Cánh Chim Tìm Đàn

06/12/201811:10:00(Xem: 4159)
Cánh Chim Tìm Đàn

Tác giả: Lê Nguyễn Hằng
Bài số 5565-20-31371-vb5120618

Tác giả là một cây bút nữ, cư dân San Jose, đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Sang năm thứ 18 của giải thưởng, Lê Nguyễn Hằng nhận thêm giải Vinh Danh Tác Giả, với bài viết về “Ba Thế Hệ Tuổi Dậu” và bài “Từ Độ Mang Ơn”. Sau đây, thêm một bài bài mới viết.



viet ve nuoc My 01
Niagara Falls.



viet ve nuoc My 02
Thousand Islands.


***

Sáng hôm đó, tôi mắt nhắm mắt mở thức dậy lúc 4 giờ vì tôi có cái tật cứ mỗi khi sắp phải đi xa là đêm hôm trước trằn trọc khó ngủ. Tôi vội vàng sửa soạn trong vòng nửa tiếng để sẵn sàng chờ Hồng tới đón cùng ra phi trường đáp máy bay đi Boston dự đại hội trường cũ, gặp bạn bè xưa.
Trời còn mờ mờ tối, đường xá vắng tanh và sương lạnh lãng đãng giăng mắc khắp nơi. Trong xe, ở ghế sau, ba đứa mặc cả tấn áo ấm ngồi sát vào nhau chật cứng. Vào tới sân bay, đến hãng United là nghe thấy tiếng cười nói rổn rảng thì nhất định là phe mình rồi, thế là chúng tôi nhập bọn ngay. Nhóm cựu học sinh nay da đã nhăn, tóc đã bạc mà cứ ăn uống nói cười tự nhiên như thể nơi đây là của riêng ta và tôi quên ngay cái đau khổ thức khuya dậy sớm sáng nay.
Vừa lên máy bay là Hương đã đưa cho tôi một gói xôi vò chả quế. Hỏi ra thì biết là cô ấy thức giậy từ hai giờ sáng thổi xôi gói từng phần cho mọi người. Tôi sực nhớ đến hai cái bịch nặng chĩu trên vai của Thanh, lúc nẫy phải mở ra cho họ khám xét, thì ra toàn là thức ăn đem cho cả nhóm. Thấy họ đã lo lắng chăm sóc cho nhau, tôi cảm động, thấy thương mấy người bạn “trẻ” này quá đỗi và nói thầm trong bụng,“Dân ‘nẩu’ mình sao mà dễ thương thế!”
Đến khách sạn đã khuya nên chúng tôi chỉ kịp lấy phòng xong là lăn ra ngủ để dành sức cho tám ngày bận rộn sắp tới và vì ai cũng đã phải dậy từ tờ mờ sáng, rồi bay một chặng đường dài hai chuyến từ San Jose đi Boston nên đều mệt nhoài.
Chúng tôi chiếm một số lớn phòng của khách sạn nên sáng dậy xuống gần tới phòng ăn đã nghe tiếng nẩu (miền trung) ròn rã. Mọi người dành nhau ôm chầm, chào mừng, hỏi thăm làm như sợ hết giờ mà chưa kịp tới lượt mình, đã đời rồi mới chịu ngồi xuống ăn điểm tâm.
Năm 1954, bố mẹ tôi đem các con di cư từ Hà Hội vào Saigon ở ba tháng thì được chính phủ phân phối ra Tuy Hòa, một thành phố nhỏ bé hiền hòa giữa Nha Trang và Quy Nhơn.
Tôi và một số học sinh bắt đầu từ lớp học trong cái miếu bỏ hoang dưới một gốc cây đa to, rồi tới vài gian nhà tranh vách đất, lên đến mấy lớp tiểu học xây cất đơn sơ, và cuối cùng là Trường Trung Học Nguyễn Huệ, ngôi trường mang tên một vị hoàng đế thương dân, một anh hùng cái thế, một nhà quân sự lỗi lạc của nước Việt Nam ta.
Mỗi lần nghe những câu hát của Phạm Trọng Cầu là tôi lại liên tưởng ngay đến thời đi học ở những “ngôi trường làng” tại Tuy Hòa,
Trường làng tôi cây xanh lá vây quanh,
Muôn chim hót vang lên êm đềm...
Trường làng tôi không giây phút tôi quên
Dù cách xa muôn trùng trường ơi...
Lần đại hội này, trong số gần năm trăm người tham dự có thầy Hiệu Trưởng đến từ Đan Mạch, lúc nào thầy cũng gắn bó với đám học trò xưa.Tuổi thầy đã cao và ở xa tận bên trời Âu, nhưng chưa thiếu thầy trong một buổi hội ngộ nào. Thầy nhớ mặt và hỏi thăm từng người. Năm nay thầy còn lên hát chung với chúng tôi bài hiệu ca “Nguyễn Huệ Hành Khúc” do các cựu học sinh sáng tác. Ngoài ra còn có cả thầy từ Việt Nam qua và những thầy cô đến từ Hoa Kỳ như Boston, California và Minnesota. Đây là lần đầu tiên sau hơn năm chục năm tôi mới gặp lại vị giáo sư dạy tôi lớp Anh Văn đến từ Minnesota. Nếu không giới thiệu thì dấu vết thời gian đã khiến thầy trò chẳng thể nào nhận ra nhau.
