Hoa Xuân Nở Muộn

17/01/200900:00:00(Xem: 237716)

Hoa Xuân Nở Muộn

Tác giả: Nguyễn Trần Phương Dung
Bài số 2508-16208585 vb711709

Tác giả sinh năm 1972. Rời Việt Nam năm 10 tuổi. Tốt nghiệp Management Infor-mation System. Công việc: Program Manager, phụ trách về "Đào Tạo Tài Năng" (Talent Development) cho công ty Cisco. Với bài "Cám Ơn Em, Cám Ơn Peacorp", kể về "Người Con Gái Việt Nam và Sứ Mạng Hòa Bình tại Phi Châu" và nhiều bài viết đặc biệt khác, Nguyễn Trần Phương Dung đã nhận giải vinh danh tác phẩm Viết Về Nước Mỹ 2008. Bài sau đây trích từ báo xuân Việt Báo Tết Kỷ Sửu.

***
Xe taxi dừng lại trước ngõ, Tí trả tiền cho ông tài xế rồi bước xuống. Lặng người mấy giây, Tí nhìn lại căn nhà đã gắn bó với cuộc đời mình nhiều năm. Bề ngoài không thấy gì thay đổi:  màu sơn vẫn mới, cỏ cây vẫn được cắt tỉa khéo léo. Nhưng hình như căn nhà đượm vẻ u buồn ảm đạm làm sao đó" Tí lắc đầu rủa mình khéo tưởng tượng và bước tới cửa ấn chuông. Một phút, hai phút rồi năm phút trôi qua. Không thấy ai ra mở cửa. Ấn thêm mấy cái nữa. Vẫn không thấy ai. Vén tay áo nhìn đồng hồ, gần 2 giờ chiều, Tí mỉm cười nhớ lời chị Ti trong lần nói chuyện trước:
- Dạo này Ba hay đi ăn ngoài. Chị nấu đồ đem lên cho Ba cứ thấy còn dư trong tủ lạnh.
- Ba đi ăn với ai, chị"
- Ai mà dám hỏi.
- Sao lại không dám" Tí cười lớn.  Để em hỏi cho.
- Đừng. Tiếng chị Ti ngập ngừng trên điện thoại. Chờ vài tuần nữa đã. 
Tội nghiệp, chị vẫn bị bó buộc bởi những thành kiến cổ xưa, vẫn sợ tiếng đời dị nghị.  Tí kéo vali đi vòng qua bên hông nhà. Cổng không khóa, Tí đẩy ra bước hẳn vào trong.  Để vali bên cạnh chiếc xích đu, Tí đưa mắt nhìn quanh. Khu vườn tuy vẫn sạch sẽ gọn gàng nhưng đượm chút không khí tang tóc u buồn.  Đang giữa mùa đông, mấy cây ăn trái đã rụng hết lá, đứng trơ cành xác xơ. Khu đất xum xuê rau quả ngày nào giờ chỉ còn lại vài gốc ớt khô. Ở một góc vườn, mười mấy chậu lan của Tí vẫn nằm đó. Lúc dọn đi xa, Tí không chuyển cây tươi theo được nên để lại cho Ba. Tựa đầu vào thành xích đu nghỉ mệt sau một chuyến bay dài, Tí thả ký ức về những kỷ niệm xa xưa với khu vườn này..
- Cái con bé này, trồng hoa gì mà quanh năm chẳng thấy tưới cho giọt nước.  Cứ bỏ thí như thế này trách gì cây cứ cằn cỗi không ra hoa được. 
Tí đang ở trong phòng sửa xoạn đi làm, khẽ mĩm cười khi nghe tiếng Mẹ cằn nhằn ngoài vườn. Mỗi ngày Ba Mẹ đến giúp đưa đón lũ nhóc đi học để vợ chồng nàng đở vất vả. Nói là đến đưa đón cháu nhưng ông bà làm giúp đủ thứ việc trong nhà. Hôm nay chắc Mẹ ra vườn, lại ngứa mắt với những chậu lan của Tí. 
