Tôi Đi Đánh Saddam Hussein

25/08/200400:00:00(Xem: 137850)
Người Viết: PHẠM MINH ĐỨC
Bài số 613-1151-vb7210804

Phạm, Minh-Đức sinh năm 1984. Qua Mỹ lúc 7 tuổi. Tốt nghiệp trường Bộ Binh Fort Sill, OK ngày 3.10.2002. Gia nhập Sư-Đoàn 3 BB. Từ Kuwait vượt sa mạc 15 ngày chiếm phi trường và thủ đô Bá-Đa. Đã trở về đơn vị tại Savannah, Gorgia. Thư mới của Đức cho biết, sau thời hạn tình nguyện hai năm, “chàng” lại vừa nhận lệnh lưu ngũ và Sư đoàn 3 BB có thể sẽ trở lại Iraq. Hình trên là chàng chiến binh gốc Việt 20 tuổi trên trư5ïc thăng hành quân. Tiếp theo là con Camel spider, “độc cô cầu bại” trên sa mạc.
*

Đơn vị chúng tôi giã từ căn cứ Savannah ngày 27.1.2003. Bay qua Ireland nghỉ, rồi mới tới Kuwait. Tổng số giờ bay độ 16 tiếng nếu đi thẳng.
Xuống phi trường, chúng tôi di chuyển về phía Tây Kuwait và cắm trại trong sa mạc. Các lều được đặt tên là Camp Virginia, Pensylvania, New Jersy, New York... Chúng tôi có đồ ăn nóng vào buổi sáng và tối. Buổi trưa, ăn MRE (Meal Ready to Eat) trong bịch. Chúng tôi được tắm nước nóng. Nói nghe cho sang vậy, nhưng thật ra ở sa mạc làm gì có nước mát! Chúng tôi xếp những cot (lều) để ngủ ở trên. Một vài thằng mang theo được TV, DVD player hoặc chơi games để giết thì giờ.
Khi di chuyển đến camp New-York thì chỉ còn cách biên giới Iraq hơn 2 miles thôi. Đơn vị của tôi là " force protection". Mỗi ngày phải đứng gác CQ (charge of quarters) 4 giờ trên tháp cao. Người trang bị nón sắt, áo giáp và kính hồng ngoại tuyến ( infra-red rey glasses- goggle) để nhìn ban đêm. Nhiệt độ ban đêm xuống dưới số 0 và gió lạnh thổi 40 mile-per-hour. Quen với giờ giấc ở Fort Sill, nên tôi thức giấc lúc 4 giờ sáng để đi tắm khỏi mất công xếp hàng 2 giờ vào ban ngày, vì quân số của một lều tới 70 người. Khi mọi người còn ngủ, tôi thức dậy, tiện cho việc điện thoại và internet hơn.
Tôi thèm nghe nhạc nên xin gia đình gởi cho 1 cái CD player theo địa chỉ:
PVT Phạm, Minh-Đức
24th ORD Co / 24 CSG Unit # 93904
APO AE 09303-3904.
Các CD gia đình gởi cho, tôi nghe mãi thành nhão nhẹt luôn. Nào là " Anh đi chiến dịch xa vời... Anh là lính đa tình ... Tình em tuy lớn, nợ nước nặng hơn...Tôi ở miền xa, trời cao đất lạ..." Hồi xưa bạn tôi đứa nào nghe loại nhạc này, tôi chế riễu là quê mùa. Nay giữa sa mạc 4 bề gió cát, sao tôi nghe thấm thía và biết ơn ca sĩ Hùng-Cường, Duy-Khánh hơn bao giờ hết.
Tôi tìm quen được một người Việt-Nam trong Marine Corps ở Kuwait và nói chuyện với nhau để đón giao thừa và ăn Tết Qúy-Mùi trong sa mạc. Đó là ngày Thứ Bảy 1/2/2003. Tôi nhớ bao lì xì màu đỏ hồi nhỏ. Tôi ao ước được nhìn lại màu xanh của những cây thông và bãi cỏ trong Mile Square Park ở quận Cam.