Thầy trò gặp nhau mừng mừng tủi tủi. Thầy vui vì thấy đám học trò già đã thành danh mà vẫn tôn sư trọng đạo, uống nước nhớ nguồn. Trò vui vì thấy các thầy cô vẫn còn sức khỏe đến cho học trò tỏ lòng tôn kính và biết ơn. Chúng tôi vẫn thuộc nằm lòng câu ca dao tục ngữ Việt Nam:
Ăn quả nhớ kẻ trồng cây,
Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa
Tối thứ bẩy và chủ nhật, chúng tôi ăn mặc chỉnh tề đi dự đại hội. Sự thành công rực rỡ khiến chúng tôi phải ngả mũ cám ơn ban tổ chức. Mấy chục cô tiếp tân mặc đồng phục áo dài hồng điểm hoa màu vàng nâu nhạt, vòng màu nâu đậm cuốn quanh chiếc áo dài tăng thêm vẻ lộng lẫy khiến mọi người xuýt xoa khen ngợi. Những người hướng dẫn chương trình thật lưu loát và duyên dáng. Các ca sĩ cây nhà lá vườn hát rất hay và truyền cảm.Những điệu múa, nhạc cảnh được dàn dựng công phu và màn trình diễn thời trang với y phục của nhiều nước trên thế giới rất ngoạn mục và sôi nổi. Ban tổ chức đã bỏ bao công sức và thời giờ để thực hiện buổi đại hội tuyệt vời như thế này khiến mọi người rất là cảm kích.
Đêm cuối cùng “cup luân lưu” đã được chuyền qua các anh chị cựu học sinh để tổ chức đại hội năm tới tại Las Vegas. Trong khi đó cũng có một số anh chị tình nguyện cho những năm sau tại Austin Texas, San Jose California, Florida, Minnesota, cả Montreal Canada và nước Úc xa xôi nữa. Càng ngày càng nhiều người xin vác ngà voi. Trước đây đại hội chỉ được tổ chức hai, ba năm một lần, lâu nay trở thành mỗi năm một lần, không biết có phải vì các anh chị thấy thầy trò đều tuổi già sầm sập tới nên chạy…nước rút chăng.
Ngày hôm sau, thứ hai, bốn chiếc xe buýt lớn chở chúng tôi đi thăm thành phố Boston. Trong cơn mưa bay nhè nhẹ, chúng tôi qua khu thương mại của người Việt Nam, đến trường Đại Học Massa-chusetts Institute of Technology (MIT). Tuy lạnh chúng tôi vẫn đội áo mưa đi bộ vào trường Đại Học Harvard nổi tiếng trên thế giới, có nhiều người muốn vuốt cho bằng được đôi giày bóng loáng của ông viện trưởng, rồi mới chịu về ghé tiệm Tàu ăn tối.
Sáng thứ ba, chúng tôi cùng nhau ăn bữa điểm tâm cuối cùng vì một số bạn trở về nhà sau đại hội, một số vượt sóng viễn du trên chuyến Royal Caribbean, còn nhóm chúng tôi năm mươi người sẽ đi bằng đường bộ qua Canada.
Sau màn nhộn nhịp trao đổi số điện thoại, địa chỉ email, chúng tôi đã bắt tay nhau, ôm nhau thật chặt hẹn ngày tái ngộ với đôi mắt rươm rướm. Tuổi này rồi, đâu biết tương lai sẽ ra sao.
Năm mươi người chúng tôi lên xe bắt đầu chuyến tour bus bốn ngày đi thăm nước láng giềng. Khời hành từ Boston đến Niagara Falls thuộc tiểu bang Ontario. Đến nơi, trời đã sẩm tối, sau khi lấy phòng mọi người đi ăn rồi về nghỉ ngơi.
Sáng sớm hôm sau, thứ tư, chúng tôi mặc áo mưa ra chiêm ngưỡngNiagara Falls. Cây cầu Rainbow Bridge đã nối liền thành phố này với nước Mỹ. Đứng trên bờ, cạnh hàng lan can vẫn bị hơi nước thoang thoảng tạt vào mặt. Đây quả thật là một kỳ quan thế giới.Nhìn phía nào cũng thấy những dòng thác chảy cuồn cuộn không ngừng, ban ngày thì oai phong hùng vĩ, ban đêm đổi màu liên tục rọi vào bức tường nước thật rực rỡ lộng lẫy.
Đến Toronto cũng thuộc tiểu bang Ontario với những ngôi nhà đồ sộ kiến trúc theo kiểu cổ xưa lẫn hiện đại và tòa tháp CN Tower cao 1.815 feet sừng sững tọa lạc ngay ở trung tâm thành phố.Đoàn ghé lại đi thuyền trên sông ngắm Thousand Islands, một nhóm đảo nằm trên biên giới Hoa Kỳ và Canada,chỗ hồ Ontario gặp sông St. Lawrence.Tổng cộng có 1.864 đảo, vài đảo như một xóm nhỏ với những lâu đài cổ kính đẹp như trong truyện cổ tích thần thoại, có đảo chỉ độc nhất một căn nhà, những biệt thự này là nơi nghỉ mát của các triệu phú, tỷ phú trên thế giới.
Thứ năm đi Montreal, tỉnh đông dân nhất của Quebec, ghé thăm hai nhà thờ Notre Dame và Thánh Giu Se. Trong nhà thờ, tôi thấy những cây nạng gỗ của những người bị què chống nạng đến đây cầu nguyện và được ân sủng nên ra về không cần phải dùng nạng nữa.


