Hôm nay,  

Điệu Đàn Giáng Sinh

24/12/202500:00:00(Xem: 8803)

 

TG Biển Cát nhận giải Vinh Danh Tác Giả VVNM 2025 từ Chánh Chủ Khảo Trương Ngọc Bảo Xuân
TG Biển Cát nhận giải Vinh danh Tác Giả VVNM 2025 từ Chánh chủ khảo Trương Ngọc Bảo Xuân

Tác giả tên thật là Trần Hương Thủy hiện sống tại South Carolina. Tác giả là một cây bút được yêu mến và đọc nhiều trong giải thưởng VVNM. Bà đã nhận giải Vinh Danh Tác Phẩm 2023 và mới đây tiếp tục nhận giải Vinh Danh Tác Giả 2025. Bài viết lần này lại là câu chuyện buồn của một người đàn ông bị mất vợ và con giữa những ngày Giáng Sinh êm đềm hạnh phúc. Sau nhiều năm tháng khổ đau, nhớ tiếc, ông đã tìm được chút hơi ấm an ủi để đi tiếp đoạn đời còn lại của mình.
 
 
***
 
 
Buổi sáng Christmas Eve năm ấy bình yên đến vô cùng. Lò sưởi kêu tí tách như ai gõ nhịp vui, hơi nóng lan ra làm cả phòng khách ấm hẳn lên. Cây thông đặt bên cửa sổ sáng rực bởi dây kim tuyến và những bóng đèn nhỏ đủ màu. Ánh sáng nhấp nháy phản chiếu lên tường, lung linh như mảnh ký ức thắp sáng từ những yêu thương.
 
Trong bếp, vợ Nam đang lúi húi lấy khay bánh mới nướng ra khỏi lò. Chút bột trắng còn dính trên tạp dề, nhoẻn miệng cười- nụ cười xoá tan đi bao mệt mỏi. Mùi bơ, mùi quế, mùi turkey quay hòa vào nhau, thơm đến mức làm lòng người ấm lại. Căn nhà rộn rã tiếng cười, tiếng của hai vợ chồng, tiếng của đứa con trai năm tuổi đang chạy lon ton giữa phòng khách, chân nhỏ khua lên nền gỗ lách cách, suýt vấp vào hộp Lego mới, làm mẹ hốt hoảng:
 
-Tin, coi chừng té đó con!
 
- Ba ơi, ba ơi!!
 
Thằng bé ôm cái ba-lô nhỏ chạy tới. Hai má đỏ bừng, đôi chân lon ton muốn vấp vào chính mình. Nó dừng trước mặt Nam, thở gấp, rồi lục lọi trong ba-lô như đang tìm kho báu.
 
- Ba ơi… quà cho ba nè!
 
Nó chìa ra một chiếc bánh quy bể nát, vụn rơi xuống thảm. Nam bật cười, cúi xuống xoa mái tóc mềm của con. Tin ngước lên, chìa chiếc bánh vào tay anh,  giọng líu lo đầy háo hức:
 
- Ba ăn đi. Ngon không ba?
 
Nó nghiêng đầu, đôi mắt tròn xoe mở lớn, chờ đợi cái gật đầu quen thuộc của ba mình, cái gật mà mỗi lần nhận được, nó lại cười toe toét như bắt được ánh sáng đẹp nhất của mùa Giáng Sinh.
Nam cắn một miếng. Bánh vụn trong miệng, khô và ngọt, nhưng với anh… đó là miếng bánh ngon nhất trần đời.
 
- Ngon lắm, Tin à. Ngon nhất luôn.
 
Hai mắt thằng bé sáng lên, miệng nở nụ cười rạng rỡ đến mức làm trái tim người lớn mềm như sáp nến đang tan. Nam nhấc bổng con, quay một vòng, rồi hôn lên má thằng bé tới tấp những nụ hôn thật sâu, thật ngọt ngào. Tin nhắm tịt mắt, cười hăng hắc. Tiếng cười rộn rã khắp căn nhà .
 
