Dọn Nhà

07/03/201900:00:00(Xem: 3435)
Dọn Nhà
Tác giả: Ngọc Hạnh

Bài số  5634-20-31440-vb5030719

 
 Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ khi tuổi ngoài bát tuần. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh, cùng gia đình  tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết đầu tiên là thư kể về mùa đông băng giá khác thường tại vùng Thủ Đô Hoa Kỳ. Sau đây là bài viết thứ hai.

 
***
 

Vào một buổi đẹp trời cuối mùa hè, ánh nắng nhẹ nhàng, không còn nóng hừng hực như những tuần trước đó, Vân dọn vào nhà mới. Đây là lần thứ ba Vân đổi nhà trong gần 40 năm đến Hoa Kỳ.

Nhớ lại khi mới đến xứ Cờ Hoa gia đinh Vân 5 người ở nhờ nhà vợ chồng em gái cũng là người bảo trợ. Gia đình Vân ở nguyên tầng dưới 3 phòng, có phòng khách, lối đi và bếp riêng biệt, vùng MC LEAN, Hoa Thịnh Đốn. Gia đình em gái Vân gồm 7 người, 2 vợ chồng, 4 con và Cụ bà mẹ chồng. Đứa con lớn nhất 11 tuổi, đứa bé nhất hơn 3 tuổi. Cụ bà rất vui khi thấy gia đình đến Bà vì có người trò chuyện tiếng Việt với Cụ khi rảnh rỗi. Các cháu nội Cụ đi học thì thôi, về nhà lại líu lo tiếng Mỹ. Cháu bé nhất biết tiếng Việt nhiều hơn anh chị do Bà dạy nhưng khi đi học cháu lại quên bớt. Con trai và con dâu đi làm cả ngày, lúc về nhà phải lo cơm nước, dạy con học...

Ở nhà buồn, Cụ nghe tiếng Việt qua TV. Radio, hết thời sư tin tức đến các tuồng cải lương, phim chưởng. Cụ rất yêu các cháu nhưng không trò chuyện được. Có khi bực mình cụ mắng yêu “Bố chúng mày, ở nhà phải nói tiếng Việt, nghe chưa!” Các cháu học tiếng Việt mỗi tuần 1 lần vào ngày chủ nhật. Tuy không nói được nhưng các cháu hiểu chút ít. Nay các cô cậu không những nói mà còn viết  thư ngắn ngắn bằng tiếng Việt. Riêng Cụ nhờ mỗi ngày liên lạc với các cụ  bạn khác qua điện thoại  và cuối tuần con đưa  đi nhà  thờ hay đến nhà các bà bạn đánh tổ tôm nên  Cụ cũng vui  nơi quê người. Những  ngày  ấy  Cụ măc đẹp, bôi tí son môi, đánh phấn nhẹ trông xinh lắm.

Năm 1975 lúc mới đến Hoa Kỳ con và dâu có đưa cụ đến nhà thờ học tiếng Mỹ miễn phí, tuần lễ 2 lần, mỗi lần 2 giờ. Hết giờ học có người nhà thờ đưa cụ về nhà.  Cụ nói bà giáo khi thì bắt Cụ uốn lưỡi, lúc lại  thè lưỡi ra một chút lúc phát âm, chán quá học được vài tháng Cụ kiếm cớ bỏ học. Cô giáo lái  xe đến tận nhà dạy.  Khi Cụ  có thể nói chuyện chút ít,  mua lặt vặt trong siêu thị là Cụ cho cô giáo nghỉ dạy luôn. Nghĩ lại ở  Viêt Nam muốn học tiếng Anh  phải trả  thù lao.  Ở Hoa kỳ cô giáo đến tận nhà dạy không công mà học trò còn không chịu học.  Nói như đùa mà có thật quý vị ạ. Tuy không rành tiếng Anh nhưng  Cụ  không nhầm lẫn khi gọi điên thoại hay trả tiền khi đi chợ.   Họ nói bao nhiêu Cu trả đúng ngần ấy, không cần xem hóa đơn.

Hôm nào  Vân nghỉ nhà là Cụ tỉ tê tâm sự chuyện xưa như  lúc  gặp Cụ Ông, cụ bị nhà chồng phản đổi vì  Cụ đã  qua một lần đò mà cụ Ông là trai mới lớn … nhưng tình yêu vượt qua tất cả.

