Những Cánh Hạc Già

08/03/201900:00:00(Xem: 5248)
Những Cánh Hạc Già
Tác giả: Lê Nguyễn Hằng

Bài số  5635-20-31441-vb6030819

 
Tác giả  là một cây bút nữ kỳ cựu tham gia Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm qua. Năm 2017, với bài viết “Ba Người Đàn Bà Tuổi Dậu”, bà nhận giải Vinh Danh Viết Về Nước Mỹ. Sau đây, thêm một bài viết mới.

 
***
 

Hôm đó, cách đây khoảng tám năm, tôi đang đứng giữa chợ, phân vân chưa biết mua thứ gì để nấu thêm một món chay cho bữa ăn tối, cuối cùng tôi quyết định sẽ làm đậu rán chấm tương Cự Đà.

Vừa đưa tay ra chọn miếng đậu hủ còn nóng hổi thì có người vỗ vai:

Hằng đấy à, lâu quá mới gặp.

Thì ra là Ngà, chị bạn đã quen hơn bốn chục năm, từ thuở làm chung sở ở Saigon. Chúng tôi rủ nhau qua tiệm bên cạnh vừa ăn chè vừa “báo cáo” cho nhau những gì xảy ra trong suốt năm qua.

Tôi vừa mới về hưu được hai tuần, còn Ngà cũng đã nghỉ làm khoảng mười tháng và đang học nhạc với một ông thầy người Việt. Nghe thế tôi mừng quá, vội hỏi chi tiết để cùng đi học cho vui.

Ngà và tôi mất liên lạc từ tháng 4 năm 1975, phải đến bốn năm sau, nhờ cái duyên đưa đẩy chúng tôi may mắn gặp lại nhau ở Quảng Đức, thế là Ngà lập tức đòi ông chồng dọn về San Jose, nơi đông người Việt vì ở Vallejo vắng vẻ đìu hiu quá, khó mà tìm ra được một người Á Châu chứ đừng nói Việt Nam. Thung lũng hoa vàng khí hậu ôn hòa đã cho chúng tôi nhiều cơ hội thực hiện những điều muốn làm khi về hưu.

Ngay hôm sau, tôi gọi điện thoại ghi tên vào lớp học nhạc. Đã mấy chục năm quên bẵng chuyện sách vở nhà trường, bây giờ, ngày đầu tiên đi học vào một sáng đầu thu, cầm mấy quyển sách nhạc trong tay, tôi bỗng có cảm giác lâng lâng như ông Thanh Tịnh: “Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh…hôm nay tôi đi học.”

Đến nơi, Thầy đón tôi ở cửa ngang hông đi vào một căn phòng nối sau nhà chứa xe ngó ra vườn. Tôi nhìn quanh, trong lớp chỉ vỏn vẹn có mấy cái đàn keyboard cho học trò tập. Tôi nhủ thầm, thì mình cũng chỉ cần thế thôi, chứ lính mới tò te mà nhìn thấy mấy thứ nặng ký lại lạnh cẳng bỏ cuộc thì phí công toi.

Thầy tuổi trung niên, cỡ trên dưới năm mươi, chỉ bảo chậm rãi, kỹ càng tùy theo mức hiểu biết về âm nhạc và khả năng tiếp nhận của học trò nên tôi cũng không đến nỗi khớp lắm.

Thuở nhỏ tôi rất thích đàn hát, nhưng sinh ra trong một gia đình công chức bậc trung lại đông con, nên tài chánh không cho phép và ngoài giờ đi học tôi còn phải phụ với Mẹ đi chợ, nấu ăn và chăm sóc năm đứa em nhỏ vì chị tôi đã đi lấy chồng nên ước muốn của tôi đành gửi gió cho mây ngàn bay.

Khi sang Mỹ, có đủ điều kiện tài chánh thì lại bận bịu đi làm đầu tắt mặt tối và lo cho gia đình riêng. Sáng sớm thức dậy cho ba đứa con ăn sáng, chở chúng đến trường, rồi phóng xe trên xa lộ đến sở làm, hai giờ chiều chạy đến trường đón chúng bỏ vào nhà rồi trở lại sở làm việc tiếp đến sáu giờ mới về lo cơm tối. Khi con lớn tí nữa, chúng tự đón xe buýt của trường đi học là lúc công việc làm của tôi đòi hỏi nhiều cố gắng và công sức hơn nên vẫn không có thì giờ.

Tôi đi làm miệt mài, hăng say hơn ba chục năm, các bạn tôi không ai tin rằng có một ngày tôi đành đoạn dứt áo nghỉ việc về hưu để “ăn không ngồi rồi”, nhưng riêng tôi, tôi biết chắc rằng dù hằng ngày không còn sáng vác ô đi tối vác về, tôi cũng sẽ chẳng bao giờ ngồi không. Tôi sẽ chấp nhận sự vô thường như một lẽ đương nhiên của cuộc đời và sẽ sống lạc quan, bận rộn. Một điều chắc chắn là tôi sẽ không bao giờ phí phạm những ngày tháng “bonus”, phần thưởng trời cho và nhất là vì còn có rất nhiều việc ngày xưa tôi ao ước muốn làm mà không được.

