Con Bé Nổi Loạn và Rùa Đá

24/06/201700:00:00(Xem: 4426)
Con Bé Nổi Loạn và Rùa Đá

Tác giả: Iris Đinh
Bài số 5152-18-30752-vb7062417

Tác giả đã nhận Giải Vinh Danh Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2003. Sau nhiều năm ngưng viết, tháng Năm 2017, Iris tái ngộ bạn đọc Việt Báo với "Chuyện Góc Bếp," tự sự của một bà mẹ độc thân nuôi con trên đất Mỹ. Sau 13 năm trở lại trường học và thực tập, tác giả hiện là một chuyên gia y tế tâm thần, lo việc bảo vệ các nạn nhân của bạo hành gia đình tại sở xã hội ở miền Bắc Cali. Bài viết mới là chuyện về Bê, cô con gái nổi loạn của tác giả. Một chi tiết đặc biệt: Bê chính là nhà nghiên cứu gốc Việt Anne Q. Phan tại đại học UC Irvine và UC San Diego, người đã xác định được gene gây đột biến giúp sinh vật mọc thêm tay chân, mà nhật báo O.C. Register đã đăng tin ngày 5 tháng Tư 2013. Hình trên báo O.C.Register.

* * *

blank
Cá mọc thêm chân tay.

Định cư ở California từ 1982, sau khi liên tiếp sanh hai con trai, cuối năm Giáp Tý 1984, tôi có thêm bé gái. Tên họ đầy đủ của con bé là Anne Q. Phan, tên gọi ở nhà là bé Bê. Nhưng con bé tuổi chuột này không phải là con bê hiền lành, mà trở thành “Con bé nổi loạn” tôi đã kể trong “Chuyện Góc Bếp.”

Khi thai nghén con, tôi đau ốm suốt. Bê sanh thiếu tháng, phải ở lại nhà thương ít ngày vì máu mẹ và con nghịch tính nên con bị bịnh vàng da. Tuy còi cọt vì kén ăn, con bé vẫn mau chóng cứng cáp, mới hai tuổi đã chạy nhanh như con chuột, nói chuyện lý sự như người lớn.

Ngay thời con bé còn mặc tã, đã có đêm nó không chịu đi ngủ như hai thằng anh, một mình đứng hằng giờ ở phòng khách chờ đợi. Một hai giờ khuya, cha mẹ vừa bước vào nhà, đã thấy ngay con bé mặc tã và áo thun, một tay chống nạnh, một tay chỉ mặt cha mẹ mắng bằng thứ tiếng Việt riêng của nó:

- Tại sao hai đứa không chịu về? Tại sao cứ phải đi làm đêm?

Rồi khóc òa ăn vạ. Tôi dỗ con mà ruột gan bào bọt.

Đó là thời gia đình khó khăn, hai vợ chồng nhiều đêm phải lo việc buôn bán, ba đứa nhỏ gửi bà chị và các chú em chồng ở chung nhà coi dùm. Được cả nhà cưng chiều, Bê hay đập đầu ăn vạ, la khóc gây sự.

Giận hai thằng anh không cho nó chơi chung, có bữa nhà đang đầy khách, con bé lăn đùng ra sàn nhà, la khóc đòi có thêm em gái.

Mãi tới năm 7 tuổi, đòi hỏi của Bê mới được toại nguyện. Bé Bô mới sanh ra đã khỏe mạnh, dễ ăn dễ ngủ, lúc nào cũng cười. Bấy giờ, tài chánh gia đình đã khá hơn, bà chị chồng và mấy người em ở chung nhà đã có gia đình và dọn ra, chúng tôi có người giúp việc nhà và tôi có thì giờ cho các con.

Kể từ khi vào mẫu giáo tới lớp năm, Bê ham chơi hơn học. Các thầy cô trong trường không ngừng gửi giấy hay điện thoại vì những vi phạm kỷ luật của con bé. Mẹ đành phải “ra tay kìm kẹp,” gia tăng việc kiểm soát giờ giấc, sách vở, phòng ốc.

Dù bướng bỉnh, chống đối, ngày thường Bê vẫn phải tiếp tục theo hai anh đi học võ hoặc tập gymnastic, thứ bảy đi học tiếng Việt ở Trung Tâm La San, sau đó tham gia Đoàn Văn Nghệ La San và trở thành phụ giáo dạy Tiếng Việt trong lớp.

blank
Anne Q. Phan tại UCI 2013.

Bị kìm kẹp kỹ quá, Bê thấy cuộc đời mình sao ngột ngạt, giống như ở tù. Mẹ trở thành đối thủ đáng gờm của nó. Con bé than thở:

- Sao má không ở lại Việt Nam với cộng sản đi. Mang lối sống cộng sản qua Mỹ làm gì cho khổ con cái.

Từ năm 12 tuổi, sau khi được chịu phép Thêm Sức, Bê rút vô phòng riêng, lập kế hoạch "phục thù." Có lúc Bê lấy giấy vẽ nhiều posters dán đầy tường trong phòng nó, và treo lủng lẳng từ trên trần nhà xuống với chỉ có một khẩu hiệu duy nhất: "I hate my mom."

Ở trường học phổ thông, con bé không học giỏi như hai anh, cứ lình xình trên dưới 3 chấm rưỡi điểm trung bình.

Khi vô trung học, con bé bắt đầu có nhiều bạn. Có lúc Bê còn "lãnh đạo" cả một đội bạn choai choai tuổi từ 13 tới 15. Các em hầu hết có cha mẹ khá giả nhưng bận rộn công việc, ít dành thì giờ cho các con. Riêng với Bê, đây cũng là lúc cha mẹ có nhiều chuyện xào xáo nặng nề khiến Bê thấy gia đình ngột ngạt. Mẹ dù thương và lo lắng, đã không hiểu được những nhu cầu tình cảm của tuổi mới lớn trên đất Mỹ, để chuẩn bị cho con vượt qua giai đoạn thử thách này một cách lành mạnh hơn.

