Hôm nay,  

Điệu Đàn Giáng Sinh

24/12/202500:00:00(Xem: 8803)

 

TG Biển Cát nhận giải Vinh Danh Tác Giả VVNM 2025 từ Chánh Chủ Khảo Trương Ngọc Bảo Xuân
TG Biển Cát nhận giải Vinh danh Tác Giả VVNM 2025 từ Chánh chủ khảo Trương Ngọc Bảo Xuân

Tác giả tên thật là Trần Hương Thủy hiện sống tại South Carolina. Tác giả là một cây bút được yêu mến và đọc nhiều trong giải thưởng VVNM. Bà đã nhận giải Vinh Danh Tác Phẩm 2023 và mới đây tiếp tục nhận giải Vinh Danh Tác Giả 2025. Bài viết lần này lại là câu chuyện buồn của một người đàn ông bị mất vợ và con giữa những ngày Giáng Sinh êm đềm hạnh phúc. Sau nhiều năm tháng khổ đau, nhớ tiếc, ông đã tìm được chút hơi ấm an ủi để đi tiếp đoạn đời còn lại của mình.
 
 
***
 
 
Buổi sáng Christmas Eve năm ấy bình yên đến vô cùng. Lò sưởi kêu tí tách như ai gõ nhịp vui, hơi nóng lan ra làm cả phòng khách ấm hẳn lên. Cây thông đặt bên cửa sổ sáng rực bởi dây kim tuyến và những bóng đèn nhỏ đủ màu. Ánh sáng nhấp nháy phản chiếu lên tường, lung linh như mảnh ký ức thắp sáng từ những yêu thương.
 
Trong bếp, vợ Nam đang lúi húi lấy khay bánh mới nướng ra khỏi lò. Chút bột trắng còn dính trên tạp dề, nhoẻn miệng cười- nụ cười xoá tan đi bao mệt mỏi. Mùi bơ, mùi quế, mùi turkey quay hòa vào nhau, thơm đến mức làm lòng người ấm lại. Căn nhà rộn rã tiếng cười, tiếng của hai vợ chồng, tiếng của đứa con trai năm tuổi đang chạy lon ton giữa phòng khách, chân nhỏ khua lên nền gỗ lách cách, suýt vấp vào hộp Lego mới, làm mẹ hốt hoảng:
 
-Tin, coi chừng té đó con!
 
- Ba ơi, ba ơi!!
 
Thằng bé ôm cái ba-lô nhỏ chạy tới. Hai má đỏ bừng, đôi chân lon ton muốn vấp vào chính mình. Nó dừng trước mặt Nam, thở gấp, rồi lục lọi trong ba-lô như đang tìm kho báu.
 
- Ba ơi… quà cho ba nè!
 
Nó chìa ra một chiếc bánh quy bể nát, vụn rơi xuống thảm. Nam bật cười, cúi xuống xoa mái tóc mềm của con. Tin ngước lên, chìa chiếc bánh vào tay anh,  giọng líu lo đầy háo hức:
 
- Ba ăn đi. Ngon không ba?
 
Nó nghiêng đầu, đôi mắt tròn xoe mở lớn, chờ đợi cái gật đầu quen thuộc của ba mình, cái gật mà mỗi lần nhận được, nó lại cười toe toét như bắt được ánh sáng đẹp nhất của mùa Giáng Sinh.
Nam cắn một miếng. Bánh vụn trong miệng, khô và ngọt, nhưng với anh… đó là miếng bánh ngon nhất trần đời.
 
- Ngon lắm, Tin à. Ngon nhất luôn.
 
Hai mắt thằng bé sáng lên, miệng nở nụ cười rạng rỡ đến mức làm trái tim người lớn mềm như sáp nến đang tan. Nam nhấc bổng con, quay một vòng, rồi hôn lên má thằng bé tới tấp những nụ hôn thật sâu, thật ngọt ngào. Tin nhắm tịt mắt, cười hăng hắc. Tiếng cười rộn rã khắp căn nhà .
 
