Hôm nay,  

Quê Hương ... Nỗi Đau, Niềm Tin Còn Đó

10/11/200300:00:00(Xem: 150440)
Người viết: SAO NAM
Bài số 392-931-VB231103

Anh Toàn mến
Hôm rồi, đến bạn em chơi, thật rất là tình cờ, không hẹn mà gập cô H. một trong những thành viên nhiệt tình, năng nổ, sốt sắng thuộc Hội Cựu Quân Cán ChínhViệt Nam Cộng Hòa ở Greenville, South Carolina. Cô H. và em đã có dịp mạn đàm về hoạt động của Hội trong việc giúp đỡ Thương Phế Binh tại quê nhà. Sau đây là lời của cô H. (Cô H. và em có một dạo đã làm cùng hãng và cùng một department, em lớn hơn cô ấy một giáp).
Hội của chúng em khi mới thành lập đâu có gì, chỉ có tấm lòng và niềm tin sắt đávào công việc mình sẽ làm. Cho đến bây giờ, Hội đã có tổng cộng 406 hồ sơ và đã giúp được 338 hồ sơ, còn lại 68 hồ sơ cần được sự tiếp tay của đồng bào. Việc giúp đỡ này là trên căn bản hàng năm, mỗi hồ sơ là 50 dollars, em xin lập lại là hàng năm chứ không phải một lần, cá biệt có người được giúp một năm hai lần, để anh rõ, do đó Hội cần một nguồn tài chánh liên tục để tiếp tục một cách thường xuyên, vì thế Hội rất cần sự tiếp tay của đồng hương từ khắp nơi trên thế giới chứ không phải chỉ riêng ở nước Mỹ đâu anh à!
Em hiểu rằng đồng bào mình ai cũng có tấm lòng và ai ai cũng hiểu thấm thía câu :"Lá lành đùm lá rách" sở dĩ họ chưa có dịp mở hầu bao vì có thể họ chưa biết, và có thể tuy đã biết rồi nhưng vẫn chưa có dịp "ra tay" chỉ vì cuộc sống của họ chưa ổn định đó thôi nhưng em biết chắc , khi đã biết rồi mà chưa giúp được thì đồng bào mình áy náy vô cùng và khi thời cơ đến, họ sẽ vui vẻ đóng góp cho cuộc quyên tiền vì nghĩa của chúng em liền, vì tâm hồn của những "mạnh thường quân" này và của tất cả đồng bào ta ở đây tuy "hai mà một " tuy "một mà hai" anh à!
Thực ra, đồng bào mình có ai mà "không rách" khi mới đặt chân đến chỗ tạm dung này, và khi đã có việc làm nghĩa là đã tạm thời ổn định được cuộc sống thì mới "đỡ rách " mà thôi. Mà theo như em hiểu, xã hội Mỹ là xã hội đã được tổ chức một cách có quy củ, nói về phương diện tài chánh, nên, nếu chẳng may mà thất nghiệp thì tiền đâu mà trả "bill" hàng tháng, mà như anh đã rõ, một thàng qua rất mau, nên ai ai cũng phải "đầu tắt mặt tối "mà làm việc.
Việc trả "bill" này không những là mối lo mà còn là sự bận tâm của mọi người, kể cả người bản xứ nữa. Mỗi khi kinh tế xuống, số thất nghiệp tăng ai nấy đều giật mình thon thót và tự hỏi chừng nào đến lượt mình. Xã hội này dựa trên nền tảng "credit", tức là bán chịu cho mọi người, tài sản của mọi công dân là do sự làm việc hăng say, cần cù , nhẫn nại mà có. Mới ra trường hay mới tỵ nạn ở Mỹ, chỉ cần có việc làm ổn định sau hai, ba năm là có thể mượn tiền ngân hàng để mua nhà, mua xe rồi. Vì thế, hệ thống "credit " này, một mặt làm người dân thoải mái, mặt khác cũng chẳng khác gì cái vòng kim cô trên đâu cuả Tề thiên đại Thánh, nên mỗi lần kinh tế trồi, sụt ai ai cũng đều lo lắng nhức đầu, vì, nếu thất nghiệp thì tiền đâu mà trả góp nhà, góp xe.
Để trở lại câu chuyện, em xin tiếp, để có tiền giúp đỡ Thương Phế Binh, tụi em phải đứng ra tổ chức những buổi ca nhạc, mời ca sĩ từ các nơi tới, mà xin anh ghi nhận điều này, các cô cũng là những người có lòng, có tâm lắm anh à!Họ giúp bằng cách chỉ lấy nửa tiền so với hát ở phòng trà, vũ trường thêm vào đó, tụi em còn đi quyên tiền ở các tiệm nail của người Việt mình ở đây nữa.