Tin mất… nhanh đến mức Nam không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
 
Tối hôm đó, thằng bé chỉ sốt nhẹ. Vợ anh nghĩ chắc do chạy nhảy nhiều ở daycare.
Cả nhà còn ngồi xem phim hoạt hình, Tin nằm trong lòng mẹ, cái đầu nóng ran dựa lên vai mẹ nhưng vẫn cười khúc khích khi thấy chú nai Rudolph. Sang đến nửa đêm, cơn sốt vọt lên như ngọn lửa nhỏ bị gió thổi bùng. Tin bắt đầu run. Lời nói lắp bắp. Đôi mắt mở lớn mà không còn nhận ra ba mẹ. Nam bủn rủn tay chân khi bác sĩ trực cấp cứu nói ngắn gọn: “Có thể là viêm màng não. Chúng tôi phải làm xét nghiệm ngay.”
 
Một đêm dài không ánh sáng. Nam đứng cạnh giường bệnh, nhìn con trai nhỏ nằm giữa đống dây truyền dịch và màn hình báo động. Thằng bé mới hôm nào còn lon ton chạy, còn hỏi “Ngon không ba?”, mà giờ đây bất động, hơi thở mỏng như sợi chỉ. Chưa đầy mười hai tiếng sau, bác sĩ khẽ lắc đầu.
 
Một cái lắc đủ sức khiến cả thế giới sụp xuống. Nam quỵ xuống, ôm mặt. Tiếng khóc của vợ anh vỡ như ly thủy tinh rơi xuống nền gạch bệnh viện. Trong khoảnh khắc đó, cả hai đều biết - Giáng Sinh từ nay sẽ không bao giờ còn là Giáng Sinh nữa.
 
Căn nhà sau đó trở nên quá rộng. Quá im lặng. Những chỗ mà Tin từng chạy qua - cửa sổ, cầu thang, chiếc ghế nhỏ bên lò sưởi - giờ chỉ toàn khoảng trống. Đồ chơi vẫn còn nằm lăn lóc trong một góc, cây thông vẫn sáng đèn, nhưng tiếng cười khanh khách ngày nào đã biến mất như chưa từng tồn tại.
 
Vợ anh ôm chiếc ba-lô của con, mở ra đóng lại hàng trăm lần, chỉ để nhìn thấy cái túi nylon vẫn còn dính vụn bánh quy năm trước - món quà Giáng Sinh cuối cùng của thằng bé. Còn Nam… mỗi lần nhìn chiếc áo len nhỏ trên mắc áo, anh  phải quay đi chỗ khác, không dám thở mạnh vì sợ ký ức lại ùa ra.
 
 
 
Vợ anh rơi vào trầm cảm. Không thuốc nào làm thuyên giảm được. Không lời an ủi nào chạm tới. Cô cứ ôm mãi chiếc ba lô của Tin, lặng lẽ không nói một lời. Nam tưởng như vợ đang ở một thế giới nào khác, rất xa mà anh không thể nào bước tới, dù cô đang hiện diện trước mặt mình. Vài tháng sau, trong một buổi chiều đầy sương, chiếc xe cô lái đã lao vào hàng rào freeway như một cái chạm nhẹ của người đã buông bỏ mọi níu kéo cuối cùng.
 
Nam mất luôn hai người thân yêu nhất cuộc đời, cả hai đều mang theo trái tim anh đi cùng. Một màu tang tóc bao trùm cuộc đời anh trong đau khổ.
 
Căn nhà trở nên ám ảnh. Mỗi góc đều có tiếng bước chân của Tin, bóng dáng của vợ và một sự im lặng dày như mù sương phủ lên tất cả. Anh biết mình không thể ở lại căn nhà đã từng là tổ ấm của gia đình. Chiều đó tuyết rơi mỏng như tàn tro. Anh khóa cửa nhà. Túi đồ đơn giản, chiếc violon cũ là thứ duy nhất anh mang theo trên bước đường vô định.
 
Nam đứng giữa con dốc thông xanh, nhìn lại căn nhà lần cuối. Cửa sổ khép lại - nơi năm ngoái còn vọng tiếng cười trẻ thơ - giờ mờ như ký ức tắt dần.  Anh quay lưng, bước đi, tuyết ngập dưới chân. Không lời từ biệt. Không hứa hẹn một lần quay lại. Chỉ có nỗi trống rỗng kéo dài cùng bóng anh  thả dài xuống cuối con dốc chìm dần trong bóng tối.
 