Gia đình Vân đến Hoa kỳ  1979 nhằm mùa Đông. Phi trường  tuyết đã cào gọn thành đống to ù nằm bên vệ đường chưa  tan. Tuyết rơi  trước đó vài ngày. Trời  lạnh lắm, thở ra khói. Người  đón gia đinh  từ phi trường  về nhà là bạn em rể. Gia đinh em gái đi du lịch vắng  nhưng đã chuẩn bị thức ăn, chỗ ở cho gia đình.  Khoảng 5 ngày  sau  em về nhà.

Lúc đầu  ông Xã  chưa có bằng lái, và  cũng chưa biết  đường đi siêu thị, chợ Việt Nam... Phu nhân người bạn gíup đưa  Vân đi chợ mua các thứ lặt vặt, trái cây…. Mọi thứ lạ hoắc với Vân. Trái cây mua bằng lbs chứ không tinh giá từ chục 12 trái như Saigon, trái mận (prune) to bằng cổ tay phụ nữ ... Cây kiểng, trái cây bày bên ngoài siêu thị, cả ngày đêm. Nếu ở Viêt Nam để khơi khơi như vậy chắc  bị người ta ăn cắp mất, không còn đâu.

Về nhà là vợ chồng em  gái  nhanh chóng lo các thủ tục  khám sức khỏe, ghi danh cho các con và Vân  đi học. Con trai Út của Vân  học lớp sáu, con gái  lớp 10. Con trai lớn 18 tuổi đã học Y khoa năm đầu VN giờ phải lo ôn lại cả chuyên môn lẫn Anh Ngữ để thi vào trường thuốc. Cuối tuần  cháu lớn đi bỏ báo, 5 giờ sáng thưc dậy lấy báo, trời rét căm căm. Anh  thức, em Út thức theo.  Ông xã xót ruột nhưng em rể bảo ở Hoa kỳ con nhà giàu vẫn đi cắt cỏ, bỏ báo, sơn nhà vào ngày nghỉ. Cực như thế cho chúng biết giá trị đồng tìền. Con gái Vân đi học được 3 tháng xin được chân thu ngân viên (cashier) cửa hàng gần nhà ngày cuối tuần. Tiền kiếm được các  cháu đưa hết cho  Mẹ và  Vân phát tiền hằng tuần như trước.

Ông Xã Vân không gặp trở ngại Anh Ngữ xin được việc trong hảng buôn sau khi học kế toán ít lâu. Còn Vân,  hởi ơi, phải học  Anh Ngữ  trước khi học nghề. Thi viết điểm khá nhưng đàm thoại thì thầy nói trò hiểu chút ít, trò nói phần lớn thầy chịu thua.

Tội nghiêp ông thầy tận tâm hôm sau tìm cho cái băng về đàm thoại dăn trò về nhà  nghe  cho quen. Khi đi học  Vân gặp cô bạn cũ  là sinh viên Luật ở VN. Học chưa xong đi lấy chồng.Đến Hoa kỳ thấy một đầu lương  sống chật vật nên cô  ôn lại Anh Ngữ để hoc kỹ sư điện. Cô rủ Vân cùng học. Nghe nói mà rầu. Vân đang thiếu nợ mong có việc sớm để trả nợ và  có đủ tiền cho con đi học. Vân vượt biên bán chính thức do người Hoa tổ chức không đủ tiền nên phải mượn người bà con. Ngoài ra môn Toán, Vân dở tệ. Đi học Vân  quá giang vợ chông em gái lượt đi, lúc về phải chuyển  hai chuyến xe bus mới đến nhà, cực ơi là cực nhất là vào mùa Đông. Ngày nào  tuyết  rơi dày độ 2 tấc,  hay bão tuyết còn tệ hơn .  Đường  từ nhà ra bến xe đầy tuyết, rút chân này ra được, chân khác lại lún vào tuyết. Thay vì  5, 7 phút  thì đi cả  20 phút. Đường lớn  luôn có xe ủi tuyết sạch sẽ.

