Nơi Sòng Bài

05/12/200800:00:00(Xem: 208230)
Nơi Sòng Bài

Nơi Sòng Bài

Tác giả: Trần Đông Thành
Bài số 2476-16208553-vb6051208

Tác giả là cư dân San Jose, đã góp một số bài viết về nước Mỹ và nhận giải đặc biệt. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
***

Tôi hiểu rõ ý nghĩa chê cười của câu "Cờ bạc là bác thằng bần" còn thầm nhắc nhở các fan đam mê cờ bạc đừng có vùi đầu vào các sòng bài mà thân bại danh liệt. Ông bà còn sống hay giảng giải cho con cháu "Tiền cờ bạc để ngoài sân". Ăn bạc có ai đem đủ về nhà số tiền mình may mắn đâu. Nếu may mắn bửa đó bạn đánh bài ăn đám bè bạn quay quần rủ nhau đi ba đi bảy nhảy nhót, trác táng. Tiền sung rụng tha hồ xài cho thỏa thích. Nhưng lúc thua, phần nhiều thì thua, bạn ngồi chèo queo một mình, cú rũ như khỉ trong rừng ngâm mưa lạnh lẽo. Bạn không có mống nào ngó tới, chúng xa lánh, vì sợ mượn tiền cờ bạc.
 Biết tai hại cờ bạc tai hại như vậy, nhưng có bạn rủ rê, như bùa thuốc lú, tôi đi không từ chối. Trong túi còn 400 đồng Washington đinh chiều nay đưa cho vợ đóng tiền bảo hiểm xe cho đứa con trai lái đi học, lấy ra hùn với người bạn xưa nay có máu nhất đen nhì đỏ.
 Thằng bạn ngồi vào bàn lắc xí ngầu "Giơ cao lượn vài vòng biểu diễn như lính dù thả xuống nhẹ như bông gòn rơi ", tỏ ra người kỹ thuật "tay chân" sành sỏi, tay anh chị "Máu nhuộm bãi Thượng Hãi". Tôi có tật yếu tim, chưa đánh đã run, không chạy đua mà tim đánh thin thịt.
 Ghé tai bạn tôi thì thào:
 -Ăn chút ít nghỉ nhe mậy! Cơm gạo thôi!
 -Mày nhát như thỏ đế! Muốn ăn thì phải lăn vô bếp. Sợ thua trù ẻo không hên đâu đó! Để tao lo! Tin tao đi!
 Nó xòe. Nó nặn. Bài lật úp. Quay qua tôi nhe răng cười. Thấy nó cười tôi cũng họa theo cười. Cười để che lấp tính sợ thua. Không biết bài nó lớn nhỏ thế nào mà cái "Home run" vùa vô phần cái hết ráo. Bạn tôi bún tay cái xẹt, miệng méo xệch "Xui quá". Tôi thì thiếu điều té xỉu tại chỗ.
 Bạn cằn nhằn, đuổi tôi như thầy ngãi đuổi tà ma quỷ ám:
 -Đi chỗ khác chơi đi mày! Mày ở đây tao xui quá!
 Theo mệnh lệnh sai khiến của đại gia cầm bài, tôi vừa sợ vừa lo, riu ríu vâng lời ghé qua bàn phục dịch khác.