Ước gì tôi nghe được một tiếng chim. Dù là vô duyên như tiếng quạ đen đậu trên hàng giây điện sau nha øtôi ở quận Cam, cũng đỡ cô đơn. Tôi rất tò mò khi khám phá ra có sự sống của con Camel spider. Một loại nhện khổng lồ có màu vàng chói lọi. Chiều dài đến 1 yard giống như con tôm hùm. Nó không có nọc độc cắn chết người, nhưng có đôi nanh bén như cái kềm cắt sắt. Ban ngày nó đào hang nằm dưới đất. Đêm đến là đi kiếm mồi. Nơi nào có ánh lửa là nó mò tới. Nó muốn vào lều thì cắn một cái bụp là xuyên qua tấm bạt chui vào. Nó nhai thịt con kỳ đà con kêu rốp rốp, xa 10 yard cũng còn nghe. Aên xong, mình nó tròn quay như cái bong bóng. Nhờ sức mạnh, chạy rất nhanh và hiếu chiến, nó trở thành "Độc Cô Cầu Bại" trên sa mạc. Rắn, rết, bọ cạp và luôn cả kỳ đà con đều là mồi của nó. Đêm ngủ có khi nó bò ngang người. Lính sợ nhất là ngủ mê lăn đè nó, nó cắn một miếng, đứt tiêu luôn cái...đó thì khổ đời.
Bảy chiêm tinh gia lỗi lạc của Thái-Lan, sau khi xem thiên văn, khí tượng, bói quẻ càn khôn... khẳng định với thế giới là Mỹ sẽ tấn công Iraq sau ngày 10 tháng 4.
Tôi nhớ lại, sau đợt Mỹ thả bom Afganistan dữ dội nhứt, một ông Thầy Việt-Nam ở quận Cam lên đài truyền thanh, truyền hình tuyên bố là Osama Bin Ladin đã ra tro bụi. Vậy mà tới bây giờ y còn sống nhăn.
Thơ gởi cho tôi, Ba tôi đánh cá rằng Mỹ phải tấn công Iraq trước ngày 25/3. Bắt đầu từ ngày 25/2/2003 binh sĩ viết thư về nhà không được tiết lộ đơn vị ở đâu, đến đâu.
Sau 64 ngày chờ đợi trong sa mạc. Đúng 2 giờ sáng (giờ Kuwait) ngày 19/3/2003, (có lẽ ở Mỹ là 18/3) Tổng Thống Bush ra lệnh Operation Iraqi Freedom bắt đầu.
Giờ lịch sử đã điểm. Toàn bộ Sư Đoàn 3 gồm hàng ngàn xe tăng, thiết giáp, bradley cùng với các loại quân xa, forklift, Humvee... vũ bão vượt qua biên giới Iraq tiến lên phía Bắc. Tất cả sức mạnh của Sư-Đoàn 3 BB Hoa-Kỳ được sử dụng. Tư Lệnh Sư-Đoàn là Thiếu-Tướng William Webster. Đại-Tá Steven L. Salagar chỉ huy lữ đoàn. Trung-Tá Ted Martin , Trung-Đoàn trưởng Trung-Đoàn 10 kỵ binh. Trung-Tá Tobin Green, Trung-Đoàn trưởng Trung-Đoàn 3 thiết giáp, 2 lữ đoàn đóng tại Fort Stewart và 1 lữ đoàn tại Fort Benning... đều hành quân. Tổng quân số đến 16.000 đều tham chiến.
Đất trời rung chuyển, bụi bay mịt mù. Đại đội Ammu-nition của tôi cung cấp tất cả đạn dược cho Sư Đoàn. Ngay trong mấy phút đầu, tôi đã đếm độ 500 tiếng nổ của hỏa tiễn patriot, các hỏa tiễn này có lẽ phát xuất từ 5 hàng không mẫu hạm ở Vịnh Ba-Tư như USS Kitty Hawk, USS Constellation, USS Truman, USS Theodore Roosevelt và USS Nimitz bắn lên từ phía Đông.
