Hôm nay,  

Seattle có chi lạ không ?

24/03/202300:00:00(Xem: 3120)

Seattle có gì lạ không
Seattle, Washington.
 
Tác giả tên thật là Phương Nguyễn. Sinh năm 1957 tại Phủ Cam, Huế, là cựu học sinh trường Jeanne D'Arc. Hiện ở tại thành phố Seattle, tiểu bang Washington.  Đã nghỉ hưu. Bài này tác giả kể về câu chuyện những ngày mới đến Mỹ lạ lẫm.
 
*
 
Gia đình Khương An ở giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp thuộc nhà thờ dòng Chúa Cứu Thế Huế, học cùng lớp, cùng trường Jeanne D’Arc với tôi.
 
Hai vợ chồng họ vượt biên, đến định cư ở Seattle rất sớm. Khương An sinh hoạt trong hội gia đình tổng giáo phận Huế ở Seattle, hội này đa phần là người giáo xứ Phủ Cam nên biết gia đình tôi tới Cali, Khương An gọi điện thoại về Cali  nhắc tôi đủ điều, có điều đặc biệt Khương An nói:
 
- Chỗ ở của mình chưa ổn định, nên bất  cứ người quen nào tới thăm, nếu họ nói nhà họ còn thừa TV, tủ lạnh, thậm chí cả xe hơi, và nhiều thứ lỉnh kỉnh khác, nếu cần họ đem đến cho, P. hãy cảm ơn và lựa lời từ chối. Vợ chồng mình lúc mới qua đã cười ra nước mắt vụ nhận đồ cũ này rồi, ai cho gì cũng lấy, đồ cũ dùng vài tháng là hư, mang theo không nổi, vứt rác không biết vứt chỗ nào, bỏ lạng quạng bị phạt nặng, ở đây vứt  các loại rác đó tốn tiền lắm, đó là kinh nghiệm của mình.
 
Ở bên mình cây kim, sợi chỉ cũng chưa ai cho ai, qua đây có người đòi cho chiếc xe hơi, cho TV, tủ lạnh, bàn ghế v.v…trong lòng thích quá, hai vợ chồng bàn tới tính lui không lấy thì uổng, suy nghĩ lời Khương An dặn cũng có lý, thôi thì trả lời hàng hai, đang ở nhờ, đợi vài hôm ổn định chỗ ở rồi xin nhận.
 
Chúng tôi quyết định lên Seattle, vợ chồng Khương An ra đón ở phi trường, trên đường về nhà bà chị, Khương An khuyên, cố gắng ra ở riêng sớm ngày nào hay ngày đó. Nhà Khương An rất xa giáp ranh với Tiểu Bang Oregon nên không giúp gì cho chúng tôi được.
 
Chúng tôi đến Seattle giữa mùa thu, mùa cây thay lá, từ phi trường về nhà bà chị chạy theo hướng Nam Bắc gần 1 giờ, hai bên xa lộ, rừng thông xanh ngắt xen kẽ những khóm lá vàng, trời mưa lất phất, mây trắng sà thấp giăng trên ngọn thông, cảnh núi rừng âm u, vắng lặng. Buồn quá, nước mắt muốn trào ra, ân hận vì quá vội vàng, cơ chi mà nghe lời khuyên của người bán vé máy bay thì hay biết mấy, liếc nhìn mặt ông xã và hai đứa con, mặt nào mặt nấy như đi đưa đám ma.

Đứa con trai không biết suy nghĩ gì mà lên tiếng:

- Seattle đây hả mẹ?
 
Tôi  đang ngao ngán trong lòng chưa trả lời, hình như Khương An đọc được suy nghĩ của chúng tôi nên nói trống không: “Riết rồi cũng quen thôi con à!”
 
Đêm ngủ đầu nơi xứ lạnh, đủ thứ lạ , bao nhiêu suy nghĩ, bao nhiêu lo lắng, chuyện ngày mai ngoài tầm tay, mù tịt không biết đâu mà đoán trước, hai mắt mở chong suy chuyện này, nghĩ chuyện khác, không tài nào chợp mắt được.
 