 Bàn bài bên cạnh mới "Opening" anh chị tóc nâu tóc đen chen nhau ngồi vào bàn không chừa một ghế trống. Kẻ nặn bài con mắt láo liên. Người vã mồ hôi như tắm. Gần 40 bàn mỗi bàn là một tổ sòng bạc. Chừng 10 con bài vây quanh một tay cái trung tâm. La ó. Chữ rủa. Cười hinh hích. Đám lâu la "Hành khất" (Dân VN homeless dựa sòng bài ai ăn bài nó xin "Chút đỉnh" ăn cơm) bu quanh kiếm chác. Chủ cái là một cô gái trên dưới 30 tuổi. Dồi má hồng. Hai vành môi đỏ tươi. Cười với khách rất có duyên. Nói năng nhỏ nhẹ để câu khách "sộp" mộ điệu "Boa". Tay con dầu chỉ 10 đến 12 môn đệ nhưng đủ hạng người từ ông bà già, thanh niên nam nữ. Nhiều đại diện quốc gia năm châu tham dự đóng góp. Thế giới đại đồng! Nơi đây trụ sở lien hiệp quốc! Tôi thấy sự hiện diện của khách permanent, người nước Việt Nam, người Cao Miên. Mễ, Tàu cả dân Ấn độ, dân Trung đông. Họ nói tiếng Anh như gió. Gió tây lộn gió nam! Tay em đánh mỗi tụ một vài "Đồng trắng" ($100) là thường. Tôi tự hỏi tiền ở đâu mà họ bỏ ra đặt nườm nượp. Hội nghị bàn bán nguyệt, bàn cãi chí chóe. Cái hô "Middle", lật tẩy ra đót, người cười khoái trá nhảy xỏm tưng bừng, đánh tay nhau xoèn xoẹt, người nhăn mặt rít miệng rù rù như chú khỉ ăn ớt. Chủ bài chia bài kỹ thuật tuyệt xảo,kỹ năng nghề nghiệp. Tay em cầm bài, nặn bài rất điêu luyện. Họ "Đập" ống xí ngầu rất lả lướt.trên mặt bàn trải nhung xanh, nện dĩa điệu nghệ "Bình bình" nghe chát tai chát óc. Cả làng chơi nghe tiếng bình bịt vang cả nhà chơi, tưởng chừng động đất đến nơi. Cái quơ tay "Signal"qua một lượt coi như nội bất xuất ngoại bất nhập. Làng chơi im thin thít. Tài vật ở đâu nằm yên ở đấy. Cái vùa tiền "Sâu" mỗi tụ ít nhất $1. Tay "ăn có" đứng chầu rìa bên ngoài rất đông như dân quê coi tài tử biểu diễn xiệc.
 Một bàn chủ gôm vô hồ bao $10. Một bàn bài diễn ra chừng 10 phút. Thu tiền dễ dàng mồ hôi đổ ra rất ít. Cứ 1, 2 tiếng police officer có hộ tống vác thùng sắt đựng tiền từ sòng bài ra xe. Tại bàn môn điếm, cái số đỏ "Home run" quơ hết tiền địch thủ, thưởng anh hay chị chia bài một hai chip $25 là thường. Đỏ đen toàn là anh chị hảo hớn. Thật là anh hùng Lương Sơn Bạc. Thảo khấu nghĩa hiệp ăn thì quăng vài ba quan "tiền lẻ" cho cái chia lấy "Hên". Nếu thua, đứt nòng nọc, lẳng lặng tránh ra nhường chỗ cho nam nữ anh hùng hào kiệt khác vào trợ chiến. Ra ngoài vốc hết túi, móc quần móc áo, coi lại có sót đồng ten nào dính túi lấy ra cúng tổ, có nhiều khách lãng tử nói là đóng tiền điện cho city. Vài lữ khách sau bàn bài sát phạt mặt nhăn nhúm như người thượng cổ tiu nghỉu đi một mình ra cửa, dáng thất thỉu như kẻ thất tình.
 Đứng một chỗ buồn chán, tôi xề qua bàn đỏ đen kế bên chừng vài bước là tới. Ở đây họ cũng la ó, đập chén xí ngầu ì xèo, người cười tíu tít "Đập tay nhau rầm rập", chạy lăng xăng reo mừng nhờ số đỏ, người phủi tay miệng cà lăm bởi số đen:
 -Rồi! Vậy là bứt một tháng lương! Đói!
 Tôi theo dõi anh ta bước qua bàn kế bên nắm vai người bạn, xã giao:
 -Mày ăn thua thế nào"
 -Ăn
 Anh ta có vẻ mừng rỡ như gặp ân nhân:
 -Cho tao mượn 200.
 -Mày thua"
 -Đưa lẹ đi! Tao đi gở!
 -Mà mày thua bao nhiêu rồi"
 - Hai ngàn rưởi
 -Mượn rồi tiền đâu mày trả"
 -Tao về kêu vợ tao đưa!
 -Giữ lời hứa nhen bạn!