Tí rất mê lan, lâu lâu lại ra tiệm bưng về một chậu. Người bán hàng nói nếu chịu khó chăm  sóc, cây lan sau khi đã rụng hết hoa sẽ mọc lại. Nhưng lan nhà Tí chỉ thấy toàn lá, hoa ra thì nhỏ xíu èo uột chứ không đẹp và to như ở ngoài tiệm. Mẹ nói tại Tí không chăm cho nó. Từ hôm lũ nhóc nhập học, Mẹ đến nhà Tí mỗi ngày và rãnh rỗi là chăm sóc cho khu vườn. Mẹ trồng rau thơm, bầu bí đủ loại. Mấy chậu lan thì tốt hẳn ra, chậu nào cũng đâm mấy chồi hoa. Mẹ vui lắm, nói năm nay Tết đến tha hồ mà thưởng thức lan.
Nhưng mẹ đã không chờ để xem hoa lan nở. Mẹ ra đi một tháng trước Tết, khi những cành lan mới vừa đâm nụ. Ba về ở chung với gia đình Tí luôn từ ngày đó. Lo lu bu thu dọn phòng cho Ba và tổ chức tang lễ cho Mẹ, Tí quên hẳn những chậu lan và không đem nó vô hiên nhà mỗi buổi tối như Mẹ thường dặn. Cuối năm đi tảo mộ, ra vườn định cắt vài cành đem lên cho Mẹ thì thấy những cành lan đã bị lạnh chết non từ lúc nào. Tí ân hận lắm, hoài công Mẹ chăm sóc bấy lâu nay.
Tết Bính Tuất năm đó nhà Tí buồn hiu. Tết nhứt gì nữa lúc này. Sáng mùng một anh em Tí hẹn nhau ra nghĩa trang viếng mộ Mẹ, xong kéo nhau về chúc Tết Ba. Nhà cửa trống trãi, không hoa quả bánh mứt gì hết. Cả nhà chúc Tết nhau mà ai cũng khóc ròng. Tối hôm đó Tí sang nhà bố mẹ chồng ăn Tết. Nhà có chú em linh mục nên có Thánh Lễ mừng Xuân. Suốt buổi lễ Tí đứng ở một góc nhà, nhìn những chậu lan trên bàn thờ mà nước mắt chảy không ngừng. Lễ xong Tí xin phép về ngay. Cái buồn dễ lây, Tí sợ mọi người mất vui vì mình.
Gần đến năm Đinh Hợi thì đến phiên Bà Nội mất. Họ hàng lại đồng ý không ăn Tết.  Năm đó những chậu lan nhà Tí không ra hoa, cành lá héo khô vì không không còn Mẹ để chăm sóc. Sáng mùng một Tí bưng mấy chậu lan mua ở tiệm ra nghĩa trang. Hoa tuy đẹp nhưng Tí nghĩ chắc Mẹ không thích bằng hoa nhà tự trồng đâu. Thôi thì năm sau, Mẹ nhé. Buổi trưa mấy anh em về chúc Tết Ba. Nhà cửa vẫn lạnh tanh. Chiều mấy chị em gái chán khóc, rủ nhau đi shopping cho đở buồn. Năm đó bố mẹ chồng Tí về Việt Nam ăn Tết nên gia đình không có Thánh Lễ mừng Xuân, đở cho Tí một buổi tối cực lòng.
Đến Tết Mậu Tý thì gia đình của Tí đã dọn đi xa, căn nhà để lại cho Ba ở. Đầu năm Tí ra bàn thờ thắp nến rồi gọi điện thoại về nhà chúc Tết. Giọng Ba ướt sũng trên đường giây, Tí biết nhưng lờ đi không hỏi thăm, sợ mình sẽ khóc theo Ba. Tí cũng không dám hỏi Ba xem mấy chậu lan năm nay có ra hoa, nhà cửa có chút gì không khí Tết" Sau đó chị Tị kể lại gia đình cũng ra nghĩa trang, cũng về chúc Tết, xong ăn uống qua loa rồi mạnh ai về nhà nấy. Chị Ti nói không có Mẹ đã buồn, bây giờ vắng Tí nhà lại càng buồn hơn. Tí nghe chị nói mà rớt nước mắt.
Thời gian thoi đưa, lại sắp đến Tết Kỷ Sửu. Mấy tuần trước chị Ti gọi nhắc:
