Sô Cô La

18/01/201300:00:00(Xem: 266440)
viet-ve-nuoc-my_190x135Tác giả đã góp nhiều bài viết về nước Mỹ và được bạn viết bạn đọc rất quý mến. Ông và gia đình hiện là cư dân San Jose. Mời đọc bài mới.

1. Sô cô la

Một sáng vô sở, mới tới bàn làm việc, tôi đã thấy một bịch kẹo Chocolate trên bàn do cô bạn làm việc kế bên mới đi vacation về cho.

Cô cùng gia đình đi chơi Disneyland dưới miền nam Cali nên mới có kẹo Chocolate có hình Mickey và Minnie đem về tặng các đồng nghiệp láng giềng chung quanh.

Chocolate thì khi nào cũng hết xẩy rồi mặc dù tôi chỉ có thể nhâm nhi chút ít cho vui thôi. Đang phải giới hạn đồ ngọt. Bác sĩ dặn vậy. Nhưng những thỏi chocolate này thật là đặc biệt. Nó đang gợi lại tôi một kỷ niệm nho nhỏ vui vui…

Tôi được khoàng 6,7 tuổi, chắc đang học lớp một hay lớp hai không nhớ rõ. Lúc đó lính Mỹ mới ào ạt vào Việt Nam. Một hôm đang đứng chơi ngoài đường thì một người lính Mỹ tới đưa tôi mảnh giấy có ghi tên và địa chỉ một người trong xóm mà tôi biết. Đó là lần đầu tiên tôi tiếp cận với một người ngoại quốc. Anh nói một tràng, và dĩ nhiên là tôi đâu hiểu ất giáp gì, nhưng cũng đoán là anh muốn kiếm nhà và người có tên trên tờ giấy. Tôi dẫn người lính Mỹ tới tận nơi. Xong xuôi đang định quay đi, anh ta gọi lại và lấy trong túi ra cho tôi … một đồng tiền vàng.

Vâng, tôi thực sự nghĩ đây là một đồng tiền vàng. Giống y chang như cái hình bạn thấy trên đây của cô bạn Debbie cho tôi sáng nay. Chỉ khác là nó toàn đặc một maù vàng và không có hình gì cả, giống như đúc một… đồng tiền vàng. Lúc đó tôi hoàn toàn không biết trên đời này có một thứ gọi là sô cô la. Tính tôi lại hay tưởng tượng. Tôi tưởng như một câu chuyện cổ tích nào đó thường có ông tiên biến thành người nghèo khó để thử nếu gặp người tốt bụng chịu giúp người khác, sẽ trả ơn bằng …một kho tàng chẳng hạn.

Cho nên tôi nghĩ rằng đây là một đồng tiền vàng, là một kho tàng nhỏ chứ chẳng chơi, quý lắm, phải giữ gìn cẩn thận và nhứt định không cho ai biết.

Nhưng tôi giữ đồng tiền vàng đó chưa được một ngày thì bỗng thấy nó mềm dần và có một chất nước nâu nâu đen đen ứa ra. Trời ơi sao mà thơm quá. Một mùi thơm lạ lùng. Tôi lấy ngón tay quệt và sau khi lưỡng lự mấy giây, đưa lên miệng liếm một phát.

Ngon và ngọt quá chừng luôn! Tôi chợt hiểu. Té ra không phải tiên cho tôi kho tàng vì tôi còn nhỏ đâu cần tiền nhiều làm gì? Chắc là tiên đã cho tôi thần dược. Phải, chỉ có thần dược, thuốc tiên thì mới ngon ngọt như vậy chứ? Thuốc tiên này chắc chắn sẽ khiến tôi trở thành thông minh như mấy ông Trạng Nguyên ngày xưa, hoặc sẽ làm cho tôi khoẻ như Hec-quyn trong phim cinê vậy.

Thuốc tiên nên không phải dễ mà lấy ra được đâu nha. Tôi phải loay hoay một hồi lâu mới kiếm được cái khe để tách đồng tiền vàng thành hai mảnh, và phải thật khéo không là đổ hết ra ngoài. Bên trong, món thuốc tiên của tôi sềnh sệch nữa đặc nữa nước thơm lừng lựng. Tôi kiếm một chỗ kín ngồi, rồi dùng ngón tay chấm- mút, chấm- mút một hơi sạch sành sanh không còn một chút vết tích nào. Hai mảnh đồng tiền vàng không cần rửa cũng sạch sẽ láng coóng. Tôi vuốt lại cho thẳng và ghép trở lại như cũ. Chỉ khác là bây giờ nó nhẹ tênh vì bên trong không còn gì cả.

Mấy ngày sau tôi chờ hoài mà thấy mình hình như cũng còn …ngu như cũ, mà sức khoẻ thì vẫn …yếu như sên. Tôi nghi ngờ mang đồng tiền vàng trống bụng đi hỏi mới biết nào có tiên phật chi mô, là SÔ CÔ LA Mỹ. Tôi thất vọng lắm, nhưng dù sao cũng còn chút an ủi có thể khoe với tụi bạn chung xóm là tôi đã thưởng thức món Sô Cô La nổi tiếng của Mỹ rồi.