Có lần bị can thiệp chuyện bạn bè, Bê nói thà bỏ gia đình, chứ không thể thôi bạn. Sau đó là nhiều buổi chiều Bê đi học không về, nhiều đêm cha mẹ thức trắng đi tìm con. Mẹ còn tìm thấy vết tích con xài thuốc cấm và uống rượu, dù chưa đủ tuổi.

Điểm học của Bê sụt nặng. Càng ngày con bé càng trốn nhà đi chơi nhiều hơn. Bê càng quậy, mẹ càng theo đuổi tìm kiếm ngày đêm. Bê nổi điên, đòi tự tử, và than với bạn rằng: "Má tao như phù thủy, tao đi tới đâu bả cũng biết, cũng kiếm tới được. Cả San Jose này ai bả cũng quen. Bả mà không để tao yên, tao sẽ tự tử."

Khi thấy con bắt chước bạn bè, lấy thuốc tẩy đổ thẳng lên đầu, tẩy tóc cho trắng ra để nhuộm xanh đỏ, mẹ hoảng sợ, nhưng mẹ lại cũng bắt chước bạn bè của mẹ, lấy kéo sởn tóc con. Con đã giận hờn từ lâu, bây giờ càng thù ghét mẹ thêm. Bê từng thề không bao giờ tha thứ cho mẹ.

Mẹ biết Bê buồn giận gia đình và muốn thoát ly, nhưng con bé còn nhỏ quá, bạn bè cũng toàn là những thiếu niên liều lĩnh mà thơ ngây dại khờ. Mẹ nhờ hai bác Hoa và Paul tìm chỗ học xa nhà để gửi Bê đi, mục đích giữ cho Bê được an toàn và tạm thời cách xa các bạn, nhưng cha không đồng ý, nghĩ rằng mẹ lo lắng quá đáng.

Chuyện gì phải đến rồi cũng đến. Một đêm, Bê dẫn hai bạn trèo cửa sổ lầu hai vô nhà khi mọi người trong nhà đã đi ngủ, lấy rượu của ba uống. Ba đứa trên dưới 15 tuổi, chưa có bằng lái, sau khi uống rượu, lấy xe của mẹ một bạn, chở nhau đi Sacramento đón một bạn khác. Trên đường về qua Pleasanton, xe chúng đâm vô gầm một xe tải đi phía trước. Ba bạn kia chỉ bị xây xát, Bê nằm ngủ ở băng ghế sau không cài dây an toàn, đầu bị hất lên cạnh sắc của cánh cửa bị đụng móp méo, rách một đường dài trên trán kéo lên tới giữa đầu. Xe cứu thương tới phải cưa xe để lấy con bé ra đưa vào nhà thương. Sau này Bê kể lại, vì đang ngủ và ngất luôn khi đụng xe, nên không còn nhớ chuyện gì đã xảy ra.

Trời còn thương, Bê được chữa lành. Tưởng đã biết sợ, dè đâu, con bé vẫn để bụng oán hận cha mẹ, ngay khi vừa ra khỏi bệnh viện, lại tiếp tục bỏ nhà đi chơi với đám bạn liều lĩnh. Lần này mẹ dứt khoát và cha cũng đồng ý là phải gửi con đi. Nơi Bê được gửi đến là Spokane, một thành phố nhỏ xa xôi gần biên giới Canada, thuộc tiểu bang Washington.

Sau hơn một năm ở với gia đình người bảo trợ trong chương trình coi sóc các thiếu niên gặp khủng hoảng, Bê học xong lớp 11 ở trường Saint Michael tại Spokane.

Mùa hè năm 2001, Bê mang bảng danh dự về nhà với điểm trung bình 4 chấm. Thêm một bất ngờ khác: Bê được giải thưởng trong cuộc thi vẽ poster đề cao tính đa văn hóa và sắc tộc của thành phố. Poster Bê vẽ, với nền là lá cờ vàng ba sọc đỏ của Việt Nam Cộng Hòa, đã được treo khắp nơi trên các đường phố Spokane, trong suốt ba tháng mùa xuân năm 2001.

Thay vì trở lại Piedmont Hills High School cho năm cuối bậc trung học, Bê nộp đơn học Middle College ở Evergreen Community College. Con bé siêng năng học, nhưng vẫn giận cha mẹ, nhất định ra ở riêng, lì lợm và quyết liệt tới mức không cần sự hỗ trợ tài chánh của gia đình. Nó mướn chung cư ở với bạn, đi làm tiệm Fantasia, bán các thức uống mấy tiếng một ngày sau giờ học, để tự trang trải mọi chi phí. Sau này Bê kể rằng, nhiều khi chỉ ăn một ổ bánh mì sandwich cho cả tuần lễ, nhưng vẫn học giỏi.

blank
Anne ngày ra trường và Alex, UCI 2014.

Một năm sau, chưa đầy mười tám tuổi, Bê vừa tốt nghiệp trung học vừa lấy được một số tín chỉ cho đại học. Bê được gia đình người bà con (Ejobpower) đưa vào hãng điện tử Spectrian sau được mua bởi Công Ty Remec. Đồng nghiệp ở Remec qua làm CFO cho Bay Microsystems, mướn Bê sang làm Administrative Asistant.

Trong 4 năm làm việc ở Bay Microsystems, công việc tốt đẹp và Bê được trả lương cao hơn. Đời sống bắt đầu ổn định, con bé học được nhiều điều bổ ích trong kỹ nghệ điện tử, giao tiếp thương mại, và trưởng thành trước tuổi.

Phần gia đình, cha mẹ sau nhiều lần cố hàn gắn không xong, đã phải ly thân rồi ly dị. Lúc này tuy vẫn ở riêng với bạn, nhưng Bê nói chuyện với mẹ và về nhà thường hơn. Bê bây giờ đổi tính, vui vẻ tử tế với đại gia đình hai bên cha mẹ, anh em trong nhà, hướng dẫn, bảo vệ em gái từ chuyện lớn tới chuyện nhỏ. Và thật ngạc nhiên, không lâu sau đó, Bê xin mẹ về ở chung với các anh em, chấp nhận điều kiện "giới nghiêm" của me. Chuyện Bê và mẹ làm hòa như thế nào, đã kể trong "Chuyện Góc Bếp."

