Nguyễn thị Ngọc Hạnh, trước 1975 đã là giáo sư trung học đệ nhị cấp tại Saigon. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979., hiện hưu trí tại miền Đông và vẫn tiếp tục viết. Sau đây, thêm một bài viết mới.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.