Sáng thức dậy chị Huê gọi điện thoại tới thăm, lúc trước chị bán hàng đồ mã ở chợ Đông Ba, chị là môn đồ của giáo phái Thiên Thiên Thánh Mẫu, mỗi tháng hai lần lên Điện Hàng Chén hầu đồng, chị có am lên đồng riêng ở làng Vạn Vạn. Mỗi khi lên đồng chị coi bói rất hay, tôi đã mấy lần đưa người quen về nhờ chị giúp, hầu như chuyện gì chị cũng biết. Một hôm tôi đưa cô bạn nhà kế bên về nhờ chị coi, cô này buôn bán rất giỏi, lúc đầu làm ăn lên phơi phới, nhưng dần dần tụt dốc, cô tâm sự, cô gặp nhiều giấc chiêm bao lạ, hình như ai đó muốn báo  cho cô tin gì đó cô suy nghĩ mãi không tìm ra câu trả lời, cô hỏi thăm tôi biết chỗ nào coi bói hay nhờ tôi chỉ giúp để may ra tìm được sự thật, tôi đưa cô về nhà chị Huê. Chị Huê tô son trát phấn như cô đào hát Bộ sau một hồi nhảy múa, chị ngồi lại hỏi lý lịch, hỏi người tới coi  muốn biết chuyện gì, Cô bạn khai báo lý do, chị Huê nói:
 
-      Đây là chuyện ân oán với người chết, không thể nào giải quyết được, chồng của Nữ lấy đồ trong túi người ta, không chịu chôn cất, vứt xác họ, để mưa lụt trôi mất xác, người này rất giận, chồng  nữ đi đâu ông theo sát, đến nỗi bữa cơm ông ta cũng ngồi kế bên, ông phá đến khi nào chồng nữ chết mới thôi.
 
Chúng tôi về, cô bạn nói:
 
- Để em  về hỏi ảnh chuyện này thực hư thế nào, em nói lại cho chị sau.
 
Tôi tò mò chờ đợi tin tức để coi lời chị Huê nói đúng sai thế nào. Hơn tuần sau cô bạn qua nhà cho biết sự thật của câu chuyện, câu đầu tiên cô bạn nói:
 
- Chị nớ coi quá dễ sợ theo lời chị ấy nói em lo không biết chuyện gì sẽ xảy ra  cho gia đình em. Sự việc tóm tắt như thế này.
 
Sau 1975 chồng cô ta đi khắp núi rừng từ Nam ra Bắc tìm xác máy bay rơi trong chiến tranh để mở ốc vít về bán cho các tiệm vàng, vì các con ốc trong máy bay đều được mạ vàng, anh ta vào vùng núi Hiên, gần tỉnh Quảng Nam, gặp chiếc trực thăng có người phi công chết trên ghế bay. Anh ta  kéo bộ xương xuống lục tìm nhẫn, đồng hồ, kiếng đeo mắt, rồi bỏ đó ra về, không đưa xác lên chỗ cũ hay đào lỗ chôn bộ xương. Sau khi đi coi bói về thuật lại, anh ta chạy vào chỗ cũ tìm lại chiếc máy bay thì tất cả đều không còn.
 
Mấy năm sau chồng cô bạn qua đời sau một vụ tai nạn.
 
Trở lại chuyện Seattle, chị Huê qua Mỹ trước tôi chừng 5 năm, chị điện thoại hỏi thăm sức khỏe, hỏi chuyện nhà rồi chuyện bên Huế, tôi nói câu nào chị trả lời ráo hoảnh:
- Ô… Mài …Gót .
 
Chuyện vui cũng Ồ Mai Gót, buồn cũng Ồ Mai Gót.
 
Lúc đầu hơi lạ tai nhưng nghe một lúc cứ tưởng tượng như nghe nhạc ngoại, điệp khúc.
 
Ồ …Mài…Gót . Ồ … Mài … Gót.
 
