Hôm nay,  

Người Hàng Xóm

05/06/202500:00:00(Xem: 2516)
TG Việt An
TG Việt An (hình do TG cung cấp)
 
Tác giả Việt An sinh năm 1976, qua Mỹ năm 1993, định cư ở Austin, Texas. Cô từng là kỹ sư điện tử ở Intel, nay là nhân viên của bộ Ngân khố, đồng thời là thông dịch viên tự do. Sau đây là bài viết mới của cô kể về người hàng xóm tử tế của cô vừa mới từ trần.

***

"Kính thưa quý vị quan khách,
Tôi tên là J.N.D. Nguyễn, là hàng xóm kế bên nhà anh Don và Michelle. Tôi thật bàng hoàng khi hay tin anh Don qua đời đột ngột vì nhồi máu cơ tim! Thật tình là tôi không hề chuẩn bị để lên đây phát biểu, nên nếu có thiếu sót, mong quý vị lượng tình bỏ qua cho.
Thưa anh Don, tôi biết hương hồn anh đang hiện diện quanh quất đâu đây, trong khán phòng này và nghe được những lời tôi nói. Cảm ơn anh đã luôn là người hàng xóm tốt bụng.  
Anh thường xuyên cắt cỏ cho khoảng sân trước nhà chúng tôi khi cắt cho nhà anh. Không chỉ cắt thôi đâu quý vị, anh còn tỉa rồi thổi bằng máy thổi sạch bóng, từ sát cửa ra vào đến sân xe chạy. Lần nọ, nhà chúng tôi bị bể ống nước, ngập lụt ngoài phòng khách lên tận mắt cá, anh là vị cứu tinh đã khóa nước trước khi chồng tôi kịp về nhà. Bao lần chúng tôi quên đóng cửa “garage” qua đêm, anh luôn nhắn tin cho tôi “Cửa garage nhà chị còn mở đó nhe”!
Tôi cảm thấy rất hổ thẹn vì chưa mời anh được một bữa ăn Việt Nam! Tệ thật! Tôi có mua biếu anh hộp bánh vào dịp Noel mấy năm nhưng nhìn lại thấy không đủ so với những gì anh đã làm cho gia đình tôi! Nhưng tôi vĩnh viễn không còn dịp nữa rồi!
Thưa quý vị, tôi biết chắc là trong cuộc đời này, tôi sẽ không bao giờ tìm được một người hàng xóm thứ hai như anh Don! Không bao giờ!
Anh Don thương kính ơi, hãy an nghỉ!"

Nước mắt lưng tròng làm mờ cả lối đi, tôi thờ thẫn trở về chỗ ngồi!

Trên đây là đôi lời cảm nghĩ tôi đã bày tỏ tại buổi Celebration of Life, tạm dịch là Lễ Tán Dương Cuộc Đời của anh Don Kutach, hàng xóm sát rào phải của chúng tôi. Kể từ đó, tôi không còn thấy bóng dáng thấp thoáng của một người đàn ông trung niên xuyên qua hàng rào nhà, người hay mặc quần swim shorts (loại người ta mặc để bơi) và áo T-shirts, ra tưới cỏ, hay leo lên mái nhà cao để thổi lá rụng. Mái đầu bạc trắng hay ló nhấp nhô bên kia hàng rào khi anh đứng tưới cỏ hay vuốt ve con chó bẹc giê lớn gần bằng một sư tử con. Tiếng sủa của nó cũng to làm bé gái Việt Khuê (lúc còn nhỏ) giựt mình khóc thét lên.

Xa vắng rồi! Nhà anh bây giờ cô quạnh quá! Đìu hiu quá! Lạnh lẽo quá!
 
Người hàng xóm
Nhà anh Don bên trái, nhà chúng tôi bên phải. (hình do TG cung cấp)
 
