Yes, Khoai Lang Lùi!

09/01/200500:00:00(Xem: 281268)
Người viết: TRƯƠNG TẤN THÀNH
Bài số 692-1234-04-vb5060105

Tác giả Trương Tấn Thành, ngụ tại Lacey, WA. Tốt nghiệp MA, ngành giáo dục năm 2000, hiện là trợ giáo cho trường dạy người da đỏ và giảng viên parttime cho Đại học cộng đồng SPSCC, Olympia, WA.
*
Thường thường chữ "Yes" để chỉ sự thỏa thuận đồng ý nhưng chắc ai cũng biết là nó còn là hô thán từ để diễn tả sự sung sướng tuyệt vời (Xin nói nhỏ với quý ông đây đúng là chữ "yes" mà bọn mình nghe khi xem phim ba bốn chữ X gì đó) chữ "yes" trong bài này là tiếng kêu lên vì sung sướng tuyệt vời của tôi khi được ....ăn khoai lang lùi tại xứ sở của hamburger và hotdog này.
Ở Mỹ này tôi chắc là nhiều vị đã từng nếm qua các món ngon nhất của bản xứ nhưng tôi dám nói (liều) là chưa món nào qua món khoai lang lùi. Nhiều nhà mới xây bây giờ đủ tiện nghi nên không còn cái lò sưởi đốt bằng cũi như nhà tôi nữa. Ăn khoai lang bị cháy sém da vừa vị nóng và vừa phỏng tay như chơi còn bị dính đầy tro....mất vệ sinh, nên ít ai muốn bị khổ sở vì ăn như vậy. Nhưng đối với tôi dù có thế nào đi nữa, khoai lang lùi vẫn ngon trên cả thịt bò bít tết từ New York. Mỗi lần củi trong lò sưởi cháy đỏ đầy than là nước miếng của tôi lại tiết ra vì nhớ tới mùi khoai lang vùi trong đám than hồng đang bay lên mùi thơm phức. Chắc các bạn cũng đồng ý với mình là món gì nướng lên sao cũng ngon vô kể! Thịt nướng, cá nướng, heo nướng, gà nướng....món gì nướng lên cũng làm ta thèm nhỏ dãi. Nhất là lại nướng bằng than củi đỏ ao, sáng rực trong lò khi mùa đông lạnh buốt và tối đen. Trong cuốn "Importance of Living" (xin tạm dịch là Điều quan trọng của cuộc sống) của nhà văn Lâm Ngữ Đường có nói đến vô số những cái vui, cái thú không cần đòi hỏi cầu kỳ trong cuộc sống của Kim Thánh Thán, một văn sĩ thời cổ của Trung Quốc, như cái vui khi nghe để kêu đêm hè hay cái thú xem trẻ thả diều....tôi xin phép thêm vào đó: cái thú ăn khoai lang lùi của tôi.

