Hôm nay,  

Cha Nổ To, Con Khổ Lo

02/08/202313:08:00(Xem: 3608)
unnamed
Tác giả Võ Phú

 

Tác giả Võ Phú dự Viết Về Nước Mỹ từ 2004. Võ Phú sinh năm 1978 tại Nha Trang-Việt Nam; định cư tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth University. Hiện làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả tiếp tục viết lại từ 2016 và nhận giải Danh Dự Viết về nước Mỹ từ 2019. Sau đây là bài viết mới nhất.

*

 

Chiều thứ Sáu, Tony gọi điện thoại cho tôi, hỏi:

- Hôm nay vợ chồng nhà you rảnh không?

- Đang rảnh nè, có gì không?

- Ông già tao mới đi câu cá ở Lake Occoquan dìa được mấy con cá “đầu rắn” tính đem qua cho vợ chồng you làm món gì đó ăn.

- Ờ... Tao đang ở nhà nè.  Mà cá đầu rắn là cá gì mà tên nghe ghê vậy?

- Snakehead.  Is that how to translate? 

- Ồ!... Ờ... Cá lóc.  Tiếng Việt mình gọi là cá lóc, cá tràu, hay cá quả nha mậy.  Tao đang rảnh nè.  Qua đây đốt củi rồi làm lai rai vài lon.  Cuối tuần mà.

- Ờ... Tao qua liền.

Cúp phôn, tôi quay qua nói với vợ tôi:

- Em ơi, Tony đang trên đường qua nhà mình.  Ông già nó câu được mấy con cá lóc mà vợ nó không biết làm gì nên đem qua cho mình.

- Cá lóc hả anh?  Còn sống không anh?

- Anh không biết... Chắc còn sống nên vợ nó không dám mần.  Em coi làm được món gì để cuối tuần mình ăn.

- Anh muốn ăn món gì?  Canh chua hay om với bún tàu nấm mèo?

- Om coi bộ ngon á.

- Em đang nấu phở gà.  Nhưng thôi, phở để mai mình ăn.  Giờ em chuẩn bị đồ, hái ít rau ngoài vườn, làm món cá hấp cuốn bánh tráng chấm mắm nêm nha?

-  Ừa được đó...  Em nói làm anh thèm. Thôi anh ra sau đốt củi chút có than nước mực, nhậu.

Tôi đang ngồi nhâm nhi lon bia lạnh và ngắm bếp lửa bập bùng thì Tony tới.  Trên tay nó xách cái xô màu xanh mua ở tiệm Lowe.  Thấy tôi, nó lên tiếng:

- Tao biết mày ở ngoài vườn này, nên đi cửa sau khỏi mất công bấm chuông mở cửa.  Nè....

Tony đưa cái xô tới trước mặt tôi, rồi nó nói tiếp:

- Vợ chồng you mần gì thì mần, nhớ trả lại cái bucket cho ông già tao.  Sớm mai ổng đi câu tiếp.

Tôi xách cái xô cá và nhìn vào bên trong.  Ba con cá lóc lớn, mỗi con cỡ chừng hơn một kí-lô.  Tôi nhìn Tony hỏi:

- Sao mày không để lại ở nhà ăn?

- Mày biết vợ tao rồi, nó không dám nhìn chứ đừng nói tới mần cá.

- Còn má mày?

- Bả đi Việt Nam tuần rồi.

- Sướng hỉ! Ông bà già mày cứ thay phiên nhau về Việt Nam miết... Mà sao hai người không về một lúc mà thay phiên nhau vậy?

- Về một lúc rồi không ai giữ cháu ngoại.

- Ờ... Chờ tao chút.  Tao vô lấy bia cho mày.

- Để tao đi với mày.  Vô chào bà chủ nhà chứ. Với lại tao chưa uống liền đâu.  Tao muốn bỏ vô tủ đá chút mát rồi mới uống.

- Lạnh rồi mà.