Khi Bê chuẩn bị xong 4 năm đại học là lúc cô bạn tên Hiền lấy chồng. Hiền là cô bạn thân nhất trong những bạn "quậy" cũ của Bê từ tuổi 14, tuổi nổi loạn. Với hai dòng máu Mỹ Á, Hiền đẹp như tranh, nhưng thiếu thốn mọi bề. Cha Hiền lang thang nay đây mai đó, bà mẹ tuy có bằng cấp cao nhưng bịnh hoạn phải bỏ nghề làm cô giáo, và không lo nổi cho đứa con duy nhất. Bê luôn thương và sẵn sàng giúp bạn khi cần. Người chồng Hiền chọn là Larry, một anh kỹ sư điện toán trẻ, đẹp trai, tử tế, thương Hiền hết mực. Hiền bây giờ không còn thiếu thốn về vật chất nhưng là con một, không có quan hệ tốt đẹp với bố mẹ ruột, nên ao ước có gia đình đông anh em như Bê. Con bé xin mẹ cho Hiền làm một party nhỏ (bridal shower) ở nhà mẹ, để chuẩn bị cho lễ cưới. Ngày đám cưới, Bê và cả nhà tham dự. Ai cũng mừng cho Hiền từ nay có mái ấm gia đình.

Hiền đã yên bề gia thất, nhưng Bê vẫn tiếp tục đi tới. Từ thời lớp 9 ở Piedmont Hills High School, Bê giỏi môn toán và khoa học tự nhiên, nhưng thầy dạy Bê môn này, Mr. Eddy, khuyên Bê nên học về kinh tế tài chánh. Khi Bê chuyển trường lên San Jose State University, nhờ gặp người thầy, Dr. White, có viễn kiến, hiểu ý, và thấy Bê giỏi về khoa học nên khuyến khích nộp đơn cho chương trình tiến sĩ ngành molecular biology (sinh học phân tử). Vậy là Bê say sưa tìm hiểu thêm về sự tiến hoá của con người, về tuổi thọ, tật bịnh do lão hoá, về các phát minh y khoa, cũng như mặt trái của thuốc men và các phương pháp phẫu thuật trong việc chữa trị.

Để lấy kinh nghiệm làm phòng thí nghiệm như một điều kiện nộp đơn cho chương trình tiến sĩ. Bê phải bỏ ra cả năm đi thực tập không lương ở UC San Francisco. Mỗi ngày, từ 5 giờ sáng, con bé lái xe lên Fremont, rồi leo xe Bart từ đó đi San Francisco; đến tối mịt mới về.

Khi bàn chuyện học hành, vẫn trong một góc bếp, mẹ con trò truyện. Biết trong gia đình có người hành nghề thuốc bắc, thuốc nam và châm cứu, Bê hỏi mẹ về những khái niệm trong đông y. Nghe mẹ kể lõm bõm những gì đã nghe--và đã quên gần hết--như "bá đạo, vương đạo, đế đạo," con bé cười khoái chí:

- À, vậy thì dùng thuốc để trị bịnh là "vương đạo" và giải phẫu là "bá đạo.” Bê muốn học và thực tập "đế đạo."

blank
Me và Bê khi 2 tuổi, 1986.

Mẹ con trao đổi nghe như tán dóc chuyện kiếm hiệp Kim Dung, nhưng Bê viết ngay những khái niệm này vào bài luận văn trong hồ sơ xin nhập học của nó. Lạ thay, mấy tháng sau, cả hai trường Bê nộp đơn, City of Hope và UC Irvine, đều chấp nhận nhận cho học bổng tiến sĩ toàn phần. Lần này, ông trời trải thảm... gai cho Bê học hành kiểu "đế đạo."

Sau khi cân nhắc, Bê chọn trường UC Irvine. Chương trình học của Bê lẽ ra mùa thu mới bắt đầu, nhưng ngay đầu mùa hè năm 2008, con bé đã dọn xuống Orange County và tình nguyện nhận sớm việc làm luân phiên trong Cancer Lab của Dr. Hung Fan. Chính tại đây, Bê và Alex đã có cơ hội gặp gỡ và quấn quýt nhau, khi Alex đang hoàn tất thí nghiệm cuối cùng cho bậc cử nhân.

Alex (Alexander S. Hamil) là một sinh viên xuất sắc, mà 7 trường nổi tiếng trên nước Mỹ, kể cả Mayo Clinic và Stanford đều cho học bổng toàn phần. Thay vì Stanford, Alex chọn UC San Diego, cho gần Bê, lúc đó đang còn học và làm ở UC Irvine. Từ đó, hai đứa thành đôi bạn cùng nhau sát cánh trong việc học và việc làm suốt 9 năm qua.

Trong khi Alex tiếp tục theo đuổi và thành đạt trong việc chữa trị ung thư thì mùa thu 2008, Bê chuyển qua làm phòng thí nghiệm sinh học về tái tạo tay chân. Đây là chương trình thí nghiệm do Dr. Gardiner và Dr. Bryant khởi đầu từ năm 1982, được tài trợ bởi Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ.

Trong muôn loài mà Thượng Đế đã tạo dựng nên, cái cây bị chặt cành thì mọc ra cành khác, riêng phần lớn động vật thì khi cụt tay, mất chân, đành trở nên tật nguyền. Thế nhưng cũng có những biệt lệ, thí dụ con cua, con tôm gẫy càng thì mọc ra càng khác. Con thạch sùng (thằn lằn) đứt đuôi thì mọc ra đuôi khác. Làm cách nào cho con người có được khả năng ấy? Dưới sự huớng dẫn của Dr. Gardiner, Bê và nhóm nghiên cứu ở trường đại học danh tiếng UCI nghiên cứu sự tái tạo tay chân của loài cá Salamander, với hy vọng rằng một ngày nào đó con người cũng có thể tự mọc lại tay chân như những con cá đặc biệt này.