Bây giờ các con đã có gia đình ra ở riêng, chỉ còn hai vợ chồng già, nhân lúc về hưu có thì giờ rảnh, đi học đàn là điều tuyệt vời.

Nhưng được cái này thì mất cái kia. Lúc có cơ hội và điều kiện thì đầu óc bắt đầu chậm chạp, khó nhớ lại mau quên nên tôi chọn học đàn keyboard, dễ hơn piano.

Mỗi tuần đến lớp tập một tiếng còn dành thì giờ thực hành ở nhà. Mới đầu phải học thuộc những cái nút trên mặt bàn phím để biết cách xử dụng cây đàn. Giời ạ! chỉ có bẩy nốt nhạc thôi, mà sao bàn tay năm ngón không kiêu sa của tôi cứ cuống quít cả lên. Ngày xưa là “đô rê mi pha son la si”, bây giờ thành “a, b, c, d, e, f, g”, điệu slow rock, boston, tango… rồi nhịp nhanh nhịp chậm, tông thấp tông cao, mấy ngón tay gầy guộc cứng đầu cứ chạy loạn xạ lên thôi. Khi xử dụng những ngón tay phải thì những ngón bên trái chạy lạc sang đến xứ…Congo.

Vài tháng sau chúng mới bắt đầu mềm mại nghe lời một tí. Mặc dù chưa nhuần nhuyễn lắm, nhưng tay phải bấm nốt, tay trái bấm hợp âm chỉ chậm…như rùa thôi chứ không còn ngoan cố chạy lung tung vô kỷ luật nữa.

Một thời gian, khi thấy học trò đã có nền nếp, thầy soạn hòa âm cho chúng tôi tập hát. Dưới sự hướng dẫn của thầy, học trò cứ hát tự nhiên chứ không theo một lớp thanh nhạc nào, miễn là đúng nốt, đúng nhịp và đúng tông. Thầy bảo hát hay không bằng hay hát và hát mãi thì sẽ có ngày…nghe lọt lỗ tai mà.

Rồi thầy thâu đĩa ngay trong phòng học đàn, mặc dù âm thanh rất loãng nhưng vì thầy mới đến Mỹ định cư nên khả năng lúc đầu chỉ có thế. Ít lâu sau, thầy nhờ một học trò mua ván che một ô vuông nho nhỏ trong góc phòng, vừa đủ chỗ cho một người đứng với cái máy vi âm (microphone) và giá nhạc làm thành phòng thâu âm “cây nhà lá vườn”. Nhờ cái “ô vuông bít bùng” này mà tiếng hát nghe ấm áp hơn. Những người nào hát “nghe được”, thầy cho phát ra trên làn sóng radio địa phương ngày cuối tuần. Mấy “lão ni” chúng tôi hào hứng vô cùng dù chỉ là…ca sĩ miệt vườn.

Mỗi ba tháng, thầy tổ chức “Hát Cho Nhau Nghe” trong đám học trò của thầy, thời gian này cũng giữ cho Ngà và tôi rất bận rộn tập tành, bàn thảo với nhau, rồi cùng nhau tìm tòi những bản nhạc mình thích để tập hát. Những hoạt động này đã giúp chúng tôi lúc nào cũng cảm thấy tươi vui trẻ khỏe.

Vậy mà tuổi già có tha cho ai bao giờ. Thời gian đã tàn nhẫn làm giọng ca “mới nở” chưa nổi danh bây giờ đã trở thành…ống bơ rỉ, tôi ngồi nghe lại mấy đĩa thâu ngày đó mà lòng thấy…ngậm ngùi!

Khoảng hai năm thì Ngà và tôi cùng thôi học, không phải là đã giỏi hay đủ chữ nghĩa rồi nhưng mục đích của chúng tôi là chỉ học những điều căn bản để tự đàn và hát cho đúng nhạc, đúng nốt những bài mình thích mà thôi.

Cũng như bao nhiêu…cụ nàng lớn tuổi khác, Ngà và tôi xin làm hội viên một Trung Tâm Cao Niên gần nhà để theo tập mấy lớp Tài Chi và Line Dance. Ngoài một người trong nhóm viết văn tên Mai, chúng tôi còn có vài người bạn Việt Nam, thân nhất là Hồng và Quỳnh. Nhờ chúng tôi đều có cùng sở thích nên rất tâm đầu ý hiệp, đi đâu cũng có nhau.

Tôi thường ỉ ôi với các bạn là sao năm đứa mình không gặp nhau nửa…thế kỷ trước đây để được gọi là “ngũ long công chúa”, nghe trẻ trung và văn chương chữ nghĩa, để bây giờ bị gọi là “năm lão bà bà”, nghe sao…già ngắt đến tủi thân!

Là trung tâm cao niên nên phần lớn người tham dự tuổi đều “quá đát” rồi, do vậy thường không uốn người đúng theo một số điệu Yuan Chi, bà giáo cũng thông cảm bỏ qua. Có những ngày tứ chi bải hoải, chúng tôi cũng nhớ nhau và ráng đến lớp, múa may một tí là cảm thấy lên tinh thần ngay. Trong lúc tập, nhiều khi cái bộ óc mòn mỏi và tay chân khô cứng đã khiến chúng tôi khó thuộc bài nên đôi lúc làm sai, nhưng cứ an ủi nhau, bọn mình chỉ cần múa chân múa tay cho máu lưu thông thôi, chứ có làm để đi thi đâu mà sợ, thế mà cũng có lần chúng tôi phải đi “biểu diễn”, mắt cứ dán chăm chăm vào bà giáo để làm theo cho đúng. Mô Phật, rồi cũng xong.

