Hoài Niệm Và Suy Tư

23/09/200700:00:00(Xem: 141656)

Bài số 2102-1965-670vb8230907

 

Tác giả Hà Kim sinh năm 1950, giáo viên tại Việt Nam, theo chồng định cư ở Mỹ diện HO năm 1995. Hiện cư ngụ tại thành phố San Jose (Bắc Calif). Bà đã góp nhiều bài viết về nước Mỹ có nội dung nhẹ nhàng mà đằm thắm, duyên dáng. Bài gần nhất, từ ba năm trước đây-"Coronary, tình xót sa đưa", kể về ông chồng được thông tim tại bệnh viện Mỹ. Bài mới viết, kèm thư cho biết “Hà Kim vừa vượt qua lằn ranh "Sống-Chết", đã thay gan và đang phục hồi. Hy vọng sớm đủ sức lực và tinh thần để viết và gởi bài tham dự tiếp tục.” Việt Báo và giải thưởng Viết Về Nước Mỹ chúc mừng Hà Kim hồi phục và mong bà vui khỏe.

*

San Jose, ngày ....tháng ...năm 2006

Kính thầy,


Em rất cảm động khi nhận được 2 tấm ảnh "Họp mặt tân niên về trường xưa" và dòng thăm hỏi của thầy. Em cũng vui mừng được tin thầy cô khỏe mạnh và vẫn là bóng mát dịu êm để các em bay về núp bóng càng lúc càng đông hơn.

Chắc ai cũng biết rằng tuổi trẻ luôn hướng tới tương lai, tuổi già luôn hoài niệm về quá khứ. Em không thoái ra khỏi thông lệ đó dù em... chưa già lắm đâu thầy ơi ! Hai tấm ảnh màu tuyệt đẹp làm gợi nhớ cho em rất nhiều, rất nhiều về những ngày xưa thân ái. Hơn bốn mươi năm về trước cũng sân trường này, các em tóc xõa bờ vai, vành nón nghiêng che, mắt môi cười rất ngây thơ. Vậy mà sáng nào đến trường cũng bắt gặp các anh tinh nghịch đứng dàn chào từ cổng vào. Và thầy lúc đó còn rất trẻ, nhưng dưới mắt các em, đó là Ông Hiệu trưởng oai nghiêm và ...đáng sợ, thấy dáng thầy từ xa là các em quay mặt đàng sau trốn mất. Thầy có biết không" Còn bây giờ ngậm ngùi nhìn tấm ảnh .. các em đã là mệnh phụ đẫy đà, các anh... bụng phệ, tóc điểm bạc phong sương. Thay vào nét nghiêm nghị đáng xa ngày nào, thầy bây giờ... hiền lành hơn, đôn hậu hơn, dễ gần gũi để các em không sợ nữa, tíu tít vây quanh chuyện trò. Bây giờ, chắc tụi em đã thành nhân cả rồi, thầy không cần mặt nghiêm đe nẹt nữa, phải không thầy"

Thầy hỏi em "Không biết lúc này, em được thật khỏe hay chưa"".

Thưa thầy, nay trông em ngoài tươi, hồng hào nhưng bên trong còn héo lắm. Thầy chắc chưa tường tận về cơn bệnh của em. Trên đời không hiểu còn có ai kém may mắn bằng em, khoảng cùng một thời gian mà vướng phải hai căn bịnh nan y. Đầu năm 2005, em làm việc bình thường, không triệu chứng gì báo trước, ngoài ăn kém ngon, hay mệt mỏi, em nghĩ tại mình đi cày mệt quá. Ở Bắc Calif có phong trào "khám ruột già để sống thọ" cho người dân 50 tuổi trở lên. Em làm hẹn, vào bịnh viện để bác sĩ kiểm tra. Không ngờ trong qua trình soi ruột, bác sĩ phát hiện có một bướu nhỏ, ông cắt luôn rồi gởi đi sinh thiết. Như bị tuyên bố tử hình, em choáng váng muốn ngưng thở khi nghe ông thông báo là bướu cancer, cần phải giải phẫu gấp. Sau khi làm một số xét nghiệm cần thiết như thử máu, chụp hình vùng bụng... Em lên ca giải phẫu khoảng 4 tiếng. Bác sĩ cắt khúc ruột nơi có bướu khoảng hơn một gang tay. Em nằm viện 4 ngày. Có lẽ đây là lần đầu tiên em bị khủng hoảng tinh thần, trầm trọng nhất về cơn đau. Cơ thể em đau lắm và cử động rất khó khăn.

