Hôm nay,  

Nếu Không Có Mùa Xuân…

30/09/202500:00:00(Xem: 1291)
bo-sach-vvnm 
Tác giả lần đầu tham dự VVNM vào tháng 1-2024 với bài “Một Ngày Thăm Trường Võ Bị West Point”. Bà hiện định cư ở Texas và làm việc trong ngành giáo dục. Bài viết bày tỏ niềm lạc quan yêu đời của tác giả trước chứng bệnh "Allergy-dị ứng do thời tiết" cũng không làm giảm đi tình yêu thiên nhiên mỗi khi mùa xuân đến.
 
***
 
Thử tưởng tượng nếu không có mùa xuân, mùa đẹp nhất trong năm, thế gian này sẽ ra sao nhỉ? Sẽ không còn vô số loài hoa đẹp nở rộ vào mùa xuân, sẽ không có cảnh những đàn chim di cư về những miền đất ấm. Những cánh đồng hoa dại ngút ngàn sẽ biến mất. Những rừng cây trơ trụi lá ngủ đông sẽ không bừng tỉnh để mầm non đâm chồi và nhú lộc. Các nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ và họa sĩ sẽ mất đi cảm hứng sáng tác. Nhiệt độ chuyển đột ngột từ lạnh ngắt sang cái nóng của mùa hè sẽ làm cơ thể con người không kịp thích nghi, mọi thứ sẽ bị đảo lộn, rối tung. Cuộc sống sẽ chẳng còn thú vị. Mùa xuân quan trọng biết bao, vậy mà có đôi lần tôi đã thầm nhủ mùa xuân ơi, đừng đến với tôi nữa làm gì.
 
Nhà văn Thanh Tịnh có những câu văn giàu trữ tình và giàu chất thơ, ai đã đọc qua một lần sẽ nhớ mãi: “Hàng năm, cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang cùa buổi tựu trường.” (Tôi đi học-Thanh Tịnh)
 
Riêng với tôi, hàng năm, cứ vào mùa thu hoặc mùa đông, khi lá ngoài đường rụng nhiều hoặc ngược lại, mọc xum xuê đầy cành, và trên không có những đám mây bàng bạc hoặc có những cơn mưa bông phấn mịn hơn bụi không làm ướt tóc, lòng tôi lại canh cánh lo âu vì căn bệnh dị ứng giao mùa mà người Mỹ gọi là bệnh Allergy.
 
Texas là tiểu bang được mệnh danh là điểm nóng (hotspot) cho bệnh viêm mũi dị ứng thời tiết do đặc điểm khí hậu và hệ thực vật đa dạng của vùng này. Có rất nhiều loại cây gây bệnh viêm mũi dị ứng như cây sồi (oak), tuyết tùng núi (mountain cedar), cây hickory mọc ở tiểu bang này. Khí hậu ôn đới của Texas khiến cho hệ thực vật ở đây thụ phấn quanh năm, dẫn đến mùa dị ứng kéo dài cả năm.
 
Cách đây nhiều năm, khi chuyển đến Texas để định cư, cơ thể tôi bắt đầu có phản ứng lại với những chất gây dị ứng ở vùng Bắc Texas, chủ yếu là pollen (tạm dịch là phấn hoa). Tôi tạm chia phấn hoa ra làm 4 nhóm.
 
Nhóm thứ nhất (Tree pollen) là loại phấn hoa từ các loài cây như cây sồi (oak), cây tuyết tùng núi (mountain cedar), …
Nhóm thứ hai (Flower pollen) là loại phấn hoa từ các loài hoa như hoa hồng, hoa hướng dương, hoa cúc, …
Nhóm thứ ba (Grass pollen) là loại phấn hoa từ các loại cỏ như cỏ Timothy, cỏ Kentucky Bluegrass và cỏ Orchard grass.
Nhóm thứ tư (Weed pollen) là loại phấn hoa từ các loài cỏ dại như Ragweed, sage brush.
 