Không những dạy học tự nguyện không lương mà các bà giáo còn thường đem theo bánh kẹo thức ăn “dỗ ngọt” và “an ủi” đám học trò vụng về cũng…già không thua gì bà giáo. Để tỏ lòng tôn sư trọng đạo, tôi thường đem biếu bà một ít trái cây hái ngoài vườn như chanh, lê, táo tàu, lô quật, mùa nào thức nấy.

Thỉnh thoảng trung tâm lại tổ chức đi thăm thắng cảnh, chúng tôi cũng hăng hái ghi tên, khi thì đi San Francisco, lúc vãng cảnh chùa Nhật hay khu Big Basin...Chúng tôi ríu rít tung tăng như bầy sẻ nhỏ trong vườn hoa đầy màu sắc, ngồi trên bãi cỏ xanh mướt hay leo lên cầu tạo dáng chụp hình như thuở còn đi học.

Một ngày nọ, chúng tôi bỗng thấy gió thôi bay phất phơ những sợi tóc muối nhiều hơn tiêu, đã một thời là mái tóc thề dầy mịn, bóng bẩy thả gió lê thê, từng làm các anh học trò đi theo sau ngẩn ngơ. Sự mượt mà dày dặn đã lặng lẽ ra đi, bây giờ chỉ còn là những sợi “bạch kim” mong manh yếu ớt, như lời Trịnh Công Sơn:

“Bao nhiêu năm làm kiếp con người

Chợt một chiều tóc trắng như vôi”

Chúng tôi hè nhau đi mua tóc giả, đứa này đội lên thử, đứa kia ngắm nghía rồi trầm trồ hoặc lắc đầu xua tay, cứ như lũ con nít đang đi mua bánh kẹo hay đồ chơi. Nhờ những giây phút trẻ con như vậy mà chúng tôi quên tuổi già và thấy đời thật đáng yêu.

Chúng tôi cũng hay đến chùa làm công quả, thường thì phụ việc trong bếp như chiên đậu hũ, cuốn chả giò, làm bánh cam. Chị toán trưởng chỉ cho chúng tôi cách lăn mè sao cho che kín đều bột bánh, gói chả giò như thế nào để vỏ bánh không bị rách và cái nào cũng bằng y nhau. Chúng tôi đã học được rất nhiều từ những kinh nghiệm lâu năm của các chị. Khi cần, chúng tôi phụ rửa chén bát. Những việc nhẹ nhàng không đòi hỏi nhiều sức lực này khiến chúng tôi rất mừng là mình còn hữu dụng.

Có vài cụ lưng đã còng, đứng lên ngồi xuống khó khăn mà vẫn không chịu ở nhà nghỉ ngơi, cụ bảo: “Cuối tuần con trai mới rảnh rỗi chở đến chùa, chiều nó lại tới đón về. Ở nhà một mình buồn nẫu ruột, con lúc nào cũng bận rộn, các cháu nội ngoại đều có việc của chúng nó. Nếu tự đi được thì tôi đã lại chùa hàng ngày. Đến đây vừa đọc kinh lễ Phật, vừa được làm công quả giúp cho chùa, được tích phước lại gặp nhiều các anh các chị nên tôi vui lắm quên cả ốm đau, chứ ở nhà là nó nhức chỗ nọ, mỏi chỗ kia.”

Hình ảnh một cụ già rất đời thường này, với nụ cười móm mém, bàn tay đầy tàn nhang và gân xanh cùng một tấm lòng yêu tha nhân làm tôi xao xuyến và thán phục nên tôi theo gương cụ, tiếp tục đi làm thiện nguyện đều đều.

Những lần đi làm công quả gặp các cụ, tôi lại chạnh nghĩ đến mẹ mình. Tôi còn nhớ có một lần về Saigon thăm Mẹ tôi đang nằm nhà thương, gặp được con gái, bà vui quá nên khỏi bệnh. Mừng Mẹ qua được cơn nguy hiểm, tôi mời Mẹ đi Hà Nội chơi, nhân thể cho tôi được một lần lạy bàn thờ tổ tiên ngày Tết và gặp bà con nội ngoại.

Đến thăm các chú, bác trong họ, Mẹ tôi mặc áo dài nhung màu hạt dẻ, tóc vấn khăn nhung màu nâu đậm, trên cổ là một sợi dây chuyền vàng có tượng Phật Bà Quan  m, tay đeo một vòng cẩm thạch lên nước ngọc xanh biếc. Ngày ấy bà đã lớn tuổi mà còn ăn mặc điệu đà đúng cung cách của một người phụ nữ Hà Nội xưa…

Hằng năm, cứ ngày mồng hai Tết là chúng tôi “năm nữ thí chủ” cùng đi chùa, cả chùa gần lẫn chùa xa, có khi đi đến bẩy tám cái vì San Jose nổi tiếng là có nhiều chùa. Tuy tuổi đã phải đếm nhiều vòng trên các đầu ngón tay, chúng tôi cũng vẫn lả lướt trong những bộ áo dài màu sắc trang nhã nhưng không kém phần lộng lẫy cho hợp với ba ngày Tết. Đến chùa được ăn cơm chay còn được hưởng lộc, thầy phát cho mỗi người một phong bao mừng tuổi màu đỏ thường có 25 hoặc 50 xu và một quả quít, có chùa sang hơn, cho cả 1 đồng và một cành hoa lan.

