Tái Ngộ

10/05/201300:00:00(Xem: 110684)
Tác giả đã tham dự viết về nước Mỹ từ 2001. Sau 8 năm lặng lẽ, Vĩnh Hầu góp thêm nhiều bài mới và nhận giải danh dự viết về nước Mỹ năm thứ mười, với bài viết nhân ngày 30-4-1975, kể về người lính Mỹ chung thuỷ với một gia đình Việt mà chàng từng nhận là bố mẹ anh em.
viet-ve-nuoc-my-6
Vợ chồng tác giả gặp lại người lính Mỹ năm xưa. Watson trên tàu đánh cá của ông, 2012.
Qua bài “Lá Thư 35 Năm Trước Và Anh Lính Mỹ”, tôi đã hân hạnh nhận được giải thưởng danh dự viết về nước Mỹ năm 2010. Nếu độc giả chưa từng xem, hoặc đã quên, thì xin xem lại bài này, vẫn còn hiện diện trên Việt Báo on line. Hôm nay, tôi xin viết tiếp đoạn kết của câu chuyện này, khi gặp lại người bạn cố tri, Laurie Warson, tại Tiểu Bang Virginia.

Hiện nay, vợ chồng tôi đang cư ngụ tại Tiểu Bang Vỉrginia, là nơi mà toàn thể đại gia đình của Laurie Watson đã sinh ra và lớn lên, chưa hề di chuyển đi một nơi nào khác. Đây thật là một cái Duyên kỳ lạ, khiến tình cờ tôi lại được ở gần ông ta, mà tôi xem như là anh em ruột thịt trong nhà, vì chính ông ta đã tình nguyện làm con nuôi của Ba Mẹ tôi.

Như đã trình bày ở những bài viết trước, tôi là dân định cư Cali gần hai chục năm, nhưng vì một lý do ngoài ý muốn tôi đã di chuyển qua Tiểu Bang Vỉrginia trên hai năm nay. Nguyên do cũng đơn giản thôi: Bà xã tôi làm ngành nail ở Cali, khi thấy nghề này không còn hái ra tiền dễ dàng như trước nữa, nên đã nghe theo lời rủ rê đầy hấp dẫn của một người bạn, di chuyển qua Vỉrginia để thử thời vận. Lúc đầu tôi còn phản đối, cho rằng tuổi già sức yếu, không chịu nổi cái lạnh của miền Đông, hơn nữa tôi không quen biết ai ở xứ khỉ ho cò gáy này cả, trong khi ở Cali, tôi có tất cả gia đình, cha mẹ, anh em, bạn bè và những sinh hoạt nhộn nhịp, vui tươi của miền nắng ấm, đông đúc người Việt cư trú này.

Bà xã tôi là người rất cứng rắn, có lá gan khá lớn, bản tính lại thích phiêu lưu, nên không thèm nghe lời biện bạch, lý lẽ của tôi, đã một mình xách gói ra đi, thử xem con Tạo xoay vần có khá hơn không!? Tôi đang ở tình trạng hưu trí, vẫn cương quyết bám đất, không chịu theo cô nàng, để cô ta đi một mình vài ba tháng xem sao, nếu “ngon cơm”, thì mình theo sau cũng chưa muộn! Thật ra, để cô nàng đi một mình đến xứ lạ, tôi cũng không yên tâm chút nào, nhưng tình thế bắt buộc, nên tôi tạm ở một mình để giữ căn phòng đang thuê dở, lỡ có khi cô ta trở về lại thì cũng còn chỗ ở. Tuy nhiên, sau ba tháng thử thách, “Ngưu Lang - Chức Nữ” cũng gặp lại nhau trên đất lạ, tưởng rằng chỉ là một thí điểm tạm bợ, nhưng không ngờ nơi này lại có những điều thuận lợi và đáng yêu để có thể sống thoải mái hơn, không đến nỗi phải vất vả, cô đơn như chúng tôi đã nghĩ.

Những tuần lễ đầu tiên, chúng tôi hơi vất vả vì thiếu mọi phương tiện cần thiết để sinh hoạt, như chỗ ở, xe cộ…, vì khi move out, chúng tôi không hề giử lại một thứ gì, ngoài áo quần và một số vật dụng tùy thân. Tuy nhiên, dần dần, cuộc sống của chúng tôi cũng đi vào ổn định, “so far so good”, cho đến khi nào có một cơ hội tốt hơn để lại di tản một lần nữa! Ở Mỹ, người ta thích di chuyển, vì cuộc sống mới, hoàn cảnh mới, phong cảnh mới, con người mới, đem lại cảm giác mới mẽ, thích thú hơn là cứ ở mãi một chỗ. Có lẽ chúng ta nên ghé mắt tìm hiểu, để có thể thưởng thức cái lối sống phiêu lưu đầy thách đố, nhưng rất thú vị này.