Cứ mỗi lần ngó qua nhà anh là tôi nhớ tới một người hàng xóm hiền từ, đôn hậu! Xe truck của anh vẫn nằm y nguyên trước nhà. Từ khi anh ra đi, chị Michelle, cô bạn gái của anh, hầu như vẫn để tất cả mọi thứ trong nhà, những thùng đựng đồ còn ngổn ngang, cái đèn, bàn làm việc, nhà bếp, vv… y nguyên như cũ. Tiếng chuông gió sau nhà anh vẫn kêu vang những tiếng leng keng. Chuồng chim của anh vẫn còn kia.  Máy cắt cỏ nay chị bạn gái đã trùm giấy bạt xanh.  Đồ cho chim hummingbirds (chim ruồi) uống nước thì chị Michelle đã lấy xuống. Lẽ dĩ nhiên, cỏ nhà anh không còn xanh như trước. Tôi tự hỏi sao cô bạn gái của anh không dọn dẹp trong nhà cho thoáng đãng, để ngổn ngang như vậy bị stressed chết đi được! Nhưng rồi tôi nghĩ lại, phải chăng cô muốn thời gian ngưng đọng, frozen in time, muốn mọi thứ đứng yên như cũ theo thời gian, khóa chặt mọi giây phút, mọi ký ức để lưu dấu lại hạnh phúc và kỷ niệm của hai người? Cũng y như tôi để yên đống củi anh chất giùm tôi, không di, không dịch?

Là một kỹ sư nhu liệu (software engineer) cho IBM với bằng Thạc sĩ, anh Don bị cho nghỉ việc một thời gian, sau đó anh lại được nhận vô làm lại theo dạng hợp đồng (contractor). Anh thật hiền lành, tử tế, và vô cùng tốt bụng. Tội nghiệp lắm! Gần như anh biết trước sự ra đi của mình và đã chuẩn bị mọi thứ cho cô bạn gái: tân trang nhà, làm hàng rào sau lẫn bên hông trái với chúng tôi. Nhưng không may, anh chưa ở được mấy ngày, chưa hưởng thụ được mấy ngày cả! Họ thích có một mặt lò sưởi (mantel) lát đá, tân trang lại phòng tắm lớn, bếp, cùng một vài khung tường hình vuông thay vì hình vòng cung ở những chỗ ra vào. Lúc làm hàng rào, anh cũng là người dời đống củi nhà qua một bên giùm tôi. Có một dạo, anh với nhà chúng tôi sử dụng máy cắt cỏ chung. Chồng tôi bảo anh có thể tự nhiên mở cửa garage mà lấy để dùng. Dĩ nhiên anh cắt luôn cho chúng tôi, lần nào cũng như lần nấy. Sau khi anh mất, bất cứ khi nào tôi hay chồng hay các con tôi cắt cỏ, đều cắt luôn khoảnh sân cho chị Michelle.  

Có điều, tôi nghe phong phanh nhưng không hỏi thêm là có một cuộc chiến pháp lý đang diễn ra giữa mẹ anh Don và cô Michelle, bạn gái của anh. Mẹ anh Don (vốn không thuận với anh lúc anh còn sống) muốn giành lấy cái nhà và tài sản của anh để lại, trong khi cô Michelle thì không có hôn thú nhưng được xem là vợ theo common law marriage của tiểu bang Texas:  trên 18 tuổi, cùng thỏa thuận sống chung và trước công chúng xem nhau là người phối ngẫu.
 
Tôi thường nhận thấy những người thật đàng hoàng, tử tế, tốt bụng hay mất sớm. Cứ như họ được sanh ra trên đời này, trả hết nợ trần gian trong cuộc đời ngắn ngủi trên đất tạm dung, rồi vừa khi trả dứt món nợ đó thì đột nhiên dứt bỏ hồng trần, ra đi không báo trước hay không hề có một tín hiệu gì. Ví dụ như anh Linh, một người bạn của vợ chồng chúng tôi, cũng là người đã chụp hình lễ đính hôn cho chúng tôi, mất sớm ở độ tuổi 30. Anh hiền từ và đạo đức vô cùng. Vốn cũng là dân H.O., người Bắc di cư và là người công giáo rất ngoan đạo, anh sống rất được lòng bạn bè và người chung quanh. Mỗi khi từ trường đại học về thăm nhà, anh hay chở tôi từ College Station (trường Đại Học Texas A & M) về Houston giùm. Rồi bỗng nhiên, một lần đi chơi biển Pensacola ở Florida với mấy bạn sinh viên từ trường Đại Học Houston, anh bị sóng cuốn đi, dầu chỗ anh đứng không sâu và anh vốn biết bơi không tệ. Anh đúng là vắn số! Bố mẹ, gia đình và bạn bè thương tiếc anh biết dường nào!  