Đêm cuối cùng ở Montreal, một cựu giáo sư và phu nhân ở địa phương ghé khách sạn thăm học trò mang theo rất nhiều rượu ngọt, bánh kẹo, thạch và trái cây. Thầy trò thi nhau chụp hình kỷ niệm vàăn uống vui như Tết đến nỗi thầy cô ở lại khách sạn qua đêm với đám học trò già, rồi cao hứng tình nguyện tổ chức đại hội tại tỉnh nhà vào lần tới.
Sáng thứ sáu chúng tôi lên đường trở lại Boston.Trong suốt chuyến đi, hai anh hướng dẫn viên người Việt Nam, gốc ở Boston, làm việc rất có lương tâm, thành thạo, lịch sự và hòa nhã. Các bạn đồng môn đã không ngớt hò hát, kể chuyện, pha trò thật vui nhộn và sống động làm mọi người quên cả đường xa mệt mỏi.Ngôi trường làng của tôi không chỉ sản xuất ra những người thành danh trong nghề nghiệp chính mà còn có nhiều tài năng xuất sắc đáng ca ngợi trong lãnh vực văn nghệ tài tử.
Có một chuyện khiến tôi dở khóc dở cười là sáng hôm thứ ba ở Boston, mấy người chúng tôi rủ nhau đi ănlobster và clam chowder, đặc sản của Boston, không thì “nhà quê” quá. Nhóm chúng tôi có bẩy người nên phải đi bằng một xe Uber và một taxi. Khi đặt Uber, bạn tôi không biết là con đường Commonwealth của tiệmăn ở Boston cũng có ở thành phố Newton nên xe tôi đã đến nhầm…địa chỉ. Khi tài xế thả ba đứa tôi xuống, nhìn quanh là một khu gia cư, không thấy tăm dạng một tiệm ăn nào.
Trên đôi giày cao gót trong cơn gió lạnh mà quần áo lại không đủ ấm,tôi đi lên đi xuống con dốc ở một thành phố lạ vắng tanh, tìm số nhà mà trong bụng…run cầm cập. Chung quanh khu sang trọng đắt tiền này không có một ai ngoài đường để hỏi, trong khi đó điện thoại của tôi lại…hết pin, thật là họa vô đơn chí. Tôi đâu ngờ rằng dù tôi đã charge đêm qua trước khi đi ngủ, nhưng từ sáng đến giờ bạn bè gặp gỡ, tranh nhau chụp hình rồi gửi qua gửi lại, text tới text lui, nên đã dùng cạn pin. Tôi đành mượn điện thoại của chị bạn nhưng là loại máy khác nên trong lúc đang bối rối, tôi cứ loay hoay bấm trật số, mãi khi gọi được tiệm ăn để hỏi lại địa chỉ thì nhìn thấy bên kia đường có cái bảng đề chữ Newton mới biết là mình đến sai thành phố.
May mà tôi có cái Uber app trong điện thoại, nhưng chưa bao giờ dùng nên lúng túng mãi mới liên lạc được với Uber trong khi bụng đánh lô tô nhìn thấy cái dấu đỏ hiện ra trên cái iPhone đe dọa “cháy máy.” Mớiorder Uber đến đón ba đứa tôi trở về khách sạn thì nhóm thứ hai gọi cho biết là họ vừa tới tiệm ăn đúng địa chỉ và chờ chúng tôi. Tôi bèn hủy bỏ chuyến xe Uber và nói bạn tôi nhờ ông tài xế taxi qua đây đón chúng tôi tới đó.Không biết mình đang ở đâu và phải làm gì trong khi vừa đói, vừa rét và trải qua những cú điện thoại căng thẳng, ba đứa tôi mệt quá bèn ngồi bệt xuống đất trước thềm một căn nhà trị giá chắc khoảng 5, 7 triệu để chờ taxi đến, may mà chủ nhà không gọi cảnh sát đến bắt mấy bà già thiểu não như ăn mày tội “trespassing”. Cuối cùng hai nhóm cũng gặp nhau và cùng ăn bữa lobster và clam chowder…nhớ đời!
Sau hai ngày dự đại hội vui vẻ với bạn bè và suốt năm ngày trên xe buýt với năm chục đồng môn, tôi thấy thế giới như nhỏ lại và đám học trò già càng thân thiết nhau hơn.
Bây giờ ngồi xem lại mấy trăm tấm hình, ngắm nghía từng thầy cô và bạn hữu, người nào cũng tóc bạc da nhăn khiến mắt tôi cay cay. Bạn cũ trường xưa bao giờ cũng cho tôi cảm giác bồi hồi, ấm áp và tôi muốn thời gian qua mau để gặp lại nhau lần nữa, để niềm hạnh phúc và kỷ niệm đẹp càng ngày càng đầy thêm.Những tấm hình này nhắc tôi bao kỷ niệm thời đi học tươi hồng hạnh phúc, vùng ký ức xa xôibỗng thênh thang hiện về…
Ngày đó, thời gian học ở những ngôi trường làng này, giờ nghỉ trưa, đám học trò con trai chơi bi, đánh đáo, quăng vụ, đá banh…, đám con gái chơi rải ranh, ô ăn quan, u quạ, nhảy lò cò…