Một điều đáng vui mừng, và bất ngờ mà chúng tôi không nghĩ tới, là sự hiện diên lâu đời của gia đình họ Watson ở Tiểu Bang này, mà tôi xem như gia đình thứ hai, khiến chúng tôi cảm thấy bớt cô đơn, lạc lõng khi gặp lại ông ta ở vùng đất xa lạ, lạnh lẽo này. Và cuộc sống hiện tại của chúng tôi, bên cạnh người anh em ngoại quốc, cho tôi ý nghĩ viết ra vài dòng về sự hội ngộ này. Thật là một câu chuyện khá lạ lùng, vì thời gian đã cuốn hút chúng tôi đi chung một dòng đời khá lâu dài, từ khi ở Việt Nam cho đến bây giờ, vẫn còn hiện diện bên nhau!

Khi hay tin chúng tôi đã dọn đến ở tạm tại nhà người bạn của bà xã, một “single Mom”, Laurie đã rất vui mừng, liền phom phom lái xe đến thăm chúng tôi ngay, với một thùng đầy ắp cua biển, đã luộc chín, ướp một lớp đá cục, để chúng tôi có thể ngon xơi lập tức, khỏi cần nấu nướng gì cả! Nhà ông ta ở Hampton, cách chỗ ở tạm của chúng tôi là Norfolk khoảng 25 miles, không đến nỗi xa quá, đối với đất nước Mỹ, mênh mông bát ngát này.

Mấy ngày sau, trong khi bà xã theo xe người bạn đến sở làm, còn tôi bị nhốt ở nhà một mình, thì Laurie đã dành nhiều thời giờ để đưa tôi đi làm giấy tờ, khai báo ở D.M.V, Sở Xã Hội… và các địa chỉ rao bán xe để kiếm một chiếc củ tàm tạm để xài đở, trong bước đầu phiêu lãng. Ông ta thật nhiệt tình, đúng nghĩa “a friend in need ís a friend in deed”, đã giúp đở chúng tôi nhiều trong vấn đề di chuyển và kiến thức về luật lệ ở Vỉrginia, có nhiều điều khác biệt với Cali.

Nhìn tấm ảnh thời kỳ ở VN, ông còn là một chàng trai trẻ, khỏe mạnh, nay gặp lại, tôi thấy ông già và ốm đi nhiều, nhưng vẫn còn linh hoạt và yêu đời, nhất là giọng nói còn mạnh mẽ và không kém khôi hài, đầm thắm.

Khi đã ổn định về công ăn việc làm, (tôi kiếm được cái job đưa đón và kèm trẻ), chúng tôi thuê riêng một apartment ở Vỉrginia Beach, ngay trung tâm thành phố; gồm hai phòng ngủ, một phòng khách, một căn bếp, và một phòng tắm rưỡi, có sân sau là một bãi cỏ rộng, điện trả, nước free, với giá $820/tháng, nếu ở Cali, giá có thể lên đến $1,200/tháng.

Cuộc sống của chúng tôi đã trải qua nhiều thích thú bất ngờ, nhất là hôm đầu tiên trong đời, cả tôi lẫn bà xã đã chứng kiến một khung cảnh tuyệt vời! Đó là một buổi sáng tinh mơ, tôi còn nhớ rõ ngày 27/12/10 nhờ tấm hình chụp, khi chúng tôi đang còn say giấc điệp, thì chuông điện thoại vang lên, từ đầu dây bên kia, giọng của Laurie vang lên: “Dậy đi các bạn ơi! Mở cửa ra xem tuyết!” Hơi miễn cưỡng, tôi đứng dậy mở cửa bên hông phòng ngủ, với đôi mắt nửa nhắm nửa mở, nhìn ra ngoài trời, thì Ô là là! Chúng tôi sững người trước sự thay đổi bất ngờ, chỉ trong một đêm, và chỉ một đêm thôi mà sao cảnh vật chung quanh thấy lạ quá trời! Một màu trắng xóa của tuyết đã bao trùm cả không gian, mà bây giờ hình như được nới rộng ra, như một tấm mền khổng lồ bằng tuyết dày cộm phủ lên tất cả mọi vật, từ các vòm cây cao, xuống nóc nhà đến mặt đất và nâng nó lên cao, có nơi ngập quá đầu gối! Chúng tôi ngây ngất chiêm ngưỡng cảnh đẹp của Tạo Hóa mà ở Cali mấy chục năm, chưa ai được thưởng thức!