Chiều về ghé nhà tôi ăn Tết, cũng những món sặc mùi Tết như bánh chưng, dưa món, dưa hành, chả giò, thịt heo kho trứng ăn với dưa giá, gà luộc và canh miến, cá salmon kho ăn với dưa cải chua, canh măng chân giò. Năm nay lại có thêm hai món rặt bắc kỳ là thịt đông và chè hoa cau ăn với xôi vò. Cả ngày ăn chay, bây giờ chúng tôi xin phép ngả mặn.

Ăn xong thì chúc nhau và mở quà mừng tuổi. Hồng là người lúc nào cũng nhiều sáng kiến, nhất là Hồng đã đặt cả con tim vào việc lựa những món thích đáng cho mọi người, vì thế 5 bà già cũng cướp quà của nhau như điên, rồi đến màn văn nghệ, tưng bừng náo nhiệt đủ món.

Tôi thường mua vé số tặng các bạn đầu năm lấy hên. Để chắc ăn, tôi gửi ông thần tài một danh sách đầy đủ tên họ, địa chỉ nhà, email và số điện thoại của cả năm đứa, nhưng chả biết ông thần tài bao nhiêu tuổi mà ngài…đãng trí quá, cứ gõ nhầm cửa nhà người khác.

Khi các bạn ra về, tôi tặng mỗi người một ít trái cây và một hũ dưa món, chính tay tôi làm, để ăn bánh chưng ngày Tết. Riêng Mai, cô em út trong nhóm đã có công lái xe đường xá xa xôi từ San Francisco xuống đi du xuân với các chị già nên tôi đã tặng thêm một tô canh măng chân giò, một lát cá salmon kho và một hũ dưa cải chua. Người ta thường bảo, giá trị của món quà nằm trong chính tấm lòng của người trao tặng.

Chưa hết, năm đứa chúng tôi cũng đi nghe nhạc thính phòng và không bao giờ bỏ sót tham dự những buổi văn nghệ “Thank You America” và “Cám Ơn Anh, Người Thương Binh VNCH” để tỏ lòng biết ơn đất nước Hoa Kỳ và các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa của chúng ta, những người đã hy sinh xương máu cho quê hương, đất nước. “Năm bà già trầu” cùng mạnh dạn dương cao lá cờ vàng ba sọc đỏ và hô to khẩu hiệu mà nước mắt rưng rưng. Mong rằng sự hiện diện và đóng góp nhỏ nhoi của chúng tôi xoa dịu phần nào những vết thương trên da thịt và trong trái tim của các anh chiến sĩ mà chúng tôi hằng yêu mến và ngưỡng mộ từ lúc còn thanh xuân.

Năm 2014, tình cờ một người bạn thuở tiểu học và trung học tìm ra tôi trên blog của trường học sau hơn bốn mươi năm mất liên lạc. Bạn cho biết đang đăng bài trên chương trình Viết Về Nước Mỹ của Việt Báo nên rủ tôi viết. Tôi bảo:

Bạn biết tôi là dân ban toán thì văn của tôi chắc chắn “khô như ngói”, người ta đọc xong sẽ la làng trách tôi làm họ nhức đầu, đừng có xúi dại.

Năm lần bẩy lượt nghe lời khuyến khích, tôi cũng xuôi tai nên liều viết mấy bài, thế mà không ngờ ngay năm đó, trời xui đất khiến, tôi lại trúng Giải Danh Dự! Tôi vui mừng sẵn đà viết tiếp, đến năm 2017, ngôi sao may mắn lại đem đến cho tôi một giải cao hơn.

Xin gửi lời tri ân đến những vị đã sáng lập ra chương trình Viết Về Nước Mỹ và cám ơn bạn hiền đã giúp tôi cơ hội đóng góp vào việc bảo tồn văn hóa Việt Nam nơi hải ngoại.

Không đi ra quán cà phê như các ông, cứ vài tháng, năm phụ nữ chúng tôi lại tổ chức cùng ăn trưa một lần cho có thì giờ bàn tán, nào là ăn uống thứ gì và kiêng cữ ra sao cho tấm thân già nua ọp ẹp được nhờ. Rồi cùng nhau chia sẻ những niềm vui cũng như muộn phiền, cùng nghiền ngẫm chuyện đời để học hỏi lẫn nhau.

Chúng tôi cùng đồng ý không tham dự vào cuộc sống riêng tư của các con, cháu; nếu rủi mai này ông chồng già có bỏ đi trước thì nhất định sẽ sống một mình, gần bạn gần bè để khi tối lửa tắt đèn còn ới nhau nhờ vả.