Chắc chắn là khoai lang lùi phải ngon hơn khoai luộc vì khoai luộc thì chất ngọt tan ra theo nước hết mà mùi thơm thì chẳng có là bao. Mà luộc khoai thì phải luộc bằng nồi đất mới ngon. Bên này có mấy ai có nồi đất để mà luộc" Nói cái kiểu "lùi" hay nói theo người Bắc là "vùi" cũng là một kỹ thuật nấu nướng cao. Củ khoai phải được đẩy vào lò để tro nóng phủ trọn lên mình nó cho tới khi nó chín nứt da ra. Lúc đó mùi thơm ngọt bay tràn vào mũi của người cắn nó làm tiếng "yes" đầy sung sướng bật ra khỏi miệng cản lại không còn kịp. Giờ xin trở lại cái lò sưởi củi của tôi. Nó không lớn và nằm trong vách như các nhà khác. Nó nằm rời khỏi vách trên một bục có lót đá để hứng tia lửa bắn ra. Đút con heo con vào quay không lọt nhưng lùi vài củ khoai lang thì thật là gọn. Năm nay có bà bạn thật tốt đã chở lại cho tôi một xe truck củi đã chẻ sẵn. Sau đó một ông anh quen lại kêu tôi cho thêm mớ củi nữa làm tôi vừa đỡ tốn tiền mua củi lại vừa được có dịp ăn món mà mình thích nhất. Khi củi chở về được mấy ngày thì trời trở lạnh, lần đi ra ngân hàng trong chợ Mega Food để đổi cái check tôi ghé ngang qua lựa mấy củ khoai lang tốt về để thỏa mãn cái thèm ngược....nếp sống văn minh Âu Mỹ của mình.
Bên này hay cái là có thứ giấy bạc để dùng trong bếp rất chịu nóng và bảo vệ sạch sẽ cho thức ăn, tôi liền xé một miếng để thế lá chuối bọc củ khoai. Trước khi bọc, tôi lấy dao xâm vào củ khoai cho nó mau chín, chờ cho củi trong lò cháy hết chỉ còn than đỏ hồng tôi mới bỏ củ khoai vào lò rồi khều tro phủ lên. Khoảng mười lăm phút thì củ khoai đã mền và có mùi thơm, tôi khều ra bỏ vào tấm bìa dày rồi mang để trên bàn. Tới đây tôi còn nhớ câu chuyện vui của anh chàng nhà quê ham ăn khoai luộc dấu khoai vào...quần để lén ăn thêm rồi vì khoai nóng quá anh ta nhảy tưng tưng. Mấy đứa con thấy vậy hỏi sao thì anh ta trả lời là "hôm nay tao vui quá nên nhảy cho mẹ con tụi mày xem chơi". Tôi thì chưa đến nỗi như vậy nhưng để khỏi phải dấu khoai nóng vào quần, tôi chờ đến khi vợ tôi đi vào phòng rồi mới chịu đem củ khoai ra ăn! Ôi thật là tuyệt! Yes, yes, yes hơi nóng và mùi thơm từ củ khoai mới được bẻ ra làm tôi sướng đê mê. Cắn vào một miếng rồi xuýt xoa vì nóng để thấy chất ngọt thấm vào miệng ngon không cách chi tả nỗi. Cả cái vỏ khét của củ khoai cũng có mùi thơm....khét của nó và vị ngon ngọt của nó. Cho nên tôi bỗng xuất khẩu thành thơ rằng:
Khoai lang anh nướng, anh lùi
Mùa đông bên Mỹ còn vui nào bằng"
Chắc chắn là mỗi quý vị đều có cái thú để kêu lên là "Yes" nhưng đối với tôi khoai lang lùi là cái Yes lớn nhất và tuyệt nhất. Tôi không dám nói ngoa đâu vì tối hôm qua vợ tôi hỏi tôi là: "Anh còn khoai lang không, nướng cho em một củ" tôi trả lời "Yes" tuy tầm thường nhưng đầy thú vị của củ....khoai lang lùi ăn lúc mùa đông giá rét của xứ Mỹ đầy Junk Foods này. Bạn có đồng ý với mình không"

TRƯƠNG TẤN THÀNH

Ý kiến bạn đọc
04/08/201814:46:43
Khách
Sao Nam Trần Ngọc Bình
Tớ cũng thích ăn khoai lang nướng nhưng nhà tớ lại không có cái lò sưởi bằng củi như nhà của bạn nên đành lấy giấy bạc bọc củ khoai lại rồi cho vào lò nướng điện vậy. Nướng cho đến khi có mùi thơm tỏa ra thì tắt điện rồi mang ra để tren bàn.Khi mở giấy bạc ra thì không những được hưởng mùi thơm của khoai nướng lò điện mà còn được nếm cả mật khoai tiết ra nữa.
Nướng kiểu này thì hơi tốn điện nếu ở Tiểu Bang khác còn ở SC thì giá điện rẻ hơn 20% nên thoải mái mà không run run khi phải trả tiền điện.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 807,386,780
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.