Chúng tôi ngồi trong xe Humvee. Cái nón sắt đập lộp cộp lên trần xe. Cái đầu đau nhức như búa bổ. Tứ chi rũ liệt. Bụi hít vào phổi làm hơi thở nóng rát hai lỗ mũi.
Hết ngày tới đêm, cuộc tiến quân không ngừng nghỉ. Mỗi ngày chúng tôi được xuống đất đi bộ khoảng 1 giờ. Có lúc tôi muốn bỏ cuộc, vất hết súng đạn xuống đất nằm nghỉ. Nhưng tôi đã không làm vậy, khi các nữ quân nhân vẫn súng trong tay, tiến về phía trước. Họ chiếm 6% trong mọi binh chủng.
Chúng tôi gục trong xe nhưng không ngủ suốt 15 ngày đêm. Đạn AK nổ rền tứ phía. Ban đêm thấy đạn đỏ rực và dày đặc như mưa. Thỉnh thoảng đoàn quân xa bị pháo kích. Trên trời máy bay vần vủ, nhả đạn liên tục.
Ngày 23/3, bão cát bắt đầu nổi lên. Đất trời mù mịt. Cát bay đầy trong túi áo. Cát nóng bay vào cổ, chui vào người., làm da rát lên vô cùng khó chịu. Nguy hiễm nhứt là cát bay vào họng súng. Chúng tôi phải bịt họng súng lại. Nếu không, lúc bắn sẽ bị trở ngại như đạn kẹt trong nòng, hay rớt ngay trước mặt !
" Bayonet!" Lệnh cận chiến ban hành. Chúng tôi gắn lưỡi lê vào súng vì sợ quân Iraq phục kích. Chúng tôi trao đổi mật mã để nhận ra nhau trong cát bụi tối tăm. Có lẽ vì bão cát mà chiếc quân xa cuả Đại-Đội 507 quân cụ có binh nhì Jessica Lynch đi lạc, bị phục kích.
Một hạ sĩ quan và một binh sĩ mechanics vì xe hư lo sửa xe, đinh ninh đơn vị sẽ cho người đến rước. Hai người thản nhiên cho dân chúng thực phẩûm và nước uống của mình. Ba ngày sau mất liên lạc, vì đơn vị đã tiến xa lên phía Bắc. Họ phải đào hố cá nhân tử thủ và làm dấu S.O.S. trên cát.
Khi trực thăng của TQLC phát hiện xuống cứu thì họ đã hết nước hết lương thực 1 tuần lễ. Lori Ann Piestewa, người da đỏ trong bộ lạc Tuba City ở Phoenix, Arizona, là nữ quân nhân Mỹ đầu tiên hy sinh trong vụ Jessica Lynch bị phục kích.
Đêm đến trên đường tiến quân, thấy rõ những giếng dầu bị đốt cháy đỏ rực chân trời. Nhiều thiết vận xa BTR-60, BDMR 2, xe tăng BMP-2, chiến xa T-72 S của Iraq cháy nằm ngổn ngang. Xác chết vương vãi.
Cuộc tiến quân chậm lại trong 4 ngày bão cát. Máy bay không cung cấp nước được nên chúng tôi thiếu nước. Hầu hết chúng tôi chỉ uống mà không ăn được gì. Tôi nuốt nước miếng mà mê thấy mình được uống coca có đá lạnh. Lúc này nếu cóù một nắm hột xoàn có lẽ chúng tôi sẳn sàng đổi lấy ly nước lạnh. Bất cứ một tô phở nào ở Litle Saigon như 86, 79, Nguyễn-Huệ, Bolsa, Tàu Bay... lúc này đối với tôi đều là một thèm muốn vô giá, vô vọng. Tuy nhiên khi bão cát mù mịt che mặt trời thì nhiệt độ ban ngày hạ xuống.
Giữa trưa, có ngày nhiệt độ lên 120. Tưởng chừng 125 độ là chúng tôi sẽ chết. Tuy nhiên, đến 29/3, nhìn trên bản đồ, tôi ước chừng chỉ còn cách Bá-Đa 50 miles. Chúng tôi bắt đầu trang bị gas mask, nhìn giống như phi hành gia đi trên mặt trăng.