Khi không còn tự lo được cho thân mình thì sẽ tự động vào viện dưỡng lão khỏi làm phiền con cháu, chúng có thương thỉnh thoảng ghé thăm là phần phước của mình, còn nếu chúng vì bận rộn cơm áo gạo tiền không nhìn nhõ đến thì cũng chẳng tủi thân vì nước mắt chẩy xuôi mà.

Nhờ may mắn có các con ở gần, nên niềm vui của tôi là cuối tuần nào  cũng bận rộn nấu nướng chờ các con cháu về quây quần ăn bữa cơm tối đông đủ gia đình và khi nào cũng nấu thêm vài món cho các con đem về. Tôi hy vọng sự gặp gỡ thường xuyên sẽ khiến cho các cháu nhỏ biết được lề lối sống và tình gia đình gắn bó của người Việt Nam, như vậy chúng sẽ thân thiết với ông bà và hai bên nội ngoại hơn.

Dù đã lớn tuổi chúng tôi cũng tìm được cho mình những niềm vui hợp với tuổi tác và hoàn cảnh chứ không muốn ngồi nhìn những mùa thu đi mà buồn bã nghe ngóng những lóng xương tê nhức, bực bội vì cái đầu óc chậm chạp hay quên, rồi than vãn làm khổ chồng, con và người chung quanh.

Cũng không để những chuyện lủng củng khác biệt thế hệ và văn hóa với con cháu làm mình u uẩn ưu phiền. Chúng tôi cũng không muốn ngồi nhớ đến ngày xưa má đỏ môi hồng mà tiếc cho thời xuân sắc đã qua, và càng không muốn lúc nào cũng phải nghiêm nghị, khó đăm đăm, đóng vai mẹ chồng, mẹ vợ, bà nội, bà ngoại, cho đời mất vui.

Bây giờ tuy năm đứa tôi đã qua cái tuổi pha sữa, thay tã cho các cháu nội ngoại rồi, nhưng lúc nào cũng vẫn ở trong tình trạng “standby” để sẵn sàng lái xe đến trường đưa đón cháu khi ba má nó bận việc hoặc trông đứa cháu này cho con gái chở đứa kia đi nha sĩ hay họp nhóm phụ huynh…

Chúng tôi sống nương tựa vào nhau trong tình bạn thân thiết và thường bảo nhau, sáng thức dậy nếu mấy ngón tay có làm reo không chịu nhúc nhích, bả vai có kêu răng rắc hay đầu gối có đình công thì chỉ là chuyện thường tình, cứ mạnh dạn thẳng người đứng lên hát câu chào cờ “Này công dân ơi, đứng lên đáp lời sông núi” rồi đi làm những việc hữu ích cho đầu óc và thân thể.

Cứ như thế, chúng tôi năm đứa, những cánh hạc già đã quẳng gánh lo đi mà vui sống, đã đem quá khứ và trầm luân của cuộc đời bỏ lại đằng sau lưng và hạnh phúc với niềm vui chứa chan trong hiện tại vì bạn ơi, tương lai chỉ còn đếm từng ngày, nên mỗi sáng còn thức dậy bình yên vươn vai hít thở khí trời là thêm một ngày cám ơn Trời Phật, Thượng Đế, còn cho tồn tại, vậy thì cứ cười nhiều để thâu nạp thêm những liều thuốc bổ thiên nhiên, các bạn tôi ơi!