Tin mất… nhanh đến mức Nam không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
 
Tối hôm đó, thằng bé chỉ sốt nhẹ. Vợ anh nghĩ chắc do chạy nhảy nhiều ở daycare.
Cả nhà còn ngồi xem phim hoạt hình, Tin nằm trong lòng mẹ, cái đầu nóng ran dựa lên vai mẹ nhưng vẫn cười khúc khích khi thấy chú nai Rudolph. Sang đến nửa đêm, cơn sốt vọt lên như ngọn lửa nhỏ bị gió thổi bùng. Tin bắt đầu run. Lời nói lắp bắp. Đôi mắt mở lớn mà không còn nhận ra ba mẹ. Nam bủn rủn tay chân khi bác sĩ trực cấp cứu nói ngắn gọn: “Có thể là viêm màng não. Chúng tôi phải làm xét nghiệm ngay.”
 
Một đêm dài không ánh sáng. Nam đứng cạnh giường bệnh, nhìn con trai nhỏ nằm giữa đống dây truyền dịch và màn hình báo động. Thằng bé mới hôm nào còn lon ton chạy, còn hỏi “Ngon không ba?”, mà giờ đây bất động, hơi thở mỏng như sợi chỉ. Chưa đầy mười hai tiếng sau, bác sĩ khẽ lắc đầu.
 
Một cái lắc đủ sức khiến cả thế giới sụp xuống. Nam quỵ xuống, ôm mặt. Tiếng khóc của vợ anh vỡ như ly thủy tinh rơi xuống nền gạch bệnh viện. Trong khoảnh khắc đó, cả hai đều biết - Giáng Sinh từ nay sẽ không bao giờ còn là Giáng Sinh nữa.
 
Căn nhà sau đó trở nên quá rộng. Quá im lặng. Những chỗ mà Tin từng chạy qua - cửa sổ, cầu thang, chiếc ghế nhỏ bên lò sưởi - giờ chỉ toàn khoảng trống. Đồ chơi vẫn còn nằm lăn lóc trong một góc, cây thông vẫn sáng đèn, nhưng tiếng cười khanh khách ngày nào đã biến mất như chưa từng tồn tại.
 
Vợ anh ôm chiếc ba-lô của con, mở ra đóng lại hàng trăm lần, chỉ để nhìn thấy cái túi nylon vẫn còn dính vụn bánh quy năm trước - món quà Giáng Sinh cuối cùng của thằng bé. Còn Nam… mỗi lần nhìn chiếc áo len nhỏ trên mắc áo, anh  phải quay đi chỗ khác, không dám thở mạnh vì sợ ký ức lại ùa ra.
 
 
 
Vợ anh rơi vào trầm cảm. Không thuốc nào làm thuyên giảm được. Không lời an ủi nào chạm tới. Cô cứ ôm mãi chiếc ba lô của Tin, lặng lẽ không nói một lời. Nam tưởng như vợ đang ở một thế giới nào khác, rất xa mà anh không thể nào bước tới, dù cô đang hiện diện trước mặt mình. Vài tháng sau, trong một buổi chiều đầy sương, chiếc xe cô lái đã lao vào hàng rào freeway như một cái chạm nhẹ của người đã buông bỏ mọi níu kéo cuối cùng.
 
Nam mất luôn hai người thân yêu nhất cuộc đời, cả hai đều mang theo trái tim anh đi cùng. Một màu tang tóc bao trùm cuộc đời anh trong đau khổ.
 
Căn nhà trở nên ám ảnh. Mỗi góc đều có tiếng bước chân của Tin, bóng dáng của vợ và một sự im lặng dày như mù sương phủ lên tất cả. Anh biết mình không thể ở lại căn nhà đã từng là tổ ấm của gia đình. Chiều đó tuyết rơi mỏng như tàn tro. Anh khóa cửa nhà. Túi đồ đơn giản, chiếc violon cũ là thứ duy nhất anh mang theo trên bước đường vô định.
 
Nam đứng giữa con dốc thông xanh, nhìn lại căn nhà lần cuối. Cửa sổ khép lại - nơi năm ngoái còn vọng tiếng cười trẻ thơ - giờ mờ như ký ức tắt dần.  Anh quay lưng, bước đi, tuyết ngập dưới chân. Không lời từ biệt. Không hứa hẹn một lần quay lại. Chỉ có nỗi trống rỗng kéo dài cùng bóng anh  thả dài xuống cuối con dốc chìm dần trong bóng tối.
 