Theo phúc trình từ UCI, phòng thí nghiệm này đã đạt một bước tiến quan trọng, là việc tạo thêm những cánh tay mới mọc trên thân cá Salamander.

Bê là đệ tử may mắn và được yêu quý của Dr. Gardiner. Sau mấy năm làm nghiên cứu sinh trong phòng lab của ông, Bê đã nhận diện và xác định được gene gây đột biến trong quá trình tái tạo hay mọc thêm tay chân của cá Salamander. Cả phòng lab vui mừng, Dr. Gardiner thông báo tin vui cho cả trường, cơ quan tài trơ thuộc Bộ Quốc Phòng và mọi người liên hệ.

Theo Dr. Gardiner, việc nghiên cứu tái tạo chân tay là một tiến trình chậm chạp, và rất tỉ mỉ. Sau khi thành công trên cá, Bê sẽ còn phải thử trên chuột, sau đó mới thử nghiệm trên cơ thể con người. Dù sao, mục tiêu gần đã đạt. Phóng viên Sherri Cruz của báo Orange County Register đã tới tận trường phỏng vấn Bê và cả nhóm. Bài viết được đăng trên báo OC Register April 5, 2013. *

Để đạt được bước tiến này, suốt 6 năm ròng rã, Bê đã liên tục làm việc 360 ngày một năm, 16 tiếng một ngày, không về ăn Noel với gia đình vì thí nghiệm đang dở dang. Bê có sinh viên trong lab, nhưng thương nên cho học trò về mừng lễ, mình thì ở lại với cá và máy móc. Mỗi năm vài ba lần mẹ xuống thăm, cũng chỉ có thể loanh quanh bên con trong phòng lab, giúp cho cá ăn hay dọn dẹp.

Năm 2010, hai năm trước khi có kết quả chính thức cho thí nghiệm, thấy Bê căng thẳng quá, Dr. Gardiner cho Bê nghỉ 3 tuần đi chơi với mẹ về Việt Nam, thăm bà dì và họ hàng ngoài Bắc. Bê gặp cậu Đốc và các anh em họ cùng trang lứa. Mấy cậu cháu hợp tính nhau, cùng đi chơi Hà Nội, thăm Văn Miếu-Quốc Tử Giám, trường đại học đầu tiên của Việt Nam, có từ đời vua Lý Thánh Tông (1070), vái điện thờ Chu Văn An, thăm Khuê Văn Các.

Đứng trong vườn bia, nơi có 82 con rùa đá mang bia ghi danh các tiến sĩ thuộc nhiều triều đại Việt, cậu Đốc giải thích ý nghĩa và khuyến khích:

- Nếu cháu thành công, cậu sẽ làm tiệc ăn mừng và đúc cho cháu con rùa đá để ở sân nhà bà, khắc tên Tiến Sĩ Bê. Nếu cháu thất bại, cũng cứ về đây, cậu cháu mình nhậu một bữa say xỉn, rồi cùng khóc với nhau.

Trên chuyến bay trở về Mỹ, Bê còn xúc động khi nhắc lời cậu Đốc và thấy ra là anh chị em bên Việt Nam không có được cơ hội như mình, dù họ cũng siêng năng, tài giỏi.

Có thể nhờ sự khuyến khích từ vườn bia rùa đá ở Văn Miếu, Bê tiếp tục cố gắng và nhận học vị Tiến Sĩ năm 2014. Sau khi tốt nghiệp, Dr. Gardiner quý cô học trò ruột, nên lại gửi gắm Bê ở một phòng lab tương tự tại UC San Diego, chuyên nghiên cứu về da và các bộ phận khác trong cơ thể. Tại đây, Bê tiếp tục thử nghiệm việc tái tạo chân tay trên chuột. Khác với cá, khi bị thử nghiệm các thương tich nặng hơn, chuột nhiều khi không đủ sức vượt qua. Mỗi lần chuột chết, Bê lại gọi mẹ thở than, vừa chuyện thương chuột, vừa đủ chuyện khó khăn trở ngại.

blank
Rùa đá mang bia tiến sĩ tại Văn Miếu Hà Nội. Photo: Wickipedia.

Sau hai năm hoàn tất chương trình hậu tiến sĩ, Bê tiếp tục giảng dạy tại UC San Diego và nghiên cứu về Complex Carbohydrate, những phân tử điều hành việc gửi các tín hiệu (proteins) giữa các tế bào, để tìm hiểu làm sao cho các bộ phận trên cơ thể động vật có vú, như chuột và người, được mau lành khi bị thương tích hay được mọc lại khi mất đi.

Từ kết quả nghiên cứu của Bê trên cá, người ta đã có thể ứng dụng vào việc chữa lành các vết thương trên da hay các bộ phận khác như óc, gân, xương, gan, phổi... một cách mau chóng bằng cách cấy genes.

Về phần Alex, cũng từ 2014, luận án tiến sĩ cho đề tài dùng RNAi (**) để trị bịnh ung thư của Alex đã sẵn sàng, nhưng đúng lúc ấy xẩy một vụ nổ súng có liên quan tới phòng thí nghiệm nơi Alex làm việc, khi ông thầy là Dr. Dowdy bị bắn vì tranh chấp làm ăn. Hậu quả là phải chờ tới tháng Mười năm 2016, luận án mới được bảo vệ xong, dù trước đó, Alex đã có tới 7 công trình nghiên cứu về ung thư được công bố trên báo Nature Journal**. Những hệ lụy hung hiểm quanh việc Alex tìm ra loại thuốc mới để trị ung thư hiệu quả hơn sẽ phải cần tới một bài viết khác.