 Hắn trở lại bàn cũ, ngồi một ghế khác cho hên. Đổi ra 8 con chip, đồng 25. Khẽ từ từ. Vốn lẫn lời lên 300. Phiên hắn ra Teller. Lên 500. Bàn thứ hai mậu thầu mậy vĩ, 500 chủ cái cầm chia đều cho mọi tay chơi.
 Gả thanh niên thua thất điên bát đảo, chỉ có mấy bước cách xa mà cũng chạy tất tả, đến tìm nguời bạn cũ, lắc vai:
 -Cho tao mượn thêm 300 gỡ.
 -Còn đâu mà mượn. Tao sạt mấy cây thua hết ráo!
 Hắn trợn mắt:
 -Còn chút đỉnh không"
 Bạn của hắn làm thinh, đon đả tới máy rút tiền TCM hối hả nhét thẻ visa chạy vô khe tuông ra xối xả từng tấm giấy 20 mới tinh.
 Hắn chen vô ghế đẩy một fan ra, còn cự nự:
 -Chỗ của tôi!
 Đặt vài cây bài "Cà cà". Đến làm cái ngửa bài cũng mậu "thùng" mậu "phé".Cạn túi, hắn giậm chân đùng đùng đi cửa sau ra exit như mới ở nhà gây lộn vói vợ. .
 Hai người bạn đứng lại dằng co hạch hỏi, tra gạn visa, mastercard của nhau một hồi. Tiền hết, tình nghĩa bạn bè không còn gì nữa. Lời qua tiếng lại rồi đánh đấm nhau lịch bịch ở cửa enter sòng bạc. Người u đầu. Kẻ bị phun máu. Security yêu cầu hai fan ra khỏi cửa.
 Sòng bạc trở lại bình thường. Người vào kẽ ra nườm nưởp. Áo trắng áo đỏ trộn vào nhau hỗn độn. Sát phạt diễn tiến tốt đẹp. Tôi hy vọng trở lại thấy đồng minh bài sẽ khá hơn. Nhưng tại hiện trường, bạn tôi hiện diện chỉ còn vài con chip của vài đồng lơ thơ chứng tỏ vốn lời hết sạch. Nó móc bóp lấy ra 1000 riêng đổi chips. Tôi mặt nặn không còn chút máu. Tôi cảm tưởng mình nhẹ bổng, lâng lâng như vừa mới bung dù nhảy xuống khu Rừng Sát.
 Tôi qua bàn kế bên chờ cho bạn mình lên nước.
 Gặp sòng già dách.
 Bàn này quy tụ mấy bà sồn sồn. Chắc lãnh tiền SSI hay trợ cấp đi đánh bài. Bên cạnh là hai cô gái đeo bông tai khoanh tròn thả tòn ten, dầu thơm nồng nặc. Cách chưng diện xem đây là gái massage. Bà già tuổi khỏang 65. 70 chân đi cà nhắc, kéo ghế ngồi ngoài vòng đám người quần thảo nhộn nhịp. Lâu lâu chừng như coi nước coi cái, lựa cây bài tốt, giở khăn mu-xoa lấy ra 10 đồng "Behind". Thua 10 đồng. Tôi đứng kế bên nghe bà già thở è è có lẽ thiếu thuốc trợ tim còn tiếc nối vì thua tụ. Một lát, tôi thấy bà giở khăn lấy ra thêm tờ $10 và 5 đồng nữa. Tay lập cập đưa "Ké". Thua nữa. Càng thua càng "đập". Số bà không may, cứ thua cây bài nầy tới cây bài khác liên tục. Mặt bà xanh ương như kiét lỵ. Bà đứng dậy lần trong túi áo trong mò được tấm giấy bạc 100 washington xếp gọn ra đổi lấy 4 con chips. Thua nhiều sanh bạo dạn, bà bỏ vào một tay em "Bàn như Khổng Minh luận Xích Bích","theo bà tụ này "Lucky" nên dồn hết chip vô một tụ, win thì vớt vát lại. Bại thì hốc hác như Chu Du hộc máu! Trời không giúp người nghèo! Giở bài cái quắc lớn. Bà thua trụi lủi. Tôi thấy bà già buông xuôi ra cửa, chân tả đá chân hữu như người say rượu. Tôi tự hỏi "Bà lão trượng này chắc lãnh tiền già hay SSI mà thua cờ bạc nhiều thế này thì còn tiền đâu mà xài trong tháng này" Nếu chưa đậu quốc tịch không biết tương lai sẽ ra sao nữa"".
