Hôm nay,  

Houston, 50 Năm, Gặp Lại

02/09/201900:00:00(Xem: 6570)

Houston, 50 Năm, Gặp Lại


Tác giả: Y Châu

Bài số: 5778-20-31585-vb2090219

 

Tác giả là cư dân Miami, Florida, đã góp nhiều bài viết tuy ngắn nhưng tinh tế, cho thấy tấm lòng của ông với quê hương, con người,  và nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2015. Sau đây, thêm một bài viết mới.

 

***

Sau hai lần "delay", chiếc Boeing 737, của hảng hàng không American Airlines cuối cùng cũng cất cánh lúc 10:30 giờ đêm, thành phố Miami chỉ còn là một chấm sáng trong màn đêm; hơn hai giờ bay, phi cơ hạ cánh xuống ở phi trường IAH. Houston.

Houston và Miami sai biệt một múi giờ, cách xa 5 vĩ độ: Houston nằm ở vĩ độ 29 N và Miami nằm ở vĩ độ 25 N, nên thời tiết sai biệt không nhiều lắm. Mặc dù đến đến muộn, nhưng khi ánh hồng rạng rỡ ở phương đông, tôi vội vàng ra khỏi nhà để thưởng thức cảnh bình minh Houston, nơi đất lành chim đậu, nơi có đông đúc người Việt Nam đến định cư, đứng hàng thứ hai ở Hoa Kỳ... Đây rồi, cái sân sau nhỏ nhắn xinh xinh mà đứa con gái thường khoe khoang thành tích làm vườn. Đứa con rễ cũng có tay "nhuận điền", trồng được nhiều loại rau trái hiếm quí:

Cây hồng dòn: trái đã căng da, chờ ngày thu hoạch.

Cây táo Tàu: trái đã lớn, có thể ăn thử, vừa chua, vừa bùi.

Cây chanh dây: bị giá lạnh làm rũ lá, nay đã vươn lên, bắt đầu ra hoa kết trái.

Bên kia góc vườn là mấy dây dưa gang, nhiều trái lớn nằm ẩn mình dưới lá, làm sao ăn hết phải đem cho thân hữu. Đặc biệt là trái dưa gang khi còn non, đem thái mỏng ra làm gỏi với tôm, cá khô là tuyệt phẩm.

Đứa con còn tìm chỗ để trồng dây thiên lý, vừa mới xin của người đồng hương. Bông thiên lý là hàng hiếm khó tim ở chợ Á Đông.

Khi mặt trời lên cao, bỗng nhiên nhiệt độ tăng nhanh khoảng 110 độ F, làm tôi cảm nhận được cái nóng cháy da của Texas, vội trở vô nhà, mồ hôi ra nhuễ nhoại. Đứa con nhìn tôi lầm bầm:

- Ba à, đây là tiểu bang Texas, khí hậu sa mạc, không giống như Miami có gió biển điều hòa nhiệt độ, ba cần phải giữ gìn sức khoẻ!

Sau đó, nó đem cái áo chống tia tử ngọai "UV" đưa cho tôi, khi lấy cái nón trên đầu tôi xuống để mặc áo, hiện ra cái đầu trụi lơ của tôi, nó ngạc nhiên hỏi:

- Thợ nào hớt tóc cho ba vậy, không đều đặn, cân đối gì cả?

Nhà tôi đứng kế bên, nhanh nhẩu trả lời:

- Thợ nhà.

Rồi đứa con cùng chồng nó, phụ giúp nhau sửa lại mái tóc mùa hè trơ trụi của ba nó, nhìn trông thật trẻ trung.

Mấy đứa con kể cho tôi nghe về những cuộc hẹn hò trên "không gian ảo": Họ nhận diện nhau qua kiểu tóc và màu áo thường thì "tốt khoe xấu che", khi gặp nhau mặt đối mặt xảy ra những chuyện vui buồn mà những người trong cuộc không quên, những người ngoài cuộc thêm nhiều bài học.

