Chuyện Tình Ở Chi Nhánh 9666

10/10/200400:00:00(Xem: 121892)
Người viết: NTJ
Bài số 628-1167-vb6081004

Tác giả NTJ cư trú và làm việc tại San Jose, đã góp một số bài viết về nước Mỹ năm 2003, như “Lá Thư Tình Của Thằng Mất Gốc”, “Ví Dầu Tình Bậu Muốn Thôi”... Sau đây là bài viết mới nhất.

Lệ Thanh kêu Muội: "Chị Muội em đau bụng quá."
Đang lúi húi làm việc nghe Thanh kêu Muội chạy qua. Cô ta đang nhăn nhó kêu đau. Nhìn xuống chân một dòng máu chạy dọc theo ống quần, Muội gọi người giúp và gọi cứu thương, chở Thanh vô bệnh viện.
Tin Thanh bị xảy thai lan truyền làm cho cánh đàn ông trong sở ngỡ ngàng. Trong số này có 3 người là ông Mễ Carlos, anh Lý và Hùng Phong.
Đó là câu chuyện tình tại chi nhánh 9666 của một hãng điện tử.
*
Lệ Thanh là cô gái tuổi chừng khoảng 35 mới qua từ Việt Nam không lâu, dáng dấp nhỏ nhắn, mặt rỗ hoa mè nhưng cũng trắng trẻo, nhan sắc có phần dễ nhìn. Tuy đã ngoài ba mươi nhưng cô có giọng nói khi thì bù chả bù chẹt, khi thì thẻo thọt, khi thì nhão nhẹt. Dùø giọng có uốn éo khác nhau đi nữa, tựu chung giọng cô rất lớn từ đầu đến cuối hãng cũng đều nghe. Cách cô nói chuyện làm cho các ông làm chung rung động cả tâm hồn. Trong một hãng toàn là dân lao động, trong một chi nhánh tháo ráp đồ nặng nề, đàn ông nhiều hơn đàn bà, sự xuất hiện của Thanh như một luồng gió tươi mát thổi vào, ai cũng thấy vui vẻ và hăng hái hơn. Anh chàng Mễ già Carlos, không giao thiệp thân mật với ai cũng cười nói vui vẻ với Thanh. Ông già Huỳnh Hai cũng tươi cười khi Thanh chú chú con con. Anh chàng người Phi tên Tony cũng vui hẳn ra.