Như anh biết, ở Greenville, South Carolina này, các cơ sở buôn bán của người Việt chỉ có hai chợ, hai tiệm bán băng nhạc, một tiệm phở, còn lại toàn là tiệm nail. Mỗi khi vào tiệm nail quyên tiền, tiệm nào cho đươc 50 dollars, là tụi em mừng lắm vì như thế là đủ số tiền cho một hồ sơ, còn nếu được hơn, thì cứ như mở cờ trong bụng, sung sướng vô cùng , hân hoan vô tả, cứ như là chính mình được số tiền đó vậy. Nhiều tiệm nail rất đông khách, có khi phải chờ cả 30 phút thì mới được chủ nhân tiếp và điều đặc biệt là không có tiệm nào từ chối cả. Như em đã nói với anh, khi mới vào chuyện, ngưới Việt mình, ai ai cũng có lòng nhân hết, ai ai cũng sẵn sàng giúp người hoạn nạn, chỉ vì chưa có dịp đó thôi. Nếu đây là đề tài cho anh viết bài, thì nhân đây, em xin bày tỏ lời chân thành cám ơn trước nghĩa cử cao quý của các chủ nhân tiệm nail ở đây cũng như đối với những ân nhân đã giúp trong quá khứ khiến cho Hội có phương tiện tài chánh để giúp các anh em Thương Phế Binh ở quê nhà.
Vừa rồi, em mới nói về các hoạt động của tụi em ở bên Mỹ này, bây giờ em xin kể về tình cảnh của các anh em Thương Phế Binh ở bên Việt Nam ta. Như để nén xúc động, cô H. ngưng một chút, rồi tiếp, tụi em nhận được những chứng từ thương tật của các anh em Thương Phế Binh, nhiều tờ vì gấp lại quá lâu, đã 28 năm rồi còn gì, anh nhỉ, nên nếp gấp đã trở thành vết rách và vì gấp nhiều lần cho gọn để dễ cất vào túi plastic nên đã rách thành nhiều mảnh, nên anh em đã phải lấy cơm dán lại. Lại còn có trường hợp nhiều người không vợ, không con, không nhà, nên khi biết được địa chỉ của Hội ở bên Mỹ này, đã phải trả một số tiền để "thuê" địa chỉ của bà con lối xóm để gởi hồ sơ cho tụi em. Còn có trường hợp, có hai người chỉ có một chân, vì một người mất một chân, người kia mất hai chân, hai người nương tựa nhau, đùm bọc nhau để sống qua ngày. Một bà mẹ chỉ có một người con duy nhất, bà đã hăng hái động viên con vào quân đội, tuy rằng người con được miễn dịch vì lý do gia cảnh, con duy nhất của một gia đình. Nghe theo lời mẹ, anh gia nhập quân đội và bị mất hai chân, nay mẹ tuy đã già, đã lối hơn 80 tuổi mà vẩn phải đi bán nước trà rong ở chợ để đắp đổi qua ngày nuôi con.
Tình cảnh anh em Thương Phế Binh thì nhiều, em chỉ xin kể một vài trường hợp nho nhỏ để đồng bào mình thấy rõ anh em cần sự giúp đỡ của đống hương ở hải ngoại nói chung và ở bên Mỹ này nói riêng, như thế nào. Nói đến đây, cô H. ngưng lại như để trấn tĩnh tâm hồn rồi tiếp, em nghĩ rằng, đồng bào mình ở hải ngoại, tuy đã xa quê hương đã lâu nhưng em chắc là không ai quên được câu:
Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước
phải thương nhau cùng
Hoặc là câu:
Dù xây chín đợt phù đồ
Không bằng "đóng góp"
cứu cho "nhiều" người

Em nghĩ rằng câu sau em xin đổi đi một chút, cho hợp với buổi nói chuyện hôm nay.
Anh Toàn ơi! Em tin là độc giả khi đọc xong bài này thì vốn dĩ đã thương nhớ quê hương nay lại thương nhớ Quê Hương hơn vì ở đó Nỗi Đau Còn Đó và với Niềm Tin mạnh mẽ, em nghĩ là Hội sẽ nhận được sự tiếp tay của đồng bào nhiều hơn nữa.
Đến đây, anh chắc sẽ hỏi em, vậy chứ địa chỉ của Hội chú đã cho anh biết đâu. Vâng, thưa anh, sau đây là địa chỉ của Hội:
Hội Cựu Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa South Carolina
P. O. Box 1441 Taylors, SC 29687
Anh cho phép em dừng bút nơi đây.
Thân kính

Sao Nam

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 823,963,953
Khi nói về biên giới, ai cũng nghĩ đến lằn ranh chia đôi giữa nước này với nước kia, mà ít ai nghĩ đến cái biên giới giữa cái sống và cái chết
Hàng năm, tuy không hẹn trước nhưng vợ chồng tôi cứ nhắm chừng con heo đất hơi nặng là lật đật đập ra mua vé lơn tơn về Việt Nam
Lâu nay tôi bị khó chịu ở cổ, rồi bị đau luôn cái chân bên phải. Mỗi lần muốn nhấc chân lên để bước đi, dù chỉ là một bước ngắn cũng đã là khó khăn lắm.
Chưa vào hè, Ontario, Đông CA có ngày nhiệt độ trên 100 độ F. Từ tiểu bang Texas trải dài qua vùng Trung Tây mưa lũ, nước ngập tràn sông Mississippi.
Năm đó, tôi theo bạn dự lễ ở nhà thờ, tình cờ ngồi bên cạnh một ông cụ trông ốm yếu, ho hen.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Sống động, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước My từ tháng 5/2019. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động. Sau đây là bài viết thứ hai.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết là nhà giáo về hưu, sống tại Canada. "Huế -Dallas" là bài viết đầu tiên kể về người chị và những kỷ niệm thời mới lớn của hai chị em tại Huế đã được phổ biến từ tháng Sáu 2019. Bài thứ hai, mới nhất, là một truyện tình khác thường, dữ dội như lời ca Phạm Duy, “Yêu người xong chết được ngày mai.” Nhân vật chính, một người nữ gốc Việt sinh tại Hoa Kỳ, và một chàng Argentina. Họ gặp nhau trong lễ hội hóa trang tại Venice. Chuyện được nàng và chàng trực tiếp kể bằng lời tự sự, cho thấy cách viết độc đáo của tác giả. Mong bà tiếp tục.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ.
Nhạc sĩ Cung Tiến