Tôi muốn hỏi chị qua đây có lên đồng không, nhưng nghe Ồ Mài Gót chán quá nên thôi, có dịp hỏi thăm chị sau.
 
Ngày hôm sau anh Niên tới nhà thăm, không hiểu sao mà anh Niên biết chúng tôi ở đây. Anh qua đây đã lâu, ăn đồ ăn Mỹ đầy đủ dinh dưỡng mà vóc dáng của anh không thay đổi, anh cân nặng chừng  40 hay 45 ki lô là cùng, nhỏ con nhưng chân tay lanh lẹ, tiếng nói rất to, lúc trước anh là người cung cấp chất đốt cho gia đình tôi, chất đốt thời đó là trấu “vỏ lúa”.
 
Lý lịch trích ngang của anh: trước  năm 1975  anh dạy trường Nông Lâm Súc, bị động viên, sau ba năm mãn nhiệm anh lập hồ sơ xin ở lại trong quân đội, cấp bậc sau cùng là Trung Úy, anh và gia đình tới Seattle theo diện H.O.
 
Tôi hỏi thăm công việc làm của anh bây giờ  thế nào?
 
-Anh cho biết, anh qua đây tiếp tục đi học, ra trường với bằng đại học Nông Lâm, anh làm việc trong khu học chánh, công việc cũng nhàn, sáng chạy quanh các trường, hướng dẫn cho nhân viên chăm sóc cây cảnh, hoa và nền cỏ, rồi về văn phòng đọc báo.
 
Chúng tôi rất vui về sự thành đạt của anh, phải nói là tâm phục khẩu phục, đến đây đã lớn tuổi mà học được như vậy thật quá giỏi, con người khi muốn vươn lên dù khó khăn mấy cố gắng vượt qua để đạt mục đích. Ông bà mình dạy “Có chí thì nên”. Anh Niên là tấm gương hiếu học.

Anh hỏi thăm chúng tôi cần giúp gì không?

Tôi  nói sơ với anh: “Lúc lấy giấy khám sức khỏe bác sĩ dặn qua tới Mỹ phải đi khám và chữa bệnh tiểu Đường liền”, tôi lo lắng không biết làm sao đây, giấy tờ cá nhân chúng tôi làm ở Cali đủ hết rồi, ngoại trừ bằng lái xe chưa có thôi.
 
Anh trấn an chúng tôi hãy yên tâm, anh có người cháu rể đang phụ trách Y-Tế cộng đồng ở đây, gọi cho ông ấy giúp cho. Tính tình ông ấy dễ thương lắm, tay này cũng gặp vận may, anh ta là Trung Úy Pháo Binh đơn vị đóng tại Hòa Cầm, nhà ở khu Tam Tòa Đà Nẵng, khu di cư 54. Bà con ở đây rất tốt không có nạn chỉ chỏ, anh ta không trình diện đi tù cải tạo, sống phây phây ở nhà, vợ anh ta là cháu của tôi, buôn bán ở chợ Cồn, quen biết nhiều, nên gửi cho anh ta vượt biên rất sớm.

Anh Niên lấy giấy ghi: Paul Nguyễn , số phone 206 … … phụ trách y tế cộng đồng và ghi luôn số phone của người dạy lái xe. Chúng tôi vô cùng biết ơn anh.
 
Anh Niên về, tôi gọi ngay cho anh Paul, trình bày trường hợp bệnh của tôi. Anh Paul cho biết, anh đang phụ trách chương trình đó, tuần sau có lớp học hướng dẫn về cách phòng và chữa bệnh tiểu đường tại Trung Tâm Y Tế Cộng Đồng “International Community Health Services” viết tắt là ICHS. Anh sẽ gọi báo ngày giờ.
 
Bác sĩ báo tôi bị bệnh tiểu đường, nghe vậy biết vậy chứ chẳng hiểu mô tê gì về bệnh này, nguyên nhân nào sinh ra bệnh, ở bên mình ít khi nghe ai nói tới nó. Nghe anh Paul báo có lớp học về tiểu đường tôi vui lắm, thế là hai vợ chồng cùng ghi tên tham dự .
 
