Hôm nay,  

Houston, 50 Năm, Gặp Lại

02/09/201900:00:00(Xem: 6569)

Houston, 50 Năm, Gặp Lại


Tác giả: Y Châu

Bài số: 5778-20-31585-vb2090219

 

Tác giả là cư dân Miami, Florida, đã góp nhiều bài viết tuy ngắn nhưng tinh tế, cho thấy tấm lòng của ông với quê hương, con người,  và nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2015. Sau đây, thêm một bài viết mới.

 

***

Sau hai lần "delay", chiếc Boeing 737, của hảng hàng không American Airlines cuối cùng cũng cất cánh lúc 10:30 giờ đêm, thành phố Miami chỉ còn là một chấm sáng trong màn đêm; hơn hai giờ bay, phi cơ hạ cánh xuống ở phi trường IAH. Houston.

Houston và Miami sai biệt một múi giờ, cách xa 5 vĩ độ: Houston nằm ở vĩ độ 29 N và Miami nằm ở vĩ độ 25 N, nên thời tiết sai biệt không nhiều lắm. Mặc dù đến đến muộn, nhưng khi ánh hồng rạng rỡ ở phương đông, tôi vội vàng ra khỏi nhà để thưởng thức cảnh bình minh Houston, nơi đất lành chim đậu, nơi có đông đúc người Việt Nam đến định cư, đứng hàng thứ hai ở Hoa Kỳ... Đây rồi, cái sân sau nhỏ nhắn xinh xinh mà đứa con gái thường khoe khoang thành tích làm vườn. Đứa con rễ cũng có tay "nhuận điền", trồng được nhiều loại rau trái hiếm quí:

Cây hồng dòn: trái đã căng da, chờ ngày thu hoạch.

Cây táo Tàu: trái đã lớn, có thể ăn thử, vừa chua, vừa bùi.

Cây chanh dây: bị giá lạnh làm rũ lá, nay đã vươn lên, bắt đầu ra hoa kết trái.

Bên kia góc vườn là mấy dây dưa gang, nhiều trái lớn nằm ẩn mình dưới lá, làm sao ăn hết phải đem cho thân hữu. Đặc biệt là trái dưa gang khi còn non, đem thái mỏng ra làm gỏi với tôm, cá khô là tuyệt phẩm.

Đứa con còn tìm chỗ để trồng dây thiên lý, vừa mới xin của người đồng hương. Bông thiên lý là hàng hiếm khó tim ở chợ Á Đông.

Khi mặt trời lên cao, bỗng nhiên nhiệt độ tăng nhanh khoảng 110 độ F, làm tôi cảm nhận được cái nóng cháy da của Texas, vội trở vô nhà, mồ hôi ra nhuễ nhoại. Đứa con nhìn tôi lầm bầm:

- Ba à, đây là tiểu bang Texas, khí hậu sa mạc, không giống như Miami có gió biển điều hòa nhiệt độ, ba cần phải giữ gìn sức khoẻ!

Sau đó, nó đem cái áo chống tia tử ngọai "UV" đưa cho tôi, khi lấy cái nón trên đầu tôi xuống để mặc áo, hiện ra cái đầu trụi lơ của tôi, nó ngạc nhiên hỏi:

- Thợ nào hớt tóc cho ba vậy, không đều đặn, cân đối gì cả?

Nhà tôi đứng kế bên, nhanh nhẩu trả lời:

- Thợ nhà.

Rồi đứa con cùng chồng nó, phụ giúp nhau sửa lại mái tóc mùa hè trơ trụi của ba nó, nhìn trông thật trẻ trung.

Mấy đứa con kể cho tôi nghe về những cuộc hẹn hò trên "không gian ảo": Họ nhận diện nhau qua kiểu tóc và màu áo thường thì "tốt khoe xấu che", khi gặp nhau mặt đối mặt xảy ra những chuyện vui buồn mà những người trong cuộc không quên, những người ngoài cuộc thêm nhiều bài học.

Ai cũng biết rằng thật và ảo không đồng hành, có chăng là do duyên tiền định, nhưng qua mối mai của "không gian ảo", để có nhiều cuộc hẹn hò sẽ làm cho cuộc đời thêm phần thú vị.

Theo lịch trình thì sáng thứ bảy, tôi có cuộc hẹn lần đầu tiên, sau gần 50 năm với những người bạn cùng khóa, ở một nhà hàng trong khu Bellaire. Thời gian đủ dài, biết bao vật đổi sao dời, khi chạm mặt nhau không ai nhận ra ai, nếu không xưng tên báo họ. Nhiều khi người xưa, vì nhiều lý do, còn "mắc cở" không muốn khơi lại dĩ vãng đau thương!

Doãn Đùng, Hảo Hớn,... qua hình ảnh mà tôi có thì người xưa thường đội nón có huy hiệu BĐQ, và mặc áo hoa rừng, còn họ không có hình ảnh của tôi hiện tại, chỉ biết tôi qua lưu bút ngày xưa. Đúng giờ tôi đến, nhà hàng rộng lớn, chung quanh là kiến trong suốt có thể quan sát khắp nơi: từ bãi đậu xe đến cửa ra vào, thời gian chầm chậm trôi qua, đã gần 30 phút mà chẳng thấy người xưa đến, nhà tôi và đứa con rễ (đi theo hộ tống) nôn nóng hối thúc. Tôi mất kiên nhẫn, bấm điện thoại gọi, có người bắt điện thoại, nhưng trong nhà hàng quá ồn ào, tôi cầm điện thoại bước ra ngoài cho dễ nghe... nhà tôi chạy ra kêu tôi, vì cách tôi một bàn, có một người cầm điện thoại la lớn:

- Hello! Hello! YC hả? Ngươi đang ở đâu?