 Tôi quay lại hai người đẹp nãy giờ thua rất đậm. Làm tay con thì ăn. Đền tay cái thì gãy. Một người đàn ông quần áo bảnh bao kéo ghế ngồi kế bên đám mỹ nhân. Hắn tỏ ra là tay sành điệu ăn chơi. Thài lai tài trí như Lữ Bố:
 -Tụ em có bảo hiểm rồi!
 Hắn ngồi gần bên Điêu Thuyền hí ngôn lồng lộng. Hắn bỏ tiền hùn partner với mỹ nhân Đắc Kỹ thua xiểng niểng nhưng vốn có máu mặt và trước người đẹp hắn là vua Trụ cười hề hề, săn bò lạc. Một lần thua chàng tặng cho nàng một vài cái hôn chùa gọi là an ủi lúc vận may chưa tới. Nàng làm thinh cho chàng mơn trớn để được chút ân huệ ""Vốn liếng". Hai cô gái thua nóng mặt rút hết bóp lớn tới bóp nhỏ tìm tòi fund vô đóng hụi chết. Hai cô mồ hôi cha mồ hôi con rỉ rả làm chảy cả phấn son trên mặt. Những đường gân xanh dợn sóng trên mặt, ngoằn ngoèo như rắn bò. Tôi quan sát nét mỹ miều biến mất chỉ còn hiển hiện một phù thủy mặt mày như Chung Vô Diệm, vừa xấu vừa độc ác như quỷ sứ. Sau cùng tôi thấy gã đàn ông chơi sộp ôm eo ếch cô gái đi ra khỏi cửa sòng bài đi về hướng khách sạn.
 Tôi trở lại bàn quần thảo bạn tôi đang ăn thua với đám cao thủ võ lâm ngó nhau không nháy mắt chờ động thủ. Bạn tri âm đang hồi ngồi cái. Số tiền nhiều chồng cao mấy tầng, sừng sững như tháp ép-phen. Cây đầu gãy, chung hết. Cây sau ván bài lật ngửa "cà cà" tiếng lóng của giới cờ bạc có nghĩa là bài mậu đôi, mậu phé, láng lẩy. Cháy túi, tiền hết sạch.
 Bạn tôi hằng ngày rất vui tánh, chuyện trò pha diễu rất dễ thương. Hôm nay có lẽ vì thua bài nhiều nó trở nên đổi tánh khó chịu đi ra ngoài cửa không thèm kêu tôi. Tôi chạy theo kêu réo:
 -Chờ tao đi với mạy, Phanh!
 Nó không nói một lời còn ra đi dáng bành bạch. Tôi nhắc lại:
 -Chờ tao đi với. Phanh.
 Nó xẵng lè:
 -Mày không có cẳng hả"
 Tôi im lặng trước câu trả lời bất lịch sư hạ cố nhân. Nó lại đổ thừa:
 -Mày mượn tiền cho nên tao xui!
 Tôi chữa lửa:
 -Tao cũng thua!
 -Mày thua hai ngàn. Còn tao thua hết tiền vợ tao đưa mua máy bay về thăm má tao bịnh ở Việt Nam mày biết không"
 -Rồi mày làm sao"
 -Biết làm sao! Mày kiếm tiền trả lại tao liền.
 -Tao thua hết cái check tháng này rồi!
 Nó đưa tôi về nhà. Xe chạy như bay. Qua mặt xe xé gió rào rào. Quay kiếng xuống thấp gió bay vô vùn vụt. Làm tôi hú hồn vì cách chạy xe của nó bất kể, không nhường xe, qua lane như phóng lau. Chạy free way lạng như đua xe quốc tế. Dường như nó không còn cảm nhận ra đâu là vào sanh ra tử. Rẽ vào cây xăng kiếm chuyện:
 -Xe hết xăng. Mày đưa tao 10 đồng đổ xăng!