Lớn chút nữa, ngoài giờ học, trèo cây hái trộm ổi, mận, rồi rủ nhau chèo thuyền đi bẻ mía, bẻ bắp.Tuổi nhỏ ơi, sao hồn nhiên, vô tư quá chừng.
Tôi còn nhớ những ngày rong chơi mùa hè đến nhà một người bạn cùng lớp có khu vườn rộng, quanh sân có tiếng gà vịt đuổi nhau, đằng sau vườn trái cây mùa nào thức nấy, cành lá xanh tươi vươn trên ao, hồ nuôi cá nuôi tôm. Đọc thơ, tán dóc, đuổi hoa, bắt bướm mãi, chúng tôi ra vườn cắt một quả bầu, vớt tôm vào nấu canh, bắt cá vào kho ăn cơm, có khi bày ra xay bột đổ bánh xèo… tình bạn như reo hò rộn rã trong tiếng bánh chiên xèo xèo, mặc dù bánh không có nhân, nhưng chấm với mắm cái vẫn ngon không thua gì cao lương mỹ vị. Khi ra về đứa nào cũng tay ôm tay xách trái cây của chủ nhà cho. Tuổi thơ ở vùng quê đơn sơ, bình dị như vậy đó. Bây giờlớn tuổi, trí nhớ đã bắt đầu suy giảm nhưng những ký ức tuổi học trò xa xưa lúc nào vẫnấp ủ ở một vùng dành riêng khép kín trong lòng tôi.
Lên đến trung học, chúng tôi tập làm người lớn.Đến trường, nam sinh mặc quần xanh đậm, áo sơ mi trắng, nữ sinh mặc quần trắng, áo dài trắng, thứ hai chào cờ phải mặc áo dài xanh da trời.Phần lớn con gái để tóc thề thả gió bay baycho các anh,
Ươm mơ lên mái tóc thề xõa vai (1)
Thỉnh thoảng giáo sư hướng dẫn của lớp đưa học trò đi cắm trại ở rửng dương, nơi những cây thông ngút ngàn không ngớt rì rào, lúc trẩm buồn thổn thức, lúc réo rắtvi vu. Ban ngày thầy trò chơi những môn hướng đạo, rồi nấu cơm bằng cành và láthông nên trên sống, dưới khê nhưng cũng cùng nhau ăn uống ngon lành. Tối đến đốt lửa trại thầy trò đàn hát, trên bờ biển lung linh soi bóng hàng dương liễu thơ mộng. Ôi những ngày thần tiên của tuổi học trò này vẫn in đẫm trong trí nhớ của tôi dù đã cằn cỗi, mỏi mòn.
Rồi chúng tôi bắt đầu ăn mặc tươm tất hơn, chải chuốt hơn. Thư bay qua, lời bay lại, ươm mầm cho những mối tình thơ dại, chỉ một hai cặp đơm bông kết trái, còn lại đều gửi gió cho mây ngàn bay. Sau này thỉnh thoảng gặp lại chỉ còn nhìn nhau tủm tỉm cười nhớ lại chuyện ngày xưa với những mối tình trong trắng, vụng dại,
Em ngày xưa mái tóc thề
Chung trường chung cả con đê đầu làng (2)
Những ngôi trường làng đã ôm ấp nuôi dưỡng bao mái đầu xanh ngây thơ vô tội đến tuổi trưởng thành.Những hình ảnh thân thương cũ làm mềm cả lòng, chúng đã cột chặt vào tôi từ thuở ấu thơ nơi thôn dã đến kinh đô Saigon hoa lệ, rồi vượt trùng dương sang tới nơi đây.
Nhớ thuở học trò rơi giọt lệ
Thương thời cắp sách rớt châu nhòa
Bao nhiêu kỷ niệm còn in dấu
Yêu mái trường tranh vẫn mãi ta (3)
Những ngôi trường làng của tôi, cũng có cây xanh, cũng có chim hót này đã sinh ra bao nhiêu nhân tài và những chiến sĩ can trường trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Bây giờ hạt giống này lại được sinh sôi nẩy nở trên đất màu mỡ, trong không khí tự do nên đã sàn suất ra những khoa học gia, sáng lập viên công ty, bác sĩ, kỹ sư, luật sư, chuyên gia…khắp nơi trên đất nước Hoa Kỳ và thế giới.
Trải qua bao thăng trầm trong cuộc sống, sau khi tốt nghiệp Tú Tài chúng tôi mỗi đứa một phương. Rồi cơn hồng thủy năm 1975, lại thêm một lần tứ tán và một số thầy cô, bạn hữu đã không còn trên thế gian này nữa, thế mà mỗi năm những cánh chim lưu lạc, tản mát bốn phương trời lại tìm đàn tụ hội đông đủ tại một thành phố cách xa quê hương yêu dấu vạn dặm, để cùng ở một nơi, cùng ăn một chỗ thì thật là huyền diệu.
Kỷ niệm êm đềm khiến lòng tôi phơi phới hân hoan, hôm nay tôi đa õnáo nức chuẩn bị cho chuyến đi Hội Ngộ tháng mười năm 2019 tại Las Vegas.
Lê Nguyễn Hằng