Nam rời căn nhà trên đỉnh con dốc thông xanh vào một chiều Giáng Sinh đầy tuyết. Từ buổi chiều đó, anh đi miết. Anh sang tiểu bang khác, bắt đầu lại từ con số không. Không ai biết anh đến từ đâu, không ai hỏi vì sao người đàn ông ấy lúc nào cũng mang theo một cây violon cũ trong chiếc bao sờn rách.
 
Việc gì Nam cũng nhận: phụ bếp, rửa chén, bốc hàng đêm, rồi sửa máy lạnh, lau sàn, cắt cỏ… Anh đủ nghề để kiếm sống và để quên. Anh vùi đầu vào công việc đến mức không còn thời gian để nghĩ. Người ta thấy anh siêng năng quá mức, ít nói, ít giao tiếp - nhưng không ai biết đó là cách anh trốn khỏi nỗi đau.
 
Rồi anh lại chuyển tiểu bang, rồi lại qua nơi khác nữa. Một năm… hai năm… năm năm…mười năm… Và thời gian cứ trôi qua… Người thanh niên năm nào đã trở thành một người đàn ông héo khô theo năm tháng mòn mỏi. Mỗi nơi ông dừng chân đều chỉ là trạm tạm bợ.
 
Ông muốn mỗi vùng đất mới xóa đi một phần ký ức cũ, nhưng càng đi, ký ức càng lặng lẽ bám vào ông như chiếc bóng không rời. Có những buổi làm đêm về muộn, nhìn tuyết rơi sau cửa kính, Nam vẫn nghe như bên tai vang tiếng chân lon ton chạy trên nền gỗ và câu hỏi ngây thơ: “Ngon không ba?” Ông giật mình quay lại, nhưng chỉ thấy bức tường trắng của căn phòng thuê rẻ tiền. Không có nơi nào đủ xa để quên. Không có công việc nào đủ nặng để khỏa lấp. Và đặc biệt… không có tiểu bang nào thoát khỏi đêm Christmas Eve.
 
Cứ đến tối 24 tháng 12, dù đang ở đâu - một thành phố đông đúc hay một thị trấn nhỏ - Nam cũng cảm thấy trái tim mình bị kéo về một buổi sáng xa xưa: cây thông sáng đèn, tiếng lò sưởi tí tách và bàn tay nhỏ dúi vào tay ông chiếc bánh quy bể nát. Đêm nào cũng như thế. Giáng Sinh trở thành sợi chỉ đỏ nối năm này qua năm khác, để nhắc ông về những thứ ông đã đánh mất. Cuối cùng, ông chọn cách đối diện theo một kiểu kỳ lạ: đêm đó, ông mang cây violon ra phố. Ông đàn miết một bài duy nhất “Trở về mái xưa”.
 
Không phải để kiếm tiền, không phải để biểu diễn, mà như đang ngồi bên cạnh chính mình trong quá khứ, nói với người đàn ông trẻ của nhiều năm trước rằng: “Anh không trở về được nữa đâu.”
 
…Về đây khi mái tóc còn xanh xanh
Về đây với màu gió ngày lang thang
Về đây với xác hiu hắt lạnh lùng
Ôi lãng du quay về điêu tàn…*
 
Ông như thấy lại con dốc năm nào. Gió luồn qua những rặng thông, thổi từng cơn buôn buốt trên mặt ông. Tuyết rơi lắc rắc trên áo ông. Màu chiều hiu hắt trong màu thương nhớ. Ông đi dần xuống cuối dốc, để lại phía sau ngôi nhà nhỏ và những tháng năm hạnh phúc.
 
…  Đốt ánh đèn in bóng vào rêu xanh
Sẽ thấy cười tan vỡ hồn đêm thanh
Và nghe tiếng kiếp xưa bước nhẹ về
Đang khóc than trên đường não nề…**
 
Tuyết đổ xuống nhiều hơn. Hình như mùa Giáng Sinh nào cũng lạnh. Cái lạnh không chỉ đến từ những cơn gió hắt hiu, mà còn từ nỗi buồn thấm đẫm trong tim ông buốt nhói. 
 
Người qua đường thấy ông, có người mỉm cười, có người đặt vài đồng bên cạnh ông, nhưng ông lắc đầu từ chối. Có người khó hiểu khi thấy ai đó đàn khúc nhạc buồn giữa mùa lễ hội rộn ràng. Nhưng không ai nhìn đủ lâu để thấy nỗi cô đơn tận cùng trong mắt ông.
 