 Giọng như mếu:
 -Còn tiền đâu đưa mày.
 Nó sừng sộ:
 -Vậy thì mày đi bộ về đi!
 Tôi ngần ngừ chưa chịu xuống xe:
 -Tới nhà tao còn xa lắm!
 Nó đoạn tuyệt:
 -Kệ mày! Xuống xe đi!
 Nó tắt máy chờ tống cho tôi xuống xe. Tôi ái ngại trời khuya quá, đây mới tới Campbell nhà tôi ở tận San Jose rất xa.
 Bạn tài xế hối:
 -Xuống xe đi mày!
 -Mày nở bỏ tao đi một mình"
 -Không cần biết. Xuống ngay đi!
 Tự ái tôi đành xuống xe lủi thủi một mình đi bộ về. Tôi tự trách tôi vì ham cờ bạc mà bây giờ mình phải khổ đi bộ xa như thế này. Tiền tháng này không còn đưa cho vợ con chi phí trong gia đình. Mất tình bạn bè xây dựng từ lúc vượt biên, nay không còn tri âm tri kỷ. Về nhà sẽ vịn cớ gì nói thế nào với bà xã cho gia đình không xào xáo.
 Về tới nhà 4 giờ khuya, tôi len lén như một tên trộm rình nhà. Bà xã ngồi ở ghế sofa chờ tôi về. Bà nghiêm mặt không nói với tôi lời nào, cũng không có cử chỉ nào khác lạ ngoài câu hỏi thường nhật:
 -Ông mới về"
 -Sao mình chưa ngủ sớm"
 -Đợi mình về!.
 Tôi gượng cười để xin xóa tội "Vô cớ" về trễ.
 Sáng hôm sau vợ tôi mặc áo chemise đi chợ, túi trên cộm một gói gì bất thường. Tôi tò mò hỏi:
 -Đựng gì trong túi hả mình"
 Bà lí nhí:
 -Cầm đôi bông và nhẫn cưới lấy tiền đi chợ và trả tiền nhà..
 Tôi cúi đầu làm thinh. Hành động của vợ tôi tuy nhẹ nhàng nhưng là hình phạt suốt đời tôi không thể quên.
 Tuần lễ sau tôi nghe tin động trời từ bạn bè "Thằng Phanh, Fan bài 101 dã ly dị, chị Phanh kêu trời kêu đất, tố khổ chồng chị đam mê cờ bạc. Tiền Rent. tiền Điện, tiền Insuarance xe, Tiền Chợ nào còn tiền Nước, bill tiền Rác. Giải quyết sự khó khăn không được, nợ nần bồi lên như chúa chổm, vợ chồng gấu ó đến cảnh ly dị!
 Kết luận "Ma cờ bạc thường hay dẫn lối, dễ tới khó về, như ai cũng sợ Ma mà lại thích nghe chuyện... .MA".
Trần Đông Thành

Ý kiến bạn đọc
28/06/201816:15:25
Khách
cái gì cũng có cái giá cũa nó ,tưỡng dễ ăn tiền của Casino à ..... phàm làm việc gì phãi nghĩ đến hậu quã của nó ...... Bồ Tát sợ nhân , chúng sanh sợ quã ..... hậu quả ,vợ chồng ly dị , gia đình tan nát đừng bao giờ đổ thừa cho Casino mà hãy trách lòng tham cũa chính mình , tham ăn đựơc tiền cũa Casino à ,còn lâu ....... kg có phước hưởng , 1 xu củng kg có được
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
19/02/201900:00:00(Xem: 334)
Tác giả là cư dân Minnesota, đã nhận giải vinh danh tác giả Viết Về Nước Mỹ 2008. Với những bài viết thuộc nhiều thể loại đề tài, cô là một tác giả rất được bạn đọc yêu mến. Ba truyện kể về “Nhân Duyên” sau đây là bài trích từ báo xuân Việt Báo năm Kỷ Hợi 2015.
18/02/201900:00:00(Xem: 1304)
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây là bài viết đầu năm mới Kỷ Hợi của bà.