Lệ Thanh cười nói liên tu, hết nhờ chú Huỳnh Hai chuyện này thì lại nhờ Carlos chuyện khác, ai ai cũng vui vẻ và sẵn lòng giúp. Thanh như được nước mỗi khi nói chuyện gì thì sửa bộ tịch, lúc đầu nghiêng qua bên này, lúc thì lắc qua bên kia, miệng thì vo vảnh. Người mê mẩn nhất với cô là ông già Mễ Carlos.
Ông Carlos tuổi cũng gần hưu trí, nghe đâu cha mẹ khi xưa có nông trại, để lại cho ông chút vốn liếng. Nhờ vậy ông có vẻ thong dong, ít giao thiệp với ai. Khi Thanh vô làm được sắp ngồi gần với ông. Ngồi gần, làm giống công việc, Thanh tỏ ra thân thiết để học nghề. Mới đầu là tình đồng nghiệp dần dần ông Mễ đâm ra mê cô như điếu đổ.
Một lần lễ valentine ông Carlos tặng Thanh món quà. Thanh mừng húm nhận. Rồi thì quà cáp liên tục từ lý do này đến lý do kia, những món quà rẻ dần dần thành những món quà đắt tiền, Lệ Thanh cười híp mắt với Carlos và Carlos sung sướng như sống lại thời trai tre.û Hai người vẫn tiếp tục qua lại, khi thì công khai, khi thì bí mật.
Khác với ông Mễ già, Hùng Phong là một ông trung niên, người Việt gốc Tàu, cao ráo, tướng coi được, nghe đâu đã có một đời vợ, có vẻ hận đời , thường lầm lì ít nói. Hùng Phong làm kề câän và công việc cũng tương đối nhẹ nhàng, sạch sẽ. Lệ Thanh có vẻ cảm tình với Hùng Phong, cô ráng làm quen, anh anh em em ra chiều thân thiết lắm nhưng anh chàng lại không có vẻ gì để ý đến Thanh. Người đàn bà mà Hùng Phong thỉnh thoảng trò chuyện và cười vui vẻ lại là chị Muội. Có lẽ vì họ cùng là gốc người Tàu.
Chồng của chị Muội là anh Lý, người Bắc. Tuy gốc Tàu nhưng chị Muội học trường Việt và có trình độ. Chị trắng trẻo mà lại cao ráo, anh Lý nhỏ người và hơi đen, tuy đã có 2 con nhưng chị vẫn có nét mảnh mai. Vợ chồng anh Lý làm chung sở nhưng ngạch trật khác nhau, anh Lý làm ngạch cao hơn mà công việc lại nhẹ nhàng hơn, anh chỉ việc dán danh sách những món hàng cần làm ra hàng ngày và anh chỉ việc đi mua hàng tiếp liệu, mang lại cho mọi người, cho nên anh có chỗ ngồi tươm tất và cái computer xài riêng. Anh ăn mặc sạch sẽ đỏm dáng, bấy nhiêu đó cũng lòa được Lệ Thanh, không có trình độ học vấn nên đối với Lệ Thanh công việc của anh Lý làm cô mờ mắt. Mặt khác cũng vì Lệ Thanh đã sống quá lâu với xã hội chủ nghĩa, thích đi đường tắt. Thấy công việc của anh lý có phần nhẹ nhàng nên cô muốn dùng nhan sắc để làm bước thang đi lên, cô tìm cách thân mật với anh Lý hy vọng có ngày cũng được anh nâng đỡ. Anh Lý biết vậy nên anh vận dụng khả năng của anh để lòe Lệ Thanh, ngoài mặt anh bình thản nhưng lòng anh xao động.
Phần Lệ Thanh hãnh diện vì tất cả đàn ông làm chung đều tử tế tung hô cô mà anh Lý thì không bởi có chị Muội bên cạnh cho nên cô không được tự do nhõng nhẽo và cười giỡn như với những người khác. Dù vậy, cô vẫn biết anh Lý lén lút nhìn cô với ánh mắt si mê cho nên tự ái của cô được vuốt ve. Những lần biết anh Lý đang để ý, Lệ Thanh rướn giọng cao hơn, làm bộ làm điệu nhiều hơn đứng sát vào bất cứ người đàn ông nào gần cô để trêu chọc anh Lý. Cho rằng đó là hành động của cô gái để ý tới mình cho nên trong lòng anh Lý mơ mộng viển vông và nhen nhúm một tình cảm mới mẻ mà từ lâu rồi anh tưởng đã nguội lạnh.
Ngược lại công việc của chị Muội thì thật là tạp nhạp, vất vả chứ không được sạch sẽ nhẹ nhàng như chồng. Chị làm đủ thứ công việc mà lại bận rộn tối ngày, ăn mặc cũng không được diện vì công việc đa đoan. Lệ Thanh đánh giá thấp chị Muội, chị Muội hiểu hết nhưng không trách cô gái, cũng một phần tại chồng mình mà thôi. Lệ Thanh chưa kinh nghiệm về đàn ông thì làm sao biết được lòng dạ của đàn ông, chị Muội nhìn và hiểu ngay, may mà có Hùng Phong nó hay an ủi chị.


