Hôm nay,  

Ma Qủy và Thiên Thần

03/07/201900:00:00(Xem: 9165)
Tác giả: Chung Mốc
Bài số: 5729-20-31536-vb4070319

Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm trước khi ông còn ở Việt Nam và đã nhận giải đặc biệt 2005. Hiện tác giả đã an cư tại Hoa Kỳ và đây là bài thứ hai ông viết từ quê mới.

Ga Mat Qui OKA
“Gà mặt quỉ” (Ayam Cemani) gố Java, Indonesia.

***

*Ma

Dân gian thường nói: "Xấu như ma". Mình thấy không hoàn toàn như vậy. Có lẽ chỉ là do cách hiểu chưa hết vì một chữ bao hàm nhiều nghĩa khác nhau, có khi trái ngược hẳn.

Ví như nhà có người chết, bình dân thường gọi là nhà có đám ma. Người chết hiện về cũng là ma tất. Vậy ông bà cha mẹ ...những người đã chết đều xấu hết hay sao?

Má tôi mất đã hơn hai năm, ngày nào cũng mong Má về để được gần gũi như những ngày xưa. Rất tiếc là chỉ thấy được vài lần trong giấc mơ. Dù người ta có gọi là ma nhưng nếu mẹ về thật thì cũng là ma kính yêu vô cùng.

Hôm đám trăm ngày của bà cố Vực, con cháu và một số thân quen tụ tập lại nhà cũ của ông bà ở thành phố Wichita. Chuyện được bàn tán nhiều nhất là việc ông Trùm về đứng ở hiên sau nhà vẫy tay chào hai anh Mễ tới đổ đất làm vườn.

Hai anh Mễ này đâu biết ông là ai và đã chết rồi? Ấy vậy khi chú Thăng chỉ bức di ảnh của ông thì họ quả quyết là chính ông cụ này đã chào họ.

Mình tin sự việc này là có thật. Còn trong đám cháu chắt của ông có đứa nói chắc không dám ở nhà này vì sợ ma lắm.

Mình giải thích sơ sơ là ma đâu có xấu. Ma không hại đươc ai cả, cớ gì phải sợ?

Trong Lĩnh Nam Chích Quái có câu chuyện:

- Anh kia bị kẻ thù săn đuổi phải trốn vào rừng sâu núi thẳm, đói khát khổ cực trăm bề. Bất chợt thấy một con ma, anh hoảng sợ chúi nhủi vào gốc cây không dám nhìn lên và van xin này nọ, nhưng con ma cười khành khạch mà rằng:

"Ai đã làm cho ngươi ra đến nông nỗi này? Chính là loài người. Ngươi hãy yên tâm bầu bạn với ta. Chỉ con người mới đáng sợ và nên tránh xa".

Lại kể chuyện về ông anh rể tôi nhận đỡ đầu cho một gia đình tân tòng.

Tay này ngầu lắm. Một hôm chở vợ con sang thăm, thuyền phải đi qua một đám mộ lô nhô ở sông Ngang thì bỗng nhiên đứa con nhỏ mới hơn tháng của vợ chồng nó khóc thét lên. Lên tới nhà anh chị tôi mà nó vẫn cứ khóc như bị ai nhéo. Chị ấy bảo chắc tụi bay đi qua đám mộ đó bị "Tiểu nhi" (Ma con nít) theo chọc phá đó. Bây giờ một là phải đốt quả bồ kết, giẻ rách mà hơ thằng bé... Hai là phải qua chỗ đó năn nỉ các ngài bỏ qua cho.

Ha ha, mà bà chị tôi là người theo đạo Công Giáo "đạo dòng" mới chết cười chứ.

Thằng này điên tiết lên, một mình một chèo quày ngay trở lại, tới đám mộ nó đủ má, đủ mẹ um sùm, lại còn đe đem cuốc xẻng ra lật úp hết mấy cái mộ này lại.

Thế là mấy con ma lớn ở nhà vội vàng phôn cho đám ma ranh con kia phải lập tức về ngay đơn vị.

Còn đứa con nó ở nhà tự nhiên ắng tiệt, nằm ngủ êm như con heo con.