Bệnh viêm mũi dị ứng thời tiết không làm tôi mệt mỏi nhiều như bệnh cảm cúm nhưng khi trở nặng, bệnh này có thể làm tôi mệt ngất ngây vì tôi phải hắt xì và hỉ mũi nhiều lần trong ngày, mắt ngứa và ngạt mũi thường xuyên. Có những ngày tôi đi làm, tôi hắt xì, hỉ mũi liên tục nguyên cả ngày làm việc. Mỗi tối, tôi phải ngủ trên cái gối thật cao để tôi có thể thở dễ dàng hơn. Nửa đêm thức giấc, tôi phải hỉ mũi và khò khò nước muối nhạt để tống ra ngoài chất nhầy trong cổ họng và cho mũi được thông thoáng, sau đó tôi mới có thể đi ngủ lại được.
 
Mỗi lần tôi đi khám bác sĩ, vị bác sĩ gia đình thường tiêm cho tôi một mũi steroid vì bác sĩ nói bệnh của tôi đã trở nặng, uống thuốc anti-histamine sẽ không có tác dụng. Tôi tự tìm hiểu và biết được thuốc steroid và thuốc anti-histamine chỉ chữa phần ngọn, giúp làm giảm bớt các triệu chứng của bệnh này, chứ không thể chữa được phần gốc của căn bệnh. Vì biết được liệu pháp miễn dịch dị ứng (allergy immunotherapy) có khả năng làm thay đổi hệ thống miễn dịch giúp giảm các triệu chứng của căn bệnh rất hiệu quả, tôi quyết định gặp bác sĩ chuyên gia với hi vọng mong manh có thể giúp tôi kểm soát được căn bệnh. Liệu pháp miễn dịch dị ứng này thực chất là liệu pháp cho cơ thể con người tiếp xúc với một lượng chất gây dị ứng, giúp cho cơ thể quen dần với các tác nhân gây dị ứng và vì thế không phản ứng dữ dội lại với các tác nhân này trong tương lại.
 
Tôi tìm đến nhóm bác sĩ chuyên gia gần nhà tôi và được cho một cái hẹn đi làm skin test. Người y tá dùng những chiếc kim nhỏ có tẩm những chất gây dị ứng để chích vào vùng lưng và cánh tay của tôi. Những chiếc kim nhỏ, sắc bén đâm vào lưng tôi đau nhói nhưng tôi vẫn ráng cười khi cô y tá ân cần hỏi tôi có đau không. Tôi nói với cô ấy không có cơn đau nào bằng cơn đau bụng lúc chuyển dạ. Tôi kể cho cô ấy nghe tôi đã sanh con ở một bệnh viện ở xứ Đông Lào, nơi không có chuyên gia biết cách làm giảm cơn đau cho các sản phụ như các chuyên gia bên Mỹ. Những khi tôi bị đau, tôi thường nghĩ về cơn đau khi chuyển dạ để tự động viên mình. Cô y tá cười và yên tâm không hỏi nữa.
 
Khoảng 15 phút sau, lưng và tay tôi nổi lên những nốt mẫn đỏ, sưng tấy. Vị bác sĩ chuyên gia đọc kết quả và cho tôi biết tôi bị dị ứng với rất nhiều loại bông phấn, với lông chó và với những con mạt bụi (dust mite) sống trong những tấm nệm giường hoặc những ở những khu vực bụi bặm. Ông lên kế hoạch điều trị cho tôi trong vòng 5 năm. Ông cho tôi hai lựa chọn, hoặc lên văn phòng để tiêm serum hoặc mua thuốc về nhà uống. Tôi chọn đến văn phòng để chích serum vì tôi cảm thấy an toàn hơn khi đến văn phòng bác sĩ. Tôi sợ nếu tôi đem thuốc về nhà uống và nếu tôi bị phản ứng do thuốc, sẽ không có ai có khả năng cứu sống tôi.
 
Những tuần lễ của ba tháng đầu tiên, tôi đều đặn ghé văn phòng bác sĩ hàng tuần để tiêm serum. Các tháng tiếp theo, cứ mỗi hai tuần tôi lại ghé văn phòng bác sĩ để tiêm. Những năm còn lại, mỗi tháng tôi đến tiêm một lần. Sau 5 năm điều trị, tôi đâm ra chai lì với những mũi kim tiêm. Tôi không còn sợ đau như ngày xưa nữa. Sau 5 năm điều trị, vị bác sĩ chuyên gia cho tôi làm lại skin test, tôi vẫn còn bị dị ứng với bông phấn, mạt bụi và lông chó. Bác sĩ khuyên tôi nên tiếp tục chích serum thêm ba năm nữa. Tuy tôi biết bệnh này không thể trị dứt được, tôi vẫn vui vì hàng năm, khi mùa thu đến, tôi không còn bị các triệu chứng của căn bệnh này hành hạ. Thật tình tôi không hiểu vì sao hai năm nay, tôi chỉ bị dị ứng phấn hoa vào mùa xuân, không lẽ thứ serum mà bác sĩ chỉ định tiêm cho tôi chỉ có hiệu quả đối với các loại bông phấn có trong không khí vào mùa thu?
 