- I know, nhưng tao muốn lạnh hơn nữa uống mới đã.

Chúng tôi đi vào nhà.  Tôi gọi vợ tôi:

- Em ơi... Tony tới chơi có cho ba con cá lóc lớn lắm.

Tony mau mắn chào vợ tôi:

- Hello, bà chủ.

- Hello, Tony.  Tiff và mấy đứa nhỏ đâu sao không dắt qua chơi?

Tony để ngón tay lên môi ra hiệu, rồi nói:

- Me trốn mẹ con nó đi chơi cho thoải mái mà you cứ nhắc chi, phiền!

- Sao you không để cho Tiff làm ăn mà đem qua?

- Đừng nói tới bà đó.  She không biết mần.

Vợ tôi quay sang tôi hỏi:

- Sống hay chết vậy anh?

- Ba con to chà bá.  Sống nhăn răng.

- Còn sống?  Vậy anh giúp em làm được không?

- Ừa.  Em làm gì thì làm.  Để anh mần cá cho.

Tôi lấy thau, rổ, thớt, kéo, dao ra sau hè.  Tony hỏi:

- Hai you tính làm món gì vậy? What’s for dinner?

- Khi nãy bà xã tao tính hấp cuốn bánh tráng, nhưng ba con này bự quá chắc hấp một con dư cho ba đứa ăn.

Tony nhìn tôi.  Tôi giải thích với nó:

- Mấy đứa con tao, Mỹ con, tụi nó không ăn cá có nhiều xương.  Tụi nó có phở gà.  Còn lại hai con để hôm nào kho tộ và nấu canh chua, mời Tiffany qua ăn luôn cho vui.  Mày ra đốt củi chơi chờ tao mần cá nha.

- Sure!  Sorry, tao cũng không biết làm... Tự một mình mày làm đi...

Tony nói xong cười hì hì rồi bỏ đi vòng quanh vườn.  Nó hái vài cọng hành và ít lá xả bỏ vào bếp lửa.  Tony đứng gần bếp lửa hít khói, nó lim dim mắt rồi nói:

- Hành và xả thơm quá you ơi!

Tôi lắc đầu, cười.  Tony là vậy.  Mặc dầu nó đến đất nước này khi còn bé và là một dược sĩ làm việc cho hiệu thuốc tây CVS gần hai mươi năm, nhưng bản tánh của nó rất chất phác, yêu thích thiên nhiên.  Những lúc rảnh rỗi nó thường rủ tôi tới nhà chơi và lần nào cũng đốt củi uống bia.  Nhưng Tiffany, vợ của Tony, thì không thích ra ngoài nên nó thường qua nhà chúng tôi chơi và “coi như” tạm thời tránh mặt vợ con vào dịp cuối tuần.  Lần nào qua, nó cũng rủ tôi đốt củi và uống bia.  Làm xong ba con cá lóc, tôi rửa sạch rồi đem vào trong cho vợ hấp.  Khi tôi trở ra, đem theo vài lon bia và khô mực ra nướng. Hai đứa tôi ngồi bên bếp lửa uống bia, nhâm nhi khô mực, và nói chuyện trên trời dưới đất.

Hớp một ngụm bia, tôi hỏi Tony:

- Mai nay cuối tuần ba mày không giữ cháu ngoại sao mà đi câu?

- Không!  Gia đình của con Thủy, em gái tao, đi ăn cưới ở tiểu bang khác nên ổng mới rảnh rang đi câu.

- Coi bộ ổng khoái đi câu quá há.

- Ừa.  Thú vui mà.  Có lúc đi câu dìa rồi chất đầy freezer.  Nhiều lúc phải năn nỉ cho người ta ăn, nhất là cá nước ngọt như cá mèo, cá chép, cá bass.

Tôi nhìn Tony cười rồi nói:

- Cá trê chứ không có cá mèo nha mậy.

- Ừa, cá thì cá trê.  Tao có biết đâu, tao dịch từ tiếng Mỹ ra.  Mà cat là con mèo chứ có phải con trê đâu.  Catfish là con cá mèo bộ không đúng sao?