Nam rời căn nhà trên đỉnh con dốc thông xanh vào một chiều Giáng Sinh đầy tuyết. Từ buổi chiều đó, anh đi miết. Anh sang tiểu bang khác, bắt đầu lại từ con số không. Không ai biết anh đến từ đâu, không ai hỏi vì sao người đàn ông ấy lúc nào cũng mang theo một cây violon cũ trong chiếc bao sờn rách.
 
Việc gì Nam cũng nhận: phụ bếp, rửa chén, bốc hàng đêm, rồi sửa máy lạnh, lau sàn, cắt cỏ… Anh đủ nghề để kiếm sống và để quên. Anh vùi đầu vào công việc đến mức không còn thời gian để nghĩ. Người ta thấy anh siêng năng quá mức, ít nói, ít giao tiếp - nhưng không ai biết đó là cách anh trốn khỏi nỗi đau.
 
Rồi anh lại chuyển tiểu bang, rồi lại qua nơi khác nữa. Một năm… hai năm… năm năm…mười năm… Và thời gian cứ trôi qua… Người thanh niên năm nào đã trở thành một người đàn ông héo khô theo năm tháng mòn mỏi. Mỗi nơi ông dừng chân đều chỉ là trạm tạm bợ.
 
Ông muốn mỗi vùng đất mới xóa đi một phần ký ức cũ, nhưng càng đi, ký ức càng lặng lẽ bám vào ông như chiếc bóng không rời. Có những buổi làm đêm về muộn, nhìn tuyết rơi sau cửa kính, Nam vẫn nghe như bên tai vang tiếng chân lon ton chạy trên nền gỗ và câu hỏi ngây thơ: “Ngon không ba?” Ông giật mình quay lại, nhưng chỉ thấy bức tường trắng của căn phòng thuê rẻ tiền. Không có nơi nào đủ xa để quên. Không có công việc nào đủ nặng để khỏa lấp. Và đặc biệt… không có tiểu bang nào thoát khỏi đêm Christmas Eve.
 
Cứ đến tối 24 tháng 12, dù đang ở đâu - một thành phố đông đúc hay một thị trấn nhỏ - Nam cũng cảm thấy trái tim mình bị kéo về một buổi sáng xa xưa: cây thông sáng đèn, tiếng lò sưởi tí tách và bàn tay nhỏ dúi vào tay ông chiếc bánh quy bể nát. Đêm nào cũng như thế. Giáng Sinh trở thành sợi chỉ đỏ nối năm này qua năm khác, để nhắc ông về những thứ ông đã đánh mất. Cuối cùng, ông chọn cách đối diện theo một kiểu kỳ lạ: đêm đó, ông mang cây violon ra phố. Ông đàn miết một bài duy nhất “Trở về mái xưa”.
 
Không phải để kiếm tiền, không phải để biểu diễn, mà như đang ngồi bên cạnh chính mình trong quá khứ, nói với người đàn ông trẻ của nhiều năm trước rằng: “Anh không trở về được nữa đâu.”
 
…Về đây khi mái tóc còn xanh xanh
Về đây với màu gió ngày lang thang
Về đây với xác hiu hắt lạnh lùng
Ôi lãng du quay về điêu tàn…*
 
Ông như thấy lại con dốc năm nào. Gió luồn qua những rặng thông, thổi từng cơn buôn buốt trên mặt ông. Tuyết rơi lắc rắc trên áo ông. Màu chiều hiu hắt trong màu thương nhớ. Ông đi dần xuống cuối dốc, để lại phía sau ngôi nhà nhỏ và những tháng năm hạnh phúc.
 
…  Đốt ánh đèn in bóng vào rêu xanh
Sẽ thấy cười tan vỡ hồn đêm thanh
Và nghe tiếng kiếp xưa bước nhẹ về
Đang khóc than trên đường não nề…**
 
Tuyết đổ xuống nhiều hơn. Hình như mùa Giáng Sinh nào cũng lạnh. Cái lạnh không chỉ đến từ những cơn gió hắt hiu, mà còn từ nỗi buồn thấm đẫm trong tim ông buốt nhói. 
 
Người qua đường thấy ông, có người mỉm cười, có người đặt vài đồng bên cạnh ông, nhưng ông lắc đầu từ chối. Có người khó hiểu khi thấy ai đó đàn khúc nhạc buồn giữa mùa lễ hội rộn ràng. Nhưng không ai nhìn đủ lâu để thấy nỗi cô đơn tận cùng trong mắt ông.
 