Vị bác sĩ chuyên gia đã về hưu năm nay, vì thế ông chuyển tôi qua cho một nữ bác sĩ trẻ đồng nghiệp. Cô bác sĩ này yêu cầu tôi làm lại skin test để xem tôi có bị dị ứng thêm các tác nhân mới nào không và cho tôi biết cô ấy sẽ tăng lượng serum lên cho tôi. Vì đã quá chai lì với các mũi kim tiêm, tôi không còn sợ skin test nữa và tôi đồng ý điều trị thêm vài năm nữa. Tôi nghĩ các triệu chứng bệnh của tôi đã cải thiện được khoảng 50 phần trăm, tôi hi vọng sẽ cải thiện được 80 phần trăm sau khi tiêm serum thêm 3 năm nữa. Mùa hè năm nay tôi có hẹn với nữ bác sĩ để làm skin test và tiêm serum.
 
Tôi vẫn đi trail hàng ngày vào buổi chiều sau khi đi làm về, mặc dù tôi biết rằng tôi không nên ra ngoài nhiều vào mùa xuân. Bởi đam mê vẻ đẹp của thiên nhiên, cây cỏ vào mùa xuân và muốn được nghe tiếng chim ríu rít trong các lùm cây, tôi đã chọn đi dạo ngoài trời thay vì ru rú trong nhà hoặc đi tới phòng gym. Vào mùa xuân, tôi có thói quen đi dạo ở lối mòn gần nhà để ngắm những cây hoa anh đào (sakura) trên đường đi và các loài hoa dại khác. Tôi thường đeo khẩu trang, đội nón rộng vành và đeo mắt kiếng mát để ngăn chặn bông phấn bay vào mắt, vào mũi và bám lên tóc tôi. Vì biết rằng bông phấn rất mịn vẫn có thể len lỏi vào tóc, vào mắt và mũi tôi dù tôi đã tự trang bị tận răng, tôi thường tắm gội sau khi đi trail về và khò khò cổ họng với nước muối nhạt.
 
Tôi tự tìm hiểu biết được lượng bông phấn trong không khí có nhiều nhất là từ 5 giờ sáng đến 10 giờ sáng. Hôm nào trời ấm và có gió mạnh, tôi cố gắng ở trong nhà. Tôi giặt mền, áo gối, tấm trải giường vào mỗi tuần và mua một cái máy lọc không khí để trong nhà. Tôi thường uống thuốc anti-histamine, loại không cần toa của bác sĩ, hai tuần trước khi mùa đông kết thúc theo lời khuyên của các bài báo trên mạng internet. Khi phải ở ngoài trời lâu, tôi thường đeo khẩu trang, đội nón và đeo kính mát và khi về tới nhà, việc đầu tiên tôi làm là gội đầu, tắm rữa. Tôi bật máy điều hòa và đóng kín các cửa vào mùa xuân. Tôi dùng bình xịt mũi (neti-pot) để rửa mũi vào mỗi buổi tối. Bằng những việc làm này tôi đã chung sống hòa bình với phấn hoa trong những năm gần đây.
 
Tôi không có ý định khuyên quí độc giả chọn liệu pháp miễn dịch nếu quí độc giả có căn bệnh giống tôi vì tôi vẫn còn đang trong quá trình điều trị, chưa biết liệu pháp này có thực sự hiệu quả như tôi mong đợi hay không. Đơn giản tôi chỉ kể lại những trải nghiệm của tôi trong tiến trình điểu trị theo phương pháp này. Mỗi người trong chúng ta có một cơ thể khác nhau, vì thế liệu pháp điều trị này có thể có tác dụng với người này nhưng không có tác dụng với người khác.
 