Kể cho Debbie, người tặng tôi mấy thỏi Chocolate đặc biệt mua từ Disneyland về câu chuyện này. Cô ấy cười ngất nhìn tôi và nói

- Mày biết không , ba tao là cựu chiến binh Việt Nam đó chứ, Ông ấy ở VN cả năm đánh nhau với Vi Xi rồi bị thương nên giải ngũ về nước, mới lấy má tao và sinh ra tao.

Lần đầu tiên tôi nghe Debbie thố lộ việc này.

Nó bỗng nhìn tôi ra vẻ quan trọng nói tiếp

- Mà này Thai, mày nghĩ có khi nào người cho mày cái “đồng tiền vàng” đó là…ba tao không?

Tôi suýt bật cười thành tiếng. Debbie sanh sau đẻ muộn, không biết là có đến mấy trăm ngàn lính Mỹ ở Việt Nam thời đó

- Để tao nhớ lại xem…dám lắm à. Ông ấy cũng trắng và cao giống mày.

Debbie bật cười lớn

-Haha ha! vậy là mày nhớ lộn rồi. Ba tao lùn beo à…

Ok!

Dù sao cũng rất cám ơn đồng nghiệp Debbie đi chơi xa vẫn nhớ mua quà về mấy thỏi sô cô la ngon tuyệt, và đã cho tôi một thoáng nhớ về quãng đời hồn nhiên của tuổi ấu thơ.

Thúy Kiều- Thúy Vân…

Tình cờ tôi đọc đâu đó trên một tờ báo của Mỹ, có mục “You Write” , nói theo tiếng Việt mình là “Bạn viết”, tức là những bài viết do chính độc giả gởi vào. Dĩ nhiên không phải ai viết gì họ cũng đăng. Phải là những câu chuyện người thật, việc thật. Viết ngắn gọn , và phải rất xúc tích, đặc biệt.

Câu chuyện sau đây của một nữ độc giả tên là Kathy kể được chọn đăng, khá độc đáo. Tựa đề của câu chuyện là “ The best answer”, câu trả lời hay nhứt.

Muà lễ Thanksgiving vừa qua, nàng Kathy cùng chồng tên là Tom về nhà bố mẹ ở tiểu bang kế cận đề dự lễ Tạ Ơn cùng gia đình như truyền thống của hầu hết người Mỹ. Tất cả anh chị em của cô cùng hứa hẹn về thăm bố mẹ trong dịp lễ này.

Bữa ăn sum họp đúng ngày lễ thật là rộn ràng và vui vẻ. Anh chị em lưu lạc bốn phương trời lâu lâu mới có dịp tụ hội để hàn huyên tâm sự, và nhất là dịp lễ Tạ Ơn thì không thể thiếu món Gà Tây Nướng độc đáo của mẹ cô. Chàng rể Tom ăn một bụng cành hông và khen không tiềc lời. Đến cuối tiệc, cô em út bỗng bắt chuyện hỏi anh rể “Đồ ăn ngon chứ, anh Tom ?”- “Hết xẩy, số một, number one” Chàng thành thực trả lời. “Chị Kathy nướng gà tây cũng ngon lắm, phải không?” “Hết xẩy, số một, number one” chàng thuận miệng một cách cũng rất thành thực vì nàng Kathy quả cũng là một tay cao thủ thượng thừa trong bếp không sai.

Cô em út hỏi tiếp luôn “A, cả hai người đều number one, vậy theo anh giữa chị Kathy va Mẹ, ai nướng gà tây ngon hơn? Ai mới thiệt là number one?”

Cả nhà đang chuyện trò vui vẻ bỗng ngưng lại vì câu hỏi bất ngờ của cô út, và cùng nhau chờ câu trả lời của chàng. Kẹt dữ a! Trả lời kiểu nào cũng thua. Sau vài giây suy nghĩ, Tom nói: “ Anh nghĩ rằng Kathy đã học hết nghề của mẹ từ lâu rối..” và quay sang nhạc mẫu, chàng tiếp “Cám ơn mẹ đã cho con một người vợ tuyệt vời” Mẹ nàng cười tươi như hoa nở mùa Xuân trong khi nàng chỉ muốn gục đầu vào vai chồng khóc vì cảm động. Trong cả triệu năm (dịch nguyên văn: in a million years), nàng Kathy không bao giờ nghĩ ông chồng thiệt thà của mình có thể thốt ra một câu trả lời độc đáo đến như vậy.”

Tôi vui miệng kể lại cho vợ nghe câu chuyện trên cũng trúng dịp đang lái xe chở vợ con về nhà Ngoại dự lễ Giáng Sinh vừa rồi. Đây là dịp con cháu, anh em đại gia đình sum họp hằng năm.

Nghe xong, nàng bỗng cắc cớ quay sang tôi hỏi

- Anh nè, thí dụ thôi nghe. Nếu chút nữa ăn xong mà có đứa hỏi anh câu giống vậy, thì anh…trả lời sao?