Không ai… trừ một cậu bé nhỏ - nhỏ đúng bằng Tin ngày nào… Khi ông  đang mải mê kéo đàn thì một giọng trẻ con vang lên, rõ và trong giữa phố đông:
 
- Mom… Ông ngồi đây làm gì?
 
Nam khựng lại. Ông ngẩng lên, thấy một bé trai người Mỹ đứng ngay trước mặt mình. Cậu bé chừng năm tuổi, tóc vàng nhạt, mũ len lệch sang một bên. Hai bàn tay nhỏ đang nắm vạt áo mẹ, đôi mắt nâu to tròn - đúng đôi mắt của Tin năm xưa. Người mẹ Mỹ cúi xuống, nói nhỏ:
 
- Ông ấy đang chơi nhạc. Có lẽ ông cần tiền.
 
Cậu bé nghiêng đầu, nhìn Nam chằm chằm, cái kiểu nhìn rất trẻ con, thẳng thắn, tò mò, không e dè.
 
- Để mua thức ăn hở mẹ?
- Đúng rồi, để mua thức ăn đó con. Thôi, mình đi nhanh kẻo muộn mất.
 
Nhưng cậu bé vẫn không bước đi. Cậu chỉ nhìn Nam thế thôi. Nhìn rất lâu. Nhìn đến mức Nam cảm giác như thời gian ngưng lại một nhịp. Trong giây phút đó, ông thấy Tin. Thấy rõ ràng, sống động - cái chiều cao ấy, cái dáng đứng ấy, cái đầu hơi nghiêng khi muốn hỏi điều gì đó. Cậu bé đột ngột rút tay khỏi mẹ, chạy ngược lại. Người mẹ hốt hoảng:
 
- Evan! Quay lại!
 
Nhưng cậu không nghe. Cậu dừng ngay trước mặt Nam. Lục trong chiếc ba-lô nhỏ in hình Cars đỏ rực - thứ trẻ con Mỹ rất thích. Cậu lôi ra hai thanh chocolate, vẫn còn ấm vì để trong áo khoác. Đặt vào tay Nam. Rồi cậu bé tháo luôn chiếc khăn quàng màu xanh đang quấn quanh cổ - một chiếc khăn bé xíu, len mềm, màu xanh lá nhạt - và cẩn thận, rất cẩn thận, đặt vào lòng ông.
 
- Ông quàng vào cổ cho ấm nhé. Ông về nhà đi kẻo lạnh.
- Merry Christmas!
 
Cậu bé mỉm cười - nụ cười làm Nam như ngồi lại trước căn bếp năm nào, khi Tin chìa chiếc bánh quy bể nát và hỏi: “Ngon không ba?”
 
Nam nuốt xuống một hơi run run. Cổ họng như nghẹn lại. Cậu bé quay đi, nhập vào đoàn người dưới ánh đèn Giáng Sinh. Nhưng bóng nhỏ xíu của cậu, và chiếc khăn xanh mềm trong tay ông, đã kịp khơi dậy một nỗi ấm lâu rồi tắt lịm trong ông.
 
Nam nhìn xuống tay mình. Hai thanh chocolate đang dần cứng lại trong cái lạnh. Lát nữa thôi sẽ đôngthành một màu nâu sẫm, giống như những buổi tối rét mướt ông làm ca đêm, cầm thanh kẹo mua vội mà chẳng buồn ăn.
 
Nhưng thứ khiến ông đứng chết lặng là chiếc khăn xanh. Màu xanh ấy… đúng y màu chiếc áo len Tin từng mặc vào mùa Giáng Sinh cuối cùng. Ông nhớ cái áo đó rõ đến mức chỉ cần nhìn lướt qua cũng nhận ra ngay. Màu xanh mát của thông non, màu mà Tin rất thích, màu ông đã xếp vào hành trang từ nhiều năm trước nhưng vẫn chưa dám mở ra.
 
Nam đưa tay lên chạm vào len. Sợi len mềm, còn giữ lại hơi ấm từ cổ một đứa trẻ. Bàn tay nhỏ vừa chạm vào tay ông lúc nãy, nhẹ thôi, nhưng để lại một thứ ấm rất lạ. Không đủ xua cái lạnh ngoài da, nhưng đủ làm một chỗ trong tim ông… nhói lên.
 