Sau 9 năm gắn bó, Bê và Alex nay sang tuổi 30 vững vàng, đang tính tới hôn nhân. Ngày lễ Mẹ năm nay, biết tôi sẽ dự buổi ra mắt Tuyển Tập Việt Bút 2017 được tổ chức cùng ngày tại hội trường Việt Báo, Bê và Alex từ San Diego--cách 2 tiếng lái xe-- bất ngờ tới chung vui với mẹ.

Hai đứa ăn mặc lịch sự, mặt mày sáng trưng, miệng cười rạng rỡ, thoải mái ngồi lại suốt buổi ra mắt sách. Lúc cùng mẹ và các bạn ăn uống, chụp hình, trò truyện vui vẻ, có ông bạn già hỏi phải con bé nổi loạn trong chuyện góc bếp không, Bê cười nói thay mẹ: Chính nó đây bác.

*

Bê, con bé nổi loạn của mẹ,

Mẹ yêu thích những quà tặng con và Alex đã mang đến cho mẹ, nhưng muốn hai đứa cùng biết thêm điều này: chính các con mới là món quà quí nhất mà mẹ được hưởng.

Sau biết bao khó nhọc khi “con đi trường học mẹ đi trường đời,” nhớ chuyện vui mẹ con tán dóc trong góc bếp về bá đạo, vương đạo, đế đạo, mẹ nghiệm ra rằng, đạo nào cũng là đạo, và khi ngộ biến phải tòng quyền. Cái đạo quan trọng nhất có lẽ chỉ là đạo làm người. Lòng bác ái vị tha, tính kiên nhẫn, và chấp nhận trả giá cho điều mình ao ước, là căn bản. Cố mà ăn ở sao cho tử tế hơn, với mình và với người. Chừng ấy thôi mà mẹ học cả đời vẫn còn thấy vấp váp, lúng túng.

Bài này viết cho các con yêu, Anne và Alex, mùa ra trường 2017. Mong các con bên nhau, cùng giúp mình và giúp đời xóa sợ hãi khổ đau, sao cho cho con người gần gũi hơn, với nhau, với thiên nhiên và với Thượng Đế.

Iris Đinh

Ghi chú:

(*) Cruz, S. (2013, April 5). UCI regeneration lab grows EXTRA limbs, Orange County Register, p. 3. Retrieved from http://www.ocregister.com/2013/04/05/uci-regeneration-lab-grows-extra-limbs/

(**) Mead BR. et al. (2014). Efficient delivery of RNAi prodrugs containing reversible charge-neutralizing phosphotriester backbone modifications. Nat Biotechnol. 2014 Dec;32(12):1256-61. doi: 10.1038/nbt.3078. Epub 2014 Nov 17. Retrieved from https://www.ncbi.nlm.nih.gov/m/pubmed/25402614/

Ý kiến bạn đọc
14/10/201722:37:50
Khách
Chao chi Iris Dinh,
Minh rat kham phuc ve cach giai quyet van de nan giai nay. Minh cung dang o trong tinh trang dien dau vi con, minh dang can mot cai phao de co the giup minh vuot qua noi lo buon nay. Chi co the cho minh dia chi email de minh xin y kien duoc khong ?
Cam on chi nhieu lam
30/06/201704:06:20
Khách
>Sau này Bê kể rằng, nhiều khi chỉ ăn một ổ bánh mì sandwich cho cả tuần lễ, nhưng vẫn học giỏi.

Man shall not live by bread alone. Matthew 4:4. I used to know a breatharian (a financial lady), every 2 weeks she ate only 1 small cup
of vegan ice cream (she loves ice cream). I came to this physical realm for vegan ice cream stuffed inside french baguette, so No to Breatharianism.

> À, vậy thì dùng thuốc để trị bịnh là "vương đạo" và giải phẫu là "bá đạo.” Bê muốn học và thực tập "đế đạo."
>Bê viết ngay những khái niệm này vào bài luận văn trong hồ sơ xin nhập học.City of Hope và UC Irvine, đều chấp nhận nhận cho học bổng tiến sĩ toàn phần.

The concept may be new to American universities, so she got the scholarship. Many years ago, I had a conversation with my mom, she
got treament at Stanford medical center (the university in north California), the doctors could not find anything, until 1 night
she had vision of 2 people helping her with the medicine. Later, she described the clothes of the 2 people and she asked me if I knew,
and I said Yes, and joking to her that human medicine has side effects and God medicine has none.
30/06/201702:52:11
Khách
>(Image of Man God by Da Vinci).
Should be "The Creation of Adam" is a fresco painting by Michelangelo, which forms part of the Sistine Chapel's ceiling.
26/06/201700:41:35
Khách
Xin được mượn lời ông đốc học của chúng tôi năm xưa gửi đến 126 sinh viên ngành tôi ra trường năm 1986 chúc mừng chị:
“Chỉ cần sự kiên nhẫn rồi với thời gian cây sẽ ra nụ và hoa sẽ đơm trái. Và ngày hôm nay các anh sẽ cùng tôi, chúng ta cùng nhau gặt hái thành tựu này.”
Sự kiên nhẫn và tấm lòng vị tha của người mẹ đã giúp gia đình chị vượt qua được mọi khó khăn để ngày hôm nay không những viết nên câu chuyện với niềm hãnh diện đã đạt được mà còn giúp độc giả chúng tôi thét lên được những lời kiêu hãnh mà người tị nạn đã đem đến cho đất nước này.
Như lời một ký giả Âu châu đã viết về một đứa bé VN mồ côi không nơi nương tựa tên Philipp Roesler trở thành phó thủ tuớng của nước Đức:
“Quyết định của chính phủ nước Đức khi mở rộng vòng tay đón nhận người tị nạn VN năm xưa hầu gửi thông đìệp nhân đạo đến những quốc gia trên thế giới thì ít mà ngày nay đã nhận được những quà tặng từ họ quá nhiều và còn rất nhiều đến cho các thế hệ con cháu của chúng ta mai sau những thành quả quá tốt đẹp từ khoa học, kinh tế, giáo dục qua đến chính trị không riêng cho nước Đức mà cho cả cộng đồng Châu Âu.”
Tôi vẫn ao ước một ngày nào đó sẽ nhận được tin vui từ con cháu một người tị nạn VN năm xưa được giải thưởng Nobel như là một món quà, một lời tri ân chân thành gửi tới những người ân nhân đón nhận chúng ta phải ra đi vì đại họa của một chủ thuyết vô thần.
25/06/201717:24:52
Khách
>Tại đây, Bê tiếp tục thử nghiệm việc tái tạo chân tay trên chuột. Khác với cá, khi bị thử nghiệm các thương tich nặng hơn, chuột nhiều khi không đủ sức vượt qua. Mỗi lần chuột chết, Bê lại gọi mẹ thở than, vừa chuyện thương chuột