Tháng 4 năm 1990, Iraq đã pháo kích 50 hoả tiễn 122mm có chứa Sarin và Anthrax khi tấn công Kuwait. Cho nên trước chiến dịch, tất cả chúng tôi đều đã chủng ngừa Anthrax 3 lần.


Rihab Rashid Taha Al-Azzani Al-Tikirit tốt nghiệp đại học Anh-Quốc là Giám-Đốc chương trình vũ khí sinh học Iraq. Huda Salih Mahdi Ammash là "cha đẻ" của vũ khí sinh học Iraq, xuất thân Ph.D tại Đại học Missouri Mỹ, đã cùng hăm dọa là sẽ tung vũ khí vi trùng để chết chung khi quân Mỹ vào Baghdad. Iraq tập trung 4 sư đoàn thiện chiến nhứt để đối đầu với Sư-Đoàn 3 BB và Sư-Đoàn 1 TQLC.
Đơn vị Substance Chemical Ordnance Disposal gồm những kỹ sư công binh bắt đầu gở mìn, trên các cầu bắt qua 2 con sông Euphrates và Tigris. Sư-Đoàn 1 TQLC đang từ Đông Nam tiến vào Baghdad. Lực lượng tiền phương của SĐ 3 BB là Đại đội xe tăng A/3-7 do Đại-Úy Christopher Carter chỉ huy từ phía Tây Nam tiến vào phi trường. Vệ binh Iraq chống trả quyết liệt. Không quân phải yểm trợ 3.000 sorties, tức là 6.000 trái bom đủ lọai rơi xuống vệ binh Iraq. Cổng phi trường và hàng rào bị phá. 3.000 quân Iraq tử thương. 2.500 tên đầu hàng. Tượng Saddam vẫn còn đứng đưa tay chào. Trong xe tôi, có thằng đưa tay chào lại tượng Saddam và la lớn: " Thank you for your welcome! ". Chúng tôi cười chảy nước mắt trong khi mặt mày lem luốc vì khói lửa. Tất cả các tượng Saddam đều quay mặt về Đông, tức là thánh địa Mecca ở Saudi Arabia.
Chiến xa Bradley đã án ngữ trên runway của Saddam International Airport. Lực lượng Sư-Đoàn 3 BB độ 1000 binh sĩ đã hoàn toàn làm chủ phi trường vào ngày Thứ Sáu 4/4/2003. Xe cần cẩu của công binh lập tức triệt hạ chữ Saddam và thế vào chữ Baghdad Internatonal Airport. Iraq có khoảng 300 phi cơ chiến đấu Mig do Nga chế tạo nhưng chúng tôi không thấy 1 chiếc nào. Kỵ binh Trung đoàn 10 và thiết giáp Trung đoàn 3 tiếp tục tiến vào trung tâm Thủ-Đô Baddad. Đại đội của tôi rút ra ngoài ven đô và thành lập ASP (Ammunition Storage Point). Ngày 7/4 các hoả tiễn patriot hủy diệt đúng ngôi nhà của Saddam nhưng y sống hay chết, chúng tôi chưa phối kiểm được. Ngày Chủ-Nhật, 6/4 chiếc vận tải cơ đầu tiên C-130 của quân lực Hoa-Kỳ đã đáp xuống sân bay Bá-Đa. Nước, lương thực, dầu và đạn dược khỏi lo thiếu từ đây.
ASP của tôi cung cấp MLRS ( Multi Launching Rocket System) cho Lữ-Đoàn phòng không và không quân phi trường Hunter (GA). Máy bay Chinook liên tục đáp để sling load đạn.