Tuy tuyết ngập đầy khắp, nhưng nhiệt độ bên ngoài lại không lạnh cóng như chúng tôi thường nghĩ, nên đã cho phép chúng tôi ra ngoài chụp vài chục tấm ảnh làm kỹ niệm và để gởi đi khắp nơi khoe rằng tuyết lớn nhất kể từ kể từ 4,5 năm qua đã ra mắt để chào mừng hai kẻ phiêu lưu từ phương xa mới đến! Và tuyết đã lưu lại trần gian đến hai ba ngày mới chịu rút lui!

Bà xã tôi đã hứng thú trong vai “người cào tuyết”, do tôi làm đạo diễn để chụp mấy “pô” trong tư thế lao động, bên cạnh chiếc xe đang ủ mình với một lớp tuyết dày trên mui. Cô nàng đã bị té nhào xuống tuyết khi xỏ hai chân trong chiếc túi đựng rác lớn khi di chuyển! Rất đáng tiếc, là tôi không kịp ghi lại hình ảnh ngộ nghĩnh này! Đối với những người mới thấy tuyết lần đầu, thì sự thích thú vì cảnh vật lạ mắt khiến họ không bận tâm nghĩ đến những phiền toái, bực mình do tuyết gây ra, nhất là khi nó không còn ở thể đặc nữa, mà chuyển qua thể lỏng! Lầy lội, trơn trượt và xấu xí! Cuộc đời cũng vậy, bao giờ cũng có hai mặt! Hãy quên đi mặt trái, và vui hưởng những gì tốt đẹp trong cuộc sống hằng ngày! Đây là điều mà tôi thường tự nhủ lòng khi gặp nghich cảnh.

Mùa Hoa Anh Đào nở cũng cho chúng tôi thưởng thức cảnh đẹp của thành phố Hoa Thịnh Đốn, cách thành phố Virginia Beach, nơi chúng tôi đang cư ngụ, chừng 3 tiếng rưỡi lái xe. Không còn gì đẹp hơn khi ngắm cảnh một rừng hoa nở rộ, màu hồng thắm, chạy dọc theo dòng sông mơ mộng, với những chiếc thuyền chở khách lặng lờ dưới ánh nắng vàng rực rỡ của tiết Xuân ấm áp, sau những ngày dài lạnh lẽo của mùa Đông.

Bờ biển Virginia tuyệt đẹp, chỉ cách nhà chúng tôi khoảng mười lăm phút lái xe, cũng là nơi nghĩ mát lành mạnh trong mùa Hè nóng bức, ngoài thú vui sông nước, trên chiếc tàu đánh cá của “thuyền Trưởng” Laurie Watson. Thú vị nhất là cùng với vợ chồng ông ta, và hai chúng tôi, thỉnh thoảng gặp nhau để thưởng thức những chiến lợi phẩm bắt được từ nhánh sông thông ra biển lớn, gồm nhiều loại cua cá, còn tươi rói. Ngồi cạnh bờ sông, trong khu vườn thơ mộng, với nhiều bóng mát của những tàn cây khá lớn, trò chuyện, vui đùa đã khiến chúng tôi cảm thấy yêu nước Mỹ, yêu người Mỹ, và tạm quên đi cảnh xa nhà của hai kẻ tha phương.

Chúng tôi thường xuyên liên lạc nhau qua điện thoại để thăm hỏi sức khỏe lẫn nhau, và thỉnh thoảng, bà xã tôi lại ra tay nấu nướng, khi thì bún bò, khi thì phở Bắc, chả giò, hoặc đổ bánh xèo để chiêu đãi hai vợ chồng Laurie, là những thực khách rất ưa chuộng món ăn VN, nhất là món ăn Huế. Đôi khi chúng tôi cũng thay đổi không khí, hẹn gặp nhau tại một quán ăn “all you can eat” đâu đó, và sau buổi tiệc, chúng tôi lại quay về nhà cạnh bờ sông, thưởng thức mùi vị cà phê cho đến tối mịt mới chia tay. Chúng tôi cảm thấy thời gian đi rất nhanh, khi ở cạnh nhau, có lẽ sự đồng cảm, yêu mến nhau thật tình đã khiến chúng tôi thích thú và hạnh phúc hơn bất cứ cuộc họp mặt nào khác với những người bạn khác.

Ai cũng có một cuộc sống riêng, một cuộc đời với nhiều hoàn cảnh, giai đoạn khác nhau, không cần phải trình bày, kể lể, nhưng tôi vẫn muốn đưa ra đây, để nói lên cái tình yêu đằm thắm, thân tình giữa hai gia đình Mỹ-Việt và cũng khám phá một điều gì đó khá hấp dẫn trong việc phiêu lưu, mạo hiểm, đôi khi cũng đem lại cho chúng ta những điều mới mẽ, kỳ thú và an lạc, do Tạo Hóa đã sắp đặt để dành riêng cho chúng ta.