Lớp học bắt đầu ngày thứ hai, khoảng hơn hai chục học viên, toàn là người Việt lớn tuổi, vào phòng học đã thấy hai bình cà phê, bình trà, ly giấy, nhiều khay đồ ăn bọc giấy kiếng, tôi nghĩ chắc có học viên nào kinh doanh.
 
Mở đầu buổi học anh Paul giới thiệu sơ qua về mình.
“Tôi tên là Paul Nguyễn, trước 1975 tôi phục vụ tại trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị, được đi tu nghiệp ở đây, đang học thì miền Nam mất, tôi ở lại luôn không về”. Hiện tôi phụ trách y tế cộng đồng về bệnh tiểu đường, hướng dẫn giúp cho đồng bào di dân những điều quan yếu về sức khỏe theo chương trình của chính phủ liên bang.
Sau lưng tôi, có cà phê, nước trà và thức ăn, bà con nào có nhu cầu cứ tự nhiên, hoàn toàn miễn phí, sẽ phục vụ cho bà con suốt khóa học.”
 
Hai vợ chồng rất tâm đắc về câu nói này của anh Paul. Đúng là nước Mỹ.
 
Anh giải thích về bệnh tiểu đường: “Nguyên nhân gây nên bệnh do tuyến tụy không làm việc, không tiết Insulin, nhiệm vụ của Insulin là chuyển hóa chất đường thành năng lượng cho cơ thể sử dụng. Khi đường không được chuyển hóa, chạy lung tung thâm nhập vào các cơ quan nội tạng khác gây nên đủ thứ bệnh nguy hiểm.  Lớp học này hướng dẫn cho bà con về chế độ ăn, uống, giúp giảm thiểu tối đa dung nạp chất đường vào trong cơ thể, cũng là một cách tự mình trị bệnh.  Tôi sẽ hướng dẫn cho bà con loại  thực  phẩm nên dùng và  thực phẩm hạn chế dùng, để cho cơ thể nhẹ bớt gánh nặng lượng đường chúng ta đưa vào .Tuy vậy bà con phải thường xuyên  gặp Bác Sĩ chuyên khoa.”
 
Tuần học rất hữu ích cho người mắc bệnh tiểu đường.
Cảm ơn anh Paul Nguyễn và cảm ơn chính phủ Liên Bang.
 
Ngày Chúa Nhật bà chị tổ chức bữa ăn gặp mặt gia đình mới qua Mỹ,  bên mình gia đình nào mời thì  gia đình đó lo từ A tới Z.  Ở đây thì không, con cháu tới người này bưng thùng Bia, người kia mang khay đồ ăn, mỗi người một món thành ra bữa ăn “hoành tráng” nói theo kiểu Việt cộng.
 
Tôi đem chuyện đi học tiểu đường ra khoe và hết lời ca tụng anh Niên , một tấm gương hiếu học, đã lớn tuổi  mà chịu khó  học lấy được bằng Kỹ Sư Nông Lâm, nói vừa xong cả nhà cười ầm lên.
 
Ông anh rể hỏi

- Có phải Niên lùn không ?

Tôi trả lời:

- Dạ đúng  .

Ông anh nói.

- Anh ta ở khu Housing gần đây, Seattle nói tới Niên ai cũng biết, người phước lớn, mạng lớn, xe chạy qua người mà không chết. Câu chuyện như vậy, bà vợ lùi chiếc xe Van, ông Niên đứng sau ra dấu, có lẽ lùn quá bà không thấy, hay là bà đạp thắng mà đạp lộn ga, xe phóng nhanh lui hất anh ta nằm dài dưới gầm, xe chạy ngang qua, không chết nhưng phải vào cấp cứu khâu mấy chục mũi.
 
