Cám ơn Hàm Trần và “Vượt Sóng”

25/03/200800:00:00(Xem: 284592)

Tác giả: Sao Nam Trần Ngọc Bình

Bài số 2259 -1633-36-vb3250308

Tác giả đã dự viết về nước Mỹ từ 2002 với nhiều bài viết  đặc biệt. Ông là cựu sĩ quan VNCH, cựu tù chính trị, đến Mỹ theo diên HO và hiện định cư tại Greenville SC. Bài viết mới của ông là chuyện kể  về phim Vượt Sóng, không phải chuyện trong rạp chiếu bóng mà chuyện trong đời sống bình thường, giữa tác giả bài viết và một khán giả người gốc Đức tại Mỹ.

Viên Manager người Đức, ông B.J. đến gần tôi và nói:

 "Cám ơn anh đã cho tôi mượn DVD này. Phim này rất hay nhưng tiếc rằng tôi chỉ mới biết về thảm cảnh của thuyền nhân khi được xem DVD này. Khi còn học đại học ở bên Đức, chúng tôi chỉ chú trọng đến lịch sử của các nước phương Tây mà thôi."

 Trong lúc nước Đức còn trong tình trạng chia đôi thì ông B.J. sống ở bên Tây Đức và ông đã được thở không khí tự do trong khi đồng bào của ông sống ở Đông Đức đã phải sống trong chế độ độc tài nghẹt thở.

 Tôi trả lời:

"Như ông thấy đấy, cảnh tài tử chính trong phim khi vượt trại tập trung cải tạo tới được bờ suối thì bị lính canh Cộng sản bắn chết một cách lạnh lùng.

 Cái cảnh tàn bạo này có khác gì cảnh người dân Đông Đức khi vượt bức tương ô nhục Bá Linh bị lính canh  Đông Đức bắn chết đâu.  Chỉ vì họ đã bị nhồi sọ nên tin rằng người đi tìm tự do là có tội, là kẻ thù nên phải bị bắn chết dù là đồng bào của họ.  Dù Ở Đông Đức hay ở Việt Nam, Cộng Sản đều có chung một bản chất đó là sự tàn bạo dẫn đến sự giết người một cách mù quáng, vô cảm."

 Ông manager hình như cũng đồng ý với nhận định của tôi nên tôi chỉ thấy ông im lặng không trả lời.

 Cách đây lối một năm, khi phim  "Vượt Sóng" được trình chiếu liên tục ở Cali thì ở bên South Carolina này tôi chú tâm theo dõi diễn tiến của các buổi trình chiếu kèm theo số người tham dự qua Internet và thầm mong nếu không vì việc làm níu kéo, tôi sẽ bay ngay về Cali để coi .

 Thế nhưng mong ước là một chuyện còn làm được hay không thì lại là chuyện khác và hình như tôi cũng có duyên với phim này nên khi phim được trình chiếu ở Atlanta thì gia đình tôi và gia đình cháu tôi đã tức tốc chạy xe xuống Atlanta để coi liền.

 Greenville, South Carolina cách Atlanta lối 137 miles, khi chúng tôi vào tới rạp thì phim đã chiếu được ít phút, tuy trễ nhưng cũng còn kịp chán.

Phải nói là phim đã nói lên được sự thật và có những đoạn trong phim đã làm người xem cảm động đến rơi lệ, đâu đó trong rạp có những tiếng khóc thút thít cho cảnh khổ của người trong phim.

 Đến lúc đó tôi mới chợt hiểu ra, ai đó đã tiên liệu được sự cảm động của khán giả nên đã để sẵn hộp giấy lau mặt để phục vụ những khán giả khi họ không cầm được nước mắt. Trong Kiều có câu "Khéo dư nước mắt khóc người ngày xưa."

Quả thực, đạo diễn họ Trần đã có tài làm cho khán giả phải rơi lệ cho cảnh khổ của người ngày nay chứ không phải của "người ngày xưa" nữa!

Chuyện phim “Vượt Sóng” kể về một gia đình sĩ quan VNCH sau ngày 30 tháng Tư, cò đủ ba thế hệ: Bà nội do Kiều Chinh đóng, người con người chồng người cha do Long Nguyễn đóng, người vợ do Diễm Liên đóng và đứa cháu nội do bé Nguyễn Thái Nguyên đóng. Câu chuyện đau lòng của từng người, từng thế hệ, xen kẽ nhau làm khán giả xúc động. Mọi diễn viên đều đã diễn xuất sắc như thật, làm khán giả xúc động. Được vậy, hẳn là do chuyện phim và tài ba đạo diễn. Là người thuộc lớp tuổi ra đời sau cuộc chiến, để làm được phim này, Hàm Trần cho biết ông đã phỏng vấn hơn 400 người để tìm hiểu câu chuyện thực của họ. Nếu con số được phỏng vấn nhiều hơn,  kịch bản của phim này chắc sẽ còn có nhiều tình tiết hay hơn, sống động hơn nữa.

Những người Việt tự do tị nạn trên khắp thế giới ai mà chẳng có một phần mảnh đời của mình được thể hiện qua các nhân vật trong phim dù rằng họ đã đến được bến bờ tự do dưới bất cứ hình thức nào như  vượt biên, vượt biển, đoàn tụ gia đình, HO, bảo lãnh của thân nhân, hôn nhân v... v...