Chiến tranh vẫn tiếp diễn với sự mãnh liệt tàn khốc. Đến Thứ Tư, 9/4/2003, 1000 binh sĩ Sư-Đoàn 3 đã chiếm Thủ-Đô Bá-Đa. Khi Saddam còn cầm quyền, quân số Iraq trên 300.000. Đa số tự rả ngũ, chỉ hơn 8.000 bị bắt làm tù binh. Tại thị trấn Baqubah, cách Đông Bắc Bá-Đa 45 dặm, nghe nói 1 phụ nữ cầm 2 trái lựu đạn tiến về lính Mỹ. Binh sĩ ra lệnh dừng lại, nhưng người này không tuân lệnh. Lính nổ súng vào chân cho bà ta ngã xuống, một trái lựu đạn đã văng, nhưng tay kia còn 1 trái vẫn lết tới, khiến binh sĩ phải nổ súng tiếp. Ngày 4/4, một bà có chữa, chở xe bom tới gần check point, chạy ra cầu cứu. 5 lính Mỹ chạy tới giúp, bị nổ chết. Bụng chữa là bom.Một tên khủng bố giả làm tài xế taxi, chất đầy bom trong xe, giả chết máy. Kêu army trong 1 check point tới giúp. Bốn army xúm đẩy xe, bom phát nổ, chết cả 4 người. Saddam liền phong tên khủng bố là Đại Tá, tặng cho nó 2 huy chương cao qúy và thưởng cho gia đình nó 34.000 mỹ-kim. Một army đang đứng gác trên cầu, 1 tên khủng bố đến gần và nổ súng lục trong một khoảng cách rất gần.
Tại sao người Hồi ghét Mỹ" Nằm tại giao điểm của 2 con sông Tigris và Euphrates, Iraq lá cái nôi của nền văn minh nhân loại, được gọi là văn minh " Lưỡng Hà". Vườn treo Babylone trước công nguyên là 1 trong 7 kỳ quan của thế giới. Nơi đây đã có bộ luật Hammurabi ghi rõ là "Hình phạt phải tương xứng với tội ác". Đó là nguồn gốc của luật lệ tân tiến hiện nay. Nhưng vì cuộc Thập-Tự Chinh của Cơ-Đốc và La-Mã trong thế kỷ 11 và 12: Quân Cơ-Đốc đã bao vây các thành trì Hồi-Giáo để tiêu diệt, đốt sạch, giết sạch. (Đọc internet về Iraq và Thập Tự Chinh). Cho nên từ tiểu học, kinh Coran đã dạy rằng người Do-Thái và Công-Giáo là bọn vô đạo đức. Thật ra nước Mỹ mới lập quốc 200 năm, không dính dáng gì việc ấy, nhưng vì ủng hộ Do-Thái mà bị ghét oan.
Đêm 18/4 trong lúc đi tìm cái cưa, 2 trung sĩ BB đã vào 1 căn nhà bỏ hoang ở Bá-Đa, đã phát hiện 650 triệu mỹ kim, toàn là bạc 100$. Tiền đã chở về canh giữ tại phi trường.
Ngày 22/4 một quân nhân TQLC hy sinh là anh Alan Đinh-Lâm nhà ở North Carolina. Trên chiến trường tôi luôn luôn tìm kiếm bạn Việt-Nam. Tôi chưa hân hạnh gặp anh, thì anh đã ra đi vĩnh viễn không về!
Tôi có duyên gặp lại Luke, cùng học Westminster với tôi, cùng vô lính một lúc với tôi, đang đóng quân gần dinh Saddam. Luke mê lái thiết giáp, nhưng lại trở thành chuyên viên điện.
Ngày 22/5 lại khám phá thêm 600 triệu mỹ kim được chứa trong những chiếc hộp gần khu lâu đài của Saddam. Có thể đây là số tiền 1 tỉ mỹ kim ở Ngân-Hàng trung ương do Qusay mới lấy đi. Saddam sinh tại Tikrit (trên sông Tigris) ngày 28.4.1937. Cho nên hôm nay, dân ở đây mừng sinh nhật Saddam. Còn Hồi Giáo Shiite, lại vẽ hình 1 con lừa để mừng sinh nhật Saddam.