Đúng là sư huynh, sư đệ của tôi, chắc là họ cùng tâm trạng như tôi, chắc họ đã đọc qua chuyện hẹn hò qua "không gian ảo".

Vậy là trong khi bà xã và đứa con rễ đi "Shopping", tôi rảnh rang nhập bọn với bạn cũ, mấy anh lính già ôn lai chuyện đời xưa, chuyện đời nay tha hương lưu lạc nơi xứ người... rồi điểm danh xem quân số còn lại bao nhiêu!

Xế trứ, anh con rể đưa bà xã trở lại đón về, nhìn người con rễ thấy có gì khác lạ, săn chắc, đúng rồi vì cái đầu nó mới hớt kiểu "trụi lơ mùa hè" giống y như kiểu 3 phân đều... một thời: một hai... nhịp bước.

Trên chiếc phi cơ Airbus A319, chúng tôi rời Houston trở về Miami, sau một tuần lễ viếng Houston được gặp lại người xưa là duyên phước đời người.

 

Y Châu

 

Ý kiến bạn đọc
02/09/201911:44:33
Khách
Tác giả nên viết nhiều về “cuộc hẹn lần đầu tiên, sau gần 50 năm với những người bạn cùng khóa” hơn là cái đầu hớt kiểu "trụi lơ mùa hè" của mình và của anh con rể.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 3,005,284
Tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên 2001 và đã liên tục góp bài. Sau nhiều năm tham gia ban tuyển chọn, từ 2018, Trương Ngọc Bảo Xuân hiện là Trưởng Ban Tuyển Chọn Viết Về Nước Mỹ. Bài sau đây trích từ báo xuân Việt Báo Tết Kỷ Hợi 2019.
Tác giả là một cựu tù cộng sản, hiện sống ở Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung. Với bài viết của một dân sự gốc Việt từ căn cứ Mỹ tại Afganistan, ông nhận giải Danh Dự VVNM 2018. Sau đây là bài viết mới của ông.
Tác giả tên thật là Trần Văn Hai, hiện đã là cư dân hưu trí tại Nashville, TN. Thư kèm bài, ông viết: “Tôi thường xuyên theo dõi và đọc bài viết trên trang Việt báo online. Đây là bài viết tôi gởi về cho tòa soạn đầu tiên, mong nhận được sự góp ý. Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của ông là bước khởi hành tốt: gọn nhẹ, giản dị và thành thực. Saui đây là bài viết thứ hai.
Tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm 2010. Ông là một Linh mục Dòng Truyền giáo Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago. Nhiều năm qua, ông lãnh việc truyền giáo tại Alice Springs, Northern Territory, vùng sa mạc đất đỏ Úc Châu. Từ 2016, nhiệm sở truyền giáo mới của Linh mục là một thành phố vùng cao nguyên Tagaytay,Philippinnes. Truyện ngắn sau đây của tác giả, trích báo xuân Việt Báo Tết Kỷ Hợi. Bài đăng 2 kỳ.
Tác giả lần đầu tiết về nước Mỹ từ tháng 11, với bài “Tình người hoa nở”, tháng 12, “Mùa kỷ niệm” và “Chị em trung học Nữ Thành Nội.” Cô tên thật là Nguyễn thị Minh Thuý sinh năm 1955. Qua Mỹ năm 1985, hiện là cư dân thành phố Hayward thuộc Bắc Cali và còn đi làm. Sau đây là bài viết thứ tư của cô.
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014, ông tên thật Trần Phương Ngôn, đã sống ở trại tỵ nạn PFAC Phi Luật Tân gần mười một năm, hiện là cư dân Dayton, Ohio. Sau đây, thêm bài viết đầu năm mới Kỷ Hợi của ông.
Trước 1975, tác giả là một hạm trưởng hải quân VNCH, sau đó là 10 năm tù cộng sản. Ông định cư tại Mỹ theo diện H.O., dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, đã nhận giải bán kết 2001, thêm giải Việt Bút 2008. Từ hơn 10 năm qua ông là thành viên Ban Tuyển Chọn Chung Kết, và vẫn tiếp tục góp bài mới. Sau đây là bài trích từ báo xuân Việt Báo Tết Kỷ Hợi.
Tác giả sinh quán tại Hội An, Quảng Nam, tốt nghiệp Đốc Sự Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, Cựu tù chinh trị, hiện định cư tại Virginia. Ông góp bài Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm qua và đã ấn hành 4 tập truyện ngắn. Nhà văn Võ Phiến nhận xét về các nhân vật truyện của Phạm Thành Châu đã phải kêu là “Tuyệt vời. Sao mà họ chung tình đến thế.” Sau đây, thêm một truyện ngắn Phạm Thành Châu.
Tác giả là cư dân Minnesota, đã nhận giải vinh danh tác giả Viết Về Nước Mỹ 2008. Với những bài viết thuộc nhiều thể loại đề tài, cô là một tác giả rất được bạn đọc yêu mến. Ba truyện kể về “Nhân Duyên” sau đây là bài trích từ báo xuân Việt Báo năm Kỷ Hợi 2015.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây là bài viết đầu năm mới Kỷ Hợi của bà.
Nhạc sĩ Cung Tiến