(1) Lục Bát Cho Em của TTL.
(2) Chuồn Chuồn của Khiếu Long.
(3) Yêu Mái Trường Tranh của Hoài Hương Nguyễn Thị Thọ.

Ý kiến bạn đọc
08/12/201813:27:56
Khách
Đến Toronto cũng thuộc tiểu bang Ontario
- người Việt đia phương gọi là tỉnh bang Ontario
Montreal, tỉnh đông dân nhất của Quebec
- thành phố Montreal, đông dân nhất của tỉnh bang Quebec
08/12/201800:55:13
Khách
Đọc bài của chị Hằng, cả một trời thương thương nhớ nhớ. Nhớ nhiều nhứt trò chơi ô ăn quan. Mà lạ hồi xưa chơi giỏi lắm, sao giờ chẳng nhớ cách chơi ra làm sao nữa, quên mất tiêu rồi chị ơi. Chúc chị luôn vui khỏe và viết thêm nhiều, nhiều nữa cho mọi người được đọc.
07/12/201805:54:27
Khách
Cảm ơn tác giả đã cho người đọc sống lại những ngày ấu thơ.
Lời văn bình dị, chân tình của tác giả đã cho tôi được đồng hành tham dự ngày vui hội ngộ .
Chúc Lê Nguyên Hằng sẽ tiếp tục sáng tác trong năm 2019 .
Hồng Điệp
07/12/201805:29:37
Khách
Không thể nào có “những lời comment tốt đẹp” cho bài viết “không đẹp không tốt” đâu chị tác giả LN Hằng ui! Chỉ trừ những kẻ ...ác ý thì không tính, 😝!
“Chàng Phan” này hỏi ngộ quá! Nếu có gặp lại “viên kẹo ngày xưa” thì viên kẹo ấy bi giờ cũng thành viên ... đường không có đường rùi! hihihi
Cám ơn chị Hằng! Viết tiếp cho đọc với nhé!
Chúc chị và quý độc giả hưởng một mùa Giáng Sinh hạnh phúc
P.Hoa
07/12/201802:59:59
Khách
Xin chân thành cám ơn Saigon Xưa, Người Tuy Hòa, Tiên và Long Nguyễn đã gửi lời "comments" tốt đẹp cho tác giả.
Những lời đẹp này là những khuyến khích lớn lao cho người viết.
Xin chúc các bạn dồi dào sức khỏe và mọi sự an lành.
07/12/201802:54:50
Khách
Phan ơi,
Có gặp viên kẹo nhỏ thì "chỉ còn nhìn nhau tủm tỉm cười nhớ lại chuyện ngày xưa với mối tình trong trắng, vụng dại, Em ngày xưa mái tóc thề
Chung trường chung cả con đê đầu làng" .
Cám ơn Phan đã gửi cho hai lần "comments" đầy chân tình.
Chúc Phan và gia đình mọi điều an lành và hạnh phúc.
07/12/201802:12:34
Khách
Chị Hằng à!