 Cái hay của đạo diễn là làm cho người xem thấy được sự ghê rợn, sự tàn bạo của chế độ cộng sản  đã khiến cho người dân phải chạy trốn khỏi thiên đường cộng sản và nếu "cái cột đèn mà không bị chôn xuống đất thì chắc chắn là nó cũng đi luôn cùng với những người vượt biên rồi"!

 Khi ra về, tôi chợt có ý nghĩ nếu như phim này được chuyển qua DVD thì hay biết mấy vì quanh tôi có biết bao nhiêu người Mỹ, là hàng xóm cũng có, là bạn đồng nghiệp cũng có, đã không hiểu tại sao người Việt lại phải bỏ nước ra đi sang định cư ở nước Mỹ xa xôi này, cách xa Việt Nam thật là xa, xa lắm vì có một biển Thái Bình ngăn cách.

 Khi đọc tin trên Internet, được biết phim sẽ được chuyển qua DVD tôi liền cho chợ Á Châu hay và yêu cầu chợ đặt hàng để tôi có dịp mua một đĩa dành đề coi thì phải đến lần thứ 2 tôi mới mua được vì lần đầu chợ đã bán hết ngay chỉ ít ngày sau khi khi hàng về tới.

 Nếu sau năm 1954, những người miền Nam bộc trực trong lúc nói chuyện với đồng bào di cư ruột thịt Miền Bắc của mình đã hỏi "Sao ở ngoải độc lập không ở mà vô Nam làm chi"" thì phim "Chúng tôi muốn sống"  đã làm tròn nhiệm vụ trả lời của nó .

 Bây giờ phim "Vượt Sóng" cũng đã làm nhiệm vụ tương tự khi khán giả vừa là người Việt thuộc thế hệ thứ nhất, thế hệ một rưỡi, thế hệ thứ hai vừa là những người địa phương nơi người Việt định cư.

 Các cụ ta có câu  "Trăm nghe không bằng một thấy" hay "Mắt thấy, tai nghe" nên những người Mỹ bạn của tôi, điển hình là ông B.J., như đã kể ở trên, khi có dịp xem phim này, sẽ hiểu tại sao người Việt lại có mặt trên quê hương của họ.

Bây giờ tôi xin phép trở lại với đoạn đầu của bài viết ,như để khẳng định nhận xét của mình, ông manager hỏi tiếp:

"Bọn cướp Thái bắt các cô gái làm gì vậy""

Tôi trả lời:

"Như ông đã biết, họ bị chúng thay phiên nhau hãm hiếp, bắt cóc hay hãm xong rồi giết vì trong phim không có cảnh này."

Thậm chí đàn ông cũng bị chúng giết nữa vì tụi cướp biển Thái này là một bọn cuồng dâm và cuồng sát khi chúng biết nạn nhân của chúng đã không có phương tiện để chống trả cũng như tự bảo vệ mình.

 Có lẽ những cảnh này quá man rợ và làm đau lòng người xem nên đạo diễn đã không cho vào phim chăng"

Trước khi đi vào đoạn kết tôi cho rằng việc công ty phát hành phim không cho trình chiếu phim này ở Greenville, SC là một sơ sót rất lớn vì thành phố này là một trong hai thành phố lớn thuộc miền cao nguyên của tiểu bang South Carolina.

Tại đây có 2 cái chợ Việt Nam dĩ nhiên là số người Việt sống tại nơi đây phải khá đông để 2 cái chợ này có thể tồn tại cho đến ngày nay, đó là chưa kể đến số người Việt ở các thành phố lân cận nữa.

 Ngoài ra, cũng còn cần đề cập đến số khán giả người Mỹ nữa, họ cũng muốn tìm hiểu về cuộc chiến này và cũng muốn biết tại sao người Việt lại có mặt trên đất nước tự do và trù phú này.

Một lần nữa, cám ơn đạo diễn Hàm Trần, người đặt chân đến Mỹ lúc mới 4 tuổi, khi lớn lên đã tìm hiểu "tại sao cha anh mình đã có mặt trên đất Mỹ" và đã có tài làm sống lại một giai đoạn lịch sử bi hùng của những người Việt bỏ nước ra đi tim tự do của hơn ba thập niên trước.

Ước mong sẽ được coi những tác phẩm điện ảnh đặc sắc và sống động khác của ông.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,262,048
Tác giả là cư dân miền Bắc California, đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại.
Anne Khánh Vân, sinh năm 1974 tại Saigon, tốt nghiệp kinh tế tại Pháp, hiện sống và làm việc tại miền Đông Hoa Kỳ, từng nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2007 với tự truyện “Duyên Nợ Với Nước Mỹ.
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2018 năm thứ XIX.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2018 năm thứ XIX.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C.
Kông Li là bút hiệu vui vẻ của Phạm Công Lý, tác giả đã dự Viết về nước Mỹ từ 2009. Ông cùng gia đình đến Mỹ từ 1994 theo diện HO, định cư tại Boston.
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014, ông tên thật Trần Phương Ngôn, đã sống ở trại tỵ nạn PFAC Phi Luật Tân gần mười một năm
Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.