Không ai… trừ một cậu bé nhỏ - nhỏ đúng bằng Tin ngày nào… Khi ông  đang mải mê kéo đàn thì một giọng trẻ con vang lên, rõ và trong giữa phố đông:
 
- Mom… Ông ngồi đây làm gì?
 
Nam khựng lại. Ông ngẩng lên, thấy một bé trai người Mỹ đứng ngay trước mặt mình. Cậu bé chừng năm tuổi, tóc vàng nhạt, mũ len lệch sang một bên. Hai bàn tay nhỏ đang nắm vạt áo mẹ, đôi mắt nâu to tròn - đúng đôi mắt của Tin năm xưa. Người mẹ Mỹ cúi xuống, nói nhỏ:
 
- Ông ấy đang chơi nhạc. Có lẽ ông cần tiền.
 
Cậu bé nghiêng đầu, nhìn Nam chằm chằm, cái kiểu nhìn rất trẻ con, thẳng thắn, tò mò, không e dè.
 
- Để mua thức ăn hở mẹ?
- Đúng rồi, để mua thức ăn đó con. Thôi, mình đi nhanh kẻo muộn mất.
 
Nhưng cậu bé vẫn không bước đi. Cậu chỉ nhìn Nam thế thôi. Nhìn rất lâu. Nhìn đến mức Nam cảm giác như thời gian ngưng lại một nhịp. Trong giây phút đó, ông thấy Tin. Thấy rõ ràng, sống động - cái chiều cao ấy, cái dáng đứng ấy, cái đầu hơi nghiêng khi muốn hỏi điều gì đó. Cậu bé đột ngột rút tay khỏi mẹ, chạy ngược lại. Người mẹ hốt hoảng:
 
- Evan! Quay lại!
 
Nhưng cậu không nghe. Cậu dừng ngay trước mặt Nam. Lục trong chiếc ba-lô nhỏ in hình Cars đỏ rực - thứ trẻ con Mỹ rất thích. Cậu lôi ra hai thanh chocolate, vẫn còn ấm vì để trong áo khoác. Đặt vào tay Nam. Rồi cậu bé tháo luôn chiếc khăn quàng màu xanh đang quấn quanh cổ - một chiếc khăn bé xíu, len mềm, màu xanh lá nhạt - và cẩn thận, rất cẩn thận, đặt vào lòng ông.
 
- Ông quàng vào cổ cho ấm nhé. Ông về nhà đi kẻo lạnh.
- Merry Christmas!
 
Cậu bé mỉm cười - nụ cười làm Nam như ngồi lại trước căn bếp năm nào, khi Tin chìa chiếc bánh quy bể nát và hỏi: “Ngon không ba?”
 
Nam nuốt xuống một hơi run run. Cổ họng như nghẹn lại. Cậu bé quay đi, nhập vào đoàn người dưới ánh đèn Giáng Sinh. Nhưng bóng nhỏ xíu của cậu, và chiếc khăn xanh mềm trong tay ông, đã kịp khơi dậy một nỗi ấm lâu rồi tắt lịm trong ông.
 
Nam nhìn xuống tay mình. Hai thanh chocolate đang dần cứng lại trong cái lạnh. Lát nữa thôi sẽ đôngthành một màu nâu sẫm, giống như những buổi tối rét mướt ông làm ca đêm, cầm thanh kẹo mua vội mà chẳng buồn ăn.
 
Nhưng thứ khiến ông đứng chết lặng là chiếc khăn xanh. Màu xanh ấy… đúng y màu chiếc áo len Tin từng mặc vào mùa Giáng Sinh cuối cùng. Ông nhớ cái áo đó rõ đến mức chỉ cần nhìn lướt qua cũng nhận ra ngay. Màu xanh mát của thông non, màu mà Tin rất thích, màu ông đã xếp vào hành trang từ nhiều năm trước nhưng vẫn chưa dám mở ra.
 
Nam đưa tay lên chạm vào len. Sợi len mềm, còn giữ lại hơi ấm từ cổ một đứa trẻ. Bàn tay nhỏ vừa chạm vào tay ông lúc nãy, nhẹ thôi, nhưng để lại một thứ ấm rất lạ. Không đủ xua cái lạnh ngoài da, nhưng đủ làm một chỗ trong tim ông… nhói lên.
 