Ông Niên là lính cắt cỏ của ông Thành nhà gần đây, tiền công cắt cỏ một người 100 Đô La/ngày. Còn ông Niên chỉ 70 Đô la/ngày mà thôi, vì ông yếu không làm việc nặng chỉ làm được việc hốt cỏ, đổ rác và sai vặt. Ông Thành thầu chăm sóc cây cỏ cho các trường quanh đây, hai tuần cắt tỉa một lần, ông kỹ sư Niên theo vào để hốt cỏ, dọn dẹp vệ sinh.
 
Chuyện cũng lạ! Anh Paul nói theo kiểu của anh, anh Niên nói theo kiểu của anh Niên.
 
Mấy tuần sau Khương An gọi hỏi thăm tình hình ăn ở và nói:
 
- Cậu  còn nhớ con Đông Anh không? Chúa nhật vừa rồi có dịp lên trên nớ, nhân tiện tạt qua thăm chồng con Tiên trong Nursing Homes, mình  thấy một người giống bà Đông Các chị của Đông Anh, ngồi xe lăn trong khu Nursing Homes, mình hỏi con Tiên có biết bà đó không?
 
Nó nói:“Con chào bà mấy lần bà không ư hử chi hết nên thôi”.
 
Khương An nói tiếp
-      Lúc xưa cậu chơi thân với Đông Anh chắc biết chị Đông Các, cậu   cố gắng chạy qua thăm chị ấy với, tội nghiệp.
 
Tôi nói với Khương An về tình hình gia đình chị Đông Các theo tôi biết. Sau 1975 chồng chị Các đi ở tù, chị bị đuổi việc, nhà bị trưng thu vì chồng chị là sĩ quan cấp tá trong ngành Cảnh Sát, chị và  hai cháu nhỏ về ở nhà cha mẹ, thời gian bo bo, sắn lát, họ bán nhà vô Nam, hay vượt biên không biết, mất liên lạc với Đông Anh từ dạo đó.
 
Tôi nói tiếp: “Mình nghe nói Nursing Home dành cho người già, chị ấy đâu có già chi mấy mà vô ở trong nớ, chị còn hai đứa con và anh chồng nữa, răng rứa hè??? Để mình đi chợ mua chút quà vô thăm chị, có chi mình sẽ gọi báo tin cho Khương An sau, cho mình xin số phone của Tiên.
 
Khương An  đọc số phone của Tiên, hỏi tôi còn nhớ Tiên không ?
Tôi trả lời “Đi chợ Lam’s Seafood gặp Tiên hoài mà”.
 
Tôi gọi điện thoại hỏi Tiên tình hình người phụ nữ mà Khương An nghi là chị của Đông Anh. Tiên cho biết, Tiên đưa anh chồng vô đây đã thấy chị ấy rồi, lúc nào cũng thấy chị ngồi trên xe lăn mặt nhìn ra vườn, hình như bất động. Hỏi chào chị mấy lần nhưng chị im lặng không nói gì, nên thôi, để ý theo dõi tình hình của chị. Từ ngày Tiên vô tới nay cũng hơn hai năm chưa thấy người nào tới thăm chị trong dịp cuối tuần hay ngày tết.  Sức khỏe của chị không bình thường, thi thoảng có xe cấp cứu đưa vô bệnh viện.
 
Tôi hỏi Tiên, muốn mua cho chị ấy tý quà nên mua thứ gì?

Tiên nói: “Dì tới đây, hai dì cháu mình tới thăm, coi Dì ấy cần chi mình mua sau cũng được, quan trọng là món quà tinh thần.”
 
Đã hẹn trước, trưa thứ bảy chúng tôi tới, vợ chồng Tiên đón chúng tôi ở phòng khách, thấy hai người họ có vẻ không vui, chào hỏi thăm nhau vài câu xã giao thường lệ. Tiên nói:

- Dì tới trễ rồi, Dì ấy đã đi đêm hôm qua vì bị tim, sáng nay Y Tá vào phòng phát hiện Dì đã chết từ lúc nào, cảnh sát tới lập biên bản đưa xác Dì vô Bệnh Viện rồi sau đó qua nhà quàn. Chương trình lễ tang tùy bên Chùa sắp xếp, nghe nói mọi chi phí Dì lo trước lâu lắm rồi, không biết chồng con của Dì ở đâu, có tới thăm Dì hay không?