Ai cũng biết rằng thật và ảo không đồng hành, có chăng là do duyên tiền định, nhưng qua mối mai của "không gian ảo", để có nhiều cuộc hẹn hò sẽ làm cho cuộc đời thêm phần thú vị.

Theo lịch trình thì sáng thứ bảy, tôi có cuộc hẹn lần đầu tiên, sau gần 50 năm với những người bạn cùng khóa, ở một nhà hàng trong khu Bellaire. Thời gian đủ dài, biết bao vật đổi sao dời, khi chạm mặt nhau không ai nhận ra ai, nếu không xưng tên báo họ. Nhiều khi người xưa, vì nhiều lý do, còn "mắc cở" không muốn khơi lại dĩ vãng đau thương!

Doãn Đùng, Hảo Hớn,... qua hình ảnh mà tôi có thì người xưa thường đội nón có huy hiệu BĐQ, và mặc áo hoa rừng, còn họ không có hình ảnh của tôi hiện tại, chỉ biết tôi qua lưu bút ngày xưa. Đúng giờ tôi đến, nhà hàng rộng lớn, chung quanh là kiến trong suốt có thể quan sát khắp nơi: từ bãi đậu xe đến cửa ra vào, thời gian chầm chậm trôi qua, đã gần 30 phút mà chẳng thấy người xưa đến, nhà tôi và đứa con rễ (đi theo hộ tống) nôn nóng hối thúc. Tôi mất kiên nhẫn, bấm điện thoại gọi, có người bắt điện thoại, nhưng trong nhà hàng quá ồn ào, tôi cầm điện thoại bước ra ngoài cho dễ nghe... nhà tôi chạy ra kêu tôi, vì cách tôi một bàn, có một người cầm điện thoại la lớn:

- Hello! Hello! YC hả? Ngươi đang ở đâu?

Đúng là sư huynh, sư đệ của tôi, chắc là họ cùng tâm trạng như tôi, chắc họ đã đọc qua chuyện hẹn hò qua "không gian ảo".

Vậy là trong khi bà xã và đứa con rễ đi "Shopping", tôi rảnh rang nhập bọn với bạn cũ, mấy anh lính già ôn lai chuyện đời xưa, chuyện đời nay tha hương lưu lạc nơi xứ người... rồi điểm danh xem quân số còn lại bao nhiêu!

Xế trứ, anh con rể đưa bà xã trở lại đón về, nhìn người con rễ thấy có gì khác lạ, săn chắc, đúng rồi vì cái đầu nó mới hớt kiểu "trụi lơ mùa hè" giống y như kiểu 3 phân đều... một thời: một hai... nhịp bước.

Trên chiếc phi cơ Airbus A319, chúng tôi rời Houston trở về Miami, sau một tuần lễ viếng Houston được gặp lại người xưa là duyên phước đời người.

 

Y Châu

 