Where are the supercomputers to simulate the whole processes (eliminate the bad karma)

>và chấp nhận trả giá cho điều mình ao ước.
Fair game, human medicine has side effects.

>Mong sao cho cho con người gần gũi với Thượng Đế.
Good point, in theory, Concentration on God, then you have no karma only merits
(the inner path (or the middle way) # the outer path = tà ma (maya/hoang tưởng) ngoại đạo).That was the teaching
of all the past Masters such as Shakymuni the Buddha, Jesus the Christ, Mohamed the Messiah, Nanak the Guru (the
Light keeper), Lão Tử - Đạo Đức Kinh, etc
The Almighty God created this domain (3 realms) which has positive and negative. You do good deeds then you get good
karma (better than bad karma), bad deeds then bad karma and you know what is your future "as ye sow so shall ye reap"
("if you love me keep my Commandments" John 14:15). When you came to this domain which has a lot of temptation: the
Ego, the material things, the girls, the power ("all the kingdoms of the world and their glory. All this I will give You,
if You fall down" Matthew 4:9), etc
In the beginning, you had many guardian angels, then you screwed up, then a few left because you were lack of certain virtue
(Image of Man God by Da Vinci). Now, you are in dangerous situation, better to shape up before it is too late.
24/06/201719:11:04
Khách
"Yêu cho roi cho vọt". Ấy chết, chớ, chớ nha. Đây là xứ Mỹ, phết roi mây, chổi lông gà vào mông con, là bị cảnh sát túm gáy đó.

Cuộc đời của cô bé nổi loạn tuổi choai choai này lẽ ra có thể đã tệ hại hơn nữa, nhưng nhờ bố mẹ đã làm được một quyết định đúng đắn là gửi cô con gái yêu vào "chương trình coi sóc các thiếu niên gặp khủng hoảng" ở Spokane. Và đó đã là một ngã rẽ đổi đời cho cô tiến sĩ tương lai.

Một bài viết rất hay không những về nội dung câu chuyện mà lời văn cũng giản dị và bố cục thì gọn gàng.
24/06/201716:19:36
Khách
Nhờ những công trình nghiên cứu như thế này, biết đâu trong tương lai, những thương phế binh, những người bị tai nạn xe hay trong công việc, có thể "mọc được" chân tay ra thì quá tốt. Mong thay.
24/06/201715:40:58
Khách
Thật khó có thể ngờ được một cô bé theo bạn bè liều lĩnh đi chơi đã trở thành một Tiến Sĩ có những nghiên cứu khoa học giúp ích cho đời như Bê. Lòng thương yêu con và sự kiên trì của Iris đã được đền bù xứng đáng.
Chúc Bê và Alex thành công và hạnh phúc bên nhau.
24/06/201715:03:12
Khách
Bài viết thật hay, tác giả, một người mẹ tuyệt vời, phải cần đảm, đối đầu với những nổi loạn của con gái và quyết không chấp nhận số phận. Kết quả đã là phần thưởng thật cao quý. Con gái đã vượt qua những khổ ải trong xã hội để có được ngày nay. Xin chúc mừng chị.
24/06/201714:45:12
Khách
Bài hát "Nỗi Buồn Hoa Phượng", có lẽ, không còn đúng ở đất nước này nữa vì rằng hàng năm vào khoảng thời gian này, cột VVNM lại có một số bài viết về sự thành công tột bực của giới trẻ, người Mỹ gốc Việt, hiện nay và đây là một niềm vui, trân quí và hãnh diện cho cộng đồng NVTNCS.

Bài viết độc đáo và khác những bài viết trước là từ một cô bé ngỗ nghịch, rebellious, nhưng nhờ có tài năng hơn người và do sớm ý thức được nên đã lật ngược tình thế để rồi trở thành một khoa hoc gia với danh vị Tiến Sĩ.

Người đọc rất mong được đọc kết quả công trình nghiên cứu của vị Tiến Sĩ này trong tương lai.