Anh Xã cũng cực, đi sớm về muộn vì phải đưa đón các con. Thời kỳ này Vân dọn ra ở riêng vì anh Xã đã đi làm. Nhà nghèo nhưng các cháu vẫn học trường tốt nhà giàu như cũ. Em rể tìm thuê cho  cái town house nho nhỏ cách nhà cô em chừng 20 phút. Hành lý  mỗi người cái túi sách. Nhớ năm ấy Tết  tuyết rơi ngập đường nhưng ngày mùng một vợ chồng em gái cũng dẫn con ăn mặc trang trọng đến chúc Tết như tập tục cổ truyền. Em rể bảo hôm sau phải đi làm sợ về muộn không đến được. Thấy các cháu lội tuyết, thương ơi là thương.


Thời gian qua nhanh, Vân thi vào trường Y tá và tốt nghiệp  cao. Vân chọn nghề này vì counselor trường cho biết nghề Y tá dể tìm việc và lương cũng không tệ. Lúc vào học 34 người ra trường 22 người. Một số bỏ ngang,  một số thi rớt.

Vân học không giống ai, phải xin phép các ông bà giáo cho ghi âm để về nhà nghe lại, chỗ nào không hiểu thì anh Xã giảng cho.  Khi gần đến ngày ra trường  các cơ quan Y tế đến thuê người, làm hơp đồng. Đậu rớt gì cũng thuê nhưng giá lương khác nhau. Người có bằng lương gần gấp đôi người thi rớt.

Vân làm cho viện Dưỡng Lão (Assisted Living) gần nhà, lương cũng tốt. Nếu làm thêm giờ phụ trội được trả gấp rưởi, cuối tuần hay ngày lễ thì gấp đôi. The Virginian rộng rãi xinh đẹp, có phòng đọc sách, đánh đàn, phòng tập thể dục, phòng làm đẹp cho các cụ bà. Có khu vườn nho nhỏ cho các cụ thích trồng hoa tưới cỏ và bãi đậu  xe mênh mông dành riêng cho các cụ còn khả năng lái xe. Phòng các Cụ ở như phòng các khach sạn sang và phòng  ăn  như các nhà hàng. Từ trên lầu xuống phòng ăn chừng 5, 10 phút  nhưng các cụ bà trang điểm kỹ lắm. Phấn son, nữ trang… y phục ngày thay 3 lần như đi ăn tiêc. Các cụ ông thì cavạt , đồ lớn trang trọng.  Các cụ trong  nhà dưỡng lão The Virginian phần là các sĩ quan hay công chức cao cấp hoặc nhà giàu về hưu không muốn phiền con cháu  vào  nhà dưỡng lão  vẫn giữ được lối sống phong lưu cũ.

Các  Cụ có thể mang xe vào The Virginian, lái xe đi đâu tùy ý  nhưng phải ghé phòng tiêp tân  cho biết giờ ra, vào. Khi quý  cụ đau sơ sơ , nhức đầu sổ mũi  thì gọi  phòng y tế mang thuốc đến, nặng hơn họ sẽ gọi Bác sĩ  cho  toa hay đưa đi bệnh viện. Vân  là môt trong các y tá khu y tế. Nơi đây có khoảng 100 giường bệnh, có Skill Care, chăm nom người bệnh mới ra nhà thương cần theo dõi  sức khỏe và Long term care, chăm sóc cho những bệnh nhân cần nằm viện lâu như người  bị Parkinson nặng, tay run run không thể tự săn sóc, cần giúp trong các việc ăn uống, tắm rửa… Lúc ấy chỉ có Vân là Y tá người Việt nhưng nhà bếp có 2 cậu Việt Nam học  trường Công Đồng, rửa chén, đẩy xe thức ăn. Làm 1 buổi, học 1 buổi. Có  lần đi ăn  cưới Vân gặp người trung niên lạ hoắc đến chào. Hóa ra em là người đẩy xe thức ăn cho The Virginian ngày xưa. Nay em là Kỹ sư làm viêc cho county. Người Việt Nam chúng ta như thế đấy, cần cù, chịu khó.