Ý kiến bạn đọc
02/09/201911:44:33
Khách
Tác giả nên viết nhiều về “cuộc hẹn lần đầu tiên, sau gần 50 năm với những người bạn cùng khóa” hơn là cái đầu hớt kiểu "trụi lơ mùa hè" của mình và của anh con rể.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 3,005,284
Chương trình America's Got Talent (AGT) trên truyền hình NBC, ra mắt từ tháng Sáu 2006, tới nay đã trụ được 13 mùa, tiếp tục làm mê mẩn 12 triệu khán giả hàng tuần. Simon Cowell, nhà sản xuất của AGT, vào danh sách báo Time bình chọn 100 nhân vật thế giới tạo nhiều ảnh hưởng nhất. Sang năm 2019. Simon 60 tuổi. Show chung kết AGT The Champions mùa thứ 13, gồm những màn trình diễn hấp dẫn của các tài năng đã thắng giải từ khắp thế giới, được sắp xếp thành 7 chương trình TV, trình chiếu đúng dịp Tết Kỷ Hợi. Riêng chương trình cuối, công bố kết quả AGT 2019, sẽ chiếu ngày Thứ Hai 18/02/19. Sau đây là bài viết của Tố Nguyễn, tác giả lần đầu viết về nước Mỹ và đã nhận giải đặc biệt 2018.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ khi tuổi ngoài bát tuần. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh, cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết đầu tiên là thư kể về mùa đông băng giá khác thường tại vùng Thủ Đô Hoa Kỳ.
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas. Bà sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây là bài viết đầu năm của tác giả.
Thứ Năm tuần này là Ngày Tình Yêu / Velentine Day 2019, đánh dấu đúng 750 năm ngày 14 tháng Hai năm 269, khi Giám mục Valentine bị hoàng đế La Mã Claudius Đệ Nhị cho lệnh chặt đầu, vì làm phép kết hợp các đôi lứa theo nghi thức nhà thờ. Nhân ngày đặc biệt này, mời đọc bài viết thứ ba của Pha Lê. Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, cựu nữ sinh Trưng Vương, vượt biển qua Mỹ năm 79. Đi học lại gần 6 năm mới ra trường với bằng BS engineer năm 85. Hiện là cư dân Lafayette, Louisiana. Bút hiệu Pha Lê, theo chú giải vui của tác giả, không phải là trong veo như Pha Lê, mà là... Pha trò và Lê la!
Iris Đinh là tác giả đã nhận giải Chung Kết 2017, với hai bài "Chuyện Góc Bếp," và “Con Bé Nổi Loạn,” hai tự sự về mẹ và con gái trong một gia đình đổ vỡ. Sau 13 năm trở lại trường học và thực tập, mẹ trở thành một thạc sĩ về y tế tâm thần. Cô con gái từng nổi loạn thì trở thành Tiến sĩ Anne Q. Phan tại đại học UC Irvine và UC San Diego, người xác định được gene gây đột biến giúp sinh vật mọc thêm tay chân, mà báo O.C. Register đã đăng tin ngày 5 tháng Tư 2013. Sau đây là bài mới của tác giả, trích từ báo xuân Việt Báo Tết Kỷ Hợi 2019.
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Bài viết mới về Tết sau đây được trích từ báo xuân Việt Báo Tết Kỷ Hợi.
Tác giả đã nhận Giải Việt bút Trùng Quang 2016 và thêm Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Ông tốt nghiệp cử nhân về Ngôn Ngữ Học tiếng Tây-Ban-Nha tại UC Irvine. Sau 5 năm rời trường để theo học tại UCLA, tốt nghiệp với hai bằng cao học và tiến sĩ về ngành Ngôn Ngữ Học các thứ tiếng gốc La-Tinh, ông trở lại trường cũ và thành người đầu tiên giảng dạy chương trình tiếng Việt, văn hoá Việt từ năm 2000 cho tới nay. Bài viết mới sau đây kể về lớp dạy văn chương Việt tại UC Irvine.
Tác giả là cư dân Miami, Florida, đã góp nhiều bài viết tuy ngắn nhưng tinh tế, cho thấy tấm lòng của ông với quê hương, con người, và nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2015. Sau đây là bài ông viết đầu năm mới Kỷ Hợi.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20. Bà tên thật Trần Ngọc Ánh sinh 1955, sau khi đi tù gần 11 năm về tội chống Cộng Sản từ đầu 1979 đến cuối 1989, đã tốt nghiệp Đại học năm 1995 ngành Quản trị kinh doanh tại VN. Sang Mỹ định cư theo diện kết hôn năm 2007, hiện đang sống tại thành phố Victorville, miền Nam California. Nghề nghiệp nội trợ. Sau đây, thêm bài viết đầu năm mới của bà.
Chúc Mừng Năm Mới Kỷ Hợi 2019. Viết Về Nước Mỹ bắt đầu năm Canh Thìn 2000. Từ Thìn tới Hợi, vừa đúng 20 năm. Ngày đầu năm Hợi, xin mời đọc bài Tết của Lê Nguyễn Hằng. Tác giả là một cây bút nữ kỳ cựu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm qua. Năm 2017, với bài viết “Ba Người Đàn Bà Tuổi Dậu”, bà nhận giải Vinh Danh Viết Về Nước Mỹ. Bài sau đây trích từ báo xuân Tết Kỷ Hợi 2019.
Nhạc sĩ Cung Tiến