Nam quàng chiếc khăn vào cổ. Thật lạ… Cảm giác giống như có một bàn tay bé xíu đang kéo cổ áo ông lại, nói bằng giọng trẻ con: “Ba đừng đi đâu nữa…” Ông nhắm mắt. Một luồng hơi nóng chạy dọc sống lưng. Không phải từ chiếc khăn, mà từ ký ức bỗng bật sáng như một ngọn đèn cũ.
 
Giáng Sinh cuối cùng hiện về. Tin đứng trước cây thông, chìa chiếc bánh quy bể nát: “Ba ăn đi. Ngon không ba?” Vợ ông đứng bên cạnh, nhìn hai cha con bằng đôi mắt lấp lánh dưới ánh đèn. Cả căn nhà thơm mùi bánh nướng. Khung cảnh ấm áp đến mức người ta có thể quên cả thế giới bên ngoài.
 
Nam mở mắt. Ông nhìn con phố đêm đang sáng đèn lấp lánh, rồi nhìn lại chiếc khăn xanh. Ông tự hỏi: “Nếu giờ này con còn sống…chắc con cũng tầm tuổi thằng bé đó. Con có muốn ba ngồi co ro ngoài phố vầy không? Hay muốn ba về nhà?”
 
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, nỗi nhớ trong lòng ông không còn chỉ là vết cắt, mà trở thành một sợi dây nối ông với một điều ấm áp mà ông tưởng đã mất hẳn.
 
Nam đứng dậy. Ông gấp đàn lại, nhẹ tay như đang cất đi một tiếng thở dài. Hai thanh chocolate được ông cho vào túi áo, như cất một lời chúc nhỏ của đứa trẻ lạ vừa trao. Trong đầu ông bất chợt lóe lên một ý nghĩ - một ý nghĩ mà nhiều năm nay ông không dám đối diện: Mùa xuân tới… ông sẽ về lại ngôi nhà ở thảo nguyên. Ông sẽ: sơn lại hàng rào, trồng lại khóm hoa trước hiên, và đặt trong phòng khách một cây thông nhỏ. Không phải cho ai, chỉ để tặng chính mình.
 
Tối hôm đó, ông về căn phòng thuê nhỏ, nấu một nồi súp khoai tây, đặt tấm hình vợ và con lên bàn, và thắp một ngọn nến. Ngọn lửa run nhẹ trong gió, vàng và ấm như mắt Tin ngày nào. Nam cúi đầu thì thầm: “Năm nay… ba thử sống tốt hơn một chút nghen con.” Ngoài cửa sổ, gió đêm lùa qua,làm chiếc khăn xanh treo trên móc áo khẽ rung lên, như có ai vừa chạy ngang.
 
Và ở đâu đó giữa mùa đông rộng lớn này, điệu đàn Giáng Sinh của ông… đã bớt cô đơn hơn một chút.
 
 
 
Biển Cát
 ( SC )
 