Nếu không có mùa xuân, biết đâu tôi sẽ không bị bệnh viêm mũi dị ứng nhưng sẽ bị bệnh trầm cảm vì thương nhớ mùa xuân. Nếu không có căn bệnh viêm mũi dị ứng, sức khỏe của tôi xem như hoàn hảo cho tới thời điểm này. Nhưng cuộc đời, đôi khi không được hoàn hảo, lại hóa hay. Cuộc đời dĩ nhiên có rất nhiều điều bất như ý và biết chấp nhận những điều bất như ý và luôn suy nghĩ tích cực sẽ không thấy khổ. Tôi học cách chấp nhận căn bệnh thời tiết của mình và vẫn lạc quan đi đây đi đó ra ngoài trời trong suốt ba tháng mùa xuân. Tôi tập từ bỏ thói quen than phiền về căn bệnh này. Gia đình tôi vui hơn vì không còn phải nghe những lời ta thán của tôi về căn bệnh thời tiết khó trị này nữa.
 
Tôi tự động viên rằng có khoảng 80 triệu người Mỹ phải chống chọi với bông phấn vào mùa xuân giống tôi, vì thế, tôi cũng nên hắt xì cùng với họ cho vui. Người ta bệnh, tôi cũng nên bệnh cho “bằng chị bằng em”. Mặc dù liệu pháp miễn dịch này không trị dứt căn bệnh viêm mũi dị ứng, tôi vẫn quyết tâm theo đi theo liệu pháp này thêm vài năm nữa vì các triệu chứng bệnh của tôi tuy không cải thiện được như mong muốn, tôi vẫn còn thấy chút ánh sáng le lói ở cuối đường hầm và vì thế tôi vẫn hi vọng và lạc quan như nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết lời bài hát trong ca khúc “Tôi ơi, đừng tuyệt vọng”:
 
Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng
Lá mùa thu rơi rụng giữa mùa đông…
Đừng tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng…
 
…Tôi là ai, là ai, là ai
Mà yêu quá đời này.
 
Tôi chẳng là một ai đó quá nổi tiếng như nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, tôi chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, chỉ là một người “yêu quá đời này” như câu hát của nhạc sĩ. Vì yêu cuộc đời, yêu mùa xuân nên tôi chưa bao giờ cảm thấy  tuyệt vọng trong việc điều trị căn bệnh dị ứng thời tiết của tôi.
 
Nếu không có mùa xuân, có lẽ tôi sẽ tuyệt vọng vì không được nắm bắt vẻ đẹp mong manh của đất trời, của thiên nhiên vào những thời khắc giao mùa. Tôi sẽ rất tuyệt vọng vì không được ngắm hoa và nghe chim hót. Sống không có hi vọng, tôi thà chết sướng hơn.
 
Tôi muốn đặt lại tựa của bài viết này là “Khi cuộc đời là những mũi kim tiêm” vì tôi muốn có mùa xuân mãi mãi trong đất trời cũng như trong tâm hồn tôi. Nhưng viết về những mũi kim tiêm làm tôi đau nhói, tôi không có chút cảm hứng nào cả, vì thế tôi vẫn sẽ giữ nguyên cái tựa “Nếu không có mùa xuân…”, vì mùa xuân là mùa đem lại cho tôi nhiều cảm xúc sáng tác nhất. Vì thế, hãy luôn đến với tôi, hỡi mùa xuân yêu thương!
 