Nam quàng chiếc khăn vào cổ. Thật lạ… Cảm giác giống như có một bàn tay bé xíu đang kéo cổ áo ông lại, nói bằng giọng trẻ con: “Ba đừng đi đâu nữa…” Ông nhắm mắt. Một luồng hơi nóng chạy dọc sống lưng. Không phải từ chiếc khăn, mà từ ký ức bỗng bật sáng như một ngọn đèn cũ.
 
Giáng Sinh cuối cùng hiện về. Tin đứng trước cây thông, chìa chiếc bánh quy bể nát: “Ba ăn đi. Ngon không ba?” Vợ ông đứng bên cạnh, nhìn hai cha con bằng đôi mắt lấp lánh dưới ánh đèn. Cả căn nhà thơm mùi bánh nướng. Khung cảnh ấm áp đến mức người ta có thể quên cả thế giới bên ngoài.
 
Nam mở mắt. Ông nhìn con phố đêm đang sáng đèn lấp lánh, rồi nhìn lại chiếc khăn xanh. Ông tự hỏi: “Nếu giờ này con còn sống…chắc con cũng tầm tuổi thằng bé đó. Con có muốn ba ngồi co ro ngoài phố vầy không? Hay muốn ba về nhà?”
 
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, nỗi nhớ trong lòng ông không còn chỉ là vết cắt, mà trở thành một sợi dây nối ông với một điều ấm áp mà ông tưởng đã mất hẳn.
 
Nam đứng dậy. Ông gấp đàn lại, nhẹ tay như đang cất đi một tiếng thở dài. Hai thanh chocolate được ông cho vào túi áo, như cất một lời chúc nhỏ của đứa trẻ lạ vừa trao. Trong đầu ông bất chợt lóe lên một ý nghĩ - một ý nghĩ mà nhiều năm nay ông không dám đối diện: Mùa xuân tới… ông sẽ về lại ngôi nhà ở thảo nguyên. Ông sẽ: sơn lại hàng rào, trồng lại khóm hoa trước hiên, và đặt trong phòng khách một cây thông nhỏ. Không phải cho ai, chỉ để tặng chính mình.
 
Tối hôm đó, ông về căn phòng thuê nhỏ, nấu một nồi súp khoai tây, đặt tấm hình vợ và con lên bàn, và thắp một ngọn nến. Ngọn lửa run nhẹ trong gió, vàng và ấm như mắt Tin ngày nào. Nam cúi đầu thì thầm: “Năm nay… ba thử sống tốt hơn một chút nghen con.” Ngoài cửa sổ, gió đêm lùa qua,làm chiếc khăn xanh treo trên móc áo khẽ rung lên, như có ai vừa chạy ngang.
 
Và ở đâu đó giữa mùa đông rộng lớn này, điệu đàn Giáng Sinh của ông… đã bớt cô đơn hơn một chút.
 
 
 
Biển Cát
 ( SC )
 