 
*, ** Come back to Sorento – Dean Martin
          Trở về mái nhà xưa – Phạm Duy

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 500,487
California đang vào Thu. Khí trời trở nên mát mẻ, bỏ lại sau lưng những ngày hè oi bức. Cũng một buổi sáng đầu tuần như thường lệ nhưng mọi việc dường như chậm lại, vài điện thư gửi đi cũng chưa thấy hồi âm, mọi việc có lẽ đều bị ảnh hưởng từ việc chính phủ đóng cửa. Tôi cho phép mình được thư thả ngồi bên ly cà phê nóng, chậm rãi nhâm nhi chiếc bánh croissant thơm lừng với một chút phô mai. Ngắm mưa rơi lộp độp trên cửa kính, tôi bỗng nhớ về những cơn mưa của ngày xa xưa. Ở đây, hình như mưa lạnh và buồn hơn; còn ở quê tôi, Mỹ Tho, mưa mang theo mùi phù sa, mùi lá dừa, mưa đưa tiếng cười trẻ con rộn rã về với những mái tranh. Mỗi giọt mưa rơi trên mái lá như một lời ru, nhắc nhớ những buổi cơm chiều từ bàn tay Ngoại, khi nồi cá kho tộ sôi riu riu thật vui tai, khi tô canh chua bốc khói hòa lẫn mùi thơm dìu dịu của ngò om. Tôi nhắm mắt, hít thật sâu và thấy mình như trở về một không gian cũ kỹ mà ấm áp, ngập tràn hạnh phúc đơn sơ qua dáng đi siêu vẹo, còm cõi của Ngoại tôi.
Tôi vẫn tin rằng, sự chia rẽ trong một cộng đồng, dù đau đớn và kéo dài đến đâu, cũng chỉ là một giai đoạn mang tính tạm thời trong tiến trình phát triển của xã hội. Bởi lẽ, thời gian luôn là yếu tố có khả năng gạn lọc những gì tiêu cực, cực đoan và phi lý. Mọi thứ sẽ dần lắng xuống, những mâu thuẫn, hiểu lầm, khác biệt sẽ được sàng lọc như lớp phù sa được nước lũ cuốn đi, để lại những giá trị chung làm nền tảng kết nối con người với nhau.
Mỗi năm tới ngày này, lòng tôi dâng lên một cảm giác vừa bùi ngùi, vừa ấm áp. Đó là ngày giỗ ông Nội chồng. Một ngày mà không chỉ riêng gia đình nhỏ của tôi mà cả đại gia đình, xem như một ngày sum họp quan trọng. Dẫu Ông đã đi xa nhiều năm, hình ảnh kỷ niệm, và tình thương của Ông vẫn còn hiện diện, trong từng nhà, trong từng câu chuyện được con cháu nhắc lại. Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình truyền thống đạo Công Giáo, gia đình nội của tôi có một Linh Mục, gia đình ngoại có ba Linh Mục, chị ruột nữ tu dòng Saint Paul, họ suốt đời tận hiến cho Chúa và tha nhân. Đó là niềm hãnh diện không chỉ cho gia đình mà còn cho họ hàng, thân quen. Trong khi đó, gia đình chồng tôi, từ bao đời gìn giữ đạo thờ cúng tổ tiên. Đặc biệt con trai và cháu ngoại của ông anh chồng, một là Đại Đức trụ trì chùa An Cựu, và một là Đại Đức giảng dạy tu viện Phật giáo ở Florida...
Seldon Lake State Park là cánh rừng còn nhiều hoang sơ của Houston, tiểu bang Texas (TX), rộng 2,800 mẫu Anh. Khu rừng mênh mông này đã được chính quyền TX xây dựng từ thế chiến thứ 2, là nơi dân địa phương tới câu cá trên những hồ nước thiên nhiên rộng lớn. Từ năm 1975, những hồ này trở thành khu rừng công viên tiểu bang (State Park). Về khu rừng tiểu bang Seldon (Seldon Lake State Park), chính phủ đang cố công gây dựng lại khu rừng bị bỏ hoang dã thành công viên tiểu bang. Họ tìm trồng lại những giống cây của Texas đã từ lâu bị biến mất. Nuôi trong tự nhiên những nai, thỏ, cò, vạc, những giống chim muông như thời hoang dã.