Sau 3 năm đinh cư Hoa Kỳ, Vân và anh Xã  trả hết nợ, mua nhà tường gạch, chung  quanh có đất trồng hoa xinh đẹp thuộc khu  trung lưu . Con  trai lớn Vân học trường thuốc Đại học UVA, cách nhà 3 tiếng, con  gái thứ nhì được học bổng học kỹ sư điện Đai học  Catholic University, DC . Con trai Ut sắp  xongTrung học .  Anh Xã vẫn đi làm hảng buôn và cuối tuần làm kế toán thêm ở khách sạn Four Seasons . Thỉnh thoảng anh Xã mới lấy 1 ngày nghỉ vào mùa Xuân đưa vợ  xem hoa anh đào ở bờ hồ thủ đô, gần sở anh làm. Vợ chồng cô em kỳ kèo lắm anh mới chịu nghỉ 1 tuần  đi Florida xem Disney Land hay tắm  biển Myrtle Beach. Nơi xa nhất là CA , thăm vườn Sequoa, Lake Tahoe, cầu Golden Gate… Đời sống tương đối ổn đinh, anh ước ao  dư dả để giúp bà con bạn bè còn khó khăn quê nhà  mà anh gọi là “lá rách đùm lá nát”nên  vẫn  làm viêc lu bù  trong lúc bạn anh  có người  học lại lấy  bằng tiến sĩ.

Còn Vân mới thật là quê. Khi con gái tỏ ý muốn học 4 năm tiền Y Khoa để học thuốc giống như anh, Vân bàn ra. Vân nói  với con gái  “học môn nào nhanh nhanh để đi làm, học thuốc  tới 8 năm, không lẻ để Ba  đi làm tuần lễ 7 ngày mãi hay sao” Vân nghe nói  học phí trường y rất cao. Vân không biết nếu học giỏi, sinh viên y khoa cũng được học bổng  toàn phần hay bán phần.

 Thời gian qua nhanh như chớp, Vân thành bà lão. Hai con trai phát báo mùa đông là Bác sĩ, con gái cao học, chàng rể là nha sĩ. Cháu nội Vân đã vào  Đại học. Người xưa nói “có công mài sắt có ngày nên kim” và điều này chẳng mới lạ gì trong cộng đồng Việt Nam. Phần lớn thế hệ trẻ Việt Nam trong vùng Hoa thịnh Đốn đều thành đạt tuy lúc đầu cũng gặp khó khăn. Anh Xã mất sau 8 năm định cư Hoa kỳ.  Lúc ấy còn nợ nhà, các con học chưa xong. Vân làm việc như điên, thu nhập hàng năm còn nhiều hơn lương kỹ sư con gái lúc mới ra trường. Lúc đó thì:“Mặc ai phú quý giàu sang, Cháu con khỏe mạnh , gia đình bình an” là mừng lắm rồi.

 Em gái nhắc, “Chị ơi, con gái làm việc 40 giờ/ tuần, chị thì 60, 70 giờ/ tuần, chị bớt đi!“  Khi các con tốt nghiệp, Vân làm việc bán thời gian và  nghỉ hưu sau đó it lâu.

Lần này Vân lại dọn nhà, có lẽ lần chót, sau 30 năm ở nhà cũ. Những lần dọn nhà trước kia đầy lo âu vất vả, thiếu thứ này hụt món kia, còn lần này thì dọn nhà trong hạnh phúc. Lần này đồ đạc, sách vở tích lũy nhiều quá. Bỏ đi thì tiếc, mang theo nặng. Nhà này của vợ chồng con gái cất, có phòng ngủ tầng dưới cho Mẹ khỏi leo lầu, đất rộng một mẫu. Tiếc thương biết bao anh Xã không còn trên cõi đời để thấy kết quả học hành và cùng tận hưởng sự hiếu thảo của các con.

Mỗi khi nhớ đến chuyện này, Vân rất cám ơn bà con thân hữu đã giúp gia đình Vân buổi đầu khi mới định cưcònnhiều khó khăn và cám ơn xứ Cờ Hoa nhân đạo tạo cơ hội cho mọi người đến trường, giúp họ có công việc làm ăn, ổn định đời sống nơi xứ lạ.

Bên ngoài tuyết đang rơi, trời lạnh 14 độ, nhưng trong nhà vẫn ấm áp nhờ chăn êm nệm ấm và máy sưởi.  Chợt thấy lòng buồn nhớ đến quê nhà, Vân có mấy câu thơ con cóc:

 Mùa Đông lạnh lẽo chốn tha phương,

Tuyết trắng rơi rơi phủ ngập đường.

Xa cách quê hương hàng vạn dặm,

Dân nghèo nghĩ đến lại thêm thương.

 
*
 

Mái tranh vách đất dân miền cao

Cơn gió mùa Đông rét biết bao.

Áo ấm chăn bông xa mộng ước,

Đêm về thấy cả trăng và sao...