Nghe Tony giải thích, tôi cười sặc cả bia. Thấy tôi cười sặc sụa, Tony hỏi:

- Tao nói gì sai nữa hả?

- Không... Không... Tại mày nói con trê...

- What's con trê mean?

- Ừa... À...  I don't know what to explain... It's something related to anus, I guess. (Tao cũng không biết giải thích sao nữa.  Nhưng tao nghĩ con trê nó liên quan tới hậu môn.)

Để đổi đề tài, tôi quay qua hỏi Tony:

- Ba má you về Việt Nam mỗi năm, sao you không về một chuyến cho biết gia đình, quê hương?

- Dìa làm gì you ơi.  Tao chưa dìa mà đám em bà con réo gọi đủ thứ hết.  Dìa bển chắc đổ nợ.  Mà cũng tại ông già tao hết đó.

- Sao lại tại ổng?

- Thì ổng có cái tật nổ. Ổng nổ ghê lắm.  Mà không phải ông nổ mình ổng đâu.  Ổng đem tao ra để nổ. Mà mày biết rồi đó, ở bển đâu hiểu cuộc sống bên mình.  Họ cứ thấy nhà cao cửa rộng, xe cộ này kia là xin thôi.  Mỗi lần ổng dìa là tao sợ ổng luôn.

- Mà ổng nói gì mà mày kêu nổ?

- Thì ổng nói tao ở nhà ngàn tỷ, xe BMW, xe Lexus đậu đầy cả garage tới bốn năm chiếc.  Lương một tháng hai vợ chồng đem dìa gần ba trăm triệu.

- Tao thấy ổng nói cũng đúng mà, đâu có nổ lắm...

- Thì cũng đúng, nhưng tiền đô mà ổng cứ đem đổi ra tiền Việt để mà nói cho sang, cho chảnh.  Ở bên đó cứ tưởng mỗi tháng vợ chồng tao dư mấy trăm triệu mà không gửi cho được vài trăm đô... Này kia khác nọ.  Mà không phải tao kể chứ.  Chán lắm mày ơi... Mỗi năm vợ chồng tao gửi về cũng năm bảy ngàn chứ ít đâu.

- Ừa... Nói về Việt Nam là chuyện dài nhiều tập không có hồi kết mà mậy.

- Còn chưa hết.  Hôm trước thằng em thi đậu đại học ở Sài Gòn, ổng nói ổng tặng nó cái laptop làm quà mừng.  Ổng nói cho đã miệng rồi kêu tao mua.  Làm mất hơn cả ngàn mua cái máy cho má tao đem dìa.  Mới hôm qua nè, thêm ba bốn đứa gọi qua xin laptop đi học.  Tao mệt với ổng luôn đó mày ơi! Còn mày?  Lương ba cọc ba đồng như vợ chồng you sao chịu nổi bên Việt Nam?

- Cũng tùy thôi mày ơi.  Ông bà ta có câu"liệu cơm gắp mắm" mà. Tụi tao không ai nổ nên cho cũng được không cũng không sao.  Mỗi năm tụi tao chỉ gửi về một vài ngàn hoặc khi nào có dịp gì đặc biệt thì gửi chút ít chứ không có tiền gửi nhiều.

- Yeah... That's right, man!  Ai như ông già tao.  Lần nào dìa cũng nổ rồi bắt tao ôm show.  Lần nào ổng dìa tao cũng tốn cả chục ngàn cho quà cáp này nọ.

- Bộ ổng không có tiền riêng sao?