 
Nhị Độ Hoàng Mai

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 500,783
Tôi trở lại thành phố Denton vào ngày Chủ Nhật, ngày 26 tháng Mười năm nay. Thành phố Denton cách Dallas khoảng 40 miles về hướng tây bắc. Năm nay Denton được các nhà lập pháp chính thức công nhận là thủ đô Halloween của bang Texas (Halloween capital of Texas). Denton quả thật là một thành phố dành cho những ai yêu thích lễ hội Halloween với khu downtown được trang trí với những tác phẩm nghệ thuật đặc sắc theo chủ đề Halloween do các nghệ sĩ địa phương sáng tác. Trong suốt 31 ngày của tháng mười năm nay, khu quảng trường downtown của thành phố Denton biến thành xứ sở thần tiên Halloween vì thành phố luôn tổ chức các sự kiện chủ đề Halloween cho mỗi ngày.
California đang vào Thu. Khí trời trở nên mát mẻ, bỏ lại sau lưng những ngày hè oi bức. Cũng một buổi sáng đầu tuần như thường lệ nhưng mọi việc dường như chậm lại, vài điện thư gửi đi cũng chưa thấy hồi âm, mọi việc có lẽ đều bị ảnh hưởng từ việc chính phủ đóng cửa. Tôi cho phép mình được thư thả ngồi bên ly cà phê nóng, chậm rãi nhâm nhi chiếc bánh croissant thơm lừng với một chút phô mai. Ngắm mưa rơi lộp độp trên cửa kính, tôi bỗng nhớ về những cơn mưa của ngày xa xưa. Ở đây, hình như mưa lạnh và buồn hơn; còn ở quê tôi, Mỹ Tho, mưa mang theo mùi phù sa, mùi lá dừa, mưa đưa tiếng cười trẻ con rộn rã về với những mái tranh. Mỗi giọt mưa rơi trên mái lá như một lời ru, nhắc nhớ những buổi cơm chiều từ bàn tay Ngoại, khi nồi cá kho tộ sôi riu riu thật vui tai, khi tô canh chua bốc khói hòa lẫn mùi thơm dìu dịu của ngò om. Tôi nhắm mắt, hít thật sâu và thấy mình như trở về một không gian cũ kỹ mà ấm áp, ngập tràn hạnh phúc đơn sơ qua dáng đi siêu vẹo, còm cõi của Ngoại tôi.
Tôi vẫn tin rằng, sự chia rẽ trong một cộng đồng, dù đau đớn và kéo dài đến đâu, cũng chỉ là một giai đoạn mang tính tạm thời trong tiến trình phát triển của xã hội. Bởi lẽ, thời gian luôn là yếu tố có khả năng gạn lọc những gì tiêu cực, cực đoan và phi lý. Mọi thứ sẽ dần lắng xuống, những mâu thuẫn, hiểu lầm, khác biệt sẽ được sàng lọc như lớp phù sa được nước lũ cuốn đi, để lại những giá trị chung làm nền tảng kết nối con người với nhau.
Mỗi năm tới ngày này, lòng tôi dâng lên một cảm giác vừa bùi ngùi, vừa ấm áp. Đó là ngày giỗ ông Nội chồng. Một ngày mà không chỉ riêng gia đình nhỏ của tôi mà cả đại gia đình, xem như một ngày sum họp quan trọng. Dẫu Ông đã đi xa nhiều năm, hình ảnh kỷ niệm, và tình thương của Ông vẫn còn hiện diện, trong từng nhà, trong từng câu chuyện được con cháu nhắc lại. Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình truyền thống đạo Công Giáo, gia đình nội của tôi có một Linh Mục, gia đình ngoại có ba Linh Mục, chị ruột nữ tu dòng Saint Paul, họ suốt đời tận hiến cho Chúa và tha nhân. Đó là niềm hãnh diện không chỉ cho gia đình mà còn cho họ hàng, thân quen. Trong khi đó, gia đình chồng tôi, từ bao đời gìn giữ đạo thờ cúng tổ tiên. Đặc biệt con trai và cháu ngoại của ông anh chồng, một là Đại Đức trụ trì chùa An Cựu, và một là Đại Đức giảng dạy tu viện Phật giáo ở Florida...
Seldon Lake State Park là cánh rừng còn nhiều hoang sơ của Houston, tiểu bang Texas (TX), rộng 2,800 mẫu Anh. Khu rừng mênh mông này đã được chính quyền TX xây dựng từ thế chiến thứ 2, là nơi dân địa phương tới câu cá trên những hồ nước thiên nhiên rộng lớn. Từ năm 1975, những hồ này trở thành khu rừng công viên tiểu bang (State Park). Về khu rừng tiểu bang Seldon (Seldon Lake State Park), chính phủ đang cố công gây dựng lại khu rừng bị bỏ hoang dã thành công viên tiểu bang. Họ tìm trồng lại những giống cây của Texas đã từ lâu bị biến mất. Nuôi trong tự nhiên những nai, thỏ, cò, vạc, những giống chim muông như thời hoang dã.