Xuân 2019

Lê Nguyễn Hằng

Ý kiến bạn đọc
29/03/201917:55:58
Khách
Chị Hằng ghi lại một cách tuyệt vời cuộc sống lý tưởng trong giai đoạn hưu trí của các nữ lưu Việt Nam trên đất Hoa Kỳ, khiến ai cũng mong có cuộc sống vui, khoẻ và thư thái như vậy! Tình bạn thân thiết đáng quý của ngũ cô nương thật đep. Cám ơn những dòng văn thân tình, mộc mạc mà rất lưu loát của chị Lê Nguyễn Hằng!
19/03/201911:45:56
Khách
Những Cánh Hạc Già phải gọi là Những Cánh Hạc Vàng mới đúng chị Hằng ơi .
Em thích nhất giọng văn đôn hậu hiền lành, những ký ức được ghi lại từ thời tuổi nhỏ, cho tới tuổi hạc vàng đều chân thành, với lời văn rõ ràng mạch lạc như những giáo sư dạy văn chuơng thời trước đã dạy bảo chúng ta, không sai văn phạm, chính tả, chứng tỏ tác giả đã từng học qua những chương trình giáo dục hay đẹp của thời Việt Nam Cộng Hòa, trước khi cộng sản tiếm đoạt miền Nam và phá hoại chữ Việt của chúng ta. Ước gì được là một cánh hạc trong nhóm tuổi vàng của các anh chị. Mong chị vững ngòi bút (những ngón tay vàng trên bàn phím pc :-) ) để độc giả được đọc thêm nhiều bài viết khác. Trân trọng và chúc các chị vui tuổi hạc vàng.
12/03/201917:42:34
Khách
Tui cũng say mê , đôc một hơi từ đầu đến cuối bài và bị cuốn hút theo nhịp sống sôi động của tác giả .
Ước mong đàn chim hạc luôn bên nhau bay lượn cùng mây gió để thấy : cuộc sống rất đẹp và tình bạn đẹp biết bao.
Cảm ơn Lê Nguyên Hằng
09/03/201922:34:20
Khách
Chân thành cám ơn các bạn Sao Nam, Long Nguyen và Van Tran đã đọc bài của tôi và thường gửi lời khuyến khích. Được đọc giả hưởng ứng, góp ý và khen ngợi là một sự khich lệ vô cùng lớn lao cho người viết.
Các bạn đừng sợ khi nghỉ hưu sẽ “thất nghiệp”. Có rất nhiều thứ mà cả nam lẫn nữ đều có thể áp dụng để tập luyện cho thể xác và tinh thần như bơi lội, tài chi, nhảy thể dục, thiền, đọc sách, viết văn, làm thơ, đàn hát, vẽ tranh, chụp ảnh… họp mặt với bạn cũ, trường xưa…chỉ sợ bạn không đủ thì giờ để làm những việc mình muốn thôi.
Chúc các bạn và gia đình luôn dồi dào sức khỏe, an vui và hạnh phúc.
09/03/201921:36:32
Khách
Một bài viết rất hay và vui. Híc, không rõ mai sau, khi về hưu , tôi có sẽ may mắn có được một cuộc sống vui, sống khoẻ, sống lành mạnh như của tác giả không đây?! Một câu hỏi luôn ở trong trí tôi khi tới dự những bữa tiệc tiễn các bạn đồng nghiệp về hưu là "Về hưu. Làm gì? Nghĩ gì? ".
09/03/201915:08:51
Khách
Cảm ơn tác giả đã chia sẻ một bài viết thật đầy đủ và bổ ích cho cuộc sống của những người về hưu bên này. Mặc dù mình chưa đến tuổi về hưu nhưng qua bài này mình cũng cảm nhận được mình sẽ làm những gì sau khi về hưu. Mình thích nhất cách suy nghĩ của tác giả về cuộc sống bên này, khi về già nên chọn cuộc sống thật hữu ích như vậy, có lợi cho sức khỏe, cho tinh thần, không muốn là gánh nặng cho con cái, làm những việc gì mình thích mà khi trẻ chưa có cơ hội làm được. Tác giả cũng thật là may mắn có được những người bạn ở gần và cùng chung sở thích. Tác giả mô tả cái phòng học nhạc trong bài này sao mà nó thật dễ thương, hài hước làm nhớ đến cái "phòng học" lớp vỏ lòng của tác giả lúc còn nhỏ trong một bài viết khác. Cảm ơn tác giả thật nhiều, một bài viết thật bổ ích cho cuộc sống lúc về hưu, loi viết văn thật sống động và hài hước. Chúc tả giả và GĐ luôn khỏe mạnh và hạnh phúc để cô'ng hiển cho độc giả nhiều bài viết thật hài hước, hữu ích và đầy tính yêu thương.
09/03/201914:18:50
Khách
Sao Nam Trần Ngọc Bình
Chào tác giả
Chị viết một lèo từ đầu đến cuối không nghỉ một giây làm người đọc đọc cũng muốn mệt luôn.
Hình như văn tài của các tác giả tham gia Mục “VVNM” bị Chị thu hết vào ngòi bút của Chị rồi.Tới luôn đi “Chị tài.”
Thăm Chị khỏe để còn viết tiếp.
Trân Trọng
09/03/201907:07:29
Khách
Xin chân thành cám ơn
Saigon Xưa: đã cho những lời khuyến khích thật dí dỏm và dễ thương khiến tác giả sẵn sàng viết bài tiếp theo.
Hoa Hoa: đã chia sẻ niềm vui tuổi hạc với tác giả. Thật đấy, khi con cháu đã có cuộc sống riêng, mình có bạn tốt là một đại phúc.
Tammy: với lời chúc lành và hy vọng có ngày được diện kiến vị độc giả quý hóa để cùng nhau tâm sự về tuổi hạc.
Tiên: rất mong được sự góp mặt của cánh hạc thứ sáu vì càng đông càng vui bạn ạ.
KimDung: rất mừng có thêm một người bạn cùng cảnh ngộ, nhưng việc học không bao giờ trễ cả, KimDung có thể bắt đầu học đàn lúc nào cũng được, chỉ chậm hay nhanh thôi. Thử đi. Mong bạn được toại nguyện.
Chúc các bạn mọi sự an lành.
08/03/201921:42:26
Khách
Chào chị Tác Giả Lê Nguyễn Hằng,
Cám ơn chị Hằng đã chia sẻ niềm vui tuổi hạc với độc giả Việt Báo. Tuổi hạc của chị quá tuyệt vời, chúc mừng chị nhé. KD cũng vậy chị ơi! Ngày xưa còn nhỏ, cũng thích học nhạc với đàn, nhưng vì nhà đông em quá, cha là quân nhân rày đây mai đó, nên mộng ước đánh đàn dương cầm vào các ngày lễ trong Nhà Thờ không thành. Sau ngày mất nước, bôn ba ngoài chợ trời kiếm sống qua ngày, rồi ôm con tìm đường vượt biển, may mắn được định cư ở xứ Hoa Kỳ, được tiếp tục đi làm trong công sở Mỹ cũng để phụ chồng lo cho các con ăn học tử tế, dựng vợ gả chồng cho con xong. Bây giờ có thêm nguồn vui của tuổi hạc về chiều thanh nhàn với con cháu, có các em đông là bạn, còn Mẹ là nguồn hạnh phúc quý hiếm. Vài tháng lại được họp mặt của trường, gặp gỡ Thầy Cô và quý bạn hữu từ thời Trung Học tại đất nhà San Jose nữa cũng tăng niềm vui tuổi hạc? Nhưng bây giờ thì có điều kiện rồi mà KD vẫn kém chị Hằng là chưa bắt đầu đi học nhạc đàn cho thêm niềm vui...hihi!!
Chúc chị Hằng luôn tươi vui, được dồi dào sức khoẻ, bình yên để hưởng tuổi hạc tuyệt vời của chị nhé.
Ptkd
08/03/201917:36:40
Khách
Đọc một mạch hết bài thật hay, ước gì tôi được là 1 trong năm cánh hạc đó để yêu đời và yêu người, nếu ở gần tôi sẽ nhất định nộp đơn xin làm cánh hạc thứ 6. Cảm ơn tác giả đã chia sẻ những niềm vui của tuổi" teen" về chiều. Mong đọc thêm bài mới.