- Thì cũng có chút chút tiền ổng để dành, nhưng chỉ đủ mua vé máy bay và tiêu xài của ổng ở cả tháng bên đó.  Mà vui lắm.  Tháng rồi ổng dìa bển, facetime qua cho tao. Lúc đầu chơi sang đãi mọi người uống bia Heineken này nọ... Độ chừng hơn một tuần hết tiền chỉ dám uống bia Sài Gòn hay bia 33 thôi.  Tới lúc hết tiền gọi qua kêu bà già tao gửi thêm.  Mỗi lần vậy, bà già tao chửi quá chừng mà cũng không chừa cái tật nổ.  Mà ổng uống bia như uống nước chứ không giống như tao với mày đâu.  Mới uống hai lon là quắc cần câu rồi. Nói thì nói vậy thôi, nhưng tao kệ ổng.  Cho ổng vui chứ biết sao giờ.

- Ổng có nhiêu tiêu hết vậy mai mốt về già sao?

- Thì bởi tao mới nói.  Mà nói với ổng miết mà ổng có chịu nghe đâu.  Mỗi lần nói là ổng kêu tao là thằng mất gốc này nọ.  Mà mày thấy tao có mất gốc không?  Mất gốc mà lo cho ổng được như vậy sao.  Tao chỉ không biết đọc và viết thôi chứ giờ nói tiếng Việt tao không thua ai đâu.  Ngày nào tụi em họ tao cũng facetime qua hết, riết hồi giỏi tiếng Việt luôn.

- Ừa... Thôi cụng ly. Bỏ qua chuyện Việt Nam đi.  Mày ngồi chờ tao chút.  Tao vô coi thử vợ tao có cần giúp gì không nha.

- Ừa.

Mở cửa bước vô nhà, vợ tôi nói:

- Anh ra gọi Tony vô nhà ăn cá hấp cuốn bánh tráng, em làm xong rồi.  Hay là anh muốn ăn ngoài sân?  Em nghĩ ăn trong nhà đi, ngoài đó sợ ruồi.  Ruồi nghe mùi mắm nên nó tới nhanh lắm.

- Ờ... Có lý.  Để anh gọi Tony vô trong.

Tony và tôi đi vào trong nhà.  Trên bàn là món cá lóc hấp hành gừng, bún tàu, nấm mèo, tiêu, ớt thơm phưng phức với rổ rau xanh mơn mởn vừa hái sau vườn với cả chén mắm nêm làm chúng tôi nuốt nước bọt. 

Chúng tôi ăn cá cuốn, nhâm nhi lon bia mát lạnh.  Tạm quên những công việc mệt nhọc trong tuần.  Tạm quên chuyện về Việt Nam và cả chuyện nổ của ba Tony. Đúng là cha nổ to, con khổ lo!

