Nhỏ Con Ngon Độ!

01/08/201800:00:00(Xem: 7691)
Tác giả: Thanh Mai

Bài số 5454-20-31262-vb4080118

 
Tác giả là cư dân Minnesota, đã nhận giải vinh danh tác giả Viết Về Nước Mỹ 2008. Với những bài viết phăng phăng  bằng giọng yêu đời và yêu người thuộc đủ loại đề tài, cô là một tác giả rất được bạn đọc yêu mến.

 
***

 
Tôi quen Hoa qua một người bạn và gặp được Hoa năm ngoái khi về nước làm tang lễ cho Ba tôi. Hoa nhỏ con chút xíu nhưng lòng nhiệt tình và quan tâm cho bạn bè rất lớn nên tôi mến Hoa ngay.

Nhớ lời Hoa dặn là Thanh đừng quên Hoa nhen nên tôi gọi hỏi thăm sao dạo này không thấy Hoa trên Facebook và ngạc nhiên quá khi nghe Hoa kể về chuyện biểu tình ở Nha Trang sáng Chủ Nhật 10 tháng 6:

- Sáng Chủ Nhật hôm qua Hoa đi biểu tình đó Thanh. Hoa giấu biểu ngữ trong bụng ra địa điểm tập hợp họ thông báo là Tháp Trầm Hương thật sớm thấy có vài người lảng vảng gần đó. Ai cầm biểu ngữ trong tay là bị công an tới giựt xé ngay. May mà Hoa đoán trước giấu trong bụng nên không sao. Có một số người tới rải rác và Hoa nghe họ nói với nhau là “Sao không thấy gì hết trọi? Không biết có đúng địa điểm để tập trung biểu tình không?” Gần đến giờ, Hoa tự động chạy lên tháp và lấy biểu ngữ ra đưa lên. Mọi người ồ lên nói “Đúng rồi! Có biểu tình!” và họ kéo đến tham gia càng lúc càng đông.

Tôi hỏi:

- Được cỡ bao nhiêu người vậy Hoa? Và Hoa có gặp ai quen không?

- Đông lắm được cỡ vài ngàn người đó Thanh và Hoa chẳng thấy ai quen.

Rồi Hoa kể tiếp:

- Mọi người nối đuôi nhau đi rất ôn hoà. Nhưng ngang qua một khách sạn thấy có nhiều khách du lịch Tàu đứng xem xí xô chỉ trỏ quay phim chụp hình, nhóm thanh niên ghét lấy mấy chai nước uống quăng vào họ nên họ xách váy chạy tuốt. Tụi Hoa phải khuyên mấy em là để dành nước mà uống chứ không tụi nhỏ hăng máu ghét Tàu làm loạn thì phiền lắm.

Tôi hỏi tiếp:

- Công an có đàn áp không?

- Có bắt người nhưng dân nhào vô giành lại được! Kỳ biểu tình này Hoa thấy mọi người đoàn kết thương yêu nhau chia xẻ từng chút nước uống thấy mừng và cảm động ghê vậy đó Thanh. Người dân đi đường cũng mua nước tiếp tế ủng hộ người biểu tình nữa!

- Đi bộ mệt không Hoa?

- Không mệt nhưng chừng đi kiếm xe mới mệt. Tụi Hoa để xe một chỗ đến khi biểu tình xong đi về lấy xe thì mất đâu hết. Gọi hỏi tùm lum mới biết công an chở xe về đồn. Hoa tới đồn thì họ điều tra hỏi Hoa là “Chị đi đâu sáng giờ?”. Hoa tỉnh bơ trả lời “Các anh muốn tôi nói láo hay nói thật? Đây là quê hương của tôi! Tôi muốn đi đâu thì tôi đi!”

Tôi khen:

- Trả lời hay nhen! Rồi sao nữa?

- Hoa đòi lấy xe thì họ bảo Hoa phải điền vào giấy khai nhận là đi biểu tình. Hoa đâu chịu nên họ bảo Hoa về đi vài ngày sau mới được nhận lại xe!

- Chắc bọn họ muốn ăn tiền hối lộ mới cho lấy đó!