Người chụp hình đám cưới chúng tôi cũng mất bất đắc kỳ tử ở tuổi bốn mươi mấy hay năm mươi mấy trong một khách sạn, khi đang đi chụp hình cưới tại Dallas. Cặp dâu phụ, rể phụ của chúng tôi đều là bạn học cùng trường Nha khoa của chồng tôi (Đại Học Nha Khoa Texas tại San Antonio - một trong những trường Nha Khoa đứng đầu của Hoa Kỳ) cũng đã chia tay. Anh rể phụ, P., là một bác sĩ nha khoa, chuyên về nướu răng và cấy chân răng người Tàu, đã nghe lời mẹ, kết hôn với một người môn đăng hộ đối hơn. Nghe đâu hai người rất thương nhau nhưng vì gia đình, anh đã chia tay với bạn gái Việt Nam để cưới cô vợ Tàu. Có lần tôi thấy hình con anh trên Facebook. Hy vọng anh tìm được hạnh phúc của mình. 

Cô bạn gái cũ của anh (một trong hai cô dâu phụ của tôi) người Việt Nam, rất dễ thương. Cô cũng là bác sĩ nha khoa, có văn phòng tại Dallas. Kể từ lúc họ chia tay, tôi không còn gặp lại cô ấy nữa. Chắc hẳn cô rất nhớ và muốn gặp chúng tôi. Chúng tôi thì rất tha thiết, mà nhất là tôi, nhắn muốn gặp cô khi có dịp lên Dallas, nhưng cô cứ năm lần bảy lượt khéo léo khước từ. Riết rồi tôi hiểu ý cô và thông cảm cho cô vì cô không muốn nhớ lại kỷ niệm xưa với P. Gặp mặt chúng tôi chắc chắn sẽ đưa cô về với dĩ vãng, một dĩ vãng đau thương. Vậy là tự nhiên chúng tôi vĩnh viễn mất đi một người bạn tốt một cách ngang xương! Ở đời tự nhiên có nhiều cái duyên ngồ ngộ. Mà duyên tụ rồi duyên tan cũng như chớp mắt, chỉ có người trong cuộc, (nhứt là người chịu thiệt thòi hơn) mới hiểu! Thôi thì cứ thuận duyên mà sống!
 
Tôi ước gì thế gian này có nhiều những người sống tốt hơn, đối đãi với nhau tử tế và hết mình như anh Don, hàng xóm của tôi. Nghĩ mà buồn cho sự đời. Mỗi người được sanh ra trên thế gian này tạm dung một thời gian, rồi đều được gọi về thế giới bên kia vào những thời điểm và hoàn cảnh khác nhau. Cát bụi rồi sẽ trở về với cát bụi. Chết rồi thì nhắm mắt xuôi tay, có ai đem theo được gì đâu? Tham lam để được cái gì? Lừa lọc nhau để làm chi? Tôi tự hỏi sao có không ít người trên trần gian cứ hết lần này đến lần khác mãi lừa lọc nhau không nương tay trên đời này thế kia? Người lừa tiền, kẻ lừa tình! Tại sao có nhiều người không thể hướng thiện, tích đức để đời sau vì phước đức do mình tích luỹ có thể trổ quả ngay ở đời này và rất nhiều đời sau? Sao họ không thể chế ngự mình, cứ thích tạo nghiệp rồi đổ thừa cho hoàn cảnh? Sao người ta không xét lại mình rồi tu tâm tích đức để hành thiện? Hành thiện thì gặp thiện đó mà! 

Người Mỹ có câu “don’t judge the book by its cover”.  Người Việt ta thì có câu “đừng trông mặt mà bắt hình dong” hay “tốt gỗ hơn tốt nước sơn.”  Có nhiều người nếu không biết gì về anh Don có thể sẽ phán xét anh theo một lối mòn rập khuôn, nói thí dụ, “Ôi, Mỹ trắng mà, họ sống hời hợt, lạnh lùng, vô cảm chớ có phải như người mình đâu!” Nếu vô tình nghe được câu này, tôi xin mạn phép phản bác: “Xin thưa, đừng lầm to! Chủng tộc nào cũng có người tốt, kẻ xấu. Những lịch lãm, hào nhoáng bên ngoài của con người không phản ánh được tánh tình thật sự của người đó.”