Tưởng mình gục ngã trước khi ... trời sáng rồi! Nhưng em đã mạnh dạn vượt qua đươc nhờ sự săn sóc tận tình ở bịnh viện, sự chăm lo, thương yêu từ người thân. Và nhất là khi em tình cờ đọc được bài phóng sự về các thương phế binh từ chiến trường sôi động Iraq. Các thương phế binh này đã mất mát một phần cơ thể và còn trải qua vài chục lần giải phẫu đau đớn nữa. Vậy mà khi tỉnh dậy, họ đã biết phấn đấu hết mình và còn lạc quan vạch ra hướng đi cho tương lai nữa. Em đã được vực dậy và tự an ủi: "mình chỉ qua một lần phẫu thuật, chuyện nhỏ thôi mà...Ể Nhưng không là chuyện nhỏ thầy ạ! Như lời tuyên đoán của bác sĩ: "lần giải phẫu này không biết cái gan của bà có chịu nổi không, vì lá gan đã suy yếu mấy năm nay rồi.Ể Và em cũng là người kém may. Người ta chỉ có một siêu vi khuẩn B hay C trong gan mà thôi. Còn em có cả hai. Năm năm về trước, em đã chích loạt thuốc liên tục 12 tháng mới diệt được siêu vi C. Và tiếp tục uống thuốc mỗi ngày để khống chế cho virus B ngủ yên (vì chưa có thuốc diệt nó). Thế là sau 8 ngày xuất viện, lá gan của em không làm việc nổi nữa, nhiều chức năng suy kiệt. Nước trong cơ thể không thải hồi ra ngoài mà giữ lại trong bụng. Em không thể ăn và di chuyển nổi. Lại nhập viện thêm 5 ngày để bác sĩ rút 4 litters nước từ bụng ra. Em bị sụt cân liên tục, mất đi gần 30 lbs, người run rẩy đi không nổi, tiếng nói yếu xìu hết hơi. Em lại than và rên dữ lắm. Con gái em đã thương yêu và động viên: "Mẹ đừng suy sụp quá như vậy, làm cả nhà đau lòng sụp theo. Mẹ hãy nghĩ rồi sẽ vượt qua, Mẹ sẽ khỏe mạnh như xưa". Một lần nữa em gượng dậy được. Dù còn rất gầy nhưng sức khỏe em phục hồi từ từ. Công ty em làm việc không cho nghĩ quá 4 tháng, em phải trở lại làm việc. Và thưa thầy, số phận chưa mỉm cười với em. Do thường xuyên được kiểm tra qua thử máu và chụp hình mà tháng 3 năm 2006 bác sĩ phát hiện lá gan của em có một cái bướu nhỏ. Do em vừa mới hồi phục và gan đã suy yếu nên bác sĩ không chọn giải pháp cắt bỏ được. Mà qua phương pháp nội soi, đưa thuốc vào diệt các mach máu nuôi để bướu teo lại và triệt tiêu. Thuốc chỉ làm em khó chịu như khi chích ngừa cảm cúm một tuần rồi thôi. Sau 7 tháng thì bướu này biến mất. Dù vậy trong thời gian này, theo lời khuyên bác sĩ, em tiến hành hoàn tất hồ sơ xin thay gan tại bịnh viện Stanford-1 trong vài bịnh viện có phương tiện điều trị tốt nhất nước Mỹ và trên thế giới. Đây là biện pháp sau cùng, con đường sống duy nhất mà em phải chấp nhận khi lá gan không còn khả năng điều trị nữa.

Và hình như với những cú sốc liên tục xảy ra-qua đi- và chịu đựng, giờ đây em bình tâm hơn, luôn cầu nguyện và phấn đấu hết mình trong việc theo dõi, tiếp tục điều trị bịnh.