- Không biết nữa! Nhưng Hoa nói với họ là “Được thôi! Mấy anh cho biết ngày nào có thể lấy xe để tôi trở lại. Nhưng bây giờ mấy anh phải cho tôi chụp hình cái xe chứng tỏ là xe của tôi mấy anh đang giữ chứ không phải tụi trộm xe trong lúc không có chủ đã lấy đi. Và xe tôi đang trong tình trạng còn nguyên vẹn không bị thiếu phụ tùng nào”. Tụi nó nghe vậy chán quá bảo “Thôi chị ký giấy nhận xe rồi đem xe về ngay đi!”. Hi Hi!

- Trời! Sao Hoa nghĩ ra cách này hay quá vậy? Có ai bày không?

- Trước khi tới trụ sở công an Hoa đã phải nghĩ ra cách để lý luận đối phó với tụi nó. Tuyết Lan bày Hoa phải cứng rắn và biết lý luận. Đừng sợ và để tụi công an áp đặt mình.

Tôi phục Hoa thật đó. Không ngờ trông vẻ ngoài nhỏ nhắn và cũng không còn trẻ trung gì mà dám đi biểu tình. Lại còn thông minh biết cách ứng xử khi gặp chuyện nữa chứ.

Hoa hỏi tôi:

- Hoa vừa hỏi anh bạn bên Mỹ về cảm nghĩ và thái độ của người Việt bên đó về luật đặc khu và an ninh mạng của VN hiện nay. Anh chàng  nói là người Việt bên này bận chuyện kiếm cơm chẳng ai quan tâm chuyện Việt Nam nên Hoa buồn quá. Phải vậy không Thanh?

Tôi kêu trời:

- Hoa hỏi “Gã Khờ” đó hở? Hắn làm ở chỗ khỉ ho cò gáy đâu có sinh hoạt với người Việt đâu mà biết. Hoa hỏi lầm người rồi. Hoa biết không, đa số rất nhiều người trong đó có Thanh suốt ngày 10 tháng 6 bên Việt Nam, tức chiều thứ Bảy và sáng Chủ Nhật bên Mỹ đều dán mắt vào màn hình điện thoại hoặc computer mà theo dõi và khóc vì mừng cho tinh thần dân tộc, cũng như căm hận bọn công an đàn áp người biểu tình đó. Ai cũng yêu nước và đồng hành bằng trái tim với đồng bào mình Hoa ơi! Các bạn không đơn độc đâu!

- Hoa vui lắm sau khi nói chuyện với Thanh. Lên tinh thần lắm luôn! Cảm ơn Thanh đã đồng cảm với mình. Cảm ơn bạn nhiều, nhiều nhé!

Hoa nói chủ nhật tới Hoa không đi biểu tình tiếp được vì phải vào Sài Gòn thăm cô bạn thân là Thảo bị ung thư, sẵn thứ Hai có hẹn đi tái khám luôn. Hoa bị bịnh lâu nay mà cũng ráng đi biểu tình, chì thật đó!

Tuần sau tôi gọi hỏi thăm Hoa về tình trạng Thảo và Hoa đi tái khám thế nào thì cô nàng nói:

- Hoa đem theo mấy triệu để tặng Thảo và để khám bệnh nhưng mấy đứa bạn ở Nha Trang nghe tin Hoa vào thăm người bệnh tụi nó nói nhờ Hoa ứng trước tặng Thảo nên...hết tiền không đi khám nữa. Hi Hi! Để sau này rảnh rỗi đi khám lại chẳng sao!

Tôi hỏi:

- Ở Sài Gòn Hoa có đi biểu tình ngày Chủ Nhật không vậy? Thấy tụi côn an côn đồ đánh người dã man quá! Con người còn hơn dã thú. Thấy mà tức ơi là tức! Bọn này phải bắt chặt tay hết cho chừa. Còn tụi chóp bu tạt cho mỗi đứa một chai acid.

Hoa giễu:

- Trời! Hung dữ vậy nàng!

- Tức quá mà! Cùng là dân Việt mới nhau mà không hiểu được khi mất nước ai cũng bị Tàu xử như nhau sao! Không những ngu mà còn ác ơi là ác! Ai mà không tức! Hoa biết không, bà chị họ của Thanh rất hiền và hay đi chùa. Chỉ vừa đi chùa ra thấy trên Facebook video về cảnh tụi công an côn đồ đánh dân chỉ tức quá đòi ôm bom ném cho chúng chết hết kìa.