Ý kiến bạn đọc
03/08/202309:55:03
Khách
Vẹm cộng biết Việt kiều không đành lòng khi thấy người thân đói nên mở nghị quyết 36 chiêu dụ mang tiền về VN nuôi chúng. Người trong nước nghèo khó nên không biết làm gì ngoài trơ mặt xin ăn. Chính vì vậy mà chúng mới có ngoại tệ nuôi sống chúng đến giờ để hành hạ người dân
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 475,829
31/12/202308:17:00
Tối hôm qua, khi đang ngồi bình yên tịnh tâm thì KV nghe tiếng đùng đùng đùng kéo dài liên tục phía dưới lầu, làm thất kinh hết cả hồn vía. Chẳng lẽ năng lượng xuống mạnh quá, tạo ra lực xoắn ốc như trong phim Mai-Ca Từ Trên Trời Rơi Xuống hồi bé được coi, làm những thứ xung quanh bị cuốn hút bay theo, tạo nên tiếng động? KV ráng bình tỉnh hít thở, vuốt mắt, ra khỏi tình trạng bình yên và từ từ bò… xuống nhà để mau kiểm tra xem chuyện gì đã xảy ra. Đi cùng khắp tìm nguồn gốc của tiếng động kinh khủng lúc nãy, từ ngoài cửa vô bếp, qua tất cả các phòng - không thấy dấu vết gì là bất thường. Lạ thật! Mình ngồi bình yên và rất tỉnh chứ đâu có ngủ gục và nằm mơ! Tiếng động rõ ràng như cái gì đó sụp xuống kia mà?!
29/12/202300:00:00
Lão Tư Lì năm nay bước vào tuổi tám mươi. Đời lão lắm gian truân, nhưng cũng có nhiều may mắn. Sau ngày 30-4-1975, đời lão đã “tàn trong ngõ hẹp” - tưởng rằng lão đã bỏ thây trên núi rừng Việt Bắc trong những ngày bị lưu đày trong các trại “tập trung cải tạo” của cộng sản. Nhưng lão đã trở về sau bảy năm lao lý. Lão trở về với tấm thân gầy guộc, ngoài vợ và hai đứa con thơ, lão chẳng còn gì! Nhưng lão phải sống để đền đáp cái ân tình của người vợ thủy chung đã đợi chờ cho đến ngày lão ra tù, để cùng nàng nuôi dạy hai đứa con thơ. Lão đã trải qua những ngày cơ cực, bươn chải kiếm sống, nuôi con như những ngưởi cùng khổ nhất trong xã hội lúc bấy giờ.
25/12/202300:00:00
Đang gói các món quà và viết card chúc Giáng sinh, năm mới. Chồng tôi bước xuống chợt nhắc: - Nấu bún bò cho Boss Kyle nữa. - Dĩ nhiên mà, đang tính ngày mai đi chợ mua các thứ nấu đây.
24/12/202313:31:00
Janet, con bé xinh như thiên thần nhỏ. Lúc nào nhìn thấy nụ cười trên môi của nó, ông cũng liên tưởng đến đóa Hướng dương dưới ánh mặt trời. Ông công kênh nó trên vai. Bàn tay thô ráp của ông nắm chặt lấy bàn tay nhỏ xíu. Ông ca vang bài Cây Thùy dương và nó bị bô hát theo. Chao ơi, cái giọng ngọng nghịu đớt đất ấy nghe cưng làm sao đâu. — Thế ông có muốn nhắn gì với cô ấy không?
23/12/202320:06:00
Giáng sinh này của họ, hai người đàn ông đưa nhau về vùng biển ấm nào đó trên địa cầu để hưởng tuần trăng mật khi người vai chồng đã qua thời kỳ phong độ nhất của một gã đẹp trai, người vai vợ đã bạc đầu, lù mù cái kính lão dắt chó đi ngoài, xăm xoi hàng xóm xem có cần gọi cảnh sát hay không? Hạnh phúc trong lòng người nhưng con người cứ đi tìm hạnh phúc nên khổ đau tiếp diễn không hồi kết.
22/12/202300:00:00