Nhờ ông Carlos săn đón và quà cáp hậu hỉ và sự có mặt của chị Muội, Lệ Thanh cũng bớt bẹo hình bẹo dạng với anh Lý, nhưng cô lại muốn chinh phục Hùng Phong. Cái anh Tàu lai này coi vậy mà khó lòng. Lệ Thanh cứ theo Hùng Phong anh anh em em ngọt xớt, Hùng phong chỉ nhìn chị Muội cười cười khi Lệ Thanh dả dớt với mình, khi mỉm cười cặp chân mày xách và đôi mắt mí lót của Hùng Phong cũng sáng lên trẻ trung làm xúc động Lệ Thanh, nhưng tuyệt nhiên không thấy Hùng Phong tán tỉnh Lệ Thanh gì cả. Người mà Hùng Phong đối xử dịu dàng nhất vẫn là chị Muội. Thay vì tức tối Hùng Phong thì Lệ Thanh lại đổ lên chị Muội.
Anh Lý thì xem ra cái tôi của anh lớn quá, anh thấy ông già Mễ Carlos mà còn ve vãn được Lệ Thanh thì đối với anh chỉ một cái búng tay là Lệ Thanh cũng rơi vào mà thôi. Tự ái đàn ông của anh cao ngất trời. Ông Carlos thì giàu cũng bằng anh là cùng. Anh quên rằng cái câu của chồng công vợ, nếu không đảm đang quán xuyến và tiện tặn thì làm gì có được như ngày hôm nay. Cái câu "Giàu đổi bạn, sang đổi vợ" rất đúng với anh Lý. Anh cần có một người con gái như Lệ Thanh cho anh tự tôn mình lên mà thôi và cũng bỏ luôn cái quá khứ của ngày nào anh và người vợ tào khang mới chân ướt chân ráo đến xứ này. Chị Muội siêng năng đảm đang phục dịch chu toàn cho anh lâu ngày đã làm anh nhàm chán. Dễ gì mà kiếm được một đứa con gái như Lệ Thanh giữa thời buổi gái thiếu trai thừa này. Càng nghĩ anh càng lún sâu vào cái bẫy ảo tưởng của mình và rồi anh bị xâu xé nội tâm, anh đâm ra đổi tánh với vợ con, cáu kỉnh quạu cọ về nhà anh mặt mày nặng nề. Sau cùng tình cảm thắng lý trí, không được tự do theo đuổi Lệ Thanh thì anh trút hờn giận vào chị Muội. Trước mặt Lệ Thanh anh ăn nói với vợ cộc lốc, nhíu mày nhăn nhó, có cần gì nói với vợ thì anh kêu chị ê ê trống không, mắt không thèm nhịn chị dù là một cái liếc. Khi chị Muội vừa quay lưng thì anh mỉm cười rất duyên dáng với Lệ Thanh đối xử rất dịu dàng với cô. Mỗi khi có chuyện liên hệ với Lệ Thanh thì anh tận lực và hết sức là nhã nhặn. Lúc nào trong lòng anh cũng nghĩ đến Lệ Thanh và nghĩ làm cách nào để chinh phục Lệ Thanh. Khi anh nghiệm ra rằng mình ghét cay ghét đắng vợ và gia đình mình thì lúc đó, anh đã tự rơi vào cái bẫy của anh rồi. Mỗi khi thấy Lệ Thanh thì lòng anh bồi hồi thương cảm. Ôi cái tuổi gần 50 của anh sao như là trai tân vậy, tình cảm khó mà lường được, càng thương người thì càng hận vợ, anh không giấu được nét hận thù trong mắt khi nhìn vợ.
Cử chỉ của anh Lý càng lộ ra thì Lệ Thanh càng hãnh diện và Hùng Phong cũng lặng lẽ quan sát anh Lý và Lệ Thanh. Cả hai chơi trò chụp bắt ú tim, hắn bưng hộp cơm lại ngồi ăn với anh Lý thường hơn, bên kia bàn thì chị Muội ngồi lặng lẽ ăn một mình, còn Lệ Thanh thì cũng ngồi vừa ăn vừa ba hoa đủ thứ chuyện với một vài người đàn ông đang vây chung quanh cô....
Phong thở dài khi chị Muội mắt đỏ hoe kể lại là anh Lý muốn ly dị với lý do là không còn hạp nhau nữa. Phần Lệ Thanh càng nhìn chị Muội buồn bã thì tự ái của cô càng được thõa mãn. Đúng là một viên gạch chọi trúng 2 người khiến cô tự phục tài của mình. Anh Lý thì lầm lì hơn anh đang chơi trò may rủi trong tình ái, chỉ tội cho mấy đứa con của chị Muội tự nhiên rồi Ba tụi nó muốn bỏ mẹ con nó. Cái nhà rồi sẽ bán rồi sẽ ở đâu" Làm sao tụi nó hiểu được.
Hùng Phong nhìn dáng điệu nhí nhảnh của Lệ Thanh rồi nhìn vẻ im lặng của chị Muội cùng cái mặt vẻ ta đây của anh Lý mà lòng thương cảm chị Muội dâng trào. Hùng Phong nhìn Lệ Thanh, nhìn chị Muội và hắn suy nghĩ lung lắm, hắn tự nghĩ là chỉ có hắn mới giúp được người đàn bà hiền lành này dù rằng anh Lý không đáng để cho chị Muội phải quy lụy nhưng họ còn có hai đứa con khờ, Hùng Phong không tin có chuyện luân hồi nghiệp dĩ. Vậy là anh ta ướm lời hẹn hò với Lệ Thanh. Cũng dễ dàng lắm, Lệ Thanh vừa có quà cáp của Carlos vừa được anh tàu lai Hùng Phong hẹn hò, bên tình bên tiền gì cũng có, lòng thõa mãn tràn trề, cô ta nhìn anh Lý một cách thách đố và khó hiểu, ngầm khoe sự thành công của mình.
Trái lại anh Lý nghĩ là Lệ Thanh trao tình cho mình, anh chủ quan một cách điên trồ, anh về tiến hành thủ tục ly dị càng nhanh càng tốt. Chị Muội sau mấy tuần buồn bã chị cũng vui trở lại, chị ăn diện hơn, chị trẻ và đẹp ra, làn da trắng trẻo ửng hồng và đôi mày vòng nguyệt được chị chăm sóc vén khéo. Nhìn chị ai cũng thấy phảng phất hình ảnh của các cô đào hát Đài Loan. Chị bình thản giao du với Lệ Thanh nhưng không thân thiết, mỗi ngày nhìn Lệ Thanh xum xoe với Carlos và Hùng Phong, nhìn ánh mắt tự tin của chồng trên đường chinh phục tình ái, chuyện đổ vỡ của chị và chồng chưa được bạn bè biết chỉ trừ Hùng Phong và chuyện Hùng Phong dan díu với Lệ Thanh chỉ có chị Muội biết.
*
Lệ Thanh xẩy thai. Sự phản bội của Lệ Thanh làm ông Carlos lâm bệnh. Ông ấy đang hấp hối vì bị kích tim, tuần sau ông ấy lìa đời. Trong di chúc của ông Mễ, có tên Lệ Thanh hưởng một phần gia tài với tư cách là vị hôn thê. Đúng là chuyện Lệ Thanh mang bầu với Hùng Phong đã làm tan nát lòng ông Carlos.
Công việc lắp ráp điện tử ở chi nhánh vẫn tiếp tục bình thường dù vắng tiếng cười nói uốn éo của Lệ Thanh. Hùng Phong cũng không có vẻ gì ân hận khi biết Lệ Thanh xẩy thai. Gương mặt chàng vẫn bình thản khó ai hiểu được.
Riêng chị Muội và anh Lý thì đang sửa soạn ra tòa để ly dị trong tuần tới.