Những ngộ nhận thường tình về khuôn mẫu người Mỹ trắng trong vòng một số người là không nên có. Những ai thường hay có ngộ nhận hay đánh giá dựa trên bề ngoài một cách khuôn mẫu là chưa biết qua anh Don đó thôi! Tôi sẽ kể họ nghe câu chuyện anh hàng xóm của tôi. Dù không cùng màu da và dù không nợ nần gì chúng tôi nhưng là những người đối đãi thật tử tế và thật lòng với chúng tôi từ đầu chí cuối; những người đức độ như anh chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay. Chúng tôi thật may mắn có được một láng giềng có một không hai như anh Don! Trong một thế giới mà người người luôn tìm trăm phương ngàn kế hại nhau hay vắt óc suy nghĩ để lừa lọc nhau bằng nhiều hình thức, thì một người láng giềng chân thành, tử tế và tốt bụng như anh Don quả thật sáng ngời như ngọc trai!

Tôi ước gì con người trên thế giới này bằng vào lời nói, bằng vào hành động, sống đẹp lòng nhau không chút hối hận! Ước gì con người không vì tiền mà cũng đừng làm điều gì tổn thương nhau dù chỉ một lần, để khi có hối hận cũng đã quá muộn màng! Ước gì con người thường xuyên trao cho nhau những lời hay ý đẹp, nếu không được chi bằng làm thinh, không ai nói những lời tổn thương nhau với ai! Ước gì người ta không cố tình lừa gạt nhau! Nếu đã lỡ một lần thì người ta sẽ quay đầu là bờ nhỉ! Ước gì người ta không ngoan cố, hết lần này đến lần khác sống không thành thật để gỡ gạt nhưng thật ra đưa mình dấn sâu hơn vào tội lỗi! Ước gì tất cả những người còn ở lại chung quanh tôi luôn đối xử tốt với tôi bằng hành động và bằng cả ngôn từ. 

Nói một cách khác, người Mỹ có câu “treat others like you want to be treated”, tạm dịch là hãy đối xử với người khác như anh muốn được đối xử. Thiết nghĩ không có gì khó cả! Riêng tôi thấy rất dễ thực hiện và cũng là điều tôi cố gắng sống mỗi ngày.  Tôi cố gắng đối đãi với người khác như đó là lần gặp, lần nói chuyện hay lần email cuối cùng. Nếu sống với nhau như thế, tôi thiển nghĩ, sẽ không có dịp để hối hận về sau.
 
Việt An
Ngày 9 tháng 3 năm 2025

 

 

 