 
*, ** Come back to Sorento – Dean Martin
          Trở về mái nhà xưa – Phạm Duy

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 500,487
Tuần lễ này khí hậu vùng Hoa Thịnh Đốn tương đối mát mẻ, không còn nắng nóng nực oi bức như những tuần lễ trước. Ban đêm trời hơi se lạnh. Hoa cúc có bụi đã ra hoa vàng xinh xinh, có bụi hãy còn là nụ. Cây Grappe Myrtle đầy hoa trong sân nhà và rải rác trong vườn nhà hàng xóm. Sân cỏ đã có lá vàng rơi dù phần lớn lá cây vẫn còn xanh um đầy trên cành. Trẻ em sắp đi học, các cô cậu sinh viên chuẩn bị trở lại trường. Các cô cậu lo mang hành trang vào các ký túc xá hay nhà trọ gần trường Đại Học. Trời sắp vào thu, những ngày nghỉ Hè thú vị qua rất nhanh theo lời các cháu. Rồi đây các cháu sẽ gặp thầy cô giáo, bạn hữu cũ, mới.
Tôi không phải là chính trị gia, không phải là nhà báo, không phải là nhà bình luận thời sự. Tôi chỉ là người đàn bà bình thường trong xã hội Mỹ. Một người nội trợ, lo chuyện cơm áo, gạo tiền, lo giữ mái nhà ấm cúng, nuôi dạy con cái nên người, và theo dõi tin tức từng ngày với tấm lòng yêu quê hương thứ hai của mình “Nước Mỹ”. Tôi đến Mỹ gần ba mươi năm, như bao người Việt khác, sau biến cố 1975. Tôi không quên cội nguồn, nhưng cũng dần xem nước Mỹ là quê hương thứ hai. Nơi tôi dựng xây cuộc đời, nuôi dạy con cái, và vun đắp những giá trị mà tôi tin là cao đẹp: “Tự do, dân chủ, nhân quyền, và sự tôn trọng lẫn nhau.”
Dòng sông! Nó hiện hữu trong thiên nhiên từ khi khai thiên lập địa như muôn thứ đã có trên quả đất này - tự nó ngàn đời không thay đổi - gom nước từ đầu nguồn rồi khơi dòng chảy ra biển cả. Con người đặt cho nó cái tên là Dòng Sông. Khi thêm vài chữ kèm theo với dòng sông như: dòng sông êm đềm, thơ mộng hay là dòng sông oan nghiệt, ô nhục… Các thi sĩ, văn sĩ, nhạc sĩ, họa sĩ dựa vào đó mà “thổi vào” dòng sông “cái linh hồn” và làm ra những tác phẩm rung động lòng người. Nhưng có một chữ đi kèm với dòng sông - chữ “định mệnh”- đã biến dòng sông thành chỗ riêng tư. Dòng Sông định mệnh chính nó đã ấp ủ và nuôi dưỡng con người hay một cơ duyên nào đó đưa đẩy con người đến với nó. “Dòng sông định mệnh”- nơi con người đã từng gắn bó với nó và cho họ những cảm xúc dạt dào. Và chính những con người đó mới nói lên hay tạo được tác phẩm tuyệt vời. Các văn nhân, thi sĩ khó lòng nói thay hay chế tác hư cấu.
Họp mặt phát giải thưởng và ra mắt sách Việt Báo Viết Về Nước Mỹ năm thứ hai mươi bốn và hai mươi lăm - được quyết định tổ chức vào ngày: Chủ Nhật 30 Tháng Mười Một 2025, tại Bowers Museum, Santa Ana, CA. 18 tác giả sẽ nhận các giải thưởng. (Tuyển chọn từ các bài viết được phổ biến trên nhật báo Việt Báo và trên vietbao.com từ ngày 1 tháng Bảy 2023 tới 30 tháng Sáu 2025.)
Hai vợ chồng chị Nở tiễn con gái và bạn trai của nó ra tận cửa garage, phụ họ mang đồ đạc lỉnh kỉnh vào xe cho chúng, là những thứ chúng vẫn đem theo mỗi lần về thăm nhà như áo quần, giày dép, laptops, vật dụng cá nhân. Cuối cùng là nồi thịt kho trứng, chị dặn anh khiêng ra cẩn thận, để vào trong cooler, kèm theo mấy trái dưa leo, chúng nó lái xe hai tiếng về đến nhà là có món ăn cơm tối nay. Mọi thứ xong xuôi, chúng ngồi vào xe, cài giây an toàn, chị theo ra lề đường dặn con: - Amy nè, về tới nhà đem thịt kho ra hâm, ăn với dưa leo, nhe! Chị cũng không quên thằng bạn trai của con: - Benny, lái xe cẩn thận. Nhìn hai đứa ríu rít bên nhau, chị Nở ấm lòng nhưng vẫn thở dài tự hỏi, hai đứa yêu nhau 4 năm, rồi sống chung với nhau 3 năm, bao giờ mới chịu làm đám cưới?