đi qua chán vạn nẻo đường/ dừng chân đứng lại vô thường sau lưng.
nên.
thương mãi ngàn năm câu thơ học trò…
anh như viên kẹo nhỏ
lóc cóc trong miệng em
em như cây nến đỏ
thắp sáng linh hồn anh…
lần du hý, du ký này của chị…có gặp lại viên kẹo nhỏ không, sao không thấy chị nói tới?
chị đừng nói thật nha! Coi chừng chị P.Hoa tuôn dòng nhớ…

phan kính chúc tất cả độc giả và anh chị em trong gia đình VVNM một Giáng sinh an vui và Năm mới hanh thông…

phan
06/12/201822:18:26
Khách
Cam on tac gia that nhieu, da cong hien cho doc gia nhieu bai viet that hay, cam dong va day tinh nguoi. Dieu lam minh thich nhat la cai thong diep cua tac gia gui cho nguoi doc, day nhung ky niem ve thay co, truong cu, ban be, noi chon nhau cat ron. Trong moi nguoi chung ta, ai cung co mot ky~ niem thoi tho au, cho du di khap chan troi goc bien, hay co tro nen nguoi noi tieng gi di nua, thi nhung ky~ niem thoi tho au, kho co ai ma quen duoc. Hoa`i niem ve tuoi tho, that la nhung ky~ niem dep vo cung. Uoc gi lop tre bay gio, co duoc nhung suy nghi va cam nhan nhu nhung nguoi lop cua tac gia? Chu'c ta'c gia? luon luon khoe manh va hanh phuc, de cong hien cho doc gia nhieu bai viet day tinh yeu thuong giua con nguoi, ban be cu va xa hoi. Chuc tac gia se co buoi hop mat that vui o LV sap toi.
06/12/201822:17:41
Khách
Bài viết đã kéo người đọc về quá khứ của thời học trò vô tư chân thật, tuy với thời gian đã làm thay đổi làn đã, mái tóc, những kỷ niệm thuở học trò khó phai nhạt trong lòng tất cả mỗi chúng ta dự này tuổi đời không còn trẻ nữa, nhưng gặp lại nhau mà thấy như ngày xưa thân ái. Cảm ơn tác giả đã cho tôi hưởng "sái" trong chuyến đi này.

Tiên
06/12/201820:58:59
Khách
👍 Bài viết rất dễ thương ấm áp tình nghĩa, tình thầy trò, tình bạn, tình ke xa quê nhưng luôn đau đáu nhớ về những kỷ niệm tuổi thơ. Ôi tuổi thơ ngọt ngào!
Cám ơn tác giả đã ghi lại những cảm xúc mà người ly hương nào cũng mang nặng trong tâm hồn. Mong được đọc tiếp!
Chúc tác giả viết nữa viết nữa...

