Hôm nay,  

Món Quà Giáng Sinh

10/12/201200:00:00(Xem: 274354)
viet-ve-nuoc-my_190x135Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ. Ông là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA, ngành giáo dục năm 2000, từng trong ban giảng huấn tại trường dạy người da đỏ và giảng viên tại Đại học cộng đồng SPSCC, Olympia, WA.

- Em à, khi còn nhỏ mỗi lần Noel tới món quà mà anh ao uớc nhứt là toa xe lửa chạy trên đường rầy. Anh nhớ có lần ba má dẫn anh đến một người bạn nhà giàu anh thấy con của họ lấy trong hộp bày chiếc xe lửa ra lắp vào cho chạy trông thật là vui. Cứ nhìn nó qua đèo rồi xuống lũng rồi lại chun vào đường hầm, rú còi khi đến trạm có người trưởng ga đứng cầm cái cờ nho nhỏ đưa lên xuống làm anh đứng nhìn mãi, không muốn về. Từ đó anh cứ ao ước mãi mà không bao giờ có được vì ba má không đủ tiền mua.

Nàng nhớ rõ từng chi tiết câu chuyện về chiếc xe lửa chồng kể cho mình năm nào. Lúc đầu nàng thấy chồng mình sao …con nít! Thích gì không thích lại thích toa xe lửa chạy trên đường rầy. Thật đúng là con nít!

Vài ngày nữa là tới lể Giáng Sinh. Nàng đứng tần ngần trườc cửa tiệm bán đồ chơi cho trẻ con lớn ở phiá Tây thành phố Oly. Cha mẹ đi mua đồ chơi làm qùa cho con thật là đông. Nàng đi vào tiệm rảo mắt tìm nơi để toa xe lửa. Chen lấn chật vật một hồi lâu nàng mới tìm ra được. Trước mặt nàng là xe lửa đủ loại lớn, nhỏ. Có loại cũng đẹp nhhưng lại không chạy được chỉ để chưng. Có loại thì lại thiếu những chi tiết nhỏ để làm cho toa xe thêm phần hấp dẫn.

Sau cùng nàng tìm được một toa thật lớn, chạy bằng sáu cục pin đại với đầy đủ những chi tiết mà nàng nghe chồng tả. Thứ này chỉ có một. Nàng mừng quá lấy xuống kệ, ôm ra quầy tính tiền. Về tới nhà nàng đem cất kỹ vào một góc kho, không để cho chồng thấy.

Năm nay chàng mua tặng vợ một hộp mỹ phẩm thứ nàng thích và thường dùng. Chàng lấy giấy gói quà gói lại và thắt nơ, đặt dưới cây Noel đặt ở phòng khách.

Chàng ngồi trong nhà nhìn ra, bên ngoài tuyết rơi thật đẹp. Những bông tuyết nhẹ rôi lả tả, đều đều phủ kín các máy nhà và mấy càng cây trong vườn như trong các thiệp chúc Noel. Chàng nhớ lại những mùa Giáng sinh khi xưa khi còn bé ở Sàigòn được ba má dẫn đi nhà thờ Đức Bà xem đèn giăng rực rỡ rồi đi bộ xuống đường Tự Do để xem hết tủ kiếng này đến các cửa hàng nọ trưng bày mừng Noel. Sao mà hấp dẫnquá vậy? Chàng còn nhớ tượng Chúa Hài Đồng nằm trong hang đá nơi máng lừa, có ông Joseph và Mẹ Maria cùng Ba vua với ngôi sao tỏa sáng ngời trên mái tranh máng lừa. Nhưng nơi mà chàng không chịu rời đi dù ba má nhiều lần hối thúc. Đó là một tủ kính trưng đoàn xe lửa đang chạy lên xuống, mà chàng đã từng thấy.


- Ba mua cho con một chiếc nhe ba! Chàng nhớ mình lên tiếng xin.

Chàng nhớ ba có hứa sẽ mua nhưng rồi cậu bé cứ chờ mãi và chờ mãi.

Đêm Noel

Nàng đợi chồng vào phòng ngủ rồi mới mang hộp đựng toa xe lửa ra để dưới cây Noel chung với các món quà khác. Lát sau, nàng nói vọng vào:

- Anh ra mở quà đi anh. Mười hai giờ rồi đó.

Nàng vừa hồi hộp vừa thích thú nhìn chồng đang mắt nhắm mắt mở đi lại cây Noel. Chàng dụi mắt hai ba lần rồi nhìn chăm chú vào cái hộp to tướng nằm dưới cây:

- Hộp quà gì lớn quá vậy em?...Giống như hộp đồ chơi xe lửa quá vậy!? Nàng trả lời cách đầy bí mật:

- Thì anh lại mở ra thì biết.

Chàng bước mau tới ôm cái hộp lên xé giấy gói ra:

- Toa xe lửa! Trời đất ơi em mua hồi nào vậy? Đẹp quá chừng!

Chàng để cái hộp xuống lại ôm nàng thì thầm vào tai:

- Em làm anh vui quá đó em!

Nàng cảm thấy niềm sung sướng của chồng truyền sang người mình. Một niềm vui đầy xúc động dâng lên mắt nàng.

Từ đó tới sáng nàng ngồi nhìn chàng lui cui ráp đường rầy, đặt nhà ga, hầm chạy, cây cỏ, các con thú vật nho nhỏ xinh xắn dọc đường xe lửa chạy, mê mệt như một đứa trẻ con. Sau khi bỏ pin vào, chàng mở nút cho đoàn xe chạy, cười một cách thích thú.