Vậy nên từ rầy các cháu chẳng phải sợ ma cỏ gì sất.

Cứ yên tâm

*Quỷ

Đã nhỡ miệng nhắc câu: "Xấu như ma" thì mới là một nửa.

Còn vế thứ hai: "Dữ như quỷ" thì cũng tiện thể bàn nhảm tí  cho vui cửa nhà.

Trai gái, vợ chồng thường gọi nhau bằng quỷ. Đôi khi chỉ để kể xấu mà không phải nói xấu.

Này nhé: Bà chị tôi kể hồi mới cưới mới 15 tuổi, cứ chồng đụng vào người là bả phủi lia lịa và la lên: Quỷ, quỷ, quỷ...một tràng.

Vậy mà sau đó ít lâu, có vô số quỷ con ra đời.

Đang tán tỉnh một cô gái miền Nam mà nghe cô ta chửi "Gủy Sứ hay Gủy Nà" là lúc cô ta chịu đèn rồi đó.

Xin trở lại chuyện trên đất Mỹ, thành phố Wichita.

Ở vùng này nếu mà có khách phương xa đến chơi thì thật tình không biết đưa đi đâu. Cảnh đẹp không có. Chỗ ăn chơi cũng không. Cho nên dân ở đây làm ra tiền không có chỗ tiêu. Tiền bạc còn dư "thiếu nhóc" gì. Phần đông bà con ta cứ mua vàng, lâu lâu đem ra ngửi chơi vậy thôi.

Vẫn chuyện hôm đám giỗ bà trùm Vực, có mấy anh con cháu bà trùm ở Texas qua tham dự. Chú Thăng thấy cũng bí rị như vậy, mà không lẽ cứ ở trong nhà? Mãi sau mới chợt nhớ ra nơi  chú nghĩ rất hấp dẫn để đưa khách thăm quan là nông trang của anh Luân, có nuôi một giống lạ là "Gà Mặt Quỷ" đen thui từ đầu đến chân, bộ lòng cũng đen, chỉ có huyết là đỏ.

Loại gà mặt quỉ này vốn gốc gác từ đảo Java, Indonesia, có tên gọi là Ayam cemani. Ayam tiếng Indonesia có nghĩa “gà” và Cenami tiếng Phạn (Sanskrit) có nghĩa là “Đen”. Nhưng loại gà mặt quỉ  này khác hẳn thứ “gà ác” nhỏ nhỏ mà người Việt thường biết. Được du nhập vào Âu Châu từ thế kỷ 18, từ lâu Ayam cemani đã được tây phương coi là món ăn đoắt giá, quí hiếm, nhưng mãi cuối thế kỷ 20 mới thấy được nuôi tại Mỹ. Riêng tại Việt Nam thì gà mặt quỉ hiện được coi là món ăn quí của hàng “đại gia” vì nó bổ đủ thứ.

Chuyến đi “tham quan” nông trang nuôi gà mặt quỉ xem ra được bà con hài lòng.

Vậy là “quỉ” không chỉ  rất đáng yêu mà còn rất đáng giá.

*Thiên thần

"Xinh như Thiên thần" là câu ca tụng toàn mỹ về vẻ đẹp của phụ nữ. Phụ nam đừng có mà mơ. Bởi các hình ảnh về Thiên thần bao gồm sự trong trắng, thuần khiết, dịu dàng... Coi bộ không có cửa cho các đấng mày râu rồi .

Từ nhỏ mình cũng nghĩ vậy vì thấy đa số là hình bán thân, không có khúc dưới thành ra càng nghĩ Thiên thần toàn là nữ thôi.

Mãi đến khi nghe Hùng Cường hát bài Thiên Thần Mũ Đỏ. Rồi nhất là nghe cha Tri đã đi du học Pháp và Rome về kể, ở bên đó có nhà thờ mà hình ảnh Thiên thần được phô trương trọn vẹn cơ thể. Đặc biệt là giới tính nam, thể hiện tính cách đơn sơ là không mặc quần, chim cò đầy đủ.

Rồi lại thấy Tổng lãnh Thiên thần Micae cầm vũ khí chiến đấu với ma quỷ rõ thật oai hùng. Chắc ăn Thiên thần là đàn ông rồi.