-Chọc Thanh thôi chứ Thảo bị bịnh cũng đòi thí mạng cùi với tụi nó nữa đó. Cả ngày Chủ Nhật Hoa ở trong bệnh viện lo cho Thảo. Hai đứa cũng nghe nói kỳ này bọn họ ngăn chận không cho biểu tình nổ ra nên bắt người loạn xạ và đánh đập tàn nhẫn lắm. Họ muốn làm người ta sợ nhưng chắc chắn những người bị đánh sẽ càng thêm thù.

Tôi nói:

- Số người đi biểu tình còn ít quá. Nếu ai cũng đồng lòng đứng lên, một người bị đánh trăm người nhào vô cứu thì đâu có chuyện tụi nó cứ bắt từng người lôi đi như thế. Nhiều người làm ăn được hoặc có con cái làm ăn với nhà nước, nên họ dửng dưng không muốn đụng chạm với chính quyền thấy mà nản!

Hoa ngậm ngùi:

- Họ chỉ biết gần mà không nghĩ đến tương lai lâu dài khi nước mất vào tay tụi Tàu, liệu con cháu họ có được yên thân không? Rồi luật an ninh mạng bọn chóp bu cũng bấm nút thì coi như khoá miệng mọi người lại, giặc tha hồ làm mưa làm gió. Nhưng Hoa tin khi chính quyền làm mất lòng dân cũng sẽ sụp đổ thôi. Hoa không chấp nhận bó tay chịu chết và nghĩ là cũng có nhiều người như Hoa vậy!

- Hoa còn ở Sài Gòn hay về Nha Trang rồi?

- Hoa phải về ngay Nha Trang để hủy hợp đồng bán nhà Thanh à. Hoa nghe nói con nhỏ mua nhà của Hoa đứng tên mua giùm cho người Trung Quốc, nên Hoa không bán cho nó nữa.

- Hủy hợp đồng có bồi thường không Hoa?

- Có chứ Thanh. Nhưng Hoa chấp nhận bồi thường chứ không bán đất cho Tàu. Chúng mình yêu đất nước mình bằng con tim vì trong đó có gia đình, người thân và bạn bè yêu quý. Mình hy sinh hay mất mát một tí có là gì với nỗi thống khổ của dân mình hén Thanh.

Ngày xưa sau 75 gia đình Hoa bị liệt vô thành phần “ngụy quân ngụy quyền”. Cha và anh phải đi tù của chế độ mới. Kinh tế gia đình kiệt quệ đời sống khốn khổ vô cùng. Người cha bị mất trong tù còn người anh “học tập cải tạo” chưa đủ 3 năm nên gia đình không thể xuất cảnh theo diện HO được.

Hoa bươn chải làm đủ nghề và sống tằn tiện mới mua được hai cái nhà một để ở và một cho thuê kiếm thêm chút ít. Nay nhà cửa lên giá Hoa mới bán 1 cái để cho con làm vốn. Tôi nghe Thảo nói là Hoa bán căn nhà này lời hơn tỉ đồng Việt Nam là một số tiền không nhỏ, nhưng Hoa đã vì lòng yêu nước quyết định chịu thiệt không giao một tấc đất vào tay giặc!

 
Tứ trụ triều đình Việt Nam ơi! Mấy người đem bán 3 cái đặc khu cho giặc tui thấy không xứng đáng để bưng bô cho cô bạn nhỏ con ngon độ của tui đó!