 Tôi báo cho Khương An , sẽ cho biết thêm chi tiết lễ tang sau.
 
Bên Chùa thông báo sáng thứ bảy tuần tới 10 giờ thăm viếng, 1 giờ chiều di quan qua lò hỏa táng gần đó.
 
Tám người dự đưa  tang
Không người thân
Không họ hàng
Không vòng hoa trướng liễn
Vẫn an giấc bình yên.
 
Phương Lâm .
 
 
 

Ý kiến bạn đọc
24/03/202317:52:18
Khách
Đồng ý với Nate. Chồng của bạn tôi có cặp dái tai dày dài như Đức Phật. Ai cũng bảo anh ấy sống thọ. Dĩ nhiên là đầu năm đi xem thầy bói cũng phán chắc luôn.
Nhưng chỉ vài tuần sau là đương sự lăn quay ra chết vì bị stroke.

Mọi người kết hôn đều chọn ngày lành tháng tốt, và ai cũng được chúc trăm năm hạnh phúc...Nhưng có phải là vẫn có nhiều cặp chia tay với nhau không?
24/03/202317:18:04
Khách
Tháng 4 năm 2020 nhằm mùa bầu cử tt, Giáo Sư Trần Quang Quyến đã tiên đoán cho đương kim TT Donald J Trump [dựa theo Tướng Pháp Ngô Hùng Diễn] sẽ được tái đắc cử vẻ vang vì:

thần khí của ông [Trump] rất sung mãn cộng thêm tướng cầm thú hoà hợp giữa tướng rồng, tướng sư tử và một phần không nhỏ của chó sói. Trán vuông, mặt vuông, thân hình vuông, da sáng, mắt nhỏ và ẩn sâu vào xương chân mày, vùng quyền vuông vắn, đầy đặn và rắn chắc.

Gs TQQ kết luận: người như vậy [ông Trump] là có tướng anh hùng, gặp thời loạn không dửng dưng hưởng thụ cho cá nhân mình được.

Kết quả bầu cử tt ra sao và cuộc bạo loạn kinh thiên động địa [chỉ thua biến cố 9/11] tại Quốc Hội [Jan6th] thì tất cả mọi người [kể cả con nít lên 3] đều thấy rõ [ràng].

[Bắc cái ghế ngồi nhìn lại thì] hình như nếu thiếu kiến thức về STEM [Science, Technology, Engineering và Mathematics], tinh thần dễ bị lung lạc và dễ tin tưởng vào thần quyền, hiện tượng huyền bí, tướng số để [cố] giải thích một sự kiện [event] phức tạp, mơ hồ, trùng hợp, etc.