P.S: Xin được cám ơn tác giả nhiều vì bài viết làm người đọc cảm thấy vui, mấy tuần vẫn chưa hết, và lạc quan cho cộng động chúng ta nói riêng và HK nói chung.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
26/09/201800:00:00(Xem: 173)
Tác giả là cư dân Miami, Florida, đã góp nhiều bài viết tinh tế, cho thấy tấm lòng của ông với quê hương, con người, và nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2015. Sau đây là hai bài mới của ông.
25/09/201800:00:00(Xem: 1494)
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey.
24/09/201800:00:00(Xem: 1618)
Với bài viết đầu tiên từ tháng Sáu 2017, tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX. Thư kèm bài, cô cho biết đang làm tax accountant ở Los Angeles, thường xuyên theo dõi và xúc động khi đọc những câu chuyện đời của người Việt trên xứ Mỹ. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả đang tiếp tục cho thấy sức viết ngày càng mạnh mẽ hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
23/09/201800:00:00(Xem: 2033)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ, ông tên thật Trần Vinh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Mong ông tiếp tục viết.
22/09/201800:00:00(Xem: 2471)
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và vừa chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
21/09/201800:00:00(Xem: 1686)
Nguyễn Cao Thăng là tên thật của tác giả, 52 tuổi, dân gốc Kinh 5 Rạch Giá, một cựu thuyền nhân, hiện là kỹ sư cơ khí của hãng máy bay Beechcraft tại Wichita, Kansas. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên ông là “Một Vòng 5,000 Miles” ký bút hiệu Thăng Nguyễn. Tiếp theo, 2014, là bài “Đưa Cha Mẹ Già Qua Mỹ”. Thêm một bài mới, Sau bốn năm ngừng viết, Họp Mặt Cựu HS Tân Hiệp. Kiên Giang Tại Georgia.
20/09/201800:00:00(Xem: 3433)
Tác giả cùng hai con gái tới Mỹ ngày 27 tháng Bảy năm 2001 theo diện đoàn tụ. Mười sáu năm sau, bà là chủ tiệm Nails ở Texas và kết hôn với một người Mỹ. Với sức viết giản dị mà mạnh mẽ, tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải Danh Dự năm thứ mười chín, 2018. Bài đăng hai kỳ.
18/09/201800:00:00(Xem: 2191)
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2018. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida, vùng đất rất quen với bão lụt. Bài viết mới của ông là chuyện cập nhật mùa bão, xin phổ biến kịp thời.
17/09/201800:00:00(Xem: 2520)
Tác giả tên thật Quách Ngọc Ánh, sinh năm 1954, hiện là cư dân Garden Grove, CA. Trước 75 học Sư phạm Sai gon, một thời dạy học tại miền Trung Việt Nam, định cư tại Hoa kỳ theo diện H.O. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà từ Tháng Sáu 2013 là một hồi ức xúc động về việc đi tìm người thân chết khi vượt biển. Bài viết thứ ba của bà được viết nhân khai trường, để Kính tặng các Thầy Cô cuả Trường SPSG; - Thân tặng các Anh Chị cựu Giáo-sinh SPSG; Và riêng tặng các bạn SPSG/ nhất 9 nhị 15/ K.12/73-75.
16/09/201800:00:00(Xem: 4355)
Tác Giả tham dự VVNM năm 2015, đã nhận giải danh dự năm (2016) và giải “Vinh danh tác phẩm” (Á khôi) năm 2017. Tác giả về hưu từ lâu và đang định cư tại Orange County. Bài viết mới, thể hiện tâm tư và cách nhìn chủ quan của “một kẻ lưu vong bất đắc dĩ,” nói theo tác giả, và không có ý định tạo mâu thuẫn, tranh cãi với những người không cùng quan điểm.
31/12/201400:00:00(Xem: 24249)
Với bài “Lính Mỹ Gốc Nail” và 5 bài khác trong năm, tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Trần Du Sinh cho biết ông là một kỹ sư hàng hải, 37 tuổi, lớn lên khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa.
30/12/201400:00:00(Xem: 8766)
Tác giả tên thật Nguyễn Vi Lam, 35 tuổi, hiện là cư dân Sacramento, cho biết ông đã theo dõi chương trình Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm nay.
29/12/201400:00:00(Xem: 9104)
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nươc Mỹ. Sau nhiều năm phụ vụ như một viên chức tại miền Đông, bà chọn Little Saigon làm nơi hưu trí và tìm thấy an bình. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201400:00:00(Xem: 11991)
Trọng tội của chàng tài tử là chuyện 25 năm xưa: hai người Việt vô can bị chàng rủa xả và hành hung thậm tệ. Tác giả bài viết đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với nhiều bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ.
27/12/201400:00:00(Xem: 11248)
“Hồ Trường” là bài thơ nổi tiếng từ đầu thế kỷ 20 của danh sĩ Quảng Nam Nguyễn Bá Trác (1881-1945), viết trên đất Tầu trong thời ông hường ứng phong trào Đông Du.
26/12/201400:00:00(Xem: 7752)
Từ một góc cà phê Starbuck, nhìn đường phố và thế giới mù sương. Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas.
25/12/201400:00:00(Xem: 17193)
Trong những ngày chờ Lễ Giáng Sinh năm nay, miền Bắc California có trận bão lớn. Mời đọc bài của Lê Nguyễn Hằng viết về người bạn thân từ thủa học trò Tuy Hoà. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014.
24/12/201400:00:00(Xem: 8093)
Như tựa đề, bài viết là một chuyện kể cảm động xẩy ra trong một chiều giáng sinh. Tác giả Phương Hoa, định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng, vừa làm nail vừa học.
22/12/201400:00:00(Xem: 8348)
Tác giả là một viên chức hành chánh, sau nhiều năm làm việc tại miền Đông, đã chọn Little Saigon để hưu trí. Với nhiều bài viết đặc biệt, bà cũng đã nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm trước.
21/12/201400:00:00(Xem: 21113)
Người Việt đầu tiên ở Quận Cam từ thời 1957 là điệp viên cộng sản Phạm Xuân Ẩn. Tác giả bài viết là người đã cấp thẻ nhà báo cho Ẩn.
20/12/201400:00:00(Xem: 8775)