NTJ

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 815,631,419
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại. Một số bài viết khác của cô được ký tên Thịnh Hương. Nay hai bút hiệu hợp nhất, thành một tác giả thân quen đã hơn 15 năm sinh hoạt với Việt Báo viết về nước Mỹ. Tác giả là cư dân miền Bắc California vừa thông báo đã “trả thẻ, về hưu.” Hy vọng viết về nước Mỹ năm thứ 21 sẽ thêm bài viết mới.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, từng nhận Giải Danh Dự VVNM 2001 và giải chung kết VVNM 2004. Khởi viết cùng lúc với giải thưởng Việt Báo, tác giả đã xuất bản cuốn sách đầu tiên, "Cạnh Đền" và mới nhất là "Bước Chân Định Mệnh". Hai cuốn sách gộp chung gần 1.000 trang truyện ký về cuộc đời của chính tác giả.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2019 khi gần 90 tuổi. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh. Trước 1975, là giáo sư đệ nhị cấp tại Trung học Nguyễn Trãi. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết thứ bảy của bà kể về chuyện họp mặt trường cũ trên du thuyền.
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Bài viết mới của bà kể về người bảo lãnh của gia đình, một cựu sĩ quan VNCH, cựu tù cải tạo, vừa ra đi tại Atlanta.
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas. Bà sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả.
Tác giả là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển tới Philippine năm 1989. Định cư tại Mỹ từ 1990, ông hiện là cư dân Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Sau giải Danh Dự VVNM 2018, sang năm 2019, ông góp thêm 7 bài viết mới. Hai bài tiêu biểu: "Đời Phi Công...Không Người Lái," và bài mới nhất, "Philippinnes, Ngày Trở Lại": người thuyền nhân trại Pallawan 30 năm trước, nay là một công dân Mỹ trở lại giúp mảnh đất ơn nghĩa năm xưa chống khủng bố. Vẫn chuyện Philippinnes, đây là bài mới nhất. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển tới Philippine năm 1989. Định cư tại Mỹ từ 1990, ông hiện là cư dân Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Sau giải Danh Dự VVNM 2018, sang năm 2019, ông góp thêm 7 bài viết mới. Hai bài tiêu biểu: "Đời Phi Công...Không Người Lái," và bài mới nhất, "Philippinnes, Ngày Trở Lại": người thuyền nhân trại Pallawan 30 năm trước, nay là một công dân Mỹ trở lại giúp mảnh đất ơn nghĩa năm xưa chống khủng bố. Vẫn chuyện Philippinnes, đây là bài mới nhất.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, cô đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX và hiện là cư dân Los Angeles, công việc: làm tax accountant. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả tiếp tục cho thấy một sức viết mạnh mẽ khác thường. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Chào mừng tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết tên thật là Lâm Túy Mĩ (Milam Túy Hoa). Trước 1975, làm việc cho ngân hàng Việt Nam Thương Tín chi nhánh Nguyễn Tri Phương, Quận 5, Saigòn. Năm 1976, sau đợt đổi tiền, bị sa thải vì có chồng là "ngụy quyền". Vượt biển, và định cư ở Hoa Kỳ từ hè năm 1979. Từng là nhân viên thành phố Long Beach trên 28 năm. Sau hưu trí, hiện là cư dân Santa Ana. Mong tác giả tiếp tục viết.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.