Nếu quả thực cách thức tử vi, tướng số, lên đồng có giá trị phù hợp với nhu cầu của con người thì chính phủ Hoa Kỳ cũng sẽ không ngần ngại chi hằng tỷ mỹ kim để nghiên cứu & phát triển [research & development] những phương pháp này cho có hệ thống [system] ngăn nắp, trật tự để giải quyết nhiều vấn đề liên quan tới xã hội loài người.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 486,788
31/12/202308:17:00
Tối hôm qua, khi đang ngồi bình yên tịnh tâm thì KV nghe tiếng đùng đùng đùng kéo dài liên tục phía dưới lầu, làm thất kinh hết cả hồn vía. Chẳng lẽ năng lượng xuống mạnh quá, tạo ra lực xoắn ốc như trong phim Mai-Ca Từ Trên Trời Rơi Xuống hồi bé được coi, làm những thứ xung quanh bị cuốn hút bay theo, tạo nên tiếng động? KV ráng bình tỉnh hít thở, vuốt mắt, ra khỏi tình trạng bình yên và từ từ bò… xuống nhà để mau kiểm tra xem chuyện gì đã xảy ra. Đi cùng khắp tìm nguồn gốc của tiếng động kinh khủng lúc nãy, từ ngoài cửa vô bếp, qua tất cả các phòng - không thấy dấu vết gì là bất thường. Lạ thật! Mình ngồi bình yên và rất tỉnh chứ đâu có ngủ gục và nằm mơ! Tiếng động rõ ràng như cái gì đó sụp xuống kia mà?!
29/12/202300:00:00
Lão Tư Lì năm nay bước vào tuổi tám mươi. Đời lão lắm gian truân, nhưng cũng có nhiều may mắn. Sau ngày 30-4-1975, đời lão đã “tàn trong ngõ hẹp” - tưởng rằng lão đã bỏ thây trên núi rừng Việt Bắc trong những ngày bị lưu đày trong các trại “tập trung cải tạo” của cộng sản. Nhưng lão đã trở về sau bảy năm lao lý. Lão trở về với tấm thân gầy guộc, ngoài vợ và hai đứa con thơ, lão chẳng còn gì! Nhưng lão phải sống để đền đáp cái ân tình của người vợ thủy chung đã đợi chờ cho đến ngày lão ra tù, để cùng nàng nuôi dạy hai đứa con thơ. Lão đã trải qua những ngày cơ cực, bươn chải kiếm sống, nuôi con như những ngưởi cùng khổ nhất trong xã hội lúc bấy giờ.
25/12/202300:00:00
Đang gói các món quà và viết card chúc Giáng sinh, năm mới. Chồng tôi bước xuống chợt nhắc: - Nấu bún bò cho Boss Kyle nữa. - Dĩ nhiên mà, đang tính ngày mai đi chợ mua các thứ nấu đây.
24/12/202313:31:00
Janet, con bé xinh như thiên thần nhỏ. Lúc nào nhìn thấy nụ cười trên môi của nó, ông cũng liên tưởng đến đóa Hướng dương dưới ánh mặt trời. Ông công kênh nó trên vai. Bàn tay thô ráp của ông nắm chặt lấy bàn tay nhỏ xíu. Ông ca vang bài Cây Thùy dương và nó bị bô hát theo. Chao ơi, cái giọng ngọng nghịu đớt đất ấy nghe cưng làm sao đâu. — Thế ông có muốn nhắn gì với cô ấy không?
23/12/202320:06:00
Giáng sinh này của họ, hai người đàn ông đưa nhau về vùng biển ấm nào đó trên địa cầu để hưởng tuần trăng mật khi người vai chồng đã qua thời kỳ phong độ nhất của một gã đẹp trai, người vai vợ đã bạc đầu, lù mù cái kính lão dắt chó đi ngoài, xăm xoi hàng xóm xem có cần gọi cảnh sát hay không? Hạnh phúc trong lòng người nhưng con người cứ đi tìm hạnh phúc nên khổ đau tiếp diễn không hồi kết.
22/12/202300:00:00