Ý kiến bạn đọc
23/06/202519:18:32
Khách
beautiful ao dai and photo
thank you for story
12/06/202519:33:09
Khách
Cảm ơn Tác giả một bài viết hay và cảm động.🙏🙏🙏
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 500,579
Ngày 30 tháng 11 năm nay tôi lại có dịp về thành phố Santa Ana, California để lãnh giải thưởng Việt Báo Viết Về Nước Mỹ lần thứ hai. Lần trước cũng vào dịp lễ Thanksgiving năm 2023, tôi được trao giải danh dự với hai bài viết : “Joe và Những Con Bồ Câu” và bài “Giữ Cháu Ngoại”. Lần này với bài “Viết Văn Ở Mỹ” và bài “Xin Đừng Đẻ Nữa”. Cứ mỗi hai năm thì Việt Báo tổ chức trao giải một lần. Lần này là năm 2025, đánh dấu 50 năm người Việt tị nạn, cũng là năm thứ 25 từ ngày Việt Báo mở ra diễn đàn Viết Về Nước Mỹ vào dịp 30 tháng 4 năm 2000. Diễn đàn mở ra cho tất cả mọi người không phân biệt tuổi tác, già trẻ, trai gái, thành phần nghề nghiệp. Ai cũng có thể bày tỏ tâm tư, tình cảm, suy nghĩ qua ngòi bút, viết ra những trải nghiệm của bản thân, gia đình, người thân, bạn bè và những người có cùng hoàn cảnh trên con đường tìm đến nước Mỹ sau cái ngày 30 tháng 4 oan nghiệt năm 1975, cũng như bằng cách nào mà mỗi người hội nhập vào đời sống Mỹ và trở thành công dân Mỹ như ngày hôm nay.
Không có sách thì không có văn minh vì những khám phá chân lý không được lưu truyền hậu thế. Nghĩa là không có khoa học, lịch sử, kinh kệ, hoặc bất cứ kiến thức nào được ghi chép lại để làm nền cho những bước xây dựng văn minh. Vì thế, chương trình Việt Báo Viết Về Nước Mỹ (VVNM) rất giá trị và quan trọng cho hơn trăm triệu người Việt nói riêng và thế giới nói chung để soi thấu tâm tình lịch sử của hơn hai triệu người Mỹ gốc Việt, hơn năm triệu Việt Hải Ngoại, và hơn một trăm triệu Việt quê nhà.
Khi đọc thông báo kết quả cuộc thi lần thứ 25 do Việt Báo (VB) tổ chức với đề tài Viết về nước Mỹ (VVNM) có tên mình trên đó, tôi đã không tin vào mắt mình, phải đọc đến hai ba lần vì tôi chỉ là hàng xóm của Mỹ thôi; giải không cao nhưng tự an ủi “ vạn sự khởi đầu nan”, tuy vậy trong lòng có một cảm giác lâng lâng, được đứng vào hàng ngũ một trong 18 người thắng trận văn chương trên toàn thế giới, mà ai cũng đã rất nỗ lực, viết thật hay, thật giỏi dưới đủ góc nhìn cuộc sống suốt hai năm qua 2023-2025. Đây không phải là giải văn chương hải ngoại đầu tiên tôi nhận được, nhưng điều làm tôi ấn tượng nhất là ngày phát giải được tổ chức rất long trọng mà tôi tình cờ được tham dự qua livestream năm 2023...
Chiều thứ Năm, ngay sau bữa cơm sum họp nhân dịp Lễ Tạ Ơn cùng cậu con trai, vợ chồng tôi cùng cô con gái thu xếp hành lý chuẩn bị lên đường. Chúng tôi tạm biệt con trai trong sự lưu luyến quen thuộc của những gia đình có con lớn sống xa nhà; vừa tự hào vì con trưởng thành, lại vừa nghèn nghẹn vì những cuộc gặp gỡ luôn ngắn ngủi. Dịp này càng đặc biệt hơn khi chúng tôi phải chia tay sớm, bởi cậu bận học hành, không thể cùng chúng tôi tham dự chuyến du lịch kết hợp tham dự lễ trao giải Viết Về Nước Mỹ lần thứ 25, một sự kiện mà chúng tôi đã mong chờ và chuẩn bị từ lâu.
Hồi tháng Tám năm nay, khi Việt Báo mới thông báo những tác giả trúng giải VVNM (Viết Về Nước Mỹ) 2025, tôi liền gọi điện thoại khoe ông xã dù biết chàng đang làm việc. Chàng trả lời tỉnh bơ: - Cuộc thi này coi bộ …dễ quá hả em? Tôi chưng hửng: - Anh nói vậy nghĩa là sao? - Thì em dự thi ba mùa, 2021-2023, và năm nay 2025, cả ba mùa đều trúng giải, không dễ thì là gì? - Ủa? Ủa? Hello? Không biết chàng thờ ơ hay đang bận tiếp khách hàng đến tiệm mua thuốc mà chẳng thấy trả lời! Chẳng lẽ nào chàng chỉ nói đùa, và có ý vừa khen vừa … mỉa mai tôi?