Tôi nắn nót từng nét chữ vụng về trên chiếc Christmas card chúc mẹ thật nhiều sức khỏe, thật nhiều niềm vui bên những người bạn thân yêu của mẹ trong ngày Giáng Sinh; cẩn thận xếp tấm card với tất cả lòng yêu thương gởi gấm đến mẹ, bỏ vào bao thơ, dán lại, gởi bưu điện ngay chứ không thì sẽ không kịp ngày, Giáng Sinh chỉ còn vỏn vẹn mười ngày nữa thôi. Năm nay tôi lại không có mặt bên mẹ, chắc mẹ sẽ buồn và thất vọng lắm, nhưng tôi không thể nào làm khác hơn! Từ khi mới sinh, tôi vẫn quen với tấm hình duy nhất của người đàn ông trên bàn thờ mặc bộ đồ lính VNCH rất oai hùng, với một bông mai bạc gắn trên vai áo. Lớn một chút, tôi mới hiểu đó là bố tôi đã từng đi lính VNCH để bảo vệ tổ quốc, sau đó khi miền Nam bị cưỡng chiếm, bố bị đi “học tập cải tạo” 6 năm; khi được thả về, bố vượt biên đến bốn năm lần mới qua được Pulau Bidong; gặp mẹ trên đảo, hai người yêu nhau, rồi sang Mỹ làm đám cưới, khi bố đã hơn 40 tuổi.
22/12/202300:00:00
Người Mỹ có bài nhạc với tựa đề “It’s the most wonderful time of the year”, tạm dịch là “Thời gian tuyệt vời nhất trong năm”, để nói về lễ Giáng sinh. Không chỉ riêng gì nước Mỹ hay các nước phương Tây mới công nhận mùa lễ Giáng sinh là thời điểm tuyệt vời nhất của một năm mà các nước ở châu Á như Việt Nam cũng xem lễ Giáng sinh là một trong những ngày hội lớn nhất trong một năm. Ở các nước phương Tây, người ta, nhất là trẻ em, háo hức chờ lễ Giáng sinh vì đây là dịp để tặng quà cho nhau. Ở Việt Nam sau 1975, trong thời bao cấp, vì nghèo đói, người ta không tặng quà cho nhau nhưng không vì thế mà lễ Giáng sinh mất đi sự kỳ diệu.
19/12/202311:18:10
Mùa Đông đang đến sau vài cơn mưa nhỏ, những hàng cây vàng lá hai bên đường bắt đầu trơ trụi. Thảm cỏ xanh nhà hàng xóm đã không còn xanh tươi, lác đác có những chiếc lá vàng cuối cùng từ cây phong trồng phía trước bay bay theo gió rồi nhẹ nhàng đáp xuống sân nhà.
19/12/202311:16:11
Những ưu tư, những uẩn khúc chất chứa trong lòng, không biết chia sẻ với ai, nhờ diễn đàn Viết Về Nước Mỹ của Việt Báo mình đưa tâm tình lên trang mạng, cho nhẹ bớt trong lòng, chưa khi nào mơ tới chuyện giải thưởng. Rồi nhận được Email báo tin của chị Hằng, kèm theo giấy mời tham dự buổi lễ phát thưởng viết về nước Mỹ năm 2023 tại Nam Cali, tôi run lên, một cảm giác không tả được, tắt computer đứng dậy, đi một vòng ra sân hít thở, để cho tinh thần tỉnh táo, vô lại, mở máy, lên mạng, đọc đi, đọc lại trang thư mà chị Hằng gửi, lúc này nhịp đập tim ổn định, tôi gọi ông xã nhà tôi vô đọc Email. Ông cũng sửng sốt nói: – Ui chao! Có thiệt gửi cho bà không?
18/12/202313:24:00
Tháng Mười Hai lại đến, năm nay tuyết đổ thưa thớt vài trận, không như bên Wichita Kansas bà chị của Thảo nói rằng tuyết đã ngập đầy đường. Sáng nay Thảo đi bộ ra thùng thư đầu xóm, đi ngang qua nhà John đã thấy cây Giáng Sinh thật cao ngay cửa sổ, đèn xanh đỏ tím vàng nhấp nháy, đúng lúc John mở cửa để đi ra check thư. Thảo vui vẻ: – Trời, nhà tôi quá bận rộn đủ thứ chuyện, chưa kịp dựng cây Giáng Sinh mà bên nhà anh đã có vẻ sẵn sàng mọi thứ rồi nhỉ, cây Giáng Sinh đẹp quá. John thật thà: – Chị biết rồi đấy, chúng tôi Đạo Hồi, chỉ có lễ Ramadan, đâu có thờ Chúa, cũng chẳng mừng Lễ Noel, nhưng tuần rồi chúng tôi đưa Jimmy đi shopping, cháu thích cây Giáng Sinh và Hang Đá trưng bày ở tiệm shopping, thế là cháu đòi mua về, chúng tôi cũng chiều cho cháu vui. – Ôi, dễ thương làm sao. Mà trời còn sáng mà anh đã để đèn nhấp nháy rồi, tốn điện lắm á. – Cũng vì Jimmy chị ơi! Cháu say mê ngắm cây Giáng Sinh, mà phải có đèn mới chịu. Lúc đầu chúng tôi chưa biết ý ch