Sáng cuối tuần, trời trong xanh, nắng rải vàng khắp những hàng cây dọc bãi đậu xe trước khu chợ Á Đông. Bố chở mẹ và tôi đến quán phở quen thuộc trong khu thương xá. Quán nhỏ, treo vài tấm tranh phố xưa, lúc nào cũng ồn ào tiếng nói cười của những người Việt xa quê. Chúng tôi ngồi chung một bàn, bát phở nghi ngút khói. Bố thong thả nhấp cà phê, thỉnh thoảng pha trò làm mẹ bật cười, còn tôi cũng cười theo, thấy lòng mình ấm áp. Hạnh phúc, đôi khi rất bình thường và gần gũi. Ăn xong, bố để hai mẹ con xuống siêu thị rồi ngồi chờ ngoài xe, mở YouTube, mở báo online xem tin tức. Bố lúc nào cũng say mê nghe ngóng tình hình nước Mỹ hằng ngày, như là một chính trị gia, hay một công dân yêu nước thực thụ.
Thông là loại cây thường không mọc ở nơi đồng bằng trù phú, nơi mưa thuận gió hòa. Nó được gieo vào giữa sỏi đá khô cằn, chịu dãi dầu gió tuyết, nắng gắt hay bão giông. Vậy mà, năm tháng trôi qua, thân nó vẫn vươn cao, ngọn lá xanh biếc, đứng hiên ngang giữa đất trời. Người xưa thường dùng hình ảnh cây thông để nói về sự kiên cường, bất khuất, không cúi đầu trước nghịch cảnh. Những khi gặp phải những khó khăn, đối mặt với những thử thách, tôi lại nhìn thấy gia đình tôi, và đặc biệt Ba tôi, một sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, trong hình ảnh những cây thông ấy. Lịch sử nghiệt ngã đã khiến đất nước tôi rơi vào tay cộng sản, người dân quê tôi bị đọa đày. Nước mất thì nhà tan nhưng nhờ niềm tin vào Thiên Chúa, chúng tôi đã đứng vững, đã vươn lên, và đã tìm thấy một bầu trời mới để tiếp tục sống và phụng sự.
Bà thong thả bước vào nhà, thưởng thức ly cà phê thơm mùi bơ đậu phụng. Đó là bí quyết pha chế của gia đình ông Hữu lúc mở quán cà phê căn nhà để dư sau 1975. Lúc mà ông trở thành tên “vô lương mất dạy, buôn bán sáu mặt” (tiếng lóng: Nhà giáo không được đi dạy, không có lương, buôn bán sặc máu). Trước mặt bà là lát mì kèm với phô mai Đầu Bò dùng điểm tâm kiêm luôn buổi trưa, ăn mà tưởng nhớ tới công lao nhiều người cho mình no bao tử sáng nay, bà ăn trong sự biết ơn nên cảm nhận được cái ngon của ly cà phê, của bánh mì, của miếng phô mai.
Mỗi người có một thú tiêu khiển khác nhau. Người thì thích xem phim. Kẻ thì mê đọc sách. Người khác thì khoái nghe nhạc. Cũng có người dùng thể thao là niềm vui mỗi ngày. Thú tiêu khiển giúp chúng ta thấy cuộc sống vui hơn. Riêng tôi, viết lách là đam mê không thể bỏ được. Tôi viết đủ thứ từ âm nhạc, tiểu thuyết, thơ và viết cho chương trình Viết Về Nước Mỹ (VVNM) của Việt Báo.
Lúc còn ở Việt Nam, tôi nghe nhiều lời đồn về nước Mỹ. Thiên hạ đồn dân Mỹ có đời sống sung sướng lắm. Ai cũng có nhà lầu xe hơi đầy đủ. Tiền của ê hề mặc tinh mà phung phí. Cuộc sống thượng luu phong phú như vậy nhà nào cũng đầy đủ tiện nghi du lịch ăn uống xả giàn, lúc nào củng tiền đô đầy túi xài tiền quăng qua của sổ rớt đất chẳng hề cong lưng mà lượm. So với Bạch công tử, Hắc công tử của Việt Nam thì thua xa, nói ra chỉ mắc cỡ mà thôi. Còn thua thiệt nhiều. Đối với xã hội Mỹ, dân Mỹ một hai ngàn đô mà nhằm nhò gì, chuyện nhỏ, không đáng khom lưng lượm chi cho mỏi lưng.
Nhạc sĩ Cung Tiến