Người Tuy Hoa
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 1,410,856
01/01/2019(Xem: 5984)
Mừng năm mới 2019, mời gặp lại một tác giả thân quen. Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo. Cô đến Mỹ tháng 4 năm 2000, hiện là cư dân Waxahachie, Texas, trong một thành phố ít người Việt cư trú. Sau đây là bài viết mới của tác giả.
31/12/2018(Xem: 5509)
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2018. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida, vùng đất rất quen với bão lụt. Loạt bài gần đây của ông là chuyện khởi nghiệp trên đất Mỹ. Bài mới, bắt đầu phần “dựng nghiệp”.
29/12/2018(Xem: 5967)
Tác giả định cư tại Pháp nhưng thường lui tới với nước Mỹ, tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng Ba 2010. Họp mặt giải thưởng năm 2011, bà đã bay từ Paris sang California để nhận giải Vinh Danh Tác Giả -thường được gọi đùa là giải Á Hậu. Năm Mậu Tuất sắp hết, mời đọc bài viết với nhiều nụ cười, tiễn chân chó cưng.
28/12/2018(Xem: 5636)
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; định cư, tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth Uni-versity. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả lại tiếp tục Viết về nước Mỹ từ 2016, với sức viết mạnh mẽ và thứ tự hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
26/12/2018(Xem: 5691)
Với bài viết đầu tiên từ tháng Sáu 2017, tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX. Thư kèm bài, cô cho biết đang làm tax accountant ở Los Angeles, thường xuyên theo dõi và xúc động khi đọc những câu chuyện đời của người Việt trên xứ Mỹ. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả đang tiếp tục cho thấy sức viết ngày càng mạnh mẽ hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
24/12/2018(Xem: 4473)
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là tự truyện về mùa Giáng Sinh 1975.
23/12/2018(Xem: 3418)
Tác giả tên thật Tô Văn Cấp, sinh năm 1941, khoá 19 Võ Bị, 50 năm lính với Chiến Thương Bội Tinh. Mậu Thân 1968, ông là một Đại Đội Trưởng Thuỷ Quân Lục Chiến tại trận địa Phú Lâm, Chợ Lớn. Tháng Tư 1975, ở với đồng đội ven đô cho tới giờ phút cuối, sau đó là 10 năm tù công sản. Định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO1, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu, với nhiều bài viết giá trị, ông đã nhận giải á khôi năm 2014.
22/12/2018(Xem: 4156)
Tác giả từng nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2015. Ông là cựu sĩ quan VNCH, giảng viên trường Sinh ngữ quân đội, cựu tù cải tạo. Ông cũng là tác giả sách "Hành Trình về Phương Đông" do "Xây Dựng" xuất bản năm 2010. Mới nhất, là cuốn "Within & Beyond" do tác giả viết bằng Anh ngữ và tự xuất bản. Sau đây, bài viết mới.
21/12/2018(Xem: 4076)
Tác giả là một cây bút nữ, cư dân San Jose, đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Sang năm thứ 18 của giải thưởng, Lê Nguyễn Hằng nhận thêm giải Vinh Danh Tác Giả, với bài viết về “Ba Thế Hệ Tuổi Dậu” và bài “Từ Độ Mang Ơn”. Bài mới, tác giả viết cho mùa Giáng Sinh.
20/12/2018(Xem: 3404)
Tác giả lần đầu dự VVNM từ tháng 11 và đây là bài viết thứ hai của bà. Sinh năm 1955, qua Mỹ năm 1985, tên thật là Nguyễn thị Minh Thuý, người của sông Hương núi Ngự. Hiên nay còn làm việc và đang cư ngụ tại thành phố Hayward thuộc miền Bắc Cali. Xin lưu ý: Bút hiệu Minh Thúy có thể lầm với tác giả đã dự VVNM từ 2005: Minh Thùy (dấu huyền). Mong tác giả tiếp tục viết.
Tin công nghệ
Khoảng cuối tháng 04/2019, một sinh viên ở New York đã đệ đơn kiện Apple, yêu cầu khoản tiền bồi thường lên tới 1 tỷ USD. Sinh viên cáo buộc phần mềm nhận dạng gương mặt của Apple đã nhận dạng sai, khiến anh dính líu tới một loạt vụ trộm tại các cửa hàng Apple Store trước đó.
Khoảng cuối tháng 04/2019, công ty nghiên cứu xe tự lái Uber Advanced Technologies Group (Uber ATG) đang đạt được thỏa thuận nhận khoảng đầu tư có tổng giá trị lên đến 1 tỷ USD. Trong đó, 667 triệu USD đến từ Toyota cùng nhà sản xuất linh kiện xe hơi Denso, còn Quỹ đầu tư Softbank góp số tiền 337 triệu USD.