Ở Việt Nam bây giờ người ta hay đùa rằng chữ Hành Chính là viết tắt của câu “Hành dân là chính” để nói về vấn đề quan liêu trong các thủ tục hành chính. Luật lệ rườm rà và thái độ kẻ cả của nhân viên làm khổ người dân. Tưởng đâu chỉ ở nước Việt nam chậm tiến mới có chuyện này nhưng người viết đã phải đối đầu chuyện này tại ngay nước Mỹ. Năm ngoái, một người bạn thuở thiếu thời từ Việt nam ghé qua quận Cam thăm người viết. Người bạn này hiện là một linh mục Công giáo tại một giáo xứ ở Sài gòn. Ngoài chuyện viếng thăm bạn bè cũ, Cha còn qua Mỹ với một mục đích khác: giúp con chiên của Cha trong vấn đề chủ quyền nhà cửa.
Tiểu bang Texas nơi tôi ở có bao nhiêu điều tuyệt vời. Từ trung tâm nghiên cứu không gian Nasa đến hầm chứa nước ngầm Buffalo Cistern hay bờ biển Galveston. Hôm nay chúng ta hãy xuôi về cực Đông Nam của vùng đất này để được chiêm ngưỡng một thành phố biển được mệnh danh là “thành phố của chim trời”. Vâng, đúng như tên gọi. Đó là thành phố có nhiều chim nhất nước Mỹ. Được biết hơn 10 năm nay, Corpus Christi là nơi đã tổ chức lễ hội chim. Thành phố còn được mệnh danh với một cái tên thân thương “Thành phố nhiều chim nhất” của Bắc Mỹ.
Vào ngày Cá Tháng Tư (1/4/2025) năm nay, dân tình sử dụng mạng facebook xôn xao với thông báo “tìm khủng long đi lạc” của Công Viên Thung Lũng Khủng Long (The Dinosaur Valley State Park) ở thành phố Glen Rose thuộc tiểu bang Texas. Nguyên văn thông báo như sau: “Breaking News: Bronto đã bị mất tích. Hôm qua lúc 8 giờ tối, mọi người vẫn còn thấy Bronto ở Công Viên Thung Lũng Khủng Long. Mọi người vui lòng để ý tìm Bronto, một cô khủng long cổ dài, cao 27 feet, dài 70 feet, mặc áo màu xanh lá. Nhân viên kiểm lâm đang tìm kiếm Bronto. Chúng tôi sẽ sớm cập nhật về Bronto, Nếu có tin tức về Bronto, vui lòng báo cho chúng tôi biết. Xin cám ơn sự cộng tác của quí vị.”
Sau hai cảnh mơ, Hà giựt mình tỉnh giấc và nhận ra đây chỉ là giấc mơ, nhưng tại sao người phụ nữ trong mơ lại giống cô, và người đàn ông lại là Hải, người bạn chí cốt hồi còn ở Việt Nam? Là sinh viên Y Khoa năm thứ hai, trường Harvard, Hà sang Mỹ chưa đầy 5 năm theo diện H.O. Gia đình cô có vỏn vẹn bốn người: ba mẹ, hai chị em, và không có nhứt một thân quyến nào ở Mỹ. Hà học rất khá, đam mê cứu người và mong muốn sẽ có một sự nghiệp vững vàng. Cô lấy tay dụi mắt để phân biệt giữa giấc mơ và hiện tại. Vẫn chưa muốn bước xuống giường ngay và muốn “ngủ nướng” thêm một lát trong những ngày nghỉ lễ như thế này để lấy lại sức bù cho những đêm thiếu ngủ vì học bài thi. Trong cơn mê ngủ chập chờn, Hà đưa tay kéo tấm mền đắp cho ấm. Rồi Hà lại nhắm nghiền mắt lại, thiếp đi lúc nào không hay. Giấc mơ khác lại đến, lần này là quá khứ, những kỷ niệm tuổi thơ gắn liền với thiếu thốn và gian khổ nhưng êm đẹp và thơ mộng lại hiện về…
Nghe con dâu báo tin đi làm lại khi thằng cháu nội mới 10 tháng tuổi, bà ngoại cháu và tôi đều lo lắng hỏi nhau “Ai sẽ trông cháu?”. Con trai tôi nói: - Hồi đó mẹ nói mẹ có thể canh cháu hai ngày một tuần mà? Còn bà ngoại thì bảo trông bao nhiêu cũng được?... Tụi con muốn cho cháu đi nhà trẻ khi bé 18 tháng, chứ bây giờ còn nhỏ quá chưa biết gì, lại dễ bị lây bệnh của các cháu nhỏ khác. Tôi mới về hưu non, định sẽ đi du lịch khắp nơi trên thế giới, sẽ để dành thì giờ viết lách, làm những thứ riêng của mình, thế nhưng bây giờ con cháu nhờ chả lẽ mình lại từ chối, tôi đành chấp nhận, và tự an ủi “thôi còn ba ngày trong tuần và hai ngày cuối tuần cho mình thoải mái thì cũng được rồi”.
Nhạc sĩ Cung Tiến