17/02/201900:00:00(Xem: 1756)
Chương trình America's Got Talent (AGT) trên truyền hình NBC, ra mắt từ tháng Sáu 2006, tới nay đã trụ được 13 mùa, tiếp tục làm mê mẩn 12 triệu khán giả hàng tuần. Simon Cowell, nhà sản xuất của AGT, vào danh sách báo Time bình chọn 100 nhân vật thế giới tạo nhiều ảnh hưởng nhất. Sang năm 2019. Simon 60 tuổi. Show chung kết AGT The Champions mùa thứ 13, gồm những màn trình diễn hấp dẫn của các tài năng đã thắng giải từ khắp thế giới, được sắp xếp thành 7 chương trình TV, trình chiếu đúng dịp Tết Kỷ Hợi. Riêng chương trình cuối, công bố kết quả AGT 2019, sẽ chiếu ngày Thứ Hai 18/02/19. Sau đây là bài viết của Tố Nguyễn, tác giả lần đầu viết về nước Mỹ và đã nhận giải đặc biệt 2018.
16/02/201900:00:00(Xem: 1415)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ khi tuổi ngoài bát tuần. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh, cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết đầu tiên là thư kể về mùa đông băng giá khác thường tại vùng Thủ Đô Hoa Kỳ.
15/02/201900:00:00(Xem: 1991)
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas. Bà sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây là bài viết đầu năm của tác giả.
14/02/201900:00:00(Xem: 2106)
Thứ Năm tuần này là Ngày Tình Yêu / Velentine Day 2019, đánh dấu đúng 750 năm ngày 14 tháng Hai năm 269, khi Giám mục Valentine bị hoàng đế La Mã Claudius Đệ Nhị cho lệnh chặt đầu, vì làm phép kết hợp các đôi lứa theo nghi thức nhà thờ. Nhân ngày đặc biệt này, mời đọc bài viết thứ ba của Pha Lê. Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, cựu nữ sinh Trưng Vương, vượt biển qua Mỹ năm 79. Đi học lại gần 6 năm mới ra trường với bằng BS engineer năm 85. Hiện là cư dân Lafayette, Louisiana. Bút hiệu Pha Lê, theo chú giải vui của tác giả, không phải là trong veo như Pha Lê, mà là... Pha trò và Lê la!
12/02/201900:00:00(Xem: 2636)
Iris Đinh là tác giả đã nhận giải Chung Kết 2017, với hai bài "Chuyện Góc Bếp," và “Con Bé Nổi Loạn,” hai tự sự về mẹ và con gái trong một gia đình đổ vỡ. Sau 13 năm trở lại trường học và thực tập, mẹ trở thành một thạc sĩ về y tế tâm thần. Cô con gái từng nổi loạn thì trở thành Tiến sĩ Anne Q. Phan tại đại học UC Irvine và UC San Diego, người xác định được gene gây đột biến giúp sinh vật mọc thêm tay chân, mà báo O.C. Register đã đăng tin ngày 5 tháng Tư 2013. Sau đây là bài mới của tác giả, trích từ báo xuân Việt Báo Tết Kỷ Hợi 2019.
10/02/201900:00:00(Xem: 2738)
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Bài viết mới về Tết sau đây được trích từ báo xuân Việt Báo Tết Kỷ Hợi.
09/02/201900:00:00(Xem: 1877)
Tác giả đã nhận Giải Việt bút Trùng Quang 2016 và thêm Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Ông tốt nghiệp cử nhân về Ngôn Ngữ Học tiếng Tây-Ban-Nha tại UC Irvine. Sau 5 năm rời trường để theo học tại UCLA, tốt nghiệp với hai bằng cao học và tiến sĩ về ngành Ngôn Ngữ Học các thứ tiếng gốc La-Tinh, ông trở lại trường cũ và thành người đầu tiên giảng dạy chương trình tiếng Việt, văn hoá Việt từ năm 2000 cho tới nay. Bài viết mới sau đây kể về lớp dạy văn chương Việt tại UC Irvine.
08/02/201900:50:00(Xem: 2171)
Tác giả là cư dân Miami, Florida, đã góp nhiều bài viết tuy ngắn nhưng tinh tế, cho thấy tấm lòng của ông với quê hương, con người, và nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2015. Sau đây là bài ông viết đầu năm mới Kỷ Hợi.