 
VA ngày 31/1/19

Ngọc Hạnh

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 393,903
22/05/2019(Xem: 1005)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20. Bà tên thật Trần Ngọc Ánh sinh 1955, sau khi đi tù gần 11 năm về tội chống Cộng Sản từ đầu 1979 đến cuối 1989, đã tốt nghiệp Đại học năm 1995 ngành Quản trị kinh doanh tại VN. Sang Mỹ định cư theo diện kết hôn năm 2007, hiện đang sống tại thành phố Victorville, miền Nam California. Nghề nghiệp nội trợ. Sau đây, thêm bài viết mới của bà.
21/05/2019(Xem: 1936)
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; định cư, tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth Uni-versity. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả lại tiếp tục Viết về nước Mỹ từ 2016, với sức viết mạnh mẽ và thứ tự hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
20/05/2019(Xem: 3400)
Tác giả định cư tại Pháp nhưng thường lui tới với nước Mỹ, tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng Ba 2010. Họp mặt giải thưởng năm 2011, bà đã bay từ Paris sang California để nhận giải Vinh Danh Tác Giả -thường được gọi đùa là giải Á Hậu. Bài mới của Đoàn Thị viết nhân Ngày Lễ Mẹ 2019.
19/05/2019(Xem: 1357)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà là một chuyên viên xã hội, từng nhiều năm làm việc tại Trung tâm Cao niên một thành phố tại Bắc California. Bà cho biết muốn tham gia viết về nước Mỹ từ lâu, nhưng phải chờ tới khi về hưu mới thực hiện được ý nguyện. Bài viết đầu tiên của bà là "Bà Ngoại Khác Chủng Tộc". Sau đây là bài viết thứ ba của tác giả.
18/05/2019(Xem: 1903)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động chưa từng được ghi nhận. Mong tác giả sẽ tiếp tục viết. Bàà đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
17/05/2019(Xem: 2378)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động chưa từng được ghi nhận. Mong tác giả sẽ tiếp tục viết. Bà đăng 2 kỳ.
16/05/2019(Xem: 2156)
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas. Bà sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả.
15/05/2019(Xem: 3052)
Tác giả là một cựu tù cộng sản, hiện sống ở Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Với bài viết của một dân sự gốc Việt từ căn cứ Mỹ tại Afganistan, ông nhận giải Danh Dự VVNM 2018. Bài viết mới của tác giả được đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
14/05/2019(Xem: 2753)
Tác giả là một cựu tù cộng sản, hiện sống ở Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Với bài viết của một dân sự gốc Việt từ căn cứ Mỹ tại Afganistan, ông nhận giải Danh Dự VVNM 2018. Sau đây, thêm một bài viết mới.
13/05/2019(Xem: 2304)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2019 khi gần 90 tuổi. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh. Trước 1975, là giáo sư đệ nhị cấp tại Trung học Nguyễn Trãi. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết thứ năm của bà được ghi là “Viết tặng các bà Mẹ và những người làm con nhân Ngày Từ Mẫu”
Tin công nghệ
Khoảng cuối tháng 05/2019, Ngân hàng Trung ương Nepal tuyên bố cấm cửa ví điện tử Alipay và WeChat Pay tại Nepal
Tháng 05/2019, chính quyền ông Donald Trump đã ra lệnh cấm các công ty Mỹ hợp tác với Huawei. Tuân thủ chính sách mới, Google đã chính thức rút giấy phép sử dụng Android của Huawei và một loạt công ty Mỹ khác như Qualcomm, Intel cũng yêu cầu nhân viên tạm ngừng hợp tác với Huawei.
Khoảng cuối tháng 05/2019, Facebook chia sẻ rằng hãng đang giúp đỡ các tổ chức y tế cộng đồng chống lại các dạng dịch bệnh bằng cách chia sẻ cho họ 3 dạng bản đồ số có chứa các thông tin liên quan đến nhân khẩu học, cách thức di chuyển và khả năng truy cập Internet của người dùng mạng xã hội