Ơ hay, còn câu trả lời nào hay hơn nữa:

- Dễ ợt,thì anh sẽ trả lời: H. đã học hết nghề của mẹ từ lâu rồi. Cám ơn mẹ đã cho con một người vợ hết xẩy.

Nàng khoái lắm, tôi biết, cười khúc khích, nhưng vẫn giả bộ nói

- Đồ ba xạo!

Xe vẫn chạy. Nàng suy nghĩ gì đó mấy giây, quay qua vặn vẹo tiếp

- Nhưng mà bây giờ giữa anh và em thôi, hỏi thiệt, lỡ có đứa nào hỏi như vậy, thì anh sẽ trả lời…sao? Hỏng có nói lại câu hồi nãy!

- Hưừmmm-khó nha !-Anh thì anh sẽ nói như vầy: Nói về mục nấu ăn thì Mẹ và em cũng như là..là…là ..Thúy Kiều - Thúy Vân, mỗi người mỗi vẻ mười phân vẹn mười, không phân biệt được…Đó, chịu chưa?

Vợ lại bật cười nghiêng ngửa một lần nữa.

Tôi tưởng đã yên, cô ấy bỗng nín cười, nói

- Vậy em là Thúy Vân hay Thúy Kiều?

Thai NC

Ý kiến bạn đọc
19/01/201304:37:48
Khách
Anh Thái NC viết truyện thật là nhẹ nhàng mà dí dỏm, dễ thương.
19/01/201302:54:58
Khách
Chào tác giả
Phải nói ông viết vui quá, đọc mà cười một cách sảng khoái, rất tốt cho sức khoẻ mọi người "một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ" mà lỵ.
Cám ơn nhiều nhiều
23/01/201303:54:33
Khách
Cám ơn Khôi An và Hai Hoang.
Rất hân hạnh.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 811,304,564
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại. Một số bài viết khác của cô được ký tên Thịnh Hương. Nay hai bút hiệu hợp nhất, thành một tác giả thân quen đã hơn 15 năm sinh hoạt với Việt Báo viết về nước Mỹ. Tác giả là cư dân miền Bắc California vừa thông báo đã “trả thẻ, về hưu.” Hy vọng viết về nước Mỹ năm thứ 21 sẽ thêm bài viết mới.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, từng nhận Giải Danh Dự VVNM 2001 và giải chung kết VVNM 2004. Khởi viết cùng lúc với giải thưởng Việt Báo, tác giả đã xuất bản cuốn sách đầu tiên, "Cạnh Đền" và mới nhất là "Bước Chân Định Mệnh". Hai cuốn sách gộp chung gần 1.000 trang truyện ký về cuộc đời của chính tác giả.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2019 khi gần 90 tuổi. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh. Trước 1975, là giáo sư đệ nhị cấp tại Trung học Nguyễn Trãi. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết thứ bảy của bà kể về chuyện họp mặt trường cũ trên du thuyền.
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Bài viết mới của bà kể về người bảo lãnh của gia đình, một cựu sĩ quan VNCH, cựu tù cải tạo, vừa ra đi tại Atlanta.
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas. Bà sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả.
Tác giả là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển tới Philippine năm 1989. Định cư tại Mỹ từ 1990, ông hiện là cư dân Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Sau giải Danh Dự VVNM 2018, sang năm 2019, ông góp thêm 7 bài viết mới. Hai bài tiêu biểu: "Đời Phi Công...Không Người Lái," và bài mới nhất, "Philippinnes, Ngày Trở Lại": người thuyền nhân trại Pallawan 30 năm trước, nay là một công dân Mỹ trở lại giúp mảnh đất ơn nghĩa năm xưa chống khủng bố. Vẫn chuyện Philippinnes, đây là bài mới nhất. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển tới Philippine năm 1989. Định cư tại Mỹ từ 1990, ông hiện là cư dân Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Sau giải Danh Dự VVNM 2018, sang năm 2019, ông góp thêm 7 bài viết mới. Hai bài tiêu biểu: "Đời Phi Công...Không Người Lái," và bài mới nhất, "Philippinnes, Ngày Trở Lại": người thuyền nhân trại Pallawan 30 năm trước, nay là một công dân Mỹ trở lại giúp mảnh đất ơn nghĩa năm xưa chống khủng bố. Vẫn chuyện Philippinnes, đây là bài mới nhất.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, cô đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX và hiện là cư dân Los Angeles, công việc: làm tax accountant. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả tiếp tục cho thấy một sức viết mạnh mẽ khác thường. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Chào mừng tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết tên thật là Lâm Túy Mĩ (Milam Túy Hoa). Trước 1975, làm việc cho ngân hàng Việt Nam Thương Tín chi nhánh Nguyễn Tri Phương, Quận 5, Saigòn. Năm 1976, sau đợt đổi tiền, bị sa thải vì có chồng là "ngụy quyền". Vượt biển, và định cư ở Hoa Kỳ từ hè năm 1979. Từng là nhân viên thành phố Long Beach trên 28 năm. Sau hưu trí, hiện là cư dân Santa Ana. Mong tác giả tiếp tục viết.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.