Gặp Lại Em Ở Quê Cha

25/06/201400:00:00(Xem: 6852)

Tác giả: Y Châu
Bài số 4258-14-29658vb4062514

Tác giả là cư dân Miami, tiểu bang Florida, thường góp những bài viết rất ngắn có nội dung cô đọng, tinh tế. Mong Y Châu sẽ tiếp tục viết và viết đầy đủ chi tiết hơn, dài hơn.

* * *

Mùa hè đến gần mọi người càng thêm bận rộn,...riêng học trò còn phải chuẩn bị để nghỉ hè. Nhiều em với mũ vuông áo thụng, trang trọng làm lễ tốt nghiệp, trưởng thành, một bước ngoặt cuộc đời, bỏ sau lưng một thời sinh viên lắm mơ nhiều mộng.

Miami giữa trưa, trời nóng hừng hực, nhiệt kế lên đến 90 độ F, càng "nóng" hơn khi đội bóng rổ "Miami Heat" vào chung kết với đội "Spurs", San Antonio, tiểu bang Texas; để bão vệ chức vô địch giải NBA (Hội bóng chuyền quốc gia) mà họ đã giành được từ hai mùa liên tiếp.

Điện thoại reo vang, tôi nhấc máy lên nghe:...quảng cáo! Vừa gác điện thọai, lại có người gọi nữa. Bên kia đầu dây có tiếng nói của người Việt Nam:

- Xin chào, có phải anh đang cần người không ạ?

- Đúng rồi, nhưng đã trể, tôi nhận người từ một tuần lễ trước.

Rồi với giọng nài nỉ quen quen:

- Anh có biết ai cần người, xin làm ơn giới thiệu dùm em, cám ơn.

- Để tôi nhớ lại... À mà có hưỡn thì đến chỗ tôi cho biết, có địa chỉ của tôi rồi chứ?

Ngày hôm sau, một chiếc xe mui trần loại thể thao "sport" chạy vào chỗ đậu xe, một người đàn ông trung niên mở cửa xe bước ra. Anh ta có mái tóc dài che phủ một phần gương mặt điển trai, mũi cao mắt lớn, nhưng vẫn phảng phất nét Á Đông. Anh tự giới thiệu tên mình là Antony, đã gọi tôi ngày hôm qua. Antony nói tiếng Việt giọng miền Nam rất chuẩn.

Anh kể rằng: chỗ cũ làm không vui...nên bỏ đi "Casino" cả tuần qua, bị thua mấy "ván lớn". Nếu thắng được sẽ có gần nửa triệu, về nghỉ hưu luôn. Hiện tại trong chương mục nhà băng trống trơn, mà tiền trả góp xe, tiền điện...lại đến, nhanh thiệt! Tôi chia xẻ những khó khăn với anh ta:


- Trả tiền trể sẽ bị phạt, nợ thẻ tín dụng sẽ tăng phân lời, nợ mua nhà không trả ba tháng sẽ bị đuổi,...Tôi khuyên Antony hãy bình tĩnh, từ từ mọi thứ rồi sẽ được giải quyết.

Lúc đầu, Antony nói chuyện xưng em, sau đó sửa lại xưng con với tôi, thật là lễ phép. Anh ta nói hiện đang độc thân. Có một người vợ đầu tiên ở Việt Nam và một con trai. Khi định cư ở Denver, tiểu bang Colorado, tuyết giá lạnh cóng, có một người vợ ở đó. Bà vợ nhất quyết không chịu qua Florida, anh ta đến ở đây một mình ên, đã mười mấy năm nay.

Antony hỏi tôi xem có ai giới thiệu cho anh một người, không phân biệt màu da, chủng tộc... nhưng phải đẹp. Tôi trả lời:

- Không khó, nhưng Antony phải biết "thả thơ"...Nó nói:

- Mục nầy con "bù trất".

Tôi tiễn Antony ra cửa, ôm nó giã biệt hẹn gặp lại. Vô tình mái tóc dài che mặt nó bay lên, để lộ ra một vết sẹo ở đuôi mắt phải...

Trên hai mươi năm trước, từ tỉnh lẻ xa xôi, sau nhiều lần tới lui chúng tôi cũng qua được cuộc phỏng vấn; chỉ chờ ngày đi định cư nơi xứ lạ quê người. Tôi rão quanh khu vực sở Ngoại Vụ, sở Bưu Điện, nhà thờ Đức Bà,.. Sao mà lưu luyến lạ thường! Đến bao giờ sẽ trở lại nơi nầy!

Khi trưa chúng tôi vào một quán ăn ở vệ đường, thì có một nhóm ba bốn em, mắt xanh da trắng đỏ ửng ăn mặc lôi thôi, bước đến nài nỉ:

- Cả ngày tụi con chưa ăn gì cả, xin cô chú giúp đỡ,...Vừa qua được cuộc phỏng vấn hơn nữa còn lại một ít tiền Việt Nam tôi muốn xài cho hết. Tôi mời họ vào quán ăn, trong số đó có một em đầu trụi lũi, nhanh nhẩu, ở đuôi mắt phải có cái thẹo. Em tên là An.

...Không lẻ An chính là Antony, đã trở về quê cha mà tôi vừa gặp?

Sài Gòn chợt nắng chợt mưa
"Miami" ta đứng giữa trưa nhạt nhoà
Bến Thành tấp nập người qua
"Biscayne" đâu dễ tìm ra họ hàng.

Y Châu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 807,387,038
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.