Sáng cuối tuần, trời trong xanh, nắng rải vàng khắp những hàng cây dọc bãi đậu xe trước khu chợ Á Đông. Bố chở mẹ và tôi đến quán phở quen thuộc trong khu thương xá. Quán nhỏ, treo vài tấm tranh phố xưa, lúc nào cũng ồn ào tiếng nói cười của những người Việt xa quê. Chúng tôi ngồi chung một bàn, bát phở nghi ngút khói. Bố thong thả nhấp cà phê, thỉnh thoảng pha trò làm mẹ bật cười, còn tôi cũng cười theo, thấy lòng mình ấm áp. Hạnh phúc, đôi khi rất bình thường và gần gũi. Ăn xong, bố để hai mẹ con xuống siêu thị rồi ngồi chờ ngoài xe, mở YouTube, mở báo online xem tin tức. Bố lúc nào cũng say mê nghe ngóng tình hình nước Mỹ hằng ngày, như là một chính trị gia, hay một công dân yêu nước thực thụ.
Thông là loại cây thường không mọc ở nơi đồng bằng trù phú, nơi mưa thuận gió hòa. Nó được gieo vào giữa sỏi đá khô cằn, chịu dãi dầu gió tuyết, nắng gắt hay bão giông. Vậy mà, năm tháng trôi qua, thân nó vẫn vươn cao, ngọn lá xanh biếc, đứng hiên ngang giữa đất trời. Người xưa thường dùng hình ảnh cây thông để nói về sự kiên cường, bất khuất, không cúi đầu trước nghịch cảnh. Những khi gặp phải những khó khăn, đối mặt với những thử thách, tôi lại nhìn thấy gia đình tôi, và đặc biệt Ba tôi, một sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, trong hình ảnh những cây thông ấy. Lịch sử nghiệt ngã đã khiến đất nước tôi rơi vào tay cộng sản, người dân quê tôi bị đọa đày. Nước mất thì nhà tan nhưng nhờ niềm tin vào Thiên Chúa, chúng tôi đã đứng vững, đã vươn lên, và đã tìm thấy một bầu trời mới để tiếp tục sống và phụng sự.
Bà thong thả bước vào nhà, thưởng thức ly cà phê thơm mùi bơ đậu phụng. Đó là bí quyết pha chế của gia đình ông Hữu lúc mở quán cà phê căn nhà để dư sau 1975. Lúc mà ông trở thành tên “vô lương mất dạy, buôn bán sáu mặt” (tiếng lóng: Nhà giáo không được đi dạy, không có lương, buôn bán sặc máu). Trước mặt bà là lát mì kèm với phô mai Đầu Bò dùng điểm tâm kiêm luôn buổi trưa, ăn mà tưởng nhớ tới công lao nhiều người cho mình no bao tử sáng nay, bà ăn trong sự biết ơn nên cảm nhận được cái ngon của ly cà phê, của bánh mì, của miếng phô mai.
Thử tưởng tượng nếu không có mùa xuân, mùa đẹp nhất trong năm, thế gian này sẽ ra sao nhỉ? Sẽ không còn vô số loài hoa đẹp nở rộ vào mùa xuân, sẽ không có cảnh những đàn chim di cư về những miền đất ấm. Những cánh đồng hoa dại ngút ngàn sẽ biến mất. Những rừng cây trơ trụi lá ngủ đông sẽ không bừng tỉnh để mầm non đâm chồi và nhú lộc. Các nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ và họa sĩ sẽ mất đi cảm hứng sáng tác. Nhiệt độ chuyển đột ngột từ lạnh ngắt sang cái nóng của mùa hè sẽ làm cơ thể con người không kịp thích nghi, mọi thứ sẽ bị đảo lộn, rối tung. Cuộc sống sẽ chẳng còn thú vị. Mùa xuân quan trọng biết bao, vậy mà có đôi lần tôi đã thầm nhủ mùa xuân ơi, đừng đến với tôi nữa làm gì.
Mỗi người có một thú tiêu khiển khác nhau. Người thì thích xem phim. Kẻ thì mê đọc sách. Người khác thì khoái nghe nhạc. Cũng có người dùng thể thao là niềm vui mỗi ngày. Thú tiêu khiển giúp chúng ta thấy cuộc sống vui hơn. Riêng tôi, viết lách là đam mê không thể bỏ được. Tôi viết đủ thứ từ âm nhạc, tiểu thuyết, thơ và viết cho chương trình Viết Về Nước Mỹ (VVNM) của Việt Báo.
Lúc còn ở Việt Nam, tôi nghe nhiều lời đồn về nước Mỹ. Thiên hạ đồn dân Mỹ có đời sống sung sướng lắm. Ai cũng có nhà lầu xe hơi đầy đủ. Tiền của ê hề mặc tinh mà phung phí. Cuộc sống thượng luu phong phú như vậy nhà nào cũng đầy đủ tiện nghi du lịch ăn uống xả giàn, lúc nào củng tiền đô đầy túi xài tiền quăng qua của sổ rớt đất chẳng hề cong lưng mà lượm. So với Bạch công tử, Hắc công tử của Việt Nam thì thua xa, nói ra chỉ mắc cỡ mà thôi. Còn thua thiệt nhiều. Đối với xã hội Mỹ, dân Mỹ một hai ngàn đô mà nhằm nhò gì, chuyện nhỏ, không đáng khom lưng lượm chi cho mỏi lưng.
Nhạc sĩ Cung Tiến