Chúng tôi cũng tìm thấy ít nhất là 5 cung điện nguy nga tráng lệ của 3 cha con Saddam xây cất để hưởng thụ, ăn chơi trong vùng. Ba người này gây chiến lân bang, đàn áp, bóc lột dân chúng, ăn chơi xa xỉ, trục lợi trên cảnh lầm than của dân Iraq. Hơn 200.000 dân Iraq bị thủ tiêu, bị mất tích trong 10 năm qua. Gần 300.000 người Kurk ( có tài liệu nói là 1 triệu) ở miền Bắc đã bị sát hại sau năm 1991. Dân làng Mahaweel, 60 dặm phía Nam Bá-Đa, đã khai quật 3000 thi thể bị Saddam giết hại 1991, đa số bị chôn sống. 75 xác người Shiite bị Saddam chôn tập thể ở Najaf trong cuộc nổi dậy 1991 cũng được khai quật. Bí ẩn là hầu hết các sọ người đều bị đục 1 lỗ hình chữ nhật đằng sau ót. Không biết đám Saddam đã làm trò gì.
Tính đến Thứ Ba,10/6 có tất cả 205 quân nhân Anh Mỹ bị thiệt mạng kể từ khi mở đầu chiến dịch ngày 19/3. Trong số này có 135 người bị tử trận và 70 người bị tử nạn vì tai nạn hay bắn lầm. Ngoaì ra còn có 627 nhân viên dịch vụ không tác chiến bị thương.
Chúng tôi được khuyến cáo là phải cẩn thận khi mua thuốc lá và nước uống của dân. Một bao thốc lá Marlboro hay New Port phải mua 20 mỹ kim. Coca Mỹ trong lon, có in chữ Á-Rập trông cũng vui mắt.
Ngày 1/5/2003, khi tập họp, First Sergeant kêu tên tôi lên chức E-3. Thường thì từ lính trơn lên tới chức này phải mất 1 năm rưỡi. Tôi chỉ mới 8 tháng. Có lẽ vì đang chiến đấu ngoài mặt trận. E-3 trong BB là mang một chữ V ngược có nối ngang ở đáy tam giác. Một chức chỉ tăng lương có 100 US$ mà thôi, nhưng cũng phải đi giữa 2 hàng binh cho Trung đội nó “rửa lon” bằng một màn "tẩm quất" tả tơi. Nó tạt nước (rất qúi-vì đang ở sa mạc-). Nó xô một cái, mắt tôi tối sầm không thấy gì hết, thì ra mặt tôi dập vào ngực con nhỏ Mỹ cao 6 feet! Nó còn ôm nhảy đầm mấy cái rồi mới chiụ tha!
Tôi đăng ký lính từ sau ngày 9/11/2001. Năm 1945, khi Trân-Châu-Cảng bị tấn công, mấy ngàn quân Mỹ hy sinh đã làm cho thế hệ trước tôi vùng lên đánh trả. Thế hệ này, địch quân tấn công ngay trái tim của nước Mỹ gây thảm trạng đau thương. Chúng tôi phải đứng lên đáp lời kêu gọi của tổ quốc. Tôi là người Việt-Nam bị mất tự do, phải theo cha mẹ bỏ nước ra đi. Tôi tình nguyện làm một chiến sĩ tự do, lật đổ độc tài Saddam. Phải đưa tội nhân này ra trước công lý xét xử để cho dân Iraq có những ngày tự do.
Khi Mỹ xin Pháp ủng hộ cuộc chiến, chính phủ thì không ủng hộ. Một số dân Pháp đòi xúc đổ 20.000 nấm mộ của quân Mỹ mà họ gọi là "hố dơ dáy" ra khỏi Pháp. Nhưng chính 20.000 nấm mộ "dơ dáy" đó đã vì giải phóng nước Pháp mà phải hy sinh trong cuộc đổ bộ Normandie ngày 6.6.1945.
Theo Bản thăm dò của Pew Research Center và Forum on Religion and Public Life, hơn 65% tín đồ Công Giáo và 75% tín đồ Tin Lành ủng hộ Tổng-Thôáng Bush lật đổ Saddam. Tổ chức New California Media (NCM) phối hợp với cơ quan giáo dục cộng đồng, tổ chức thăm dò dư luận các cộng đồng ở Mỹ, kết quả chỉ có Việt-Nam là ủng hộ việc lật đổ Saddam cao nhứt: 85%. Hoan hô cộng đồng Việt-Nam!