Hôm qua tôi đi tham dự lễ trao giải Việt Báo Viết Về Nước Mỹ (VVNM) lần thứ 25. Vậy là đã tám năm từ khi tôi tham dự lễ trao giải VVNM lần trước và hai mươi ba năm từ lần đầu. Có nhiều thứ đã thay đổi và cũng còn nhiều cái vẫn còn nguyên như hai lần trước. Khách mời danh dự năm 2002 có nhạc sĩ Phạm Duy, tài tử Kiều Chinh, nhà thơ Du Tử Lê, nhà báo Đỗ Ngọc Yến của báo Người Việt. Trong những người này chỉ còn tài tử Kiều Chinh có mặt ngày hôm qua. Nếu tôi nhớ không lầm thì năm đó cũng là năm bà Trùng Quang được vinh danh là tác giả cao tuổi nhất (92). Năm đó có lẽ tôi là một trong hai tác giả trẻ tuổi nhất (29), người kia là Orchid Lâm Quỳnh (?). Hôm qua, tại lễ trao giải VVNM, tôi vẫn còn là một trong ba tác giả lãnh thưởng trẻ nhất. Vừa đậu xe xong, bước ra là thấy tác giả trẻ tuổi nhất, Võ Phú, đang đi bên cạnh. Võ Phú tuy là tác giả trẻ tuổi nhất ngày hôm qua nhưng lại là một trong những tác giả nhiều “tuổi VVNM” nhất vì đã tham gia từ năm 2004...
Cộng đồng người Việt khắp nơi đang đánh dấu năm thứ năm mươi sinh sống ở hải ngoại. Nửa thế kỷ – một chặng đường đủ dài để lớp người lưu vong trưởng thành, đủ lâu để một nền văn hoá vừa tiếp thu cái mới mà vẫn giữ vững căn cước cội nguồn. Chính từ sự giao hòa giữa quá khứ và hiện tại, giữa truyền thống Việt và văn hóa nơi xứ người, giữa gian truân và thành tựu, giải thưởng Viết Về Nước Mỹ ra đời như một nhịp cầu kết nối các thế hệ, một hành trình nhân văn bảo tồn tiếng Việt, lưu giữ ký ức, chia sẻ kinh nghiệm hội nhập và hướng đến tương lai vững vàng của cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ sau 50 năm. Thành lập một phần tư thế kỷ trước, đúng ngày 30 tháng 4 năm 2000 – kỷ niệm 25 năm người Việt miền Nam phải bỏ xứ ra đi – giải thưởng Viết Về Nước Mỹ nhanh chóng trở thành diễn đàn gửi gắm tâm tư, tình cảm và kinh nghiệm hội nhập thực tế, qua hàng chục ngàn câu chuyện, hàng ngàn cuộc đời.
Không phải ngẫu nhiên mà Viết Về Nước Mỹ được nhà thơ Nguyên Sa gọi là “Lịch Sử Ngàn Người Viết.” Mà nếu tính cho đến ngày hôm nay, con số “ngàn” ấy chắc đã lên tới chục ngàn, trăm ngàn. Viết Về Nước Mỹ năm nay là năm thứ 25.
Em sinh ra không bình thường như những đứa trẻ khác. Sáu tháng tuổi, em bắt đầu có những hiện tượng lạ. Mẹ đưa em đi khám, và phát hiện em bị chứng Progeria - một căn bệnh hiếm gặp mà khoa học chưa thể chữa trị được. Em không bụ bẫm, không lớn lên theo vòng tay chờ đợi của cha mẹ, mà già nhanh từng ngày cùng những giọt nước mắt đau khổ của mẹ. Em lớn lên trong ánh mắt ướt nhòa ấy. Mỗi nếp nhăn xuất hiện sớm trên gương mặt non nớt của em lại hằn thêm một vết thương trong tim mẹ. Có những đêm, em tỉnh giấc, thấy mẹ ngồi lặng bên giường, bàn tay run run khẽ vuốt mái tóc đã mỏng và thưa của em, như sợ rằng chỉ cần một cái chạm mạnh thôi, những sợi tóc cuối cùng cũng sẽ rụng hết. Đêm nối ngày, mẹ hao gầy theo từng nhịp thở yếu ớt của em, nhưng ánh mắt mẹ chưa bao giờ rời đi, như muốn khắc vào hồn em một điều: “Con không đơn độc.”
Tôi quẹo xe vào tận cùng góc phải khu Almaden Safeway Center San Jose, CA, tìm được một chỗ đậu, và mở cửa bước ra ngoài. Ngọn gió cuối thu dịu dàng thổi qua những hàng cây trụi lá, mang theo chút hơi lạnh đầu đông, len vào từng góc khu shopping lớn của miền Bắc California. Bãi đậu xe của siêu thị Safeway chiều nay đông kín vì gần ngày Lễ Tạ Ơn, một trong những ngày lễ lớn của Hoa Kỳ. Dù chỉ mới đến Mỹ hơn ba năm, tôi cũng đã có khá nhiều kinh nghiệm về việc kiếm chỗ đậu xe ở cái shopping mall này khi đi mua sắm. Chọn đi xa một chút nơi cuối bãi thì dễ có chỗ trống và khỏi sợ ai đụng quẹt mình. Thấy trời còn chút nắng chiều, tôi bước trở lại xe lấy cái mũ rộng vành chụp lên đầu và đeo vào cặp kính râm. Đi ngang qua chỗ cái thùng rác dưới gốc một cây xanh, tôi xém vấp vào một người quần áo nhem nhuốc đầu trùm mũ áo lạnh sùm sụp với cái bao nylon lớn đen thùi lùi đựng đầy chai lon nhôm nhựa nằm cạnh bên...
Nhạc sĩ Cung Tiến