Tiên
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 398,194
24/05/2019(Xem: 150)
Chào mừng tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2019. Bà cho biết tên thật Jeanne Bùi, sinh năm 1945. Từ trước 1975, dạy học ở Saigon. Sang Pháp từ 1982, đi học lại rồi làm việc cho Mairie de Paris (Tòa Thị Chính), hiện đã nghỉ hưu. Sau 2 bài đầu không thể phổ biến vì quá dài, cám ơn tác giả kiên nhẫn góp thêm bài thứ ba sống động và duyên dáng. Mong bà tiếp tục viết. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết
23/05/2019(Xem: 1227)
Chào mừng tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2019. Bà cho biết tên thật Jeanne Bùi, sinh năm 1945. Từ trước 1975, dạy học ở Saigon. Sang Pháp từ 1982, đi học lại rồi làm việc cho Mairie de Paris (Tòa Thị Chính), hiện đã nghỉ hưu. Sau 2 bài đầu không thể phổ biến vì quá dài, cám ơn tác giả kiên nhẫn góp thêm bài thứ ba sống động và duyên dáng. Mong bà tiếp tục viết.
22/05/2019(Xem: 1462)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20. Bà tên thật Trần Ngọc Ánh sinh 1955, sau khi đi tù gần 11 năm về tội chống Cộng Sản từ đầu 1979 đến cuối 1989, đã tốt nghiệp Đại học năm 1995 ngành Quản trị kinh doanh tại VN. Sang Mỹ định cư theo diện kết hôn năm 2007, hiện đang sống tại thành phố Victorville, miền Nam California. Nghề nghiệp nội trợ. Sau đây, thêm bài viết mới của bà.
21/05/2019(Xem: 2284)
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; định cư, tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth Uni-versity. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả lại tiếp tục Viết về nước Mỹ từ 2016, với sức viết mạnh mẽ và thứ tự hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
20/05/2019(Xem: 3821)
Tác giả định cư tại Pháp nhưng thường lui tới với nước Mỹ, tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng Ba 2010. Họp mặt giải thưởng năm 2011, bà đã bay từ Paris sang California để nhận giải Vinh Danh Tác Giả -thường được gọi đùa là giải Á Hậu. Bài mới của Đoàn Thị viết nhân Ngày Lễ Mẹ 2019.
19/05/2019(Xem: 1428)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà là một chuyên viên xã hội, từng nhiều năm làm việc tại Trung tâm Cao niên một thành phố tại Bắc California. Bà cho biết muốn tham gia viết về nước Mỹ từ lâu, nhưng phải chờ tới khi về hưu mới thực hiện được ý nguyện. Bài viết đầu tiên của bà là "Bà Ngoại Khác Chủng Tộc". Sau đây là bài viết thứ ba của tác giả.
18/05/2019(Xem: 1992)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động chưa từng được ghi nhận. Mong tác giả sẽ tiếp tục viết. Bàà đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
17/05/2019(Xem: 2437)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động chưa từng được ghi nhận. Mong tác giả sẽ tiếp tục viết. Bà đăng 2 kỳ.
16/05/2019(Xem: 2204)
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas. Bà sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả.
15/05/2019(Xem: 3140)
Tác giả là một cựu tù cộng sản, hiện sống ở Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Với bài viết của một dân sự gốc Việt từ căn cứ Mỹ tại Afganistan, ông nhận giải Danh Dự VVNM 2018. Bài viết mới của tác giả được đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tin công nghệ
Khoảng cuối tháng 05/2019, sau nhiều lần trì hoãn, cuối cùng dự án Starlink, dự án bao phủ Internet băng thông rộng trên toàn thế giới qua vệ tinh, của Elon Musk sẽ bắt đầu bằng việc phóng tàu SpaceX chở 60 vệ tinh lên vũ trụ vào ngày 23/05/2019.