Thầy hỏi: "Việc làm em ra sao""

Thưa thầy, nghe em kể nãy giờ, chắc thầy sẽ bảo: "Thôi rồi, chắc em thua cuộc rồi". Nhưng không, em chưa là người bỏ cuộc đâu thầy ơi! Qua những đợt điều trị, vừa phục hồi là em đi làm-toàn thời gian, 40 giờ mỗi tuần. Người thân của em cứ bảo: "Chắc em ... điên điên rồi, bịnh như vậy, thừa chết, thiếu sống, cần gì phải đi làm nửa."

Thú thật với thầy, em không còn gánh nặng gia đình nữa, mọi thứ đã có chồng con em chi lo, em cũng có thể xin lãnh một ít tiền bệnh để xài vặt (trong số tiền em đã đóng thuế hơn 10 năm đi làm), nhưng em không muốn là người bỏ cuộc-đi làm như một vận động cơ thể và được giao tiếp với xã hội là một hạnh phúc tuyệt vời của em. Điều quan trọng hơn hết là em muốn bình thường hóa mọi sinh hoạt trong gia đình, cả bản thân em-hãy quên đi căn bịnh hiểm nghèo mà lạc quan vui sống. Hiện nay, em sống khỏe, hồng hào- đi làm vui vẻ lắm! Vậy xin thầy cho em lời khuyên "em nên nghỉ việc hay tiếp tục đi làm""

Thầy hỏi em: "Có viết cho Đặc san trường một bài được không""

 Thưa thầy, hơn 40 năm về trước, thầy Ngọc đã cho điểm bài nghị văn cuối năm của em hạng nhất với lời nhận xét hóm hỉnh: "Em viết văn hay, sâu sắc trong bình luận mà chữ xấu quá! Ráng viết chữ đẹp thì trong tương lai có thể làm ... văn sĩ". Nhận xét của Thầy đã chắp cánh cho em có mộng làm văn sĩ. Mấy năm trước em cũng thường xuyên viết truyện dự thi trên tờ Việt Báo -nuôi ảo mộng có ngày thực sự làm văn sĩ... nổi tiếng... xuất bản mỗi đầu sách được triệu đô (như các nữ văn sĩ ở Mỹ). Bỗng chốc -2 năm nay- ngòi bút em phải bẻ ngang. Vì em nghĩ - mọi người đã lo toan quá nhiều cho cuộc sống- bài viết của em phải sinh động, dí dỏm, hài hước một chút để đem niềm vui đến mọi người, mà bây giờ với cơn đau này, lời văn em sẽ buồn thảm lắm. Nên xin thầy cho em hẹn lại vào những đặc san kế tiếp, lúc em có thể viết vui hơn! A, mà bây giờ nếu đọc thơ này, thầy chấm giải, thấy... đọc được có những triết lý vụn có thể áp dụng cho những bóng xế đường tà, thầy trao cho ban biên tập lên khuôn vào đặc san trường lần này -lưỡng tiện thầy há!

Em cám ơn thầy đã đọc... không nghỉ lá thư dài này -dành thì giờ quý báu để xót thương, chia xẻ những tâm cảm của em.

Cuối thư, em kính chúc thầy cô dồi dào sức khỏe, thân tâm an lạc.

Học trò cũ của thầy,

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 805,978,292
Tác giả là cư dân miền Bắc California, đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại.
Anne Khánh Vân, sinh năm 1974 tại Saigon, tốt nghiệp kinh tế tại Pháp, hiện sống và làm việc tại miền Đông Hoa Kỳ, từng nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2007 với tự truyện “Duyên Nợ Với Nước Mỹ.
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2018 năm thứ XIX.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2018 năm thứ XIX.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C.
Kông Li là bút hiệu vui vẻ của Phạm Công Lý, tác giả đã dự Viết về nước Mỹ từ 2009. Ông cùng gia đình đến Mỹ từ 1994 theo diện HO, định cư tại Boston.
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014, ông tên thật Trần Phương Ngôn, đã sống ở trại tỵ nạn PFAC Phi Luật Tân gần mười một năm
Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.