Xung đột thương mại Mỹ - Trung leo thang lên một bước mới khi vào ngày 10/05/2019, tổng thống Trump chính thức nâng thuế đối với hàng hóa Trung Quốc, từ 10% lên 25%. Điều này đang làm các nhà đầu tư vào Apple và chuỗi cung cấp của họ lo lắng hơn bao giờ hết. Ngay cả người luôn lạc quan vào Trung Quốc như nhà đầu tư lớn Thornburg Investment Management cũng đang rút vốn ra khỏi Apple và các công ty thuộc chuỗi cung ứng của họ, khi lo ngại rằng việc Mỹ áp đặt thuế quan có thể gây ra các tác động nghiêm trọng đến hệ sinh thái công nghệ.
Tại thời điểm tế bào khỏe mạnh bị căng thẳng, nó có thể chọn một trong hai con đường: hoặc là kích hoạt một quá trình tự hủy rồi chết, hoặc trở thành tế bào zombie
Khoảng giữa tháng 05/2019, Thượng viện Đức đã bỏ phiếu và chính thức thông qua luật về việc sử dụng xe scooter điện ở nơi công cộng.
Khoảng giữa tháng 05/2019, một số nguồn tin cho biết, người thừa kế Samsung, Lee Jae-yong, đã gặp gỡ quan chức từ các nhà mạng di động hàng đầu Nhật Bản để thảo luận về khả năng hợp tác trong công nghệ 5G
Khoảng giữa tháng 05/2019, trích lời phó chủ tịch Samsung Ji Hyun-ki, hãng tin Tân Hoa Xã của Trung Quốc đưa tin rằng công ty Hàn Quốc sẽ đầu tư hơn 14 tỷ USD vào nhà máy NAND tại Xian, Trung Quốc. Tuy nhiên, sau đó Samsung đã phủ nhận thông tin trên trang Reuters. Hãng không hoàn toàn bác bỏ khả năng đầu tư nhưng cho biết chưa có quyết định nào được đưa ra.
Khoảng giữa tháng 05/2019, sau khi bị Google ngừng cấp phép sử dụng hệ điều hành Android và các dịch vụ, Huawei cũng đã có phản hồi chính thức. Lời đầu tiên đó là khẳng định những chiếc smartphone Huawei và Honor hiện tại sẽ vẫn nhận được các bản cập nhật mới.
Hồi năm 2016, một loạt các đồng minh và công ty tư nhân của Mỹ ở Châu Âu và Châu Á bị tấn công mạng. Theo công ty an ninh mạng Synmantec, Trung Quốc đứng sau các vụ tấn công. Nhưng điều bất ngờ lớn nhất là các công cụ hack được sử dụng lại chính là tài sản của Cơ quan An ninh Quốc gia Mỹ (NSA), đã bị các nhân viên tình báo Trung Quốc mua lại và tái sử dụng. Điều này cho thấy một thực tế khá phũ phàng là Mỹ đã mất quyền kiểm soát các phần quan trọng trong kho vũ khí an ninh mạng của chính mình.
Tháng 04/2019, người dùng Windows 10 gặp sự cố khi bản cập nhật Windows 10 April "Patch Tuesday" khiến hệ thống treo cứng ngay trong quá trình cài đặt chính nó, và tệ hơn là khiến nhiều người dùng khác không thể khởi động lại máy sau đó.
Khoảng giữa tháng 05/2019, theo nguồn tin riêng gửi tới trang Reuters, Google đã cắt đứt quan hệ kinh doanh với Huawei, sau khi tổng thống Donald Trump ký sắc lệnh ban bố tình trạng khẩn cấp, cấm tất cả các nhà mạng viễn thông Mỹ sử dụng trang thiết bị của Huawei hay các tập đoàn đến từ “các quốc gia thù địch”.
Ngày 20/05/2019 không chỉ là ngày đo lường quốc tế đo lường (World Metrology Day) mà còn sẽ cột mốc đánh dấu sự kiện: khái niệm 1kg sẽ hoàn toàn thay đổi so với những gì mà chúng ta biết trong 130 năm qua.
Lượng CO2 trong khí quyển đang chạm ngưỡng kỷ lục, con số đã chạm ngưỡng 415 phần triệu (ppm). Nồng độ CO2 cao trong khí quyển là một trong những nguyên nhân hàng đầu gây ra biến đổi khí hậu và làm Trái Đất nóng lên do ngăn cản cơ chế thoát nhiệt và làm mát tự nhiên
Đôi khi còn được gọi là cầu vồng lửa vì vẻ ngoài giống như ngọn lửa của nó, một vòng cung hình tròn nằm song song với đường chân trời.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========