Đơn vị tôi trở về Mỹ khi chưa bắt được Saddam là sứ mệnh chưa hoàn thành. Đó là điều đáng tiếc vì đã có những tử sĩ đã cống hiến cho đất nước bằng chính máu và sinh mệnh của mình.
Tối ngày 11-9, dưới chân tượng Nữ Thần Tự Do, Tổng Thống đã nói: "Trong những giờ phút đau buồn này, người dân Hoa-Kỳ nhắc lại lời hứa thiêng liêng giữa từng cá nhân với nhau và với cộng đổng thế giới là sẽ tiếp tục chiến đấu không ngừng nghỉ, cho đến khi công lý được đền bù, an ninh quốc gia được bảo vệ."/-

Phạm, Minh-Đức

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 816,502,375
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại. Một số bài viết khác của cô được ký tên Thịnh Hương. Nay hai bút hiệu hợp nhất, thành một tác giả thân quen đã hơn 15 năm sinh hoạt với Việt Báo viết về nước Mỹ. Tác giả là cư dân miền Bắc California vừa thông báo đã “trả thẻ, về hưu.” Hy vọng viết về nước Mỹ năm thứ 21 sẽ thêm bài viết mới.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, từng nhận Giải Danh Dự VVNM 2001 và giải chung kết VVNM 2004. Khởi viết cùng lúc với giải thưởng Việt Báo, tác giả đã xuất bản cuốn sách đầu tiên, "Cạnh Đền" và mới nhất là "Bước Chân Định Mệnh". Hai cuốn sách gộp chung gần 1.000 trang truyện ký về cuộc đời của chính tác giả.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2019 khi gần 90 tuổi. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh. Trước 1975, là giáo sư đệ nhị cấp tại Trung học Nguyễn Trãi. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết thứ bảy của bà kể về chuyện họp mặt trường cũ trên du thuyền.
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Bài viết mới của bà kể về người bảo lãnh của gia đình, một cựu sĩ quan VNCH, cựu tù cải tạo, vừa ra đi tại Atlanta.
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas. Bà sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả.
Tác giả là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển tới Philippine năm 1989. Định cư tại Mỹ từ 1990, ông hiện là cư dân Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Sau giải Danh Dự VVNM 2018, sang năm 2019, ông góp thêm 7 bài viết mới. Hai bài tiêu biểu: "Đời Phi Công...Không Người Lái," và bài mới nhất, "Philippinnes, Ngày Trở Lại": người thuyền nhân trại Pallawan 30 năm trước, nay là một công dân Mỹ trở lại giúp mảnh đất ơn nghĩa năm xưa chống khủng bố. Vẫn chuyện Philippinnes, đây là bài mới nhất. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển tới Philippine năm 1989. Định cư tại Mỹ từ 1990, ông hiện là cư dân Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Sau giải Danh Dự VVNM 2018, sang năm 2019, ông góp thêm 7 bài viết mới. Hai bài tiêu biểu: "Đời Phi Công...Không Người Lái," và bài mới nhất, "Philippinnes, Ngày Trở Lại": người thuyền nhân trại Pallawan 30 năm trước, nay là một công dân Mỹ trở lại giúp mảnh đất ơn nghĩa năm xưa chống khủng bố. Vẫn chuyện Philippinnes, đây là bài mới nhất.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, cô đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX và hiện là cư dân Los Angeles, công việc: làm tax accountant. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả tiếp tục cho thấy một sức viết mạnh mẽ khác thường. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Chào mừng tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết tên thật là Lâm Túy Mĩ (Milam Túy Hoa). Trước 1975, làm việc cho ngân hàng Việt Nam Thương Tín chi nhánh Nguyễn Tri Phương, Quận 5, Saigòn. Năm 1976, sau đợt đổi tiền, bị sa thải vì có chồng là "ngụy quyền". Vượt biển, và định cư ở Hoa Kỳ từ hè năm 1979. Từng là nhân viên thành phố Long Beach trên 28 năm. Sau hưu trí, hiện là cư dân Santa Ana. Mong tác giả tiếp tục viết.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.