31/12/201500:00:00(Xem: 7065)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo.
30/12/201500:00:00(Xem: 7544)
Tác giả từng nhận giải Vinh Danh Tác Giả Viết Về Nước Mỹ 2013. Cô định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. đầu thập niên 90, cư dân Berryhill, Tennessee, làm việc trong Artist room của một công ty Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201500:00:00(Xem: 13752)
Tác giả từng sống ở trại tỵ nạn PFAC của Phi Luật Tân gần mười một năm. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, hiện hành nghề Nail tại tiểu bang South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College.
26/12/201500:00:00(Xem: 8946)
Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2014. Định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng,
25/12/201500:00:00(Xem: 8647)
Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa, ông kể,
24/12/201500:00:00(Xem: 11950)
Tác giả vượt biên: Rạch Giá đến Mã Lai, Pháp 1979, Mỹ 1987. Tốt Nghiệp Electrical Engineering 1990 tại University of Illinois at Urbana, Champaign, Illinois
22/12/201500:00:00(Xem: 7529)
Trước Tháng Tư 1975, tại Saigon, tác giả từng cộng tác với tuần báo Tuổi Ngọc và là một trong những cây bút học trò được bạn đọc yêu mến.
21/12/201500:00:00(Xem: 10883)
Tác giả là một nhà giáo, định cư tại Mỹ theo diện HO năm 1991, hiện là cư dân Westminster, California. Viết Về Nước Mỹ 2014, với 14 bài, trong đó có bài “Chú Lính Mỹ,” Phùng Annie Kim đã nhận giải danh dự.
20/12/201500:00:00(Xem: 5547)
Tác giả từng nhận giải Việt Báo Viết Về Nước Mỹ. Ông là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA ngành giáo dục năm 2000
20/12/201500:00:00(Xem: 5668)
Tác giả từng nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm 2010. Ông là một Linh mục Dòng Truyền giáo Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago. Nhiệm sở hiện ở Alice Springs, Northern Territory,
19/12/201500:00:00(Xem: 7700)
Tác giả là một Kỹ sư Dầu Khí làm việc cho một Công ty Liên Doanh tại Việt Nam, đã tham gia khóa tu nghiệp một năm tại Chicago (2014, 2015). Là con của một sĩ quan Võ Bị Đà Lạt,
18/12/201500:00:00(Xem: 6888)
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Ông là một y sĩ thuộc hội Ái Hữu Y Khoa Huế Hải Ngoại. Tốt nghiệp Y Khoa Huế năm 1973, thời chiến tranh,
17/12/201500:00:00(Xem: 6634)
Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Từ nhiều năm qua, ông là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ có sức viết mạnh mẽ
16/12/201500:00:00(Xem: 7170)
Tác giả sinh năm 1938, cựu sĩ quan an ninh quân đội, sang Mỹ theo diện H.O1. vào năm 1990, hiện đã về hưu và an cư tại Westminster.
15/12/201500:00:00(Xem: 5038)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam,
16/05/200800:00:00(Xem: 229558)
Tôi được sanh ra ở đất Mỹ này khi Mẹ tôi vừa hai mươi bốn tuổi. Mẹ tôi vừa xong đại học và có việc làm vững chắc.
21/02/200800:00:00(Xem: 318950)
Tác giả Nguyễn Thi, cư dân San Jose, là một Facilitator cho những buổi học thảo nói về Hệ Thống Học Đường tại California
31/12/200700:00:00(Xem: 343331)
Với 11 bài viết trong năm, trong đó có tới 4 bài vào "top ten" về số lượng người đọc nhiều nhất trên Vietbao Online, Quân Nguyễn là tác giả đã nhận giải
30/12/200700:00:00(Xem: 341629)
Xóm nhỏ của Em hồi ở Việt Nam chỉ mỗi độc nhất một ông bác sĩ Ngôn. Nam phụ lão ấu trong vùng ít nhiều gì cũng phải đặt chân đến phòng mạch của ông một lần
28/12/200700:00:00(Xem: 319328)
Tác giả 37 tuổi, cư dân Midway City, CA, công việc: Civil Engineer, đã góp nhiều bài viết về nước Mỹ đặc biệt, trong số này có "Rằng Xưa Có Gã Làm Nail,"
28/12/200700:00:00(Xem: 363769)
Bồ Tùng Ma tên thật là Nguyễn Tân, tuổi 60, cựu sĩ quan hải quân, định cư tại thành phố Glendale, là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ
27/12/200700:00:00(Xem: 241777)
Ông hiện là cư dân Westminster, vùng Little Saigon, đã góp một số bài viết về nước Mỹ đặc biệt. Sau đây là bài viết thứ năm  của ông, với nhiều nỗi cay đắng.