Chưa bao giờ nàng thấy chồng mình vui và biểu lộ rõ ràng cảm xúc như vậy. Nàng bỗng thấy thương quá. Đối với người ngoài thì đúng là “con nít” nhưng đối với chồng mình nàng biết đây là một ước ao đã dồn nén từ mấy chục năm qua. Nàng cảm nhận ra được là không có niềm vui nào giống niềm vui nào. Không hẵn là cái vui do tiền tài vật chất mà còn những niềm vui khác đem lại cho ta cái vui lớn lao không gì trên đời có thể so sánh bằng. Đối với nàng mùa Noel này thật là ý nghĩa vì nàng đã đem lại được niềm vui lớn cho chồng mình.

Căn phòng trở nên ấm cúng hơn và sinh động hơn. Mấy toa xe lửa nối nhau lăn bánh trên đưòng rầy. Tiếng cành cạch đều đều của bánh xe lăn trên đường rầy và tiếng còi hú mỗi khi đến xe trạm làm nở nụ cười thoả thích và gần như là hồn nhiên của chàng.

Người chồng tuy đã nhiều tuổi đời nhưng trong lòng lại có một niềm vui thật trẻ.

Chuyến xe lửa ước mơ từ thuở nọ
Bạc mái đầu mới có, nhờ em
Kìa đoàn tàu kéo còi vào ga nhỏ
Ga an bình trong giá lạnh đêm đông
Cám ơn em, quà giáng sinh ấm áp.

Trương Tấn Thành

Ý kiến bạn đọc
15/12/201202:19:27
Khách
1 câu chuyện rất là Xmas ... Cảm ơn tác giả & Merry Xmas to you !
14/12/201200:19:55
Khách
"Gãi đúng chỗ ngứa" là một tuyệt chiêu mà giá trị tuyệt đối ở cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.Anh chồng trong truyện quả thật quá may mắn còn cô vợ lại cũng là chu đáo,tế nhị hiếm có;Quả là đôi lứa xứng đôi.

Truyện kể và văn viết nhẹ nhàng,dễ thương !
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 70,139,759
Tác giả rời Việt Nam sang Mỹ từ tháng 10 năm 1974, khi còn là một cô bé mới học lớp sáu.
Với kiểu “viết như nói”, tác giả đã góp nhiều bài viết và nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2005. Cô tên thật là Trần Thị Ngọc Trâm, sinh năm 1965 tại Saigon, thứ nữ một gia đình H.O.; Hiện là nhân viên xã hội tại Salem Oregon. Bài viết mới nhất của Vành Khuyên lần này có kèm theo ít dòng sau đây:
Đó là một đêm lịch sử người Việt tỵ nạn ở hải ngoại, khi hàng chục ngàn người Việt biểu tình chống việc một người tên là Trần Trường công khai treo hình Hồ Chí Minh trong tiệm cho mướn video của anh ta tại Little Sàigòn. Nhiều năm đã qua.
Tác giả tự sơ lược tiểu sử: Trước năm 75, còn đi học, chỉ viết cho các báo thiếu nhi, học trò. Qua Mỹ từ 1990. Hiện ngụ tại Myrtle Beach, SC. Hải Âu tham dự viết về nước Mỹ từ 2010, bài đầu tiên: Mẹ Chồng, cho thấy tác giả có bút pháp đặc biệt, khi kể về hồn thiêng yêu thương của bà mẹ chồng. Bài mới nhất của tác giả viết về bà Mẹ.
Trước 1975, tác giả là một nhà thơ quân đội, sĩ quan hải quân, từng tu nghiệp tại Mỹ. Sau năm 1975, ông trở thành người tù chính trị và định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. Ông đã tham dự Viết Về Nước Mỹ ngay từ năm đầu tiên và hai lần nhân giải, 2001 và 2012. Sau đây là bài viết mới của ông.
Tác giả là một nhà báo quen biết tại Dallas, từng trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí. Ông từng nhận giải Danh dự Viết Về Nước Mỹ và vẫn tiếp tục góp thêm nhiều bài viết giá trị. Sau đây là bài mới của ông.
Tác giả tên thật Tô vĩnh Phúc, cư dân Sacramento, California, từng có văn thơ đăng trên báo chí vùng bắc Cali và các trang web. Tác phẩm mới nhất được xuất bản là thi tập "Bên Bến Sông Buồn"(2011). Ông tham dự Viết Về Nước Mỹ từ 2011, với bài “Chuông Gọi Mẹ Thương.” Sau đây là bài mới của ông.
Tác giả tên thật Nhữ Đình Toán, cư dân Santa Ana, cựu sĩ quan CSQG/VNCH (Khóa 1 BTV-Học Viện CSQG), tù cải tạo gần 7 năm, định cư tại Hoa Kỳ từ 1991 theo diện HO-5. Hiện làm việc cho một hãng sản xuất phụ tùng máy bay Mỹ ở Fullerton (CA), có bài đăng trên một số báo tại quận Cam. Ông dự viết về nước Mỹ từ 2005 với tuỳ bút “Để Nhớ Về Saigon.” Sau đây là bài viết mới nhất.
Tác giả họ Vũ, cư dân Bắc California. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của ông là “Giấc Mơ Thiên Đường”, truyện ngắn về một thảm cảnh gia đình Việt tị nạn.Tiếp theo, “Trường Đời: Học Làm Chồng” và “Số Đào Hoa” cho thấy tài kể chuyện duyên dáng của tác giả.Sau đây là bài viết mới nhất.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ XII, 2012. Ông tên thật là Nguyễn Cao Thái, sinh năm 1959 tại Huế, vào Saigon 1968, vượt biển đến Mỹ 1979, hiện định cư tại San Jose, CA. Bài mới của tác giả kể về một cô giáo cũ.