“Everything will be fine then!

Vĩnh Hầu

Ý kiến bạn đọc
10/05/201320:07:04
Khách
Mong tac gia duoc an huong tuoi gia to Vỉginia, xu tuyet menh mong trong mua Dong. Toi cho vo chong chi ban , tu ngay qua My toi gio, vi cong viec cua nguoi chong, ho phai song o mien Dong gia tuyet, Virginia lai New York, gan hai muoi nam nay. Toi bay gio thi ho ngan ngam qua roi ! Chi doi ngay den tuoi huu thi tim cach don ve xu Cali am ap nay thoi.
17/05/201316:18:58
Khách
Chú Vĩnh Hầu Ơi,
Ở Vỉginia còn nhiều danh lam thắng cảnh mà chú chưa biết hết đâu, Cháu qua đây lúc 16 tuổi đã định cư ở Richmond, VA hơn 30 năm, đã đi nhiều nơi chơi nhưng rốt cuộc lại vrề nơi này. Ở Richmond rất là tiện vì đi đâu, cũng mất 2 tiếng đi xe là cùng.
Này nhá: Washington DC thăm cơ quan quyền lực nhà là 2 tiếng; Đi biển 2 tiếng (có nhiều biển đẹp và thoải mái hơn VA Beach mà có lẽ chú chưa biết tới, rồi cua, sò, hào cá của vịnh Chesapeake mà có lẽ chú cũng chưa biết đến. Nhất là hào (Oysters) khỏi chê...Ông ăn bà mê, bà mê ông ăn....
Còn nữa: 1 tiếng là đến charlottesville nơi có trường đại hoc Univercity of Virginia cảnh thiên nhiên hữu tình romantic hơn Đàlạt nhiều lắm. Chú nên thăm nơi này cào mùa thu thì hết ý. Gần nơi đây còn có những nông trại trồng Apple, nho, dâu họ cho mình tham quam và bán trái cây với giá rất rẻ.
Chú đã đi Luray Caven hoặc lát xe đi Skyline Drive chưa. Ơ VA mà không đi những nơi này thì thật là một thiếu xót lớn.
Nếu nói tới VA mà không nói tới trường sỹ quan trừ bị Virginia Military Institute thì cũng là một thiếu xót, Từ Richmond, VA lên đó cũng chừng khoảng 2 tiếng, Trường nằm dưới thung lũng Shenandoah Valley của chặng núi Appalachian Mountain. Ai mà muốn tập thể thao thì cứ leo núi cắm trại vài ngày thưởng thức thiên nhiên thì sẽ hiểu ý cháu. Cháu đã leo lên đỉnh núi và nhìn xuống thung lũng...ôi tuyệt đẹp.
Nếu chú tham quan trường sỹ quan thì nên đi vào thứ 6, bởi vì thứ 6 thường có lễ duyệt binh và nên đi vào mùa thu. Nếu chú muốn biết chắc chắn ngày nào có duyệt binh thì cứ google Virginia Military Institute thì sẽ biết.
Chức chú vui vẻ an hưởng tuổi già nơi vùng đất mới này.
Cháu 16 hơn 30 năm trước
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 809,176,618
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2019 và đã nhận giải Việt Bút Trùng Quang, dành cho bài viết góp phần phát triển văn hóa Việt tại hải ngoại.
Tác giả tên thật Trần Năng Khiếu. Trước 1975 là Công Chức Bộ Ngoại Giao VNCH. Đến Mỹ năm 1994 theo diện HO. Đã đi làm cho đến năm 2012.
Tác giả lần đầu tham dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải VVNM 2019. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79
Tác giả lần đầu tham dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải VVNM 2019. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79
Tác giả lần đầu tiết về nước Mỹ từ tháng 11, 2018, với bài “Tình người hoa nở”, tháng 12, “Mùa kỷ niệm” và “Chị em trung học Nữ Thành Nội.”
Tác giả là một Phật tử, pháp danh Tâm Tinh Cần, nhũ danh Quách Thị Lệ Hoa, đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2011, với loạt bài tự sự của một phụ nữ Việt thời chiến, kết hôn với một chàng hải quân Hoa Kỳ
Tác giả tên thật là Đặng Thống Nhất, một nhà giáo hồi hưu. Sau nhiều năm dạy Song Ngữ và ESL tại Khu Học Chính Minneapolis và Việt Ngữ tại Đại Học Minnesota.
Tác giả tên thật là Đặng Thống Nhất, một nhà giáo hồi hưu. Sau nhiều năm dạy Song Ngữ và ESL tại Khu Học Chính Minneapolis và Việt Ngữ tại Đại Học Minnesota.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.