Thanh Mai

Ý kiến bạn đọc
03/08/201819:38:28
Khách
Cám ơn cô Thanh Mai.- Đọc bài của cô, Phúc Thiện Nhựt vừa tự hào hảnh diện và vừa vui.- Vui vì đồmg bào ta đã không còn sợ bọn cầm quyền, quên lịch sử 4000 năm bị bọn Tàu cộng đô hộ nên đang bán nước cho chúng cai trị và ở quê nhà, đồng bào ta đang đứng lên đương đầu với bọn cầm quyền; hãnh diện vì cô Thanh Mai cũng như cô Nguyễn Ngọc Mhư Quỳmh là người cùng quê với Phúc Thiện Nhựt, Nhatrang.- Ngày cô Như Quỳnh ra tòa lãnh án 10 năm tù, Phúc Thiện Nhựt cũng có viết lên ý kiến chống đối posted lên fb bị chúng gở xuống ngay.- Chúc cô Thanh Mai giữ vững tinh thần, luôn vui vẻ trẻ trung và dồi dào sức khõe, nhé.- Để có thể nói chuyện nhiều hơn, cô Thanh Mai liên lạc email : phucthiennhut@gmail.com. (03-08-2018)
02/08/201816:45:59
Khách
Viết nữa đi Thanh Mai ơi!
Cám ơn tác giả đã thuật lại câu chuyện cảm động về một trong số hàng nghìn người dân Nha Trang can đảm đã dám đứng lên phản đối chuyện cho thuê đất, để cho bọn giặc bắc có cơ hội chiếm lấy quê hương mình. Nghe nói, hiện tại ở khắp mọi nơi trên đất nước bọn Tàu cộng ồn ào ồ ạt tràn qua quậy phá dân mình. Thât ngạc nhiên sao người dân đều biết mà quý ngài "bề trên" lại không ai nhận thấy nhỉ?
Chúc Thanh Mai chân cứng đá mềm. Tiếp tục đi.
PHoa
01/08/201820:22:20
Khách
Cô này nhỏ con cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, nhưng có tấm lòng và sự suy nghĩ thật vĩ đại. Khen cả người tường trình câu truyện.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 812,114,698
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại. Một số bài viết khác của cô được ký tên Thịnh Hương. Nay hai bút hiệu hợp nhất, thành một tác giả thân quen đã hơn 15 năm sinh hoạt với Việt Báo viết về nước Mỹ. Tác giả là cư dân miền Bắc California vừa thông báo đã “trả thẻ, về hưu.” Hy vọng viết về nước Mỹ năm thứ 21 sẽ thêm bài viết mới.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, từng nhận Giải Danh Dự VVNM 2001 và giải chung kết VVNM 2004. Khởi viết cùng lúc với giải thưởng Việt Báo, tác giả đã xuất bản cuốn sách đầu tiên, "Cạnh Đền" và mới nhất là "Bước Chân Định Mệnh". Hai cuốn sách gộp chung gần 1.000 trang truyện ký về cuộc đời của chính tác giả.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2019 khi gần 90 tuổi. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh. Trước 1975, là giáo sư đệ nhị cấp tại Trung học Nguyễn Trãi. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết thứ bảy của bà kể về chuyện họp mặt trường cũ trên du thuyền.
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Bài viết mới của bà kể về người bảo lãnh của gia đình, một cựu sĩ quan VNCH, cựu tù cải tạo, vừa ra đi tại Atlanta.
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas. Bà sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả.
Tác giả là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển tới Philippine năm 1989. Định cư tại Mỹ từ 1990, ông hiện là cư dân Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Sau giải Danh Dự VVNM 2018, sang năm 2019, ông góp thêm 7 bài viết mới. Hai bài tiêu biểu: "Đời Phi Công...Không Người Lái," và bài mới nhất, "Philippinnes, Ngày Trở Lại": người thuyền nhân trại Pallawan 30 năm trước, nay là một công dân Mỹ trở lại giúp mảnh đất ơn nghĩa năm xưa chống khủng bố. Vẫn chuyện Philippinnes, đây là bài mới nhất. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển tới Philippine năm 1989. Định cư tại Mỹ từ 1990, ông hiện là cư dân Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Sau giải Danh Dự VVNM 2018, sang năm 2019, ông góp thêm 7 bài viết mới. Hai bài tiêu biểu: "Đời Phi Công...Không Người Lái," và bài mới nhất, "Philippinnes, Ngày Trở Lại": người thuyền nhân trại Pallawan 30 năm trước, nay là một công dân Mỹ trở lại giúp mảnh đất ơn nghĩa năm xưa chống khủng bố. Vẫn chuyện Philippinnes, đây là bài mới nhất.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, cô đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX và hiện là cư dân Los Angeles, công việc: làm tax accountant. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả tiếp tục cho thấy một sức viết mạnh mẽ khác thường. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Chào mừng tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết tên thật là Lâm Túy Mĩ (Milam Túy Hoa). Trước 1975, làm việc cho ngân hàng Việt Nam Thương Tín chi nhánh Nguyễn Tri Phương, Quận 5, Saigòn. Năm 1976, sau đợt đổi tiền, bị sa thải vì có chồng là "ngụy quyền". Vượt biển, và định cư ở Hoa Kỳ từ hè năm 1979. Từng là nhân viên thành phố Long Beach trên 28 năm. Sau hưu trí, hiện là cư dân Santa Ana. Mong tác giả tiếp tục viết.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.