27/12/200700:00:00(Xem: 386682)
Tác giả sinh năm 1972. Rời Việt Nam năm 10 tuổi. Định cư tại Mỹ. Tốt nghiệp Management Information System. Hiện là cư dân Florida
23/12/200700:00:00(Xem: 891677)
Địa chỉ nhà tôi có chữ CT (Court) sau tên đường, tức là trong vòng lẩn quẩn của mươi căn nhà, tạo thành một vòng tròn đồng tâm là cái công viên nhỏ nhỏ
22/12/200700:00:00(Xem: 874533)
Tác giả là một nhà báo, phụ trách mục "Chuyện Vỉa Hè" trong Ca Dao Magazine ở Dallas, đã góp nhiều bài đặc biệt và nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2007
27/12/200300:00:00(Xem: 339563)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 339035)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 221522)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 204197)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 230001)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 247283)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 235029)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 284297)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 240693)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 242810)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Khoảng giữa tháng 02/2019, một tài liệu xuất bản bởi Văn phòng Sáng chế và Thương hiệu Mỹ (U.S. Patent and Trademark Office) cho thấy Apple đã sở hữu bản quyền đối với hệ thống nhận dạng gương mặt dùng để mở khóa cửa xe hơi. Được biết, Apple nộp bằng sáng chế từ đầu năm 2017 nhưng đến tháng 02/2019 mới được thông qua.
Khoảng giữa tháng 02/2019, giới chức trách Anh cho rằng Facebook và các hãng công nghệ lớn khác nên tuân thủ bộ quy tắc đạo đức bắt buộc để xử lý vấn nạn tin giả, lạm dụng dữ liệu người dùng và bắt nạt các công ty nhỏ hơn.
Khoảng giữa tháng 02/2019, theo nghiên cứu mới nhất của Viện Khoa học Máy tính Quốc tế ở California (ICSI), rất nhiều ứng dụng di động đã và đang thu thập và sử dụng trái phép dữ liệu cá nhân của người dùng smartphone Android để định hướng quảng cáo hiệu quả hơn.
Trước đây không lâu, một số nguồn tin đã dự đoán về ống kính chuyên chụp chân dung Sony 135mm ngàm E sẽ được ra mắt vào cuối tháng 02/2019. Đến giữa tháng 02/2019, giới truyền thông đã có trên tay thư mời về sự kiện ra mắt sản phẩm mới của Sony, là ống kính Sony FE 135mm f/1.8 GM (mã SEL135F18GM). Theo trang Sony Rumors, vẫn có hy vọng vào một số ống kính ngàm E khác như 100mm f/1.4, 500mm f/4.0 và 600mm f/4.0 sẽ được ra mắt trong sự kiện.
Trong tương lai, Google Chrome sẽ chặn các website khỏi việc phát hiện xem liệu người dùng có đang sử dụng chế độ Ẩn danh (Incognito mode) hay không để đảm bảo quyền riêng tư của người dùng.
Hiện nay chất thải nhựa đang là vấn đề đau đầu của mọi quốc gia. Theo thống kê từ Liên Hiệp Quốc, trong vòng 65 năm, con người thải ra môi trường 8.3 tỷ tấn rác thải nhựa, và mới chỉ tái chế được có 9% trong số đó. Mỗi năm, 8 triệu tấn chất thải nhựa bị trôi ra biển, khiến các loài động vật gặp ảnh hưởng nghiêm trọng.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========