Tác giả là một nữ kỹ sư hiện cư trú tại Austin, Texas. Với but hiệu Chúc Chân, cô đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ.
19/12/201400:00:00(Xem: 12777)
Tác giả là cư dân Texas. Ông giảng dạy tại đại học và là một chuyên viên hoà giải. Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của ông là “Tạ Ơn”, đã phổ biến nhân mùa Thanksgiving. Bài mới viết của tác giả là câu chuyện ý nghĩa về đời sống tại Mỹ.
18/12/201400:00:00(Xem: 10102)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bài viết cho thấy cách nhìn, cách nghĩ có nhiều nét riêng biệt. Mong Lê Minh Nguyên tiếp tục viết và bổ túc địa chỉ liên lạc cùng sơ lược tiểu sử.
17/12/201400:00:00(Xem: 5785)
Tác giả là cựu sĩ quan VNCH, giảng viên trường Sinh ngữ quân đội, cựu tù cải tạo. Ông cũng là tác giả sách "Hành Trình về Phương Đông" do "Xây Dựng" xuất bản năm 2010.
17/12/201400:00:00(Xem: 5817)
Đó là tiếng chân tưởng như của Ông Già Noel. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ XII, 2012.
31/12/200600:00:00(Xem: 393369)
Ngày bà nội tôi còn sống, nội thường kể chuyện đời xưa cho chúng tôi nghe. Ngoài những chuyện thần thoại, cổ tích với các ông tiên, bà tiên, nội tôi còn kể những câu chuyện của đời thật
30/12/200600:00:00(Xem: 340353)
Lạnh quá! Gió buốt từng cơn! Đã hơn hai giờ đồng hồ... Vẫn chưa thấy bóng dáng chiếc xe buýt. Mọi người ai nấy đều cóng lạnh, đi tới đi lui cố gắng cử động để máu huyết lưu thông tạo nhiệt
28/12/200600:00:00(Xem: 301408)
Một buổi sáng vào khoảng giữa năm 2005, tôi nhận được một phong bì vàng gởi tới bởi phòng an ninh của công ty nơi tôi đang làm việc. Mở ra, bên trong là một xấp tài liệu viết bằng Anh Ngữ
26/12/200600:00:00(Xem: 932741)
Sáng thứ bảy nhưng trời nóng sớm vì mùa hè còn nợ mấy hàng cây đang hồi xanh lá. Ong Hoàng lẩm bẩm với cây chanh ngoài sân sau, nhổ cỏ, vun gốc, tưới nước…Tánh ông, thích hay không thích
24/12/200600:00:00(Xem: 296579)
Trước khi viết bài này, tôi có nói với chị Cả của tôi: - Chị à, tui định ca cẩm về cái chuyện đi học nail, đi thi nail rồi đi làm nail để phải "chịu đời" với ba cái chuyện bực mình, nhưng sợ bị "nhàm hàng"
23/12/200600:00:00(Xem: 260748)
Người Việt Nam mình thường nói "vô phước đáo tụng đình" , có nghĩa là bất đắc dĩ mới đem nhau ra ba tòa quan lớn để phân xử. Bởi vì kiện tụng nhau rất tốn kém, có khi còn tán gia bại sản nữa là khác
21/12/200600:00:00(Xem: 301611)
Ngoài trời tuyết đang rơi, tuyết thật trắng, như những miếng bông gòn từ trên không rơi xuống, bao phủ mảnh sân nhà tôi, độ dày cả một tấc. Tôi và các bạn tôi đang tụ họp để uống cà phê
20/12/200600:00:00(Xem: 319153)
Đầu tháng Bẩy, mùa hè, từ miền Bắc, tôi bay về miền Nam California dự ngày hội ngộ của các cựu học sinh trung học Ngô Quyền. Từ phi trường LAX, tôi được hai anh chị bạn đón về vùng
19/12/200600:00:00(Xem: 222367)
Sức khỏe là một phần tối ư quan trọng trong đời sống con người. Chúng ta ai cũng hiểu biết, nhưng bạn không thể hình dung sức khỏe đã ảnh hưởng trên con người đến mức độ nào!
18/12/200600:00:00(Xem: 279060)
Trân Nguyên, mi giỏi há con… Mi ỉ làm "bác sĩ" rồi tha hồ đem hết mấy Ôn - Cha - Chú lên mổ xẻ … toang hoang cho thiên hạ hắn tròn xoe con mắt hết trơn… À há. Mi có ngon kỳ ni viết chuyện
27/12/200300:00:00(Xem: 338341)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 337840)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 220577)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 203366)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 228636)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 246432)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 234175)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 282978)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 239633)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 241732)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Khoảng cuối tháng 09/2018, Walmart cho biết đang làm việc với các nhà cung cấp rau củ quả để ứng dụng công nghệ blockchain, được thiết kế bởi IBM, trong việc quản lý đường đi của sản phẩm, từ nông trại ra tới siêu thị, nhằm đảm bảo chất lượng tốt nhất.
Khoảng cuối tháng 09/2018, theo nhận định của Richard Fisher – cựu Chủ tịch và CEO của Fed chi nhánh Dallas, trong bối cảnh chiến tranh thương mại Mỹ - Trung leo thang, có một mối lo ngại còn quan trọng hơn: cuộc đua thống trị không gian mạng, đặc biệt là công nghệ 5G , hệ thống di động và các công nghệ liên quan.
Khoảng cuối tháng 09/2018, Matthew Green, giáo sư kiêm nhà mật mã, nhận thấy rằng việc hội nhập vào các trang web của Google như Gmail trong khi sử dụng Chrome 69 khiến ông cũng đồng thời hội nhập vào trình duyệt. Lo ngại về hành vi theo dõi dù đã cố ý không hội nhập vào Chrome, ông đã đăng tải bài viết về vấn đề
Khoảng cuối tháng 09/2018, Honda giới thiệu phiên bản nâng cấp nhẹ 2019 dành cho chiếc Civic, với hai biến thể Sedan và Coupe. Theo đó, dòng xe chủ lực của Honda sẽ được bán ra tại Mỹ bắt đầu từ tháng 10/2018 với giá khởi điểm 20,345 USD cho phiên bản Sedan LX, sử dụng hộp số tay và 21,545 USD cho phiên bản Coupe LX sử dụng hộp số tự động vô cấp CVT.
Khoảng cuối tháng 09/2018, Systrom, Giám đốc điều hành và Krieger, Giám đốc kỹ thuật của Instagram đã cùng lúc thông báo từ chức.
Bộ ba iPhone 2018 đã tạo ra rất nhiều cuộc tranh luận, đặc biệt nhất là chiếc XS Max có mức giá cực kỳ cao lên đến 1,099 USD cho mức cấu hình cơ bản. Không khó hiểu khi xảy ra những cuộc tranh luận để tìm lí do gì đã khiến chiếc XS Max lại có mức giá cao đến vậy.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========