- Năm nay Ba muốn Tí về giỗ Mẹ, luôn tiện ở lại ăn Tết với gia đình. Tí về sớm sớm giúp chị lo lễ lậy, khách khứa, ăn uống.
- Có cần làm lớn như vậy không chị"
- Giỗ mãn tang nên Ba muốn mời xui gia, họ hàng và bạn bè thân thuộc. Hai lần trước mình chỉ ra mộ và đọc kinh trong gia đình. Tí quên rồi sao"
Làm sao mà quên! Bà Nội mất hai ngày trước giỗ đầu của Mẹ, đại gia đình sính quýnh với hai cái đại tang trong vòng một năm. Xác Bà còn nằm đó, ai còn tâm trí đâu nữa mà làm giỗ cho Mẹ" Giỗ thứ hai của Mẹ cũng là giỗ đầu của Bà, họ hàng kéo nhau ra nghĩa trang đọc kinh, rối các cô chú về Việt Nam làm giỗ cho Bà. Năm đó Tí đã dọn đi xa, đến ngày giỗ không về được chỉ biết lẳng lặng ra ngoài bàn thờ đốt hai cây nến rồi ngồi khóc một mình. Năm nay Ba không gọi thì Tí cũng về. Tí nghĩ Mẹ sẽ vui khi Tí về với gia đình vào dịp này. Tí hỏi chị:
- Mãn tang rồi Ba có thể đi thêm bước nữa hở chị"
Tiếng chị Ti cười nhẹ trên đường giây:
- Ba già rồi, vợ con gì nữa. 
- Hình như Ba có quen ai đó" Bạn em nói gặp Ba đi ăn với bà nào đó mấy lần.
- Vậy hả" Cũng tốt thôi, cho Ba đỡ buồn. Nhưng chị nghĩ vậy mình chờ sau mãn tang Mẹ rồi hãy hỏi Ba.
Tí chớp mắt, nghe lòng thoáng buâng khuâng. Tí thương Mẹ lắm nhưng nghĩ dầu gì Mẹ cũng đã xong số phần. Còn Ba bây giờ tuổi đã cao, ngày ngày lủi thủi ra vào một mình thấy tội quá. Con cái đứa nào cũng có đời sống riêng, có thương cũng chẳng làm được gì nhiều cho Ba. Tí mong Ba có bạn già để an ủi nhau cho đỡ cô đơn. Anh em Tí dự định sau mãn tang Mẹ sẽ khuyến khích Ba. Chắc Mẹ không buồn lòng đâu, Mẹ nhỉ"
- Tí ơi. Bê giúp Mẹ mấy chậu lan vào nhà để trên bàn thờ. Năm nay cây ra hoa đẹp quá chừng nè con.
Tiếng Mẹ vọng về từ cõi hư vô, Tí choàng mình tỉnh giấc. Ngơ ngác nhìn quanh, Tí thấy mình đang ngồi trên ghế xích đu trong khu vườn ngày xưa. Thì ra nãy giờ ngồi chờ Ba về, Tí mệt mõi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Trong cơn mê, những kỷ niệm với Mẹ lại quay về. Tí đưa tay lên sờ, thấy hai má còn vương những giọt lệ..
Tí bước đến góc vườn nơi để những chậu lan. Ô kìa, năm sáu cây đã đâm ra những chồi hoa khỏe mạnh. Những nụ hoa non lung linh dưới nắng chiều trông thật đẹp. Tí nói thầm, cám ơn Mẹ đã đem mùa xuân trở lại trong khu vườn. Mùng một Tết năm nay con sẽ cắt những cành lan đẹp nhất đem ra mộ cho Mẹ thưởng thức. Rồi mọi người sẽ trở về nhà cùng vui xuân. Mẹ muốn như vậy mà, phải không Mẹ yêu quý của con"
N.T.Phương Dung
Viết để nhớ về Mẹ.

Ý kiến bạn đọc
06/09/201723:28:07
Khách
Mấy bài viết về mẹ, sau khi mẹ Tí mất, đọc mà nghe lòng cứ rưng rưng!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 806,821,750
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.