Tính đến tháng 04/2019, mạng xã hội và truyền thông chính thống các nước đang hết sức nỗ lực để loại bỏ sự tồn tại tin giả, nhưng không có nhiều hiệu quả. Các bản tin giả thường nhắm vào cảm xúc nên có thể đạt độ lan tỏa rất nhanh trong thời gian ngắn, khiến bất kỳ ai cũng dễ dàng trở thành nạn nhân mà không hay. Vậy chúng ta phải làm gì để tránh được các tin tức loại này?
Đêm nay là đỉnh điểm của mưa sao băng Lyrid khiêm tốn, với một vài thiên thạch mỗi giờ có thể nhìn thấy từ các vị trí tối với bầu trời quang đãng.
Chi tiền trên nền tảng đám mây của Apple phản ánh quyết tâm của công ty trong việc cấp các dịch vụ trực tuyến như iCloud một cách nhanh chóng và đáng tin cậy, ngay cả khi phải phụ thuộc vào đối thủ để làm điều đó.
Khoảng giữa tháng 04/2019, Cơ quan tình báo trung ương (CIA) đã cáo buộc Huawei về việc tập đoàn công nghệ đồng ý nhận tài trợ từ Ủy ban An ninh Quốc gia Trung ương (CNSC), Lực lượng Quân đội Giải phóng Nhân dân và một nhánh thứ 3 của Mạng lưới Tình báo Trung Quốc
Trong một tài liệu nộp cho Cơ quan an toàn giao thông đường cao tốc quốc gia Mỹ (National Highway Traffic Safety Administration), BMW đã giải thích về một lỗi có thể khiến cho hơi ẩm xâm nhập vào bộ làm nóng cho van thông khí các-te (Positive Crankcase Ventilation) trên xe, khiến cho các thành phần làm từ nhựa có thể bị hao mòn và xuống cấp theo thời gian. Trong tình huống xấu nhất, hỏng hóc sau đó có thể dẫn đến hiện tượng chập điện dẫn đến cháy nổ ngay khi động cơ của xe không hoạt động.
Khoảng giữa tháng 04/2019, theo thông tin từ giới truyền thông, Huaxintong Semiconductor Technologies (HXT), liên doanh giữa nhà sản xuất chip của Mỹ Qualcomm và chính quyền tỉnh Quý Châu Trung Quốc vào năm 2016 để tạo nên các chip máy chủ, sẽ dừng hoạt động vào cuối tháng 04/2019.
Khoảng giữa tháng 04/2019, trong bài phát biểu tại Đại học Stanford, Chủ tịch Microsoft Brad Smith đã chia sẻ một số tin tức khá bất ngờ về các hoạt động nhằm đảm bảo an toàn cho người tiêu dùng trên thế giới của Microsoft. Theo đó, ông Smith chia sẻ rằng thời gian qua, Microsoft đã từ chối bán công nghệ nhận dạng gương mặt của hãng cho một cơ quan thực thi pháp luật ở California và một thủ đô giấu tên vì những lo ngại về nhân quyền
Sự khác biệt giữa các hệ điều hành thời gian thực (Real-Time OS - RTOS) và các nền tảng truyền thống khác nằm ở khả năng dự đoán trước của chúng. Với một RTOS, nhà phát triển có thể đảm bảo rằng, việc gián đoạn xử lý hay chuyển từ tiến trình này sang tiến trình khác sẽ được thực hiện trong một thời gian biết trước. Điều này sẽ đảm bảo mạnh mẽ cho các ứng dụng rằng chúng có thể đáp ứng kịp thời gian để các sự kiện phần cứng, các chương trình timer hoặc các chương trình khác có thể sử dụng CPU nếu muốn.
Liệu có thể xảy ra một sự kiện thuộc lớp Carrington tác động đến Trái đất, thiệt hại ước tính có thể xảy ra đối với lưới điện và điện tử toàn cầu ở quy mô chưa từng có? Cực quang trong ảnh được chụp vào năm 2016 trên hồ Thingvallavatn ở Iceland.
Apple từng bị nhiều công ty kiện vì trùng thương hiệu sản phẩm, iPhone, iPad và hầu hết hãng đều thắng. Nhưng tháng 04/20119, Apple đã thua trên chiến trường pháp lý dưới tay của Swatch - hãng làm đồng hồ nổi tiếng của Thụy Sĩ vì câu nói huyền thoại của cố CEO Steve Jobs: "One more thing"
Theo hình ảnh do hệ thống camera bãi xe ghi lại, khói trắng bất ngờ bốc lên từ nắp ca-pô chiếc Tesla Model S màu trắng. Sau đó xe phát nổ và bốc cháy, làm hư hỏng những chiếc xe xung quanh. Vụ việc diễn ra vào khoảng 20h ngày 21/04/2019
Động vật ăn cỏ sẽ chỉ ăn cỏ để sinh tồn, cũng như động vật ăn thịt chỉ ăn thịt. Tuy nhiên, thực tế có những trường hợp những con vật đáng yêu ăn cỏ vẫn ăn thịt, không phải vì không có gì ăn mà rất có thể vì chúng đang thiếu một chất gì đó.
Khoảng giữa tháng 04/2019, sau vụ cháy làm tan nát cả phần mái của Nhà thờ Đức Bà ở Paris, đã có hơn 1 tỷ USD được quyên góp để giúp phục dựng lại kiến trúc mang tính lịch sử của cả nhân loại. Tuy nhiên, lại phát sinh có 1 vấn đề khác đó là nếu muốn phục dựng đúng y phiên bản cũ, nước Pháp đang không có các cây đủ lớn để làm nguyên liệu
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========