Khoảng cuối tháng 05/2019, mẫu xe thử nghiệm các nghệ an toàn mới nhất của Mercedes-Benz đã chính thức được giới thiệu với tên gọi khá dài - Experimental Safety Vehicle (ESF) và được xây dựng dựa trên phiên bản hybrid cắm sạc (plug-in hybrid) của Mercedes-Benz GLE-Class thế hệ thứ 4. Bên cạnh vai trò dùng thử các công nghệ an toàn tiên tiến nhất của Mercedes, ESF còn có khả năng tự lái ở một số điều kiện lưu thông nhất định. Đặc biệt, ESF có thể giao tiếp với các phương tiện khác khi tham gia giao thông dưới chế độ tự lái.
Khoảng cuối tháng 05/2019, Cơ quan giám sát bảo mật dữ liệu của Ireland thông báo mở cuộc điều tra nhắm vào hoạt động thu thập dữ liệu quảng cáo trực tuyến của Google.
Hàng triệu năm trước, một tai nạn di truyền ngẫu nhiên có thể đã kích hoạt cho sự ra đời và phát triển của tất cả cuộc sống đa bào như hiện nay. Chỉ một thay đổi duy nhất đã tạo nên bước chuyển đổi từ sự sống đơn bào (như vi khuẩn) sang sự sống đa bào, trong đó bao gồm cả con người.
Khoảng cuối tháng 05/2019, theo trang Bloomberg, nhiều khả năng sẽ có thêm 5 công ty công nghệ Trung Quốc bị Mỹ đưa vào danh sách đen và áp dụng lệnh cấm giống Huawei, mà đa số là các công ty sản xuất thiết bị và camera giám sát.
Khoảng cuối tháng 05/2019, Panasonic, hãng công nghệ Nhật Bản, đã đưa ra thông báo chính thức về việc ngừng cung cấp linh kiện cho Huawei sau khi hãng phải chịu những cấm vận từ Mỹ.
Khoảng cuối tháng 05/2019, trong một bài viết được đăng tải trên blog của công ty, Google cho biết đã phát hiện ra một lỗ hổng bảo mật có thể khiến mật mã tài khoản của một lượng lớn người dùng dịch vụ G Suite bị lưu dưới dạng văn bản thuần túy.
Ngày 20 tháng 5, Trăng tròn và Sao Mộc, hành tinh lớn nhất của Hệ Mặt trời, gần như đã chia sẻ cùng khung nhìn trong ảnh.
Khoảng cuối tháng 05/2019, theo trang TechCrunch, dữ liệu tài khoản chứa thông tin cá nhân của 49 triệu người dùng Instagram đã vô tình bị rò rỉ trên mạng Internet. Những tài khoản bị ảnh hưởng bao gồm cả người nổi tiếng, tài khoản thương hiệu và một lượng người dùng có tầm ảnh hưởng lớn trên Instagram.
Hồi tháng 03/2019, Apple chính thức thừa nhận bàn phím cánh bướm của hãng gặp lỗi và ra mắt chương trình sửa miễn phí. Tuy nhiên, chương trình vẫn bị nhiều người dùng phàn nàn vì không hỗ trợ các mẫu MacBook vừa ra mắt như MacBook Air 2018 và MacBook Pro 2018. Hai mẫu laptop đã được cập nhật bàn phím nhưng cuối cùng vẫn gặp lỗi.
Khoảng cuối tháng 05/2019, Ngân hàng Trung ương Nepal tuyên bố cấm cửa ví điện tử Alipay và WeChat Pay tại Nepal
Tháng 05/2019, chính quyền ông Donald Trump đã ra lệnh cấm các công ty Mỹ hợp tác với Huawei. Tuân thủ chính sách mới, Google đã chính thức rút giấy phép sử dụng Android của Huawei và một loạt công ty Mỹ khác như Qualcomm, Intel cũng yêu cầu nhân viên tạm ngừng hợp tác với Huawei.
Khoảng cuối tháng 05/2019, Facebook chia sẻ rằng hãng đang giúp đỡ các tổ chức y tế cộng đồng chống lại các dạng dịch bệnh bằng cách chia sẻ cho họ 3 dạng bản đồ số có chứa các thông tin liên quan đến nhân khẩu học, cách thức di chuyển và khả năng truy cập Internet của người dùng mạng xã hội.
Xung đột thương mại Mỹ - Trung leo thang lên một bước mới khi vào ngày 10/05/2019, tổng thống Trump chính thức nâng thuế đối với hàng hóa Trung Quốc, từ 10% lên 25%. Điều này đang làm các nhà đầu tư vào Apple và chuỗi cung cấp của họ lo lắng hơn bao giờ hết. Ngay cả người luôn lạc quan vào Trung Quốc như nhà đầu tư lớn Thornburg Investment Management cũng đang rút vốn ra khỏi Apple và các công ty thuộc chuỗi cung ứng của họ, khi lo ngại rằng việc Mỹ áp đặt thuế quan có thể gây ra các tác động nghiêm trọng đến hệ sinh thái công nghệ.
Tại thời điểm tế bào khỏe mạnh bị căng thẳng, nó có thể chọn một trong hai con đường: hoặc là kích hoạt một quá trình tự hủy rồi chết, hoặc trở thành tế bào zombie
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========