Vậy nên nếu mình là con gái sẽ chọn chồng có tiêu chuẩn như sau: Một tí xảo quyệt của quỷ. Hai tí ranh mãnh của ma và ba tí mạnh mẽ của Thiên thần.

Ba tính cách phải trộn lẫn vào với nhau mới thành người chồng "Lý...Trưởng" được.

*** Tự phê: Mình có cả ba "Đức Tính" này.

Hết xẩy con cào cào.

Chung Mốc

Ý kiến bạn đọc
04/07/201909:24:57
Khách
Người mang đầy đủ tố chất của Địa, của Thiên... Vậy mà không chịu vẫy vùng, múa bút cho đáng đồng tiền bát gạo.
Phí thật!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 835,940,110
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại. Một số bài viết khác của cô được ký tên Thịnh Hương. Nay hai bút hiệu hợp nhất, thành một tác giả thân quen đã hơn 15 năm sinh hoạt với Việt Báo viết về nước Mỹ. Tác giả là cư dân miền Bắc California vừa thông báo đã “trả thẻ, về hưu.” Hy vọng viết về nước Mỹ năm thứ 21 sẽ thêm bài viết mới.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, từng nhận Giải Danh Dự VVNM 2001 và giải chung kết VVNM 2004. Khởi viết cùng lúc với giải thưởng Việt Báo, tác giả đã xuất bản cuốn sách đầu tiên, "Cạnh Đền" và mới nhất là "Bước Chân Định Mệnh". Hai cuốn sách gộp chung gần 1.000 trang truyện ký về cuộc đời của chính tác giả.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2019 khi gần 90 tuổi. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh. Trước 1975, là giáo sư đệ nhị cấp tại Trung học Nguyễn Trãi. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết thứ bảy của bà kể về chuyện họp mặt trường cũ trên du thuyền.
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Bài viết mới của bà kể về người bảo lãnh của gia đình, một cựu sĩ quan VNCH, cựu tù cải tạo, vừa ra đi tại Atlanta.
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas. Bà sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả.
Tác giả là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển tới Philippine năm 1989. Định cư tại Mỹ từ 1990, ông hiện là cư dân Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Sau giải Danh Dự VVNM 2018, sang năm 2019, ông góp thêm 7 bài viết mới. Hai bài tiêu biểu: "Đời Phi Công...Không Người Lái," và bài mới nhất, "Philippinnes, Ngày Trở Lại": người thuyền nhân trại Pallawan 30 năm trước, nay là một công dân Mỹ trở lại giúp mảnh đất ơn nghĩa năm xưa chống khủng bố. Vẫn chuyện Philippinnes, đây là bài mới nhất. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển tới Philippine năm 1989. Định cư tại Mỹ từ 1990, ông hiện là cư dân Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Sau giải Danh Dự VVNM 2018, sang năm 2019, ông góp thêm 7 bài viết mới. Hai bài tiêu biểu: "Đời Phi Công...Không Người Lái," và bài mới nhất, "Philippinnes, Ngày Trở Lại": người thuyền nhân trại Pallawan 30 năm trước, nay là một công dân Mỹ trở lại giúp mảnh đất ơn nghĩa năm xưa chống khủng bố. Vẫn chuyện Philippinnes, đây là bài mới nhất.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, cô đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX và hiện là cư dân Los Angeles, công việc: làm tax accountant. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả tiếp tục cho thấy một sức viết mạnh mẽ khác thường. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Chào mừng tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết tên thật là Lâm Túy Mĩ (Milam Túy Hoa). Trước 1975, làm việc cho ngân hàng Việt Nam Thương Tín chi nhánh Nguyễn Tri Phương, Quận 5, Saigòn. Năm 1976, sau đợt đổi tiền, bị sa thải vì có chồng là "ngụy quyền". Vượt biển, và định cư ở Hoa Kỳ từ hè năm 1979. Từng là nhân viên thành phố Long Beach trên 28 năm. Sau hưu trí, hiện là cư dân Santa Ana. Mong tác giả tiếp tục viết.