Tôi nắn nót từng nét chữ vụng về trên chiếc Christmas card chúc mẹ thật nhiều sức khỏe, thật nhiều niềm vui bên những người bạn thân yêu của mẹ trong ngày Giáng Sinh; cẩn thận xếp tấm card với tất cả lòng yêu thương gởi gấm đến mẹ, bỏ vào bao thơ, dán lại, gởi bưu điện ngay chứ không thì sẽ không kịp ngày, Giáng Sinh chỉ còn vỏn vẹn mười ngày nữa thôi. Năm nay tôi lại không có mặt bên mẹ, chắc mẹ sẽ buồn và thất vọng lắm, nhưng tôi không thể nào làm khác hơn! Từ khi mới sinh, tôi vẫn quen với tấm hình duy nhất của người đàn ông trên bàn thờ mặc bộ đồ lính VNCH rất oai hùng, với một bông mai bạc gắn trên vai áo. Lớn một chút, tôi mới hiểu đó là bố tôi đã từng đi lính VNCH để bảo vệ tổ quốc, sau đó khi miền Nam bị cưỡng chiếm, bố bị đi “học tập cải tạo” 6 năm; khi được thả về, bố vượt biên đến bốn năm lần mới qua được Pulau Bidong; gặp mẹ trên đảo, hai người yêu nhau, rồi sang Mỹ làm đám cưới, khi bố đã hơn 40 tuổi.
22/12/202300:00:00
Người Mỹ có bài nhạc với tựa đề “It’s the most wonderful time of the year”, tạm dịch là “Thời gian tuyệt vời nhất trong năm”, để nói về lễ Giáng sinh. Không chỉ riêng gì nước Mỹ hay các nước phương Tây mới công nhận mùa lễ Giáng sinh là thời điểm tuyệt vời nhất của một năm mà các nước ở châu Á như Việt Nam cũng xem lễ Giáng sinh là một trong những ngày hội lớn nhất trong một năm. Ở các nước phương Tây, người ta, nhất là trẻ em, háo hức chờ lễ Giáng sinh vì đây là dịp để tặng quà cho nhau. Ở Việt Nam sau 1975, trong thời bao cấp, vì nghèo đói, người ta không tặng quà cho nhau nhưng không vì thế mà lễ Giáng sinh mất đi sự kỳ diệu.
19/12/202311:18:10
Mùa Đông đang đến sau vài cơn mưa nhỏ, những hàng cây vàng lá hai bên đường bắt đầu trơ trụi. Thảm cỏ xanh nhà hàng xóm đã không còn xanh tươi, lác đác có những chiếc lá vàng cuối cùng từ cây phong trồng phía trước bay bay theo gió rồi nhẹ nhàng đáp xuống sân nhà.
19/12/202311:16:11
Những ưu tư, những uẩn khúc chất chứa trong lòng, không biết chia sẻ với ai, nhờ diễn đàn Viết Về Nước Mỹ của Việt Báo mình đưa tâm tình lên trang mạng, cho nhẹ bớt trong lòng, chưa khi nào mơ tới chuyện giải thưởng. Rồi nhận được Email báo tin của chị Hằng, kèm theo giấy mời tham dự buổi lễ phát thưởng viết về nước Mỹ năm 2023 tại Nam Cali, tôi run lên, một cảm giác không tả được, tắt computer đứng dậy, đi một vòng ra sân hít thở, để cho tinh thần tỉnh táo, vô lại, mở máy, lên mạng, đọc đi, đọc lại trang thư mà chị Hằng gửi, lúc này nhịp đập tim ổn định, tôi gọi ông xã nhà tôi vô đọc Email. Ông cũng sửng sốt nói: – Ui chao! Có thiệt gửi cho bà không?
18/12/202313:24:00
Tháng Mười Hai lại đến, năm nay tuyết đổ thưa thớt vài trận, không như bên Wichita Kansas bà chị của Thảo nói rằng tuyết đã ngập đầy đường. Sáng nay Thảo đi bộ ra thùng thư đầu xóm, đi ngang qua nhà John đã thấy cây Giáng Sinh thật cao ngay cửa sổ, đèn xanh đỏ tím vàng nhấp nháy, đúng lúc John mở cửa để đi ra check thư. Thảo vui vẻ: – Trời, nhà tôi quá bận rộn đủ thứ chuyện, chưa kịp dựng cây Giáng Sinh mà bên nhà anh đã có vẻ sẵn sàng mọi thứ rồi nhỉ, cây Giáng Sinh đẹp quá. John thật thà: – Chị biết rồi đấy, chúng tôi Đạo Hồi, chỉ có lễ Ramadan, đâu có thờ Chúa, cũng chẳng mừng Lễ Noel, nhưng tuần rồi chúng tôi đưa Jimmy đi shopping, cháu thích cây Giáng Sinh và Hang Đá trưng bày ở tiệm shopping, thế là cháu đòi mua về, chúng tôi cũng chiều cho cháu vui. – Ôi, dễ thương làm sao. Mà trời còn sáng mà anh đã để đèn nhấp nháy rồi, tốn điện lắm á. – Cũng vì Jimmy chị ơi! Cháu say mê ngắm cây Giáng Sinh, mà phải có đèn mới chịu. Lúc đầu chúng tôi chưa biết ý ch